-
Wow, cô gái trong ảnh là tôi đây ah, tôi mà cũng có lúc xinh đẹp và dễ thương như thế này ư, thật không thể nào tin được, đúng là tiền vào có khác, tôi thấy tôi có kém gì cậu đâu, An Vũ Phong, cậu cứ vênh váo mình có nhiều fan hâm mộ, biết thế tôi ở ngoài cho xong, không có cậu tôi vẫn vào tốt.
- Cô ăn nói với ân nhân như thế hả? Nhờ ai mà cô mới được như thế này hả, An Vũ Phong lườm tôi.
- Tôi biết rồi, nhờ cậu dẫn tôi đến trung tâm chăm sóc sắc đẹp tôi mới được như thế này, là công của cậu hết, nhờ có cậu mà con vịt xấu xí như tôi mới có dịp trở thành thiên nga xinh đẹp, về nhà tôi sẽ gửi cậu chi phí của ngày hôm nay.
- Tôi trêu cô có một tí mà mặt mày cô đã buồn thui như thế này rồi ah, An Vũ Phong nhăn nhó, dường như cậu ta không ngờ được câu nói của mình lại tác động đến tôi nhiều như vậy, Thái Linh ah, thực sự cô rất đáng yêu, cho dù không trang điểm, không diện quần áo đẹp nhưng ở cô vẫn toát lên một thứ gì đó rất lôi cuốn. Vẻ đẹp của một cô gái không được đánh giá bởi thứ quần áo mà cô ta khoác trên người, bởi những mỹ phẩm mà cô ta đang dùng, nó chính là vẻ đẹp tâm hồn được ẩn giấu đằng sau những gì hào nhoáng bên ngoài. Vẻ ngoài của một con người có thể thay đổi nhưng bản chất của người đó thì không gì có thể che lấp được. Cô không giàu có, không xinh đẹp nhưng cô có một tấm lòng bao dung, sự ngây thơ trong sáng và sự kiên trì bền bỉ, dù cho tôi có bắt nạt cô như thế nào thì cô vẫn không bao giờ nản lòng. Thái Linh, có thể cô không tin những điều này nhưng thật sự đối với tôi, cô là một người rất đặc biệt, cho dù người ta có chê bai cô thế nào thì trong con mắt của tôi cô vẫn là người đẹp nhất, cô phải tự tin vào bản thân mình chứ.
Từng lời từng lời của An Vũ Phong đã đưa tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, An Vũ Phong hôm nay lạ quá, cậu ta thật ngọt ngào và dịu dàng khác hẳn một An Vũ Phong thường ngày luôn tỏ ra ngông nghênh, cao ngạo, không bao giờ biết khen người khác lấy một câu. Cậu ta có uống nhầm thuốc gì không mà đột nhiên tốt với tôi như vậy, không một lời trách cứ mà trái lại hết sức dịu dàng và ân cần. Thật không thể nào tin được, có phải là tôi đang mơ không và liệu rằng tôi có thể tin những lời mà An Vũ Phong nói lúc này hay không khi mà từ trước đến nay tôi luôn là một đứa con gái ngốc nghếch, cả tin đến khờ khạo, đã rất nhiều lần tôi là nạn nhân của trò lừa gạt do An Vũ Phong đầu têu, lần này có uẩn khúc gì ẩn đằng sau những câu nói ngọt ngào của An Vũ Phong hay không? Hàng trăm câu hỏi hiện lên trong tôi, những lời nói của An Vũ Phong là thật, tôi là một người quan trọng với cậu ấy hay tất cả chỉ là một giấc mơ, một trò lừa gạt??? Lý trí mách bảo tôi không nên tin những điều An Vũ Phong vừa nói, nhưng con tim lại nói với tôi rằng hãy tin những lời đó đi, chuyện đó cũng không có gì lạ khi mà gần đây An Vũ Phong luôn đối xử rất tốt với tôi, dù cách biểu lộ tình cảm của An Vũ Phong hơi đặc biệt nhưng vẫn không khó để cảm nhận được sự chân thành ẩn chứa trong đó. Khi còn nhỏ, mẹ thường dạy tôi rằng, nếu gặp chuyện gì khó khăn, không biết cách giải quyết, con hãy nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, điều hiện lên đầu tiên trong suy nghĩ của con chính là câu trả lời. Hay mình làm thử xem kết quả thế nào. An Vũ Phong, tôi đã có đáp án rồi, tôi tin cậu, tôi tin vào sự chân thành trong câu nói của cậu dù rằng bản thân tôi không được tuyệt vời như thế:
- Cám ơn cậu, An Vũ Phong! Giờ tôi đã tự tin lên rất nhiều rồi, tôi nhìn thẳng vào mắt An Vũ Phong và mỉm cười thật tươi, nhưng cậu có thể cho tôi bức ảnh này được không vì tôi vẫn muốn lưu giữ hình ảnh của mình ngày hôm nay.
