damn, too touchhhhhhhhhh
Printable View
damn, too touchhhhhhhhhh
- Linh... Linh...
Chap 28: Nỗi lòng cha mẹ (3).
o0o
Trong phòng bệnh của nó:
Bà Bạch chạy vào phòng nó, la toáng lên vì lo lắng. Nó đang ngồi trên giường cười đùa với hắn, nghe tiếng hét cũng giật mình. Bà Bạch loạng choạng bước tới, dùng sức ôm con gái mình vào lòng. Miệng lẩm bẩm:
- Tốt rồi! Tốt rồi...
Ông Bạch từ bên ngoài bước vào. Ánh mắt lạnh lùng và tức giận của ông làm nó rùng mình. Nó nhìn ba nó, ánh mắt sợ hãi người cha này của ngày xưa lại xuất hiện. Người đàn ông này... Đáng sợ quá!. Nó vội đẩy nhẹ mẹ nó ra và cười nhẹ nhàng, giấu đi bộ mặt sợ hãi của mình:
- Con không sao đâu mẹ! Mẹ yên tâm...
Nó lại cười, nó giơ một tay ra thật nhanh nhẹn. Nó tìm tay hắn, nó lắm tay hắn và siết chặt. Nó sợ người đó, người cha của nó.
***
Ông Bạch từ từ tiến lại, nghiến răng. Ông giận giữ quát:
- Con muốn làm bố lo lắng đến cỡ nào con mới vừa lòng đây hả!?
- Bố mà biết quan tâm con sao...
- Im đi... con là con của bố mà!
- Bố biết coi con là con bố sao...
Nó càng nói, càng siết chặt tay hắn hơn. Hắn ngồi cạnh, vừa ngạc nhiên vừa thấu hiểu. Hắn mặc cho nó siết, dù tay hắn có đau đến tận xương thì việc làm nó hết sợ hãi chẳng làm hắn nghĩ tới điều đó nữa.
***
Ông Bạch giận dữ, mặt đỏ bừng tiến lại, đứng trước mặt nó. Giơ tay lên làm gì đó. Nó cứ tưởng là đánh nó, nó liền dùng tay còn lại ôm đầu. Hắn định nhảy ra lãnh "đạn" cho nó những không kịp nữa rồi. Ông Bạch đã quất tay mạnh về phía trước và... ôm nó? Đúng rồi, ông đang ôm nó. Nó ngạc nhiên tột độ. Ai cũng nghĩ rằng người đàn ông này sẽ đánh nó, nhưng sao lại thế? Có sự nhầm lẫn gì ở đây chăng? Một hồi sau bình tĩnh lại, ông ôm nó chặt hơn, ông nói:
- Linh ơi... Con là con của bố! Con bị thế này có biết bố lo cho con nhiều lắm không? Con ơi là con...
Nó nhìn người bố trước mặt mình. Bao lâu nay, ông đã đối xử với nó thế nào? Ông đã hành hạ nó ra sao? Nó nhớ rõ, nhớ rõ đến từng chi tiết. Thế mà giờ đây, ông lại ôm nó, ông quan tâm cho nó. Điều này thật không dám tin được. Song, nó bắt buộc mình phải tin. Vì người trước mặt nó là bằng xương, bằng thịt. Nó luồng tay sang lưng ông và ôm ông. Nó nói khẽ:
- Con cám ơn bố...
Và rồi nó khóc, khóc trong niềm hạnh phúc tuôn trào. Bao lâu nay nó đã không được hưởng tình yêu thương từ bố. Tuổi thơ nó xem như không có người cha. Nó xúc động đến không cầm nổi nước mắt.
***
Bà Bạch đứng đó nhìn hai bố con ôm nhau, lòng dâng lên niềm hạnh phúc khó tả. Cảnh tượng bà mong muốn từ lâu nay đã thành sự thật. Nước mắt vốn đã rơi nay lại rơi nhiều hơn. Cả nhà họ Bạch, ai cũng rơi nước mắt. Thậm chí ngay cả người bố bình thường nghiêm túc, lạnh lùng và tàn nhẫn, giờ cũng chẳng cầm nổi vài giọt nước mắt. Người ta vẫn bảo:" Khi hạnh phúc không nhất thiết là cười!".
