Chap 4: Con đường phía trước
Chap 4: Con đường phía trước
-----------------------------
Tại nhà Nhi
- Sao? Ông muốn Nhi quay về nhà của ông ở ư? - bà dì hét toáng lên
- Đúng vậy - bố Nhi trả lời
- Không được, không được. Tôi đã nuôi nó lớn thế này rồi, đâu phải ông muốn dẫn là dẫn nó đi được. Tôi sẽ đau lòng lắm đó.
- Thôi mà, đây....3 triệu đồng, bà nhận đi rồi hãy trả Nhi về cho tôi.
- 3 triệu đồng? Ông tưởng tôi điên à? Nó ăn của tôi, ở của tôi suốt 7 năm, ông tưởng 3 triệu là đủ sao?
- Nhưng lúc trước mỗi tháng tôi cũng đã sai người đem tiền đến cho bà mà.
- Gì mà mỗi tháng chứ. Chỉ là mấy tháng gần nay thôi, chứ không phải là suốt 7 năm, hiểu chứ ông già lẩm cẩm.
- Bà...- bố Nhi tức giận
- Gì? Bộ tôi nói không đúng sao. Lúc trước chính ông đã bỏ Nhi ở lại, tôi TỐT BỤNG mới dắt nó về nuôi, bây giờ ông lại quay về đòi nó, hỏi có đạo lí không trời!!!!
- Phù...thôi được, tôi cãi không lại bà rồi, vậy bà muốn gì mới trả Nhi cho tôi đây? - ông mệt mỏi hỏi
- A, hehe, thật ra tôi cũng không phải loại người tuyệt tình vậy đâu. Chỉ cần ông cho tôi nửa gia tài của ông là tôi OK liền. - bà dì cười nhếch miệng
- Saxxx.....- ông bị sock trước câu nói của người đàn bà đó - Nửa gia tài ư? Sao bà không đi cướp đi cho rồi?
- Vậy ông có cho không thì bảo?
- Hay là tôi cho bà 6 triệu nhé.
- Không.
- 7 triệu
- không
- 8 triệu vậy.
- Ông có bị điếc không vậy. Chỉ khi nào ông cho tôi nửa gia tài của ông thì tôi mới chịu trả nó cho ông . Nếu không đồng ý thì...go out dùm tôi, không tiễn nữa. - bà dì đập mạnh xuống bàn
- hay là 9 triệu nhé! Trả con bé cho tôi đi mà.
- Gruuu...nghe cho kĩ đây, tôi nói ông được là ông được, tôi nói ông không được là ông không được, ông nói ông được nhưng tôi nói ông không được thì ông cũng không được...Gooo...Ouuttt du..ù..m..m t....o...ô..iiiiiii - bã hét vào mặt bố của Nhi
- Ôi..thôi thôi..bà đừng hét nữa, tôi chóng mặt quá..tôi chịu thua rồi, nửa gia tài thì nửa gia tài vậy.
- Hehehe, nếu ông ngoan ngoãn từ đầu thì tôi đâu cần phải tốn giọng đến vậy chứ.
- Phù...tôi về trước đây, tôi sẽ gửi tiền lại sau.
Nói rồi ông buồn bã mở cửa bước ra ngoài. Còn bà dì thì ôm bụng cười sảng khoái.
.........................
tíng tong tíng tong
- Sao vậy, ông để quên cái gì à?- vừa nói bà dì vừa mở cửa ra -.... Ơ, thì ra là mày à, Nhi.
- Sao, bà sắp được thừa hưởng nửa gia tài của bố tôi rồi, chắc bà vui sướng lắm nhỉ .
- Hứ, thì cũng chút chút thôi, mày về đây dọn đồ của mày à?
- Không, những đồ cũ kĩ đó tôi không còn cần đến nữa. Tôi chỉ muốn nói với bà rằng..bà đừng mong nhận được 1 đồng xu nào từ bố tôi . - với 1 khuôn mặt lạnh lùng, Nhi nói.
- Cái gì, mày định giỡn với tao à?
- Hì, bà không xứng đáng nhận được những thứ ấy. Chỉ cần tôi đồng ý về thì bà lấy quyền gì mà cấm tôi chứ?
- Mày....
