-
Dora vội lao đến chỗ Christ và ôm chầm lấy anh.
“Chà! Tình nhỉ? Nhưng tiếc chưa, tới đây là chấm hết rồi!”
Tiếng tên J vang lên đểu cáng, Dora nghe thấy tiếng những khẩu súng được lên nòng từ đằng sau hắn. Cô và Christ nhìn trân trối vào J, sau vụ ban nãy thì đối phó thêm với ba tên có vũ khí đã trở thành điều bất khả thi đối với Christ. Anh chỉ biết bất lực nhìn những tên vô lại đó tiến lại gần. Anh mất sức dần. Máu đúng là không thể thiếu cho cơ thể.
“Đứng lên! Giữ hai tay trên đầu.”
Giọng hắn hách dịch ra lệnh. Dora và Christ từ từ đứng lên, cô không rời mắt khỏi anh. Ánh nhìn của cô lo lắng và hoang mang. Rồi cô liếc sang chỗ ba tên ác ôn đó đang đứng. Tên J đang khinh khỉnh cười.
“Mày lo cho hắn quá nhỉ? Vậy nếu hắn chết thì thế nào?”
Hắn cười cợt rồi lên nòng súng cái ‘cách’, như thể khẳng định cho lời đe dọa đó. Dora vẫn im lặng, nhìn trừng trừng vào hắn. Cô tin rằng hắn vẫn phải vâng lời ông chủ và để yên cho cô và Christ. Nhưng hắn bỗng thể hiện sự sáng dạ đột xuất bằng cách đọc suy nghĩ của cô.
“Mày nghĩ tao không dám hả con kia? Nhầm to! Ông chủ đã ra lệnh là cứ giết tất. Ha ha! Giờ thì cứ tiếp tục chống đi!”
Hắn chĩa nòng súng về Christ và đưa ngón tay kéo cò…
--------------------------------------
Vlar đứng trước cửa toà chung cư mà John đang ở. Anh lại phải đột nhập vào đó. Chuyện này không hề hấp dẫn một chút nào. Máu phiêu lưu không có nhiều trong người anh. May mà mánh khoé bắt cóc của John không phức tạp cho lắm. Giờ anh chỉ cần bắt tại trận hắn thôi là có thể kết thúc cái chuỗi những điều tệ hại ngày hôm nay. Nhưng anh cần làm một việc. Lôi cái BlackBerry trong túi ra, Vlar bấm số.
“Logan?”
“Tôi đây, bạn già!”
“Chào. Khỏe chứ? Tôi có việc cho cậu đây!”
“Tôi bận bù đầu bù cổ mà cậu còn đổ thêm việc cho tôi nữa! Việc gì nào?”
“Hôn thê của Christ bị bắt cóc rồi.”
“Gì? Giỡn chơi hả? Sáng nay cậu ta làm lễ đính hôn mà!”
“Ừ. Hôn thê cậu ta bị bắt cóc khi còn ở nhà.”
“Điên thật! Cho tôi xin mọi chi tiết : thời gian, địa điểm bắt cóc và tất cả những manh mối mà cậu nghĩ là có liên can.”
Vlar nghe thấy tiếng giấy sột soạt trong điện thoại khi thằng bạn trung uý của anh lục tìm cây bút.
“Khỏi khỏi. Tôi sợ hắn cài người trong nội bộ cảnh sát nên điều tra trước rồi.”
Vlar cung cấp địa chỉ nhà kho và căn dặn Logan hành động thật cẩn thận.
“Chỉ mang theo ngừơi thân tín thôi nhé!”
“Đừng lo! Tôi không bất cẩn đến thế đâu. Người của tôi tuyệt đối trung thành.”
“Tôi cũng cần cậu gửi đến chỗ tôi đang đứng ít nhất hai người. Tôi cảm thấy không được an toàn cho lắm.”
“Chỗ cậu đang đứng là chỗ nào?”
Vlar lại cung cấp thêm địa chỉ tòa chung cư.
“Tên chủ mưu có thuê một tên Chó điên gì đó. Hắn có nguy hiểm không?” Vlar nhớ lại lời mấy tay cảnh sát ban nãy.
“Hả? Trời ơi, lại chuyện gì nữa đây? C.D hả? Chết thật! Vậy thì tôi cần xúc tiến chuyện này ngay. Tên C.D là một kẻ cuồng sát nguy hiểm, không may cho Christ rồi.”
“Vậy thì cậu nên nhanh đi!” Vlar tái mặt khi nghe được gịong lo lắng hiếm thấy của trung uý Logan.
“OK. Dù sao thì cũng bất ngờ về việc cậu có được nhiêu đó thông tin trong thời gian ngắn thế đấy!”
“Cám ơn.”
Tôi vừa từ chỗ của cậu ra chứ đâu. Vlar thì thầm trong đầu.
“Bye”
“Bye”
Vlar cúp máy. Hít sâu không biết lần thứ bao nhiêu trong ngày, anh bước vào tòa nhà như bước vào hang cọp…
J chưa kịp kéo cò thì hai cái bóng từ đâu phóng tới nhanh như cắt. Bằng một đòn cực kì hiệu quả Ega và Aga cùng lúc vật hai tên đồng bọn của J xuống sàn nhà. Hai con báo hành động lẹ đến mức tên J không kịp trở tay, khi hắn vừa hoàn hồn, chuẩn bị bắn chúng thì Christ đã lao tới, cho hắn một dấm thật lực vào giữa mặt và tước vũ khí của hắn. Thêm một cú dội vào bụng và J lăn ra bất tỉnh.
Nhưng hai con báo vẫn chưa chịu thôi, chúng gào lên những tiếng gầm chói tai giận dữ và điên cuồng tấn công hai tên gác khi họ cố gắng chống cự. Cuối cùng, bằng một đòn ngoạm ngay cổ, Aga kết thúc sinh mạng của một tên và Ega cũng làm điều tương tự với tên thứ hai, chúng chần chừ không ăn thịt con mồi vì kết quả của những lần huấn luyện xem ra đã phần nào chế ngự được bản tính hung dữ của chúng. Nhưng chúng vẫn mãi là thú ăn thịt, không gì có thể thay đổi điều đó. Christ nhìn hai con báo lo lắng trong khi anh ôm chặt Dora đang mở to mắt kinh hoàng nhìn cảnh máu me trước mắt.
Hai con báo im lìm và bất chợt, chúng quay lại nhìn Christ và Dora, đôi mắt màu vàng của chúng dường như hằn lên những vằn đỏ khát máu. Sự thinh lặng khuấy vào không khí một cảm giác rợn ngợp đến thấu xương.
Rồi Ega chợt quay đi và Aga nhanh chóng làm theo, chúng chạy đi thật vội như muốn kiềm nén bản năng săn mồi của mình trước những người chủ thân yêu của chúng. Dora nghẹn ngào nhìn hai cái bóng chạy trên bốn chân vụt đi nhanh như khi chúng đến. Christ thở phào nhẹ nhõm, không buồn giấu đi sự biết ơn đối với lòng trung thành của hai con vật.
“Cậu ở đây rồi, chúng tôi tìm cậu từ nãy tới giờ!”
Christ mệt mỏi quay đầu lại, anh nhận ra giọng của trung uý Logan, sau lưng anh ta là ba người nữa, tất cả đều mặt quân phục gọn gàng.
“Cậu không bị gì nguy hiểm…”
Câu hỏi của Logan bĩ ngắt quãng khi anh ta nhìn thấy hai cái xác gần bên, bị xé đứt cổ họng một cách hung bạo. Bắt gặp cái nhìn dò hỏi của Logan, Christ gật nhẹ đầu.
“Tôi chẳng tài tới mức gây ra mấy vết thương đó bằng tay không đâu. Họ bị thú dữ sát hại.”
“Thú dữ có ở đây sao?”
Logan hỏi, rồi như một bản năng, anh ta xoay người và cẩn thận quan sát bốn phía như thể thú dữ đang thực sự rình rập anh ta. Christ lại phải giải thích.
“Chúng là hai con báo tôi nuôi, tôi đã đem chúng đến đây.”
“Cậu nuôi báo?” Giọng trung úy Logan ngờ vực, ”Vậy chúng đâu?”
“Gần đây thôi, chúng không thể ra khỏi phạm vi nhà kho này đâu. Bảo lính của anh cẩn thận với chúng, chúng đang say máu đấy, và tốt nhất là nên gọi trung tâm quản lí động vật đến, chỉ có họ mới đủ kinh nghiệm và đồ nghề để bắt chúng thôi.”
Christ giải thích một mạch như thể không muốn phải nói thêm gì nữa. Logan gật đầu ra vẻ hiểu, nhưng anh ta vẫn còn nhíu mày, đoạn, anh ta lấy điện đàm ra và gọi vài cuộc gọi ngắn chỉ thị mệnh lệnh.
Xe cứu thương đã tới vài phút trước. Christ yếu đến mức anh phải nhờ đến một cảnh sát dìu đi. Thế nhưng khi bác sĩ đến khám, anh khăng khăng bảo khám cho Dora trước khi khám cho anh, đúng là cứng đầu. Nhân viên ở trung tâm quản lí động vật cũng mau chóng đến nơi, họ dụ được Aga và Ega ra, nhưng chúng không thể về với Christ và Dora ngay được, chúng phải trải qua thêm vài khóa huấn luyện nữa mới đảm bảo khống chế được bản năng hoang dã của chúng.
Xác của những tên tham gia vụ bắt cóc cũng được khiêng ra ngoài.
“Christ, tôi cần nói chuyện với cậu một chút.”
Trung uý Logan lên tiếng, bác sĩ phản đối việc Christ đứng lên và di chuyển nhưng anh nhất quyết không chịu ngồi yên, anh đi cà nhắc đến chỗ Logan.
“Vlar nói là đã bắt được tên chủ mưu của vụ này, cậu muốn biết đó là ai không?”
“Nói đi.”
“John Hooker.”
Christ nhíu mày suy nghĩ, rồi cái tên đó gợi lên một kí ức mơ hồ trong đầu anh. Hình như anh có vài tranh chấp với hắn trên thương trường một năm về trước thì phải. Anh gục gặc đầu, ra vẻ biết cái tên đó. Rồi Logan tiếp tục trình bày những biện pháp đã được triển khai để xử lí vụ này. Cuối cùng anh ta kết luận.
“Tôi chẳng làm gì trong vụ này hết, chỉ toàn là anh và Vlar xử hết thôi. Tôi hoàn toàn không hiểu Vlar lấy thông tin ở đâu mà chính xác và cấp kì đến thế...”
Logan trầm ngâm. Christ cũng im lặng, anh thật sự không biết Vlar lấy thông tin đâu ra, kế hoạch của anh và cậu ta chỉ là bằng mọi giá lấy được thông tin mà thôi, nhưng anh đã mơ hồ đoán ra cái nguồn thông tin lợi hại đó rồi. Coi bộ Vlar cũng có máu anh hùng lắm chứ, lần này coi như Christ mang ơn Vlar rồi.
