-
- Các em trật tự, đây là lớp học chứ không phải là sân khấu, Thái Lăng là một học sinh bình thường chứ không phải là ngôi sao ca nhạc, các em hãy kiềm chế cảm xúc của mình, trở về chỗ ngồi của mình nhanh lên.
- Có vẻ như các em rất ấn tượng với bài trình bày vừa rồi của Thái Lăng, thái độ của các em cho thấy tất cả mọi người đều ủng hộ và hài lòng với Thái Lăng. Sau đây tôi sẽ nêu lên một vài nhận xét của mình: Thứ nhất, về mặt nội dung, Thái Lăng đã rất thành công trong việc lựa chọn đề tài, tình bạn là một chủ đề hay có nhiều khía cạnh để khai thác, khi nói về đề tài này chắc chắn sẽ gây được xúc động và cảm tình của người nghe. Có thể nói Thái Lăng hoàn toàn thành công trong việc lựa chọn đề tài. Tuy nhiên, vì là một đề tài quen thuộc nên phần trình bày của Thái Lăng không có gì nổi bật, không đưa ra được ý tưởng nào mới,. tất cả đều chỉ là sự sáo rỗng, sao chép và cóp nhặt. Thứ hai, về mặt phát âm, mặc dù chúng ta có thể thấy Thái Lăng đã hết cố gắng nhưng vẫn không che lấp được những hạn chế về mặt phát âm, em phát âm sai rất nhiều, ngữ điệu không phù hợp, truyền tải cảm xúc của mình vào bài viết là một việc nên làm nhưng em lại thể hiện quá đà nên nhiều lúc không thể nghe em nói được gì cả. Thứ ba: về ngữ pháp và cách hành văn: Thái Lăng là học sinh lớp 12, em đã học tiếng Anh cũng gần 10 năm nay rồi nhưng câu văn của em vẫn hết sức đơn giản, ngô nghê, tôi nói thật, không khác gì một đứa trẻ mới tập viết văn vậy. Quả thật tôi hết sức thất vọng.
Thầy Khâm càng nói tôi càng hoang mang, tôi đã chuẩn bị rất kỹ cho bài trình bày này, tôi đã thể hiện nó bằng tất cả những cảm xúc của mình, không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Không biết kết quả sẽ ra sao đây, liệu rằng tôi có được thầy chấp nhận hay không, tôi có thể cùng mọi người theo học môn tiếng Anh cho đến khi kết thúc năm học không? Hàng trăm câu hỏi đang hiện lên trong đầu tôi, lúc này đây, quả thật tôi cảm thấy rất lo, hy vọng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp.
- Có thể các bạn trong lớp đều rất thích bài trình bày vừa rồi của Thái Lăng song các em chưa có kinh nghiệm, các em chưa nắm được bản chất của vấn đề này. Dưới con mắt của một thầy giáo dạy tiếng Anh tôi ghi nhận sự cố gắng của Thái Lăng trong 2 tuần vừa qua, em đã cho tôi thấy một hình ảnh hoàn toàn khác của mình, ít ra thì vốn tiếng Anh của em không phải là con số 0 tròn trĩnh. Tuy nhiên, Thái Lăng ah, tôi rất tiếc phải nói điều này với em, khoảng cách về trình độ của em so với các bạn trong lớp là quá rộng, không thể rút ngắn lại trong một hai tuần được, vì sự tiến bộ của cả lớp, tôi không thể để em theo học cùng các bạn được, tôi tin rằng với cương vị là một Hội trưởng hội học sinh em hiểu rõ mình phải làm gì, đừng để bản thân mình làm ảnh hưởng đến bước tiến của các bạn. Em có ý kiến gì không?
- Thái Lăng! Em làm sao thế, mau trả lời tôi đi.
- Em, em …, tôi đứng như trời trồng. Tai tôi ù đi, không thể nghe rõ những lời thầy Khâm vừa nói, lúng túng không nói lên lời, cuối cùng thì thầy đã đưa ra quyết định của mình, tôi đã cố gắng hết sức nhưng kết quả lại như vậy sao. Mọi chuyện đã kết thúc rồi, kết quả đã có tôi còn có thể làm gì được đây?
Một bầu không khí im lặng bao trùm toàn bộ lớp học, tất cả mọi người đều rất ngỡ ngàng, không thể tin vào những điều mình vừa nghe được, thái độ không phục hiện rõ trên khuôn mặt cảu các thành viên trong lớp, nhiều người nhìn tôi với ánh mắt rụt rè, thông cảm nhưng ở đây quyết định của thầy giáo là quan trọng nhất, thay đổi điều đó là sự không tưởng. Ở đây, liệu rằng có ai có thể giúp tôi được không đây.
- Thưa thầy! Em xin có ý kiến, một giọng nói mạnh mẽ vang lên phá vỡ sự im lặng, đó là An Vũ Phong. Trời đất ơi! An Vũ Phong còn định làm gì nữa đây, mình tôi không được học đã là một điều không thể chấp nhận được rồi, An Vũ Phong, cậu đừng gây hấn với thầy giáo nữa, tôi không muốn vì tôi mà cậu cũng không được học nữa đâu.
- Chuyện gì vậy? An Vũ Phong, có vẻ như em rất quan tâm đến Thái Lăng đấy, em có thắc mắc gì về quyết định của tôi.
- Thưa thầy, em thấy bài trình bày vừa rồi của Thái Lăng rất tốt, cảm xúc, tuy rằng có mắc một vài lỗi nhỏ nhưng với một học sinh nước ngoài nói tiếng Anh thì như vậy là rất ổn rồi. Thái Lăng đã cố gắng hết sức, xin thầy hãy xem xét lại quyết định của mình, An Vũ Phong cứng cỏi trả lời.
- Thưa thầy, em cũng thấy An Vũ Phong nói đúng, mong thầy xem xét lại, cả lớp tôi nhao nhao ủng hộ An Vũ Phong.