***
Hắn ngồi cạnh nó. Tay nó đã buông khỏi tay hắn. Hắn ngắm nhìn nó, nước mắt của nó đã hết dành riêng cho hắn rồi. Nước mắt nó còn dành cho gia đình nó nữa. Hắn hơi ghen tị vì điều đó. Hắn bảo thủ? Vâng, chấp nhận. Hắn ích kỉ? Vâng, cũng chấp nhận. Nhưng hắn không sai, vì những điều đó là điều vốn có của tình yêu mà.
Một hồi lâu sau, hắn nghĩ là mình không cần ở lại đây nữa. Hắn đứng lên và chào ông Bạch, bà Bạch, xin phép ra ngoài chờ. Vừa đi vài bước thì bỗng dưng có một bàn tay to lớn, mạnh khoẻ và thô ráp kéo lại. Hắn giật mình, quay lại theo bản năng. Ông Bạch đang nắm tay hắn lại. Hắn ngạc nhiên tự hỏi: "Bác ấy kéo mình lại làm gì nhỉ?". Như hiểu được những gì cậu trai trước mặt, ông Bạch nói rành rọt từng chữ:
- Cháu ra ngoài ngồi chờ bác, tí chúng ta nói chuyện.
- À, vâng ạ... -Hắn ngạc nhiên và rồi xin phép đi ra.
Vừa đi ra khỏi phòng, hắn vừa nghĩ: "Chuyện gì thế nhỉ!?".
o0o
Bà Bạch ngồi cạnh giường. Lắc đầu liên tục. Bà hiểu rồi mọi chuyện sẽ chẳng tốt đẹp mấy, vì khi ông Bạch đã ra tay thì... bà cũng bó tay.
Bây giờ trời hãy còn sáng, chỉ mới khoảng 8-9h thôi, nhưng mà nó đã ngủ thêm một giấc no say nữa. Bà nhìn con "heo" con đang ngủ trên giường bệnh mà mỉm cười. Bộ mặt dễ thương này, lâu rồi bà chưa từng thấy. Vừa ngủ vừa cười, trông nó thật dễ thương. Niềm hạnh phúc lại dâng lên, át đi nỗi lo lắng vừa rồi.
o0o
Nó bước đến một cánh đồng xanh. Ừ, chỗ này là chỗ nó có thấy lúc trước, trong giấc mơ...
Chúng vẫn thế, xanh tươi và mát mẻ. Mang một vẻ hoang du bình yên lạ thường. Nó bắt đầu tiến đến căn nhà xinh xinh trước mặt. Trên đường đi vô tình nó nhìn thấy một cây hoa dại. Nó thấy hay hay, liền ngồi xuống nhìn.
Cây hoa dại rất đẹp, có lẽ là bồ công anh cũng không chừng. Vài cành hoa nhỏ của nó đã bị gió cuốn đi.
Nó đưa tay ra và chạm vào cành hoa ý, trong phút chóc vài cành hoa lại rơi ra... trông thật đáng thương. Nó nhìn bồ công anh rồi lại nghĩ đến cuộc đời nó. Rồi một ngày nào đó nó cũng giống như bồ công anh kia. Bị tàn lụi và héo mòn. Mà khi đã như thế thì chẳng còn ai để ý hay yêu thương gì đến hoa nữa. Nó sợ cảm giác đó. Một khi ai cũng có cuộc sống riêng, tình yêu riêng, nỗi niềm và cảm xúc riêng thì họ sẽ quên lãng nó đi. Nó sợ bị hắc hủi.
Nó bắt đầu đứng dậy, vươn vai và hít thở thật sâu để nỗi buồn qua đi. Song, lòng nó vẫn còn nặng ghê gớm. Phải chi ở nơi nào đó có một bờ vai cho nó tựa vào, thì tốt quá.!