“Này, cậu có ý tưởng gì về nguồn thông tin đó không, không thể 9ể một nguồn cung cấp tin như thế bị lãng phí...hay bị thả ngoài vòng pháp luật được...”
Những lời Logan nói, một nửa cũng không lọt vào tai Christ vì anh đang nhìn chằm chằm vào cái xác vừa được khiêng ra, kẻ sát nhân, hay đúng hơn là C.D, Chó điên. Hắn chút nữa là đã giết anh rồi, một kẻ lợi hại đáng gờm, nhưng tiếc thay lại bệnh hoạn khôn tả. Hai cảnh sát khiêng C.D chỉ còn cách Christ khoảng 3 mét khi một viên cảnh sát chợt vấp vào mô đá, anh ta loạng choạng, mất đà rồi ngã về phía sau, lưng anh ta đập vào một giàn giáo có chất những thân gỗ bên trên.
Giàn giáo bắt dầu lung lay, mang theo sự mất thăng bằng của đống gỗ nặng nề bên trên nó. Christ nhìn thấy tất cả. Nhưng người cảnh sát thứ hai kia, không để ý tới chuyện gì đang xảy ra, anh ta bận càu nhàu với đồng nghiệp mình khi cái xác vụt đổ xuống đất.
Giàn giáo nhanh chóng lung lay dữ dội, rồi đột ngột, đống gỗ bên trên đổ xuống, Christ lao tới chỉ tích tắc trước khi cây gỗ đầu tiên bắt đầu rơi.
Anh xô mạnh người cảnh sát ra ngoài.
Gỗ ập xuống với một khối lượng đáng kinh sợ.
Và, chúng ập lên đầu Christ.
Dora đang nói chuyện với nhân viên trung tâm quản lí động vật, nhưng cô bỗng quay về phía sau, linh tính mách bảo cho cô một điều gì đó, rất khủng khiếp.
Và cô thấy, hình ảnh Christ đang bị chôn vùi bởi những cây gỗ từ trên cao.
Tiếng hét của cô vang cả không gian.
---------------------
“Bác sĩ, thế nào rồi ạ?”
Dora lập tức lao đến vị bác sĩ già khi ông vừa bước ra hỏi phòng cấp cứu.
“Mất nhiều máu, chấn thương đầu khá nghiêm trọng. Nhưng đã qua cơn nguy hiểm, tính mạng của anh ta đã được đảm bảo. Nhưng…”
“Nhưng gì thưa bác sĩ?” Dora tái mặt.
“Nhưng chúng tôi không thể đảm bảo về di chứng, những trường hợp như thế này, không ít thì nhiều, thường để lại di chứng. Chuyện đó thì chỉ biết trông cậy vào vận may thôi. Gia đình thông cảm cho !”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ rất nhiều.”
Dora thở dài, ngồi xuống ghế chờ bên ngoài phòng cấp cứu. Christ đã được đưa vào phòng cấp cứu năm tiếng rồi, và năm tiếng đó không khác gì địa ngục đối với cô. Cô biết anh đau đớn, và cô chỉ bất lực ngồi đó, không làm được gì cả. Còn gì có thể khủng khiếp hơn thế? Không một lời an ủi, sự vỗ về nào có thể làm cô bình tĩnh lại. Sự sợ hãi khi phải mất anh tràn ngập người cô, kéo đầu óc cô vào những hố đen thăm thẳm và rùng rợn, tra tấn cô bằng những nhát cắt vô hình.
Phải thêm một tiếng sau Christ mới được đưa vào phòng hồi sức. Dora cùng ông bà Halver vội bước ngay vào.
Christ nằm đó, xanh xao và yếu ớt. Làn da anh trắng bệch một màu vô hồn, dưới cổ áo, làn băng trắng lộ lên, và cũng làn băng trắng đó quấn quanh đầu anh. Mái tóc anh đã được xén cho ngắn đi, và trên khuôn mặt hoàn hảo của anh hằn những vết trầy trụa li ti.
Dora không thể kiềm được nước mắt. Tất cả những điều này đều do cô gây ra, đúng, chỉ do mình cô gây ra, nếu cô không quá háo hức, nếu cô không bất cẩn đến thế, nếu cô không để mình bị bắt cóc thì…Và nếu cô để mắt đến anh hơn nữa thì cớ sự cũng đâu đến mức này.
Trời ơi…Nếu như…
-
-
Hai ngày qua dài hơn hai thế kỉ. Dora ở bên cạnh Christ, không rời anh dù chỉ một bước. Cô nắm tay anh, nói chuyện với anh như thể anh đang nghe cô, làm mọi chuyện cô nghĩ ra với mong ước duy nhất : anh tỉnh lại. Có lúc cô những tưởng anh sắp tỉnh, nhưng đó chỉ là những cơn đau bất ngờ ập đến với anh, Christ vật vã đau đớn, và Dora cũng đau không kém.
Dora đã thức gần như suốt đêm, ba giờ sáng, cô mệt mỏi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn. Trong mơ, cô thấy Christ tỉnh dậy, ôm lấy cô, hôn cô và hứa sẽ không bao giờ làm cô sợ nữa.
Rồi, Dora giật mình dậy, không hiểu lý do tại sao mình bị đánh thức. Cô thấy bàn tay mình trống vắng, cô đã nắm tay Christ suốt. Cô vội ngước lên, và cô không thể tin vào mắt mình, Christ đang nhìn cô đăm đăm.
Bàn tay cô nhanh chóng bao lấy khuôn mặt anh, giọng cô vút lên với một âm vực cao mừng rỡ.
“Anh tỉnh, anh tỉnh rồi. Tạ ơn trời, anh tỉnh rồi.”
Christ để cho cô hôn lên tóc, lên má và lên môi anh, nhưng anh vẫn không nói gì. Thậm chí anh còn không lau những giọt nước mắt đang ràn rụa trên má Dora. Tay vẫn giữ lấy khuôn mặt Christ, Dora nhìn anh và hỏi.
“Anh cảm thấy khỏe không? Có đau nhiều không? Anh cần gì, cứ nói, em sẽ mang đến cho anh.”
Christ chậm chạp gỡ bàn tay Dora trên khuôn mặt mình, anh gượng dậy, nhưng không được. Rì rầm nguyền rủa, anh để tay lên đầu, cố làm quen với cơn choáng váng. Giọng anh đục khi anh cất tiếng hỏi Dora.
“Tôi cần hỏi cô hai điều.”
“Anh cứ nói đi.”
Dora hơi hụt hẫng vì âm điệu vô tâm và vẻ lạ lùng trong đôi mắt xanh của Christ.
“Thứ nhất, tôi đang ở đâu?”
“Bệnh viện.”
Christ gật đầu, điều này anh đã đoán trước được rồi.
“Thứ hai, cô là ai?”
Không có từ ngữ nào diễn tả chính xác tâm trạng của Dora ngoài từ ngơ ngác. Cô nhìn sững vào Christ, không thể tin tưởng vào tai mình.
« Anh đùa phải không ? Christ, thôi nào, anh mới tỉnh dậy mà, anh làm em lo chết khiếp rồi, không cần tới trò đùa này đâu ! »
Bàn tay cô vô thức vươn tới, chạm vào vai anh như thỉnh cầu một lời thú nhận.
« Cô có phiền không nếu tôi yêu cầu cô bỏ bàn tay ra ? »
Giọng Christ mệt mỏi, mày anh nhíu lại.
« Ơ…Em chạm vào vết thương của anh ư ? Ôi trời, cho em xin lỗi. »
Dora vội rụt tay về, cô nắm hai bàn tay lại với nhau trong một tâm trạng bối rối khủng khiếp. Christ vẫn tiếp tục cái giọng xa lạ đó.
« Tốt thôi, nếu cô đã nhận ra. Giờ thì, vì tôi hoàn toàn không biết cô là ai, cho nên tôi có thể nhờ cô gọi cho cha mẹ tôi được không ? »
Christ cáu kỉnh nhìn xuống cơ thể bất tuân của mình, thầm nguyền rủa nó rồi nói tiếp.
« Tuy nhiên, tôi sẽ cân nhắc tới trường hợp cô không hề biết cha mẹ tôi là ai. »
Dora đau đớn nhìn Christ, đầu cô vốn đã đau, giờ như muốn nát vụn. Anh bị mất trí nhớ, đó là lời giải thích hợp lí nhất lúc này. Vậy bây giờ cô phải làm gì ? Lắc anh thật mạnh cho đến khi tất cả kí ức quay trở lại với anh à ? Cô sẽ làm điều đó nếu như nó có tác dụng, nhưng cô chưa bao giờ đọc được tài liệu nào nói về những trường hợp chữa mấ ttrí nhớ như thế cả. Bất lực, Dora quay ánh nhìn ra khỏi Christ, cô không thể chịu đựng nổi cái nhìn xa xăm đó thêm một chút nào nữa.
« Em sẽ gọi cha mẹ anh và bác sĩ. »
Rồi cô đứng dậy, sử dụng tới những gam sức khỏe cuối cùng vì chân cô tê cứng do ngồi quá lâu. Lê bước ra khỏi phòng, Dora có cảm giác bầu trời đang sụp xuống trên đầu mình. Bác sĩ nhanh chóng bước vào. Bà Lolita đã về nhà lấy thêm đồ cho Dora, ông Nelson thì tranh thủ giải quyết mớ công việc, họ đều đã nhận được điện thoại của cô và sẽ tới đây nhanh chóng. Dora giải thích lí do chưa có mặt của ông bà Halver cho Christ biết. Anh gật đầu, Dora nghẹn ngào, tốt thôi, ít ra anh vẫn tin cô. Nhưng anh có thể tin vào thứ gì khác cơ chứ ?
Bác sĩ khám cho anh và không lâu sau, ông bà Halver hối hả đi vào. Họ vui mừng nhìn đứa con trai độc nhất đã tỉnh lại. Đúng thế, họ vui mừng. Christ cười và chào đón họ. Anh đâu thể nào quên luôn cả cha mẹ mình. Nhưng ông bà Halver hoàn toàn thất kinh khi Christ hỏi Dora là ai, họ chưa có đủ thời gian giải thích với anh vì bác sĩ yêu cầu họ cung cấp vài thông tin để chẩn đoán bệnh.
« Cậu ấy bị chứng mất trí nhớ tạm thời. Và nếu như những gì quý vị cung cấp là đúng, thì cậy ấy bị mất phần kí ức trong khoảng ba năm trở lại đây. »
Bác sĩ thông báo rồi tiếp.
« Đây là trường hợp khá may mắn vì có những người quên sạch họ là ai, và tệ hơn nữa, còn quên sạch kĩ năng sống, có khi phải dạy từ cách ăn uống và cách đi đứng nữa… »
May mắn ư ? Christ quên tất cả về cô mà là may mắn ư? Dora cay đắng nghĩ. Nhưng cô không quên rằng, anh còn sống đã là điều may mắn rồi.