- Cô thích thì cứ giữ lấy đi, sao phải hỏi tôi làm gì nữa.
- Vì cậu cũng có mặt trong bức ảnh này mà, hi, tôi sẽ giữ nó cẩn thận, cất đâu bây giờ nhỉ, cậu cho tôi gửi tạm tối về tôi lấy được không?
- Sao cô không cất vào chiếc túi đeo bên người ấy, túi của cô rộng lắm còn gì, túi của tôi chật rồi.
- An Vũ Phong vừa nói gì thế, chiếc túi bên cạnh tôi là sao? Rõ ràng tôi đi tay không ra khỏi lớp mà, một xu cũng không có, huống chi là chiếc túi đắt tiền này, thật không thể nào hiểu nổi.
- Cô làm gì mà mặt đần thối ra thế, còn không mau cho ảnh vào túi, chúng ta còn đi, nhiều chỗ phải đi lắm.
- Nhưng chiếc túi này ở đâu ra vậy, tôi làm gì có tiền để sắm một chiếc túi đắt tiền như thế, hay là tôi cầm nhầm của khách hàng khi bước vào thẩm mỹ viện nhỉ? Chết rồi, phải tìm cách trả ngay cho họ mới được.
- Cô bị làm sao thế, ngốc vừa thôi chứ, cô tưởng người ta lại để yên cho cô cầm túi của mình chắc, cái túi đó là do tôi tặng cô đấy, vì nó rất hợp với bộ quần áo trên người cô nên tôi mua luôn, lúc đó tôi đã bảo cô rồi nhưng cô mải suy nghĩ điều gì, đầu óc thì như đang ở trên mây nên không để ý, cứ gật đầu liên tục.
- Tôi … Tôi đã nhận chiếc túi này ư, ôi chết mất thôi, thật không thể nào tha thứ cho bản thân được, đã chịu ơn An Vũ Phong quá nhiều rồi, giờ lại còn nhận chiếc túi xách đắt tiền này nữa, Thái Linh ơi, mày điên, điên thật rồi, mày phải trả lại cậu ấy ngay lập tức. “An Vũ Phong ah, tôi không thể nào nhận chiếc túi này được đâu, nó quá đắt tiền, tôi thấy mình chẳng có tư cách gì để nhận nó cả, xin cậu hãy nhận lại nó và tặng cho một người thích hợp hơn tôi”
- Cô nói vớ vẩn cái gì vậy, cái gì tôi đã cho đi thì không bao giờ lấy lại, cô quên tôi là ai rồi sao, giờ nó là của cô, dùng hay vứt đi là việc của cô đừng có làm tôi bực mình.
- Nếu cậu đã không nhận lại thì hãy để tôi được trả tiền chiếc túi ấy cho cậu, cậu tặng nó cho tôi tôi rất vui nhưng tôi cũng không thể nhận không của ai bất cứ thứ gì, cậu hiểu rõ tôi mà phải không An Vũ Phong, tôi cứng cỏi đáp lại.
