tác giả ơi post típ đi bạn , bên krfilm.net post nhìu lèm rùi... năn nỉ đóa mừ !!!!!!!!!!!!!
Printable View
tác giả ơi post típ đi bạn , bên krfilm.net post nhìu lèm rùi... năn nỉ đóa mừ !!!!!!!!!!!!!
Chapter 17: The dark side of love
Cửa thang máy mở ra tại tầng 20, cũng là tầng tổng giám đốc So Yi Jung làm việc. Ga Eul bước về phía bàn thư ký và mỉm cười với cô gái đang ngồi sau đó
- Chào cô
- Cô tìm ai?
- Tôi muốn gặp tổng giám đốc
- Có hẹn trước không?
- Không
- Vậy về đi tổng giám đốc không tiếp người không có hẹn
- Nhưng anh ấy sẽ tiếp tôi
Vẻ tự tin của Ga Eul khiến cô thư ký hơi ngạc nhiên. Và cô ta dường như cũng nhận ra vẻ mặt cô gái này quen quen nhưng chịu không nhớ được
- Tổng giám đốc đang tiếp khách. Cô ra ghế chờ tôi gọi vào hỏi. Mà cô tên gì?
- Ga Eul.
- Họ?
- Không cần. Nói tên thôi là tổng giám đốc sẽ biết
Cô nói rồi ngồi xuống dãy ghế chờ gần đó, với tay lấy tờ tạp chí mở ra đọc. Trang đầu tiên là hình anh đang ôm một cô gái trước cửa khách sạn.
“ Hèn gì đêm qua anh không về”
Cô lẩm bẩm rồi gập tờ báo lại, đúng lúc khách của anh bước ra. Một cô gái xinh đẹp, chân dài tít tắp
- Tổng giám đốc nói cô có thể vào
Ga Eul đứng lên, còn kịp nhìn tấm bảng tên đặt trên bàn cô thư ký
- Cám ơn thư ký Lee. Tổng giám đốc của cô có mắt nhìn người thật đấy. Cô xinh vậy cơ mà
Rồi cô mỉm cười bước đi. Thư kí Lee giật mình. Cô ta vừa nhớ ra một điều. Vợ tổng giám đốc tên là Kim Ga Eul
Tiếng gõ cửa khiến Yi Jung ngước mặt lên. Anh biết ai là người đứng bên ngòai
- Vào đi
Cánh cửa mở ra. Ga Eul bước vào
- Phòng anh đẹp thật đấy nhỉ?
- Em đến có việc gì?
- Anh nghĩ sao nếu em nói em đến thăm anh?
- Thì anh sẽ cảm động mà chết chứ sao
- Vì em không muốn mang tiếng giết chồng nên yên tâm là hôm nay em không đến thăm anh
- Vậy có việc gì?
- Bà gọi nói là bố anh tỉnh rồi
- Vậy ah
Yi Jung cúi xuống tập hồ sơ. Bà nội đã gọi anh từ sáng.
- Nên em đến rủ anh đi thăm bố
Ga Eul vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh
- Anh đang bận
- Em tưởng anh bận xong trước khi em vào đây rồi chứ
Ga Eul giật mình khi nhận ra giọng điệu của mình có vẻ…ghen tuông. Cô không cố ý, chỉ là…từ ngữ nó cứ vuột ra như thế. Dĩ nhiên Yi Jung cũng nhận ra câu nói của cô có gì đó bất thường. Anh ngẩng lên
- Cô ấy là người đại diện công ty đối tác
Anh nói đơn giản. Nhưng đây là lần đầu tiên anh cố giải thích sự có mặt của một cô gái trong phòng mình. Uh thì…dù sao Ga Eul cũng là vợ anh
- Em không có ý gì. Chỉ là anh hết bận rồi thì có thời gian đi với em thôi
Cô tự gỡ rối một cách tài tình. Ga Eul biết cô không có quyền gì để ghen, vì anh không yêu cô. Ghen tuông sẽ chỉ làm cả hai thêm mệt mỏi. Anh đã mệt mỏi đủ rồi. Cô không muốn mình là rắc rối cho anh. Nhưng dù sao Ga Eul cũng chỉ là một cô gái. Cô giỏi kiềm chế không có nghĩa là không có cảm xúc. Không ghen không có nghĩa là không suy nghĩ.
