xin lỗi các bạn nha , tại post nhầm 1 đoạn
Printable View
xin lỗi các bạn nha , tại post nhầm 1 đoạn
post lộn chương rồi ban uiii
ua , pos thêm nữa đi
ko biết kết thúc soa nhưng tôi muốn kết thúc là TN với Đ hà , vậy đẹp đôi hơn !!! bạn pos nhìu nhiều nhiều đi
Nhưng thằng cha Đức hồ đồ , không nghe vợ mình giãi thick điều gì cã. Rồi bõ vợ 1 cách không thương tiếc ( đàn ông Vn thường như vậy tự ái quá lớn không hiễu cãm giác cũa đàn bà ). Đã là vợ chồng với nhau phãi thông cãm , chia xẽ những nỗi buôn vuiii. Khi yêu nhau không lẽ chĩ quan trọng đến trinh tiếc ( con người là sống nhưng trinh tiếc chĩ là chết chĩ là thứ phụ ). Đàn ông chĩ nghĩ đến những chuyện đó thì cưới vợ làm chi. Nhưng riêng Đường Văn rất bãn lãnh , cao thượng , dù rằng biết Nguyên đã có con nhưng anh ta vẫn rộng lòng chấp nhận Nguyên. Mình thấy đàn ông như Đức thì không đán thương hại đâu , chưa làm rõ đầu đuôi đã xua đuỗi không thương tiếc NGuyên
post tiếp đi bạn, tôi nóng lòng muốn biết đoạn kết !
nhưng tui thĩ Đức hơn , chắc gì cái ông kia thích Nguyên bằng Đức , nói chung tui thich Đức hơn , ổng tuy hơi thô bạo nhưng yêu rất nhìu , yêu nhìu mới dậy !!! mỗi người một ý , cứ xem truyện gòi biết
post tiếp đi ban...........không biết TNcos về bên Đ không nưa????????????????????
tới nè mí sis yêu quý.
-Anh Văn !
Một tiếng reo hoan hỉ và một bóng người lao vào phía Văn, ôm chòang lấy anh sôi nổi :
-Tới giờ này anh mới chịu về ?
Cô hôn vào má Đường Văn một cái tinh nghịch . Đường Văn nhăn mặt đẩy Mai Trinh ra :
-Em chờ anh chắc lâu rồi hả ?
-Còn phải hỏi nữa .
Mai Trinh cười khúc khích dang người ra ngắm Văn :
-Bây giờ người ta là ông giám đốc rồi có khác .
Thanh Nguyên do dự rồi đi vòng qua chậu kiểng vào nhà . Đây là lần đầu tiên có một cô gái đến nhà tìm Văn, họ thân mật như thế kia, thế mà anh ta dám nói yêu cô . Đàn ông … đúng là miệng lưỡi ! Sao Thanh Nguyên bỗng cảm thấy buồn . Đừng bao giờ yêu ai cả Thành Nguyên nhé ! Những bài học trước mắt và đau đớn đó, hãy nhớ cho kỹ !
Đi ngang qua phòng con, Thanh Nguyên dừng lại nhìn vào, thằng bé Hải thấy Thanh Nguyên, giơ hai tay lên cười bập bẹ :
-Ma… ma ….
Thanh Nguyên xúc động bước vào, cô ngồi thụp xuống ôm con vào lòng hôn lên đôi má phinh phính . Mùi hương trẻ con ngon ngọt ngào dịu dàng quá, Thanh Nguyên nhủi mặt vào ngực con . Bé Hải, mẹ yêu con, nhưng mẹ không biết nên sống như thế nào . Mẹ vẫn là bà mẹ còn quá trẻ, sinh con vào năm mẹ mới hai mươi ba và ngỡ ngàng trước cuộc sống có quá nhiều điều phức tạp .
Dưới nhà, thỉnh thỏang vang lên tiếng cười giòn tan của Mai Trinh . Chưa bao giờ Thanh Nguyên có tiếng cười ấy, thời thiếu nữ dường như đã xa thật xa .
-Anh Văn !
Mai Trinh giậm chân lên sàn xe, Đường Văn giật mình quay sang :
-Gì ?
Mai Trinh giận dỗi :
-Em từ Úc về tìm anh vì nhớ anh . Nhưng buồn quá, anh không còn như trước đây . Có phải anh đã có người khác rồi phải không ?