- Cô … cô…
- Không nói nhiều nữa, ở đằng kia có một quán hay lắm, chúng ta ra đó đi, đến hội chợ là phải tranh thủ mua đồ chứ, nói rồi tôi nhanh nhẹn kéo tay An Vũ Phong đi mà không để cậu ta kịp phản ứng. Phải nhanh chóng giải quyết chuyện này, chứ cãi nhau tay đôi với An Vũ Phong tôi thua là cái chắc, may mà ở đây là hội chợ có nhiều chỗ để đi, tôi khẽ mỉm cười
-
- Hai bạn xem hàng đi! Ở đây có nhiều thứ đẹp lắm, rất phù hợp với hai bạn đó, chị bán hàng đon đả
Công nhận mấy món đồ ở đây cái nào cũng đẹp và vô cùng tinh xảo, từ những đôi bông tai nhỏ bé xinh xinh, đến những chiếc kẹp tóc lung linh hay dây đeo điện thoại ngộ nghĩnh đáng yêu, tất cả đều rất tuyệt. Gì chứ mua sắm những thứ này là sở trường của tôi đấy, chả hiểu sao tôi lại bị chúng thu hút đến như vậy. Đang phân vân lựa chọn kẹp tóc tặng Thượng Hội và Ngọc Dĩnh thì bất chợt tôi bắt gặp một chiếc móc chìa khóa nằm khép nép ở cuối gian hàng, 1 cái móc chìa khóa vô cùng đặc biệt khi hình trang trí lại là một chiếc chìa khóa kiểu cổ được chạm khắc tinh xảo. Chìa khóa trong chìa khóa, ý tưởng này thú vị thật đấy, mình phải mua ngay mới được.
- Chị ơi chiếc móc chìa khóa này bao nhiêu vậy?
- 20 tệ, nhưng vì chỉ còn một đôi cuối cùng nên chị lấy em 15 tệ thôi. Em tinh mắt thật đấy, cái này rất đẹp và tinh xảo.
- 15 tệ cũng không đắt lắm mua được đấy, tôi nhủ thầm, tuy nhiên vào lúc này tôi chợt phát hiện ra một sự thật đau lòng, trong người tôi không có lấy một xu, phải làm sao bây giờ, không mua thì tôi sẽ tiếc hùi hụi mất, mà mua thì lấy đâu ra tiền, chẳng lẽ vay An Vũ Phong ah, trời ơi ngại quá đi mất. Thôi đằng nào mình cũng mang tiếng nợ cậu ta rồi, vay thêm 15 tệ chắc cũng chẳng sao đâu, đành liệu vậy. An Vũ Phong ah, tôi bảo cái này.
- Có chuyện gì thế, làm gì mà cô lí nhí như muỗi thế, nói to lên xem nào
- Cậu … tôi nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại dũng khí, cậu có thể cho tôi vay 15 tệ để mua một cái móc chìa khóa được không? Tôi không mang theo tiền, về đến nhà tôi sẽ trả cậu ngay.
- Sao cô khách sáo thế, nếu thích thì bảo tôi mua cho, sao phải vay mượn làm gì?
- Cậu biết là tôi không làm vậy được mà, tôi chỉ vay cậu thôi, về nhà tôi sẽ trả.
- Cô cũng ngang gớm nhỉ, đã đầu heo lại còn ngang như cua nữa, thôi được rồi, tôi cho cô ghi sổ, tiền đây.
- Móc chìa khóa của hai bạn đây, chúc hai bạn có một chuyến mua sắm vui vẻ, nói rồi chị bạn hàng đặt vào tay tôi chiếc móc hình chìa khóa, vào tay An Vũ Phong chiếc móc khóa có hình ngôi nhà.