“…Những trường hợp thế này thì một số sẽ nhớ lại, trong những khoảng thời gian khác nhau, chúng tôi không thể dự đoán trước, nhưng cũng có những trướng hợp vĩnh viễn không thể nhớ lại.”
Không bao giờ có thể nhớ lại ư? Dora cảm thấy như mình sắp ngất đến nơi. Anh sẽ không bao giờ nhớ ra cô, nhớ về những kỉ niệm tuyệt vời giữa họ, anh sẽ quên hết cô đã yêu anh như thế nào và anh đã yêu cô ra sao ư? Chuyện này chỉ là một giấc mơ hôi, dứt khoát chỉ là một giấc mơ thôi.
Dora vịn vào thành ghế và gấp gáp ngồi xuống, mặt đất tựa hồ chao đảo dưới chân cô. Cô không tin mình sẽ đứng vững trên nền đất thêm được nữa. Sau khi giải thích tất cả về bệnh tình và cách chăm sóc cho Christ, bác sĩ rời phòng, để lại bốn người trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
“Con có quen cô ấy không ạ?” Christ lên tiếng trước.
Nhưng không ai trả lời anh, không một ai. Cả ông Nelson và bà Lolita đều quá rõ những gì Dora phải chịu đựng lúc này. Bà Lolita vội ôm lấy cánh tay Dora.
“Đi nào! Chúng ta ra ngoài, để một mình Nelson nói chuyện với Christ được rồi.”
Không đợi Dora kịp phản đối, bà Lolita dẫn cô đi ra. Ngồi xuống hàng ghế chờ, bà nhìn cô thẫn thờ một cách vô hồn. Vòng tay ôm lấy Dora, bà an ủi cô bằng những lời dịu dàng và yêu thương như tiếng ru hời của người mẹ.
“Con yêu, tại sao chuyện này lại có hể xảy ra kia chứ?...Con không đáng bị như thế này…Khóc đi! Khóc đi Dora! Đừng giữ trong lòng…khóc để cho lòng con nhẹ bớt…nào…khóc đi con…rồi mọi chuyện cũng sẽ có cách giải quyết của nó…giờ thì con cứ khóc đi…ôi, con yêu…tại sao chuyện này lại xảy ra với con cơ chứ?...”
Một lúc lâu sau Dora mới nguôi được phần nào. Lúc đó thì Christ, do tác dụng của thuốc an thần, đã ngủ mất rồi. Cô nhẹ nhàng bước vào phòng anh, đau lòng nhìn những dải băng trắng xóa quấn quanh người anh. Cô có thể giúp gì cho anh kia chứ? Giờ thì anh còn không nhớ tới cô.
Quì xuống sát bên giường anh, Dora nức nở lần nữa.
“Tại sao?...Tại sao anh lại quên em, em có lỗi phải không? Đúng là em có lỗi phải không?... Trừng phạt em đi, nhưng đừng quên em, xin anh! Xin anh, Christ! Sao anh có thể…?...”
Nhưng cô không khóc lâu, cô vốn đâu yếu đuối đến vậy. 5 phút sau, cô rời khỏi phòng. Khóc than thì được tích sự gì? Nếu đây là mất trí tạm thời, nếu anh yêu cô sâu đậm như anh đã từng chứng tỏ, cô tin anh sẽ sớm lấy lại trí nhớ thôi. Cô sẽ làm cho anh phải nhớ lại.
Lúc đó, cô nghĩ, nên có một vài cách để phạt anh về trọng tội này…
Christ mở mắt. Cái quái gì thế này? Tại sao anh lại thế này? Cô ấy khóc thì sao? Tại sao anh lại cảm thấy đau lòng? Anh đã hết sức kiềm chế để không ngồi dậy và ôm lấy cô, vuốt ve cô, hôn cô và an ủi cô. Có một con người khác trong anh, xa lạ, một con nguời mang tình yêu… Bóng hình người con gái xa lạ nhưng lại quá đỗi thân quen trong tiềm thức anh.
Rốt cuộc, cô ấy là ai?
Việt Nam.
Thành phố Hồ Chí Minh.
Ông Tài sốt ruột ngồi chờ gia chủ. Thực sự thì ông chưa phải chờ lâu, ông sốt ruột vì cái tin khiến ông ngồi ở đây.
“Chào ông!”
Một người đàn ông trung niên bước ra, ông ta khá đẹp trai ở tuổi đó, mái tóc chỉ điểm vài sợi bạc làm nổi bật cái vẻ phong trần. Ông ta đưa bàn tay ra bắt tay ông Tài, giờ đang chết trân.
“Mời ông ngồi.”
“Có thật là ông không?”
« Vâng ? »
Ông Tài thẫn thờ hỏi người đàn ông trung niên, giọng ông kinh hoàng.
« Tôi…Thôi được rồi, tôi vào vấn đề chính, lòng vòng cũng chả ích gì ? »
Ông Tài dứt khoát, nghề nghiệp dạy ông đối mặt với những hoàn cảnh ít ngờ đến nhất. Người đàn ông cười rồi gật đầu.
« Ông đã gửi tin sang Mỹ và nói rằng ông là chồng của bà Trần Thanh Diễm Linh quá cố, và con gái ông, cũng có nghĩa là con của bà Diễm Linh, đang sống cùng với ông. Ông muốn đưa con gái sang Mỹ để ra mắt nhà Halver ? »
« Đúng. »
« Nhưng có gì chắc chắn ông là chồng bà Diễm Linh ? »
« Các người không giữ được một bức ảnh của con gái các người chụp với tôi sao ? »
« Chúng tôi còn giữ. »
Ông Tài lấy trong tập hồ sơ ra một bức ảnh cũ. Trên đó, một người thanh niên trẻ ôm một cô gái tuyệt đẹp, cô gái là bà Diễm Linh quá cố. Còn nguời thanh niên, không cần nhìn nhiều, ông Tài vẫn có thể nhận ra. Đó chính là người đang ngồi trước mặt ông. Hai khuôn mặt chỉ khác nhau ở vài nếp nhăn mờ và màu tóc.
« Chính ông là người trong ảnh. »
Ông Tài thừa nhận.
« Chứ ông nghĩ đó là ai ? »
Người đàn ông hỏi như chỉ để hỏi.
« Vậy ông có còn nghi ngờ những gì tôi nói không ? » Người đàn ông tiếp lời.
« Không...nhưng… ? »
« Nhưng gì ? » Người đang ông có chút gay gắt trước vẻ ấp úng của ông Tài.
« Ông ở đâu trong khi chúng tôi đi khắp nơi tìm tung tích của ông ? Người ta nói rằng ông đã mất trong tai nạn giao thông lần đó cùng với bà Diễm Linh. »
« Tai nạn giao thông lần đó… » Người đàn ông trầm ngâm, « …là điều khủng khiếp nhất đời tôi. Mất đi cô ấy, sự đau khổ đó quá lớn để có thể chịu đựng. Tôi lẽ ra đã đi cùng cô ấy, nhưng có lẽ ông trời còn xót thương cho Lưu Ly không nơi nương tựa…Tôi đã được chuyển sang một bệnh viện khác, còn Diễm Linh, cô ấy được đưa sang phòng cấp cứu để cứu sống đứa con của chúng tôi…Nhưng…Nhưng khi tôi có đủ sức khỏe quay lại thì, trời ơi, cô ấy đã vĩnh viễn không còn. Con gái của chúng tôi, Lưu Ly, đã phải nằm trong lồng kiếng hai tháng ròng bằng quỹ của hội từ thiện, con bé đã được chuẩn bị để đưa sang cô nhi viện…Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất đời tôi. »
« Vâng… »
Ông Tài ngậm ngùi và xót thương cho hoàn cảnh bi đát của người đàn ông cũng như của Diễm Linh. Họ quá bất hạnh trong kiếp người này.
« Con gái ông… »
« À ! Ông muốn gặp con gái tôi ư ? Được thôi ! Ly ơi…Ly ! »
« Dạ ! »
Một giọng nữ cao đáp lại lời người đàn ông, tiếng bước chân nối tiếp sau đó.
Cô gái bước xuống từ cầu thang.
Cô có mái tóc ngắn nghịch ngợm, dáng người nhỏ nhắn. Đôi mắt đen nhung huyền ánh lên những tia nhìn linh lợi, khuôn mặt cô thanh thoát, làn da trắng hồng và mang khá nhiều nét giống cha cô_nếu như người đàn ông đúng là cha cô.
-
Cô gái trẻ cúi đầu chào ông Tài, rồi bước đến chỗ cha mình.
« Ba gọi con ? »
« Ừ. Ngồi xuống đây. Đây là ông Tài, quản gia của nhà Halver, gia đình bên ngoại con. »
Cô gái ngỡ ngàng, ánh nhìn cô hướng về ông Tài với sự ngỡ ngàng xen lẫn vui mừng.
« Họ ngoại con ư ? »
« Ừ. »
« Cháu chào ông. »
Ly lễ phép chào ông Tài, nãy giờ vãn ngồi im lặng.
« Chào cháu. »
Ông Tài cất tiếng, giọng ông ấm áp, ông chẳng thấy bất kì sự bất lương nào trong đơi mắt trong veo đó.
« Ba cháu nói, cháu sẽ được đưa qua Mỹ để thăm lại gia đình mẹ cháu đúng không ạ ? »
Ly háo hức, giọng cô phấn khởi, nhưng bất giác chùng xuống trước vẻ ngập ngừng của ông Tài.
« À…ừ…đúng thế. »
« Vậy chừng nào có thể đi được ạ ? Nói thật, cháu chẳng có nhiều họ hàng đâu, nên cháu mong được sang đó sớm sớm. »
Nụ cười của Ly thoáng buồn, rồi cô vui vẻ lại ngay.
« Chắc là cháu sẽ được sang đó sớm phải không ạ ? »
« À…ừ. »
Ông Tài lại ngần ngừ, rồi đột ngột, ông quay sang người đàn ông.
« Tôi có chuyện cần phải về gấp, giữ lấy danh thiếp, tôi sẽ liên lạc với ông sớm. »
« Được rồi. Tôi muốn con gái của tôi sớm đoàn tụ với họ hàng nó. »
Rồi ông ta tiễn ông Tài ra cửa, trước khi bước vào xe, ông Tài lên tiếng.
« Biết là câu hỏi này bất lịch sự, nhưng tôi buộc phải hỏi. Có gì chứng minh cô gái ấy là con của ông và bà Linh ? Bà Linh mất đã lâu, lại bặt tin trước đó nên không thể nào có mẫu ADN. Chỉ có thể kiểm tra bằng ADN của ông, tôi nghĩ chúng tôi sẽ kiểm tra trước khi đưa cô ấy sang đó. Mong ông thông cảm, đây là điều cần thiết. »
« Tùy ông thôi, dù sao cũng chỉ tốn thêm tiền và thời gian. »
Người đàn ông có vẻ hờ hững, trái ngược với những gì ông Tài chờ đợi, ông đã những tưởng ông ta sẽ nổi nóng.
« Tôi về. »
« Chào ông. Tôi mong tin ông.”