- Các em trật tự, nghe tôi nói đây, thầy Khâm thủng thẳng trả lời, không quên dành cho An Vũ Phong một cái nhìn hằn học và khó chịu. Tôi đã rất băn khoăn khi đưa ra quyết định này, nhưng chúng ta không thể một con sâu làm rầu nồi canh, để một người quá kém cỏi kéo trình độ của cả lớp đi xuống đươc. Nhất là bây giờ, các em đã là học sinh lớp 12, năm học cuối cấp rất quan trọng, còn 1 kỳ thi đại học đang chờ các em ở phía trước, các em đều là những học sinh ưu tú của trường British, tôi không thể Thái Lăng làm ảnh hưởng đến thành tích của cả lớp chúng ta. Thái Lăng chỉ không theo học môn tiếng Anh cùng với các em thôi, các em không việc gì phải lo lắng quá, các em quan tâm đến Thái Lăng là một điều rất tốt nhưng hay nghĩ đến bản thân mình trước đã.
- Thưa thầy! Em thấy thầy lo lắng qua rồi, quyết định này là quá vô lý, Thái Lăng không làm gì để ảnh hưởng đến lớp chúng em cả.
- Đừng có ngắt lời tôi, An Vũ Phong! Tôi biết em là một học sinh giỏi, chương trình tiếng Anh ở trường hiện nay chẳng là gì với em cả, dù không học em vẫn đạt kết quả tốt nhưng em phải nghĩ cho các bạn khác nữa. Quyết định đã đưa ra không thể thay đổi được. Lúc này các em có thể cho rằng quyết định của tôi là quá nặng với Thái Lăng nhưng sau này các em sẽ hiểu và biết ơn tôi. Còn An Vũ Phong, tôi nhắc lại lần cuối, nếu em còn tiếp tục có ý kiến phản đối thì xin mời em bước ra khỏi lớp. Tôi cũng nhắc chung tất cả các em trong lớp, nếu ai phản đối quyết định này thì hoàn toàn có thể nghỉ học môn của tôi.
- Thưa thầy! Nếu thầy đã nói thế thì em xin phép, em không thể học được nếu như không có Thái Lăng, đây là một sự vô lý và bất công. Chúng ta đi thôi, Thái Lăng!
Khi tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì An Vũ Phong đã nắm lấy tay tôi kéo ra khỏi lớp trong con mắt ngỡ ngàng, sửng sốt của tất cả mọi người và sự tức giận của thầy Khâm
END OF CHAP 8
-
Kaka là người đầu tiên rùi!!!:so_funny: Giành giật mãi mới được cái T.E.M :bxin:
AN VŨ PHONG NO.1!!!!!
Ủng hộ nha, viết tiếp đi bạn:rang:
-
Sao lâu vậy, qua 2 tuần lâu rồi, sao ko post tiếp??????:1_question::mecry::mecry::mecry: :ow: :angry:
Đừng bảo tác giả nản quá nên bỏ fic rồi nha:think:, tội nghiệp độc giả và cả... An Vũ Phong nữa này :aba:
Truyện hay mà:clap:, sao lại... :make stir:
Mau lên nào, bọn mình ủng hộ hết mình mà!!!! :hat::hat::hat:
Post tiếp nha!!!!!! :lovely: :goodjob::goodjob:
-
hixhix, sao lâu vậy bạn Mình cũng là fan của AVP nè. Mau mau ra chap mới nha :D
-
CHAP 9
- Buông tay tôi ra An Vũ Phong? Cậu có biết mình đang làm gì không???
- Đương nhiên là tôi biết. Cô không nhìn thấy sao còn hỏi, chúng ta đi ăn mừng phần trình bày của cô ngày hôm nay, tôi đã hứa là sẽ thưởng cho cô nếu cô làm tốt còn gì? An Vũ Phong tỉnh bơ trả lời, gương mặt lộ rõ vẻ sung sướng.
- “Ôi! Tôi phát điên với tên An Vũ Phong này mất thôi, giờ này cậu ta vẫn còn có tâm trí ăn chơi giải trí nữa cơ đấy, tôi thì đang lo gần chết đây. Thầy Khâm đâu phải là người đơn giản, An Vũ Phong làm thầy mất mặt trước cả lớp như thế đời nào ông thầy này buông tha cho chúng tôi! Mới nghĩ thôi mà đã thấy tương lai đen tối đang chờ đợi tôi ở phía trước, thảm, thảm thật rồi. Phải làm sao đây” - An Vũ Phong cậu có biết suy nghĩ không đấy, cậu gây ra họa lớn rồi biết chưa, sau này tôi và cậu đừng hòng yên thân ở cái trường này, tôi vò đầu bứt tai, thật không biết phải giải thích thế nào để cho cái tên An Vũ Phong này tỉnh ra đây.
- Cô vừa nhắc đến họa gì cơ, vụ thầy Khâm vừa nãy ah, đó là phúc chứ họa gì, từ giờ chúng ta không phải chịu đựng môn tiếng Anh của ông thầy đáng ghét đó nữa, từ giờ cô cũng không phải cực khổ thức đêm thức hôm nữa, cô nên vui mừng vì điều đó mới phải chứ, hóa ra từ nãy đến giờ mặt mũi cô như đưa đám là vì mải lo lắng ông thầy này sẽ trả thù cô ah. Thái Linh ơi, cô ngốc thì cũng phải có giới hạn thôi chứ, không có việc gì đâu - An Vũ Phong cười lớn.
- Uh, thì đúng là với cậu chuyện đó chẳng xi nhê gì, cậu là đại thiếu gia, ở trường này ai chả sợ cậu, cậu lại giỏi tiếng Anh nữa, không học cậu cũng chả làm sao cả, còn tôi thì là dân đen, lại kém tiếng Anh, vụ này đến tai thầy Hiệu trưởng có khi tôi bị đuổi học cũng nên, vừa không được đi học lại mất chỗ ở nữa, lúc đó chắc tôi chết mất thôi.