- Sao lạ vậy nhỉ??? - Chị ơi, chị có nhầm không? Em chỉ mua có mỗi cái móc này thôi mà, em có lấy chiếc móc hình ngôi nhà đâu.
- Không nhầm đâu bạn ah, chị bán hàng mỉm cười, đây là hội chợ tình yêu nên mọi món đồ bày bán đều liên quan đến tình yêu. Như cửa hàng của mình chẳng hạn, tất cả mọi thứ từ móc khóa, túi xách, dây đeo điện thoại … tất cả đều bán theo cặp hết. Thực ra đây là một cặp chìa khóa đó, để mình giải thích cho bạn về ý nghĩa của nó nhé. Cũng giống như tình yêu phải xuất phát từ hai người, cặp chìa khóa này cũng vậy, nó cũng có một nửa của mình, nếu thiếu mất một cái nó sẽ không còn là chính nó nữa. Ý nghĩa của cặp chìa khóa này là sự gắn kết bền chặt. Chiếc móc có hình chìa khóa là để dành riêng cho người con gái, người con gái luôn nắm giữ chìa khóa để mở cửa trái tim của người con trai, và khi hai người cùng nhau nên vợ nên chồng người con gái sẽ đảm nhiệm việc chăm sóc gia đình, đóng vai trò là tay hòm chìa khóa. Còn chiếc móc hình ngôi nhà là sự hình tượng hóa người con trai, người con trai luôn phải vững vàng, là điểm tựa cho cô gái mình yêu, trong cuộc sống gia đình, người con trai phải đóng vai trò là trụ cột giống như câu nói “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” vậy. Hai chiếc móc này luôn song hành cùng nhau, vắng một cái nó không còn là chính mình nữa, giống như một ngôi nhà phải dùng đúng chìa thì mới mở cửa được, giống như một chiếc chìa khóa chỉ có thể mở được một ổ khóa duy nhất. Ý nghĩa của cặp móc chìa khóa này là như vậy đó. Có thể nói tất cả mọi thứ dù là nhỏ bé nhất cũng đều ẩn chứa trong mình những ý nghĩa thật sâu xa, điều quan trọng là chúng ta có hiểu hết ý nghĩa của chúng hay không mà thôi.
- Wow, không ngờ chiếc móc khóa nhỏ bé này lại có một ý nghĩa đến như vậy, về kể lại cho Thượng Hội, Ngọc Dĩnh nghe thể nào hai tên ấy cũng mắt tròn mắt dẹt cho mà xem. Em cám ơn chị ah, chúc chị buôn bán đắt hàng.
- An Vũ Phong này! Cậu tính sao với chiếc móc khóa này.
- Cô mua thì giữ lấy đi, sao lại hỏi tôi. Cái móc hình ngôi nhà ấy, cô đem tặng Giang Hựu Thần ấy, chả phải cô thích cậu ta còn gì, Giang Hựu Thần thể nào chả thích mê đi cho mà coi.
“Mình có nên tặng cái móc này cho Giang Hựu Thần không nhỉ? Hựu rất tốt với tôi, tôi cũng rất thích Hựu nhưng tình cảm mà tôi dành cho Hựu đó có phải tình yêu hay không, tôi không dám chắc. Hơn nữa Hựu lại là hoàng tử của cả một vương quốc, cậu ấy đâu thể tùy tiện xài thứ đồ bình dân này được. Và còn An Vũ Phong thì sao, dù không nói ra, nhưng tôi vẫn cảm nhận được An Vũ Phong rất thích chiếc móc khóa này, tôi đem tặng Hựu chẳng phải là quá đáng với An Vũ Phong lắm sao. Dù sao thì An Vũ Phong cũng là người bỏ tiền ra mua cặp móc khóa này, cậu ấy lại ở chung phòng với tôi, tặng cậu ta cái móc khóa còn lại chắc cũng không là vấn đề to tát lắm, Hựu sẽ hiểu cho tôi thôi”:
- An Vũ Phong ah! Tôi nhờ cậu tí việc.