***
Nó đứng trước căn nhà xinh xinh kia. Chợt lòng nhói đau. Một gia đình quá hoàn hảo và hạnh phúc. Tại sao nó lại hoàn hảo và hạnh phúc thế? Khi người con gái kia không phải là nó, mà là một ai đó. Nước mắt nó chợt ứa ra, từng giọt như đâm xé lòng nó. Sao lại thế? Sao lại thế? Chẳng phải giấc mơ vừa rồi người đó là nó sao? Tại sao lại thay đổi nhanh vậy.!
Nó tiến lại gần hơn, nước mắt hoà quyện với từng tiếng gió rít xé lòng. Nó ngồi xuống bàn cơm họ đang ăn, lựa một chỗ dễ nhìn nhất nhưng không ai thấy nó cả. Họ chỉ thấy họ, thấy người họ yêu và thế giới riêng của họ. Vài giọt nước mắt rớt xuống bàn và tạo thành vũng. Con người vẫn khóc mỗi khi họ đau lòng, đúng không?
o0o
Hắn ngồi ngoài hàng ghế đợi chờ ông Bạch. Lòng cồn cào không chịu được. Chuyện gì mà ông Bạch lại phải "mời" hắn ra nói chuyện riêng cơ chứ? Hắn ý thức được chuyện này hẳn quan trọng lắm và bí mật lắm ông mới làm thế.
Ông Bạch mở cửa phòng, bước ra. Nhìn cậu trai đang ngồi ở hàng ghế đợi mà lòng buồn bã. Ông cũng có vui vẻ gì hơn cậu đâu. Ông đi lại gần, ngồi xuống ghế trước sự chờ đợi của cậu ta, ông nhìn và nói:
- Bác có chuyện muốn nói với cháu...
- Vâng, cháu biết ạ. Chuyện gì thế bác?
- Về con gái bác...
- Yun, à không. Linh thế nào ạ?
- Ừ, thì chuyện là... -Ba nó ngập ngừng.
- Chuyện gì thế bác?
- Bác muốn con chia tay với Linh...
- Sao thế ạ? Chuyện gì thế? Cháu làm sai điều gì à? Tại sao phải chia tay? - Hắn bật dậy và hét lên.
Ông Bạch kéo tay hắn, ra hiệu cho hắn ngồi xuống. Ông nói:
- Cháu bình tĩnh, nghe bác giải thích...
bão tố lại nổi lên nữa rồi, hai tháng nữa ah, bão tố kiểu này lật thuyền mất thụi
tiếp tiếp đi bạn ui.. dài cổ mờ được đọc có tí thoai à...hix
khi nào post tiếp thì post nhiều nhiều tý cho ng` khác đọc nha. Đợi dài cổ mà đc đọc mỗi vài chữ:(
yêu cầu tg post nhanh cho pa` kon được nhờ ạ
hix sao đợi mãi vẫn chưa ra tiếp nhỉ... Đợi bao h` TG mới có cảm hứng chứ:-<.
Bạn Phudung ui... tớ mạn phép post tiếp nhá.... chuwqs hok mọi người chờ dài cổ hihih
Chap 28: Nỗi lòng cha mẹ (Cuối).
o0o
Ông bắt đầu giải thích. Ông nói rằng hắn phải chia tay với nó, vì nếu cứ quen nhau thì tình trạng sức khoẻ của nó sẽ kém đi. Không phải ông chê bai gì hắn, nhưng những lần trước nó nhập viện thì ông không thể nào tin vào hắn nữa. Tình yêu có quá nhiều đau khổ. Ông cũng biết nó có xen vào hạnh phúc. Song, ông sợ con gái mình sẽ xảy ra chuyện.
***
Hắn ngồi đó nghe, tay nắm chặt lại nghe rắc rắc. Quy lại thì cũng chỉ vì cái ý nghĩa ích kỉ của ông Bạch mà ra thôi. Hắn đập xuống cái ghế ngồi rồi đứng dậy, quát lớn:
- Cháu không thế nào chấp nhận được chuyện này!.
Rồi bỏ đi. Để lại ông Bạch ngồi đó thở dài.