- Cô vừa nói linh tinh cái gì thế - An Vũ Phong nghiêm mặt nhìn tôi, hai tay cậu ấy khẽ đặt lên vai tôi - Còn có An Vũ Phong này ở trường British thì không ai có thể đụng đến cô dù chỉ là một sợi tóc, ai đụng đến cô nghĩa là gây sự với An Vũ Phong này rồi, tôi sẽ bảo vệ cô đến cùng, tin tôi đi Thái Linh. Giờ thì dẹp ngay cái bộ mặt đưa đám đó đi, con gái không được để đầu tóc bù xù như vậy chứ, An Vũ Phong vuốt nhẹ mái tóc tôi và trao cho tôi cái nhìn thật âu yếm, trìu mến, cười lên nào sẽ không có chuyện gì đâu, tôi đảm bảo với cô đấy.
Trong thoáng chốc tôi như bị thôi miên và đắm chìm trong cái nhìn đầy tình cảm của An Vũ Phong. Dù rằng An Vũ Phong đã từng đùa cợt tôi rất nhiều, cậu ta từng hứa tặng ảnh cho tôi cuối cùng lại nuốt lời, đáng lẽ tôi không được phép tin lời An Vũ Phong nữa, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhàng đến vậy, từng lời nói của An Vũ Phong như cơn gió nhẹ dịu mát xua tan đi bao lo lắng, muộn phiền và mang đến cho tôi một cảm giác bình yên, thoải mái, tôi tin An Vũ Phong, tôi tin rằng cậu ấy không nói dối, An Vũ Phong sẽ bảo vệ tôi đến cùng. Lúng túng lấy tay vuốt lại mái tóc cho thẳng, tôi bẽn lẽn gật đầu.
- Vậy là cô đồng ý rồi nhé, cô mà buồn phiền nữa là biết tay tôi đấy, An Vũ Phong cốc nhẹ vào đầu tôi, tôi cho cô 30s để lấy lại tâm trạng, sau đó chúng ta sẽ đi chơi cả ngày hôm nay.
- Đi cả ngày hôm nay ah, bây giờ mới hơn hơn 8h thôi, cậu định đi đâu mà đi cả ngày thế, tôi không đi đâu, tôi còn nhiều bài phải làm lắm, tôi … tôi là tôi chỉ đi ăn cùng cậu thôi, vì đấy là cậu hứa sẽ thưởng cho tôi, còn đâu việc của cậu thì cậu tự làm đi, tôi không đi cùng đâu, ngại lắm.
- Haha, An Vũ Phong cười lớn, cô khôi phục nhanh thật đấy, chưa cần đến 30s mà đã lấy lại cân bằng rồi, nhớ ngay ra vụ tôi hứa đưa cô đi ăn thưởng cho cô vì đã làm rất tốt ngày hôm nay. Được rồi, tôi sẽ giữ lời hứa với cô nhưng bù lại cô cũng phải giữ lời hứa với tôi, cô hứa sẽ dành một ngày ở bên tôi, làm theo mọi mệnh lệnh của tôi, giờ tôi muốn cô thực hiện lời hứa ấy ngay bây giờ. Ngày hôm nay cả tôi và cô đều thực hiện lời hứa của mình không ai nợ ai cái gì.
- Bắt buộc phải thực hiện ngày hôm nay ah, nhưng mà tôi chưa chuẩn bị gì cả để hôm khác được không, tôi cố gắng nài nỉ
- Không! Phải thực hiện ngay bây giờ, cô mà biết tôi cáu thì hậu quả sẽ như thế nào rồi đấy, làm mếch lòng tôi thì đừng cô mang quần áo ra gốc cây mà ngủ nhé, đừng mơ là tôi để cửa sổ cho cô trèo vào.
- Tôi biết rồi, tôi đi cùng cậu hôm nay là được chứ gì, sau này đừng có kêu tôi thiếu nợ cậu đấy nhé, tôi miễn cưỡng gật đầu, thà nghe lời của An Vũ Phong của hơn là phải ngủ trên cây, với lại hôm nay cậu ta mời tôi ăn cơ mà, chả đi đâu mà thiệt cả, tôi nhủ thầm.
- Phải thế chứ, An Vũ Phong mỉm cười đắc thắng, chúng ta đi thôi
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của tôi reo vang, là Hựu, có chuyện gì mà cậu ấy lại gọi cho tôi vậy, chẳng lẽ ở lớp có chuyện gì sao? - An Vũ Phong đợi một lát để tôi nghe điện thoại đã.
- Alo, Giang Hựu Thần ah, có chuyện gì vậy?
- Thái Lăng ah, cậu đang ở đâu thế, quay trở lại lớp đi, bọn mình đã nói với thầy rồi, giờ cậu và An Vũ Phong quay lại lớp xin lỗi thầy giáo là mọi chuyện sẽ bình thường thôi, cậu quay lại lớp ngay nhé.
- Ai vừa gọi cho cô đấy, An Vũ Phong nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.
- Là Giang Hựu Thần, cậu ấy khuyên tôi và cậu quay trở lại lớp ngay giờ, nếu chúng ta xin lỗi thầy Khâm thì thầy sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra cả, tôi lúng túng trả lời.
- Để tôi nói chuyện với cậu ấy, nói rồi An Vũ Phong giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi, Alo Giang Hựu Thần ah, thứ nhất cậu nói với thầy Khâm là không có chuyện tôi và Thái Linh quay trở lại lớp xin lỗi ông ta đâu, chúng tôi không làm gì sai cả, chính ông ấy cho phép tôi và Thái Linh ra khỏi lớp trước, tôi không thể xin lỗi một người khi họ sai còn tôi thì đúng. Thứ hai, cậu đừng gọi điện làm phiền Thái Linh nữa, ngày hôm nay Thái Linh sẽ không nghe điện thoại của cậu đâu, cậu ấy và tôi đi có việc, tôi sẽ chăm sóc Thái Linh ngày hôm nay, cậu không phải bận tâm đâu.
- An Vũ Phong! Cậu vừa nói cái gì thế? Giang Hựu Thần khó khăn lắm mới làm thầy Khâm nguôi giận, giờ chúng ta chỉ cần xin lỗi một câu là mọi chuyện sẽ như cũ mà, sao cậu lại đổ thêm dầu vào lửa thế, tôi hét lên với An Vũ Phong.