- Có chuyện gì mà cô chìa tay ra trước mặt tôi thế
- Cho tôi mượn chìa khóa phòng của cậu đi, tôi có việc quan trọng lắm.
- Của cô đây, mượn xong nhớ trả đấy, dù không hỏi rõ lý do nhưng An Vũ Phong vẫn nhìn tôi bằng con mắt đầy hoài nghi.
- Xong rồi, tặng cậu nè, giữ cho nó cẩn thận nhé.
- Đây là chiếc móc chìa khóa ban nãy mà, sao cô lại tặng tôi.
- Tôi thấy cậu cần nó hơn, móc chìa khóa của cậu dù sao cũng hỏng rồi mà, nhân đây tôi thay luôn cho cậu, tôi chỉ cần cái hình chìa khóa kia thôi, hình ngôi nhà tôi không dùng làm gì, để nó cũng phí đi, cho cậu là hợp lý nhất. Hi.
An Vũ Phong nắm chặt chùm chìa khóa trong lòng bàn tay, khuôn mặt cậu bừng sáng và ngập tràn niềm vui, chưa bao giờ tôi thấy Phong rạng rỡ đến vậy, cậu ấy nhìn tôi mỉm cười thay cho lời cảm ơn.
END OF CHAP 9
-
- AVP đã quay trở lại thưa cả nhà, hy vọng chap lần này sẽ không khiến các fan của AVP iu dấu thất vong. Tớ sẽ không từ bỏ chap đâu, vì AVP là tinh yêu lớn của đời tớ mà
Tớ chỉ viết được vào cuối tuần nên tốc độ hơi rùa tí mong mọi người thông cạm
Iu Chauvang98 và cả nhà rất nhiều:huglove:
-
Chúc mừng tác giả đã quay trở lại nha, bóc tem xem thế nào nào!!!! :quax2:
Chờ mãi cuối cùng cũng thấy :loccoc: :mecry: :dapcom:, nhưng đọc được chap dài thế này kể cũng thích nhỉ????? :cr:
Thái Linh cũng có vẻ :huglove: với An Vũ Phong rồi kìa, chắc sắp đến phần cao trào rồi, yêu mập ghê!!! :bighug:
Nhưng tốc độ nhanh hơn tí nha, chờ mỏi cổ quá à, ốm rùi đó :flu: :cr:
Mãi ủng hộ bạn nè!!!!! :goodjob: :covu::covu::covu::covu:
-
woa , thi xong là có wa` mừng liền , hehe
Vik nhanh nhanh nha , iu AVP wa' cơ
-
Sao lâu quá vậy, mình chờ mãi à bạn ơi!!!!!!
Post nhanh lên nhé, có mình ủng hộ nè, cổ mình thon dài lắm rùi à!!! :(
-
bạn ơi post típ đi nha bạn
mình cũng iu AVP lắm ah`
Im waiting for the HAPPY ENDING for An Vũ Phong & Thái Linh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
-
CHAP 10
- Thái Linh! Đi cả buổi rồi, cô có đói không? Chúng ta đi ăn cái gì nhé? Hôm nay tôi sẽ mời cô, cô thích ăn gì thì cứ nói, An Vũ Phong dịu dàng nói với tôi không quên kèm theo một nụ cười âu yếm.
Bắt gặp ánh mắt tình cảm và nụ cười ngọt ngào của An Vũ Phong, tim tôi như ngừng đập, người cứng đờ không thể thốt lên lời còn đầu óc thì lơ lửng chín tầng mây, lúc này đây một cảm giác lâng lâng, ngất ngây khó tả đang ngập tràn trong tôi. Vẫn biết An Vũ Phong là sát thủ trái tim các thiếu nữ nhưng không ngờ cậu ta lại có sức thu hút mạnh mẽ đến vậy, lẽ nào lần này tôi bị An Vũ Phong hớp hồn rồi ư???
