sắp có film coi rùi đây ,"tình ngay lý gian" híhíhí
Printable View
sắp có film coi rùi đây ,"tình ngay lý gian" híhíhí
Cả Phong và Tố Quyên giật mình hướng về nơi có tiếng động.
- Triệu Thương.
Triệu Thương sơ ý làm rớt chậu hoa trên lan can. Cô xua tay bối rối :
- Xin lỗi ! Tôi... tôi không cố ý.
Phong hoảng hốt chạy đến bên cô :
- Triệu Thương ! Không phải như em nghĩ đâu.
- Anh biết tôi đang nghĩ gì sao ?
Tố Quyên bước đến :
- Phong ! Triệu Thương là cô gái anh nói?
Phong im lặng nhìn Triệu Thương đau đớn. Nhìn vào đôi mắt đầy nước của Triệu Thương anh biết mình khó mà được cô thứ tha.
Anh lặng người :
- Triệu Thương ! Anh biết khó để em tha thứ nhưng anh không làm gì có lỗi với em.
- Tôi biết.
Triệu Thương lạnh lùng nhìn Phong , cô cũng lặng lẽ nhìn Tố Quyên.
- Chúc hai người vui vẻ.
***
- Triệu Thương ! Mở cửa ra cho anh. Em không được làm điều dại dột. Anh không tha thứ cho em đâu.
Phong đấm vào cửa phòng Triệu Thương liên tục :
- Có nghe anh nói không?
Quang mệt mỏi vứt áo vest lên salon. Anh ngó lên lầu :
- Đập một hồi sập nhà tao bây giờ. Nó không làm gì dại đâu mà sợ.
Phong lững thững đi xuống. Mới có một đêm mà anh tưởng mình già đi hàng chục tuổi.
- Ra đây.
Quang mở tủ lạnh lấy mấy lon bia đem ra sân. Anh khui một lon đưa Phong :
- Uống đi.
Phong cầm lon bia lạnh ngắt mà cũng không biết mình cầm gì. Thà Triệu Thương mở cửa , xỉ vả anh thậm chí nói lời chia tay anh còn thấy dễ chịu hơn. ( choáng chia tay mà dễ chịu )
Quang ngó lên lầu , phòng Triệu Thương không hề mở cánh cửa sổ nào.
- Suốt đêm qua con bé chắc khóc nhiều lắm.
Phong gục mặc vào tay !
- Quang ! Giúp tao giải thích với Triệu Thương đi.
Quang không trả lời. Anh rít thuốc hết điếu này đến điếu khác.
Phong ngẩng lên :
- Im lặng là sao? Hay mày cũng không tin tao.
Quang búng tàn thuốc. Chưa bao giờ anh nghĩ mình phải uống bia lúc sáng tinh mơ thế này. Đời thật có nhiều bất ngờ.
- Suốt đêm qua tao ở bên Tố Quyên. Nghe cô ấy kể mọi chuyện rồi.
- Vậy thì giúp tao đi. Hay mày không tin lời cô ấy.
- Vấn đề không phải tao tin hay không. Mấu chốt là ở Triệu Thương. Mày đứng cả đêm trước cửa Phòng nó còn không động lòng.
- Cô ấy rất nghe lời mày.
Điện thoại Quang reo. Anh lấy máy ra nghe. Một lát anh nhìn Phong :
- Nếu tao đoán không lầm con bé sắp xuống đây.
Phong nheo mày. Anh lơ mơ nghĩ ra chuyện gì đó.
- Ai gọi?
- Thằng Huy - Trợ lý của tao.
Mắt Quang nhìn Phong xót xa , anh an ủi bạn :
- Phong ! Hãy dùng tình cảm chân thật của mày đi. Tao tin Triệu Thương sẽ hiểu.
Quang vừa nói dứt lời thì chiếc Toyota dừng lại ngoài cổng. Phong nheo mày không dám tin dự đoán của mình.
Triệu Thương xách một vali nhỏ bước xuống bậc tam cấp. Phong hấp tấp đứng dậy , nhưng Quang đã cản :
- Để tao.
Anh đến bên Triệu Thương. Cô đeo cặp kính đen nên biết cả đêm qua cô đã khóc thế nào.
- Em gái ! Nghe anh nói được không ?
Mọi quyết định đưa ra vào lúc này đều là sai lầm.
- Anh hai ! Đừng khuyên em.
- Anh không khuyên. Anh chỉ muốn nói với em một chuyện. Phong nó rất thật lòng. Những gì chúng ta thấy không có nghĩa là sự thật.
Anh ôm cô vào lòng đầy thương yêu :
- Trốn chạy không phải là cách tốt.
Quang nhìn về phía Phong :
- Phong có chuyện muốn nói với em.