- A, nếu bà thật sự cần tiền, hay là bà tự tử đi, lúc đó tôi sẽ đốt tiền cho bà.
- Mày...mày....- bà dì định đưa tay lên tát Nhi
Bụp - nhưng nhanh chóng đã bị Nhi nắm tay lại
- Sao, muốn đánh tôi à. Bà vẫn còn chưa đủ tư cách đấy...Thật ra tôi nhịn bà đã lâu lắm rồi, bà tưởng bà lài ai chứ, lúc nào cũng ở đây chỉ chỉ trỏ trỏ. Bà tưởng ai cũng sợ bà sao, vô ích, tôi không sợ bà đâu.
- Tao...tao sẽ giết mày.
Bốp bốp bốp - Nhi dùng bàn tay của mình tát 3 cái thật mạnh vào mặt bà dì.
- Mày..mày dám đánh tao à.
- Ba cái tát này là nhẹ cho bà lắm rồi đấy..Tôi cảnh cáo bà, đừng làm phiền bố tôi nữa, nếu không tôi sẽ không tha cho bà đâu - Nhi định quay lại mở cửa bước ra nhà
- Được, vậy tao sẽ công bố bí mật của mày cho bố mày biết. - bà dì từ đằng sau vọng lại
- Bí mật? Hì, tôi có bí mật gì chứ.
- Mày tuyệt tình thì tao cũng tuyệt tình luôn, mày đứng đó chờ tao đấy - bà vừa nói vừa chạy lên cầu thang và chạy đến phòng Nhi.
Còn Nhi dường như cũng sựt nhớ đến điều gì nên cũng vội chạy lên.
.........
Nhi mở toang cửa phòng mình ra
- Bà lục lọi gì đấy?
- Đây.., chứng cứ đây, đây chính là cuốn nhật kí của mày...Mày tưởng tao không biết sao? Mày về với bố mày chỉ là mày muốn trả thù, mày muốn làm cho gia đình bên ấy nhà tan cửa nát chứ gì.
- Trả..trả cuốn nhật kí lại cho tôi. - Nhi hét lên
- Tao không trả đấy, ngay bây giờ tao sẽ đem cuốn nhật kí này cho bố mày xem để ông ấy biết đứa con gái của ông ta thật sự là ác độc như thế nào. - bà mở cửa phòng Nhi bước ra
Còn Nhi thì ướt đẫm mồ hôi, cô thật sự không muốn bao công sức của mình lại bị người đàn bà ấy phá đám như thế. Cô vội chạy ra ngăn bã lại.
- Đứng lại, bà không được đi, bà không được đi...nào, trả cuốn nhật kí cho tôi.
- No way.., mày tránh ra 1 bên giùm tao.
- Bà không nghe sao, tôi bảo bà trả cuốn nhật kí lại cho tôi, trả cho tôi, trả cho tôi. - Nhi dường như đã không còn giữ được bình tĩnh
Phứt
- Á.....ÁÁÁÁ..............Á!!!!!!!!!!!
Trong lúc day dưa với Nhi, bà dì đã mất thăng bằng và cứ thế té xuống cầu thang. Nhi thì mặt tái bệch lại, cô vội chạy xuống để xem bà có sao không.
- Nè.., bà...bà không sao chứ...đợi..đợi tí, tôi sẽ gọi...cứu thương ngay - vừa bấm điện thoại tay Nhi vừa run lên cầm cập
Thế nhưng...Nhi chợt nghĩ ra điều gì đó....và vội đứng dậy........dẹp chiếc điện thoại di động vô túi mình.
- Tại sao tôi phải cứu bà....chỉ cần bà chết đi thì sẽ không còn ai biết được bí mật của tôi nữa...
- C..ư..ú...- bà nói với chút sức lực nhỏ nhoi của mình
- Bà không thể trách tôi, có trách thì hãy trách hành động ngu dốt của bà đi.
-M..a.....ỳ.....Tao..T..a..o..l...àm......m..a.. .cũ..ng...c..ũng..h...o..k..th..a...th..a ch...oo..m..a..ỳ...
- Dù sao đi nữa, bà hãy im lặng mãi mãi đi.., và nhớ phù hộ tôi..., phù hộ cho tôi có thể trả thù được....