- Cô làm gì mà ngẩn người ra thế, đói quá, nghe đến đồ ăn là xúc động đến mức không nói lên lời đấy ah, tỉnh dậy, tỉnh dậy mau cô đầu heo, An Vũ Phong vừa huơ huơ tay trước mặt vừa nhìn tôi chăm chú bằng ánh mắt dò xét.
Tiếng gọi giật của An Vũ Phong khiến tôi bừng tỉnh, sau một thoáng bối rối, tôi dần lấy lại bình tĩnh, mình phải làm như không có chuyện gì xảy ra mới được, không thể để cho An Vũ Phong biết chuyện lúc nãy tôi đã bị cậu ta hớp hồn ra sao, nếu không An Vũ Phong sẽ cười tôi chết mất, nhưng tên An Vũ Phong này tinh quái lắm, không dễ gì qua được mắt cậu ta, phải diễn kịch thật khéo vào mới được. Tự nhủ với lòng mình, hít một hơi thật sâu, tôi ngước mắt nhìn An Vũ Phong, cố gắng đánh lảng sang chuyện khác.
- Lúc nãy người ta vừa thả một đàn bồ câu lên trời xong, cảnh tượng đẹp lắm, lên tôi mải nhìn thôi, cậu tưởng đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ có ăn và ăn ah. Còn nữa sao trước mặt mọi người cậu cứ gọi tôi là đầu heo thế, tôi có tên có tuổi đàng hoàng cậu không được gọi tôi như vậy.
Thấy bộ dạng khó chịu của tôi, An Vũ Phong lập tức nở một nụ cười cầu hòa, ghé sát vào tai tôi khẽ thì thầm:
- Được rồi, chiều theo nguyện vọng của cô, tôi sẽ không gọi cô là đầu heo nữa mà gọi là tiểu thư Thái Linh xinh đẹp, xin tiểu thư hãy để cho kẻ hèn này được mời tiểu thư bữa trưa hôm nay, tiểu thư muốn ăn gì xin hãy nói.
Lẽ thường khi nghe những lời này của An Vũ Phong tôi đã nhảy dựng lên vì tức giận rồi, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay khi gương mặt An Vũ Phong kề sát bên mình, tôi lại cảm thấy hai má nóng ran, còn trái tim thì đang loạn nhịp, nếu cứ tiếp tục đứng gần An Vũ Phong như vậy, chắc tim tôi nhảy ra khỏi lồng ngực mất, phải nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh này mới được. Trong khi đang loay hoay không biết phải làm thế nào, thì tôi bắt gặp một chiếc xe bán bánh bao dạo đi ngang qua, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, tôi lập tức giật tay An Vũ Phong:
- An Vũ Phong, tôi muốn ăn bánh bao, cậu đi mua bánh bao cho tôi nhé.
- Cái gì cơ, An Vũ Phong tròn xoe mắt nhìn tôi, đầy ngạc nhiên, bao nhiêu thứ ngon không ăn, lại muốn ăn bánh bao, cô có bị làm sao không thế?
- Không, tôi lắc đầu quầy quậy, tôi chỉ thích bánh bao thôi, bánh bao ở Milan ngon nổi tiếng đấy, cậu đi mua cho tôi nhé, mua ở hàng bán dạo đằng kia ấy, nhanh lên không họ đi mất.
- Được rồi, cô ra chỗ đài phun nước đợi tôi nhé, tôi sẽ quay lại ngay.
-
Nhìn bóng An Vũ Phong khuất dần, tôi thở phào nhẹ nhõm, đến tận lúc này tôi vẫn nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập thình thịch, may mà An Vũ Phong không mảy may nghi ngờ cũng không phát hiện ra những xáo trộn trong tình cảm của tôi. Nhưng chuyện này là sao cơ chứ, tại sao chỉ bằng một nụ cười, một hành động rất nhỏ An Vũ Phong lại khiến tôi xao xuyến đến vậy, gần đây tôi cũng không còn ghét An Vũ Phong như trước nữa, trái lại còn lo lắng cho cậu ta và cảm thấy khó chịu khi bắt gặp An Vũ Phong thân thiết với một cô gái khác, lẽ nào tình cảm mà tôi dành cho An Vũ Phong đã thay đổi, không chỉ đơn thuần là tình bạn như trước kia nữa mà tôi đang dần bị cuốn hút bởi An Vũ Phong???… Không, không thể nào có chuyện đó được, người tôi thích là Giang Hựu Thần, không phải Đại Ma Vương An Vũ Phong, chắc chắn là như vậy, cảm giác lúc nãy chỉ là nhất thời thôi, chỉ vì An Vũ Phong quá đẹp trai nên tôi mới bị cậu ta mê hoặc thôi, ai mà chả thích những anh chàng đẹp trai, chỉ cần tôi không nghĩ đến An Vũ Phong nữa, chỉ cần đợi đến khi chúng tôi rời Milan trở về British mọi chuyện sẽ trở về như cũ. Thái Linh ơi, bình tĩnh, bình tĩnh lại đi nào. Cố gắng xua khỏi đầu những suy nghĩ về An Vũ Phong, tôi đưa mắt nhìn xung quanh, không biết mây đen đã kéo đến từ lúc nào, bầu trời quang đãng, trong xanh lúc trước giờ đã biến mất nhường chỗ cho sự u ám, xám xịt kèm theo đó là âm thanh rền vang của những tiếng sấm như muốn nhắc nhở người dân nơi đây hãy chuẩn bị đón chào một cơn mưa dữ dội. Mây đen kéo đến mỗi lúc một dày đặc, ánh mặt trời rực rỡ đã bị che khuất còn bầu trời Milan thì bắt đầu tối sầm lại. Trong thoáng chốc bầu không khí náo nhiệt của một lễ hội không còn nữa, tất cả mọi người đều nhanh chóng tìm cho mình một chỗ trú chân, chờ đợi cơn mưa lạnh lẽo này qua đi. Mưa đã bắt đầu rơi, ai ai cũng tìm cho mình một chỗ trú ẩn hợp lý chỉ còn mình tôi đứng bơ vơ ở trước đài phun nước chờ đợi An Vũ Phong. Quả thật lúc này đây tôi cũng chẳng còn tâm trí đi tìm chỗ trú mưa nữa khi mãi chẳng thấy An Vũ Phong quay về, cậu ta có xảy ra chuyện gì không đây, điện thoại của tôi thì cũng bị An Vũ Phong tịch thu nên chẳng có cách nào liên lạc được, càng nghĩ tôi càng cảm thấy nóng ruột, bồn chồn, một cảm giác lo lắng và hối hận đang dâng lên trong lòng tôi. Đáng lẽ tôi không nên bắt An Vũ Phong đi mua bánh cho tôi mà nghe lời An Vũ Phong kiếm một quán nào đó ngồi ăn thì đâu đến nông nỗi này. An Vũ Phong cậu hãy mau về đi, trời sắp mưa to rồi đấy, tôi lo cho cậu lắm. Nhưng đáp lại lời cầu xin của tôi chỉ là sự lạnh lùng, vô tình của những tiếng sấm và cái lạnh lẽo của những hạt mưa đầu tiên. Khi tôi đang co ro ở đài phun nước đợi An Vũ Phong thì một thanh niên trẻ tuổi khoảng chừng 22-23 tuổi mặc áo thun màu trắng quần bò xanh, đội mũ lưỡi trai màu đen không biết từ đâu chạy tới, nắm lấy tay tôi kéo về gian hàng bán đồ lưu niệm nằm ở phía đối diện.