Ông Tài thở dài. Chuyện này thiệt là quái đản. Nếu cô gái đó đúng là con gái của Huân, tên người đàn ông, thì Dora là ai? Thân thế cô ra sao? Chẳng lẽ thân thế của cô là một sự nhầm lẫn? Ông không muốn thừa nhận điều này chút nào, Dora là một cô gái tốt và ông rất quí cô.
Nhưng ông sẽ phải làm gì khi mà tương lai của tập đoàn H.A.D đang gặp nguy hiểm? Ông không nghĩ mình có thể giấu Huân chuyện đính hôn. Người đàn ông đó chứng tỏ bản thân có đủ quyền xem di chúc của ông Nhất. Và điều gì sẽ xảy ra nếu ông ta đâm đơn kiện, vì lợi ích của con gái mình? Nghĩ đến thôi cũng đủ khủng khiếp rồi.
Ông nghĩ đến trường hợp Lưu Ly không phải là con gái Huân, nhưng khả năng đó cực kì nhỏ. Ông đã tận mắt thấy dáng dấp người cha trong Lưu Ly, và cái cách thản nhiên chắc chắn của ông Huan khi ông đề nghị kiểm tra ADN.
Cảm thấy mọi chuyện đã vượt quá khả năng giải quyết của bản thân, ông bấm số đường dài.
Điện thoại riêng của ông Nelson reo vang.
“Alo, chuyện đó thế nào rồi?”
“Rắc rối, thưa ông. Ông ta chính xác là Huân, chồng của bà Diễm Linh.”
“Vậy ư?...”
Giọng Nelson bàng hoàng. Ông chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp một vấn đề nan giải đến thế.
“Và ông Huân nhất quyết đưa Lưu Ly sang Mỹ. Tôi đã bảo phải kiểm tra ADN trước, để kéo dài thời gian cho chúng ta.”
“Ông làm tốt lắm. Nhưng trời ơi, nếu thế thì Dora, con bé là ai?... Hay Lưu Ly không phải con của Huân?”
“Lưu Ly rất giống ông Huân.”
“Dora rất giống Diễm Linh.”
”Tôi không biết thưa ông. Giờ chúng ta phải làm gì?”
”...”
Nelson ngập ngừng, ông thực sự cũng không biết phải làm gì. Chirst chỉ vừa mới tỉnh. Ông rất thương Dora. Nhưng ông phải làm gì với Lưu Ly và Huân đây? Nếu họ thực sự là người mà gia đình ông tìm kiếm bấy lâu nay. Ông từng nghĩ đó là lá thư nặc danh từ một kẻ hám của. Nhưng ông đã lầm.
Christ liên quen trực tiếp đến toàn bộ chuyện này. Thôi được, ông sẽ chơi một canh bạc, và ông đặt cược toàn bộ vào con trai mình, vào sự thông minh và sáng suốt của nó.
” Đưa họ sang đây. Nhớ kiểm tra ADN, có lệ thôi, nhưng sẽ kéo dài thời gian, biết đâu lúc đó, Christ sẽ hồi phục.”
”Vâng. Tôi rõ rồi. Christ tỉnh chưa, thưa ông?”
”Cách đây vài phút. Dora vừa gọi cho tôi”
”Vậy thì tốt rồi. Cho tôi gửi lời hỏi thăm cậu ấy và Dora. Chào ông!”
”Chào ông.”
”Anh còn cần gì nữa không?”
”Còn.”
Dora ngẩng lên, ánh mắt cô sáng niềm hy vọng, có lẽ cũng đã tới lúc anh dẹp sự thờ ơ chết tiệt của anh từ hôm qua đến giờ.
”Tôi muốn về nhà.”
Dora thở dài.
”Không. Em không muốn nhắc cho anh lần nữa đâu, ANH SẼ KHÔNG VỀ NHÀ KHI MÀ BÁC SĨ VẪN CÒN ĐANG THEO DÕI TÌNH TRẠNG SỨC KHỎE CỦA ANH.”
”Tôi có thể thuê bác sĩ riêng.”
” Đúng, anh có thể. Nhưng bác sĩ riêng không thể có mặt ngay lập tức khi anh có vấn đề.”
”Thuê y tá.”
”Em...”
Christ cười đắc ý. Cuối cùng thì cũng đánh bại được cô nàng bé nhỏ này.
”Nhưng mẹ anh và cả cha anh đều đồng ý là không thuê bác sĩ hay y tá gì cả, cho đến khi anh được chắc chắn là hoàn toàn khoẻ mạnh.”
”Tôi hoàn toàn khỏe mạnh.”
”Em có cần đánh vào vai anh không?”
Dora giơ tay lên và định làm thật, Christ rụt vai lại và nhăn nhở.
”Sao lại có người cứng đầu như cô nhỉ?”
”Anh đã từng biết em rồi đấy.”
”Thì cô là hôn thê của tôi. Tôi quen biết cô cũng hơn hai năm. Đó là tất cả những gì tôi BIẾT, không phải những gì tôi NHỚ. Nhưng nói chung là tôi tin những gì cha tôi nói. Có lẽ tôi sẽ nhớ ra cô, nhưng lúc này thì chắc chắn là chưa.”
Christ cứng giọng lạnh lùng. Dora cố kiềm một tiếng thở dài, nỗi đau đã vơi đi nhiều nhưng rõ ràng sự thất vọng vẫn còn quá lớn. Nhưng cô sẽ khiến anh nhớ lại, sớm thôi. Mà nếu anh có không nhớ, thì cô cũng làm cho anh phải yêu cô một lần nữa. Dora tự thề với bản thân.
“Vậy anh có muốn nhớ không?”
Dora nghiêng đầu, cúi xuốn gần khuôn mặt Christ.
“Hả?”
Christ gặp khó khăn với việc điều chỉnh cảm xúc của chính mình. Rõ ràng cơ thể anh phản ứng với mùi hương nữ tính kia, nhưng chính anh lại cảm thấy nó thật xa lạ. Nửa anh muốn ôm lấy cô và hít đầy phổi hương thơm quyến rũ đó, nửa muốn đẩy cô đi thật xa. Cô thật lạ lẫm và cũng quá ư quen thuộc. Anh cảm thấy có phần sợ những cảm giác đó.
“Em hỏi anh có muốn nhớ ra em không?”
“Có, nhưng cũng có thể là không.”
“Hả?”
Câu nói này hình như từ miệng Christ nhảy sang miệng Dora.
“Tôi tất nhiên là muốn nhớ lại quá khứ của mình rồi, nhưng phải nhớ lại quá khứ với một người như cô thì…”
Christ đăm chiêu, trầm ngâm.
“Anh đang đùa em phải không?”
“Không hẳn.”
“Nói với em là anh đang đùa đi.”
“Đã nói là không hẳn rồi mà.”
“Nghiêm túc đó! “Anh đang đùa”, nói đi!”
“Thôi được, tôi đang đùa. Đủ chưa?”
Christ hạ giọng, quyết định không chọc tức Dora nữa. Anh bắt đầu cảm thấy chọc giận cô là một điều vô cùng thú vị. Nhưng anh cũng có chút mủi lòng khi khuôn mặt cô trở nên lo lắng thực sự, như ban nãy.
“…”
Im lặng. Nhưng không lâu.
“Chào anh, em nghe nói anh bị thương nặng, anh không sao chứ?”
Cơn lốc màu vàng quét vào căn phòng bệnh làm cho người trong căn phòng muốn lóa cả mắt. Carsie bay nhanh tới, rõ ràng là từ “bay” là không hề phóng đại cho động tác của cô ta. Choàng tay quanh cổ Christ, cô nàng hôn lên má anh một cách tự nhiên như sà vào một con chó cưng nuôi ở nhà.
“Ai da! Đau…”
Carsie vội buông tay ra khi nghe tiếng Christ rên khẽ.
“Em xin lỗi…em xin lỗi…”
Giọng Carsie rối rít, rồi cuối cùng cũng chịu buông Christ ra.
“Lâu rồi mới gặp, chào tiểu thư Carsie.”
Dora cười, gật đầu chào cô nàng tóc vàng trong bộ váy hồng đó. Carsie ngẩng người, nhìn chằm chằm Dora. Mình là con người, cao gần bằng cô ta, chứ có phải cái kiến con cua nhỏ bé đâu mà cô ta lại không thấy, Dora bực bội nghĩ. Nhưng cô không nói ra, vẫn cùơi giữ kẻ. Christ bây giờ chưa phục hồi lại trí nhớ, nên với anh, Carsie vẫn còn là thanh mai trúc mã, không cẩn thận cái mồm thì khéo chuốc hoạ và thân. Cô nhẩm tính trong đầu.
“À! Chào,… lâu rồi không gặp!”
Carsie nói ngập ngừng làm cho Dora không khỏi giật mình. Trời đất quỷ thần ơi, cô ta kiếm đâu ra cái vẻ ngoan hiền này vậy? Con người đã từng không tiếc lời xỉ vả cô, suýt chút nữa cướp đi Christ, giờ sao thay tâm đổi tính lẹ thế? Đáng nghi!
Không đợi Dora nói thêm tiếng nào, cô nàng đã quay sang Christ.
“Vừa nghe tin anh bị thương là em đến đây ngay. Anh làm quái gì mà lại ra nông nỗi này? Anh đi đâu ở chốn khỉ ho cò gáy đó?”
“Bình tĩnh coi nào. Em lo cho anh là tốt rồi. Thực ra chuyện cũng khá dài dòng, có gì từ từ anh nói sau.”
Dora được một phen đứng tim. Biết là chuyện Christ mất trí nhớ cần được giữ kín, Christ cũng biết thế. Song đối với Carsie, chắc anh cũng không muốn giấu. Nhưng hỡi ơi, Carsie mà biết Christ chẳng còn nhớ gì về cô thì sẽ như thế nào? Cô chỉ dám thở phào chứ không dám nghĩ tiếp nữa. Nghe thôi đã thấy khủng khiếp rồi.
“Anh nói vậy thì thôi em không hỏi nữa. Nhưng anh tha lỗi cho em chứ?”
“Hả?”
Có một câu hỏi thôi mà nó cứ liên tục nhảy từ miệng Dora sang miệng Christ rồi ngược lại. Anh ngớ người ra, lục tìm trong đầu óc lần cuối cùng mà anh thấy cần phải cho Carsie một bài học là khi nào? Nhớ rồi, lần gần nhất là Carsie thuê người đánh con gái một ông chủ nhà hàng đến sống dở chết dở, chỉ vì mỗi tội là cô ta dám ngủ với anh. Nhưng anh nhớ là đã tha thứ cho Carsie rồi mà, vậy thì cô còn xin tha lỗi thêm lần nữa làm gì?
“Lần em đánh Fiona hả? Anh đã tha lỗi cho em rồi, nhắc đến làm gì?”
Tới lượt Carsie trợn mắt lên nhìn, cô ta lắp bắp…
“Không phải Fiona. Chuyện gần đây cơ, chuyện đêm hôm đó…”
“Đêm nào?”