Phong nhào đến cầm tay Triệu Thương , giọng anh van nài :
- Anh xin lỗi. Anh tệ quá phải không em? Hãy tha thứ đi? Triệu Thương , đừng đi mà em.
Huy bước vào , anh bối rối nhìn Quang :
- Thưa sếp ! Tôi...
- Được rồi ! Cậu đợi tôi.
Quang đến cạnh Triệu Thương :
- Anh không cản nhưng em cần suy nghĩ kỹ. Phong nó...
- Anh cầm giúp tôi.
Triệu Thương gỡ trao cho Huy túi xách , cô gỡ mắt kính nhìn Phong vô hồn ;
- Tôi cần thời gian. Hãy cho tôi thời gian.
Cô nhìn Quang :
- Hãy nói với ba mẹ là em đi du lịch. Chào anh.
***
Một năm sau.
Triệu Thương bước vào nhà thờ như cơn gió nhẹ. Hôm nay là ngày cưới của anh hai cô.
- Xứng đôi quá !
- Cô dâu xinh quá.
Triệu Thương mỉm cười ,ngồi vào góc rong của dãy bàn dành cho khách mời.
Buổi lễ diễn ra long trọng trong không khí thân mật. Nhìn Quang đeo nhẫn cho Tố Quyên mà cô buồn cười. Thì ra có lúc anh hai cô cũng lúng túng. Đến lượt Tố Quyên đeo nhẫn cho anh. Cô đã quen đứng trước ống kính nhà báo vậy mà còn lóng ngóng. Thật ngộ.
Triệu Thương hơi nghiêng đầu ngắm chiếc áo cưới trắng xóa của Tố Quyên.
Cô chỉ nhắm chừng không ngờ nó lại vừa vặn đến thế. Trông Tố Quyên như nàng công chúa.
Có một người vừa vào. Triệu Thương ngạc nhiên nhìn qua. A cô đi trễ mà có người còn trễ hơn.
Đôi mắt Triệu Thương sáng lên khi nhìn dáng người cao to mặc bộ comple trắng ngồi trong góc như cô nhưng ở dãy bàn bên kia.
Cô vỗ tay theo quán tính để chúc mừng cô dâu chú rể mà mắt không rời Phong.
Những cánh hoa hồng tung lên , dòng người ùa theo cô dâu chú rể tạo thành cảnh ồn ào ở giữa lối đi. Cô nhón chân nhìn xuyên qua Phong.
Anh vẫn đứng đứng đó , vỗ tay theo mọi người. Có lẽ Phong đã phát hiện sự có mặt của cô , anh xoay người đối diện qua cô.
Cả hai nhìn nhau. Thật lâu... thật lâu.
- Triệu Thương !
Triệu Thương giật mình khi Huy gọi . Anh ta kề tai nói gì đó rồi bỏ ra ngoài.
Triệu Thương lại nhìn qua Phong. Mắt cô tối lại khi không thấy anh đâu. Thánh đườn còn lại mình cô. Sự cô đơn lại đến. Vuốt nhẹ tóc cô nghe hồn mình lặng lẽ quá.
Lần này về đây cô không hy vọng gặp lại anh nhưng cô đã thất vọng khi không được trò chuyện cùng Phong dù là một lời vu vơ.
Hình ảnh lúc nãy chỉ là ảo giác. Ngày ấy cô ra đi là một quyết định sai lầm ư?
- Phong ! Anh ở nơi nào có nhớ đến em không? Em đã về rồi đây anh yêu ơi.
Triệu Thương lặng lẽ bước khỏi thánh đường như lúc cô vào.
***
Ngồi vào xe , Triệu Thương xoay xoay bó hoa Tố Quyên thảy cho mình.
- Hy vọng mày sẽ cầm nó bước vào nhà thờ một ngày gần đây.
Cô mỉm cười vuốt nhẹ mấy cánh hồng vàng :
- Có không?
Triệu Thương tự hỏi mình rồi tự tìm câu trả lời :
- Về nhà hay đến nhà hàng hả Thương?
Triệu Thương mỉm cười với Huy :
- Ra sân bay. Lúc nãy anh nói có ông khách đang chờ tôi ký hợp đồng mà.
Chiếc Ford nhẹ lướt trên đường Triệu Thương ngó lơ ra đường. Từng hàng cây , con phố còn in bóng anh thế mà vẫn không một tin tức nào.
Phong ! Anh đang trừng phạt em phải không ?
Cô lấy chiếc nhẫn Tố Quyên đưa cho mình lồng vào tay. Nỗi nhớ nhung khắc khoải cuộn lên se thắt trái tim cô.
Đám cưới Triệu Quang mà Phong vẫn không đến dự đủ hiểu trái tim anh đâu còn vị trí nào cho em.
- Vĩnh biệt... vĩnh biệt...
Triệu Thương lẩm nhẩm như người vô hồn.
