Mưa hoàng hôn - Mưa bình minh
Mưa từ một cõi tử sinh mưa về
Mưa phản trắc - Mưa ước thề
Mưa ân hận khuất nẻo về bên nhau
Mưa niềm vui sao qua mau
Mưa chung thuỷ khóc niềm đau xa người...
Mưa sáng đêm - mưa tối trời
Cuốn trôi những mặt nạ đời - Mưa ơi!
10-09-2008, 10:23 AM
Mèo Đa Tình
Thôi đừng chiêm bao
Có những giấc mơ luôn làm ta đau
Mưa - đi trong mưa có thể có nước mắt 1 ko ai thấy đc
..... vì nước mưa và nước mắt hòa lẫn vào nhau tạo ra 1 vị mặn
... vị mặn đắng bờ môi - nghẹn trong lòng - thắt trái tim như muốn nghẹt thở
Ngày xưa ấy đã qua còn đâu
Cùng mây trôi rất xa, bao mơ ước
Yêu dấu hôm nào có nhau từng ngày
Mà giờ đây, vây quanh em nỗi cô đơn
Người ra đi như quên hết muôn lời ca
Người mang theo những khao khát một cuộc sống
Mất hết tin yêu, phút giây ngọt ngào
Mờ phai trong đếm vắng, em còn đây
Thoáng rơi nhẹ hạt mưa làm đôi vai em ướt lạnh
Giọt nước mắt như giọt mưa
Dẫu không còn chiêm bao về anh nơi xa rất xa
Nhưng lòng em, còn nhớ mãi
Muốn quên ngày hôm qua làm con tim em héo khô
Lời anh nói khi biệt ly
Chỉ mong rằng mai đây còn vương hương thơm tình cũ
Có chăng mình đã sống êm đềm
11-09-2008, 04:20 AM
Mèo Đa Tình
Mưa buồn ....
Tối, lang thang một mình, không vui, không buồn, không cảm xúc
Trời mây đen giăng, mọi người tất tả nhanh hơn để không vướng những giọt mưa vô tình.... Mưa rơi, tôi thấy từng hạt, một hạt, hạt thứ hai, hạt thứ ba....ôi nhiều quá, đếm không hết, nhanh hơn, hoà lẫn trong mưa là âm thanh gì nhỉ? giống như giận dỗi, gào thét, thịnh nộ
Mưa như thế lại hay, đường phố dường như chậm lại, bớt hối hả, một vài người vẫn đội mưa mà đi, đâu đó cũng có người như tôi, dừng chút lại trong mưa suy tư.....
Mưa như trút nước, mưa vỗ rầm rầm hiên cửa, mưa dọn sạch đường phố cũng như dọn sạch được tâm tư tôi lúc này, ít ra là lúc này....
Muốn gào, muốn thét, muốn xé tan
Xé hết tâm tư, nỗi muộn phiền
Xé luôn hạnh phúc cùng thương nhớ
Còn lại nơi đây, được những gì....???
Quay tròn như chiếc lá thênh thang , buồn tênh và mênh mang theo gió, không ai giữ được mình, muốn bay đi đâu thì đi ... trải rộng tâm hồn, không chút vướng bận, lòng trống trải ... hoang vu ...
Có con mèo lười giương mắt nhìn trời mưa , hình như trời sang muà, lòng bồi hồi vương vấn, cuộc sống trôi qua thật nhanh, nhiều khi thấy bản thân mình vụng về và lười nhác , ngủ vùi trên bàn ....mưa ngậm ngùi nhìn mèo ...Con mèo lười .......
Phố về đêm, con đường vắng nhưng trời đầy sao, bâng khuâng tiếng sao thiên thu , cảm thấy ngây ngô, đêm mùa thu nghe tiếng mưa lặng lẽ, những con đường và hàng cây nghiêng ánh sáng đèn ..... Nhìn xuống phố đêm, mây không còn giăng mắc, ta nghe lòng dài thườn thượt, muốn cuốn mình trong đêm heo hút ....con mèo lười , ngồi đếm sao trời ........
Trời mưa thì mặc trời mưa
Không buồn không nhớ nhưng mờ yếu tim
Tim do máu chảy lại thành
Mong người xưa cũ tơ mành đứt dây
Em tự hỏi, liệu lần chia xa này, chúng ta có còn cơ hội tình cờ bắt gặp nhau thêm một lần nào nữa không ?
