-
Cat thấy sự hiểu biết thể hiện trên mặt Gabriel trước khi anh chia sẻ với vợ để khẳng định.
- Các em là con gái của chú Freddie? - Anh hỏi và Cat thấy cô không đáp ứng chút nào với những gì anh mong đợi. Có lẽ mọi người cho rằng cha cô thuộc loại Người Voi, lang thang khắp nơi với một cái túi trên đầu và sản sinh ra những đứa con đáng sợ.
- Vâng. Em là Cat. Đây là Skye, - Cat nói và chìa tay. Nhưng thay vì một cái bắt tay thân mật, Gabriel làm cô ngạc nhiên vì anh cười vui sướng và tặng cô một cái ôm ghì, thân thiết đúng kiểu nhà MacInnes.
- Tuyệt quá! – Anh nói và cười rạng rỡ. – Các em biết không, thậm chí anh không biết là có các em trên đời, cho đến vài ngày trước đây! Anh không hề biết có những cô em họ này!
- Rất... mừng... được gặp... anh, - Cat lắp bắp vài lời, nhưng Gabriel xiết chặt cô, đủ để cắt đứt mọi vẻ bối rối của cô. May mắn thay, Rowan đến giải thoát cho cô.
- Em nghĩ là anh đặt cô ấy xuống thì hơn, hoặc anh sẽ không có một trong các cô em họ mới mẻ, đáng yêu của anh mất.
- Chà, rõ tiếc. Anh xin lỗi, - Gabriel nói và buông cô ra, đặt cô xuống ngay lập tức. - Rất vui gặp em.
Rồi anh tiến đến và nhấc bổng Skye đang rút thật nhanh, lặp lại kiểu hành xử trên lần nữa. Rowan che mắt, lắc đầu làm Cat phì cười lúc cô lấy lại nhịp thở.
- Xin lỗi nhé,- Rowan nói với cô. – Đôi khi, anh ấy giống như một con cún to xác.
Cat ngắm anh đặt Skye nghẹn thở xuống và mỉm cười.
- Em là em họ của anh ấy, nhưng em phải nói rằng...có nhiều thứ tệ hơn được một người như thế này yêu quý nhiều.
Rowan cười phá làm Cat nhớ tới cái răng nanh xinh xắn ngộ nghĩnh của Bastian.
- Ồ, em đừng nghe chị phàn nàn nhé, - chị nói. - Rất mừng được gặp em. Chị thích bộ trang phục của em.
Cat ngờ vực nhìn chị.
- Cảm ơn chị. Nhưng thật đấy chứ? Em đang định nói y như thế. Lúc nào chị cũng ăn vận như thế này ư?
- Ừ. Nó thoải mái lắm. Nhưng em hãy tin chị, chị không nhận ra chị nhớ bộ đồ jeans biết chừng nào, - Rowan thở dài.
- Này, Cat, - Gabriel xen vào, anh đến bên cạnh vợ. - Cha em đâu? Anh muốn được gặp chú để xem chú có hay gây rắc rối như cha anh không.
Duncan gầm lên và thụi cho anh một quả thân tình mà Cat tin chắc sẽ làm bay một người bình thường. Cô chỉ còn biết đứng đó, mong có câu trả lời hay hơn.
- Hôm nay em chưa nhìn thấy cha em, thật đấy, - cô nói. - Em chắc ông loanh quanh đâu đó thôi.
- Còn em trai con thì sao? - Rowan hỏi, cô cau mày nhón chân tìm Bastian trong đám đông. - Cha có nhìn thấy Bastian không ạ? Nó không còn ẩn náu trong túp lều đó chứ? Con tưởng nó ở đây.
Nỗi thất vọng của chị hiển hiện rõ ràng, và Cat có thể thấy sự thương mến của Bastian với người chị gái này hoàn toàn có đi có lại.
Duncan phóng vào Cat một cái nhìn tinh quái làm cô đỏ bừng mặt vì mọi con mắt đều dồn vào cô. Đấy chính là điều cô lo lắng.