“Anh…không nhớ hả?”
Carsie thấy càng lúc càng khó hiểu. Chẳng lẽ Christ dễ dàng tha thứ cho cô vậy sao, lần trước anh giận dữ tới mức nói lời tuyệt giao với cô, sự giận dữ đó,chưa bao giờ cô thấy ở anh. Anh đã lần tìm ra kẻ thuê bọn đầu gấu chặn đường con nhỏ Dora hôm đó chính là cô. Nếu cô không quen biết anh từ nhỏ, dám bây giờ cái mạng cũng khó giữ. Yêu chiều con nhỏ Dora tới mức đó, chẳng lẽ anh ấy dễ quên thật sao?
-
“Thôi được rồi…Nói cho em biết cũng chẳng hại gì. Thật ra lần tai nạn này đã làm anh mất trí nhớ. Hai năm trở lại đây, ngay cả tên một cô bồ anh cũng không sao nhớ được.”
Thôi rồi dĩ vãng, vậy là xong!
Dora không thể nói được tiếng nào, còn gì để nói nữa đây. Giờ thì không còn là treo mỡ miệng mèo nữa, mà là quăng thịt trước miệng cọp, một con cọp lông vàng đanh đá.
“Anh bị mất trí nhớ? Trong hai năm trở lại đây anh không nhớ được gì nữa?”
Carsie gần như cuồng lên vì thông tin đó, cô ta liên tục nhún lên nhún xuống trên cặp mông tròn trịa của mình. Mỗi cái nhún, cô ta gần như nhích lại gần Christ hơn, làm anh phải kín đáo nhích dần người ra.
“Anh bị mất trí nhớ mà em phấn khích đến mức này hả?”
“Em quên…Em…em mừng vì anh vẫn còn những kí ức của năm trước đó…Anh mà mất hết trí nhớ thì chắc em chết mất thôi.”
Dora thấy cần phải nôn trước hành động và lời nói đầy mâu thuẫn của con cọp này. Cô ta rõ ràng đang giấu diếm một chuyện gì đó trong quá khứ hai năm mà Christ không nhớ được, một chuyện đã làm Christ gần như không gặp mặt cô ta trong suốt thời gian qua. Giá như anh kể cho cô nghe đó là chuyện gì thì tốt rồi, đằng này cô chả biết mô tê răng rứa chi cả, muốn chặn đường, đào hố đặt chông con cọp đó cũng không được.
Christ nhíu mày, anh không tin những lời Carsie nói là thật như thẩm vấn kĩ cô lúc này cũng chẳng được gì nên anh thôi, chỉ cười trừ. Nhìn sang Dora, anh hỏi.
“Cô biết cô ấy, đúng không?”
“Dĩ nhiên rồi. Bạn anh mà, sao em lại không biết.”
Dora cười cười mà trong lòng thèm đá con nhỏ đang õng ẹo đó một cái.
“Em biết cô ấy chứ, Carsie?”
“À! Biết, biết chứ! Vị hôn thê không mong đợi mà anh từng nói với em đây mà. Em cũng đã gặp cô ấy vài lần trước đây rồi. »
« Không mong đợi ? »
Christ cau mày khó hiểu. Nhưng Carsie đã đứng dậy.
“Em đến để thăm anh thế nào, vội quá chẳng có đem thức ăn gì để tẩm bổ cho anh. Thiệt là tắc trách quá! Thôi lần sau đến em sẽ mua nhiều nhiều bù lại. Giờ em đi trước nha!”
Không để cho Christ kịp nói thêm, cô nàng đã hôn lên má anh, đi vội ra cửa. Tay cầm tay nắm cửa, cô ta quay lại vẫy Christ một cái, tiếp tục coi Dora là người vô hình, Christ phải đành cười tiễn cô ta.
“Em quên có việc cần nói với Carsie.”
Dora bước ra ngoài cửa sau khi thông báo ngắn gọn cho Christ.
…
“Cô có chuyện gì giấu anh ấy?”
Dora hỏi khi cô chặn được Carsie ở gần cửa thang máy.
“Chẳng có gì hết! Tránh ra đi, con nhỏ kia.”
“Tưởng tôi tin cô à? Nói mau, chuyện gì ? »
« Không nói thì làm gì nhau nào ? »
« Được lắm. Nhưng cô lợi dụng điều gì làm hại Christ thì cô chết chắc ? »
« Nghe sợ quá ! Yên tâm, tao đụng đến Christ làm gì ? Lo thân mày đi, con tiện nhân ! »
Giọng lưỡi chanh chua của Carsie làm Dora chẳng muốn nói thêm câu nào nữa, nói thêm chắc cô bay vào sống mái với con hổ cái đó một phen mất.
« Không ở hiền mà cũng gặp lành. Cho con cảm ơn Chúa lần này nhá ! »
Carsie ngẩng đầu lên trời nói mà cứ như đang xỉa xói Dora. Nói xong cô ta gạt tay Dora, bước vào buồng thang máy, bấm nút dông thẳng. Để lại mình Dora từ từ gặm nhấm cơn giận của bản thân.
Hai tuần thoắt cái đã trôi qua mà vẫn không có tiến triển gì.
Tiến triển ở đây là tiến triển về bệnh tình của Christ, chứ sự kiện thì tiến triển cũng kha khá đấy !
Đầu tiên, Christ ra viện sau 5 ngày « mòn mỏi » ngóng trông sự tự do. Trong khoảng thời gian đó, anh ngốn hầu như tất cả hồ sơ của công ty trong vòng hai năm. HAI NĂM lận đó, một tuần không ngồi trên ghế tổng giám đốc thì hồ sơ của anh đã ngập đầu. Hai năm thì chả biết nó ngập đến thứ gì nữa ! Dora tò mò không biết Christ có bị « bội thực trí não » không. Nhưng anh đã chứng minh là cô hoàn toàn lo thừa.
Ông bà Halver đã thống nhất rằng Christ sẽ không đi làm trong thời gian còn mất trí nhớ trong sự miễn cưỡng đồng ý của anh. Nhưng Christ quyết không làm kẻ vô dụng, anh đứng đằng sau người thay thế mình tạm thời và chỉ đạo mọi việc. À quên, anh vẫn chưa đứng được lâu, chủ yếu là nằm để tịnh dưỡng.
Khỏi nói anh khó chịu đến thế nào, chỉ cần không có Dora và bà Lolita, là anh đứng dậy và gượng đi ra ngoài. Đến người giúp việc cũng bó tay, chẳng ngăn được anh. Những lúc như thế, thường thì Dora là người thực thi sứ mệnh cao cả. Cô mềm mỏng bảo anh quay về năm nghỉ cho khoẻ, cô lên giọng ra lệnh cho anh, thậm chí còn hăm dọa anh nữa kìa. Nhưng Christ nào có vừa, anh một mực chứng minh cho cô thấy anh còn cứng đầu hơn cả cô. Song cuối cùng kẻ phải vào giường nằm vẫn luôn là Christ. Tại sao ư ? Tự mà tưởng tượng ? ^^
Dora vẫn túc trực bên Christ và chăm sóc cho anh, đôi khi giúp anh giải quyết hồ sơ. « Đôi khi » ở đây lên tới cả chục lần. Christ quyết định Dora sẽ sớm trở thành một cộng sự đắc lực cho công việc kinh doanh của anh. Dora cũng định thế. Cô đã lên kế hoạch đi phỏng vấn tại một vài chi nhánh của tập đoàn Halver từ lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện. Cô muốn tự mình đi lên chứ không nhờ sự nâng đỡ thiên vị.
Nói thêm vài điều nữa, Dora chính là người đảm nhiệm việc đem hồ sơ từ công ty đến cho Christ vì ông Nelson còn quá nhiều việc để làm khi Christ vắng mặt. Vì thế không phải lúc nào cô cũng ở nhà chính. Những lần cô từ trung tâm thành phố về, là thế nào cũng được tin Carsie vừa đến « chơi ». Dora bắt đầu nghi ngờ rằng có nội gián trong nhà. Nhưng cô vẫn chưa làm được gì hơn. Carsie vẫn dến, vẫn diễn cái trò õng ẹo chảy nước mà cô ta tự gọi là « chăm sóc cho Christ ». Dora cũng chẳng biết phải làm gì dù trong lòng cô bực không tả xiết, nhưng cô an tâm phần nào khi Christ vẫn giữ thái độ bình thường với Carsie, không thân mật hơn cũng chẳng lạnh nhạt hơn.
Mọi thứ dường như vẫn bình thường một cách khó tin, nhưng đó chỉ là một khoảnh khắc biển lặng để sóng gió chuẩn bị hoành hành, dập vào con người những mảnh số phận oái ăm….
Vlar nhìn ra khung cửa máy bay, rồi lại quay vào trong. Máy bay chỉ mới cất cánh có vài phút , sân bay Tân Sơn Nhất chỉ mới bị bỏ lại sau lưng. Anh đang lên đường về lại Mĩ, sau hai tuần biệt tăm ở đây, ít ra thì người của anh đã giải quyết êm xuôi chuyện bên đồn cảnh sát. Anh không muốn khi vừa bước xuống máy bay thì đã được đeo cái còng mang hình số tám dễ thương đó.
Hôm nay máy bay vắng khách, nói đúng hơn là vắng khách đi khoang hạng nhất. Khoang này giờ chỉ có mình anh và hai người khác. Trống trái, nhưng có lẽ vẫn dễ chịu hơn là một cái khoang hạng nhất với quá nhiều hành khách. Anh định ngủ một giấc, khoảng mười lăm tiếng đồng hồ và khi thức dậy, bùm, nước Mĩ đã ở ngay bên dưới chân anh.
Nhưng con mắt anh cứ thích chống lại chủ.
Anh nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, liên tục không biết bao nhiêu lần cho đến khi chính anh cũng thấy chán. Ngồi thẳng dậy, Vlar cầm lấy tờ báo, xoay xoay nó trên tay rồi nhìn xoáy vào những dòng chữ Việt trên đó như thể sẽ có một phép màu khiến anh đọc được chúng vậy. Anh lại liếc sang trang tiếng Anh ở cạnh đó, đọc và cố gắng đóan nghĩa những từ ngữ tiếng Việt ở trang bên. Tại sao chỉ cùng một loại kí tự, nhưng những con dấu lại gây ra sự khác nhau đến thế ? Chán nản, Vlar quăng tờ báo sang ghế bên cạnh và từ bỏ việc học tiếng Việt, Chirst thường nói câu gì nhỉ ? Nhớ rồi, phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam. Anh chỉ mới coi sơ sơ từ ngữ thôi, chỉ mới xách phao ra ngoài bãi biển tắm thôi mà đã thấy dậy sóng, học sâu tới ngữ pháp chắc anh chết đuối sớm.