Muốn đập phá, muốn hét thật to, muốn tàn phá cái gì đó trong tầm tay, muốn giải toả những ức chế mà mình đang phải gánh chịu.....
Tìm lại những gì đã đánh mất đôi khi giống như ly nước đã đổ đi..... làm sao hốt lại đc ???Hoặc là để cái ly trống không, hay là đi rót 1 ly nước khác...... chọn cái nào đây???
Rồi chuyện gì phải đến cũng đã đến......... cái định luật hợp tan này là khó tránh khỏi........ lạnh lùng và vô tâm? Ừ thì là vậy........ con người vốn hữu tình nhưng cũng vô tình... có gì lạ đâu. Đã quá quen với con người như thể....... không cảm thấy ngạc nhiên và sững sờ nữa......... đây đâu phải lần đầu......... quay lưng vô tình, lạnh lùng như cắt....... với 1 cõi hồn trống rỗng, 1 cõi lòng mênh mông......... Buồn ư? đó là điều mong muốn, sao lại buồn? Vui ư? có thể vui đc sao? dẫu có lạnh lùng và nhẫn tâm đi nữa thì dù sao cũng là máu là thịt........ trong lồng ngực trái tim vẫn đập cơ mà........ Một khối mâu thuẫu....lại một lần nữa tìm lại chính mình.... cuộc vượt ngục đào tẩu đã thất bại......... một lần nữa bị bắt....... trở vào lại nào tính đồ đáng tội nghiệp kia, ngươi dư biết là không thể nào rời bỏ vị giáo chủ của mình kia mà......
Đêm mưa như thế này, thì nên buồn hay vui nhỉ? Chuyện tương lai xin đừng dùng lời nói để diễn tả, hãy để thời gian trôi qua và đi đồng hành cùng nó, rồi sẽ tìm đc tương lai..... và rồi chuyện gì sẽ xảy ra đây?
"Con người sinh ra có một tấm lòng.... là để gió cuốn đi" có ai đã nói như thể nhỉ........ Một cơn gió, không ai biết đc từ đâu nó đến, nó sẽ ở lại bao lâu, khi nào ra đi và sẽ đi về đâu............ có ai có thể níu giữ đc những cơn gió chứ??? ..........Mây có thể bay cùng gió nhưng rồi cũng đến 1 lúc nào đó mây cũng phải dừng lại và tan ra......... có giữ chân đc những cơn gió chăng chỉ là chốc lát. Tình yêu có giữ chân đc chăng hay cũng chỉ là khỏanh khắc????
Tình yêu là mong manh nhất hay bền bững nhất??? trái tim ta quyết định điều đó........ và đây là câu trả lời
Ngày hôm nay sẽ nói về hạnh phúc nhé? Thế hạnh phúc là gì? định nghĩa này thật khó mà trả lời......... hạnh phúc là là cái đích cuối cùng mà cuộc sống của mọi người muốn đạt được........ hạnh phúc làm được nhiều điều mình mơ ước, biến hoài bão thành sự thật và được nhìn thấy người thân sống vui vẻ khỏe mạnh ???..... hạnh phúc là một mái nhà đầm ấm, là 1 bờ vai để dựa dẫm, 1 người bạn đời chia sẽ buồn vui và một cuộc sống thật bình đạm????
Khái niệm hạnh phúc của mỗi người đều khác nhau và cái đích của cuộc đời cũng khác nhau....... không thể đem khái niệm của bản thân ra để làm thước đo đánh giá người khác được......... và cũng đừng từ đó mà vội bình phẩm cụoc đời của một ai đó. làm điều không giống mọi người không có nghĩa là điều đó là sai, chẳng qua là một sự khác biết giữa người và người thế thôi.......
Hối hận??? hay có chăng chỉ là sự so sánh giữa những cái hạnh phúc mà người khác có mà mình thì thiếu hụt, cảm thấy mất mát rồi sinh ra hối hận, nếu đã lấy bản thân mình ra làm chuẩn thì đừng đem so sánh với bất kỳ ai......... không có gì là toàn mỹ cả, được cái này thì mất cái kia thôi....... mọi thứ đều có cái giá của nó, không có điều gì là tự nhiên cả......... mọi thứ đều phải được đánh đổi............