- Ồ, - Duncan kéo dài giọng, - Không phải lúc nào cậu ta cũng ẩn nấp, phải không Catriona? Cậu ta có nói sẽ nhập bọn với chúng ta tối nay không?
Cat cố nén không rúm người lại khi lông mày Rowan và Gabriel nhíu lại đến mức gần như chạm vào đường chân tóc.
- Không ạ, - Cat lắp bắp, - Ừm, ý cháu là có, anh ấy bảo sẽ đến đây. Cháu không biết nữa. Vào lúc nào đấy ạ. - Cô nhìn Duncan chăm chú. - Cảm ơn bác đã hỏi.
Lần này Gabriel nhìn cô kỹ hơn, và có vẻ tán thành.
- Đừng nói với tôi là cô cố quyến rũ anh chàng ẩn sĩ ấy nhé, Cat! Tôi nói tôi không tin chuyện đó, ngoài một điều người nhà MacInnes đều dễ coi. - Nụ cười của anh tinh quái. - Chỉ riêng điều đó chúng tôi đã không nhịn được rồi.
Anh có vẻ dễ chịu, nhưng Cat cảm thấy nôn nao vì Rowan chỉ nhìn cô vẻ bí hiểm, dữ dội làm cô mất bình tĩnh. Cô đã quen thái độ ấy của Bastian, nhưng tình thế của chị gái anh khác hẳn. Nó có nghĩa là tán thành? Hay không tán thành? Hay Rowan chỉ đang nghĩ ăn gì trong bữa tối nay? Cô cố cưỡng lại ý thôi thúc ẩn dưới tảng đá cho đến khi Rowan tính xong.
Lẽ tất nhiên, bác cô phải dàn xếp vấn đề bằng cách toàn tâm toàn ý đồng tình với con trai.
- Chà, chúng ta đều là người hấp dẫn không cưỡng lại được, và xem chừng Catriona không phải ngoại lệ. Nhưng ta sẽ không nói thêm nữa, - ông nháy cô. - Ta chăccs mọi người sẽ bảo cháu những việc làm cùng họ khi đã sẵn sàng.
Cat chống lại sự thôi thúc đột nhiên, dữ dội là đánh quỵ con người điên rồ này. Ông ta chỉ cần đưa ra tín hiệu: “Chào mừng về nhà! Cat cắn anh cháu đi!” là xong ngay. Cô nghiến răng và cố nén, chính vì lo để lộ ra bất cứ ý xấu nào theo tiêu chuẩn của Lucien Andrakkar.
- Này! - Skye kêu to và chỉ vào đám đông. - Cháu nghĩ là nhìn thấy Gideon và Carly!
Duncan nhìn theo ngón tay của Skye, mặt ông lại rạng lên lần nữa.
- Đúng thế! Gid, lại đây! - Ông khua cánh tay trong không khí, và Cat mấp máy môi cảm ơn cô em gái. Cô hiểu đây là chiến thuật nghi binh, một trong nhiều điều tuyệt vời của Skye. Cô có thể lặng lẽ nhưng luôn biết giải cứu khi cần thiết.
- Chúng cháu đã hứa đi gặp Poppy, và chúng cháu sẽ gặp mọi người sau, - Cat nắm tay Skye, và quay lưng thật nhanh, - Rất mừng được gặp anh chị, cháu sẽ gặp bác Duncan sau!
- Này, nhớ tìm ra Bastian trong lúc các em ở đây nhé? Nhỡ cậu ta say xỉn ở xó nào hoặc bị một trận đánh đấm rồi cũng nên, - Gabriel gọi với theo cô rồi nhìn theo hướng ông bố. - Gid! Có chuyện gì thế? Thông cảm vì có mang phải không?
Một giọng khác, trầm và hơi cằn nhằn, nằng nặng pha lẫn vui vẻ trả lời:
- Gabe, thứ duy nhất tệ hại ở đây là mồm miệng anh, như thường lệ. Nhưng nếu anh nhìn kỹ hơn, em có thể trả miếng cho xứng.