Còn khối thời gian nữa máy bay mới có thể đi vào không phận Hoa Kì. Thiệt là phiền phức, anh bắt đầu cảm thấy khó chịu khi vắng cái giường quen thuộc và hệ thống máy tính chằn chịt ở nhà. Cái này có thể gọi là nhớ nhà, thứ thường xảy ra mỗi khi anh đi xa. Anh không thích cái cảm giác này chút nào, vì những lúc đó anh có cảm tưởng mình thật ủy mị, và điều đó làm anh nhớ đến…Glyn.
Lắc mạnh đầu để xua đi những suy nghĩ, Vlar quyết tâm nhắm mắt lại và ngủ nhưng cơn đau vẫn cứ quặn lại trong lòng anh, mới tinh như chỉ vừa xảy ra vài phút trước. Đôi mắt anh lại mở ra, đau đáu nhìn mông lung về phía trước trong một dòng kỉ niệm chợt ùa về. Đẹp, nhưng sao đau quá !
Ngồi bật dậy, anh dứt mình ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Bước vào toilet, anh dấp nước lên mặt không biết bao nhiêu lần. Tiếc là nước vẫn không đủ lạnh để làm tỉnh táo tâm trạng anh. Lau sạch tay và mặt, Vlar bước ra khỏi toilet. Đi về ghế của mình, anh bắt gặp một ánh mắt.
Đen láy, to tròn và chân chất nét thanh tân.
Cô gái Việt Nam có khuôn mặt dễ thương, và điểm trên đó, là đôi mắt đen hút hồn khó tả. Sáng và long lanh như chứa cả biển sao trời. Vlar chợt ngây người. Nhận thấy sự ngừng chuyển động của anh, đôi mắt đó cụp xuống. Vlar tiếc rẻ ánh nhìn ấy, song đôi mắt lại hướng về anh ngay lập tức, hồ như sự tò mò đã chiến thắng nỗi thẹn thùng. Anh cười đáp lại cô, rồi anh chợt bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc, trừng trừng nhìn anh ở phía bên cạnh cô gái. Người đàn ông trung niên có những nét giống cô gái đến ngạc nhiên, không cần nói cũng biết họ là cha con.
Chiến thuật làm quen lúc nào cũng có một quy tắc phải tuân theo : né triệt để các bậc phụ huynh. Vlar đành cười giả lả, gật đầu chào cả hai rồi quay lại chỗ ngồi.
Bây giờ thì anh còn tỉnh hơn cả lúc nãy, lần cuối cùng anh thích thú với một ánh mắt đến như thế là khi nào ? Không rõ nữa, nhưng bằng mọi giá anh phải làm quen được với cô gái ấy.
Bằng mọi giá.
Một tiếng đồng hồ trôi qua mà Vlar vẫn chưa nghĩ ra phương án nào thích hợp, chưa với ông cha đang ngồi ngay bên cạnh đứa con gái. Hoạ chăng chờ ông ta ngủ thì mới được. Bực mình thật.
Một cô tiếp viên hàng không lại gần hai người khách phía trước Vlar, cô ta mở miệng định nói gì đó nhưng có tiếng suỵt từ phía ghế bên ngoài đáp lại, dường như có một người đang ngủ. Cô tiếp viên khẽ cười rồi hạ giọng thật khẽ để nói. Sau đó cô ta bước đi đến chỗ Vlar và lịch sự nói.
« Thưa ông, vì có chút vấn đề nên bữa trưa sẽ được dọn ra muộn khoảng nửa tiếng, mong ông không phiền. »
« Không sao. Được rồi. »
« Thành thật xin lỗi ông và cảm ơn ông đã thứ lỗi. »
Rồi cô ta xoay người lại, đi chỗ khác.
« Này cô, tôi có một việc muốn nhờ cô được chứ ? »
Vlar gọi giật. Đây là cơ hội mười mấy tiếng đồng hồ mới có một, không nên phí phạm.
Nửa tiếng sau.
Bữa ăn trưa được dọn ra, khá thịnh soạn. Phía trước Vlar, tiếp viên chỉ dọn có một phần ăn. Tốt, xem ra may mắn gặp được ông già mê ngủ rồi. Anh nghe thấy tiếng gọi của cô gái, giọng cô thanh và đáng yêu lạ. Cô tiếp viên cười giải thích điều gì đó, rồi đưa cho cô gái một mảnh giấy nhỏ.
Trái với điều Vlar dự đoán, cô gái không hề quay xuống nhìn anh lấy một lần. Cô tiếp tục xử lí bữa ăn trưa của mình trong sự phập phồng của anh.
Trời đất loạn cả rồi, Vladimir Gaunt phập phồng khi đi cua gái sao ? Hết hiểu nổi ông trời nghĩ gì !
Đến khi Vlar kết thúc bữa ăn, anh đã hết cả hi vọng. Lẽ ra anh nên nhờ cô tiếp viên dịch những lời đó sang tiếng Việt, anh quên béng việc cô gái có thể hoàn toàn không biết tiếng Anh. Tắc trách, tắc trách quá !
-
Lưu Ly mở mảnh giấy cô tiếp viên hàng không vừa đưa cho mình. Dòng chữ tiếng Anh đập vào mắt cô, nét chữ dứt khoát, có chút không đều nhưng lại có những nét móc cong khá lãng tử.
« Quà gặp gỡ. Phía sau cô. » (Present for meeting. Behind you.)
Vlar đang cố nhẩm tính chiến thuật tiếp theo thì một dáng người đến bên cạnh anh và ngồi xuống chiếc ghế còn trống. Cô gái đó, với cốc kem bạc hà phủ sôcôla còn nguyên trên tay. Giọng cô phát âm một thứ tiếng Anh chuẩn rành rọt.
“This is your present?” (Đây là quà của anh? _RiRi xin viết phần còn lại bằng tiếng Việt cho đỡ mất thời gian mọi người nhé.)
« Đúng. »
« Anh luôn tặng quà thế này cho những cô gái lần đầu gặp mặt sao ? »
Vlar sững người, anh đang chuẩn bị để trả lời cho câu hỏi ‘tại sao’.
« Không. »
« Vậy lí do là gì ? »
« Tôi cảm thấy thích cô, và tôi muốn tặng quà cho cô. »
Vlar chẳng hề giấu diếm, những điều tốt đẹp luôn luôn được đón nhận khi nói ra.
« Anh thích tất cả phụ nữ anh gặp lần đầu tiên hả ? »
« Một số người thôi. »
« Vậy anh muốn gì ? »
Câu hỏi thẳng tiếp tục làm Vlar ngớ ra, thường thì anh là người tung ra những câu nói thẳng theo tình cảm của mình mới đúng.
« Muốn xin số điện thoại của cô, tán gẫu với cô và vân vân… »
« Anh không thấy mình trắng trợn à ? »
« Có thể. Ồ không, đúng, đúng thế, tôi thật sự rất trắng trợn. »
Vlar bỗng nhiên bật cười thú nhận, làm cho cô gái cũng mỉm cười theo, rồi cô lại lúng túng không hiểu vì sao mình lại cười.
« Nếu tôi không cho anh thực hiện mục đích của mình ? »
« Tôi sẽ chờ, hoặc tôi sẽ bỏ cuộc. »
« Anh thẳng thắn thật ! »
« Bằng một góc của cô thôi. »
« Có mắt nhìn đấy. Vậy bây giờ tôi sẽ ăn ly kem này để không phụ lòng anh. »
« Tuyệt. »
« Nhưng tôi không cho anh số điện thoại được. Tôi là hoa đã có chủ. »
« Chủ của hoa có yêu hoa không ? »
Cô gái im lặng nhìn anh, rồi cô nhìn xuống ly kem.
« Có người trồng hoa nào không yêu hoa ? Rất nhiều nữa là đằng khác. »
« Vậy à ? Thế thì chúc bông hoa đó luôn tươi sắc và thắm màu tình yêu. »
Anh cố giấu một nỗi thất vọng chực tràn ra thành lời.
« Cảm ơn anh vì ly kem. »
« Không có gì. Như tôi đã nói, quà gặp gỡ. Đúng nhiệm vụ của nó rồi còn gì. »
« Cảm ơn anh lần nữa. Và xin lỗi. »
« … »
« Lylith. »
« Hả ? »
« Tên tôi. Tên tiếng Anh. Không cho anh số điện thoại nhưng ít nhất cũng để anh biết tên tôi chứ. »
« Vladimir. »
« Tên đẹp đó. »
« Ai cũng nói thế cả. »
« Đừng có kiêu thế chứ. »
« Cảm ơn cô. Niềm an ủi nhỏ nhoi dễ thương đấy!”
“Tôi ăn kem đây.”
Rồi Lylith bỏ về ghế của mình. Cô có một vị hôn phu ở Mĩ rồi. Ít nhất cô không được làm cha mình thất vọng lần này. Có lẽ đến lúc cô phải quen dùng tên tiếng Anh của mình.
Vlar ngã người trên lớp đệm ghế êm ái, cảm thấy cơn mỏi mệt từ đầu xâm chiếm. Anh để mặc nó hoành hành và chìm vào giấc ngủ, không để nỗi thất vọng tiếp tục làm khổ anh.
Máy bay tiếp tục đi qua những tầng mây.
Trời xanh thăm thẳm.
Những định mệnh bắt đầu ràng buộc lại với nhau trở thành một mớ bòng bong hỗn tạp khó lòng gỡ nổi.
Phiền phức thật!
“Chào cậu, lâu rồi không gặp!”
“Cái giọng cạnh khoé đó có ý nghĩa gì đây?”
“Nghĩa là có một thằng bỏ mặc bạn thân sống dở chết dở suốt hai tuần rồi mới vác xác tới thăm đang đứng trước mặt tôi.”
“Dở người à, tên khùng?”
« Ai dở người ? »
« Cậu. »
« Chứ không phải cậu đang tự chửi bản thân hả ? »
« Tại ai mà tôi phải lánh đi hả ? »
« Lánh đi đâu ? Khách sạn năm sao ? Bãi biển nhiệt đới ? Hay đổi gu qua đồi núi mát mẻ ? »
« Lánh mặt ở quê nội cậu đó ! »
« Việt Nam ? Cậu đến đó làm gì ? »
« Lánh nạn. »
« Làm gì mà phải lánh nạn ? Đụng tới con gái ông tai to mặt lớn nào rồi à ? »
« Christ, nãy giờ cậu làm tôi phát cáu rồi đó. Rốt cục là vẫn muốn đùa phải không ? »
« Thấy tôi có giống đùa không ? »
Christ nghiêm mặt nhìn Vlar. Anh chàng đang chuẩn bị đứng lên khỏi cái ghế vừa mới yên vị, hẳn đang có kế hoạch bước đến bóp cổ thằng bạn thân.
« Cậu có bị bệnh mất trí nhớ không đó ? »
Vlar mỉa mai.
« Lâu lâu có người đoán trúng bệnh tình của mình thiệt là hay ! »
Christ cũng bắn tỉa lại.
“Cậu mất trí nhớ?”
Mắt Vlar nheo lại, chuẩn bị tinh thần cho một trò đùa tiếp theo.
“Trong hai năm trở lại đây,một mẩu kí ức con con cũng chả có.”
“Thật không đó?”