Trong tiếng nói vô tình của Nhi, người đàn bà ấy bỗng cảm thấy sợ hãi. Bà bỗng nhớ lại tất cả chuyện đã xáy ra, và tự hỏi liệu có phải mình đã làm sai? Nhưng mọi thứ đã không thể trở lại từ đầu nữa rồi, chỉ sau 2 phút hấp hối, bà đã vĩnh viễn chìm trong bóng tối vĩnh viễn..., mãi mãi không thể nào bù đắp những lỗi sai của mình được nữa.
Uỳnh uỳnh
Cơn mưa rồi đột nhiên đổ ào xuống, liệu có phải đây chỉ là những giọt nước mắt thương tiếc cho bà dì, hay đây chính là dấu hiệu báo trước cho con đường đầy sóng gió mà Nhi đã chọn? Tất cả, tất cả chỉ là dấu chấm hỏi to đúng mà thôi.
....................................
Phừng phừng - Nhi đang đốt cuốn nhật kí của mình
- Mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ không trả thù cho mẹ đâu, bởi vì những gì con đã làm và sắp làm, mọi thứ.....đều là thù của chính con.
Nhi nhẹ nhàng đặt bó hoa hồng trước mộ mẹ mình rồi lặng lẽ đi mất hút....(12)
Chap 6: Điều rung động của trái tim
................................................
Tại lớp học
- Tin mới, tin mới, các bạn ơi!!!!! - nhỏ tuyết vừa chạy vào lớp vừa reo lên
- Gì mà sáng súm đã um sùm thế, Tuyết - Hồng bảo
- Bộ có động đất à? - Anh
- Mà Tuyết đang cầm tờ tạp chí gì vậy . - Như Vân từ tốn hỏi.
- Phù.., các cậu xem nè, nữ ca sĩ nổi tiếng Ayumi đang ở Việt Nam đấy .
- Oa, có thật không vậy.
- Tất nhiên là thật 100%.
- Oa, hình cô ấy đẹp thiệt, mình hâm mộ cô ta lắm đấy - Hồng vừa nhìn vào tờ tạp chí vừa nói.
- Có khi nào mình sẽ được gặp cô ấy ngoài đường nhỉ?
- Thôi đi mí pà, làm gì mà trùng hợp vậy. - đám con trai chen vô
- Á, các ông thì bít gì, im lặng giùm đi - Tuyết cãi
Cạch - Nhi bước vào lớp
- A, Nhi đến rồi à? - nhỏ Anh reo lên.
- Các cậu làm gì mà tụ tập đông vậy?
- Hì, Nhi xem nè, tèn ten ten..- Tuyết giở cuốn tạp chí ra cho Nhi xem
- Ơ.., cô gái này là...
- Trời, không biết hả, nữ ca sĩ kiêm diễn viên Ayumi ở Nhật bản đấy.
- "....đúng rồi, cô ta chính là người mà mình đã gặp ở ngoài đường hôm nọ..., thì ra cô ta là ca sĩ, hèn chi mà cô ta đẹp thế" - Nhi nghĩ
- Nè, nghĩ gì mà thẩn thờ thế, Nhi? - Như Vân
- À, không cóa gì.
- Đúng rồi, tuần tới anh Long sẽ thi đấu bóng rổ đấy, chúng ta đến cổ vũ anh ấy đi ...Nhi cũng đi chứ? - Tuyết hỏi
- Ưm..., anh ấy cũng đã mời mình.
- Ơ...- Tuyết bỗng thấy hụt hẫng
................
Reng reng reng - giờ về đến rồi
- Bây giờ các chị muốn gì đây ?
Nhi đã bị 1 đám con gái bao vây trong sân trường......
Ào
Và nhanh như cắt, Nhi bị bọn người ấy tạt 1 xô nước lạnh vào mặt <thật quá đáng>
Rồi một cô gái xinh đẹp nhất trong nhóm bước tới gần Nhi..
- Thế nào? Xô nước lạnh này có làm mày tỉnh ra không? Tao nói cho mày biết, Long là của tao, mày đừng có hòng mà chiếm được anh ấy.
- Cô là ai? - Nhi lườm cô ả.