- Anh thực sự rất bận
- Em đi taxi đến đây mà lại hết tiền rồi. Anh chở em đến bệnh viện rồi quay về chắc không mất nhiều thời gian
Yi Jung lưỡng lự. Dĩ nhiên là anh bận, nhưng không đến nỗi không thể ra ngòai. Chỉ là anh không muốn đi thôi. Anh chưa sẵn sàng để đối mặt với những gút mắc trong lòng. Lo lắng không có nghĩa là anh thôi hận ông ta. Những gì ông ta làm với mẹ anh không thể nào quên được. Có lí do gì để anh đến đó? Đến nghĩa là đã tha thứ hay sao?Và Ga Eul đã cho anh một lí do hợp lí: đưa cô đi. Nghĩa là vì cô chứ không phải vì ông ta. Uh phải, chỉ là đưa Ga Eul đi mà thôi
- Anh chỉ có 1 tiếng thôi
Yi Jung vừa nói vừa đẩy ghế đứng dậy
- Chừng đó là đủ rồi
Cô mỉm cười và quay lưng bước đi
Anh dừng xe trước cổng bệnh viện, chờ cô bước xuống.
- Hay anh lên với em luôn chứ lát em về bằng gì?
- Anh sẽ gọi tài xế
- Ông tài xế của anh mặt nhìn ghê quá. Anh lên ngồi ngòai chờ em thôi được không? Coi như anh giúp em. Anh chẳng nói em làm nhiều chuyện cho anh rồi sao. Vậy giờ anh làm chuyện này cho em được chứ?
Yi Jung ngồi yên. Anh đã biết Ga Eul nhất định sẽ tìm anh kéo anh đi. Nhưng…anh có làm được hay không?
- Anh sẽ chờ dưới này
Cuối cùng anh quyết định. Anh làm không được. Anh không thể đối diện với kẻ đã hại chết mẹ mình
- Nghe này, So Yi Jung
Ga Eul kéo anh đối diện với cô
- Em biết giữa anh và bố có chuyện gì đó. Nhưng nghe em, thử một lần đi được không? Em hứa sẽ không ép anh vào. Anh chỉ cần đứng ngòai là được. Em biết anh muốn biết tình hình bố anh ra sao. Vậy đừng làm bản thân khó xử. Vì em, được chứ?
Tại sao cô gái có thể nhìn thấu suy nghĩ của anh? Tại sao lúc nào cô gái này cũng quá hiểu anh như vậy?
- Chỉ một lát thôi
Yi Jung nói rồi mở cửa xe, bước ra ngòai
Ông đang ngồi trên chiếc giường trắng tóat, mắt nhìn ra ô cửa sổ ngập nắng. Tiếng mở cửa khiến ông quay lại
- Con đến thăm bố
Ga Eul nói khi cô đặt giỏ trái cây lên bàn. Ông gật đầu
- Cám ơn con
- Bố thấy thế nào rồi ạh?
- Đỡ nhiều rồi
Ông nói, mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía cửa. Ông đang đợi một người
- Yi Jung không đến
Ga Eul biết người ông chờ đợi là ai
- Ta đã biết trước sẽ vậy mà
- Anh ấy là một người cứng đầu
- Nó giống ta
- Nhưng đêm hôm trước, Yi Jung đã rất lo lắng
- Nó lo lắng cho ta?
- Chắc bố biết người truyền máu cho bố là anh ấy
- Ta không biết
Hai người rơi vào im lặng. Ga Eul biết lí do Yi Jung hận cha mình. Nhưng không hiểu sao cô có cảm giác người đàn ông trước mặt mình rất tội nghiệp. Ông không như người cha xấu xa của cô. Dường như trong lòng ông chất chứa một nỗi đau rất lớn không thể nói với ai
- Ga Eul ah
- Dạ?
- Yi Jung đã nói với con về chuyện giữa ta và nó chứ?