***
Ông Bạch ngồi đó, hai tay đan xẻ vào nhau suy nghĩ. Làm thế nào cũng được, phải tách rời hai đứa nó ra. Làm thế không những ông cứu được con gái mình mà còn mặt mũi để đi gặp bạn thân ông nữa (ba Uke).
Bỗng dưng đâu đó, một chai nước suối lạnh để trước mặt ông. Ông ngước đầu lên và nhìn. Là một vị bác sĩ già lạ mặt.
Vị bác sĩ kia ngồi xuống, tự giới thiệu mình tên Tùng và là bác sĩ phụ trách của nó. Ông Bạch ngồi đó lặng im, tay cầm chai nước suối chưa mở ra, cảm thấy vị bác sĩ kia quá nhiều chuyện. Một hồi sau đoạn bắt chuyện vô vị, bác sĩ Tùng bắt đầu vào đề tài chính. Bác sĩ nói:
- Về chuyện cô bé kia và cậu trai kia… Tôi nghĩ là mình nên can thiệp! Ông không phiền chứ?
- …
- Tôi không phải là một người thích xen vào chuyện người khác. Trừ khi tôi cảm thấy bất bình.
- ... (Suy nghĩ) Vậy là ông bất bình chuyện tôi bảo hai đứa chia tay à?
- Vâng, tôi bất bình chuyện đấy!.
- Vì sao chứ? Tôi làm thế cũng vì con gái tôi thôi mà...
- À vâng thưa ông, thật ra thì số trời đã định. Điều gì đã sắp đặt thì không thế tránh khỏi đâu...
- Tôi không tin vào chuyện số má...
- Còn tôi, tôi ngược lại. Tôi tin vào chuyện này và tôi muốn nói cho ông một điều. Có lẽ điều này sẽ làm thay đổi quyết định của ông.
- Chuyện gì?
- Thật ra con gái ông, bệnh tình đã chuyển sang khá nặng. Và sức khoẻ cô bé đã suy nhược khá nhiều so với lúc trước. Nếu quá lắm cô bé này cũng chỉ sống được đến 20t. Nên ông hãy cho cô bé cảm nhận yêu thương đi. Thời gian còn ngắn ngủi lắm...
- Ông nói hàm hồ gì đấy! Ông già điên này - ông Bạch bỗng dưng thấy như mình vừa bị xúc phạm.
- Ông bình tĩnh và nghe tôi nói. Những điều trên là sự thật. Chẳng nhẽ tôi là bác sĩ tôi lại đi gạt người nhà bệnh nhân?
Ông Bạch nghe thế cũng bắt đầu dịu xuống. Ông thở dài rồi nghĩ đến lời ông bác sĩ già kia vừa nói: " Quá lắm cũng chỉ sống được 20t". Ông bỗng dưng thấy cay lòng. Thế là ông đã để cả khối thời gian xưa trôi qua lãng phí mà chẳng đắp vào đó một tí yêu thương nào. Ông biết điều này rồi sẽ đến nhưng đâu nghĩ nó lại nhanh vậy, ông bần thần vì điều đó.
***
Vị bác sĩ già nhìn ông Bạch, tay bác sĩ cũng đan xem vào nhau và gác lên đầu để tựa vào. Ông biết người đàn ông trước mặt mình đang rất khó xử và phân vân. Song, khi nói ra sự thật này thì ông đâu có vui vẻ gì mấy. Một cô gái trẻ xinh, thông minh, gia đình giàu có và tương lai sáng sủa thế chết sớm thì quá phí. Ông cũng đâu đành lòng. Nhưng sự thật là sự thật. Có trối cãi thì nó cũng là sự thật. Người ta vẫn bảo: "Tập đối diện với sự thật thì tốt hơn là lẫn tránh nó".