- Con ranh này, ngay cả chị Mỹ Phụng mà mi cũng không biết sao? - 1 đứa con gái trong nhóm lên tiếng.
- Này, tao thấy nó là bực mình rồi, nhất là bộ tóc đen thui của nó ấy, tụi bây mau cắt nó xuống cho tao đi. Để xem nó con quyến rũ được Long nữa không .
- dạ, thưa chị Mỹ Phụng xinh đẹp .
- Đừng *****ng vào tôi, nếu như các chị không muốn vào bệnh viện.
- Ái da, mày dọa tao đấy à...ối ối, tao sợ quá đi.., nè, tụi bây còn đứng đó làm gì , làm nó câm ngay đi.
Bốp
- Ui da, mày..mày dám đánh tao à .
- Chị Mỹ Phụng, chị không sao chứ?
- Xưa nay..ta không bao giờ đánh con gái, vì chỉ có bọn đầu đường xó chợ mới làm thế, nhưng.. bây giờ khác trước rồi, các ngươi ai muốn chết thì nhào vô . - Nhi vẫn nói 1 cách lạnh lùng.
- Chị Mỹ Phụng, con nhỏ này dữ quá, hay chúng ta rút lui đi.
- Im lặng.., chúng ta đông người hơn nó, sợ gì. Tụi mày mau trả thù cái tát hồi nãy cho tao.
- hix, dạ.
Một đám con gái cùng nhau xông lên phía Nhi đang đứng. Nhi cũng đã đưa tay lên định đấm họ, nhưng rồi cô bỗng dừng lại và tự tát 3 cái vào mặt mình..
- Các chị, tôi có làm gì các chị đâu, sao các chị lại đánh tôi - Nhi nói trong nước mắt
- Hả? Mày nói gì .
- Chắc nó biết sợ rồi đấy, chị Mỹ Phụng .
- Hứ..còn đâu tao mới tha cho nó....chết nè - Phụng giơ tay lên định tát Nhi
Nhưng rồi nhanh chóng bị 1 thằng con trai nắm tay lại
- Ơ...Long
- Cậu đang làm gì thế, Mỹ Phụng ?
- buông..buông ra, đau quá !
- Phụng là đàn chị mà lại đi bắt nạt 1 con bé học lớp 11 à, có biết chữ xấu hổ viết sao không?
- Gì..gì chứ, Phụng cũng chưa làm gì cô ấy mà.
- Phụng tát người ta đỏ mặt hết rồi mà còn dám nói không làm gì.
- Đó là do...
- Thôi đi, anh Long, chẳng qua chỉ là chị ấy ghen với tôi thôi . - Nhi cắt ngang lời giải thích của Phụng
- Mày..mày nói gì, chính mày...
- Thôi đủ rồi, Phụng quá đáng lắm rồi đấy, biết không? - Long nói
- Không phải, đó là do cô ta tự tát mình mà..Không tin Long hỏi họ xem
- đúng đấy, anh Long - đám con gái đồng thanh trả lời
- Hừ, đó là đàn em của Phụng thì tất nhiên bênh Phụng rồi.
- Không phải...
- Đừng nói nữa...Từ bây giờ trở đi, Phụng đừng có làm phiền Nhi nữa, nếu không chúng ta bạn bè cũng làm không được đâu.
- Long...Được, Phụng hiểu rồi. Nói tóm lại là Long tin nó cũng không tin Phụng chứ gì - nói rồi Phụng chạy đi
- Chị Mỹ Phụng, chờ chúng em với - đám con gái cũng chạy theo.
....
- Nhi, em không sao chứ...Thay mặt Phụng, cho anh xin lỗi nhé
- Thôi khỏi, tốt hơn là anh đừng nói chuyện với tôi nữa, kẻo chị ấy lại hiểu lầm .
- hiểu lầm gì chứ, anh với cô ấy chỉ là bạn thôi.
- Bạn mà cô ấy lại như vậy à? Anh nói dối cũng vừa vừa thôi chứ. - Nhi vừa nói vừa đi
- Nè.., khoan..chờ anh với..