- Dạ chưa. Nhưng con có biết được một chút
- Mẹ Yi Jung đã tự tử vì ta. Đó là sự thật. Ta không trốn tránh tội lỗi của mình. Là ta đã làm cho bà ấy đau lòng đến mức thà chọn cái chết. Nhưng ta cũng không ít đau đớn hơn bà ấy được bao nhiêu. Trước khi cưới mẹ Yi Jung, ta từng yêu một cô gái. Cô ấy nghèo, rất nghèo. Vì vậy mà gia đình ta phản đối quyết liệt. Cũng vì thế mà cô ấy đã quyết định đi tìm cái chết. Ta đã đau đến mức muốn đi theo cô ấy. Nhưng ta không làm được. Ta là trưởng nam nhà họ So và ta phải gánh vác trọng trách rất lớn. Nên ta phải sống. Và ta chấp nhận lấy mẹ Yi Jung chỉ vài tháng sau cái chết của cô gái đó. Ta đã lấy mẹ Yi Jung, với một trái tim đã chết. Ban đầu ta ở bên bà ấy như một cái xác không hồn. Mẹ Yi Jung biết được những điều ta đã trải qua, nên bà ấy chỉ lặng lẽ ở bên cạnh ta, không một lời óan trách hay đòi hỏi bất cứ gì. Dần dần, ta đã yêu bà ấy nhưng ta lừa dối bản thân, cố tự che dấu đi tình cảm của mình. Ta sợ bà ấy sẽ ra đi như người con gái trước đó của ta,sẽ rời bỏ ta một ngày nào đó. Nên ta dặn lòng là không thể yêu bà ấy, không thể được. Rồi ta lao vào những cuộc tình qua đêm, vào vòng tay những người đàn bà khác, để trốn tránh tiếng gào thét của chính trái tim mình. Bà ấy cứ im lặng như thế, không hờn ghen trách móc gì. Bà ấy chỉ xin ta đóng một vở kịch trước mặt hai đứa con trai, như thể chúng ta là một gia đình hạnh phúc. Ta chấp nhận diễn vai một người chồng, một người cha tốt. Nhưng cũng chính những lúc đó ta mới được sống với tình cảm thật của mình. Cuộc sống đầy áp lực đó khiến bà ấy mắc bệnh trầm cảm. Bà ấy sống vật vờ như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình. Đã có nhiều lần ta muốn nhào đến ôm lấy bà ấy mà nói ra rằng ta rất yêu bà ấy. Nhưng nỗi sợ lại níu lấy chân ta, khiến ta không thể thốt nên lời. Chúng ta sống như thế suốt 12 năm trời, cho đến khi bà ấy không còn chịu nổi mà tìm đến cái chết. Ta đã đau đến mức tưởng có thể chết đi. Còn đau hơn cả khi cô gái kia bỏ ta ra đi. Và trong đám tang bà ấy, một cô gái đã tìm đến ta. Trong men rượu ta tưởng cô ta là mẹ Yi Jung, và ta đã bấu víu vào cô ta như một niềm hy vọng. Khi tỉnh rượu, ta nhận ra cô gái đó không phải bà ấy. Lúc đó ta mới nhận ra ta đã ngu xuẩn biết bao. Ta đã yêu bà ấy nhiều như vậy tại sao không nói để bây giờ mất đi bà ấy vĩnh viễn. Rồi những ngày sau đó ta lao vào những cuộc vui thậm chí còn nhiều hơn ngày trước. Ở cô gái nào ta cũng chỉ nhìn thấy gương mặt bà ấy. Để rồi mỗi khi thức giấc ta thấy mình nằm bên một cô gái xa lạ. Ta sống trong hối hận suốt 13 năm nay. Ta tự trách mình trăm ngàn lần nhưng không thể thay đổi được gì. Chỉ vì nỗi ích kỷ ngu xuẩn của mình mà ta để mất bà ấy
Giọng ông nghẹn lại vì những giọt nước mắt.
- Bố hối hận có lợi ích gì?Hối hận để rồi lại tìm đến những người đàn bà khác thì thà bố đừng hối hận. Bố nghĩ bố là người đau khổ lắm hay sao? Không đâu. Người đau khổ nhất là con trai của bố kìa. Anh ấy mất đi cùng lúc hai người thân nhất. Bố hiểu được cảm giác đó không? Thay vì tự trách bản thân sao bố không dùng thời gian đó bù đắp cho những gì mình đã làm sai? Bố tự trách rồi lại bù đầu vào những cuộc vui để tìm quên chỉ khiến bố càng ngàng càng dấn sâu vào và đẩy con trai bố ra xa thôi bố hiểu không?
Ga Eul lớn tiếng. Cô tức giận trước những suy nghĩ điên rồ của ông. Nó khiến cô nhớ đến cha mình. Cơn tức giận đột nhiên trào lên khiến cô không kiềm chế được. Ông ngạc nhiên ngước nhìn cô. Chưa có ai từng nói vậy với ông. Nhưng những lời cô nói đều không sai. Chính ông đã làm hết sai lầm này đến sai lầm khác. Chính ông đã đẩy con trai ông xa khỏi ông chứ không ai khác
- Con xin lỗi- cô nói khi đã bình tĩnh lại- Bố nghỉ ngơi nhé, con sẽ đến thăm bố sau. Giờ con xin phép về trước.