Vlar nửa tin nửa ngờ.
”Không muốn tin thì xéo đi cho không khí nó trong lành.”
”Vậy là thật. Hai năm trở lại đây, cậu không nhớ gì hết à? Kể cả Dora?”
Vlar đang hy vọng Christ phủ nhận.
“Đúng. Nếu đến cậu cũng nói với tôi như thế thì có lẽ cô ấy là hôn thê của tôi thật.”
“Ôi Chúa tôi! Cậu thật tình không nhớ Dora sao?Một chút cũng không?”
“Đúng. Một tí xíu cũng không.”
“Tội nghiệp cô ấy!”
Vlar trầm ngâm. Anh chỉ giáp mặt Dora có vài lần, nhưng đủ để biết cô là một người tốt và tốt hơn nữa là cô biết cách trị tên bạn thân của anh. Nhưng như vầy thì không ổn, mất hết trí nhớ à? Vậy là phải chờ để phục hồi trí nhớ. Như thế thì có tốn thời gian không!...
-
“Này, cậu chưa nói tôi nghe tại sao cậu đi lánh nạn.”
“Tôi đột nhập vào đồn cảnh sát lấy thông tin giúp cậu. Bị truy nã, mà cũng không biết có truy nã hay không nữa, nói chung là đã bị phát hiện. Nên nhờ vài người giải quyết êm thắm rồi mới về.”
“Vụ việc tôi vừa tham gia vào nghiêm trọng đến thế à?”
“Nếu không thì cậu không phải nằm liệt giường thế này đâu, Christ.”
“Ai bảo tôi nằm liệt giường? Ra ngoài mỗi ngày đó chứ.”
“Cóc biết cậu đi đâu, chỉ biết ban nãy có một thằng tự nhận là liệt giường thôi.”
“Đó là một phép nói quá. »
« Thôi, không động tới ngữ pháp. Tôi dốt mấy thứ đó. »
« Tôi biết. Thế tại sao quyết định đi Việt Nam ? Sao không đi Bắc cực cho nó xa ? »
« Đi Việt Nam cho biết quê của cậu ra sao. Vả lại, nghĩ tới nghĩ lui thấy chỗ nào cũng dễ bị tìm thấy, vậy thà đến chỗ mình chưa từng đến, khó bị truy ra hơn. »
« Ừ. Vậy về rồi thấy sao ? »
« Thấy cái gì làm sao ? »
« Việt Nam. Đầu óc đang để chỗ nào thế ? »
Đầu óc Vlar đang mơ màng nơi nụ cưởi thiên thần và đôi mắt to đen lay láy anh gặp trên máy bay. Ấn tượng ấy sao mà khó quên thế không biết.
« À, Việt Nam. Ân tượng ! »
« Rõ hơn chút đi, bạn già. »
« Tôi chưa già, đừng có tranh thủ xỉa xói. Ấn tượng về con người, văn hóa, và nhiều thứ khác. »
« Ngôn ngữ ? »
« Điều ấn tượng thứ nhì đó. Tiếng Việt nói như hát, chữ nhìn thì chẳng hiểu gì ráo, dấu, thanh tùm lum. »
« Khiếp chưa ? Vậy cái gì ấn tượng nhất ? »
« Con người, dĩ nhiên. »
« Rõ hơn. »
« Dẹp cái giọng ra lệnh đó ngay cho tôi. Người Việt Nam xởi lởi, hiếu khách, và nấu ăn ngon cực kì… »
Và cô gái Việt Nam đó cũng rất đẹp. Lylith !
« Lạc qua ẩm thực rồi bạn già. Nhưng…sao tôi thấy cậu vẫn còn giấu cái gì nhỉ ? »
Christ nheo mắt nhìn khuôn mặt Vlar đang khắc lên hai chữ to đùng : « NHỚ ».
« Cậu không phải mẹ tôi, mắc mớ gì phải khai báo cho cậu ? »
« Vậy thì thôi. Nhưng hôm nay tới đây chỉ để tán dóc hả ? »
« Giờ mới hỏi mục đích hả ? »
« Nãy giờ quên. »
« Đúng là tới để tán dóc đó. Ở Việt Nam không dám gọi về hỏi tình hình cậy và Dora, nên đáp máy bay ban sáng, tôi ngủ một giấc đến tối rồi sang thăm cậu liền đây. »
« Ngủ được một giấc ngon lành rồi mới nhớ đi thăm tôi hả ? »
Christ đùa.
« Ừ. »
Vlar cũng chẳng chịu thua tên bạn thân. Rồi anh tiếp lời.
« Nhưng chắc tôi phải về thôi. »
Anh nói khi thấy bóng dáng Dora và bà Lolita đang bước tới phòng này.
« Ok. Cảm ơn đã tới đây. Nếu được thì chắc tôi chuyển sang nhà cậu ở vài bữa, ở đây ngột ngạt quá. »
« Tôi không dư chỗ chứa. An phận làm con ngoan đi!”
Vlar để Christ đứng dậy và tiễn anh ra cửa phòng.
“Bye.”
“Bye.”
Trước đó vài giờ.
“Anh nói thế là sao?”
Giọng bà Lolita cất cao như không thể tin vào tai mình.
“Thì là thế đó. Ông Huân, chồng của Diễm Linh đã tìm gặp được chúng ta. Và ông ấy đang nuôi dưỡng con gái của mình, tức con gái của ông Huân và Diễm Linh.”
« Nhưng…nhưng…nếu thế thì Dora là ai ? »
« Đừng hỏi anh…Anh cũng đang đau đầu đây em à. Huy động toàn bộ nguồn điều tra ta có nhưng vẫn không thê xác định rõ ràng. »
« Phải có được sự thật chứ. Anh nói họ sẽ sang đây ư ? Chừng nào ? »
Giọng bà Lolita vỡ oà, nước mắt chực tràn ra trên đôi mắt xanh lóng lánh. Bà không thể tin được chuyện này. Nếu điều đó đúng với sự thật, vậy thì Dora là ai ? Ngưởi mà hai năm nay bà yêu thương và coi như con gái là ai ? Chúa ơi, tội nghiệp Dora của bà !
« Hôm nay. »
« Hôm nay ? »
Bà Lolita nghĩ mình sắp bất tỉnh. Bà níu lấy cạnh bàn trong một nỗ lực khó khăn giúp bản thân đứng vững. Ông Nelson vội đỡ lấy cánh tay bà.
« Một chốc nữa họ sẽ đến đây. »
« Sao…sao…sao anh không nói với em ? »
« Anh nghĩ vẫn còn thời gian. Anh nghĩ Christ sẽ lấy lại trí nhớ trong thời gian đó. Anh tin con sẽ giải quyết được. Nhưng xem ra anh đã lầm. Quay đi quay lại thì hôm nay họ đã đến. Anh bàng hoàng không thua gì em đâu. »
Bà Lolita níu lấy tay chồng, cố đứng thẳng lên.
« Vậy phải làm sao hả anh ? »
« Nói tất cả sự thật cho Christ biết.”
“Như vậy thì làm được gì?”
“Christ là người quyết định.”
« Nhưng như thế thì con buộc phải lấy cô gái kia. Nếu không tập toàn này sẽ mất trắng, xương máu của anh, cha anh sẽ đổ sông đổ biển. Anh nghĩ Christ sẽ để chuyện đó xảy ra ư ? »
« Nhưng còn cách nào khác ? »
« Còn chứ. Nhất định phải còn. Anh nghĩ đi, cùng em nghĩ, nhanh lên. Nhất định còn có cách. »
« Bình tĩnh nào em, bình tĩnh… »
Nelson vội ôm lấy vợ và cố trấn an bà. Bà đang run lên từng hồi trong vòng tay ông, không ngừng lẩm bẩm.
« Không được…. Nhất định là không được…. Christ yêu Dora... Dù nó mất trí nhớ nhưng tình yêu của nó vẫn còn đó…. Chỉ cần chút thời gian để nó nhớ ra thôi… Nhưng nhớ ra rồi thì nó phải chọn ai ?... Chọn ai ?... Giữa sự nghiệp, sự hiếu thảo với chúng ta và tình yêu của nó, làm sao nó có thể chọn… Bây giờ Christ đang mất trí nhớ, nếu nó bỏ Dora thì sao ?... Chúa ơi, Dora tội nghiệp… Dora… »
Ông Nelson dịu dàng vuốt tóc vợ trong khi đầu ông cũng rối như tơ vò. Rồi ông nhìn thấy dáng người đứng ngoài cửa phòng làm việc. Khuôn mặt Dora đang ngây ra, vô hồn. Cô đứng tựa vào cửa như thể nếu cô rời khỏi nó, cô sẽ không còn đứng được nữa.
« Dora… »
Ông Nelson mấp máy môi, không thể nói thành lời. Bà Lolita ngẩng đầu lên, rời khỏi vòng tay chồng và quay về phía sau. Bà vội lao về chỗ Dora đứng.
Ôm Dora trong tay, bà Lolita vỗ về cô cũng như ban nãy ông Nelson vỗ về bà.
« Con gái…nào…bình tĩnh nào con…bình tĩnh nào…Con có nghe thấy ta không ? »
Nước mắt của bà nhỏ xuống ướt cả khuôn mặt nhưng Dora vẫn chưa nhỏ một giọt lệ nào. Như dứt khỏi cơn mê, cô xoay người sang ông Nelson.
« Nhưng điều đó là thật hả cha ? »
Giọng cô dại đi, ông Nelson cảm thấy đau lòng quá thể. Ông gật nhẹ đầu.
Bà Lolita vẫn tiếp tục điệp khúc vỗ về của mình bên tai Dora. Dường như cô có chút bình tĩnh lại, nhưng vẫn chẳng thấm thía gì. Khuôn mặt cô giờ đây xanh như tàu lá, cắt không còn hột máu.
« Vậy bây giờ chúng ta phải nói với Christ ? »
Dora lại tiếp tục hỏi, câu hỏi của cô lơ lửng giữa bầu không khí đang sệt lại, căng thẳng.
« Phải nói với Christ rằng có thể, à không, con là một người giả mạo và cô gái sắp đến mới là hôn thê thật của anh ấy, người anh ấy thực sự phải kết hôn ? »
« Bình tĩnh nào con…có thể đó không phải là sự thật…chúng ta sẽ tìm ra hướng giải quyết xác đáng nhất mà. »
-
Bà Lolita an ủi Dora nhưng giọng bà vẫn chưa hết run.
« Mẹ không nghi ngờ con ư ? Bố cũng không ư ? Không nghi ngờ con là đứa giả mạo đến để cướp lấy gia sản của nhà này à ? »
« Con yêu…Sao ta lại phải nghi ngờ con ? Ta rất thương con, và hoàn toàn tin tưởng ở con. Chồng ta cũng thế thôi, chẳng có gì phải nghi ngờ về nhân phẩm của con cả. »
« Con cảm ơn mẹ, và cả cha nữa. Nhưng Christ sẽ nghi ngờ, anh nhất định sẽ nghi ngờ. Bây giờ con phải làm sao đây ? »
Giọng Dora chua chát. Cô đau đến nỗi lòng cô như trơ ra, dường như nó đã quá tải khi phải chịu đựng nỗi đau. Cô thấy đầu óc nhẹ hẫng và khó suy nghĩ được điều gì. Cô không khóc được, một giọt nước mắt cũng không. Cô thèm được khóc để nỗi đau này vơi bớt, để cô đủ bình tĩnh chấp nhận sự thật. Nhưng vẫn không thể. Ông trời ơi, đến khóc mà cũng không được sao ?