- Thật lòng cô có muốn xin lỗi ông ta không, chúng ta không sai, ông thầy đó mới là người có lỗi, cô xin lỗi thì chứng tỏ cô đã sai, ông ấy càng có cớ hành hạ cô thôi, tôi không thể để cô làm như vậy được, cô đã nghĩ đến mọi chuyện sau này chưa, mọi chuyện đã có tôi, không ai làm gì được cô đâu. Còn nữa, ngày hôm nay để không ai gọi điện làm phiền nữa, tôi sẽ tịch thu điện thoại của cô, đến ngày mai tôi sẽ trả lại cho cô.
- Nhưng …
- Không nhưng nhị gì cả, cô đã hứa sẽ làm theo mọi điều tôi nói ngày hôm nay, hãy giữ lời hứa đi, nói rồi An Vũ Phong nắm lấy tay tôi kéo đi mà không để cho tôi kịp phản ứng.
-
- An Vũ Phong! Cậu đưa tôi đến đâu thế này?
- Cô không biết đọc sao, bảng hiệu ghi rất rõ ràng mà, đây là Vicky Salon
- Đương nhiên là tôi biết rồi, nhưng sao lại phải đến đây, tôi tưởng cậu đi đâu có việc cơ, tự dưng đến trung tâm chăm sóc sắc đẹp này làm gì cơ chứ? Tôi nhăn nhó trả lời
- Cô lắm điều quá rồi đấy, lát nữa cô sẽ biết, từ giờ hãy làm theo mọi điều tôi bảo đừng có hỏi lằng nhằng nữa, vào đi thôi, đứng ngoài lớ ngớ ở đây người ta cười cho đấy.
Wow, thật không hổ danh trung tâm chăm sóc sắc đẹp nổi tiếng nhất thành phố Saint Roland, mặc dù đã từng nghe về salon này rất nhiều nhưng không ngờ nó còn đẹp hơn sự tưởng tượng của tôi rất nhiều, đây thật sự là thiên đường của các cô gái, từ cách bài trí, cho đến nhân viên, cung cách và chất lượng dịch vụ tất cả đều rất tuyệt vời. Tọa lạc ở trung tâm thành phố, đối diện với vườn hoa Saint Rolan, tất cả khách hàng khi bước chân vào đều rất đỗi ngỡ ngàng trước khung cảnh ở đây, bên trong salon phóng tầm mắt ra xa chúng ta có thể nhìn thấy toàn cảnh của thành phố, còn nếu không thích sự ồn ào náo nhiệt chúng ta có thể đắm chìm trong khung cảnh rất đỗi nên thơ với những bông hoa rực rỡ đang vươn mình trong nắng mai. Đây không chỉ là trung tâm chăm sóc sắc đẹp mà mỗi khách hàng khi bước chân vào nơi này đều tìm được sự thư thái và bình yên trong tâm hồn. Nếu như vườn hoa Saint Rolan là nơi hội tụ những gì tinh túy nhất của thiên nhiên, niềm tự hào của cả thành phố thì Vicky Salon lại được biết đến với cái tên thiên đường của sắc đẹp. Dường như tất cả những cô gái đẹp nhất cũng tụ hội về đây, ngay cả ngôi sao nổi tiếng Phạm Băng Băng cũng là khách hàng trung thành của Salon này. Không chỉ khách hàng mà tất cả những nhân viên ở đây, ai nấy đều rất đẹp, giá mà tôi được đẹp bằng một góc của họ nhỉ? Nghĩ đến điều đó lại thấy ngậm ngùi và tủi thân. Hix. Salon được chia thành 5 bộ phận. Bộ phận đầu tiên là trung tâm tư vấn, tại đó nhân viên sẽ giúp cho chúng ta có sự lựa chọn đứng đắn và phù hợp nhất với bản thân, bạn sẽ được tư vấn từ cách lựa chọn kiểu tóc, đến trang phục. Tiếp đến là bộ phận tạo kiểu tóc, bộ phận trang điểm, bộ phận chăm sóc cơ thể với các dịch vụ như massage toàn thân, các biện pháp trị liệu giúp giải tỏa căng thẳng… và cuối cùng là bộ phận phẫu thuật thẩm mỹ. Có thể nói được hưởng các dịch vụ chăm sóc ở đây là mong muốn của bất kỳ cô gái nào.
- Chào mừng quý khách đã đến với Vicky Salon của chúng tôi. Chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách ah?
- Chị hãy tạo cho cô bạn này một kiểu tóc thật phù hợp. Đó là một cô gái, đừng hiểu nhầm.
- Hả! An Vũ Phong đang nói cái gì thế, cậu ta định biến tôi thành cái gì thế này, tôi đưa mắt nhìn An Vũ Phong mong tìm kiếm một cậu trả lời từ phía cậu ta
- Đừng ngạc nhiên như thế, lần trước cô đã hứa sẽ dành cho tôi một ngày, làm theo mọi yêu cầu của tôi và xuất hiện dưới hình dáng của một cô gái còn gì? Tôi chỉ làm theo những gì mà cô đã hứa tôi, tôi không thể đi chơi cùng một thằng con trai được, cô biết rõ điều đó mà. An Vũ Phong nhún vai nói nhỏ với tôi
- Cậu… cậu….
- Xin mời quý khách theo tôi.
-
- Bạn trai của em đẹp thật đấy, chị chưa từng thấy ai đẹp như cậu ấy cả, không những thế cậu ấy còn có con mắt thẩm mỹ, hãy nhìn bộ váy mà cậu ấy chọn cho em mà xem, dường như nó được may ra là để dành cho em vậy, chắc chắn em sẽ rất đẹp khi mặc nó. Em thật là may mắn và hạnh phúc - Nhân viên làm tóc cho tôi không ngừng xuýt xoa.
- Chị nói ai thế, An Vũ Phong phải không? An Vũ Phong không phải là bạn trai em đâu, chị đừng hiểu lầm, chỉ là bạn bè quen biết bình thường thôi.