Rồi cô đứng dậy bước thật nhanh ra ngòai
sorry mọi người bữa giờ Kẹo có việc bận ko vào đc........ hôm nay có chap mới mọi người enjoy nhá :)
chap mới nghiêng zìa tình cảm gia đình nhìu , giằng xé trong con người Yi Jung nữa
Chap 18 :Just easily say sorry
Yi Jung đang ngồi đó, tòan thân anh run lên. Những gì vừa nghe được khiến anh bàng hòang. Giờ đây những cảm xúc trong anh đang lẫn lộn. Đau đớn. Hận thù. Hay thứ tha? Lần đầu tiên trong suốt chừng ấy năm anh hiểu được suy nghĩ của cha mình. Những hận thù trong lòng anh dường như dịu lại. Nhưng liệu anh có thể thứ tha?
- Anh đã nghe hết rồi phải không?
- Cám ơn
- Xem như đền bù việc anh chịu lên đây với em
- Dù sao vẫn phải cám ơn. Vì em đã nói giúp những gì anh suy nghĩ
- Em không nói giúp anh. Đó là suy nghĩ của em
Anh ngước lên nhìn cô. Ngạc nhiên. Cô và anh có cùng suy nghĩ?
- Em biết bây giờ anh đang rất rối. Nếu nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, chỉ cần làm theo những gì trái tim anh nói. Được không?
Yi Jung đứng dậy, bước về phía Ga Eul. Và anh kéo cô ôm chặt vào lòng. Cô đứng yên. Cô biết anh đang cần bình tĩnh lại.
Hai người đứng trước ngôi nhà thờ nhỏ. Yi Jung thắc mắc không hiểu tại sao cô đưa anh đến nơi này. Nhưng Ga Eul chỉ mỉm cười mỗi khi anh hỏi.
- Đã đến lúc anh cần biết vài điều
Cô chỉ nói vậy, rồi yên lặng suốt quãng đường hai người đến đây. Xe vẫn do cô lái.
- Chúng ta đến đây làm gì?
- Thăm một người
- Người nào
- Vào trong đi anh sẽ biết
Cô nắm tay kéo anh vào trong. Ngôi nhà thờ nhỏ nhưng sạch sẽ và trang nghiêm. Một người phụ nữ lớn tuổi đang quét dọn. Hôm nay không phải chủ nhật nên không có lễ vào buổi sáng
- Sơ Anna
Bà ngước lên, mỉm cười khi nhìn thấy Ga Eul
- Lâu rồi con mới đến đây. Từ hôm gửi cốt đến bây giờ cũng phải mấy tháng rồi
- Dạ con bận quá. Sơ vẫn khỏe chứ ạh
- Khỏe. Còn con? Dạo này con gầy quá
- Con cũng rất khỏe
- Người này là…
- Là bạn của con. Yi Jung, đây là sơ Anna
Anh cúi đầu chào vị sơ già dù chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra
- Con đi trước sơ ah. Lát nữa con sẽ quay lại nhé
- Uh, có cần sơ dẫn đường không?
- Dạ không. Con đi được
Rồi cô nắm tay kéo anh đi
Phía sau nhà thờ mà một ngôi nhà khác với cánh cổng gỗ đóng im. Ga Eul đẩy cửa bước vào. Bên trong là rất nhiều kệ tủ đựng đầy những lọ. Anh lờ mờ nhận ra đây là nơi gửi tro cốt người đã mất. Ga Eul dừng lại trước một ngăn tủ ghi hàng chữ Chu Ga Yeon và một dòng ngày tháng. Có lẽ là ngày mất
- Mẹ ah. Con đến thăm mẹ đây
- Mẹ?- Yi Jung sửng sốt. Trước giờ anh chưa bao giờ nghe cô nhắc đến. Yi Jung chỉ biết Kim phu nhân hiện nay không phải mẹ ruột cô. Nhưng chưa bao giờ nghe cô nói về mẹ mình. Anh cũng không ngờ vợ trước của chủ tịch Kim lại ở một nơi như thế này
- Con dẫn một người đến gặp mẹ. Anh ấy là chồng con- cô nói rồi kéo tay anh- Anh cúi đầu chào mẹ đi
Yi Jung máy móc làm theo những gì cô nói, với những câu hỏi còn quay mòng mòng trong đầu
Hai người ngồi trên chiếc ghế đá kê giữa bãi cỏ sau nhà thờ. Yi Jung yên lặng chờ đợi câu trả lời từ Ga Eul
- Chắc anh từng nghe Jan Di gọi em là Chu Ga Eul?