***
Hắn ngồi ngoài băng ghế đá. Ánh nắng sáng chiếu xuống qua hàng mi đang cụp xuống vì buồn rầu làm hắn cảm thấy khó chịu. Hắn tự nghĩa: "Chia tay gì chứ! Toàn điều vớ vẩn!". Hai bàn tay hắn cào cấu lẫn nhau, lòng hắn đau. Thật sự là rất đau... Sao hắn phải là người nghe những lời nói này chứ? Hắn chẳng muốn nghe, dù chỉ là một từ. Đúng là hắn đã làm nó ra nông nổi này. Nhưng hắn yêu nó, hắn tin tình cảm mình sẽ lắp đầy thương tổn đó. Thế sao ông Bạch lại nói ra điều đó? Thà chết hắn cũng không không chia tay.
Nắng vàng chiếu xuống, mồ hôi nhiễu giọt. Có phải mắt cậu trai kia đang chảy mồ hôi vì hè nắng?...
o0o
Kyo vươn vai tỉnh giấc. Mấy ngày rồi cậu ngủ rất ngon, có lẽ là nhờ mấy tin nhắn của Uke. Cậu bước xuống giường, mở cửa phòng ló đầu ra và kêu to:
- Một ly cà phê buổi sáng chú quản gia ơi!!
Rồi lại khép cửa lại và đến bên bậu cửa sổ ngồi ngắm mặt trời. Hôm nay trời đẹp. Một ngày lý tưởng để hẹn hò. Cậu liền nhảy xuống và chạy thục mạng đến giường tìm điện thoại. Cậu quơ lấy và rà trong danh bạ số Uke, cậu nhắn tin:
Troi hom nay dep, em co muon di choi voi anh khong?
5 phút sau, "Tít tít".
Ok, anh cho em nua tieng nha!
Kyo nhắm tịt mắt cười. Nụ cười thật rạng rỡ làm sau, như ánh bình minh sáng sớm, như hoàng hôm của chiều tà, như ánh trăng của đêm khuya. Tất cả có lẽ còn không sáng được với cậu nữa. Có lẽ là nói hơi quá, nhưng thật sự là thế đấy! Nụ cười ổng chứa tình yêu vô bờ đến.
Chap 29: Trở mặt (1).
***
Uke ngồi trong phòng, nhấp vài ngụm cà phê sữa buổi sớm. Thói quen này thì chỉ có cô và Kyo có. Kyo thích uống cà phê đen và đắng, còn cô thích uống cà phê sữa ngọt và thơm.
Cô ngồi trước cửa sổ phòng, nơi hướng ra khu vườn xanh trước mắt. Cô chợt thấy lòng nhẹ nhõm. Thời gian còn dài, cô đang sống rất hạnh phúc và vui vẻ. Cô khác với Yun, cô thật sự khác… cô hạnh phúc hơn Yun nhiều. Nghĩ tới đây, cô thấy hơi rùng mình. Cô tự hỏi liệu hạnh phúc có đến với cô quá nhanh? Đôi khi cô sợ mình sẽ mất nó quá nhanh.
***
Cô để vội tách cà phê xuống bàn. Đứng lên đi đến tủ quần áo, lục lọi gì đấy rồi về lại chỗ ngồi lúc nãy. Trên tay cô là một cái hộp đầy bụi bẩn. Cô chun mỏ ra thổi vào phát rồi mở ra. Một đôi giày nhỏ trong đó. Ừm, một đôi giày màu đỏ, khá cũ kỉ và lỗi thời. Cô cằm đôi giày lên, phủi phủi rồi cười nhắm tít mắt. Miệng lẩm bẩm:
- Vẫn còn nguyên vẹn…
Đôi giày này là đôi giày mà cô yêu thích, ngay từ lúc nhỏ. Cô nhớ mình đã phải tranh giành với con bé hàng xóm như thế nào mới có được nó. Còn lý do mà cô giữ lại nó thì cô không biết. Chắc là cô muốn giữ lại cho mình một bài học nào đó.