- Cậu ấy là An Vũ Phong nổi tiếng ư? Không ngờ ngoài đời cậu ấy lại đẹp trai đến như vậy, em gái chị rất hâm mộ An Vũ Phong, ngày nào nó cũng ca ngợi, kể chuyện về An Vũ Phong mà không biết chán, vậy mà đến giờ chị mới gặp mặt. Nhưng em không phải bạn gái của An Vũ Phong sao cậu ấy đối xử với em tốt như vậy?
- Em nói thật mà, em đâu có lý do gì để nói dối chị cơ chứ.
- Cũng có thể như thế thật, chị làm tóc gật gù, An Vũ Phong vốn nổi tiếng là một người đẹp trai hào hiệp, không bao giờ để cho con gái phải khóc bao giờ, em quen với An Vũ Phong, lát nữa em xin cho chị chữ ký của cậu ấy để chị tặng em gái được không, nó cứ ao ước mãi.
- Vâng, được thôi ah. Tôi gật đầu mà lòng lo ngay ngáy, chả biết cậu ta có cho tôi chữ ký không đây, lũ con gái này mù hết rồi hay sao mà lại đi hâm mộ cậu ta thế, có ai biết An Vũ Phong xấu bụng như thế nào không, nào là hiệp sĩ, nào là không bao giờ phải làm con gái rơi lệ, tôi đây không biết phải khóc bao nhiêu lần vì bị cậu ta hành hạ đây. Dù rằng gần đây An Vũ Phong có hoàn lương, không còn bắt nạt tôi như trước nữa, nhưng nghĩ đến những chuyện ngày xưa, đôi lúc tôi vẫn ghét cậu ta, mà không biết giờ này An Vũ Phong đang làm gì thế nhỉ?
Liếc mắt sang bên cạnh, tôi thấy An Vũ Phong đang ngồi đọc báo trên ghế, dù cậu ta không làm gì cả nhưng ở An Vũ Phong vẫn toát lên một sự lôi cuốn kỳ lạ, tôi tìm thấy ở cậu ta một phong thái điềm tĩnh và đĩnh đạc, khác hẳn vẻ nghịch ngợm, bất cần hàng ngày, nhìn nghiêng An Vũ Phong càng đẹp hơn, mái tóc nâu dài che bớt một phần khuôn mặt càng tạo nên vẻ lôi cuốn, huyền bí, chiếc khuyên tai kim cương sáng lấp lánh phản chiếu ánh sáng mặt trời. Lúc này đây, An Vũ Phong thực sự giống như một vị hoàng tử. Chả hiểu tự lúc nào tôi đã bị An Vũ Phong lôi cuốn, giá mà An Vũ Phong lúc nào cũng như thế này nhỉ. Không chỉ tôi mà tất cả các nữ sinh có mặt ở Salon này đều bị An Vũ Phong hớp hồn. Tất cả đều quay lại cố gắng nhìn An Vũ Phong thật rõ, một số cô còn cố gắng gửi đến An Vũ Phong những cái nhìn thật tình tứ. Lúc đầu mọi người đều bàn tán xôn xao vì sự xuất hiện bất ngờ của anh chàng siêu đẹp trai này nhưng đến khi một cô gái trong số họ thốt lên “Đó là An Vũ Phong của trường British thì đám đông thực sự hỗn loạn”, các nữ sinh có mặt ở Salon đổ xô đến, vây quanh An Vũ Phong, làm đủ mọi cách để nhận được sự chú ý của cậu ta. Thật là chẳng ra làm sao cả, An Vũ Phong có cái gì đâu mà mọi người phát điên vì cậu ta như vậy chứ, đúng là rỗi hơi. Nhưng khi thấy An Vũ Phong mỉm cười đáp lại các cô gái đó bằng thái độ thân thiện thì tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác khó tả, một sự khó chịu, tự dưng tôi thấy ghét An Vũ Phong vô cùng, có bao giờ cậu ta mỉm cười với tôi như vậy đâu chứ toàn là bắt nạt, cười đểu thôi vậy mà sẵn sàng cười với những người không quen biết. Bực mình quá đi mất, tôi rõ ràng thân với cậu ta hơn cơ mà. Không thể chứng kiến cảnh tượng đó lâu hơn được, tôi quay mặt đi nhưng những âm thanh hỗn loạn đó vẫn văng vẳng bên tai tôi, ngay cả khi nhắm mắt lại nụ cười thân thiện mà An Vũ Phong dành cho các fan hâm mộ vẫn hiện lên và gieo vào lòng tôi một cảm giác khó chịu không yên như vừa mất đi một cái gì quan trọng.
- Có chuyện gì xảy ra với em vậy, chị thấy em có vẻ không vui lắm, em đang bực mình chuyện gì ah, giọng nói của chị nhân viên vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
- Không! Không có chuyện gì đâu, chị … cứ làm tiếp đi, tôi lúng túng trả lời. Tôi bị làm sao thế nhỉ, cảm giác khó chịu này rất giống với tâm trạng tôi khi chứng kiến An Vũ Phong và Bối An An sánh đôi cùng nhau trong điệu nhảy Quick Step tại buổi vũ hội lần trước. Tại sao gần đây mỗi lần nhìn thấy An Vũ Phong thân mật bên người con gái khác tôi lại có cảm giác khó chịu đến như vậy? Chẳng lẽ tôi đang ghen???
-
- Ghen! Không ghen! Ghen! Không ghen! Ghen! Không ghen! Ghen! Không ghen! Ghen!...
- Thái Linh! Cô đang lẩm bẩm cái gì thế! Có chuyện gì mà cô cứ như người mất hồn suốt từ lúc bước chân vào Trung tâm Vicky vậy? Cô bị ai hớp mất hồn rồi ah? An Vũ Phong nhìn tôi đầy nghi hoặc trong khi đó tôi vẫn đang đắm chìm trong câu hỏi “Tâm trạng nãy giờ của mình có phải là sự ghen tị hay không?”
“Cẩn thận ô tô kìa!” Một tiếng hét vang lên đưa tôi trở về với thực tại, tôi giật mình quay lại, chiếc xe tải từ đằng sau lao thẳng về phía tôi và An Vũ Phong với tốc độ rất nhanh, khi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tôi đã thấy người mình nằm trọn trong vòng tay của An Vũ Phong.
