Kể cả việc bị đạo văn mà cũng viết ra được thế này [ cười ]
[ ôm ]
Người đầu tiên làm tôi cười trong ngày, tôi yêu cô quá đi mất ^ ^
Vấn đề là... đang nặng đầu đọc bài này xong nặng lòng cả một lượt =))
Printable View
Kể cả việc bị đạo văn mà cũng viết ra được thế này [ cười ]
[ ôm ]
Người đầu tiên làm tôi cười trong ngày, tôi yêu cô quá đi mất ^ ^
Vấn đề là... đang nặng đầu đọc bài này xong nặng lòng cả một lượt =))
đúng là suy nghĩ của những người trưởng thành, già dặn và lí trí
cách ví von của ss hay quá, tớ giấy nháp, bút chì, cục tẩy thật gần gũi
iêu oneshot này của ss quá cơ ^^
@lastday: *ôm
Tôi yêu cô, thật đấy!
Tôi cảm động, chưa từng thấy ai comt cho tôi dài vậy ngoài Mis *ôm xiết
Nếu được tôi muốn ôm cả ngày, cô gái! *cười
Không phải cô không thể có, mà vì cô chưa tìm kiếm. Tôi đã từng nói với ai đó: mỗi người đều có nét đẹp riêng, chỉ là không chịu tìm kiếm nên sẽ chẳng bao giờ thấy được. Không phải cô không có duyên, mà vì người ta chưa tìm thấy cô. Nhưng tôi tìm thấy cô mà. Tôi thấy cô trong rep của cô. "Không yên" của cô, không phải đã cho người ta thấy "rất an lành" sao? ^^
Nói về nụ cười của cô, phần nào đó cô kiêu hãnh như tôi và rất nhiều người khác. Cô có biết, người hay cười sẽ mau già hơn người bình thường không? Nhưng họ sống thọ hơn. Cô muốn chọn với tôi không? Cười nhiều thành thói quen, sẽ khiến cho người ta cười thật tâm lúc nào không hay mà.
Thế giới quan của mỗi người mỗi khác, trong này, có lẽ tôi giống cô.
Yêu cô nhiều nhiều đấy :huglove: và chữ đạo kia, để nghiền ngẫm những phút yếu lòng XDXD
Yêu cô nhiều thật đấy! *ôm ôm
@Tiana: em mới biết vì ss mới mở nó lại hôm qua mà! *cười
Không hẳn là tưởng tượng. Nó được viết vào lúc hạnh phúc, mà hạnh phúc quá thường làm người ta lo sợ. Và nó là lo sợ.
Những mẩu giấy nháp, bút chì, bút bi và bản thảo là những thứ gắn liền với cuộc sống của ss thường ngày.
Hay vẽ vời, viết lách và ngồi máy. Bút chì, giấy và bút bi luôn kè kè kế bên. Vậy nên dễ nhất là dẫn tới sự liên tưởng thật sự "dịu dàng" mà em nói này :D
@Ryu: [ôm ôm]
[ôm xiết]
Xin lỗi *cười* đã làm anh nặng lòng. Nếu được làm anh cười vậy tôi thật sự vui đấy. [thở dài]
"Đạo"
[thở dài]
[cười]
ss còn trẻ lắm em! >"<
Vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành theo mama ss nói vậy, lí trí thì có lẽ, vì nó trở thành thói quen. Mà thói quen này vốn không hoàn toàn có lợi *cười
giấy nháp, bút chì, cục tẩy là những thứ vây quanh ss hằng ngày. Chia sẻ, thông cảm và có lẽ là thấu hiểu ss, ngoài em comp vẫn đang gõ lóc cóc đây :D
hay wa', còn mối tình đầu của em, em ko dám dùng bút bi, bút chì để viết tên người ấy nữa.
em chỉ dám dùng 1 cành cây, viết tên ai kia trên nền cát thôi. môt cơn gió đã làm cho cái tên ấy mờ dần, mờ dần rồi tan biến đi theo thời gian. giống như tc của em và người ấy cũng dần nhạt và rồi cũng kết thúc trong sự nuối tiếc, muốn níu kéo nhưng ko dám, khóc cũng ko thành tiếng được vì em biết có níu giữ lại cũng vô ích thôi. nhưng làm sao mah có thể quên được, có lẽ nó đã trở thành 1 kí ức khắc sâu vào trái tim nhỏ bé này.
cám ơn ss nhiều nhá, đến tận bây giờ mới đọc fic này , em như tìm được sự đồng cảm ấy. nhưng có lẽ em tự ti nhiều hơn thế này nữa hjhj
Hê hê... ai cho ôm mà đòi ôm. Lại còn muốn ôm cả ngày cơ đấy.:theluoi:
Còn chuyện có duyên ấy mà, hôm qua về quê, đi xem bói, người ta bảo năm nay tôi có người yệu. Cười chết luôn, đang định hỏi "người yêu mới của con tên gì nhà ở đâu, như thế nào" thì con bạn lôi về mất tiêu. Nản thế:so_funny: