-
Chapter 21 : Belief is all we need rite now
Yi Jung cười thầm khi thấy vẻ ngơ ngác của Ga Eul. Cô bị bất ngờ là điều hợp lí. Chính anh cũng còn chưa hòan toàn tin tưởng vào quyết định của mình. Anh chỉ vừa nghĩ ra nó cách đây vài phút mà thôi, vì anh nhớ đến những lời sơ Anna nói.
“ Đời người không thể lường trước chuyện gì sẽ xảy ra, nên nếu muốn làm gì thì phải làm ngay. Đừng để bản thân mình phải hối hận”
Yi Jung không muốn giống cha mình. Không dám đối diện với tình cảm của mình để rồi ân hận khi mất đi. Mà anh biết chắc rằng anh không muốn mất Ga Eul. Hòan tòan không muốn. Anh không dám chắc là mình có thể mang hạnh phúc cho Ga Eul. Nhưng anh muốn thử, muốn bắt đầu mở lòng ra để cô có thể bước vào
Ga Eul vẫn đứng yên tại đó. Cô không tin vào những gì mình vừa nghe được. Yi Jung nói cô sẽ bắt đầu bước vào cuộc sống của anh? Nghĩa là anh yêu cô sao?
“Khoan đã, bình tĩnh lại xem nào Chu Ga Eul. Này sao tim lại đập nhanh thế? Đã bảo bình tĩnh cơ mà”
Cô hít một hơi thật sâu trước khi bước về phía anh
- Anh tin em chứ?
- Tin chuyện gì?
- Chuyện trên báo sáng nay
- Anh tin
Yi Jung gật đầu. Cô chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào mặt anh. Rồi đột nhiên, cô ghé sát mặt mình vào tai anh, thì thầm
- Vậy em cũng sẽ tin anh
Và khi cô chồm tới định hôn anh, thì cánh cửa phòng bật mở
- Tổng giám…ơ
Cả hai cùng quay lại. Thư ký Lee đứng đơ một cục ngay cửa phòng, mặt đỏ như gấc
Ga Eul đứng thẳng dậy, vuốt tóc. Yi Jung cười, anh biết cô đang bối rối
- Có việc gì thế?
- Em thấy phu nhân để quên cái này
Cô vừa nói vừa đưa hai cái nạng ra.
- Ah cám ơn
- Cô ra ngòai được rồi
Cô thư ký cúi đầu chào rồi quay phắt đi, mặt vẫn chưa hết đỏ. Yi Jung nhíu mày nhìn đôi nạng như muốn hỏi “ Cái này ở đâu ra”. Ga Eul chống nạng đi đến sofa ngồi xuống
- Em bị tai nạn lúc sáng
- Sao không nói với anh?
- Anh có hỏi đâu
- Không biết sao mà hỏi
- Thì giờ biết rồi. Trước sau cũng vậy thôi
Cô vừa nói vừa tỉnh bơ châm trà uống
- Vậy lúc nãy em đến đây bằng gì
- Em lái xe. Chẳng lẽ đi trực thăng
Ga Eul trả lời. Cô đóan trước anh sẽ phản ứng như Ji Hoo, hoặc thậm chí còn quá hơn
- Cái gì? Em lái xe đến?
- Đừng có hét lên thế không người ta tưởng em làm gì anh
- Em có bị điên không đấy? Chân cẳng thế này mà còn lái xe
- Thì em đã đến đây an tòan rồi đó thôi. Anh làm gì mà ghê thế
- Tại em hên thôi. Lỡ có chuyện gì thì làm sao?
- Thì anh được trả tự do. Sướng thế còn gì
Ga Eul cười khúc khích khi thấy mặt anh đỏ bừng lên vì la hét. Cuối cùng, cô thôi không chọc tức anh nữa
- Hôm nay anh đưa em về nhé. Xe em hết xăng rồi
- Để anh gọi tài xế
- Thôi đi. Em đã nói không thích ông tài xế của anh rồi. Mặt mày cứ hầm hầm
- Vậy để anh đuổi việc ông ta
- Đừng có điên. Tự dưng lại đuổi người ta
- Tại em bảo không thích
- Thì anh đưa em là được chứ gì
- Muốn anh chở thì cứ nói thẳng chứ cần gì quanh co cho tốn hơn thế
- Uh thì vậy đi. Đâu phải ai cũng có vinh dự được tổng giám đốc So Yi Jung làm tài xế riêng
Cô lại bật cười. Tiếng cười lanh lảnh khiến anh cũng thấy vui lây. Yi Jung đứng dậy, cầm lấy áo khóac
- Để anh đưa em về
- Thôi anh làm việc đi. Em chờ
- Anh phải làm đến tối đấy
- Thì em chờ đến tối.
- Nhưng mà…
- Em cũng phải làm việc nữa mà. Làm ở đây hay ở nhà cũng vậy thôi
Ga Eul nói rồi lôi cái laptop trong giỏ ra, bắt đầu đánh máy có vẻ rất chăm chú. Còn Yi Jung cũng đang chăm chú…nhìn cô
- Anh làm việc đi chứ nhìn em làm gì
- Anh sợ em để ý anh mà làm việc không được thôi
- Để ý anh làm cái quái gì. Thôi không linh tinh nữa. Việc ai nấy làm làm. Không được quấy rầy đối phương
Cô nói rồi lại quay mặt nhìn vào laptop. Yi Jung khẽ cười rồi cũng quay lại với đống hồ sơ còn dang dở trên bàn
8:00 p.m
Yi Jung đứng dậy, vươn vai khiến xương cốt kêu lên răng rắc. Cuối cùng cũng quyết tóan xong doan thu tháng này. Những tin xấu về gia đình anh liên tiếp bị đăng báo khiến cổ phiếu không ngừng rớt giá. Tình hình không mấy khả quan.
Đưa mắt nhìn về phía sofa, Yi Jung bật cười khi thấy Ga Eul đang dựa đầu vào đó mà ngủ. Anh cầm áo bước đến, khóac lên người cô. Sự đụng chạm nhẹ nhàng đó khiến Ga Eul thức giấc. Cô dụi mắt nhìn anh
- Xong việc rồi ah
- Uh
- Sao anh không gọi em?
- Thấy em ngủ ai mà dám gọi. Gọi dậy lỡ em đánh anh thì sao?
- Anh làm như em là ác quỷ
Cô vừa nói vừa đưa tay che miệng ngáp. Sao đến bây giờ anh mới nhận ra Ga Eul rất dễ thương nhỉ?
- Chưa thấy ai ngáp bao giờ sao mà cười
- Thấy rồi. Nhưng chưa thấy ai ngáp mà xấu như em
- Vậy mà anh lại lấy em. Chắc thần kinh anh có vấn đề
- Uh chắc thế thật
Yi Jung bật cười khi nghĩ đến việc anh và Ga Eul bây giờ đang cãi cọ giống Jan Di và Jun Pyo. Và anh nhận ra việc này thực sự làm anh thấy vui. Thì ra…niềm vui chỉ đơn giản vậy thôi. Cãi cọ với Ga Eul, và nhìn thấy cô cười. Vậy là đủ để anh thấy vui
- Anh còn định ngồi đó cười đến bao giờ? Về thôi
Ga Eul càu nhàu. Cô đang loay hoay với cặp nạng một cách khổ sở. Yi Jung lắc đầu, bước đến giật hai cây nạng ra khỏi tay cô
- Anh làm cái gì thế hả? Trả cho em
Anh không trả lời, mà vòng tay bế xốc cô khiến cô la oai óai. Tiếng cô vang vọng khắp cả tầng lầu
- May là công ty không còn ai đấy
Yi Jung lẩm bẩm, rồi bước nhanh ra thang máy
Đặt cô vào xe rồi, anh vòng qua ghế bên kia. Vừa ngồi xuống, anh bắt đầu than vãn
- Em ăn gì mà nặng quá vậy hả? Bế em muốn gãy cả tay
- Ai bắt anh bế mà nói? Em đã bảo thả ra
- Anh mà chờ em đánh vật với hai cây gỗ đó thì chắc đến năm sau mới về tới nhà
- Tại em chưa quen thôi
Anh lắc đầu, lái xe ra khỏi bãi. Khi anh định chạy về nhà thì Ga Eul lên tiếng
- Mình đến bệnh viện một lát được không?
Yi Jung ngạc nhiên nhìn cô. Nhưng rồi anh dễ dãi gật đầu
Seoul hospital. VIP room 8:30p.m
- Bố, là con Ga Eul đây
Cô nói khi gõ cửa phòng
- Vào đi
Ga Eul đẩy cửa bước vào. Ông ngồi trên xe lăn ngòai ban công, có lẽ đang ngắm sao. Đặt giỏ trái cây xuống bàn, cô với lấy lọ hoa gần đó rồi quay ra ngòai
- Con đi thay nước. Hai người nói chuyện nhé
Rồi cô bỏ đi. Trong phòng chỉ còn lại hai người. Yi Jung bước ra ngòai ban công, đứng cạnh cha mình
- Bố đang ngắm cảnh ah
- Uh. Mẹ con rất thích ngắm sao
- Con nhớ mà. Lúc con còn nhỏ cả nhà chúng ta vẫn thường lên núi ngắm sao
- Đó là khỏang thời gian hạnh phúc nhất đời ta
- Con cũng thế
- Yi Jung ah?
- Dạ
- Sau khi ra viện, bố sẽ trao chức chủ tịch hội đồng quản trị cho con
- Còn bố?
- Bố sẽ sang Thụy Điển cùng bà nội con
- Sao bố lại đi? Có phải vì con..
- Ngốc ah. Dĩ nhiên là không phải. Chỉ là bố và bà nội con muốn được sống một cách bình yên. Mà ở Seoul thì không thể làm được việc này
- Con biết rồi
- Con không trách bố chứ?
- Trách gì ạh?
- Vì đã trút gánh nặng này lên vai con
- Bố đã gánh quá lâu rồi. Bây giờ đến lượt con
- Cám ơn con, Yi Jung ah
- Chúng ta là cha con mà. Không cần nói cám ơn
- Còn một chuyện này ta muốn nhờ con
- Chuyện gì ạh?
- Chăm sóc thật tốt cho Ga Eul nhé. Tuy không tiếp xúc với nó nhiều, nhưng bố biết con bé là người tốt. Vì vậy hãy đối xử tốt với Ga Eul. Được không?
- Con hứa
Ông đặt tay mình lên tay anh vỗ nhẹ. Cái vỗ nhẹ nhàng đó, tượng trưng cho niềm tin và trách nhiệm mà ông giao lại cho anh
-
Chapter 22 : Somebody to love
Hai tuần sau
Yi Jung vừa lái xe vừa càu nhàu vì Manson cứ khóc ngằn ngặt không chịu nín. Mà khóc cũng phải đạo thôi. Mới hơn 7h sáng đã bị đánh thức rồi lôi đi thế này, không khóc mới là lạ
- Anh đã nói để nó ở nhà mà em không chịu nghe. Nó khóc điếc hết cả tai rồi này
- Hôm nay nhà trẻ đóng cửa. Để nhà ai trông nó? Với lại bố cũng muốn gặp thằng bé nữa mà
- Thì hôm nào đưa nó sang nhà bên kia.
- Bây giờ chạy được nửa đường rồi chẳng lẽ quay về? Thôi anh lo lái đi cứ cằn nhằn hòai nhức đầu quá
Ga Eul vừa dỗ Manson vừa phải nghe Yi Jung lải nhải nên cũng bắt đầu phát cáu
- Em dỗ nó mau đi. Om sòm quá
Yi Jung im được một lúc thì lại bắt đầu. Manson càng khóc càng to, không cách gì dỗ được. Ga Eul làm đủ trò mà nó vẫn không chịu nín, giờ nghe Yi Jung hét, thằng bé lại càng khóc to hơn
- Anh hét làm nó sợ đây này
Ga Eul đập vào vai Yi Jung rồi tiếp tục dỗ thằng bé một cách vô vọng.
- Em làm sao dỗ nó đi chứ khóc kiểu này anh chịu hết nổi rồi
- Anh giỏi thì dỗ nó đi. Để xe em lái cho
- Thôi thôi. Để anh lái
Một lúc sau, có lẽ do khóc mệt quá nên Manson gục đầu vào vai Ga Eul ngủ thiếp đi.Cả hai cùng thở phào một lượt
Cuối cùng hai người cũng đến được bệnh viện một cách vô cùng thê thảm. Ông Huyn Sub không khỏi bật cười khi thấy con trai và con dâu mình bước vô trong tình trạng te tua với thằng nhóc trên tay. Thằng bé đang khóc ré lên bỗng im bặt khi ông được ông bế. Cả hai người lại thở phào lần nữa.
- Để con giúp bố dọn đồ
Ga Eul nói rồi định chạy đi nhưng Yi Jung đã nắm tay cô lại
- Đây là phòng VIP đấy cô hai. Chuyện gì cũng có y tá lo hết rồi
- Ah em quên mất nhỉ
Cô lè lưỡi khiến ông bật cười lần nữa. Lâu lắm rồi ông chưa thấy Yi Jung vui vẻ như thế. Nụ cười của anh chỉ tươi như thế khi ở cạnh Ga Eul. Cô luôn có thể khiến anh bật cười. Và Huyn Sub biết ông có thể an tâm khi Yi Jung ở bên cô gái này
- Yi Jung ah con đi làm thủ tục xuất viện giúp bố nhé
- Dạ
Anh nói rồi bước ra ngòai, không quên nắm nhẹ tay Ga Eul. Hành động này không thóat khỏi mắt ông
- Ta chưa từng thấy Yi Jung cười như thế từ khi mẹ nó mất
Ông nói khi cánh cửa vừa khép lại
- Dạ
- Nó chắc đang rất hạnh phúc
- Con cũng mong vậy
- Con sẽ làm nó hạnh phúc phải không Ga Eul?
- Con sẽ là tất cả những gì mình có thể
- Ta tin là con có thể. Vì con là một cô gái đặc biệt. Chưa có ai dám hét vào mặt ta như con vậy đâu
- Con xin lỗi. Hôm đó con hơi mất bình tĩnh
- Không sao. Ta biết con vì Yi Jung thôi. Cũng chính vì vậy mà ta có thể an tâm giao nó cho con
- Bố định đi đâu sao ạh?
- Sau khi giao công ty cho Yi Jung, ta sẽ sang Thụy Điển
- Sao bố đi gấp vậy?
- Thời gian của ta không còn nhiều. Ta muốn tận hưởng cuộc sống của mình
- Bố cũng sẽ hạnh phúc phải không ạh? Với con đường bố chọn
- Ta hy vọng, con dâu ạh
- Vậy bố hãy sống vui vẻ nhé. Bọn con nhất định sẽ đến thăm bố
- Con cũng phải sống thật phúc nhé, với Yi Jung
- Con mong vậy
Ông bước đến ôm lấy cô. Ga Eul bỗng nhiên rơi nước mắt
- Sao vậy Ga Eul?
- Dạ không…chỉ là lần đầu tiên con có cảm giác một người cha
- Ta cũng rất mong có một đứa con gái như con
Cả hai mỉm cười nhìn nhau. Ga Eul biết rằng, kể từ giây phút này, trên đời có thêm một người yêu thương cô. Cô có thêm một lí do để sống thật tốt
Yi Jung mở cửa bước vào. Anh ngạc nhiên thấy Ga Eul đang khóc
- Có chuyện gì vậy?
- Bí mật- cô bật cười, gạt nước mắt còn vương trên má
- Không thể nói sao?
- Nói ra thì đâu còn là gọi bí mật nữa
Yi Jung quay sang nhìn bố mình. Và anh nhận được một cái lắc đầu.
Thứ cảm giác này…thực sự rất hạnh phúc
Một tuần sau. Một tiếng trước lễ nhậm chức
Ga Eul bước ra khỏi phòng tắm trong bộ váy đã được chọn sẵn. Chiếc váy lệch vai tím sẫm với một bông hồng to trên vai phải và những đường viền trắng nổi bật. Cô bới tóc cao để lộ chiếc cổ trắng ngần
- Được hay không thì nói chứ anh đừng nhìn kiểu đó
Ga Eul bực mình khi Yi Jung cứ nhìn cô chằm chằm cả 5’ đồng hồ mà không lên tiếng
- Rất đẹp- Anh gật gù
- Dĩ nhiên- cô hơi hất mặt lên
- Lại đây. Anh có thứ này cho em
Anh nói và kéo cô về phía bàn trang điểm. Bên trong chiếc hộp nhung đỏ trên bàn là sợi dây chuyền bạch kim với mặt là viên kim cương tím lấp lánh. Anh gỡ nó ra đeo vào cổ cô
- Cái này là của mẹ anh
- Vậy thôi em không đeo đâu
- Nó rất hợp với trang phục của em đêm nay
Yi Jung thì thầm. Hơi thở anh phà vào cổ Ga Eul khiến cô thấy người mình gai gai
- Xe đến rồi thưa cậu
- Tôi xuống ngay
Anh hôn nhẹ vào má cô và nắm tay cô bước đi
Xe càng chạy xa khỏi nhà, Ga Eul càng nhận thấy nỗi hồi hộp hiện rõ trong mắt Yi Jung. Gương mặt anh vẫn bình thản nhìn ra ngòai. Nhưng hai tay anh run lên. Cô lồng tay mình vào tay anh. Bàn tay lạnh ngắt.
- Em ở đây
Cô nói nhỏ vào tai anh và hôn lên má anh. Yi Jung xiết chặt tay cô. Đúng lúc xe dừng trước cửa khách sạn Shinhwa
Vừa bước xuống, một rừng đèn flash bao trùm lấy cả hai. Ga Eul mỉm cười rất nhanh. Cô không lạ với những điều này. Yi Jung cũng mỉm cười. Nụ cười vẫn đầy mê hoặc như từ trước đến giờ nhưng bàn tay anh bắt đầu ươn ướt, và vẫn nắm chặt tay cô.
- Bình tĩnh đi. Anh làm được mà
Cô nhẹ nhàng trấn an anh. Yi Jung gật đầu, nắm tay cô bước vào trong. F3 và JanDi chờ anh ngay cửa tiền sảnh. Vừa thấy hai người, Woo Bin đã chạy tới, đập mạnh vào vai Yi Jung
- Thằng khỉ này. Tao thật không tưởng tượng được mày làm chủ tịch thì thế nào
- Thì vẫn bình thường thôi. Là một ông chủ tịch đẹp trai
Anh cười, bắt đầu đùa giỡn với F3. Nụ cười của anh làm cô thấy yên tâm. Woo Bin nhìn sang cô, và anh thốt ra một câu nịnh đầm quen thuộc
- Yo. You are so beatiful today Ga Eul ah
- Thanks. Người đẹp đi cùng anh đâu rồi?
Câu đáp trả của Ga Eul khiến Woo Bin bật cười, rồi anh trả lời
- Vẫn lẩn quẩn đâu đây nhưng anh chưa tìm ra
- Vậy chúc anh may mắn nhé
- Tiếc thật. Nếu em chưa có chồng thì nhất định không thóat khỏi tay anh đâu. Hay là em bỏ Yi Jung theo anh đi
- Hay là vậy nhỉ
Ga Eul nói đùa khiến mọi người bật cười. Cô không nhận ra, có một ánh mắt nhìn cô rất lạ
- Chân em thế nào rồi Ga Eul?
Ji Hoo bước đến với ly rượu trên tay. Yi Jung đang đùa giỡn với WooBin bỗng dừng lại, nhìn chằm chằm vào hai người
- Hết hẳn rồi anh
- Vậy lát nữa em có thể nhảy với tôi chứ?
- Nếu anh không sợ dập chân
- Vậy tôi coi như em đã hứa nhé
Ga Eul chưa kịp trả lời thì đã có người đến gọi cô vào trong chuẩn bị cho buổi nhận chức. Yi Jung nắm tay kéo cô đi, nhưng vẫn kịp lướt nhìn Ji Hoo. Cái nhìn như xẹt lửa
- Sau đây chúng tôi xin mời chủ tịch So Huyn Sub lên phát biểu đôi lời
Tay càng xiết chặt cô hơn. Và mồ hôi túa ra ngày càng nhiều. Không ai trong hai người nghe được ông Huyn Sub đang nói gì, bởi cả hai đều đang có những suy nghĩ của riêng mình. Chỉ đến khi người MC xướng tên anh, cả hai mới giật mình nhìn lên sân khấu
- Và chúng tôi hân hạnh giới thiệu tân chủ tịch của tập đòan So: ông So Yi Jung
Anh đứng dậy, bước lên sân khấu. Một nụ cười mê hoặc xuất hiện trên gương mặt. Dường như người với bàn tay run rẩy ướt đẫm mồ hôi vài phút trước là ai khác chứ không phải anh. So Yi Jung đang đứng trên sân khấu, là một người hòan hảo, sáng lấp lánh khiến người ta chỉ có thể đứng xa mà ngưỡng mộ chứ không thể chạm vào
-
Chapter 23 : Save the last dance for me
Sau lễ nhận chức, buổi tiệc buffet diễn ra. Jan Di nhanh tay lôi Ga Eul ra một góc
- Mấy tuần tớ đi cậu sống thế nào hả?
Vẻ mặt lo lắng thái quá của JanDi khiến cô bật cười
- Tớ sống tốt, ăn ngủ bình thường. Mà cậu cũng đừng có lo quá thế, tớ có còn là trẻ con đâu
- Cậu cứ ngốc nghếch như vậy bảo tớ không lo sao được
- Haizzz, tớ ổn mà. Cậu nên dành thời gian cho anh Jun Pyo đi kìa
- Thôi đừng nhắc tên đầu xoăn đó. Anh ta chọc tớ tức muốn phát điên đây
Ga Eul chưa kịp hỏi chuyện gì thì F3 đã bước đến. WooBin xen vào giữa câu chuyện của hai cô gái
- Mấy cô đang nói xấu gì sau lưng tụi tôi đấy?
- Đã là nói xấu sau lưng sao nói anh nghe được
JanDin và Ga Eul đồng thanh rồi tất cả cùng bật cười. Đúng lúc đó tiếng nhạc vang lên.
- We belong together
Ga Eul reo lên khe khẽ khi nhận ra giai điệu quen thuộc. Đây là bài hát khi cô học nhảy lần đầu. Ji Hoo nhìn gương mặt rạng rỡ của Ga Eul. Anh chìa tay ra
- Shall we dance?
Anh nhìn thẳng vào mắt cô và mỉm cười. Ga Eul nhìn lại anh một lát, rồi cô gật đầu
- Sure
Bàn tay cô đặt gọn vào bàn tay to lớn của anh. Ji Hoo nhẹ nhàng dìu cô ra đại sảnh, nơi nhiều cặp đôi khác đang ôm nhau dập dìu theo theo điệu nhạc. Phía bên căn phòng, Yi Jung đang trao đổi gì đó với đối tác. Nhưng mắt anh lại nhìn đăm đăm vào hai người đang lướt đi giữa sảnh.
Ji Hoo thì thầm vào tai Ga Eul khi đầu cô đặt lên vai anh
- Hôm nay em đẹp lắm Ga Eul
- Điều này lúc nãy anh WooBin có nói rồi
- Thêm một lời khen không tốt sao?
- Vậy em cám ơn vì lời khen
Điệu nhạc kết thúc. Ga Eul buông tay mình ra khỏi vai Ji Hoo. Nhưng anh đột nhiên kéo tay cô lại
- Cám ơn Ga Eul. Vì điệu nhảy
- You are welcome
Cô cười thật tươi rồi bước đi
Yi Jung nắm lấy tay cô khi cô vừa bước ra khỏi đám đông.
- Anh không biết là em biết nhảy đấy
- Một chút thôi
- Anh thấy cũng khá đó chứ. Hay là nhờ Ji Hoo dìu giỏi
- Có lẽ cả hai
Rõ ràng hôm nay Ga Eul không trong tâm trạng cãi nhau nên cô trả lời một cách xụi lơ khiến Yi Jung cũng mất hứng.
- Sao hôm nay em…
Anh chưa kịp nói hết câu thì Ga Eul đã nhón chân lên ôm chầm lấy anh
- Chúc mừng anh, Yi Jung. Hôm nay anh làm tốt lắm
Yi Jung đứng sững vì bất ngờ. Rồi anh vòng tay ôm lại Ga Eul. Những câu hỏi trong lòng anh đều tan biến hết. Chỉ cần ôm lấy Ga Eul như vậy, anh biết anh tin cô
Ga Eul đứng ngòai ban công lộng gió. Cô giang tay đón những cơn gió thổi vào người mình
- Em đứng ngòai này lâu sẽ bệnh đấy
Giọng nói mượt mà vang lên sau lưng. Không cần quay lại cô cũng biết là ai
- Sao anh cũng ra ngòai này, bác sĩ
- Cùng lí do như em thôi. Trong đó ngột ngạt quá
Ji Hoo vừa nói vừa đưa li chocolate bốc khói cho cô
- Cám ơn
Cô đón lấy và áp cái li lên má mình.
- Ấm thật
Anh bật cười trước hành động trẻ con của cô. Ga Eul cũng cười. Ở bên cạnh Ji Hoo luôn luôn rất thoải mái. Như có thêm một người anh trai mà cô có thể hòan toàn tin tưởng và dựa dẫm. Chợt, Ji Hoo thôi cười. Anh nhìn cô, gương mặt trở nên nghiêm túc
- Ga Eul ah
- Dạ?
- Tôi có thứ này muốn tặng em
- Sao tự nhiên lại tặng quà cho em
- Chỉ là muốn tặng nó cho em thôi
- Là gì vậy ạh?
Ji Hoo cởi chiếc vòng anh đang đeo trên tay ra. Và anh quỳ xuống, đeo nó vào chân Ga Eul
Cảnh tượng đó đã bị một người nhìn thấy hết. Bàn tay anh nắm chặt lại và đôi mắt sáng rực lên trong bóng tối
- Anh…
- Đứng yên đi nào. Trời tối quá tôi không thấy đường xỏ khóa đâu
Khi đã cài khóa chiếc lắc cho Ga Eul, anh đứng dậy, ôm chầm lấy cô
- Anh ah
- Đứng yên một lát thôi Ga Eul
Ga Eul đứng thật yên. Cô thậm chí không dám thở mạnh. Một lúc sau, Ji Hoo buông cô ra, và anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô
- Em biết khi một người con trai tặng lắc chân cho một cô gái có nghĩa là gì không?
- Dạ không
- Nghĩa là trân trọng và quý mến. Đó là tình cảm tôi dành cho em đấy Ga Eul ah
- Em…
- Đừng sợ vậy chứ- anh bật cười khi thấy vẻ bối rối của Ga Eul- Quý mến chứ không phải yêu.Em giống như cô em gái nhỏ của tôi vậy
- Ah- Ga Eul không nén nổi một tiếng thở phào- Em cũng rất quý anh Ji Hoo, như một người anh trai
- Được rồi. Vào trong đi. Em mà còn đứng đây thì sẽ bệnh mất- anh xoa đầu cô
- Vậy em vào trước. Anh cũng đừng đứng ngòai này lâu quá
- Tôi biết
Cô bước vào bên trong. Nhưng vừa đến cửa thì đã bị một bàn tay kéo lại
Ji Hoo xoay mặt lại, dựa người vào lan can, để những cơn gió thổi vào mặt mình. Lạnh buốt. Anh thì thầm tự nói với chính mình
- Tạm biệt nhé, Ga Eul
Ga Eul vùng vẫy khi bị Yi Jung lôi đi. Mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ và tọc mạch, anh kéo Ga Eul đi phăng phăng giữa đám người lố nhố. Anh chỉ chịu buông ta khi đã đẩy Ga Eul vào góc tường ngăn cách WC nam nữ.
- Anh làm cái trò gì vậy hả?
Ga Eul vừa hét vừa xoay xoay cái cổ tay đã đỏ ửng lên của mình. Bất ngờ anh nhào đến hôn cô ngấu nghiến. Nụ hôn khiến cô nghẹt thở. Ga Eul dùng hết sức đẩy anh ra, và cô vung tay tát mạnh vào mặt anh
Yi Jung lùi ra vài bước, đưa tay lên sờ má. Trên đó giờ đây đang hằn rõ 5 dấu tay đỏ chót
- Em xin lỗi- Ga Eul kéo lại vạt áo cho ngay ngắn- Nhưng đó là cách duy nhất để anh bình tĩnh lại
- Em nghĩ anh không bình tĩnh?
- Không chút nào. Anh thậm chí không kiểm sóat được bản thân nữa
- Em biết lí do không?
- Không. Nhưng bất kể là vì lí do gì anh cũng không thể hành động kiểu đó trong buổi tiệc của chính mình. Em nghĩ điều này anh rõ hơn em
Yi Jung không đáp, anh nhìn chằm chằm xuống cổ chân cô
- Em biết khi tặng lắc chân cho một cô gái nghĩa là gì không Ga Eul?
Ga Eul bắt đầu lờ mờ hiểu ra nguyên do cho thái độ kì quặc của Yi Jung.
- Trân trọng và quý mến
Cô nói đúng những gì Ji Hoo đã nói với cô
- Và cũng có ý nghĩa trói buộc
- Hả?
- Khi một chàng trai tặng lắc chân cho một cô gái, điều đó nói lên là anh ta sẽ tôn thờ cô gái đó suốt đời
- Anh say rồi đấy
- Anh đang rất tỉnh táo
- Vậy thì nghe em nói cho rõ đây- Cô đẩy vai anh thẳng lên, rồi nhìn sâu vào mắt anh- Em tin anh. Vậy nên anh cũng phải tin em. Và nếu tin em thì đừng làm những chuyện ngu xuẩn vậy nữa. Nếu có một ngày em muốn đi, em sẽ nói thẳng với anh chứ không việc gì phải lén lút. Em chỉ nói một lần thôi. Sẽ không có lần sau đâu nên anh làm ơn nhớ cho kỹ
Nói rồi Ga Eul lách qua người anh, bước đi. Nhưng cô sực nhớ ra một điều nên quay lại
- Em nghĩ anh tốt nhất là đi rửa mặt cho tỉnh táo lại. Để nhân viên nhìn thấy anh như vậy thì thật không tốt chút nào
Và anh nghe tiếng bước chân của Ga Eul xa dần
Yi Jung tạt từng vốc nước lạnh vào mặt mình. Vòi nước vẫn đang chảy ào ào. Anh cảm thấy khá hơn đôi chút
- Hôm nay mày tạo ra một hình ảnh lạ đấy
Giọng nói quen thuộc vang lên khiến Yi Jung ngẩng dậy. Hình ảnh người con trai với mái tóc vàng tuyệt đẹp ẩn hiện trong gương
- Mày nói vậy là sao?
- Tân chủ tịch So Yi Jung hùng hổ lôi phu nhân đi giữa bữa tiệc với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Mày nghĩ sao nếu tin này lên trang nhất sáng mai?
- Tao đang không vui đâu nên tốt nhất là đừng có đùa
- Không vui? Hay là đang ghen
Yi Jung sững lại. Ghen? Anh chưa bao giờ nghĩ đến chữ này. Nhưng hình như dùng nó bây giờ cũng không hẳn là sai
- Ghen vì chuyện gì?
- Vì tao tặng thứ đó cho Ga Eul
- Tao biết cái vòng tay đó là chị Seo Huyn cho mày trước khi chị ấy đi. Và dặn là hãy tặng nó cho cô gái nào mày yêu quý
- Tao thực sự rất yêu quý Ga Eul
Câu nói của Ji Hoo khiến Yi Jung xiết chặt bàn tay mình lại
- Vì cô ấy là một cô gái tốt. Và vì cô ấy có thể đem đến hạnh phúc cho bạn tao
Bàn tay buông lỏng ra. “Đem lại hạnh phúc cho bạn tao?”
Ji Hoo nhìn thấy hết những biểu hiện của Yi Jung nãy giờ. Điều đó khiến anh mỉm cười.
- Nếu sợ mất thì hãy đối xử với cô ấy cho tốt chứ đừng làm những hành động ngu xuẩn như vừa rồi. Thật không giống mày chút nào
- Mày..thực sự không yêu Ga Eul?
- Tao quý mến cô ấy. Nhưng nếu mày đối xử với Ga Eul không tốt thì tao không dám chắc tao sẽ làm gì. Với một cô gái tuyệt vời như vậy
Lúc này, Yi Jung mới quay mặt đối diện Ji Hoo. Anh vẫn đứng dựa vào tường, với dáng vẻ lơ đãng y như thế. Yi Jung bước đến, đặt tay mình lên vai Ji Hoo
- Cám ơn
- Từ lúc nào mà mày trở nên lịch sự một cách dư thừa như thế?
- Không dư thừa đâu. Tao chỉ cảm ơn khi tao thực sự thấy biết ơn.
- Được rồi. Đối xử tốt với Ga Eul coi như trả ơn cho tao
- Nhất định
Hai bàn tay đập vào nhau. Có nghĩa là tin tưởng
-
Chapter 24 : Leaving
Suốt trên đường về nhà hai người không nói chuyện với nhau. Đã mấy lần Yi Jung định lên tiếng trước nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh tanh của Ga Eul, anh lại thôi. Khi về đến nhà, Ga Eul vẫn yên lặng như thế. Dù mặt cô vẫn có vẻ bình thường, còn chạy đến hôn hít Manson rồi ngồi lại kể chuyện cho thằng bé ngủ. Yi Jung luôn thắc mắc sao hễ thấy Ga Eul là thằng bé cười híp mắt còn anh lò dò bước tới thì nó lại sợ như chuột sợ mèo. Thật không hiểu ai mới là bố ruột của nó đây nữa. Cũng vì vậy mà Yi Jung ít khi nói chuyện với Manson. Đến bây giờ, việc mình có một đứa con đối với anh vẫn còn chưa thể trở thành một thói quen
Khi Ga Eul bước vào phòng Yi Jung đã thay đồ và nằm trên giường đọc báo. Cô mở tủ lấy đồ rồi bước vào phòng tắm. Tự nhiên lúc này cô không biết phải nói gì với Yi Jung. Hành động lúc nãy của anh thực sự khiến cô ngạc nhiên. Nó làm cho cô có cám giác là anh…đang ghen. Nhưng rồi cô lại không dám nghĩ. Anh chưa từng nói yêu cô. Không yêu thì có thể ghen sao? Anh nói cô có quyền ghen tuông với những người đàn bà quanh anh. Vậy có phải anh muốn nói cô cũng nằm trong số đó? Cô cũng như những người đàn bà khác của anh sao? Phản ứng vừa rồi của Yi Jung, có phải là bực tức khi thứ đồ của mình bị ai đó giành mất. Cô chỉ là một thứ đồ vật của anh thôi. Suy nghĩ đó khiến Ga Eul thấy người mình nóng bừng lên, dù nước từ vòi sen vẫn đang xối vào người cô ào ạt
Ga Eul vào trong đã hơn nửa tiếng. Khi Yi Jung đã bắt đầu suốt ruột thì cô mở cửa bước ra. Cầm tớ báo trên tay, nhưng anh không bỏ sót hành động nào của Ga Eul. Cô ngồi vào bàn trang điểm, dùng khăn vò vò mớ tóc còn ướt sũng. Sau khi lau khô tóc, cô bước về phía giường nằm xuống, và trùm mền qua đầu. Yi Jung đã chịu hết nổi, cuối cùng anh lớn tiếng
- Em còn định im lặng kiểu đó tớ chừng nào?
- Em đang đợi anh nói trước
Cô nói và tung chăn ngồi dậy
- Anh làm gì mà em giận?
- Vậy em làm gì mà anh nghĩ là em giận?
- Anh….Vậy là em không giận?
- Không. Sao em phải giận?
- Vậy sao em không chịu nói chuyện
- Vậy sao anh không nói với em?
- Hôm nay em sao vậy hả?
- Sao là sao?
- Em đang chọc tức anh đấy ah
- Em làm gì mà anh nói chọc tức anh?
- Thôi dẹp. Mệt quá. Anh đi ngủ
Yi Jung nói rồi nằm xuống trùm mền
- Bộ mình anh biết mệt thôi sao?
Cô nói rồi cũng làm y hệt như anh
Đêm hôm đó, có hai người trùm mền mà trằn trọc cả đêm
Ji Hoo bước vào mở cửa. Căn phòng tối om nhưng anh không mở đèn. Anh thích ngồi suy nghĩ trong bóng tối. Nó làm anh thấy thỏai mái hơn. Mà cũng cô đơn hơn. Biết sao được, có lẽ Yoon Ji Hoo sinh ra là để cô đơn.
Anh bước đến phía bàn viết, mở ngăn kéo lấy ra một tấm vé máy bay. Giờ bay là 8 giờ, sáng mai
- Cuối cùng cũng đã đến lúc rồi
Seoul airport 7:30a.m
- Khi nào đến nơi bố nhớ gọi cho con
Ga Eul nói khi ông Huyn Sub chuẩn bị bước vào phòng check in. Ông gật đầu rồi vẫy tay chào, bước vào trong. Ga Eul lại định nói thêm gì nữa nhưng đã bị Yi Jung kéo lại
- Em có để cho bố đi không? Làm gì mà kêu réo hòai vậy
- Em định nói thượng lộ bình an thôi
- Em nói câu đó hơn 4 lần rồi. Còn muốn nói nữa hả?
- Nói nhiều thì tốt chứ sao.
- Thôi được rồi. Đi nhanh lên anh còn phải về công ty
- Thì anh về trước đi. Em đi taxi
- Em có thôi đi không? Hôm qua tới giờ em lạ lắm
Ga Eul không nói không rằng mà bỏ đi trước. Cô cũng không hiểu được mình. Chỉ là cô vẫn đang suy nghĩ về hành động tối qua của anh. Đang đi, bỗng Ga Eul nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Bộ vest trắng mà mái tóc nâu vàng
- Bác sĩ
Cô lẩm bẩm rồi căng mắt nhìn kỹ lần nữa. Khi khẳng định mình không nhìn lầm, cô kéo tay Yi Jung
- Anh Ji Hoo kìa
- Đâu?
Yi Jung nhìn theo hướng tay Ga Eul chỉ. Và anh cũng sửng sốt y hệt Ga Eul, đặc biệt là khi thấy Ji Hoo xếp hàng vào cửa đi Kenya
Ji Hoo đang chăm chú đọc quyển sách trên tay thì thấy có ai đó đập mạnh vào vai mình. Anh ngước lên, nhìn thấy F3 đang đứng trước mặt anh, có cả JanDi và Ga Eul.
- Thằng khỉ gió này. Định đi luôn không báo cho tụi tao tiếng nào hết hả?
Jun Pyo nói như hét vào mặt Ji Hoo. Anh chưa kịp trả lời thì Woo Bin đã nhảy vô
- Mày không coi tụi này là bạn nữa hay sao mà làm kiểu đó
- Anh thật là…sao không báo với tụi em
Jan Di cũng chép miệng góp vô một câu
Ji Hoo biết bây giờ mình có nói gì cũng không lại mấy cái miệng đang họat động liên tục kia. Nên anh đành cười trừ nghe họ trách móc. Khi không còn ai nói nữa, Ji Hoo mới chậm rãi lên tiếng
- Thực ra không phải là tao không muốn báo. Chỉ là tao định đến nơi rồi mới gọi cho mọi người
- Ít ra mày cũng phải nói với tụi tao một tiếng để làm tiệc chia tay chứ
- Tao đi rồi về chứ có đi luôn đâu mà chia tay. Tụi mày trở nên sến rện từ bao giờ vậy hả?
- Mày làm tụi tao bất ngờ quá Ji Hoo. Nói đi là đi luôn không để ai chuẩn bị tâm lí gì cả
- Thôi tụi mày cứ vậy sao tao đi được. Chừng vài tháng sau tao sẽ về mà
Tiếng loa báo hành khách chuẩn bị check in vang lên. Bốn người đập tay vào nhau như thói quen rồi anh quay sang ôm hai cô gái. Khi ôm lấy Ga Eul, anh thì thầm vào tai cô
- Em nhất định phải hạnh phúc đấy biết không
Cô gật đầu, cố giữ cho mình đừng rơi nước mắt. Nếu cô khóc, anh sẽ không yên lòng mà đi. Anh bước vào trong, môi vẫn nở nụ cười. Jan Di đã bật khóc nãy giờ. Jun Pyo phải ôm lấy cô. Ga Eul hít một hơi thật sâu, để nước mắt đừng chảy. Nếu ra đi khiến anh thấy vui hơn, thì cô nên mừng cho anh chứ sao lại khóc. Một vòng tay ấm áp quàng qua vai cô khiến cô mỉm cười.
- Em ổn chứ?
- Uhm
Cô nắm lấy tay anh đang đặt trên vai mình. Cảm giác này, thực sự rất an tòan
Máy bay bắt đầu cất cánh. Ji Hoo dựa đầu vào ô cửa sổ nhỏ. Những cảnh vật bên dưới nhỏ dần. Anh mỉm cười thì thầm
- Tạm biệt
Lần này Ji Hoo nhận lời đến Kenya tham gia vào MSF (Doctors Without Borders). Có lẽ sẽ rất lâu anh mới có thể trở về. Anh muốn rời khỏi Seoul, nơi đã xảy ra quá nhiều chuyện với anh. Có vui buồn, có hạnh phúc và có khổ đau. Thời gian sẽ xoa dịu tất cả, đó là những gì anh cần. Thời gian
Tách
Ánh đèn flash lóe lên bên cạnh khiến Ji Hoo quay sang. Một cô gái Châu Á với đôi mắt tròn xoe đang nhìn anh
- Tôi chụp hình anh được chứ?
- Hả?
- Anh đẹp trai quá nên tôi muốn chụp lại
- Nhưng tôi thì không
Anh nói rồi ngả đầu vào ghế, nhắm mắt lại, như không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện. Cô gái nhăn mặt lầm bầm
- Không cho chụp thì thôi làm gì dữ vậy
Rồi cô trề môi quay mặt sáng hướng khác
Khi máy bay hạ cánh, Ji Hoo mở mắt đứng dậy. Cô gái lúc nãy đang nhảy tưng tưng lên kệ để hành lí cố kéo mấy cái valy xuống. Anh lách qua người cô ta, đứng xếp hàng chờ xuống máy bay
- Ya đàn ông con trai kiểu gì thế hả? Thấy con gái lấy đồ không được mà không thèm giúp. Đúng thật là
Ji Hoo nghe rõ tiếng lẩm bẩm hơi bị lớn của cô gái.
- Hey you
Anh vẫn đứng yên không quay lại khiến cô tức điên. Cô đập nhẹ lên vai anh
- Tôi gọi anh đó nghe không?
- Có chuyện gì?
- Lấy đồ xuống giùm tôi đi
- Sao tôi phải làm?
- Tôi với không tới anh thấy đó, mà anh thì lại cao
Ji Hoo nhón chân với lấy cái valy hồng chóe xuống ấn vào tay cô rồi quay lưng đi
- Này- Cô gọi giật
- Gì nữa?- Anh hỏi, vẫn không quay lại
- Cám ơn
Ji Hoo phẩy tay rồi đi thẳng
Bước ra khỏi phòng cách ly, Ji Hoo bị kéo phăng vào đám đông đang lố nhố. Chưa kịp định thần lại anh đã thấy mình đứng trong đám người. Quay sang bên cạnh, anh bắt gặp khuôn mặt vừa nhìn thấy chưa đầy 10 phút trước. Anh chưa kịp nói tiếng nào thì đã nghe tiếng hét thất thanh
- Help me
Người đàn ông tóc vàng hét lớn, trên tay là người phụ nữ đang ngất xỉu. Ji Hoo nhào đến, đỡ lấy bà ta. Anh nắm lấy cổ tay bà ta bắt mạch. Mạch đập rất yếu. Có lẽ là bị trụy tim.
- Call the ambulance
Anh hét lớn rồi đặt người đàn bà nằm xuống sàn, chồng hai tay lên nhấn mạnh lên ngực bà ta. Vẫn không có phản ứng. Anh cúi xuống làm hô hấ- nhân tạo. Rồi tiếp tục ấn lên lồng ngực để kích thích nhịp tim. Sau hơn 5’, cuối cùng đã có nhịp đập trở lại. Ji Hoo trao lại người phụ nữ cho ông tóc vàng có lẽ là chồng bà ta. Đúng lúc xe cấp cứu vừa chạy đến
-
tác giả đc dịp post nguyên 1 lượt lun !!!!!!!!! thanks rất nhìu
-
Chapter 25 : Sudden or fate?