- Thái Linh! Cô không sao chứ, An Vũ Phong nhìn tôi đầy lo lắng, gương mặt cậu ấy kề sát mặt tôi.
Tôi choàng tỉnh, lúng túng thoát khỏi vòng tay của An Vũ Phong, tôi vừa gây ra họa gì thế này không biết. Trời đất ơi, chết mất thôi, làm sao bây giờ. Huhu. Khi tôi đang ngây người ra không biết phải làm gì thì một bác trung niên tầm 50 tuổi đứng gần đó lên tiếng:
- Cháu có bị làm sao không, nếu không có cậu bạn bên cạnh nhanh tay kéo cháu lại thì không biết đã có chuyện gì xảy ra rồi, mấy tay lái xe này đi ẩu thật, đường trong thành phố mà phóng bạt mạng như vậy thì chết có ngày.
- Dạ! Cháu không sao, cháu cám ơn bác ah, lần sau cháu sẽ chú ý hơn khi sang đường, tôi lí nhí trả lời.
- Uh, không sao là tốt, lần sau cẩn thận cháu nhé, mạng người là quan trọng nhất!
- Dạ vâng, chúng cháu hiểu rồi ah, cám ơn bác rất nhiều, An Vũ Phong nhanh nhẹn đáp thay tôi, sau đó cậu ấy quay lại nhìn tôi đầy quan tâm, có chuyện gì xảy ra với cô thế?
- Không! Không có chuyện gì đâu!
Tôi cúi gằm mặt xuống, lúc này đây tôi không có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt An Vũ Phong, tôi không thể để An Vũ Phong nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ bừng lên vì xấu hổ của tôi được. Trời đất ơi chỉ vì mải suy nghĩ vẩn vơ mà tôi suýt bị tai nạn, thật chẳng khác gì một con ngốc cả, có cái lỗ nẻ nào cho tôi chui xuống ngay bây giờ không? Sao ngày nào tôi cũng gây ra chuyện thế không biết, đã hứa hôm nay đi theo chăm sóc An Vũ Phong, phục vụ và làm theo mọi yêu cầu của cậu ta vậy mà tôi lại để cho An Vũ Phong ra tay cứu mình khỏi lưỡi hái tử thần, thật chẳng còn gì để nói nữa, thể nào An Vũ Phong cũng cáu um lên cho mà xem, tôi nhăn nhó nghĩ đến viễn cảnh đen tối đang chờ đợi mình phía trước. Thế nhưng trái ngược hoàn toàn với những gì mà tôi đã tưởng tượng, An Vũ Phong không hề mắng tôi lấy nửa lời:
- Cô không sao là tốt rồi! Chúng ta đi thôi, muộn rồi đó, xem ra tôi không thể rời mắt khỏi cô được, nói rồi An Vũ Phong nắm chặt lấy tay tôi, để cô đi một mình tôi không an tâm chút nào.
- Chuyện gì đang xảy ra vậy! Đại Ma Vương An Vũ Phong hôm nay uống nhầm thuốc hay sao mà đổi tính đột nhiên trở nên đáng yêu đến như vậy cơ chứ, thật không thể nào tin được. Thôi kệ cả đời chắc mới chỉ có 1 ngày cậu ta mát tính và đáng yêu như vậy, phải nhanh chóng chộp lấy thôi, không tên An Vũ Phong này mà đổi ý thì nguy to, tôi tặc lưỡi.
- An Vũ Phong ah! Cám ơn cậu rất nhiều, lúc ở Vicky Salon tôi cảm thấy rất khó chịu khi thấy cậu được các nữ sinh khác vây quanh, tôi cũng không chắc cảm giác đó có phải là sự ghen tị hay không, mải suy nghĩ về điều đó nên tôi không chú ý khi sang đường, tôi khẽ nói với An Vũ Phong.
- Cô vừa nói cái gì thế, ồn quá, tôi nghe không rõ, An Vũ Phong quay lại
- Không tôi không nói đâu, ngại lắm!
- Cô có nói không thì bảo, ngại cũng phải nói, An Vũ Phong lừ mắt với tôi
- Không! Tôi nói rồi cậu không nghe thấy ráng mà chịu, dù cậu có đánh chết tôi cũng không nói đâu!
- Haha! Cô đúng là đồ đầu heo, tôi có ăn thịt cô đâu mà mắt cô nhắm tịt lại như thế lại còn lấy tay che mặt nữa, An Vũ Phong phì cười và cốc nhẹ vào đầu tôi, ngốc vừa thôi, đi thôi nào, muộn rồi đấy.
- Yes, sir! Tôi cười toe.
-
- An Vũ Phong này, cậu định đi đâu mà lại mua vé đi Milan thế.
- Sao cô hỏi gì mà ngớ ngẩn thế hả, đương nhiên là chúng ta sẽ đi Milan chơi một chuyến rồi.
- Thật sao! Tôi reo lên sung sướng, chúng ta đến Milan ngay bây giờ ah, từ bé đến giờ tôi đã luôn mong muốn được đến đó mà không có dịp, bây giờ ước mơ thành sự thật rồi, thích quá đi mất, cám ơn cậu, cám ơn cậu An Vũ Phong, thế từ đây đến thành phố Milan có lâu không? Đến đấy chúng ta sẽ đi những đâu, cậu phải cho tôi đến những nơi đẹp nhất của Milan đấy nhé, ôi tôi hồi hộp quá đi mất.
- Cô cứ như con nít nhận được đồ chơi ấy, được rồi tôi sẽ đưa cô đi, cô đừng có giật lấy giật để người tôi như vậy chứ, mọi người đang nhìn chúng ta kìa, lên tàu thôi.
- Ôi tôi xin lỗi, xấu hổ quá đi mất, lần sau tôi sẽ chú ý hơn.
- Đi đến Milan mất 1h30’, cô tranh thủ ngủ chút đi, cô thức cả đêm qua rồi giờ chắc cũng mệt, đến nơi tôi sẽ gọi cô dậy, ngủ đi để còn có sức mà đi chơi khắp thành phố.