OÁI
Rầm
Cả 2 mất thăng bằng ngã xuống
Nhi đang nằm xuống đất, còn Long thì đè lên Nhi..<ax, ghê wá>
- Ơ.."thình thịch, thình thịch"..- Tim Long bỗng đập rất mạnh
- Đè đủ chưa hả, còn không biết đứng lên đi, có biết là anh nặng lắm không? - Nhi nói mà mặt vẫn không giấu nổi đỏ bừng, đỏ như thoa phấn ấy
- Ơ..a..xin..xin lỗi..- Long vội đứng dậy
- Ưmm...ê..anh thích tôi phải không?
- Hả? Tầm..tầm bậy, làm gì có.
- Chứ sao hồi nãy tim anh đập dữ thế .
- Ơ..à..vì..vì..vì do trời nóng ấy mà
- Thật chứ - Nhi tiến sát vào mặt Long
- Ơ.., thật - Long lúng túng
- Hì, vậy thì tốt .....a, thui, tôi phải về đây, bibi nhé.
- Ơ.., bibi - Long vẫy tay mà mồ hôi vẫn không ngừng rơi xuống ^_^
......
- Sao thế, Long? Không phải mày kết con bé đó thật rồi chứ.
- Hừ.., tất nhiên không.
- Mà thời hạn sắp tới rồi đấy nhé!
- Biết rồi, tụi bây hãy chống mắt lên mà xem đi. Nhất định..tao sẽ cua được nó cho xem. Lúc đó tụi bây nhớ đã hứa với tao chuyện gì nhé!
- tất nhiên rồi.
........................
Vài ngày sau
- Oa, nhiều người quá. - Hồng reo lên
- Hum nai anh Long sẽ thi bóng rổ với trường khác.., chúng ta phải ra sức ủng hộ anh Long, tất cả nghe rõ chưa? - Tuyết nói bằng giọng ra lệnh
- Yes, sir - cả nhóm cùng nhau hô lên
- Mà trường mình sẽ đấu với trường nào vậy? - Nhi lên tiếng
- Hình như là trường..Trần Đại Thắng hay Trần Thắng Đại gì đó...- Như Vân
- Trần Đại Thắng à?
- Ừm..mà có jì hok Nhi?
- Không.., chỉ có điều...
- Á, nè.., chúng ta phải vào nhanh thôi, trễ bi giờ - Hồng
..............
Bên trong nhà thi đấu thật náo nhiệt
- Anh Long cố lên, anh Long cố lên
- Ui trời, coi đám con gái trên kia kìa, mặc gì mà..sexy quá - Tuyết la lên
- Chúng ta cũng lên trên cổ vũ anh Long nèo, không được thua họ đâu đấy - Hồng
- Cái gì? Không phải Hồng định mặc sexy giống họ chứ . - Anh chen vào
- Đồ quỷ, tất nhiên hok rùi. Ý là tụi mình cũng phải cỗ vũ anh Long nhiệt tình vào, không được thua họ hỉu chưa?
- Hi, Nhi
- A, anh Long
- Hì, cám ơn em hôm nay đã đến cổ vũ anh nhé. - Long cười
- Ưm..à, để em giới thiệu, đây là Hồng, Vân, Anh và Tuyết, họ đều là bạn em đấy.
- A, chào mấy em .
- Dạ, chào anh Long - Hồng, Tuyết, Anh và Vân cùng hô lên
- hix, seo kì vậy, tụi mình đến trường này lâu hơn Nhi, vậy mà rốt cuộc Nhi lại có thể quen anh Long sớm hơn tụi mình - nhỏ Anh thì thầm
- Anh...anh Long - Tuyết lại gần - Ưm..., em..em..em rất mền mộ anh, cho nên..cho nên lát anh phải cố gắng đấy nhé.
- Ơ...ưm.., cám ơn em, em tên Tuyết phải không?
- Ơ.., dạ - Tuyết đỏ mặt
Oa, Cố lên, cố lên, cố lên
- Ui, gì nữa đây - Hồng
- Oa, anh chàng ở trên kia đẹp trai quá . - Anh
- Đâu đâu, ở đâu - Hồng dáo dác nhìn
- Đó đó, người đang đứng kế bên lang can đó - nhỏ Anh chỉ
- Óa, đúng là handsome thiệt đóa nha .
- A, người ấy chính là đối thủ của anh trong ngày hôm nay đấy......Nè, Nhi, em sao thế?