Chưa bao giờ cô sợ như lúc này. Sợ mất anh, sợ mất đi gia đình mình mới tìm lại, à không, mới có được. Cô cảm thấy mình không còn là một người tên Dora nữa, cô chỉ là một con nhỏ tên Dạ Linh ở Việt Nam thôi. Cô sợ anh sẽ mãi mãi không nhớ ra cô, không nhớ ra được tình yêu anh dành cho cô cũng như tình yêu cô trao trọn cho anh.
Cô sợ, cô sợ tất cả.
Nhưng cô phải làm gì đây ?
Gần như cả cuộc đời cô đấu tranh để chống lại sự yếu đuối và sợ sệt. Nhưng bây giờ cô có thể làm gì ? Giành lại anh, và để anh làm mất tập đoàn H.A.D ? Không. Cô thấy mình không xứng đáng với điều đó. Nhưng từ bỏ anh ư ? Cô ngừng thở có lẽ còn dễ hơn.
Anh đã là một phần của cô, một phần thiết yếu trong cuộc sống cô. Thiếu anh, cô không thể nghĩ được mình sẽ sống ra sao, sẽ làm gì. Hụt hẫng. Vô vọng. Đắng cay. Tại sao bất hạnh luôn ập đến với cô, tại sao lần nào cũng ác nghiệt và nặng nề đến thế. Cha mẹ thật sự cô cô bây giờ đang ở nơi nào, chốn nào ? Còn sống hay đã về với ông bà tổ tiên ?
Cô điên mất thôi ! Điên mất thôi ! Loạn, loạn hết cả rồi !
Cô phải làm gì ? Giọng nói điên cuồng gào lên trong trí óc cô.
« Báo cho Christ. Ngay bây giờ.”
Dora nghe thấy miệng mình thốt ra những lời đó trong khi đầu óc cô vẫn mù mịt. Cô thấy bản thân mình chuyển động và bước đi. Vô thức, hay có ý thức?
Cô tiến về phòng Christ.
Bà Lolita bước theo, không nói gì. Không có gì để nói, ít nhất là trong lúc này.
Vlar vừa bước ra khỏi phòng của Christ, anh chào cô nhưng cô không thấy. Cô chỉ thấy muôn vàn vì sao cứ nhập nhoạng xen vào khung cảnh cô đang bước đi. Christ vẫn còn đứng trước cửa phòng, ánh mắt anh có vẻ dò hỏi. Tại sao hai người lại tới đây? Dora hầu như nghe thấy câu hỏi vô thanh của anh.
Khuôn mặt anh nổi bật giữa cảnh nhập nhằng trong mắt cô. Tựa hồ trên thế giới này không có ai khác ngoài anh và cô. Như thế có phải tốt hơn không? Thế giới chỉ có hai người.
Dora nhìn Christ, nhưng cô không nói được gì.
Bà Lolita nhìn Dora, cô gật nhẹ đầu rồi nghe bản thân tự nói.
“Mẹ nói đi ạ.”
Đúng vậy. Bà Lolita nên thực hiện nhiệm vụ này, cô không tin mình đủ khả năng làm điều đó.
Rồi bà Lolita bước vào phòng Christ và nói chuyện với anh. Dora dựa người vào vách tường, tìm kiếm một cơn lạnh lẽo đánh thức cô ra khỏi cơn mê, một luồng băng giá nào đó có khả năng làm cô tỉnh táo thêm một chút. Nhưng hoàn toàn không có.
Một lúc sau. Dài như vô tận.
Christ bước ra ngoài cùng bà Lolita. Mắt bà vẫn còn đẫm lệ. Quay nhìn Christ, bà gật đầu. Nhìn về Dora, bà không thể kiềm được, nước mắt mỗi lúc trào ra nhiều hơn. Rồi bà quay đi, bỏ lại Christ và Dora đứng đó.
Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Trân trối.
“Cô ổn không?”
“Thế anh muốn em ổn không?”
“Bình tĩnh đi.”
“Em nghĩ mình đang dần bình tĩnh.”
“Cô nghĩ sao về việc này?”
“Em không thể nghĩ được gì hết.”
“...”
“...”
“Cô thực sự ổn chứ?”
“Không ổn chút nào.”
Dora cố gắng thành thực.
“Tôi không biết giải quyết thế nào cho thỏa đáng.”
“Thật ư?”
Giọng Dora vẫn còn mơ hồ nhưng đã tỉnh lại được một chút.
“Cô có tính tới trường hợp những người kia là giả mạo chưa?”
“Anh không nghĩ em là giả mạo sao?”
“Chưa nghĩ tới.”
“Cảm ơn anh.”
“Tại sao lại cảm ơn tôi?”
“Ít ra anh vẫn chưa buộc tội em.”
“Cô có tội gì?”
“Giả mạo hôn thê anh và đến đây, làm phiền cuộc đời anh.”
“Nói nhảm. Tôi không nghĩ cô là hạng người đó.”
“Anh sẽ làm gì?”
“Vẫn chưa biết.”
“Anh biết anh sẽ làm gì mà.”
“Nhưng tôi sẽ không nói cho cô biết.”
“Tại sao?”
“Chưa tới lúc. Hơn nữa, tôi không chắc về quyết định đó. Cần có thêm chút thời gian suy nghĩ.”
“Christ.”
“Hả?”
“Hôn em đi.”
Christ im lặng nhìn khuôn mặt xanh xao chỉ vừa mới mấy tiếng trước thôi vẫn còn tươi tỉnh ép anh nằm nghỉ. Mái tóc mượt mà của cô dường như khô đi một chút. Đôi mắt cô không có nước mắt nhưng mờ đục, không còn màu nâu linh lợi kia nữa.
Không nói lời nào, Christ bước lại gần Dora. Luồn tay qua mái tóc cô và hướng khuôn mặt cô lên, anh vẫn không biết mình đang làm gì. Một lực hút vô hình lôi anh về phía người con gái này. Mọi giác quan của anh gào thét bảo anh phải hôn cô, nhưng thần trí anh thì e sợ. Sợ một sức mạnh vô hình mà anh không biết tên.
Bất cần, Christ áp môi mình lên môi Dora. Môi cô khô ran, nhưng mềm mại trên làn môi anh. Vô thức, Christ ôm choàng lấy eo cô. Nụ hôn của anh sâu hơn, sâu hơn, nồng cháy hơn và đam mê hơn. Lửa bùng nổ khi anh còn chưa nghĩ được điều gì. Dora hưởng ứng lại anh, vòng tay cô đang ở trên cổ anh, cũng say mê như anh. Nụ hôn đó có thể kéo dài đến vô tận. Không ai trong cả hai có ý định và khả năng dứt mình ra khỏi nó.
Tiếng vỡ chói tai làm cả hai người giật mình. Cô hầu gái đang ở sau lưng họ, lúng túng lượm những mảnh vỡ vương vãi trên sàn. Cô ta giật mình, vì nhìn thấy hai người.
Dứt mình ra khỏi Dora. Christ cố gắng cân bằng lại cảm xúc, cố kiểm soát ngọn lửa đang thiêu cháy thân anh. Dora dường như cũng thế. Nhưng cô lên tiếng đầu tiên.
“Anh cần phải thay đồ. Họ sắp đến.”
“Ừ.”
Christ chỉ đáp có thế. Rồi Dora quay đi.Christ cũng quay về phòng mình.
Bão tới.
Và dông tố sắp đổ bộ.
Chiếc Limo đỗ xịch trước nhà. Ông Tài bước ra đầu tiên từ ghế trước và đi ra phía sau để mở cửa. Đứng đó, là một người đàn ông người Việt Nam đứng tuổi, nhưng thời gian vẫn chưa làm phai nét lịch lãm vốn có trên khuôn mặt ông ta. Theo sau ông là một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đen và đôi mắt đen lay láy. Ánh mắt cô quét một vòng khung cảnh xung quanh, khựng lại nơi khu vườn đang chìm trong bóng tối và ngưng lại hẳn trước ngôi nhà đồ sộ trước mặt.
Lylith chỉ biết nhà này giàu thôi, cô không nghĩ ngôi nhà to đến thế. Ở một nơi rộng như thế này, chỉ đi vòng vòng thôi cũng đủ mỏi chân rồi. Cô quan sát không biết chán kết cấu hài hòa theo kiểu hoài cổ của ngôi nhà, nhưng ở một vài chỗ lại điểm những nét chấm phá độc đáo, làm hút ánh nhìn người xem, chưa kể cả ngôi nhà dừơng như đang lung linh trong ánh đèn ban tối.
Khi Lylith dứt ra khỏi ngôi nhà thì cha cô đã bước đi trước và đang đứng chờ cô với vẻ mặt phật lòng thấy rõ. Cúi gằm mặt, cô bước vội theo cha và tự quở trách mình, có lẽ cô nên sửa đổi cái tính mơ màng vô dụng này.
Sảnh khá rộng với những phiến gạch lát nền bằng hoa cương bóng loáng, gõ cồm cộp theo mỗi bước chân người. Ông Tài dẫn lối cả hai vào phòng khách.
Tất cả đang chở ở đó, Lylith hồi hộp, những người họ hàng duy nhất mà cô có, và cả hôn phu của cô nữa.
Phòng khách trang nhã với tông màu sáng. Đứng trong phòng là cả thảy bốn người. Lylith quan sát. Đứng gần cửa phòng nhất là hai người đứng tuổi, dường như là vợ chồng. Người chồng cao nhưng vẫn có những nét chân chất Việt Nam trên khuôn mặt, người vợ quí phái với đôi mắt xanh, mái tóc vàng và dáng người thanh mảnh.
Gần cạnh họ là một cô gái người Việt Nam, Lylith tò mò nhìn cô gái và ngây ra trước vẻ đẹp của cô. Đôi mắt nâu sắc sảo, mái tóc đen mun mượt mà chảy xuống bờ vai, dáng người thon thả với những đường nét cân đối tuyệt hảo. Tư thế đứng của cô gợi lên một ấn tượng về sự mạnh mẽ và kiên cường nhưng đôi mắt nâu đẹp đó, thật bất ngờ, đang ánh lên những tia đau thương.
Dora nhìn cô gái vừa bước vào. Cô gái dường như chỉ mới 18,19 tuổi. Vóc người nhỏ nhắn, đôi mắt đen linh lợi hồ như quan sát tất cả những sự vật lọt vào tầm nhìn. Cô ấy giống người đàn ông đang đi bên cạnh đến đáng kinh ngạc.