Công nhận là buồn ngủ thật, vừa bước chân lên tàu là hai mắt tôi đã díp lại rồi, càng cố trấn tĩnh thì càng bị cơn buồn ngủ lôi cuốn, chắc tôi đầu hàng mất thôi. Mỗi tội trên tàu hơi khó ngủ, không có chỗ dựa, đầu tôi cứ ngả hết sang phải, rồi lại nghiêng sang trái, mỏi cổ quá đi mất, giá mà có ai đó cho mình mượn bờ vai để tựa thì tốt biết mấy. Chuyến tàu băng băng lao đi theo lịch trình đã định còn tôi thì chìm dần vào trong giấc ngủ với một giấc mơ thật ngọt ngào. Trong mơ, tôi thấy có một chàng trai tiến đến ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng nhắc đầu tôi lên và đặt vào vai mình, tình nguyện làm chiếc gối tựa để tôi bớt mỏi, người ấy còn lấy tay che bớt ánh sáng để tôi không bị chói mắt khi ngủ cũng như không bị những âm thanh ồn ào trên chuyến tàu làm cho thức giấc. Cứ như vậy, vị anh hùng thầm lặng ấy đã ở bên tôi, che chở và chăm sóc cho tôi suốt chặng hành trình.
- Thái Linh! Dậy thôi, đến nơi rồi, thành phố Milan đang ở ngay trước mắt cô đấy.
Theo hướng tay chỉ của An Vũ Phong, thành phố Milan dần hiện lên rõ nét, đó là một thành phố yên bình, hiền hòa nhưng rất đỗi thơ mộng khác hẳn với sự ồn ào và náo nhiệt của Saint Rolan. Bao trùm lên toàn bộ Milan là cả một màu xanh, màu xanh dịu mát của bầu trời, màu xanh rực rỡ tràn đầy sức sống của cây cối hai bên đường, màu xanh của những dòng sông uốn lượn, màu xanh của những thảm cỏ mơn mởn trải dài đến tận chân trời. Không chỉ là thành phố vì hòa bình, khu rừng xanh của Trung Quốc, Milan còn nổi tiếng là thành phố của những chiếc taxi đẹp nhất nước, có thể nhiều người sẽ thấy điều này thật nhảm nhí, nhưng thật sự khi đứng từ trên cao, ngắm nhìn những hàng xe taxi nối đuôi nhau chạy trên đường chúng ta sẽ cảm nhận được hết vẻ đẹp của nó, không ở đâu có người dân lại yêu quý những chiếc xe taxi đến vậy, những chiếc taxi không chỉ là công cụ kiếm ăn thông thường mà nó còn là biểu tượng và là niềm tự hào của mỗi người dân thành phố. Nếu như bạn thích sự ồn ào, sôi động của những tòa nhà cao tầng, công trình hiện đại thì Milan không phải là nơi dành cho bạn, còn nếu như bạn muốn tìm lại những giây phút êm đềm tưởng như đã bị lãng quên trong nhịp sống gấp gáp này thì hãy đến với Milan, đến với khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp và sống động, đến với thế giới của những con sông hiền hòa thầm lặng như chính con người nơi đây, đến với thế giới của sự bình dị và chân thành để rồi đắm chìm trong những ký ức ngọt ngào của tuổi thơ.
- Cô làm gì mà thần người ra thế! Tính làm thơ ca ngợi Milan đấy hả?
- Đâu có! Tôi chỉ bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp nơi đây thôi, đẹp và lãng mạn không ngờ, kể ra nếu làm thơ được thì tôi cũng làm đấy, nhưng tài năng có hạn đành chịu thôi.
- Cô thông minh sáng suốt đấy, Milan đẹp là vậy mà vào thơ cô, mọi người đọc xong chắc chạy mất dép không ai dám đến đây nữa, An Vũ Phong gật gù
- Cậu … cậu, trời ơi, tức quá đi mất, tức không nói lên lời mất, cái tên An Vũ Phong chết tiệt, cảnh đẹp như vậy, cảm xúc đang dạt dào vậy mà cậu ta nỡ lòng nào kê nguyên một cái tủ trước họng tôi, kệ tôi cậu có hơn gì tôi đâu mà đứng đó chê bai.
- Thôi đừng có xù lông nhím lên nữa, tôi sợ cô rồi, mới chê có một chút mà đã sửng cồ lên, đi theo tôi, tôi đưa cô đến một nơi bảo đảm cô sẽ thích mê, nhanh, nhanh lên nào.
-
Chào mừng quý khách đến với HỘI CHỢ TÌNH YÊU, nét văn hóa độc đáo của thành phố Milan.
Thật không thể nào tin được giữa thành phố Milan yên bình và xinh đẹp lại có một nơi sầm uất và náo nhiệt đến vậy. Không chỉ lôi cuốn khách đến tham quan bởi sự phong phú, đa dạng của các mặt hàng, cách bài trí tinh tế và độc đáo mà ngay cả cái tên “Hội chợ tình yêu” cũng khơi gợi và kích thích trí tò mò của du khách khiến bất cứ ai đi qua cũng phải quay lại ngắm nhìn.
- An Vũ Phong ah! Hội chợ này có cái tên hay nhỉ? Sao họ lại lấy tên là Hội chợ tình yêu?
- Vì nơi đây là nơi dành riêng cho các cặp tình nhân, tất cả các khách tham quan đi một mình đều không được vào, cỡ như cô, hùng hổ xông vào thể nào cũng bị bảo vệ tống cổ ra đấy.
- Đừng có mà hù dọa tôi như thế chứ, vào một mình có chết ai đâu?
- Uh, cô cứ thử xem, có bị tống cổ ra ngoài thì đừng có khóc lóc với tôi đấy,
- Xì! Đừng có huênh hoang như thế, nếu đây là hội chợ chỉ dành riêng cho các cặp tình nhân thì cậu còn lâu mới vào được, không có tôi thì đừng cậu cũng chỉ có nước đứng ngoài mà ngó thôi!