Tương lai là một câu chuyện kỳ thú mà kết thúc luôn luôn thay đổi, không một ai giống ai. Ai có thể kể câu chuyện mà bản thân không biết kết thúc của nó, vậy thì đừng vội kết luận điều gì cả, cứ kiên trì theo chủ đề của câu truyện , kiên nhẫn chờ đợi, đừng vội phán xét điều gì nếu như chuyện đó chưa xảy ra........... câu trả lời còn ở trước mắt....
Và câu hỏi hạnh phúc được đặt ra cho mỗi chúng ta từ hơi thở đầu tiên cho cuộc sống và sẽ tìm được câu trả lời ở hơi thở cuối cùng.
Cuộc sống như một bàn cờ, thận trọng suy nghĩ và khi đã đi những nước cờ thì đừng hối hận vì sẽ không thể rút lại đc nữa, hãy cứ giữ hướng cờ và chơi đúng luật, kiên nhẫn chơi cho hết vàn cờ của bản thân mình. Thắng hay thua có là gì....... quan trọng là bạn đã chơi ván cờ của mình như thế nào...
Và trong ván cờ này....Em Thắng Anh 1 cách Tuyệt Đối.... :so_funny::so_funny::so_funny:... đau lòng ko anh?có đau , có hối tiếc thì cũng đã muộn rồi anh àh....
Có những nối buồn .....em không thể nói ra
Có những nỗi buồn........ chỉ thoảng qua nhè nhẹ
Có những nối buồn .......tưởng chừng như rất khẽ
Nhưng nó làm .....đau nhói ......trái tim em
Có những nỗi buồn ...em đã phải ...lệ hoen
Em muốn mượn ....hơi men .....ly rượu đắng
Em mong rằng .....nỗi buồn ....sẽ phẳng lặng
Xóa tan hết ....bao sâu lắng .....trong lòng
Có những nối buồn .....ai có hiểu cho chăng ?
Nỗi buồn đó .....như mây giăng khắp lối
Có những nỗi buồn ...nỗi buồn ....không thể nói
Chính nó làm.... đau nhói ......trái tim em
Nỗi buồn nào ....em chẳng thể gọi tên
Ai có hiểu ....có thấu chăng ......người hỡi
Mong ...mong rằng .....người sẽ không trách tội
Vì nỗi buồn...... em chẳng thể nói ra
Có những nỗi buồn ......mà em muốn xóa nhoà
Nhưng ...chao ôi !!! người ơi !!! sao khó quá
Nỗi buồn ấy ...nào đâu như chiếc lá
Khi úa vàng ...gió cuốn ...lá bay đâu ???
Có những nỗi buồn ....nó in thấm trong đầu
Ngàn đời sau .....chẳng thể nào ...xóa nổi
Nỗi buồn đó ....ngàn đời ....không thể nói
Hỏi thử rằng .....người có hiểu cho chăng ?
Có những nỗi buồn .....như nhện lưới ...đan giăng
Rối tơ vò ...băn khoăn ...không lối thoát
Nỗi buồn đó ...dường như ....làm ....tan nát
Trái tim non ....đang ....rỉ ...máu ....vì buồn
Nỗi buồn nào ....mà chẳng có cội nguồn
Nhưng tại sao .....em buồn ....em không rõ
Nỗi buồn nào ....ai ai mà chẳng có
Chỉ khác là nguồn gốc ....có hay không ?
Nỗi buồn này ......sao lạnh giá cõi lòng
Buồn.... buồn lắm ....cả lòng em .....tê tái
Nỗi buồn đau .....tưởng chừng .......như tê dại
Rơi rớt hoài ...rơi rớt.......... những ..........niềm .......đau
Mưa........!!! Mưa rơi rồi đấy... Em thích mưa lắm...Em thích đi dưới mưa... Sẽ chẳng ai thấy được em khóc.... sẽ chẳng ai thấy được nước mắt em đang rơi... Chỉ có cô bé đi trong mưa... vừa đi vừa hát... bài hát hòa với tiếng mưa rơi... em thích mưa rơi thật to... thật to... Để gọi tên anh mà không ai nghe thấy...