Sau khi xe cấp cứu chạy đi, đám đông cũng giãn dần. Ji Hoo cúi xuống nhặt túi xách, khóac lên vai, chuẩn bị bước đi. Bỗng nhiên có ai đó nắm tay anh kéo lại
- Anh là bác sĩ ah?
- Thì sao?
- Wow. Anh còn trẻ vậy mà
Ji Hoo không trả lời, bước ra mé đường chờ đón taxi. Một lúc lâu sau mới có một chiếc taxi chạy đến. Anh vừa mở cửa thì cô gái lúc nãy đã chạy tọt vào ngồi, ngước nhìn anh bằng ánh mắt “long lanh”
- Lên đi chứ đứng đó làm gì?
Anh đóng sập cửa lại, định quay lại đứng chỗ cũ nhưng cô đã nhanh miệng nói
- Giờ này không có taxi đâu. Sắp tối rồi
Ji Hoo không nói gì, nhưng anh nhận ra một sự thật đau thương là điều cô gái này nói hòan tòan chính xác. Cuối cùng, anh đành ngồi vào xe cùng với cô gái kì lạ đó
- Where are you going?
Người tài xế quay xuống hỏi
- MSF Camp
Hai người lên tiếng cùng một lúc rồi sửng sốt nhìn nhau
Chiếc xe đậu lại bên đường, bốc khói mù mịt. Người tài xế săm soi một hồi rồi lắc đầu ngán ngẩm. Ông ta xổ một tràng thứ ngôn ngữ kì lạ gì đó khiến Ji Hoo bó tay không hiểu. Cô gái đứng hoa tay múa chân một hồi rồi quay sang giải thích
- Ông ta nói xe hư không sửa được. Bảo chúng ta kiếm xe đi nhờ
Cô đã ngồi bệt xuống đường cầm nón quạt lấy quạt để, mặc kệ bộ đồ sạch sẽ của mình. Ji Hoo đứng chờ nãy giờ đã hơn nửa tiếng mà vẫn không thấy một bóng xe nào đi qua. Cuối cùng anh cũng đành ngồi xuống cạnh cô
- Tôi tưởng anh sợ tôi bị dịch hạch chứ
Cô vừa nói vừa chìa chai nước uống dở cho anh. Ji Hoo lắc đầu.
- Tùy anh thôi
Cô nhún vai, mở nắp uống hết chai nước. Ji Hoo ngán ngẩm nghĩ đến việc đêm nay sẽ phải ngủ ở đây. Anh ngạc nhiên khi thấy cô không có vẻ gì nao núng hay lo lắng, cô đang xốc lại cái balô to đùng một cách hết sức bình thản. Nhìn thấy vẻ mặt của anh, cô bật cười
- Làm gì mà nhìn mặt anh đơ ra vậy?
Ji Hoo không trả lời. Bây giờ anh không có tâm trạng nói chuyện. Nghĩ tới việc ngồi đây tới sáng mai là anh đã ngán tới cổ
- Yên tâm đi. Tối nay anh không phải ngủ ngòai này đâu
- Huhm?
Anh nhíu mày nhìn vẻ mặt hất lên đầy tự tin của cô
- Tin tôi đi. Lát nữa sẽ có người tới thôi
Ji Hoo nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ
- Đừng nhìn tôi kiểu đó. Mà không lẽ chúng ta ngồi ngắm nhau vậy sao?
- Chứ cô muốn gì?
- Anh chịu nói chuyện rồi đó hả?
Anh lắc đầu. Đúng là không thể nói chuyện đàng hòang với cô nhỏ này. Cô đập nhẹ vào tay anh
- Nè chúng ta đi chung cả ngày nay rồi cũng nên giới thiệu chút chứ. Tôi tên Hana. Còn anh?
- Yoon Ji Hoo
- Tên nghe quen quá. Yoon Ji Hoo
Cô chép miệng lẩm bẩm rồi chợt reo lên
- Ah anh là thành viên F4?
Ji Hoo gật đầu. Anh hơi ngạc nhiên khi đến giờ cô mới nhận ra anh
- Các anh nổi tiếng lắm đấy. Ở bên Nhật có cả fanclub nữa
- Cô là người Nhật?
- Mẹ tôi là con lai Nhật Hàn, bố tôi là người Anh
Ji Hoo gật gù, quay sang nhìn cô gái bên cạnh. Từ sáng đến giờ anh chưa để ý kỹ gương mặt của cô.Những nét pha trộn giữa Châu Á và Châu Âu tạo nên vẻ đẹp kì lạ. Gương mặt nhỏ trắng muốt, sống mũi cao chót vót và đôi mắt sâu xanh biếc
- Kể cũng lạ. Công tử nhà giàu như anh sao không ở nhà hưởng phước mà lại tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này?
- Tôi thích. Còn cô? Cô là bác sĩ
- Nhìn tôi giống bác sĩ lắm sao?
Hana cười lớn. Tiếng cười của cô nhắc anh nhớ đến một người
Ánh đèn pha chiếu vào khiến Ji Hoo phải che mắt lại vì chói. Hana đứng bật dậy, vẻ mặt hết sức hớn hở. Hình như cô đã quen người lái xe
- Hey Joe. I was waiting for you
Cô hét lên rồi nắm tay Ji Hoo kéo anh về phía chiếc xe
- What? Hai người ngồi đó từ chiều tới giờ ah?
Anh chàng lái xe tên Joe cười nghiêng ngả khi nghe câu chuyện Hana kể. Ba người đang ngồi dồn cục trong khoang lái của chiếc xe tải.
- Chứ còn gì nữa. May mà em còn nhớ hôm nay là ngày anh sẽ vào thành phố lấy hàng nên còn đỡ. Chứ anh đẹp trai này lo muốn phát khóc. Anh mà tới trễ chút nữa thì chắc anh ta lăn ra ăn vạ em rồi
Joe lại tiếp tục cười nắc nẻ vì câu chuyện bị phóng đại một cách quá đáng của Hana. Ji Hoo không nói gì, anh yên lặng nhìn ra cửa xe. Trời đã tối nên cũng không thể thấy cảnh vật gì rõ ràng nhưng thà vậy còn tốt hơn ngồi nghe Hana lải nhải. Mà hình như cô có biệt tài nói hòai không biết mệt hay sao. Từ lúc lên xe tới giờ Ji Hoo chưa thấy cô yên lặng một phút nào. Bỗng có bàn tay chạm vào người anh
- Này đang nghĩ gì vậy?
Ji Hoo lắc đầu. Hana nhìn anh một lát rồi tiếp tục quay qua đùa giỡn với Joe khiến anh ta cười đến mức lái xe lọang chọang. Ji Hoo xanh mặt ôm cứng cánh cửa cầu mong đến nơi cho mau
Yi Jung đang ngồi bên quầy bar cùng WooBin và Jun Pyo. Việc Ji Hoo ra đi khiến họ thực sự không quen. Mà đó là anh mới đi có hơn một ngày thôi
- Thằng khỉ đó không biết chừng nào mới về
Jun Pyo vừa lắc lắc ly rượu trên tay vừa hỏi bây qươ. Vì thực ra không ai trong số họ biết được câu trả lời. Cả ba người cứ ngồi yên lặng như vậy, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ của riêng mình.
- Yo yo đừng có rầu rĩ vậy chứ. Thật không giống F4 chút nào. Let’s go. Time for fun
WooBin có vẻ không chịu nổi sự im lặng ngột ngạt thêm chút nào nữa. Anh cầm lấy ly rượu và đi về phía sàn nhảy, nơi đám đông đang lắc lư điên cuồng trong ánh đèn màu nhấp nháy và tiếng nhạc ầm ĩ. Còn lại hai người, Jun Pyo ngạc nhiên nhìn Yi Jung
- Sao không ra ngòai đó?
- Không có hứng
Anh trả lời xụi lơ rồi cầm ly rượu lên uống ực một phát.
- Ya So Yi Jung không có hứng chơi bời. Mai chắc Seoul có mưa đá mất
- Dẹp cái giọng châm chích đó đi
Li rượu tiếp theo cũng bị uống sạch bách
- Đừng nói với tao là Ji Hoo đi rồi mày buồn tới mức không thiết ăn chơi nữa nhá
- Cũng có thể
- Này, không lẽ mày yêu thầm nó suốt từ đó tới giờ mà không dám nói?
- Mày học cái thói chọc ghẹo người ta đó từ JanDi ah?
- Tao chỉ muốn làm mày vui lên chút thôi. Nhìn mày như người mất của ấy
- Tao không sao. Dù sao…cám ơn nhé
- Cái thói khác sáo mày học từ Ga Eul đấy hả?
Cái tên phát ra khiến Yi Jung giật mình. Anh phát hiện ra là mình đang nghĩ đến Ga Eul. Thái độ của cô rất lạ từ hôm qua đến giờ. Anh đã quen nhìn thấy một Ga Eul luôn nở nụ cười và đem lại cho anh sự bình yên. Nhưng từ sau bữa tiệc, Ga Eul trở nên lạnh lùng một cách kì lạ. Dường như cô vẫn còn giận thì phải. Nhưng cô giận điều gì? Rõ ràng dạo này anh không hề dính dánh đến bất cứ người con gái nào nữa hết. Yi Jung thực sự bó tay không hiểu được trong cái đầu xinh đẹp của cô đang suy nghĩ những gì. Từ trước đến giờ anh chưa từng cố tìm hiểu suy nghĩ của một cô gái nên việc này làm anh nhức đầu đến chết đi được
- Điên thật
Yi Jung nói rồi nốc cạn li rượu thứ bao nhiêu chẳng ai biết được. Bỗng nhiên có một cánh tay ôm vòng qua cổ anh. Mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi. Anh ngước lên nhìn vào gương mặt xinh đẹp đang dí sát vào mặt mình
- Em mời anh một ly được chứ
Nở nụ cười mê hoặc quen thuộc, anh đón lấy ly rượu từ tay cô gái
- Dĩ nhiên
- Anh là So Yi Jung?
- Phải
- Rất vui được làm quen
- Hân hạnh của tôi, thưa quý cô
- Anh không hỏi tên em?
- Có cần thiết không?
- Có đấy. Em là thiên thần
- Thiên thần? Cái tên rất hay
- Còn nhiều điều hay hơn nữa vào đêm nay
Yi Jung bật cười đứng lên đi theo cô gái, để lại Jun Pyo lắc đầu chán nản
- Đúng là chứng nào tật nấy
Anh uống hết ly rượu rồi đứng lên. Anh biết Jan Di đang chờ ở nhà
Chiếc xe vừa dừng lại, Hana đã mở tung cánh cửa chạy ào uống. Cô sà vào vòng tay đang rộng mở của người đàn ông đang đứng ngay trước cửa.
- I miss you so much Daddy
-
Chapter 26 : Don’t mess with an angel
- Here you go
Ji Hoo nhận lấy ly nước từ tay Joe nhưng vẫn không quay lại
- Cám ơn
- Sao cậu không vào trong?
- Tôi muốn ở ngòai này một lát
- Có ngại tôi ngồi cùng không?