Đường Văn lúng túng im lặng . Nói sao cho khỏi đau lòng của Mai Trinh đây ? Nói rằng trái tim của anh đã chuyển hướng, anh đang lo ngại trước những gã đàn ông ngắm nghé vào Thanh Nguyên, ai cấm được cô khi cô hãy còn quá trẻ, dưới mắt môi người, cô là vợ góa của giám đốc Đường Thanh .
-Tại sao anh không trả lời em ? Tấp xe vào lề trả lời em đi !
Đường Văn cười gượng :
-Đừng trẻ con mà Trinh .
-Dừng xe lại đi !
Mai Trinh nắm vô lăng xe lại, cô tắt máy xe, nhìn thẳng vào Văn :
-Anh nói đi, anh còn yêu em không ?
-Trinh !
Vòng tay Mai Trinh ôm qua cổ Văn, cô chủ động hôn Văn, Văn tránh nụ hôn của cô :
-Xin lỗi em .
Mai Trinh giận dữ mở cửa xe toan đi, Văn vội ôm cô lại :
-Đừng xa anh .
Mai Trinh dịu xuống . Văn thật khó hiểu, lúc thì anh nồng nàn, lúc lại khó hiểu .
Văn vùi mặt vào mái tóc ngắn của Mai Trinh . Anh cố xua tan hình bóng Thanh Nguyên, hãy quên cô ấy . Từng đêm và từng ngày qua rồi Văn khổ sở, dằn vặt trái tim anh thét gào được ôm Thanh Nguyên vào lòng, được vùi mặt vào mái tóc óng ả của cô, anh khao khát và mơ ngủ thấy mình có được điều ấy .
Hãy quên cô ấy .
Hai bàn tay Văn vụt cuồng nhiệt ôm ghì mạnh Mai Trinh vào mình, Văn muốn quên Thanh Nguyên . Anh đẩy đầu Mai Trinh hơi ngả ra sau để hôn cô, nụ hôn anh mạnh mẽ cuồng nhiệt như hôm nào anh hôn Thanh Nguyên, song rõ ràng Mai Trinh là Mai Trinh, Thanh Nguyên là Thanh Nguyên, Mai Trinh không thể nào thay thế Thanh Nguyên . Văn buông Mai Trinh ra :
-Anh xin lỗi !
-Anh không có lỗi gì cả .
Mai Trinh hấp tấp nói . Chưa bao giờ cô thấy vui sướng đến thế, khi Văn cho nụ hôn cuồng nhiệt, đôi môi ấm nóng tham lam của anh như muốn nghiền nát cô ra .
-Vậy mà anh cứ nghĩ là anh không còn yêu em . Văn ạ ! Nếu chúng mình đi đến điều cuối cùng của tình yêu, em không giận anh đâu, vì em yêu anh . Khi yêu nhau là cho người mình yêu hạnh phúc phải không anh ?
Trước bày tỏ nồng nàn của Mai Trinh, sao lòng Văn lạnh lẽo . Anh hiểu rất rõ anh yêu ai . Không thể nào để tình trạng này kéo dài, Văn ngồi thẳng lại .
-Mai Trinh, nghe anh nói nè !
Reng … reng … Điện thọai của Đường Văn reo . Văn do dự rồi mới với tay vào ngăn xe lấy điện thọai ra . Điện thọai của chú tài xế đưa rước Thanh Nguyên, giọng chú hốt hỏang :
-Cậu Văn ! Cô Thanh Nguyên bảo tôi đậu xe chờ, cổ vào hiệu quần áo . Tôi chờ mãi không thấy ra, vào tiệm kiếm, cô đi mất tiêu .
Đường Văn nói như quát :
-Cô ấy đi đâu ?
-Tôi không biết ! Để tôi lái xe về nhà xem sao .
-Lái xe đi tìm cô ấy đi !
Đường Văn mở mạnh máy xe nổ máy lái xe đi, giữa đôi mắt ngạc nhiên của Mai Trinh . Đường Văn của cô là một con người hòan tòan khác …
Thanh Nguyên hớn hở như trẻ con . Cô đã lừa được người tài xế, anh ta chạy bổ đi tìm cô mà không hay cô nép vào một góc, mua xâu chả cá viên quết tương ớt ăn ngon lành . Cô thấy mình tự do không bị gò ép vào khuôn khổ trưởng giả và cũng để quên đi hình ảnh Đường Văn bên người anh ta yêu .