-
Không khí trong cửa tiệm thật ồn ào và náo nhiệt, trong lúc nghỉ chân, khách tham quan tranh thủ kiếm cho mình một vài món đồ kỷ niệm, dòng người vào cửa hàng mỗi lúc một đông kèm theo đó là tiếng trao đổi, mặc cả giữa kẻ mua, người bán. Trong khi mọi người đàn say sưa chọn đồ thì tôi đứng co ro ở cạnh cửa ra vào, mắt không ngừng nhìn ra bên ngừng nhìn ra bên ngoài.
- Cô bé làm gì mà đứng ngơ ngác ở đài phun nước thế, trời sắp mưa rất to đó, em không tìm chỗ trú mưa, đứng đấy ướt thì sao? Người thanh niên lạ mặt bắt chuyện.
Câu hỏi của anh ta khiến tôi bừng tỉnh, đến giờ tôi mới phát hiện ra anh chàng đó đứng cạnh tôi nãy giờ, chết thật mải suy nghĩ về An Vũ Phong mà tôi quên không cảm ơn ân nhân của mình.
- Cám ơn anh rất nhiều! Em đang đợi bạn của mình, cậu ấy đi cũng được một lúc rồi, em hẹn cậu ấy ở đài phun nước này rồi không ngờ trời lại mưa đột ngột như vậy, không biết cậu ấy có bị ướt không?
- Hóa ra đợi bạn trai, chàng trai cười lớn, em đừng lo quá, bạn em sẽ tìm được chỗ trú mưa thôi, không ai dại gì mà phải dầm mưa trong thời tiết thế này đâu, bạn em lớn rồi chứ có phải con nít không biết gì đâu chứ. Em cứ trú tạm ở đây đi, tạnh mưa bạn em sẽ qua đón em mà, chỗ này ngay đối diện đài phun nước, chỉ cần có bóng dáng bạn ấy xuất hiện là em biết liền thôi. Mà em là người ở nơi khác đến phải không, chứ người dân Milan là quá quen với những cơn mưa như thế này rồi.
- Vâng, tôi khẽ trả lời, chúng em đến từ Saint Roland.
- Ui đến từ Saint Roland cơ ah thế thì em phải mua ít quà lưu niệm về tặng mọi người ở nhà đi. Đồ ở đây cũng rẻ và hợp lý lắm, chắc chắn bạn bè em sẽ thích mê cho xem, còn chuyện của bạn em cứ để anh lo, em hẹn bạn ở đài phun nước, chỗ này ngay đối diện đài phun nước, anh sẽ đứng canh ở đây cho em, khi nào bạn ấy xuất hiện thì anh sẽ gọi em. Giờ em hãy tả qua về bạn em để anh biết đi. OK?
- Cám ơn ý tốt của anh, như vậy là làm phiền anh quá rồi, em sẽ đứng đây đợi bạn thôi, khi nào bạn ấy về chúng em đi mua đồ chung cũng được, tôi khẽ lắc đầu, quả thật giờ này tôi cũng chả còn tâm trí đâu mà mua với bán nữa, anh cứ đi chọn mua đồ cho mình đi.
Thế nhưng người thanh niên lạ mặt đó vẫn hết sức nhiệt tình:
- Không, không sao đâu, có gì đâu mà phiền cơ chứ, anh học ở Milan này nên muốn mua đồ lúc nào chả được, các em ở nơi khác đến phải tranh thủ chứ. Trường hợp của em anh cũng gặp nhiều rồi, ở đây đông vậy nên lạc mất bạn là chuyện bình thường. Anh là thổ địa ở đây phải có trách nhiệm giúp đỡ những người ở nơi xa đến chứ, cứ để việc đó cho anh. Đây em xem, cái chuông gió này đẹp không? Chàng thanh niên nhanh tay chỉ vào chiếc chuông gió đang treo của cửa hàng ngay cạnh.