***
Không ồn ào náo nhiệt như ở Sài Gòn. Hà Nội như cô gái đang xuân , e ấp , duyên dáng làm xao xuyến lòng người.
Bước đều trên vỉa hè Triệu Thương nghe những nỗi buồn không tên đang lan vào con tim.
Lần này về Sài Gòn mục đích là dự đám cưới Triệu Quang , cô không mang theo một hy vọng , chờ đợi nào nhưng sao khi về lòng cô nặng trĩu thế này. Sao cô lại mang nỗi cô đơn , thất vọng trở về ? Tự dưng cô sợ về nhà , chưa bao giờ cô cảm nhận thấm thía nỗi cô đơn của mình.
Bảo Huy dừng xe cho cô đi một đoạn ngắn về nhà mà Triệu Thương ngỡ mình đang lạc lõng giữa sa mạc. Cô đơn , hoang vắng làm sao ? Biết thế này cô thà đi thẳng từ sân bay về còn hơn.
Đứng lại cạnh một cây sao già , Triệu Thương ngước lên. Từ lúc ra đây , cô đã mở shop này chuyên bán áo quần trẻ em và đồ bầu cho phụ nữ. Tuy không đắt như tiệm ở Sài Gòn nhưng nhờ có nó cô đỡ buồn hơn.
- Cô chủ ! Cô mới về hả?
Triệu Thương mỉm cười , cô nói :
- Mọi việc vẫn tốt chứ ?
- Dạ có một ông khách đợi cô về ký hợp đồng về đồ trẻ em. Đợi lâu quá ông ta về rồi.
Triệu Thương mệt mỏi :
- Không sao? Dù gì tôi cũng không muốn mà.
- Nhưng có một ông khách khác đợi cô nãy giờ. Ông ấy đang ở trên lầu xem mẫu.
Hơi phật lòng vì cung cách làm việc của cô nhân viên , Triệu Thương cau mày. Cô vẫn chưa bỏ thói quen cấm người lạ lên chỗ làm việc của mình.
Cô uể oải cởi giày ra.
- Được rồi. Không sao đâu.
Cô xách đôi giày đi chân trần lên lầu , bước chân Triệu Thương từ từ chậm lại , bàn tay cô bấu chặt vào lan can.
Bàn tay cô đưa lên ngực , nơi trái tim đang đập loạn lên. Bệnh cũ tái phát. Cô nhắm mắt trấn tĩnh mình , những cảm xúc cháy bỏng dâng lên , cuộn xoáy trái tim cô. Cô ngó lên lầu. Một năm rồi , một năm trôi qua cô chưa hề có những xúc cảm như thế này. Triệu Thương hồi hộp bước lên lầu.
Cái dáng cao to , bờ vai ngang tàn đang hiện ra trước mặt cô.
Cộp.
Một chiếc giày Triệu Thương rơi xuống sàn nhà. Phong quay lại. Ánh mắt giao nhau như trao cả vạn lời , Triệu Thương chôn chân tại chỗ , mọi tế bào cô căng ra theo nhịp đập con tim.
Anh đứng đó , nỗi khát khao mong chờ của cô đang hiện hữu trước mặt. Sao cô lại chôn chân ở đây. Bao lời thương nhớ đã tan biến.
Phong bước đến phá tan bầu không khí căng thẳng như Triệu Thương đã buông chiếc giày còn lại xuống , cô bước sang bên né tay Phong.
- Anh đợi tôi có việc gì ?
Phong đến chiếc ghế salon nhỏ ngồi xuống. Lúc đặt chân lên đây , anh thật sự xúc động vì cách bày trí của nó không khác gì tiệm ở Sài Gòn.
Triệu Thương xem như không có mặt Phong , cô bước đến trải tấm vải lên bàn vẽ kiểu.
Phong đan hai tay tỳ dưới cằm , ngắm cô một lúc cho thỏa lòng , anh nói :
- Vợ anh sắp có em bé. Em chọn giúp anh vài bộ bầu được không?
Viên phấn màu đỏ hình trái tim trên tay Triệu Thương rớt xuống bàn. Cô vội cầm lên :
- Anh xuống dưới nhà chọn đi. Nhân viên tôi không tệ đâu.
Anh đứng dậy , đến sau lưng Triệu Thương. Cô vẫn cố tập trung vào công việc.
Cái dáng phong trần , chiếc quần jean bạc phết , cái áo jean đầy bụi của anh đã làm trái tim cô mềm nhũn khi nãy rồi. Cô không thể yếu đuối được. Triệu Thương cố lấy giọng lạnh lùng khi Phong dang tay định ôm cô :
- Anh về đi. Tôi phải làm việc.
- Em may cho anh một bộ đồ , anh đi liền.
Triệu Thương như được đưa về hình ảnh ngày xưa. Cô vẫn không quay lại :
- Nếu anh cứ quấy rối tôi sẽ gọi công an đó.