Sao mình thấy khó chịu và căm ghét Đường Văn quá, anh ta đã có Mai Trinh mà vẫn quyền hành như cô là của anh ta vậy . Chiều nay cô sẽ trốn đi cho Đường Văn một buổi “thót tim” .
Mi không thể yêu lần nữa đâu Thanh Nguyên . Tình yêu chỉ cho mi đau khổ và nước mắt . Thanh Nguyên chạy ù đi, cô đến xe cá viên thứ hai đang đỗ xe bán dạo bên đường, mua thêm xâu nữa, ăn một cách ngon lành say mê .
Hãy mặc anh ta …
Đường Văn nhảy xuống xe ngay khi về nhà, anh quát người tài xế :
-Đã tìm thấy cổ chưa ?
-Dạ chưa .
Văn leo lên xe ngay lúc Mai Trinh chưa kịp xuống xe, anh lại quát :
-Em xuống xe đi !
Rõ ràng Đường Văn nóng nảy và gần như mất bình tĩnh vì sự vắng mặt của chị dâu mình . Mai Trinh lạ lùng, một linh cảm cho cô biết, Đường Văn không xem Thanh Nguyên là chị dâu của anh . Có thể nào sự thay đổi của anh là bắt nguồn từ đây không …
Mai Trinh không chịu xuống xe, cô bướng bỉnh :
-Anh rất lạ đó nghe anh Văn .
Đường Văn nóng nảy lôi Mai Trinh xuống xe một cách thô bạo :
-Anh không muốn nghe em nói đâu .
-Em đã biết vì sao anh thay đổi .
Đường Văn nạt đùa cắt lời :
-Em biết cái gì ?
Bỏ mặc Mai Trinh đứng đó, Đường Văn lên xe lái đi mất . Thanh Nguyên, em đang ở đâu, anh lo cho em đến cháy lòng . Mấy ngày qua, nào phải anh không quan tâm đến em . Lời nói hôm nào của em vẫn còn làm anh đau đớn . Em không yêu anh, anh biết . Trái tim tổn thương của em đang lẩn trốn, em sợ tình yêu, em sợ những kẻ đến với mình, họ chỉ cho em nước mắt và buồn tủi .
Một đám đông phía trước làm kẹt xe, còi xe bấm inh ỏi . Đường Văn hốt hỏang . Có khi nào Thanh Nguyên bị đụng xe lần nữa . Nhảy xuống xe, Văn vội lao vào đám đông . Cô gái người bê bết máu đang được mọi người vực lên đưa lên xe đi bệnh viện . Đường Văn cố chen mạnh vào, anh thở phào nhẹ nhõm, vì không phải Thanh Nguyên .
Quay trở lại xe, Đường Văn phải rất lâu mới thóat khỏi dòng xe kẹt trên đường . Anh lại lái xe đi chậm chậm, bất kỳ cô gái nào trên đường một mình, Văn cũng dừng lại nhìn . Bất chợt Văn thắng gấp lại, anh đã nhìn thấy Thanh Nguyên, cô đang đứng bên đường, chẳng biết làm gì nữa . Vừa mừng vừa giận, Đường Văn nhảy xuống xe, anh chạy ào đến giữ chặt tay Thanh Nguyên .
-Tại sao không về nhà mà còn đứng đây ?
Thanh Nguyên giật bắn người nhìn lại, cô khó chịu giật tay lại :
-Chưa thích về nhà thì chưa về .
-Vậy khi nào thì mới thích về nhà ? Cô đã làm mẹ, không còn là thiếu nữ mười tám mà thích lang thang ngòai đường .
Thanh Nguyên nhìn vào đồng hồ trên tay Văn, thấy đã mười giờ . Cô gật đầu :
-Về !
Cô đi xăm xăm lại xe của Văn mở cửa ngồi vào . Đường Văn cũng đi theo, anh lẳng lặng đóng cửa xe và nổ máy cho xe chạy đi . Thanh Nguyên ngồi ngỏanh mặt nhìn sang bên kia đường . Đường Văn khe khẽ :
-Đã ăn gì chưa ?
-Rồi !
-Tại sao thích đi chơi mà không bảo tôi đưa đi ?
-Thôi ! Chẳng phải bây giờ anh đi với cô Mai Trinh vui vẻ hơn không ?
-Tại sao biết tôi vui vẻ ?
-Nếu không vui vẻ chẳng ai thích đi cả, anh cũng là lọai đàn ông như tôi đã từng gặp .