- Không sao
Dường như chỉ đợi có thế, Joe ngồi phịch xuống. Ji Hoo không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng ngước lên nhìn bầu trời đầy sao. Ở Seoul thật khó để tìm được chỗ nào ngắm sau đẹp như thế này
- Cậu có vẻ…hm…ít nói
Joe không chịu nổi sự im lặng giữa hai người nên đành tìm cách bắt chuyện
- Có lẽ
Cách nói chuyện cực kỳ tiết kiệm từ ngữ của Ji Hoo có vẻ khiến anh chàng cụt hứng. Nhưng được một lúc, anh lại gợi chuyện
- Tôi nghe nói cậu đi cùng chuyến bay với Hana
- Yah
- Thấy cô ấy thế nào?
- Kì lạ
Câu trả lời cụt ngủn của Ji Hoo khiến Joe phá lên cười. Anh chàng này hình như rất thích cười
- Lúc đầu tôi cũng nghĩ y như cậu vậy. Nhưng tiếp xúc một thời gian cậu sẽ thấy Hana là một cô gái tuyệt vời
- Vậy sao?
Như không nhận ra sự hờ hững trong lời nói của Ji Hoo, Joe tiếp tục nói oang oang
- Cậu biết không, ở đây ai cũng rất yêu quý Hana. Mỗi lần cô ấy đến đều khiến mọi người trở nên vui vẻ hơn
- Cô ấy hay đến đây lắm sao?
- Mỗi năm một lần. Hana rất thích chụp phong cảnh ở đây
- Cô ấy có vẻ thích chụp ảnh
- Hana là photographer mà. Cậu không biết sao?
- Vậy ah
Ji Hoo gật gù. Anh hiểu ra được vì sao mà Hana thích chụp ảnh đến thế
- Anh nói tiếng Hàn rất khá
- Hana dạy tôi đấy. Cô ấy thích dùng tiếng Hàn hơn tiếng Anh
- John cũng biết tiếng Hàn chứ?
- Không nhiều lắm. Ông ấy quá bận rộn để học nó. Y học đã chiếm quá nhiều thời gian rồi
- Còn mẹ cô ta?
- Hana không nói nhiều về mẹ mình. Tôi chỉ biết bà ấy là họa sĩ và đang sống tại Nhật
Anh chưa kịp hỏi thêm câu nào thì đã bị một giọng nói trong trẻo cắt ngang
- Đang nói xấu gì em đấy?
- Không. Ai mà dám nói xấu em
Trong khi Joe trả lời, Ji Hoo vẫn ngước lên nhìn bầu trời. Đêm nay sao đẹp thật
- John nhờ em gọi anh vào
- Có việc gì vậy?
- Em cũng không rõ. Hình như là về đợt tiêm phòng
- Vậy anh vào trước
- Ok bye
- Good night guys
Joe đập nhẹ lên vai Ji Hoo và hôn má Hana trước khi bước đi
Tiếng chân vừa đi khuất, Hana ngả người nằm dài xuống bên cạnh Ji Hoo, hai tay kê sau đầu
- Tôi thuộc chòm sao Xử Nữ đấy. Còn anh?
- Không biết
- Hm…anh có vẻ không tin horoscope
- Tôi tin vào bản thân mình hơn
- Đôi khi không phải việc gì con người cũng có thể làm được
- Xem ra chúng ta không có cùng quan điểm. Vậy tốt hơn là đừng tiếp tục nói chuyện
Ji Hoo nói rồi đứng lên bỏ đi. Hana vẫn nằm yên, mắt nhìn lên bầu trời
- Ngủ ngon
Anh vẫn không dừng bước
Yi Jung chớp mắt, thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ. Cô gái bên cạnh vẫn còn đang ngủ. Không có nụ cười nào dành cho anh. Cũng không có ánh mắt nhìn anh trìu mến. Đơn giản vì cô gái đó không phải Ga Eul. Anh chậm chạp ngồi dậy, thấy đầu mình đau buốt. Anh chưa bao giờ say đến mức này.
- Chết tiệt thật
Yi Jung rủa thầm rồi vớ lấy mớ quần áo vương vài trên sàn, lọang chọang bước ra khỏi phòng
Làn nước ấm áp trong hồ spa của khách sạn làm anh tỉnh táo ra đôi chút, đủ để nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua. Một cô gái đến mời rượu anh, và sau đó anh không còn kiểm sóat được bản thân mình. Rõ ràng là có gì bất thường trong li rượu đó.
- Ga Eul mà biết thì chết chắc
Không biết từ bao giờ, Yi Jung thấy sợ việc để Ga Eul biết về những mối quan hệ lằng nhằng của anh. Cô không bao giờ ghen tuông một cách ầm ĩ nhưng vẻ mặt lạnh tanh của cô đủ khiến Yi Jung nổi da gà. Cô có vẻ như không để ý đến những vụ lùm xùm của anh, nhưng Yi Jung biết, cô thực sự có quan tâm. Chỉ là cô không nói ra mà thôi. Mà cũng từ lâu rồi, Yi Jung không còn quan hệ với nhiều cô gái. Anh vẫn lịch thiệp, vẫn nở nụ cười quyến rũ với bất cứ cô gái nào anh gặp, nhưng không còn tìm cách tán tỉnh họ như trước đây. Anh bắt đầu thấy mệt mỏi vì những mối quan hệ với quá nhiều cô gái mà anh thậm chí chẳng thể nhớ tên. Giờ đây anh muốn có một gia đình thực sự, có những người yêu thương và thật lòng quan tâm đến anh. Một người giống như Chu Ga Eul
Hôm nay là một ngày mệt mỏi với Ga Eul. Đêm qua cô ngủ không được ngon, vì những cơn ác mộng cứ chập chờn trong giấc ngủ, và cũng có lẽ, vì không có anh bên cạnh. Ga Eul hoang mang nhận ra rằng, hình như cô đã không thể sống thiếu anh. Những nỗi sợ hãi mơ hồ lớn dần lên trong cô. Cô sợ mất anh, sợ một ngày nào đó giật mình thức giấc mà không có anh bên cạnh. Chẳng phải đã tự nhủ với lòng trăm ngàn lần rằng cô chỉ cần anh hạnh phúc, nhưng sao vẫn thấy buốt trong tim khi thấy anh bên cạnh cô gái khác? Chu Ga Eul là một người tham lam, có phải vậy không? Sẽ ra sao khi anh tìm được cô gái của anh? Liệu cô có sẵn sàng ra đi như cô đã từng tự hứa với lòng? Ga Eul không biết. Thực lòng không biết. Những suy nghĩ chồng chéo lên nhau khiến đầu cô đau buốt, và đó cũng là lí do cô lạnh nhạt với anh mấy hôm nay. Chỉ là Ga Eul không biết làm sao đối diện với tình cảm của mình. Cô cần chút thời gian để bình tâm lại
Vừa bước chân ra khỏi cửa, cô thấy xe anh đang đậu. Và anh đứng đó, mỉm cười với cô. Khó khăn lắm Ga Eul mới không chạy đến ôm chặt lấy anh. Lí trí níu cô đứng yên trên những bậc thang, với trái tim đang đập mạnh
- Em nghĩ giờ này anh nên ở công ty?
- Anh muốn gặp em
Câu nói nhẹ nhàng phát ra từ miệng anh làm cô thấy lòng mình rộn ràng. Làm ơn đừng như vậy nữa. Đừng đối xử quá tốt với em. Đừng để em nghĩ là em sẽ có được anh rồi thất vọng biết rằng chỉ là ảo tưởng. Xin anh
- Có việc gì sao?
- Chỉ là muốn gặp em thôi
Anh về nhà vào lúc sáng sớm chỉ vì anh muốn gặp em? Sao anh cứ làm những hành động điên rồ vậy hả So Yi Jung? Anh biết những câu nói này của anh sẽ nhấn em chìm vào ảo tưởng để rồi không thể đứng dậy hay không?
- Tại sao?
- Vì anh nhớ em
Bình tĩnh đi nào Chu Ga Eul. Câu nói này không phải dành cho riêng mày. Không phải. Vậy nên đừng có mù quáng nữa. Anh ấy chỉ cần mày trong những lúc đau buồn, vì vậy đừng tự huyễn hoặc bản thân. Nhưng…không phải những gì cô muốn, chỉ là vậy thôi sao? Ở bên anh khi anh đau khổ, nhìn thấy nụ cười sáng rực của anh. Chẳng phải chỉ là vậy thôi sao? Nhưng bây giờ dường như những thứ đó không còn đủ để khiến cô hài lòng. Chu Ga Eul là một cô gái quá tham lam có phải không?
- Cám ơn nhưng em nghĩ những lời anh nói là không cần thiết
Cô trả lời một cách lãnh đạm rồi bước xuống những bậc thang. Yi Jung đỡ lấy tay cô khi cô xuống đến bậc cuối cùng. Anh trao bó hoa hồng đỏ rực trên tay cho cô
- Sao lại tặng hoa cho em?
- Hoa hồng chỉ thích hợp để tặng những cô gái xinh đẹp
- Vậy thì hoa hồng khắp thể giới này cũng không đủ để anh dùng
- Nếu chỉ tặng em thôi thì anh nghĩ là dư
- Cám ơn. Em muộn giờ làm rồi
Ga Eul nói và giật bàn tay mình ra khỏi tay anh. Cô sợ anh sẽ biết rằng tim cô đập nhanh đến mức nào. Yi Jung níu cô lại trước khi cô kịp bước đi
- Có một người anh muốn em gặp hôm nay
- Em còn phải đi làm- cô gỡ tay anh ra nhưng vô ích
- Anh gọi điện xin nghỉ giùm em rồi
- Ya So Yi Jung. Anh nghĩ anh là ai thế hả?
- Chồng em
Yi Jung đáp gọn lỏn rồi kéo cô ngồi vào xe
Ji Hoo nhẹ nhõm thở phào khi tiêm xong cho đứa bé cuối cùng. Cả ngày hôm nay anh và mọi người đã tiêm phòng dịch tả cho mấy trăm đứa trẻ ở đây
Hất từng vốc nước mát lạnh lên mặt, Ji Hoo thấy tỉnh táo hơn một chút. Suốt đêm qua anh không ngủ được vì phải nằm trên tấm chiếu lót dưới sàn và tiếng ruồi muỗi bay vo ve xung quanh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng sau lưng khiến Ji Hoo quay lại.
- Anh….rảnh chứ?
- Thì sao?
- Tôi muốn nhờ anh một việc
- Việc gì
- Anh lấy thùng thuốc rồi đi với tôi
- Đi đâu?
- Khám bệnh
- ….?
- Làm ơn. Xem như tôi năn nỉ đấy
Hana nhìn Ji Hoo một cách tha thiết. Anh chớp mắt quay vào trong lều
- Ra xe chờ tôi
-
Chapter 27 : After sunset
- Mẹ ah. Đây là Ga Eul
Anh nắm tay cô đứng trước ngôi mộ cỏ mọc xanh rì. Gương mặt người phụ nữ mỉm cười thật hiền nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn thăm thẳm
- Mẹ anh chắc chắn là một người phụ nữ tuyệt vời
Cô đặt bó hoa trên tay mình xuống trong cái nhìn ngạc nhiên của Yi Jung
- Hoa hồng dành cho những người phụ nữ đẹp
Ga Eul lặp lại câu nói của Yi Jung khiến anh bật cười
- Sao lại đưa em đến đây?