Nhi như người mất hồn, cô cứ lặng lẽ đứng đó ngước lên trên nhìn anh chàng đó. Người ấy, chính là người ấy. Người mà đã từng đem đến cho cô nhiều điều hạnh phúc. Tuấn, tại sao cậu ấy lại ở đây?
......................(14)
Um, đến đây là kết thúc chap 6, trong lúc chờ đợi chap 7, các bạn hãy trả lời 1 số câu hỏi nho nhỏ này nhé
1. Các bạn thích cuối cùng Nhi sẽ thích người nèo?^_^
2. Các bạn nghĩ gì về sự trả thù của Nhi?
Chap 7: Hình bóng bị lãng quên
Chap 7: Hình bóng bị lãng quên
..............................................
- Nè, Nhi, Nhi sao thế. - tiếng gọi của Tuyết làm Nhi bừng tỉnh
- Ơ..ưm..không...không sao
- Nhi thiệt tình, dù anh chàng đóa có đẹp trai cỡ nào cũng không nên như người mất hồn vậy chứ. - Hồng nói
- ....- Còn Nhi thì im lặng không trả lời.
- Ui, mình khát nước quá à . Hay là tụi mình qua bên đóa mua nước đi. - nhỏ Anh đề nghị
- Ý kiến hay đấy. Vả lại cũng chưa bắt đầu trận đấu mừ. - Hồng
- Y, cho mình đi với...Nhi đi lun không? - Tuyết
- Thôi, khỏi. - Nhi khẽ lắc đầu
....................
- Ưm.., Nhi nè, em vẫn ổn thiệt chứ? - Long hỏi
- Tất nhiên.
- Anh chàng hồi nãy tên Tuấn thì phải. Không lẽ hắn là...
- Đủ rồi - Nhi cắt ngang lời nói của Long - Hắn không còn quan hệ gì với tôi nữa đâu .
- Vậy hắn đúng là...
- Ưm..- Nhi đáp thật nhẹ
Lúc này trong lòng Nhi bỗng cảm thấy đau đớn. Rõ ràng là Nhi đã không còn thích hắn nữa, Nhi tự nói với mình như vậy đấy. Nhưng tại sao, tại sao khi gặp lại hắn, cô lại thấy khó chịu như vậy. Lẽ nào cô vẫn chưa thể quên được hắn?
- Lát..lát anh phải cố gắng nhé ! - Nhi nói với Long
- Ơ...
- Đừng để thua hắn . - nét mặt Nhi bỗng lắng xuống
- Ưm.., anh sẽ cố. - Long như hiểu được tâm trạng của Nhi hiện giờ nên anh cũng không hỏi gì thêm nữa.
- À, anh..anh có thể giúp tôi 1 điều được không?
- Sao?
........................
Yeahh, cố lên Tuấn ơiiiiii
- Chà, Tuấn nè, cậu được nhiều người mến mộ thiệt đấy. Thật đáng ghen tị.
- Phiền phức thì có. Họ ai cũng điên hết cả rồi.
Tuấn nói rồi bước đi, và rồi lại dừng lại. Trước mắt Tuấn chính là Nhi....Tuấn đứng đó nhìn Nhi, còn Nhi cũng đứng đó nhìn Tuấn. Hai người mặt đối mặt với nhau giữa bao đám người trong cái nhà thi đấu náo nhiệt ấy.
- Hi, Tuấn. Lâu rồi không gặp - Nhi nở 1 nụ cười nhẹ.
- Nhi.., sao cô lại ở đây?
- Vậy sao cậu lại ở đây?
- Tôi đến để thi đấu.
- Thì tôi cũng đến để xem người ta thi đấu.
Hai người im lặng 1 lát rồi tự nhiên phá lên cười sằng sặc...^_^
- Ưm...hì, cũng hơn 3 tháng rồi nhỉ. Cậu vẫn khỏe chứ?
- Khỏe. - Tuấn trả lời nhanh
- Cậu tham gia vào đội bóng rổ từ khi nào vậy?
- Mới đây thôi.
- Hì, cậu đúng là vẫn như xưa, không có gì thay đổi cả. Lúc nào cũng không thích nói nhiều. - Nhi lại mỉm cười
- Dạo này..cô sao rồi?