Nhìn chiếc giày kia, cô bỗng thấy ấm lòng. Cái gì cũng có cái giá của nó. Rồi mai này cô cũng phải trả giá cho cái hạnh phúc này của mình, nhưng cô không quan tâm. Chỉ cần có Kyo bên cạnh, dù với tư cách gì thì cô cũng hạnh phúc lắm rồi!.
o0o
Nó ngáp vài cái rõ dài. Tay vươn dài ra vẻ mệt mỏi. Nó xoa xoa đầu mình cho đỡ buồn ngủ, nhìn chung quanh rồi chép chép miệng đắng nghét của mình, thầm nói khẽ:
- Đói!.
Nó nhảy phắt xuống giường, luồng chân qua đôi dép. Lét lét đến cửa phòng, đẩy mạnh để ra ngoài. Vẻ yếu đuối của con bé hôm qua đã mất hắn, thay vào đó là con nhỏ “bị đứt dây thần kinh xấu hổ” và tinh nghịch. .
***
Nó bước ra ngoài, nhìn dáo dác rồi tiến lại nhà vệ sinh trong bệnh viện. Nó đánh răng súc miệng rồi bước ra và về phòng. Nó nhảy phắt lên giường, xoa bụng đang “rên rỉ” những tiếng kêu rột rột vì đói của mình. Nhăn mặt, than thở:
- Đói chết cụ .
***
Bà Bạch đẩy cửa phòng. Trên tay vẫn là tô cháo nóng hổi và thơm phứt. Đúng là mỗi bà hiểu ý nó. Nó nhìn bà, đôi mắt tạ ơn hiện lên rõ rệt. Bà bật cười, thầm nghĩ:
“Cái con bé này thay đổi nhanh thật. Hôm qua còn khóc lóc, hôm nay lại dễ thương thế này!”.
***
Ông Bạch suy nghĩ về những lời vị bác sĩ kia nói mà lòng cảm thấy bồn chồn. Thời gian con gái ông sống đang rút ngắn dần. Có thể 1s, 2s cũng có thể là 1 năm, 2 năm. Ông tự hỏi: ”Hay để chúng nó quen nhau?”. Nhưng chợt nhớ đến bệnh tình con bé, ông lại lắc đầu mạnh để xua đi cái ý tưởng điên rồ vừa rồi. Thầm nhủ:
- Không thể được! Tuyệt đối không thế! Làm gì thì làm tuyệt đối không cho chúng nó quen nhau. Bệnh con bé như quả bom nổ chậm, có thể nổ bất cứ lúc nào. Tuyệt đối không để chúng nó quen nhau được. Thằng bé sẽ làm con bé kích động mạnh! Tuyệt đối không…
***
Hắn hức lên một tiếng, nén chặt răng mình. Con trai mà khóc vì cái lý do lãng xẹt này thì chẳng đáng tí nào. Hắn nhếch miệng tự cười khinh mình một cái rồi phủi mông đi vào bệnh viện. Gặp Yun càng nhanh càng tốt, hắn không muốn mất thời gian nữa. Thà chết cũng không chia tay. Quái gì chứ! Tình yêu có thể vượt qua tất cả mà... (Hắn còn quá ngây thơ ).
o0o
Tít tít, tin nhắn đến:
- Anh dang o truoc nha em, xuong di anh cho!.
Uke bước đến cửa sổ, vén rèm lên. Kyo đang đứng dưới đợi cô. Cô liền chạy xuống dưới thật nhanh xuống. Vừa chạy lướt qua ba mẹ thì cô đã bị kêu lại:
- Uke. Ba mẹ có chuyện muốn nói với con.
- Con có hẹn rồi ạ...
- Bảo cậu đó về đi! Ba mẹ có chuyện muốn nói với con...
- Mai nói không được sao ba mẹ?
- Không...
- Chuyện quan trọng lắm sao ạ?
- Ừ. Liên quan đến vận mệnh gia đình ta và hôn nhân của con...
Chap 29: Trở mặt (2).
o0o
- Con nhỡ hẹn với cậu ấy trước rồi. Tí về nói được không ạ?
- Không! Ba mẹ cần nói chuyện ngay bây giờ...
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì hết! Bảo làm gì thì làm đi- Ba nó ngắt lời.