Lúc đó Rowan đưa mắt nhưng chưa kịp nói gì, chị đã bị lạc hướng. Carly MacInnes, một người đẹp nhỏ nhắn tóc vàng có cái bụng lùm lùm mà Cat đã gặp lúc trước, không biết từ đâu nhô ra và kêu ré lên vui vẻ. Rowan có vẻ hài lòng, ôm ghì Carly rồi vừa chuyện trò liến thoắng vừa xoa cái bụng đã rõ đường cong của bạn. Cat liếc nhanh nhìn người đàn ông nhà MacInnes cao lớn, điển trai kia, ngăm ngăm đen, vẻ chán chường khoái trá, có một vết sẹo trên mắt gợi trí tò mò, rồi cô cùng Skye quay người biến vào đám đông đang hội hè, nhảy múa.
Lúc trước cô đã gặp Gideon. Hay đúng hơn là đã quan sát anh ta thắng tất cả những người tham gia cuộc ném lao. Anh ta có vẻ hữu hảo tuy hơi đáng sợ. Nhưng lúc này cô không còn bụng dạ nào mà kết thân. Cô là đồng minh của Bastian, phụ trợ cho Bastian, là thuộc cấp của một người quan trọng. Cô không rõ vì sao anh không đến, phó mặc cô cho Duncan tuy thiện ý nhưng huênh hoang. Vừa bị xúc phạm vừa giận giữ, Cat quyết tìm cho ra.
- Chị định đi đâu? - Skye hỏi lúc Cat rời cô và len qua đám đông.
- Em cho là đi đâu? - Cat hỏi.
- Chị biết không, - Skye cằn nhằn, đủ to để Cat có thể nghe thấy qua đám đông ầm ĩ, - chị và Poppy làm em thực sự mừng vì em liên quan với tất cả những người đàn ông khác ở đây.
-
- Mi làm việc cho việc này dễ dàng.
Giọng nói lè nhè và khoa trương dường như sủi ùng ục từ đất lên. Bastian đứng lại giữa đường được ánh trăng chiếu sáng, anh chậm rãi quay đầu và nhìn vào thứ mà anh mong do đầu óc bị sức ép quá lớn tưởng tượng ra.
Nhưng nó ở đấy, cách lề đường không xa: một mảng đen tối đứng giống người, một hình dáng không mặt, mắt đỏ đòng đọc chằm chằm nhìn anh dưới một cái cây to.
Khốn kiếp.
Anh biết là không còn cách gì kéo dài được nữa. Chiều nào anh cũng phải vật lộn với cảm giác kinh hãi. Anh đang quá hạnh phúc. Anh sẽ phải trả giá. Đây là phần vòng xoáy của đời anh, cho đến bây giờ nó quen thuộc với anh như hơi thở.
Cam chịu, Bastian đáp lại:
- Ngươi đang sỉ nhục ta. Ta đã chiến đấu với ngươi từng bước một. Giờ ta không sẵn sàng đầu hàng.
- Mi có một cách xua đuổi ta thật lạ lùng, ma cà rồng ạ. Ta gần như nghĩ mi thích trả giá cho sự ngu xuẩn của mi. Cơn đói của ta lớn lên từng ngày... và ta sẽ làm cho linh hồn mi thành bữa tiệc no nê rất, rất sớm thôi. - rồi, nó hầm hè gần như tự nhủ, - Ý thích bất chợt của con quỷ xấc láo chẳng có nghĩa gì. Mi là của ta.
Dường như có người đâm một ngọn giáo băng giá xuyên tim anh.
- Con quỷ xấc láo nào vậy?
Có tiếng lúc cúc, lẩm bẩm:
- À, ta có thể nhấm nháp nỗi sợ của mi, cậu bé ạ. Giống như đêm chúng ta gặp nhau, hả? Cha mi không đồng ý kết liễu, nên đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Nhưng không phải mi. Không, ta và mi sẽ chấm dứt thứ đã bắt đầu từ lâu theo một kiểu huy hoàng. Mi vẫn còn khỏe, chỉ suy yếu. Cadmus sẽ không bao giờ được thưởng thức kết cục của mi như ta. Hắn chỉ quan tâm đến mối thù truyền kiếp vì cái tình yêu đã mất đáng tởm của hắn. Thật phí phạm lòng hận thù. Nhưng đừng lo... Ta đã báo trước cho hắn phải tránh xa. Ta đã hủy diệt nhiều sinh mạng cho hắn vì ta thích thế. Nhưng quỷ dữ phải biết rằng bọn chúng không làm chủ cái bóng như chúng vẫn tưởng.