-Sao ?
-Nói một đàng làm một nẻo . Nhưng mà anh yên trí đi, anh đi với ai là quyền của anh, cũng như tôi tự dặn mình như vậy, đừng bao giờ tin ai .
-Cả đến tôi ?
-Phải .
-Thanh Nguyên có biết lời nói đôi khi làm người ta còn đau hơn cả tát tay vào mặt .
-Tôi không nghĩ là tôi bản lĩnh như vậy . Ngày trước, mẹ tôi hay nói tôi nông cạn, còn em trai tôi luôn bảo tôi hay mềm lòng, đó là sự thất bại của tôi .
-Nhưng lời nói của Thanh Nguyên làm tôi đau . Tôi có cái gì không tốt để Thanh Nguyên nói rằng : “không yêu anh, có chết Thanh Nguyên cũng không yêu tôi”.
-Đừng có quên … tôi là chị dâu của anh, khi anh luôn muốn làm vui lòng cha mẹ của anh .
Đường Văn quát khẽ :
-Tôi không còn xem Thanh Nguyên là chị dâu của tôi . Tôi đang chiến đấu một cách tuyệt vọng để không yêu Thanh Nguyên . Chiều nay, dù đi với Mai Trinh, nhưng khi chú tài xế nói Thanh Nguyên vào shop quần áo rồi biến mất, tôi đã muốn phát điên lên, Thanh Nguyên có biết không ?
Thanh Nguyên lạnh nhạt :
-Anh nghĩ tôi đi đâu khi con trai tôi ở nhà anh ?
-Tôi không giấu là tôi nghĩ ngay đến việc Thanh Nguyên đi tìm anh Đức . Tôi đã đi tìm anh ta .
Thanh Nguyên sững sờ :
-Anh xem thường tôi đến như vậy sao ?
-Không . Tôi yêu Thanh Nguyên làm sao tôi xem thường Thanh Nguyên cho được .
Thanh Nguyên mai mỉa :
-Anh nói yêu, hẳn cũng nói như vậy với Mai Trinh ?
-Chưa .
Thanh Nguyên bĩu môi, gương mặt cô lúc này thật đáng ghét . Đường Văn thở dài :
-Vậy ngày mai tôi bảo Mai Trinh đừng đi tìm tôi nữa .
-Cái đó tùy anh …
Két … Chiếc xe thắng gấp lại, làm Thanh Nguyên chồm người tới trước súyt đập đầu vào thành xe . Cô chưa kịp hòan hồn thì Đường Văn đã kéo cô vào anh, dữ dằn :
-Em đừng có làm cho anh nổi điên lên ! Em bỏ nhà đi lang thang trong chiều nay vì rõ ràng em không chịu nổi sự có mặt của Mai Trinh bên anh mà .
Thanh Nguyên nhìn đăm đăm vào Văn . Cô thấy lửa trong đôi mắt của anh, lửa của tình yêu . Hai mắt cô sụp xuống bối rối :
-Anh buông tôi ra, chúng ta không thể nào yêu nhau được đâu . Dưới mắt mọi người và cả ba mẹ của anh, tôi là chị dâu của anh .
-Hãy ném những thứ đó qua một bên đi, tôi sẽ vượt qua mọi rào cản . Có một người đàn ông từng yêu Thanh Nguyên, nhưng anh ta hèn nhát sợ đói nghèo mất danh dự tiền bạc và cũng có thể vì anh ta đã có vợ, hèn nhát bỏ mặc Thanh Nguyên . Rồi đến Nguyễn Đức, anh ta yêu Thanh Nguyên, nhưng lại không vượt qua cái định kiến tầm thường . Anh ta đánh mất Thanh Nguyên rồi hối tiếc . Nhưng còn tôi thì không, tôi sẽ cho người tôi yêu hạnh phúc .
Đường Văn nâng cằm Thanh Nguyên, bắt cô đối diện với anh :
-Chúng ta sẽ rất hạnh phúc, hãy cùng cho nhau sống hạnh phúc . Anh yêu em không có lỗi lầm gì cả . Hãy nhìn vào mắt anh đi, anh hòan tòan thật lòng với em .
Thanh Nguyên lắc đầu :
-Có một ngày anh sẽ thấy, là không nên yêu em, em sẽ là phiền tóai của anh .
-Không bao giờ !