Cô bắt đầu bằng một câu hỏi mà theo Yi Jung là cực kỳ lạc đề. Nhưng anh vẫn trả lời
- Hình như là vậy. Anh không nhớ rõ
- Đó là họ mẹ em.
- Tại sao mẹ em…
- Bà bị bệnh tim. 7 năm trước
- …..
- Có một vài chuyện em chưa nói với anh. Mà như vậy là không công bằng khi em đã biết hết chuyện của anh. Vì vậy em muốn nói cho anh biết.
- Anh đang nghe đây
- Cha em là một người đàn ông vũ phu. Ông ta không có ngày nào là không đánh đập mẹ con em. Đến một ngày mẹ không còn chịu nổi nên đã dẫn em bỏ đi. Đó là lí do em mang họ Chu. Nhưng sau đó vài năm thì mẹ em bệnh nặng. Đúng lúc ông ta tìm ra và muốn nhận lại em, vì ông ta không thể có con được nữa. Em đồng ý, đổi lại việc ông ta trả chi phí ca phẫu thuật cho mẹ. Nhưng ca phẫu thuật thất bại, và mẹ em ra đi. Em đã rất suy sụp đên tưởng chừng không gượng dậy nổi nữa. Và em uống rượu để tìm quên. Đó là lí do mà em uống giỏi vậy đấy. Ông ta không muốn mất mặt vì đứa con gái hư hỏng như em, nên đã đưa em ra nước ngòai.
Cô dừng lại, suy nghĩ xem có nên kể cho anh biết cô đã gặp anh như thế nào không. Cuối cùng, cô quyết định im lặng. Nếu nói ra sẽ tạo áp lực cho anh. Cô không muốn ép buộc anh yêu cô. Chỉ cần anh hạnh phúc. Vậy là đủ rồi
Yi Jung ngạc nhiên trước câu chuyện của cô. Đó là lí do cô không muốn anh gọi họ của mình, là lí do cô luôn nói không có tiền dù cha cô là chủ tập đòan giàu có nhất nhì Hàn Quốc. Đã trải qua nhiều chuyện đau buồn như thế, sao tiếng cười của cô vẫn có thể trong vắt đến mức khiến anh cảm thấy bình yên? Dường như anh chưa bao giờ hiểu được cô gái này như cái cách cô luôn hiểu thấu anh
- Em kể với anh chuyện này không phải chỉ để anh biết thôi đâu Yi Jung ah- Ga Eul vừa nói vừa nhìn anh
- Vậy còn lí do gì nữa
Anh hỏi dù đóan biết lí do của cô chắc chắn có liên quan đến cha anh
- Anh biết không, ông ta chưa có một giây phút nào hối hận. Ông ta chìm đắm trong những cuộc tình qua đường mà chưa có một lần gọi điện hỏi thăm em. Ông ta nhận lại em chỉ vì không muốn mang tiếng không thể có con , chỉ vì sợ một ngày ông ta chết sẽ không có người đưa đám.
Yi Jung nhìn sang Ga Eul. Đôi mắt cô lúc này tối sầm đi
- Anh nghĩ là mình bất hạnh, nhưng ít ra anh còn may mắn hơn em. Ít ra anh cũng còn người yêu thương anh, quan tâm đến anh. Bây giờ anh đã biết bố không phải người như anh nghĩ, vậy anh còn lí do gì để giận?
- Anh…anh không biết, Ga Eul. Chỉ là…mọi chuyện quá nhanh. Muốn anh rũ bỏ hết những hận thù suốt mười mấy năm qua chỉ trong một ngày? Anh không làm được
- Mười mấy năm chưa đủ mệt mỏi hay sao? Hận ai đó giống như giữ chặt một tảng đá nặng nề. Vậy sao không buông tay trước khi tảng đá đó kéo anh đi?
- Ga Eul ah, anh…
- Chuyện cần làm em đã làm, lời muốn nói cũng đã nói- cô đứng lên- Quyết định là ở anh. Em không thể ép anh được. Nhưng nếu anh cần em thì cứ nói
Và cô bỏ đi, để lại một mình anh ngồi đó
Những kí ức lại tràn về. Hận thù và tha thứ. Anh phải làm sao?