- Tôi hả..Ưm...- Nhi suy nghĩ 1 lát rồi nói: Bình thường...
- A, Nhi, thì ra em ở đây - Long chạy đến chỗ Nhi
- Anh Long - vừa mới thấy Long, nét mặt Nhi bỗng vui tươi hẳn lên
- ???????????
- Hì, giới thiệu với cậu nè, đây là anh Long, bạn trai của mình - vừa nói Nhi vừa khoác tay Long
- Bạn trai?
- Ưm, đúng vậy..Anh ấy lát sẽ là đối thủ của cậu đấy. Cậu nhớ nhẹ tay nha.
- A, Tuấn. Rất vui được biết cậu. - Long chìa tay ra định bắt tay với Tuấn
Hai tình địch trong tương lai cuối cùng đã chạm mặt nhau...^_^
- Chào - Tuấn nói nhưng không đưa tay ra mà chỉ quay mặt sang chỗ khác
- À, Long nè, đây..., cho anh đấy.
- Gì thế?
- Hì, chìa khóa hình chim cánh cụt. Nó sẽ phù hộ cho anh chiến thắng.
- Ơ..à.., cám ơn em.
- Eh..nè, Tuấn..- Nhi quay phắt người lại - Ơ..., Tuấn đâu rồi?
- Cậu ta...đi rồi.
- Phì...haha...hihihi - Nhi bỗng ôm bụng cười sảng khoái.
- Sao thế Nhi?
- Hihihi.., anh có nghĩ là hắn ta ghen không?
- ...anh không biết.
- hahahihi, lâu rồi mới được cười sảng khoái thế này.
- Em..em làm thế liệu có đúng không? - Long hỏi
- Ơ..- đang cười Nhi chợt xịu mặt lại.
- Em bảo anh đóng giả làm bạn trai em, là để chọc tức hắn. Nhưng...em nói hắn không có thích em mà. Nếu thật sự như vậy thì hắn làm sao mà ghen với anh được.
Câu nói của Long khiến lòng Nhi se thắt lại...
- Nhi à, em làm tất cả những chuyện ấy làm gì cơ chứ?
- Thì để chọc hắn chơi.
- Đó không phải là mục đích của em.... Dù ở ngoài cuộc nhưng anh vẫn có thể cảm nhận rất rõ..., em..em vẫn còn thích hắn, đúng chứ?
- anh..anh nói gì? Tôi..tôi còn thích hắn? - Nhi bỗng đứng ngây ra
..........
- Long - tiếng 1 người con gái bất chợt vang lên
- Mỹ Phụng? Sao Phụng lại ở đây? - Long hỏi
- Hì, thì Phụng đến cổ vũ Long mà. chuyện lần trước Phụng biết lỗi rồi, Long đừng giận nha....Ơ...- Phụng nhìn Nhi - Xì, mày cũng ở đây à?
- Thôi mà, Phụng. Không phải Phụng nói biết lỗi rồi sao?
- Nhưng mà...lần trước Phụng không có đánh cô ấy thiệt đấy. Là do nó tự đánh mình mà.
- Đừng nhắc đến nữa được chứ, Phụng.
- Hừ, lúc nào Long cũng tin nó là sao chứ.
- Tôi..muốn ra ngoài 1 tí - Nhi nói bằng 1 giọng rất mệt mỏi.
- Nè..., Nhi...chờ...Ê, Phụng, buông tay ra nào.
- Không buông đâu. Con bé ấy chạy thì cứ để nó chạy đi. Long đuổi theo làm gì.. Trận đấu cũng sắp bắt đầu rồi kìa. - Phụng vừa nói vừa kéo tay Long
Lúc này, Long chỉ còn biết để mặc Nhi, và lủi thủi đi vào trận đấu....
.............................
Xà - Nhi mở vòi nước và dùng tay xả vào mặt mình cho tỉnh táo
"Em vẫn còn thích hắn, đúng chứ?"
- Mình..có thật sự như Long nói không?
....................................
Tại nhà Nhi
- Phù, hum nay mình về sớm..., không bít hắn và Long thì đấu thế nào rồi.....- Nhi buồn bã nhìn vào tấm hình chụp chung với Tuấn - Mình..sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn...đúng vậy..chắc chắn là như thế...