- Anh muốn em gặp người phụ nữ anh yêu nhất trên đời
Cô gật đầu, thôi không thắc mắc. Ga Eul biết lúc này Yi Jung đang có nhiều suy nghĩ, nên cô lặng lẽ nắm lấy tay anh. Anh đưa cô đến nơi này, nghĩa là tin tưởng vào cô. Cô còn cần gì hơn nữa? Đem yên bình đến cho anh là đã đủ rồi
Ji Hoo lơ đãng chống ta lên khung cửa nhìn trôi qua vun vút theo từng vòng lăn của bánh xe. Hana lái xe đã hơn nửa tiếng, đi qua gần hết những ngôi làng của các bộ tộc lớn ở đây. Cuối cùng là cô đang đưa anh đi đâu? Hana đã trả lời câu hỏi này khi Ji Hoo vừa bước lên xe
- Là bệnh nhân thì nơi nào chẳng như nhau
Vậy nên Ji Hoo thôi không thắc mắc. Uh, bệnh nhân nơi vào mà lại chẳng giống nhau. Điều anh cần biết là họ cần đến anh. Có vậy thôi
Hana thắng gấp đến mức khiến đầu Ji Hoo đập bốp vào kính xe. Không nói tiếng nào, cô mở cửa bước ra khỏi xe. Ji Hoo bước theo cô
- Bệnh nhân ở đâu?
- Nghe tôi nói này Yoon Ji Hoo- Hana không trả lời mà nhìn thẳng vào mặt anh- Bệnh nhân là một bé gái 6 tuổi. Con bé bị chó sói tấn công hơn hai tuần trước nhưng vết thương xử lí không tốt nên đã nhiễm trùng. Theo kết quả khám sơ bộ, tôi nghĩ nó có khả năng bị bệnh dại rất cao
Ji Hoo chăm chú nghe Hana nói. Vẻ mặt cô bây giờ cực kỳ nghiêm túc, khác hẳn với cô gái kì quặc anh gặp trên máy bay
- Tôi biết nếu con bé thực sự bị dại thì thực sự rất khó trị vì thời gian đã quá lâu nhưng tôi hy vọng vẫn còn kịp
- Sao cô không đưa nó đến trung tâm
- Bố con bé là người rất tin vào thần linh. Ông ta cho rằng bác sĩ và ý tá là phù thủy sẽ làm hại con bé nên ông ta không cho chúng tôi đến gần con bé. Tệ hơn nữa, ông ta bắt nó uống và đắp những lọai lá cây rừng làm cho vết thương càng trở nên tồi tệ hơn. May là hôm nay bố con bé đã theo người trong bộ lạc đi săn nên mẹ nó liên lạc với tôi. Nhưng tôi muốn cho anh biết là ông bố có thể về bất ngờ và tấn công anh nếu thấy anh chạm vào con bé. Vậy nên, nếu anh sợ thì đưa thuốc và kim tiêm cho tôi, tôi sẽ làm
Hana nhìn Ji Hoo chờ đợi. Im lặng đến bức bối. Cuối cùng, Ji Hoo mở thùng thuốc lục lọi trong mớ chai lọ. Hana thở dài.
“Anh chỉ là như vậy thôi sao?”
Sau khi sọan ra vài lọ thuốc, kim tiêm và bông gòn, Ji Hoo bước về phía cô. Hana thất vọng đưa tay ra chuẩn bị đón lấy mớ đồ
- Cô dẫn đường đi
Có một đôi mắt đang cụp xuống vụt sáng lên đến lạ. Và có một đôi môi như sắp nở nụ cười
Hana dẫn anh đến một túp lều nhỏ. Người đàn bà da đen với dáng vẻ mệt mỏi đang ngồi nơi cửa. Vừa thấy Hana, bà ta chạy đến nắm tay cô rối rít nói một tràng mà Ji Hoo hòan tòan không thể hiểu. Hana vỗ nhẹ lên tay bà như thể muốn nói đừng lo, rồi quay sang Ji Hoo
- Bà ấy nói con bé bắt đầu có triệu chứng co giật
- Đưa tôi vào xem
Đứa bé gái ốm yếu nằm trên chiếc giường gỗ, đôi mắt con bé trở nên lờ đờ. Ji Hoo nắm bàn tay xương xẩu của nó lên, săm soi vết thương. Vết thương bắt đầu lở lóet và sưng rất to
- How do you feel?
Anh nói với con bé bằng giọng dịu dàng nhất có thể. Nhưng con bé không có phản ứng. Hana bước đến ngồi xuống bên cạnh anh, mỉm cười với đứa bé và nói với nó bằng thứ ngôn ngữ mà anh không hiểu nổi. Con bé vẫn không trả lời nhưng mẹ nó thì nói gì đó với cô
- Con bé bắt đầu co giật vào sáng nay và bị sốt cao từ đầu tuần
- Là triệu chứng của bệnh dại
- Có…chữa được không?
- Vẫn còn được
Câu nói của Ji Hoo phát ra cùng lúc với tiếng thở phào của Hana
- Phải chích đúng 7 mũi. Nếu thiếu 1 mũi thì con bé sẽ rất nguy hiểm
Hana quay sang giải thích với người mẹ. Bà ta có vẻ rất sợ hãi, nắm chặt tay cô mà khóc và luôn miệng nói gì đó
- Vài hôm nữa là cuộc đi săn kết thúc. Ông bố có thể về nhà bất cứ lúc nào
- Chỉ có một cách đó thôi. Cô hỏi bà ta có muốn tôi tiêm cho con bé hay không. Vì nếu thực sự là bệnh dại thì nó sẽ không qua khỏi tuần này. Nhưng nếu đã chích mà ngưng lại giữa chừng thì kết quả càng tệ hơn. Nên cô nói bà ta phải quyết định ngay
Cô nói lại câu anh vừa nói với bà mẹ. Bà ta vẫn tiếp tục khóc và níu chặt lấy cô
- Bà ấy nói anh cứ tiêm đi
- Được . Cô giữ con bé lại giúp tôi
Ji Hoo bơm thuốc vào ống tiêm rồi thoa thuốc sát trùng lên tay đứa bé. Khi mũi kim vừa chạm vào, người nó nảy lên và bắt đầu giãy giụa. Vất vả lắm Hana mới giữ được con bé nằm yên cho đến khi Ji Hoo tiêm hết mũi thuốc vào tay nó
Yi Jung vòng tay ôm lấy Ga Eul, kéo cô sát vào người mình. Ga Eul nằm yên trong vòng tay của anh, cảm nhận thứ cảm giác hạnh phúc đang lan tỏa đến từng tế bào trong cơ thể
- Yi Jung ah
Ga Eul nắm lấy cánh tay đang chòang qua cổ cô, áp nó vào má. Bàn tay rất ấm
- Huhm?
Gương mặt anh đang vùi vào mớ tóc óng ả của cô. Cứ bình yên như thế này thôi, anh không cần quan tâm đến bất cứ chuyện gì, chỉ cần có Ga Eul ở bên
- Anh…hứa với em một điều được không?
- Uhm
- Nếu sau này anh tìm được cô gái của anh, thì hãy nói cho em biết đầu tiên. Có được không?
Giật mình. Ga Eul đã biết được chuyện gì rồi sao?
- Em sao vậy Ga Eul? Có chuyện gì ah?
Ga Eul nhẹ nhàng xoay người lại đối diện với anh, khẽ lắc đầu
- Không. Anh hứa với em chứ?
- Anh không hứa được GaEul ah
Cô nhíu mày nhìn anh như muốn hỏi tại sao
- Vì hiện giờ, em là cô gái của anh
Anh hôn nhẹ lên trán cô
- Chỉ là hiện giờ thôi. Ý em là cô gái của cuộc đời anh kìa
- Anh…
Ga Eul giữ mặt anh bằng hai bàn tay mình, nhìn sâu vào mắt anh
- Hứa với em. Cho dù cô gái đó có là ai đi nữa, em cũng sẽ chúc phúc cho hai người
- Sao lại tốt với anh như vậy?
- Vì em nợ anh
- Anh mới là người nợ em
- Tin em đi. Em nợ anh. Từ rất lâu rồi
- Ga Eul ah
- Huhm?
- Chúng ta cứ như bây giờ thôi có được không? Đừng nghĩ quá nhiều, cũng đừng áp đặt gì nhau hết. Cứ như thế này thôi. Ở bên cạnh em, anh thực sự rất vui. Nhưng anh cần một chút thời gian Ga Eul. Một chút thôi. Em chờ anh được chứ?
Ga Eul ngước nhìn anh. Và tận sâu trong đáy lòng, cô rất muốn tin anh. Thời gian thôi mà, cô có rất nhiều. Chẳng phải cô đã chờ được 13 năm rồi đó sao? Vậy thêm một chút có là gì
- Em sẽ chờ. Khi nào em còn có thể
Ji Hoo ngồi ở khỏang đất trống sau khu trại. Hòang hôn đang buông xuống. Mặt trời đỏ ửng như một viên hồng ngọc khổng lồ tuyệt đẹp lặn dần sau những dãy núi phía xa. Ji Hoo có cảm giác như chỉ cần với tay ra thôi là anh có thể chạm vào quả cầu lửa rực rỡ đó. Tiếng bước chân rất nhẹ nhưng anh vẫn có thể nghe thấy, và nhận ra được đó là ai
- Cho anh cái này. Cám ơn về chuyện hồi chiều
- Tôi chỉ làm chuyện cần làm thôi
Ji Hoo vừa nói vừa đưa li nước có màu vàng rất lạ lên miệng uống. Vị đắng chát khiến anh nhíu mày. Hana bật cười vì vẻ mặt nhăn nhó của anh
- Hơi khó uống một chút nhưng rất tốt. Là thổ dân dạy tôi nấu thứ nước này, uống vào rất dễ ngủ
Anh ngạc nhiên nhìn Hana. Sao cô biết anh mất ngủ?
- Joe nói với tôi đêm qua anh cứ lăn qua lăn lại khiến anh ấy ko ngủ được. Tôi không muốn anh vì thiếu ngủ mà cho lầm thuốc hay gì đại lọai vậy đâu
- Cám ơn
- Không có chi. Coi như tôi trả ơn anh việc lúc chiều. Fair nhé
Một cơn gió thổi qua khiến đám vàng rụng ào xuống chỗ hai người. Ánh đèn flash từ máy Hana lóe lên liên tục. Ji Hoo ngồi lặng lẽ ngắm nhìn những vạt nắng cuối cùng còn le lói phía chân trời.
- Hòang hôn đẹp quá phải không?
Hana lên tiếng phá tan sự im lặng giữa hai người
- Nhưng rất ngắn ngủi
- Vậy thì sao? Chỉ cần từng xảy ra, dù ngắn ngủi cũng đâu có gì đáng tiếc
Ji Hoo quay sang nhìn cô. Hana nhún vai mỉm cười, rồi cô đứng lên
- Đừng nên luyến tiếc những gì đã qua mà hãy nhìn thẳng về phía trước. Sau hòang hôn sẽ đến bình minh
Tiếng chân cô xa dần rồi khuất hẳn nhưng câu nói vẫn còn vang vọng đâu đây. Hòang hôn đã qua rồi. Vậy bình minh chừng nào mới đến…với anh?
-
có lẽ giữa Yi Jung và Ga Eul đã thực sự hỉu mình wan trọng thía nèo zới đối fương rùi thì fải chỉ còn Yi Hoo liệu anh có tìm đc soulmate của mình đây nhỉ???????????