Bastian vẫn im lặng, choáng váng. Anh sợ bị quỷ dữ phát hiện, nhưng anh chưa bao giờ tin chúng có thể tìm ra anh. Không kẻ nào nhìn thấy anh cứu thoát con rồng. Nhưng dường như chẳng làm được gì mấy cho Lucien cũng như với lời nguyền, và cái kết cục đã bắt đầu từ lâu.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, vạn vật tròng trành trong tầm nhìn của anh như một làn sóng hoa mày chóng mặt, đe dọa quật ngã anh. Lần này anh đã giữ narial cho mình. Nhưng làm thế nào để bảo vệ những người anh quan tâm khỏi tay chúa tể của bộ lạc đáng sợ nhất trong toàn cõi Coracin? Nếu họ đến đây, trung tâm của arukhin, vào đúng lúc cuộc họp mặt, thậm chí nhà Dyadd cũng đổ về nơi này thì sẽ ra sao? Bastian hiểu rất dễ xảy ra một cuộc tắm máu. Sự thù hằn giữa người của Cadmus và những người ở Iargail vô cùng sâu sắc. Quỷ dữ là những kẻ tàn bạo nhất với bộ tộc Drakkyn... chúng đã tạo ra nhiều cách tra tấn trở thành huyền thoại.
Bastian nhận ra sự hành hạ anh đã bắt đầu.
Tiếng ngân nga thỏa mãn của narial đè nặng lên anh, trong lúc những ý nghĩ u ám của anh lớn dần.
- Chà, giờ thì mi bắt đầu hiểu ra việc mi đã làm. Thật đau đớn khi biết rằng mi có thể bắt tất cả bọn họ phải gánh chịu, phải không? Nhất là cánh đàn bà... có khi ta cũng chiếm cả cô nàng nữa. Chẳng gì ngăn được ta, và cô nàng sẽ khổ sở biết chừng nào khi hiểu ra rằng cô ả đã góp phần trong cái chết của mi.
- Câm đi, đồ súc vật, - Bastian rít lên. - Ngươi là kẻ giết ta. Cô ấy chẳng dính dáng gì đến việc này. Ta nghĩ ngươi sẽ rất hãnh diện khẳng định thêm uy tín của ngươi.
Tiếng cười tự mãn đầy thích thú đen tối.
- Cha mi không dặn tình yêu sẽ hủy diệt mi ư? Tên Dyim ngu xuẩn, kết đôi là chia sẻ linh hồn. Và mi thì hơi thừa chuyện đó. - Nó lại cười, âm thanh lè nhè, độc địa. - Giờ thì cô nàng đang mang một phần của ngươi trong người cô ả. Ta sẽ phải... và nó sẽ hủy diệt cô ả. Cô ả sẽ khao khát được chết, không lâu nữa đâu. Lẽ ra ngươi nên nghe lời. May cho ta, bọn chúng chẳng bao giờ chịu nghe.
- Đồ dối trá. Ngươi là kẻ duy nhất muốn đau đớn hơn một chút để lần sau còn vồ lấy thứ không phải của ngươi. - Bastian gầm lên, mặt đất dường như nát vụn dưới chân anh. Anh không muốn tin. Nhưng trong lời cái bóng nói cứ ngân lên sự thực ghê tởm. Chính vì thế Cat đã bị thương ngay đêm đầu tiên, dù narial không chạm vào cô. Một phần tâm hồn anh đã gắn bó với tâm hồn cô lúc kết đôi, và mỗi cuộc tấn công lại giết chết một ít. Giờ đây, cô phải chịu như thế.
Nỗi khinh hoàng bóp nghẹt anh.
Hình dáng đen tối dưới cái cây thay đổi, Bastian thấy nó đã chán những lời độc địa với anh. Ít nhất là lúc này.