- Ai bảo cô thế, cô quên tôi là ai rồi ah, cô không thấy là từ nãy đến giờ có bao nhiêu người nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ sao, thế cô có muốn vào không để tôi còn tìm người khác, mỏi chân lắm rồi, tôi đếm từ 1 đến 3, cô không trả lời là tôi đi trước đây. Một!
- Cái tên An Vũ Phong này lại bắt bí mình rồi, cậu ta ỷ mình đẹp trai nên bày trò đây, đã vào đến cửa mà không được vào thì tiếc quá. Phải làm sao đây.
- Haiiiiiiiii! Ba…, An Vũ Phong toan bước đi
- Khoan đã! An Vũ Phong, cậu đưa tôi vào nhé!
- Được rồi! Cô đưa tay đây, tôi dắt cô vào!
- Ơ còn phải, nắm tay nữa cơ ah, có bắt buộc phải vậy không, tôi ngại lắm.
- Tùy cô thôi! Phải nắm tay thì mới chứng tỏ chúng ta là một cặp tình nhân chứ, tôi đi đằng trước, cô lẽo đẽo theo sau, ai người ta cho vào, cô suy nghĩ đi, có muốn vào hay không, tùy cô thôi, tôi không ép.
- Tôi biết rồi, nắm tay là được chứ gì, tôi sợ gì việc nắm tay cậu cơ chứ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nắm tay An Vũ Phong cùng nhau dạo bước trong tư thế của … một cặp tình nhân. Tuy rằng, tất cả chỉ là giả, bước qua cánh cổng này tất cả mọi chuyện sẽ trở lại như cũ, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại dậy lên một cảm xúc xốn xang khó tả, một cảm giác ngại ngùng pha lẫn sự hồi hộp lo lắng, một nửa tôi muốn dứt ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của An Vũ Phong, nửa khác tôi lại muốn được như thế này mãi. Thật sự tôi không hiểu nổi tâm trạng của mình lúc này nữa, có người từng nói rằng chỉ thông qua cái bắt tay thôi ta có thể đoán biết được tình cảm của đối phương, nếu như Hựu mang đến cho tôi cảm giác ấm áp và dịu dàng thì tôi lại nhìn thấy ở An Vũ Phong một sự sôi nổi, say mê đầy nhiệt huyết, một sức hút khó có thể cưỡng lại.
Khi tôi và An Vũ Phong vừa bước vào cổng thì đột nhiên mọi người vỗ tay nhiệt liệt kèm theo đó là tiếng phụt pháo giấy, những mảnh giấy nhiều màu bắn tung lên khoảng không rồi rơi xuống như rắc hoa trên sân. Chuyện gì xảy ra ở đây vậy, tôi hoang mang nhìn sang bên cạnh, An Vũ Phong cũng rất ngạc nhiên, nhưng cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, bắt gặp ánh nhìn của tôi, An Vũ Phong khẽ nói: “Không có chuyện gì đâu, đừng lo” Trước con mắt ngỡ ngàng của tôi và An Vũ Phong, một người độ khoảng 40 tuổi ăn mặc rất sang trọng rẽ đám đông bước ra, ông từ tốn giải thích:
- Xin chúc mừng hai bạn là cặp tình nhân thứ 1000 đến tham quan Hội chợ tình yêu của chúng tôi. Thay mặt cho ban quản lý hội chợ, tôi xin gửi tới hai bạn một bức ảnh kỷ niệm và một món quà nhỏ. Hai bạn có thể đưa tay trái ra phía trước được không?
Nói rồi người đó đeo vào tay tôi và An Vũ Phong mỗi người một chiếc vòng được tết một cách cầu kỳ và khéo léo bởi những sợi tơ màu đỏ, phản chiếu ánh sáng mặt trời, chúng trở nên lấp lánh lạ thường.
- Đây là sợi dây tơ hồng, người xưa quan niệm rằng ngay từ khi sinh ra mỗi người đã có sẵn một nửa của mình, số phận gắn kết cả hai lại với nhau bởi một sợi chỉ đỏ gọi là dây tơ hồng. Cho dù có xa cách muôn trùng, có vấp phải những rào cản của xã hội thì hai người được gắn kết bởi dây tơ hồng sẽ luôn tìm thấy nhau. Món quà này là lời chúc phúc mà Ban quản lý chúng tôi muốn gửi đến hai bạn, mong hai người sẽ luôn luôn hạnh phúc.
- Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy, sợi dây tơ hồng là sao chứ, tôi và An Vũ Phong đang được gắn kết với nhau bởi sợi chỉ đỏ số phận ư, thật không thể tin được. Xin lỗi tôi không thể nhận món quà này được, tôi vội nói
- Xin lỗi quý khách vừa nói gì cơ ah?
- Tôi nói rằng, mình không thể nhận món quà này được, bởi chúng tôi ...
- Chúng tôi rất vui vì tình cảm mà các vị đã dành cho 2 người chúng tôi, món quà này thật sự có ý nghĩa, chúng tôi sẽ luôn yêu quý và trân trọng nó. Cám ơn mọi người rất nhiều. Vừa rồi cô bạn tôi xúc động quá nên mới nói vậy thôi, mong mọi người thông cảm, tôi chưa kịp nói dứt câu thì An Vũ Phong đã vội cướp lời, cậu ta đang nói gì vậy? Tôi phải giải thích, tôi phải giải thích mới được, nhưng An Vũ Phong đã nắm chặt lấy bàn tay tôi ngăn lại, cậu ấy khẽ nói: “Cô không lịch sự được một chút được ah, họ tặng cô quà thì cô phải đáp lễ người ta chứ, cô không thích thì tí nữa tháo ra, có cần nói thẳng vào mặt người ta như thế không?”
- Vậy hai người đứng sát vào nhau một chút để chúng tôi chụp một bức ảnh kỷ niệm được không? Bạn nữ cười tươi lên đi, hai người tình cảm một chút nào đúng rồi, giữ nguyên tư thế đó nhé. Hai, ba. Xong rồi! Ảnh của hai bạn đấy, chúc hai người có một chuyến đi vui vẻ.