Đường Văn mơn man nhẹ ngón tay lên đôi gò má Thanh Nguyên, thật nhẹ nhưng đủ cho Thanh Nguyên rung động cả lòng, cô lắc đầu và bật khóc .
Đường Văn để yên cho Thanh Nguyên khóc một lúc mới nhẹ kéo cô vào lòng mình :
-Anh đã từng yêu, không phải là tình yêu của chàng trai mới lớn, anh cũng không quan trọng chuyện em phải trọn vẹn cho anh . Mà điều quan trọng em và anh khi được ở bên nhau, cảm nhận mình hạnh phúc, em có đồng ý với anh không ?
Thanh Nguyên gật nhẹ . Cô im lặng lắng nghe nhịp tim của anh và cô hòa chung một nhịp điệu . Đường Văn vùi mặt vào mái tóc mềm của Thanh Nguyên, anh ngây ngất trong hương vị tình yêu, một tình yêu không có khát vọng chiếm đọat .
Thật lâu, Thanh Nguyên mới cựa mình :
-Mình về đi anh Văn .
-Em không muốn ngồi bên anh nữa à ?
-Có, nhưng đâu phải chỉ có hôm nay .
Đường Văn cười xòa đùa :
-Tuân lệnh .
Mai Trinh còn đợi Văn, cô đứng trên bậc thềm nhìn hai người . Đường Văn thản nhiên xuống xe mở cửa cho Thanh Nguyên, anh cười với cô :
-Chúc ngủ ngon .
Thanh Nguyên làm thinh đi luôn vào nhà . Mai Trinh nhìn theo Thanh Nguyên rồi quay lại nhìn Văn . Văn nhún vai :
-Anh lạ lắm sao ?
-Lạ, rất lạ ! Em có cảm giác là từ Úc bay về vì nhớ anh, nhưng anh không còn cần em nữa .
-Nếu như … anh không còn cần em nữa, anh xin lỗi khi nói câu này với em, em có tha thứ cho anh không ?
Mai Trinh cắn môi mình tưởng chừng như bật cả máu, cô không cảm thấy đau, bởi nỗi đau từ trái tim cô đang thít chặt cô lại đau đớn :
-Anh nói lời xin lỗi em có đúng không . Anh đã yêu cô ta, đừng có quên đó là chị dâu của anh . Em chồng và chị dâu, một tấn tuồng bỉ ổi .
-Anh không có lỗi gì khi yêu Thanh Nguyên cả .
Mai Trinh phẫn nộ :
-Anh nói ra lời này mà không ngượng miệng à ?
-Có nhưng sự thật anh không thể nói với em . Cũng như anh vạn lần xin lỗi em khi anh đã thay đổi tình cảm .
-Em không cho phép anh thay đổi tình cảm .
Mai Trinh nhào vào lòng Văn, cô ôm chòang Văn nức nở :
-Không được, công ty ba mẹ anh đang cần anh .
-Anh phải nói là cô ta cũng cần có anh .
Đường Văn vuốt nhẹ mái tóc Mai Trinh :
-Đừng giận anh . Mấy ngày qua em thấy không đi bên em, trái tim anh không còn dành cho em, dù anh bảo anh không được làm cho em rơi nước mắt . Anh thua rồi Trinh ạ . Anh rất hạnh phúc khi Thanh Nguyên chấp nhận tình cảm của anh .
Mai Trinh giận dữ xô mạnh Đường Văn ra :
-Vậy thì tùy anh hãy sống với tình yêu bẩn thỉu của anh . Em thật sự khinh bỉ anh Văn ạ . Cũng như em không bao giờ tha thứ cho anh .
Mai Trinh đi nhanh ra đường, Văn vội bước theo :
-Anh đưa em về .
-Không cần sự tử tế của anh .
Một chiếc xe taxi trờ tới, Mai Trinh đưa tay đón, cô leo lên xe đóng sầm cửa lại, Văn đứng bất nhẫn nhìn theo . Dù sao với một cô gái có cá tính mạnh như Mai Trinh, Văn tin rằng, cô sẽ quên anh .
Nhìn lên lầu, Văn thấy vui khi ánh sáng dịu dàng từ căn phòng Thanh Nguyên tỏa sáng .
Em đừng khóc làm gì
Cho dù nước mắt vu vơ
Dù đôi tay buông xuống
Chúng mình vẫn tin tưởng
Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau
Để mở một chân trời rất rộng …