- Mi mệt mỏi quá. Ta không bao giờ nói dối. Ta chẳng cần lo lắng gì. Nhưng nếu mi muốn nhìn thấy cái đó, hãy đến làm khách của ta.
- Nếu ta hiến thân cho ngươi, - Bastian nói khàn khàn, sự tuyệt vọng át hẳn lý trí. - Nếu ta đồng ý chiến đấu với ngươi. Theo bất cứ cách nào ngươi muốn, miễn là cô ấy không bị tổn thương?
- Nhưng thế thì phí hoài cho ta quá, Bastian Morgaine duy nhất ơi. Tình yêu của mi vĩ đại đến mức mi bị nó thiêu cháy. Ta có thể cảm nhận được điều đó, ngửi thấy nó, nếm náp nó ngay cả khi ta phải nghỉ ngơi ở xa, trong lòng sâu thẳm của rừng cây đáng ghét này. Vì thế ta sẽ rứt nó khỏi tay mi, đưa nó đến nơi tối tăm và tiêu hủy nó trọn vẹn. Ta sẽ rứt nó khỏi tâm hồn mi, để mi chẳng còn lại gì ngoài những mảnh giẻ rách, lúc đó mi sẽ phải đến với ta, ôm lấy ta, van xin được chết là thứ duy nhất ta có thể cho mi. Cô nàng kia cũng thế, mi biết chứ... khi mi đã ngoẻo rồi. Bọn mi đã gắn bó quá chặt chẽ, không thể tách rời. Thật đáng tiếc.
Suốt đời anh, chưa bao giờ nghe thấy cái giọng tởm lợm ấy hả hê đến thế.
- Ta chưa bao giờ nói yêu cô ấy, - Bastian phản đối, biết rằng nhu nhược sẽ gây nên tai hại.
- Lời nói của mi chẳng có ý nghĩa gì với ta, - narial gầm gừ.
Bastian lắc lư, cố cưỡng cơn buồn nôn bất chợt, bóng tối che dần tầm nhìn của anh. Cái bóng thừa hiểu mọi cảm nghĩ của anh. Phủ nhận nó là vô ích.
Nhờ Nữ thần trên trời, anh yêu nàng.
Lẽ ra đây phải là sự soi rạng kỳ lạ. Thay vào đó, anh chỉ cảm thấy đau đớn khủng khiếp, nhức nhối. May thay, dù tốt hay xấu anh cũng chưa nói thật, giao nộp người bạn tình thực sự của anh. Nhiều năm thiếu thốn tình cảm đã làm anh thành bất cẩn. Lẽ ra anh phải cảnh báo nàng. Anh cần phải gặp Lucien, van lơn anh ta nếu cần...
Narial kêu rừ rừ khoái trá.
- Ái chà chà, nỗi sợ còn mạnh hơn. Nào, tiếp tục gặm nhấm là không thể tránh khỏi. Ta khoái thế lắm.
Bastian cứng người, anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu tiến bước, quyết đến chỗ họp mặt. Nó cách đấy không xa. Anh có thể nhìn thấy ánh đèn trên cao lấp lánh, nghe thấy tiếng nhạc của Dyadd. Có lẽ anh đã đến đủ gần...
- Bastian!
Nghe thấy tiếng Cat gọi, trái tim anh trĩu nặng. Hình như cô tức giận... và anh đoán là phải thế. Anh đến quá muộn. Thực ra muộn vì tối nay tính nết Lucien đáng ghét hơn nhiều, quyết chọn cuộc đấu. Chỉ Nữ thần mới biết giới thiệu Cat với gia đình anh ra sao.
Có tiếng cười lúc cúc, ẩm ướt.
- Tiện thật.
- Cat! - Bastian kêu to, không cần biết có ai nghe thấy. - Quay lại đi!
- Bastian? - Tiếng gọi có phần do dự. Không hay rồi.
- Có khi ta nên chào cô ta...
- Catriona! - Anh gầm lên như sấm, nhưng thấy cái bóng trườn đi rất nhanh, thực hiện lời đe dọa. Anh phải làm gì đó, không thể để việc này xảy ra...