Để nhớ thương anh mà chẳng ai hay Mưa rơi giấu kín tâm hồn em... Mưa mềm lắm.. mát lắm... Mưa rất nhẹ... Rất nhẹ nhàng thấm vào tim... Mưa rơi nhiều quá... ướt nhòa mắt em... Sao mưa diệu dàng, bình yên thế... Mưa rơi... mưa đến... Mang anh đến bên em... Anh đến bên em cùng với mưa... Rất nhẹ nhàng... rất ngọt ngào... nhưng lạnh ngắt... Và quá nhanh... em không đuổi kịp....
Anh đến và đi ... Đến bên em khi mưa ngừng rơi.......làm dịu mát tâm hồn em bằng nụ cười ấy... Nụ cười ấm áp như mưa... Anh đến rồi lại đi... bỏ em lại với mưa... Bỏ em lại với mưa... Một mình em trong mưa... Một mình em khóc trong mưa... Một mình em gữi thương nhớ vào mưa... Mưa có phải nước mắt của bầu trời không anh...??? Nếu là nước mắt vậy sao mưa lại ngọt đến thế...?
Chẳng như nước mắt em... mặn.. đắng... cay...!!! Nếu mưa không phải nước mắt...thì tại sao mưa buồn như thế... cứ rơi cứ rơi mãi không ngừng...??? Mưa có phải nước mắt không anh....?!?! Em mang chút lệ buồn trên mắt hòa vơi mưa...Sẽ không còn nữa... lệ rơi trên mắt em... Thế mà sao đi trong mưa, mắt em vẫn ướt... vẫn đau... vẫn thấy cay cay.. Em không khóc... Không phải nước mắt của em đâu anh...là nước mưa đấy...là nước mắt của trời... Em đã hứa mà, em sẽ không khóc vì anh đâu...chẳng khóc vì anh thêm 1 lần nào nữa... Mưa mang những rắc rối đi thật xa...Để lòng em bình yên thanh thản.. Bình yên mà sao buồn thế....???
Thanh thản mà vẫn thấy nhói... Anh à..!!! Trong tim anh em là gì dzậy....??? Là không gì cả, phải không anh...??? Giong như nước mắt em lẫn vào mưa... quá nhỏ bé chẳng ai nhìn thấy... Nhưng anh à... có cảm nhận được không...? Trái tim em đã rung động như thế khi thấy anh cười...dù là rất nhẹ và chỉ thoáng qua.... Đôi mắt em đã chờ mong nhiều thế...chỉ để thấy bóng anh lướt qua như con gió... Bờ môi em đã đợi chờ như thế...Chỉ để gọi 2 tiếng tên anh... Nhỏ bé như vậy nhưng sao quá khó khăn... bởi vì em chẳng thể nói nên lời, chẳng thể gọi tên cũng chẳng thể nói cười...em chẳng muốn anh nhìn em lạnh thế... Anh à... anh có biết không....
Em đã yêu anh như hoa lá yêu mưa... Như cỏ dại vô vọng yêu cơn gió... Anh có biết em yêu anh lắm không...???? Trong mắt em anh là tất cả...còn trong tim em anh là tất cả nhớ thương... Còn với anh, em không là gì cả.Chỉ là hạt bụi lẩn trong mưa...Đúng không anh...??? Em không trách anh đâu... cũng không giận hờn gì anh hết... Chỉ trách em đã quá ngốc nghếch... Đã trót yêu anh nhiều như thế... Chỉ trách em chẳng thể điều khiển được con tim... Mưa ngọt quá... Mà sao lưỡi mặn chát...em chẳng còn thấy vị mưa... chỉ thấy vị nước mắt em quá mặn quá đắng thôi... Sao mưa lại mang anh đến... Sao lại mang anh đến để rồi lại cuốn anh đi... Sao chẳng để anh ở lại bên em..? Vì sao hả mưa..? Lạnh... Lạnh... Lạnh lắm... Run rẩy... buốt giá...
Giờ em mới biết thì ra mưa lạnh thế... Ướt hết rồi... Em lạnh quá... Con tim cũng lạnh... từ từ đóng băng... Nghe em nói nè anh... một lời thôi... chỉ một lời duy nhất... Em sẽ không yêu anh nữa... sẽ chẳng yêu anh nữa đâu... Không nhớ mong... không chờ đợi... không lo lắng cho anh thêm một chút nào nữa... Em sẽ chỉ sống vì em thôi... sẽ không còn anh trong cuộc đời em nữa... Em đau lắm rồi anh à... đau đến chai sạn rồi... Vết thương đã thành sẹo chẳng thể xoá mờ... Mưa sẽ mang đi hết những kỉ niệm về anh... để chỉ còn em thôi... chỉ còn em đi dưới mưa... Sẽ chỉ còn nụ cười trên môi... sẽ không còn nước mắt nữa đâu... Em hứa đấy... sẽ không bao giờ khóc nữa. Em sẽ không bao giờ khóc vì một người chẳng để tâm đến em nữa đâu... Em hứa đấy... Nỗi đau này... yêu thương này... tất cả là quá khứ...