Anh cứ ngồi rất lâu như vậy, cho đến vị sơ già đến ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười với anh
- Con không sao chứ, con trai?
- Dạ không sao
- Ta đóan là con đang có chuyện phiền lòng?
- Con…
- Nếu muốn con có thể nói với ta. Biết đâu ta sẽ giúp được cho con
- Nếu sơ giận một người nào suốt mười mấy năm qua, rồi đến một lúc sơ biết rằng mọi việc không như mình nghĩ, rằng người đó không hòan tòan có lỗi. Vậy sơ sẽ làm sao?
- Ta sẽ xin lỗi
- Xin lỗi?
- Nghĩ sai cho một người là có lỗi. Mà có lỗi thì cần xin lỗi, con trai ah
- Nhưng…con không làm được. Con…
- Con sợ nhận mình sai?
- Dạ con…
- Cuộc đời có nhiều chuyện không biết trước được. Nếu muốn làm gì thì hãy làm ngay, trước khi quá muộn. Đừng để bản thân mình phải hối hận. Ta chỉ có thể khuyên con vậy thôi, còn quyết định là tùy con. Ta còn có việc phải làm. Con cũng đừng ngồi đây lâu quá, sắp mưa rồi đấy
Và nói rồi bỏ đi. Yi Jung nhìn theo bóng bà xa dần. Rồi anh mỉm cười đứng dậy. Đừng để bản thân mình hối hận. Anh đã biết mình phải làm gì
Khi anh bước ra ngòai, Ga Eul đã không còn ở đó, chỉ có một mẩu giấy dán trên kính xe
“ Em về trước. Nói với bố em sẽ đến thăm sau”
Anh bật cười. Ga Eul vẫn luôn hiểu anh như thế
Yi Jung đã đứng rất lâu trước cửa. Đã có quyết định rồi nhưng sao vẫn không thể dứt khóat. Chợt có tiếng nói phía sau
- Ông đến thăm bệnh ah?
- Tôi…
- Sao ông không vào?
- Ah…tôi….
Anh chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa đã mở ra. Bốn mắt nhìn nhau. Ông hơi mỉm cười
- Đã đến sao không vào?
- Uhm
- Vào đây đì
Ông quay lưng đi vào trong. Yi Jung bước theo sau. Khi đã ngồi xuống giường, ông nhìn anh nhưng không gì. Anh cũng không biết phải mở lời ra sao, nên anh im lặng. Cuối cùng…
- Xin lỗi
Hai câu nói vang lên cùng một lúc
Hận thù và đau khổ, thì ra có thể kết thúc chỉ bằng hai tiếng
Yi Jung chưa bao giờ thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn thế. Ga Eul nói đúng, chỉ đơn giản là thứ tha, sẽ không còn mệt mỏi.
Ga Eul nhấp một ngụm café, và cô mỉm cười một mình. Bên ngòai trời đang mưa, từng giọt mưa rơi xuống mái hiên tạo nên âm thanh tí tách. Lâu lắm rồi cô không được thanh thản thế này. Cảm giác giúp đỡ cho người khác khiến cô thấy vui, đặc biệt người đó lại là Yi Jung.
Tiếng nhạc vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ vẩn vơ của Ga Eul. Cô quay nhìn về phía chiếc đàn đặt trên bục cao trong góc quán. Một chàng trai mặc đồ trắng đang say sưa bên những phím đàn
The last kiss tasted like tobacco
A bitter and a sad smell
Tomorrow at this time
Where wil you be?
Who will you be thinking about?
You are always gonna be my love
Even if I fall in love with someone once again
I’ll remember to love you taught me how
You are always gonna be the one
It’s still a sad song
Until I can sing a new song
The paused time is
About to start moving
There are many things I don’t wanna forget about
Tomorrow at this time
I will probably be crying
I will probably be thinking of you
You are always be inside my heart
You will always have your own place
I hope that I have a place in your heart too
Now and forever you are still the one
It’s still a sad song
Until I can sing a new song
You are always gonna be my love
Even if I fall in love with someone once again
I’ll remember to love you taught me how
You are always gonna be the one
It’s still a sad song
Now and forever
enjoy nhé mọi người :huglove:
tình cảm cha con của Yi Jung đã đc jải wyết bi jờ chỉ còn chờ chiện jữa Yi Jung và Ga Eul thui !!!!!! thanks tác jả nhìu lém..........
truyen hay lm
post nhiu ti nha
post típ đi bạn... ngóng chap mới wé ah !!!!!!!!! tác giả đâu òi
Tớ cũng đang đọc truyện này, post chung được chứ ^^.