- Anh sẽ gọi giúp em nếu em thấy cần.
Triệu Thương xoay người lại, Phong dã dứng sát vào cô nãy giờ.Cả hai như không dám thở vì chỉ cần một hơi thở thôi họ sẽ tan vào nhau liền ,
Em vô tình lặm Từ Sài gòn ra dây không thèm ngoáy đầu nhìn anh một lần
cô ngạc nhiên;
Anh......đi cùng máy bay vơi tôi? Phong gật đầu
Rời khỏi máy bay anh đã định kêu em nhưng tên Huy cứ kè kè bực mình muốn chềt đành đến đây đơi.
cô suýt bật cười.Hóa ra không phải ảo giác mà cô gặp anh ở lễ cưới là có thật
Huy đang thu xếp để vào nam. Quang nó sẽ điều Huy về không cho hắn ở đây.
cô lườm anh ;
NHờ xong rồi luôn tiện, anh đã xin dịa chỉ nhà tôi , đúng không? Phong ngập ngừng vòng tay ẹo cô
Anh nhớ em lắm nhóc.Để anh đợi hoài không tội nghiêp hử? Triệu Thương đẩy anh ra nhưng Phong dã bế bỏng cô lên. anh ngồi xuống ghế salon ,đặt cô lên đùi mình như ngày nào. Anh về đi.Tôi không quen biết gì anh . Đừng lam ẩu.
Anh giữ cô chặt trong tay khiến Triệu Thương phải dựa lưng vào ngực anh. lúc đợi em. anh đã thử hết đồ trong tủ
Anh.....Sao anh dám ? từ đồ ve st đến áo sơ mi đều là size của anh. Tờ giấy chứng nhận em có thai do anh ký em còn để trong tủ. Bấy nhiêu đủ chứng minh mình quen nhau chưa?
Làm mặt ngơ khi gặp cô ở lễ cưới. Để cô khắc khoải từ Sài Gòn ra đây. Bây giờ còn đến đây áp đặt cô. Anh đúng là ác mà.
Triệu Thương quay lại nhìn thẳng mắt Phong :
- Tôi không yêu anh. Tôi ghét anh.
Phong nhẹ nhàng nâng mặt cô lên , môi anh chạm vào những giọt nước trong veo trên má cô :
- Giận à? Vậy em mới biết cảnh anh phải nhớ em đến mức nào , mới thông cảm và yêu anh nhiều hơn.
Cô hơi đẩy anh ra ;
- Không ai dư thừa tình cảm mà yêu anh.
- Thật à? Vậy ai nhớ anh đến độ may một tủ áo luôn.
Cô đấm vào vai anh :
- Anh ác lắm. Một năm qua chẳng tin gì cho em.
- Còn trách ? Ông anh vợ sợ cô ba có cho anh địa chỉ đâu. Phải ăn vạ mới được địa cỉ của em đó.
Anh bẹo má cô :
- Anh nhớ có lần người ta nói sắp có em bé mà. Con đâu.
Cô xấu hổ đấm mạnh hơn :
- Còn nói. Lừa đảo là anh đó.
Phong lại nâng cằm cô lên , anh thì thầm trên môi cô :
- Vậy mới ấn tượng chứ em !
Anh hôn thật sâu trên môi cô , nụ hôn thương nhớ bấy lâu. Triệu Thương cũng ghì lấy anh.
- Anh chán mặc quần jean rồi. Về Sài Gòn may áo cho anh nghen.
Cô không trả lời mà cười cười trên môi Phong :
- Anh hứa với em một việc đi.
Phong cười tủm tỉm :
- Dạy em cách... hôn trong bóng tối phải không?
Triệu Thương véo vào hông anh :
- Ghét.
Cả hai say đắm trao nhau những nụ hôn ngọt ngào. Giờ thì họ không cần phải mặc đồ tình nhân nữa. Tay đã trong tay rồi. Yêu và được yêu thật hạnh phúc biết bao.
Hết
Truyện đến đây là bế mạc......thank các bạn đã vô đọc , chúc các bạn đọc vui vẻ...và có 1 tình yêu đẹp and dễ thương như vậy...hihihi
Kết thúc nhẹ nhàng quá nhưng cũng thật là hay!
Kết thúc hay quá ... trời ơi ... đáng iu quá !
hay wa , truyện này ít sóng gió , coi đỡ buồn ghê !!!!^^ củm ơn người post lẫn tác giả nhe..............
đọc xong thấy buồn wá, người ta thì vậy, ko biết mình sẽ như thế nào.... giá như có thể dứt khoát, có thể quên....ghét wá đi ....
truyện này hay thiệt các nhân vật thật có tính cách
hay thật
kết thúc thạt tuyệt
hay thật
kết thúc thật tuyệt