Cô nhìn hai người họ. Rùng mình. Cô biết rằng mình có chối tới đầu cũng chẳng được. Cô đành nghe theo lời họ.
***
Uke đi nhẹ nhàng và thật chậm ra ngoài cửa rào. Vừa đi cô vừa suy nghĩ cách nào từ chối Kyo thật khéo, tránh làm cậu bị tổn thương. Cô đứng trước cửa rào, hai tay nắm lấy nhau, đặt phía sau hông. Cô thật sự bối rối. Cô ấp úng, nói:
- Hôm... nay em không... đi với... anh được! Xin... lỗi anh!...
Kyo ngồi đứng đó. Lời nói của Uke vừa rồi hơi làm anh thất vọng, anh đã chuẩn bị rất nhiều cho chuyến đi này... thế mà... Nhưng anh lại không muốn khiến cho cô lo lắng, anh đành chấp nhận cay đắng mà nói. Lòng thầm thở dài:
- Ừ! Thế em bận chuyện thì anh không làm phiền. Anh về đây...
- Khoan...
Cô cố níu tay Kyo lại. Cô không thích thấy bộ mặt buồn và lạnh lùng này của anh. Cô vội đặt lên môi Kyo một nụ hôn rồi chạy vào nhà. Quên đi một lời tạm biệt, hoặc một cái đỏ mặt...
***
Ba mẹ Uke ngồi trong nhà nhìn ra. Thầm nhủ: "Đây là nụ hôn cuối của tụi mày!". Rồi hai người nhìn nhau, cười đắc thắng. Tiền bạc ư? Vấn đề đơn giản. Hôn nhân ư? Chuyện nhỏ. Chỉ cần con gái họ được gả vào nhà họ Bùi, mọi chuyện sẽ êm xui. Lúc đó, đừng nói đến việc không bị phá sản, mà có khi lại giàu hơn ấy chứ!.
Uke bước vào nhà. Tay nắm chặt, nói trong đầu:
- Tin không lành sắp đến rồi!.
Ba mẹ Uke nhìn nhau, rồi lại nhìn Uke. Họ ra hiệu bảo cô ngồi xuống. Họ bắt chéo chân sang trọng rồi nghiêm giọng lại nói:
- Bây giờ con phải dụ dỗ được cậu chủ nhà họ Bùi chết mê chết mệt vì con...
- Nhưng con có người con yêu rồi mà!- Cô nghiến răng, nói.
- Con phải làm. Gia sản ta phụ thuộc vào con đấy!
- Nhưng mà ba ơi...
- Không nhưng gì hết! Mày mà không làm theo lời tao, thì không ba con gì sất!
- Ba... - Cô ứa nước mắt van xin.
- Gia đình mình sắp bị phá sản mà mày còn nghĩ tới chuyện yêu đương sao. Cái thời gian rảnh để yêu đương ý sao mày không dùng để bày mưu tính kế dụ dỗ thằng Đăng đi. Cái con nhỏ bất hiếu này!.
- Nhưng con có người con yêu rồi mà!.
- Mày tin tao tán mày không! Yêu đương gì? Mày không cần tiên chắc...
- Ba ơi- Cô van xin.
- Mày suy nghĩ kĩ lời tao nói... Giờ thì lên phòng đi!.
- Ba...
- Im! Lên phòng ngay...
- Ba à! - Cô nức nở.
- Mày còn nói nữa tao tán mày đấy!
Uke đưa mắt nhìn ba mình. Người ba ngày thường cô đâu rồi? Người ba của cô đâu... Tại sao chỉ vì tiền mà ông lại biến thành như thế này chứ? Cô đứng dậy. Đầu gối cô bắt đầu tê dại vì nãy giờ phải quỳ gối van xin. Cô nhẹ bước lên cầu thang và tiến lại gần phòng mình. Cô tự hỏi: "Thật sự bất lực sao?"...
bất lực rồi hichichichic, cũng tội nghiệp Uke quá
Sao chị post ngắn quá vậy:( Đợi mấy ngày mà... Cho em hỏi chị đọc ở đâu hay tự sáng tác vậy?