Chapter 19 : Do you love me?
Ji Hoo rời khỏi bục gỗ, bước về phía cô. Anh mỉm cười trong lúc kéo ghế ngồi xuống
- Em biết bài này?
- Em rất thích. Buồn nhưng hay
- Tôi cũng rất thích bài này.
- Sao anh lại ở đây?
- Nên nhớ là tôi đưa em đến đây đầu tiên
- Không. Ý em là, vào giờ này, anh nên ở bệnh viện
- Bác sĩ phải cũng có ngày nghỉ chứ
- Ah vâng. Em chỉ hỏi vậy thôi
- Yi Jung đâu rồi?
- Anh ấy đang ở bệnh viện
- Em tìm thấy nó lúc nào?
- Đêm qua. Nhưng đt em hết pin nên không gọi anh được. Em xin lỗi
- Không sao. Có em ở với nó là được rồi
- Anh biết chuyện bố anh ấy rồi ạh?
- Có mấy y tá đã nói với tôi. Chủ tịch So vào viện đâu phải chuyện thường
- Dạ
Cô gật đầu rồi khuấy ly café trên bàn.
- Hôm nay em có vẻ vui?
- Dạ chỉ là…em nghĩ em vừa giúp được một, ah không hai người
- Em hãy luôn luôn vui như vậy nhé
Đột nhiên Ji Hoo đặt bàn tay mình lên tay cô. Bàn tay rất ấm. Làm cho người ta có cảm giác an tòan.
- Dạ- cô gật đầu và mỉm cười
- Nụ cười của em rất đẹp.
- Anh cũng vậy, bác sĩ ah. Nên anh cũng hay luôn cười nhé
- Sẽ như vậy nêu những người xung quanh tôi hạnh phúc
- Anh cũng phải có được hạnh phúc. Một người tốt như anh.
- Cám ơn em, Ga Eul
- Bác sĩ ah
- Huhm?
Anh ngước lên nhìn cô với li café trên tay
- Lúc trước anh từng thích Jan Di có phải không?
Hơi khựng lại. Rồi anh mỉm cười
- Uhm
- Vậy…còn bây giờ
- Tôi sẽ luôn luôn yêu mến cô ấy. Và anh mong cô ấy có được hạnh phúc với Jun Pyo
- Anh ngốc thật đấy bác sĩ ah
- Chẳng phải em cũng vậy sao?
- Phải. Chúng ta đều ngốc nghếch. Vậy nên từ nay đừng có mắng em ngốc nữa
- Nhưng em thực ngốc mà
Anh cười và xoa đầu cô. Cô rụt cổ né tránh và cũng bật cười. Hai người không biết rằng nơi góc quán có ánh đèn flash lóe sáng
Khi cô trở về nhà, anh đã ở đó chờ cô.
- Từ lúc nào So Yi Jung có thói quen về nhà vào giờ này?
Ga Eul bật cười hỏi
- Nếu em không thích anh có thể ra ngòai và quay về vào lúc 2h sáng
- Dĩ nhiên anh có thể làm vậy nhưng em không chắc em sẽ còn thức để mở cửa phòng
Cô vẫn cười trong khi móc áo khóac vào tủ. Ngày hôm nay cô đặc biệt vui vẻ. Đột nhiên, anh kéo cô ngồi xuống và ôm lấy cô. Cô ngồi yên không phản đối. Anh hôn vào cổ cô. Cô vẫn ngồi yên. Những ngón tay anh chạm vào nút áo cô. Hình ảnh anh hôn cô gái trên báo bỗng nhiên hiện ra trong đầu cô. Cô cũng chỉ như những cô gái đó với anh thôi? Chỉ để anh tìm đến khi buồn chán? Suy nghĩ này khiến cô không thở nổi. Cô đứng bật dậy, bước về phía tủ. Yi Jung nhìn cô thắc mắc. Chợt tờ báo đặt trên giường đập vào mắt anh. Ga Eul đã đọc tờ báo này chưa nhỉ?
Anh nghe tiếng cô ho. Và cô mở ngăn tủ lấy vài viên thuốc.
“Có lẽ do bị lạnh hôm trước”
Yi Jung nghĩ thầm rồi bước về phía cô, ôm lấy cô từ phía sau
- Em không sao chứ?
- Uhm có lẽ cảm thôi- giọng cô khàn khàn- Đừng ôm em nếu anh không muốn lây bệnh
- Vậy nếu anh muốn thì sao?
