Ma nữ với cuộc tình thực sự
Một mình Phục Hy ngồi đàn khúc tự tình trong phòng, giai điệu lúc trầm bùn như tranh thuỷ mặc, khi tỉ tê như dòng suối nhỏ, vang vọng khắp hành lang dãy phòng...
Mozart khi vít bản " Hôn lễ nhà Fijiala" chính dành cho các đôi nam nữ gắn bó với nhau, cùng nhau đi đến điểm đỉnh tình iu. Thế nên cấu từ cân đối, giai điệu rộn ràng, gợi cảm giác hân hoan phơi phới.
Phục Hy đối với âm luật nắm khá vững nên ko mấy khó khăn đối với hầu hết các bản nhạc (Siêu!!!). Tuy nhiên trước những phạm trù như "Hạnh phúc", "Hoan lạc" thì ko có gì là hỉu bít. Chọn bản nhạc theo tâm tình của Phục Hy chính là việc đầu tiên của Susan khi đến lớp. Các bản nhạc được chọn đa số thuộc loại hùng tâm tráng chí, sóng biển cuồn cuộn hay thuộc dòng xúc cảm bi thương như dạ khúc, khúc viên vũ.....
Susan cũng từng bắt Phục Hy thử với bản giao hưởng thứ 15 cung Fa trưởng" Mưa rơi", là khúc nhạc reo vui tiêu biểu . Anh đã luyện tập đc vài lần nên khá vững về mặt kĩ thuật âm thanh, nhưng ko thể thể hiện thành công về xúc cảm... Anh đàn như thể chưa hề bít đến niềm vui trong đời, tạo cho thính giả một sự cảm nhận máy móc vô cùng... Hôm ấy, Susan lần đầu tiên nặng lời với anh:
- Phục Hy, em có thể xem dương cầm như một nhạc cụ hay thậm chí là một món đồ chơi nên đã thành thạo vượt bậc... Tuy nhiên em ko hề để cái tâm của mình vào trong bản nhạc, mà thế thì ko tài nào tạo thành tích đc. Nếu như em cứ mãi "kén cá chọn canh", ko chịu nhập tâm vào bản nhạc mà mình ko thích thì chắc chắn sẽ giậm chân tại chỗ đếy!!!!
Bấy giờ Phục Hy vẻ ngoài ko biểu lộ gì, chỉ típ tục với bản nhạc. Nhưng phần típ theo của khúc " Hành khúc Thổ Nhĩ Kì" đã mắc vô số lỗi...TT___TT
Susan bít mình đã tổn thương đến lòng tự tôn của cậu học trò nên chẳng nói gì thêm. Về sau, bà cũng ko đưa những bản nhạc mà Phục Hy ko có tâm trạng nữa. Bà đã quá phiến diện chăng...có lẽ thế!!!
=================================
Ấy thế mà những hai kì tích xuất hiện: Trước tiên, hum nay vốn ko có tiết học nhưng Phục Hy lại tự mình đến lớp. Hơn nữa cũng ko hỏi qua cô về bản nhạc sắp sửa đàn, ngược lại chủ động chọn cho mình một khúc nhạc...
Susan lúc đầu hết sức kinh nhạc, rùi rất đỗi vui mừng khi chứng kiến sự thay đổi tích cực của cậu học trò mà mình cất công dạy riêng. Bà dường như ko nhận ra đó là cậu học trò ngày nào, bản thân bà cũng gần như chìm đắm trong tiếng nhạc của Phục Hy...
Khiến ngừi ta ngạc nhiên hơn nữa chính là bộ mặt đưa đám khác thường của ngừi Eskimo ấy hum nay lại....mỉm cười tủm tỉm trong lúc chơi dương cầm. Tuy chỉ là cười phớt nhẹ, nhưng ánh mắt lại long lanh đến lạ!!!
- Phục Hy, tài năng âm nhạc của em sớm đã vượt trội so với chúng bạn. Nhưng sự diễn xuất ngày hum nay thật xuất sắc hơn hẳn!!!.
Bà đứng bên chiếc dương cầm, cười tươi nhìn cậu học trò vừa dứt bản nhạc.