Em gửi vào mưa mang nó đi thật xa... Em chạy trốn..? Vâng... em đang chạy trốn đấy... Nhưng thế thì sao chứ..? Em không dũng cảm cũng chẳng mạnh mẽ... Chỉ còn biết chạy trốn thôi anh... Cho em một chút bình yên nhé... Một chút dịu ngọt để lại hát trong mưa...
Thực sự phải buông thôi........Bởi vì em đã mệt nhoài.....Bước chân em nặng trĩu ...... Cánh tay đã mỏi nhừ......Theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của anh.....!
Và giờ đây em đã tự nhủ với mình rằng em đã sẵn sàng rồi....Sẵn sàng cho cái việc mà e nghĩ e sẽ chẳng bao giờ làm được đâu.......
Cái cảm giác mất mát này đã làm e thực sự đau đớn......hằn học và bật khóc......Những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể........Đau và nhức.....Như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm.....!
..... Nhưng có mấy ai hiểu cho em?
Buông tay anh ra là sẽ không nắm tay anh nữa......cũng nghĩa là mất đi chỗ dựa....Như thế em sẽ ngã, .....nhìn e ngã a có xót xa không?
Buông tay a ra nghĩa là không còn có anh.......là mất đi anh.....mất đi cái hơi thở của những ngày qua......có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân.......Nếu thế anh sẽ khóc chứ?
Buông tay anh ra ......nghĩa là khi em quay sang bên cạnh để tìm kiếm 1 bờ vai,1 vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì em sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi.......Anh sẽ chạnh lòng khi em co ro chứ?
Buông tay anh ra.....là để anh ra đi.....Anh sẽ rời xa em....không còn là của riêng em,sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của anh nữa.....Anh sẽ đem cho người khác đúng không?
Từ bây giờ ......
Em sẽ học cách chịu đựng 1 mình.......những nỗi đau, những trăn trở ....
Em sẽ học cách bước đi 1 mình.......không có chỗ dựa nào cả.........
Em sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính em.....
Sẽ lấy những khỏang cách ngắn ngủi được bên anh làm động lực...... Em sẽ không cô độc trong những kí ức đấy đâu.....!
Sẽ có 1 ngày anh quay lại và nắm lấy đôi bàn tay này chứ?
Sẽ có 1 ngày nào đó anh hiểu rằng a đã làm tổn thương em chứ?
Khi đó.........anh hãy tự nhủ với mình rằng em buông a ra để anh đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và em đã đau đớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc ấy không ở nơi em....!
E biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả......Nhưng em vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả.......Em ngốc lắm mà.....!
E sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm wa......
Sợ lắm những đêm nhớ anh .......nước mắt lại ướt mi .......lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về anh.....
Sợ lắm khi mà đau đớn của em hoà cùng với nhớ thương......để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là 1 lần đau đớn đến xé lòng.......
Hạnh phúc là gió cứ phảng phất........
Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó........
Em muốn là gió
Nhưng em vẫn mãi là cỏ dại
Đừng dẫm lên hạnh phúc của em
Hạnh phúc ấy mong manh dễ vỡ lắm......
hãy cho nó chút bình yên........
Em sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác đc anh ôm trong lòng và cảm nhận hơi ấm của anh.....Nó làm em tan chảy trong niềm hân hoan rằng anh đang là của em.....
E sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi anh......Anh có nhớ không? Có nhớ đã nói anh sợ mất em không?
Tại sao lại cho em hy vọng rồi lại tước lấy nó....hả anh?
Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa 1 lần trọn vẹn?
Tại sao?
Tại sao lại như vậy?
Nói nữa nói mãi cũng chẳng bao giờ biết được câu trả lời đâu .........Nhưng ít ra bây giờ em cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi.....Nhìn anh buớc đi và ngửa mặt lên trời....em cho nước mắt chảy ngược vào lòng......!