Cạch
- Nhi, em có đây chứ? - Thắng mở cửa phòng Nhi
- Nè, sao anh lúc nào vào phòng tôi cũng không gõ cửa thế hả. Muốn ăn đấm nữa phải không?
- Í...không..không phải...em đừng có giận. Nếu không dễ thành pà già lắm đó.
- Gruu...anh.. anh làm ơn ra ngoài dùm tôi. - Nhi quát
- Thôi mà...A, mà em có muốn đi vũ trường với anh không? Thấy em đang buồn buồn...nhưng chỉ cần đi đến đó là em sẽ vui liền.
- Không cần.
- Vui lắm đó.
- Không
- Náo nhiệt lắm đó ..
- Không
- Bảo đảm em sẽ thích mê cho coi.
- Đã bảo không cần mà. Sao anh nhiều chiện thế.
- Ờ, vậy thôi.., không thích thì anh đi một mình , bai nhé!!
- Ê nè... - Nhi gọi
- sao đây?
- Có thật...là đi đến đó sẽ có thể quên hết mọi phiền muộn chứ?
- Hì, tất nhiên..- Thắng cười
....................................
Thắng và Nhi cùng bước xuống chiếc xe taxi..., bước vào sweet, sweet là tên 1 vũ trường, nó tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ để người vào cảm thấy thoải mái...
Trời đã tối , bên trong còn tối hơn..., dưới ánh đèn chói lòa, từng tốp nam nữ cùng nhau nhún nhảy theo những điệu nhạc rộn rã..
- Đây..là vũ trường à?- Nhi hỏi
- Ừa.., em thấy sao
- Bình thường
- Em có muốn qua bên đó nhảy không?
- Không..tôi muốn qua đó ngồi hơn.
Nói xong, Nhi bước đến chỗ ấy, kéo ghế ngồi xuống.., và gọi 1 ly rượu....
Nhi uống 1 hơi hết, rồi lại gọi thêm 1 ly.., xong rồi lại gọi tiếp...,cứ thế.., chẳng biết Nhi đã uống bao nhiêu ly rồi...
Đầu óc Nhi bắt đầu choáng voáng..., cô đưa mắt nhìn khắp nơi..., nhìn như muốn tìm 1 ai đó trong đám biển người bao la này....
Thắng đang nhảy bên đó, thấy Nhi như vậy, vội chạy đến và hỏi:
- Nhi,...trời...sao em uống nhiều rượu thế hả? Em chưa đủ 18 tuổi thì không được uống rượu đâu đấy.
- Kệ tôi..., anh đi đi. - Nhi hất tay Thắng ra
- Nhi à.
.......
- Ê, Thắng
- I.., a, là mày đó hả, Cường?
- Mày đứng đây làm gì.., lại đây để tao giới thiệu cho mấy em xinh lắm nè.
- Không được rồi, em gái tao đang say, tao phải đưa nó về nhà.
- Em gái mày. Con Linh đó hả?
- Không..., là đứa khác, con bố dượng tao với bà vợ đời trước ấy.
- Vậy à..., nhưng xem nó say như vậy, thôi thì cứ để nó nằm đây 1 chút đi. Còn mày thì đi với tao, ok?
- Ờ, ok thì ok.
Nói rồi Thắng bỏ đi với Cường, để lại Nhi 1 mình....
..........................
- Nè, em gái, sao ngồi đây 1 mình buồn thế? Muốn đi chơi với bọn anh không? - hai thằng con trai lạ mặt tiến đến chỗ Nhi đang ngồi
- Ư...không..không cần. Các..các người tránh ra đi.
- Kìa, em làm gì mà bực tức ghê chứ. Chắc em mới bị thất tình hả? Thôi, đừng buồn, có bọn anh chơi với em đây mà.
- Ư...nóng...đừng..đừng **ng vào tôi mà - Nhi lắc đầu lia lịa
- Em nóng à. Đừng lo, bọn anh sẽ dẫn em đến 1 nơi thật mát mẻ.
- Có thật không?
- Tất nhiên.., chỉ cần...em chịu đi theo bọn anh - tên con trai khoác tay lên vai Nhi và cười nham nhở. (16)