Phục Hy thả lỏng các ngón tay trên phím đàn, sắp sửa đàn bản thứ 2. Anh vẫn như trước ko xoay ngừi lại nhưng khẽ nói:
- Em cảm ơn cô!!!
Susan bất động như tượng, tên nì theo học bà đã gần mười năm. Đêy là lần đầu tiên đáp lại lời bà trong lúc chơi nhạc, còn lại lễ độ vô cùng!!! Điều nì khiến bà hoài nghi rằng trong đầu tên nì có gì bất thường đêy. Hay là đã xảy ra sự việc gì đả kích nặng nề???
Nhưng Phục Hy lại ko để tâm đến , chỉ xoay ngừi, lật quyển sách kẹp trên giá, bắt đầu bản "Ánh trăng"....
TO BE CONTINUE....
@ thuydung: chun 15t:D you bao nhiu ???:)
@ hoanggiang: sao you nói chun bị đồng tính??? :(
Ma nữ với cuộc tình thực sự
ko phải chun nghe lời, mà là chun bắt buộc phải "nghe lời" hỉu chưa hả nhox thuydung :cutelaugh:
truyện nì thì thứ 4 chun mới pót típ đc....hẹn gặp lại :D
Ma nữ với cuộc tình thực sự
hello mọi ngừi !!! chun giữ đúng lời hứa, pót típ đêy!!!!!!!!
Vừa nãy cô đến ôn tập ở hội sinh viên đã gặp thầy Từ và Nguyệt Lam. Nguyệt Lam vs tâm trạng xuống dốc, thầy Từ ôn tồn an ủi:
- Em đừng quá lo lắng cho cái tên đếy!!!
Lúc bấy giờ giác quan thứ 6 mách bảo với cô rằng: " Cái tên đó" chính là Cẩm Phục Hy...
Nguyệt Lam nức nở:
- Nhưng bạn ấy cứ cách vài ba hôm lại xin nghỉ phép, ko bít tình trạng nì sẽ kéo dài trong bao lâu...
Em...em mún giúp bạn ấy nhưng bạn ấy vốn ko thèm ngó ngàng gì đến em.
Thầy Từ nhìn cô học trò nhỏ trong bộ dạng thẹn thùng, lập tức hỉu hết cơ sự, thì ra Nguyệt Lam thik cái tên con trai đếy. Thầy từ tốn:
- Phải đếy, thầy cũng hết cách vs em ấy rùi. Phụ huynh em Hy cũng đã bộc bạch vs BGH, sức khoẻ cậu ta ko đc tốt, ko thể đến lớp thường xuyên, tuy nhiên thành tích học tập của cậu ta cũng ko đến nỗi tồi... Có điều...vs tính cách đó...e rằng...
Nguyệt Lam đồng tình:
- Em cũng đang lo về điều nì.
Thầy Từ suy ngẫm một hồi lại thở dài:
- Thực ra những ngày tháng của cậu ta trải qua ko hề có điểm tựa cũng là lẽ đương nhiên. Đời ngừi hầu như đã bị sắp đặt toàn bộ cả rùi, quy định sẵn hum nay học thế nì, ngày mai học thế kia, sau nì làm thế nọ. Làm sao cậu ta có ý tưởng gì cho riêng mình nữa??? Nhưng mà Cẩm Phục Hy cũng xem như đã tích cực, cậu ta ko hề từ bỏ chuyện học hành. Đêy là điều rất đáng trân trọng, xuất phát từ hoàn cảnh cá nhân của cậu ta. ( nói thật, chun ko hỉu câu nì lắm, nên đừng ai hỏi )
Nét mặt Nguyệt Lam thoáng hiện vẻ hạnh phúc của ngừi con gái đang iu, xúc động đồng tình. Thầy Từ típ lời:
- Cô bé nì, nên nắm bắt cơ hội đếy. Giờ là lúc cậu ta yếu đuối nhất, em chỉ việc quan tâm thêm thì thế nào Phục Hy cũng cảm kích sinh mến mộ.
Nguyệt Lam mặt đỏ bừng lên :
- Thầy Từ, ý... ý thầy là sao???
To be continue....
@ all : sorry mọi ngừi, chun dạo nì bận quá, hum nay lại phải học nữa rùi...nên đành lỗi hẹn....lúc khác rảnh chun pót típ...