-
Chapter : 28 Happiness
Một tuần sau
Ga Eul bước xuống giường một cách nhẹ nhàng để không làm Yi Jung tỉnh giấc. Đêm qua anh về rất khuya và có vẻ mệt mỏi. Ga Eul muốn để anh ngủ thêm chút nữa. Mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy gương mặt anh ở rất gần, cô biết mình đang hạnh phúc. Đến mức khiến cô lo sợ. Hạnh phúc này, liệu có thể kéo dài được bao lâu?
Yi Jung quàng tay sang bên cạnh ôm lấy Ga Eul. Tay anh chạm vào khỏang không vẫn còn mùi hương ấm áp của cô. Anh mệt mỏi ngồi dậy. Mớ giấy nợ phải giải quyết hôm qua đã khiến an kiệt sức. Bước xuống cầu thang, Yi Jung thấy cả đám người đang đứng lố nhố ngay cửa nhà bếp. Ngạc nhiên, anh quay sang hỏi quản gia Park đang đứng gần đó
- Có chuyện gì vậy?
- Dạ cô chủ đang nấu ăn. Chúng tôi đã cản nhưng mà….
Anh bật cười khi thấy vẻ mặt lo lắng của quản gia Park. Chuyện So phu nhân đích thân vào bếp nấu ăn đúng là cũng chấn động thật. Anh nhẹ nhàng bước vào bếp, ra hiệu cho mọi người ra ngòai. Ga Eul đang loay hoay vật lộn với đám nồi niêu nên không để ý. Anh đến gần, vòng tay ôm ngay người cô khiến Ga Eul giật mình đánh rơi con dao trên tay xuống
Yi Jung ngồi thụp xuống, săm soi bàn chân cô
- Sao em bất cẩn thế hả?
Anh càu nhàu khi thấy vết cắt khá sâu đang không ngừng rỉ máu. Ga Eul phì cười trước phản ứng thái quá của anh
- Em còn cười?
- Mặt anh ngố quá
Ga Eul nói, tiếng cười mỗi lúc một lớn
- Ya em có thôi đi không? Thần kinh hay sao mà chân đang chảy máu lại còn cười?
- Không sao đâu, để em đi rửa
Cô vừa nói vừa đứng lên chuẩn bị bước đi. Nhưng chưa kịp nhấc chân thì Yi Jung đã nâng cô lên bằng hai cánh tay ấm áp của mình. Cô vòng tay qua cổ anh. Gương mặt anh đang ở rất gần, đến nỗi cô cảm nhận được từng hơi thở ấm nóng của anh. Cô hạnh phúc đến mức tưởng như không thở nổi. Anh thực sự là của em, có phải vậy không?
Ji Hoo bước vào túp lều cỏ quen thuộc. Ruby vẫn đang nằm trên giường, sắc mặt đã khá hơn nhiều so với lần đầu tiên anh đến. Đây là mũi tiêm cuối cùng của Ruby. Ji Hoo lấy lọ thuốc chuẩn bị bơm vào ống thì một đám người từ bên ngòai xộc vào, lôi anh và Hana ra khỏi nhà. Người đàn ông đi đầu không ngừng la hét bằng thổ ngữ. Ji Hoo quay sang Hana như chờ lời giải thích
- Ông ta là bố của Ruby
Câu nói ngắn gọn của Hana đủ cho Ji Hoo chuyện gì đang xảy ra cho hai người.
- Cô nói với ông ấy tôi chỉ còn mũi tiêm cuối cùng. Hết ngày hôm nay thì Ruby sẽ không sao
Hana quay sang giải thích với người đàn ông. Nhưng ông ta không để cô nói hết câu đã nhảy vào xổ tiếp một tràng. Hai người cứ thi nhau gào lên như vậy một hồi. Cuối cùng Hana bỏ cuộc. Cô quay sang Ji Hoo
- Ông ta nhất quyết không cho chúng ta vào. Nếu bây giờ mà đi thì ổng sẽ coi như không có chuyện gì.
- Nhưng nếu bỏ tiêm Ruby sẽ rất nguy hiểm. Cô nói với ông ấy chưa?
- Nói rồi
- Vậy giờ làm sao?
- Tôi không biết. Nhưng không thể bỏ đi vậy được
Cô lại tiếp tục gào lên với người đàn ông. Ji Hoo nhìn họ chăm chú mặc dù anh chẳng hiểu gì. Một lát, hai người thanh niên bưng đến một cái bình lớn đựng thứ nước đen óng. Ji Hoo nhìn Hana như có ý hỏi
- Ông ta nói nếu chúng ta chịu uống nước thánh để thanh tẩy thì có thể vào tiêm cho Ruby
- Vậy thì uống
Ji Hoo nói rồi chìa tay định cầm lấy cái bình nhưng Hana đã nắm tay anh lại
- Thứ nước này nấu bằng các lọai thảo dược có độc tính rất cao. Anh uống không quen đâu, để tôi
- Tôi mới là người tiêm cho Ruby, cô uống có ích gì
- Ông ta nói chỉ cần 1 người uống thôi. Anh còn phải tiêm cho Ruby, uống vô rủi có chuyện gì thì sao? Để đó tôi. Cùng lắm lát anh tiêm luôn thuốc cho tôi là được chứ gì
Hana nói rồi chụp lấy bình nước, uống ừng ực.
Đặt cái bình rỗng không xuống đất, cô quang sang giục Ji Hoo
- Anh vào nhanh lên không họ đổi ý bây giờ
Ji Hoo vội vã bước vào trong
Yi Jung xả nước, nhẹ nhàng rửa vết thương trên bàn chân Ga Eul. Cô ngồi yên, nhìn đăm đăm vào gương mặt anh. Càng ngày cô càng nhận ra, mình không thể rời xa con người này
Quay sang, Yi Jung nhận ra ánh mắt ấm áp của cô đang nhìn anh
- Thế nào? Anh đẹp trai quá hả?
Ga Eul không trả lời, mà nhòai người đến hôn anh. Yi Jung hơi sững lại, nhưng rất nhanh, anh vòng tay qua eo kéo cô sát lại gần. Một nụ hôn hòan hảo nếu không có mùi khét bốc lên. Ga Eul ngồi bật dậy
- Nồi cháo của em
Rồi cô tụt xuống khỏi bồn nước, phóng như bay ra ngòai
Hana mở cửa bước vào xe. Cô vừa mới nôn xong lần thứ 4 trên quãng đường chạy về trung tâm. Đưa chai nước cho cô, Ji Hoo hỏi
- Không sao chứ?
- Đỡ nhiều rồi
Cô mở nắp chai nước uống ừng ực.
- Sao cô làm thế?
- Tôi có lựa chọn nào khác đâu
- Cô có thể bỏ về
- Anh sẽ chịu về sao?
Câu hỏi ngược của cô khiến Ji Hoo lặng thinh. Thật ra, nếu lúc đó chỉ có mình anh, có lẽ Ji Hoo cũng vẫn sẽ làm như thế. Anh không thể nhìn một người chết đi khi rõ ràng anh có khả năng cứu sống. Đó là những gì một người bác sĩ cần làm
- Thật ra, trước đây tôi từng thấy một đứa bé chết ngay trước mắt mình. Con bé bị hở van tim nhưng người trong bộ lạc nhất quyết không chịu đưa đến trung tâm. Sau khi thuyết phục năm lần bảy lượt, cuối cùng mẹ con bé cũng chịu lén đưa nó đi. Nhưng đã quá trễ. Con bé đó không chịu nổi và chết ngay trên xe. Rõ ràng là tôi đã có thể, chỉ một chút nữa thôi nhưng cuối cùng tôi vẫn là người thua. Là số phận. Anh có thể không tin nhưng thực sự là vậy. Trước đây tôi cũng từng như anh, không tin và tạo hóa hay thần linh. Nhưng từ sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu tin vào những thứ này. Và tôi cũng hứa với lòng rằng sẽ không để bất cứ ai chết trước mặt tôi như vậy nữa. Bằng mọi giá, tôi cũng phải cứu sống họ
Ji Hoo ngạc nhiên nhìn Hana. Đôi mắt cô sáng lóe lên niềm quyết tâm, nhưng đồng thời cũng rưng rưng nước.
- Vậy sao cô không làm bác sĩ
- Tôi ghét nghề bác sĩ
- Vì John?
- Chẳng vì cái gì cả. Ghét là ghét vậy thôi
Cô chớp mắt, gạt giọt nước mắt chưa kịp chảy ra. Ji Hoo nhìn thấy sâu trong đôi mắt ấy, dường như là một nỗi buồn
- Chiều nay anh đến đón em
Yi Jung nói khi mở cửa cho Ga Eul. Cô dễ dãi gật đầu vì đang mải suy nghĩ lí do tổng biên tập gọi cô vào sớm
Vừa đặt chân vào văn phòng, cô bạn ngồi bên cạnh đã húych tay Ga Eul
- Tổng biên tìm chị nãy giờ
- Tôi vào bây giờ đây
Ga Eul đứng lên đi về phía thang máy. Phòng tổng biên tập nằm ở lầu 3, tầng cao nhất của tòan nhà
Đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ sáng màu, Ga Eul nghe câu trả lời lạnh tanh từ bên trong
- Vào đi
Tổng biên tập là một người phụ nữ trung niên, mặc tòan đồ đắt tiền, gương mặt trang điểm hòan hảo nhưng lạnh đến mức làm người ta nổi da gà. Và người ta ở đây chính là Ga Eul
- Chị gọi em?
- Ngồi chờ tôi một lát
Bà ta chỉ tay vào cái ghế, tay vẫn còn cầm chặt điện thọai. Ga Eul ngồi xuống, đưa mắt ngó vòng vòng trong phòng. Một lát sau, Tổng biên tập đặt đt xuống,quay sang nói chuyện với cô
- Cô là Kim Ga Eul
- Dạ
- Hôm nay tôi muốn cô đi làm phỏng vấn một người?
- Dạ? Phỏng vấn? Nhưng…em làm ở phòng phục trang
- Tôi biết. Nhưng đối tượng phỏng vấn nên đích danh cô yêu cầu được phỏng vấn
- Nhưng em không biết…
- Tôi đã sọan sẵn câu hỏi. Cô chỉ việc hỏi và ghi câu trả lời xuống là được
- Em…
- Vậy nhé. Tôi đã hẹn lúc 12h ở Paradise bar
Ga Eul đành thất thểu bước ra khỏi phòng, trên ta là xấp tài liệu về người mà cô sắp phải phỏng vấn. Giở trang giấy đầu tiên, bức ảnh một cô gái xinh đẹp đập vào mắt Ga Eul.
Angel Wong. Ngòai trừ những giải thưởng đạt được trong hai năm gần đây, hầu như không có bất cứ thông tin gì. Một người bí ẩn
Ga Eul lẩm nhẩm đọc lại hồ sơ. Không hiểu tại sao trong lòng cô lại gợn lên thứ cảm giác bất an
Bước vào quán, Ga Eul thấy ngay cô gái mặc bộ váy đỏ với mái tóc thẳng nhuộm đủ màu. Cô bước đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô gái
- Cô là Kim Ga Eul?
- Chào cô
- Tôi là Angel Wong
Angel? Có nghĩa là thiên thần