Ma nữ với cuộc tình thực sự
Linda nở nụ cười tươi như hoa, ko bít Nguyệt Lam có thếy cô hay ko. Nếu như thếy thì chắc cô đã ko vui đến thế. Trong lòng Linda nghĩ cô ta cũng thực là một cô gái đáng iu, có thể đem tâm sự thầm kín của mình bộc bạch với thầy, lại ko sợ thầy quở trách mải mê iu đương xao lãng việc học hành mà cho cô một bài học. Có điều qua vẻ ngoài dường như thầy rất tán thành việc nì thì phải, chắc là vì Nguyệt Lam có thành tích đáng nể, vừa đẹp người lại đẹp nết.
Linda ngẫm nghĩ rùi cảm thếy....ko ổn, sao mình lại đề cao uy phong người, hạ thấp bản thân mình kia chứ???
Từ nơi ấy bước ra, cô vẫn lun nghĩ đến việc đố. Quả đúng là "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", trông bề ngoài hắn có vẻ ung dung thế kia nhưng chưa hẳn đã thực sự hạnh phúc. Lúc thường trông hắn có vẻ bất cần đời. Mọi ngừi chung quanh đều bảo hắn ta ngạo mạn, tự cho mình là giỏi giang, xem ngừi khác ko ra gì, lại cứ làm như mình bảnh bao ko ai bằng ( đương nhiên đêy là lời...của bọn con trai ) Nhưng nếu đổi lại là ngừi khác , gặp hoàn cảnh đó, cũng sẽ nhận thếy cs thật vô nghĩa.
Cô mỉm cười, tự hỏi từ lúc nào mình lại quan tâm đến tâm lý ngừi khác ngoài ái tình nhỉ??? Dầu sao Linda nì cũng ko đến nỗi mất hết tính nhân đạo, cô sao có thể típ tục tìm gặp hắn trong tình trạng nì? Cô tuyệt ko thể chỉ vì mỗi Phục Hy mà từ bỏ thói bay bướm của mình. Nếu cứ đà nì, Phục Hy nhất định sẽ xem cô như là mục tiêu sống còn duy nhất, khi ấy tính bay bướm của cô ắt tổn thương sâu sắc đến anh chàng ngây thơ.
- Linda, em đang nghĩ gì? Sao vui thế?
Tiểu Thịnh nhìn cô bằng ánh mắt khó hỉu. Có nhầm ko đếy!!!! Nụ cười đau khổ thế nì mà gọi là...vui ư???? Cô nghĩ thầ, rùi hỏi vu vơ:
- Tiểu Thịnh, em bay bướm làm anh bùn lắm hả?
Tiểu Thịnh im như phỗng, sao hum nay cô ấy lại lạ lùng thế kia??? Ko lẽ bị...trúng tà??? Anh đưa tay vuốt lấy lọn tóc bị gió thổi tung lên của cô, dịu dàng bảo:
- Cô bé khờ, rốt cuộc em cũng nghĩ đến cảm nhận của ngừi khác rùi sao? Em nghĩ xem, nếu như mình một lòng một dạ iu thương ai kia, bất kể làm việc gì cũng nghĩ đến anh ta trước tiên. Thế nhưng anh ta lại ko để tâm đến mình, thử hỏi em sẽ có cảm nhận gì???
Linda cười một cách miễn cưỡng, tỏ vẻ hỉu:
- Thì ra là thế...Thế mà em ko hề bít đếy, anh lại thik em đến độ đó kia àk?? Ko sao, bắt đầu từ hum nay, em sẽ chỉ iu mình anh thui!!!
- Ôi Linda đáng ghét, em nói lời nì với anh đã hơn...100 lần rùi còn gì!!! Nhưng đến bao giờ em mới thực hiện đêy???
Tiểu Thịnh nhìn cô đăm đăm, hơi giận dỗi nhưng cũng rất thông cảm và bao dung. Lúc nì Linda bật cười thành tiếng, cô nắm lấy tay Tiểu Thịnh, tựa đầu vào vai anh, để lỗ ánh mắt âu yếm dịu dàng...
TO BE CONTINUE...
à mà chun mới pót fic mới "Vụ cá cược tình yêu" mọi ngừi ủng hộ nha!!!