Anh thì thầm trong mớ tóc cô
- Thì anh cứ ra ngòai đứng hết đêm là sẽ được bệnh liền thôi
Giọng cô thản nhiên nhưng sao có vẻ lành lạnh. Ga Eul không biết tại sao, chỉ là cô thấy khó chịu khi nghĩ đến việc mình cũng chỉ là một trong những cô gái qua đường của anh. Cô đã biết trước điều này nhưng…Hình như cô càng lúc càng yêu anh, đến mức cô bắt đầu ghen tuông
- Em…uhm…đọc báo rồi phải không?
- Lúc sáng ở công ty chờ anh em có đọc một chút
- Mấy bức ảnh trên báo…
- Ah em có xem rồi. Chụp cũng rõ lắm
- Cái đó chỉ là….
Yi Jung lúng túng tìm từ ngữ. Chưa bao giờ anh giải thích với ai việc anh qua đêm với một cô gái, nên anh không biết nói sao cho đúng. Thực sự là anh có đưa cô ta vào khách sạn trong lúc say. Quá nhiều chuyện cần suy nghĩ khiến anh không còn kiểm sóat được hành động của mình. Nhưng thề có Chúa, anh đã gục ngay khi mới nằm lên giường và thậm chí còn chưa kịp cởi áo cô ta
- Đâu có gì. Anh làm đúng luật, không đưa cô ta về nhà. Em không có ý kiến
- Em…không bực mình sao?
Ga Eul quay mặt lại nhìn thẳng anh. Vẫn là kiểu nhìn thấu ruột gan người ta đó. Nhưng anh không còn cảm thấy khó chịu, mà nhìn lại cô.
- Anh có yêu em không?
Anh sững lại. Yêu? Anh chưa bao giờ nghĩ đến từ này. Từ khi Eun Jae ra đi. Anh biết mình muốn có Ga Eul ở bên, như một thói quen. Nhưng còn yêu? Anh có yêu cô? Anh thực sự không biết
- Có không?
Cô hỏi lại. Dù đã biết, nhưng sâu thẳm trong đáy lòng, cô vẫn mong một cái gật đầu
- Anh…- Yi Jung lúng túng- Anh…thực sự rất thích….em
- Thích nghĩa là không yêu?
- Anh…không….
Ga Eul nhìn sâu vào đôi mắt anh chờ đợi. Nhưng những gì cô thấy chỉ là bối rối. Ga Eul không bao giờ muốn anh như vậy. Nên cô khẽ mỉm cười
- Vậy em có lí do gì để bực mình?
Yi Jung đơ ra sau câu nói của Ga Eul. Cô phì cười vỗ nhẹ vào má anh
- Đừng để cô nào thấy vẻ mặt này của anh nhé. Nếu không cô ta sẽ chạy mất dép đấy
- Hả?- Anh vẫn còn ngơ ngác
- Nhìn anh ngố quá
Ga Eul nói và phá lên cười. Sao lúc nào cô cũng có thể cười? Yi Jung cũng đành cười theo cô. Nụ cười méo xệch.
Buổi sáng, Ga Eul vừa bước vào tòa sọan thì thấy mọi người tụm lại xì xầm gì đó, mà mắt lại nhìn cô chằm chằm. Thậm chí có vài người còn chỉ trỏ nữa. Ga Eul nhíu mày thắc mắc, nhưng cô vẫn bước về phía bàn làm việc của mình. Vừa ngồi xuống, Ga Eul đã bị chị Han trưởng phòng gọi vào
“ Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy”
Cô lầm bầm trong khi bước về phía phòng chị Han
- Dạ chị gọi em
Ga Eul hỏi khi vừa đẩy cửa bước vào
- Cô đọc cái này chưa?
- Dạ?
Cô vừa nói vừa cầm lấy tờ báo bị vất trên bàn. Dòng tít lớn đỏ chói đập vào mắt cô
“ Vợ của tổng giám đốc So Yi Jung lén lút hẹn hò với bạn thân của chồng”
Bên dưới là ảnh cô và Ji Hoo ngồi ở White Coffee. Anh đang xoa đầu cô
- What the hell?
Ga Eul hét lên khiến trưởng phòng Han giật bắn người.
- Cô làm vậy mà được đây ah- cô ta vừa nói vừa đẩy gọng kính trên sống mũi- Tôi vì nể gia đình chồng cô nên mới nhận cô vào làm. Cô đi trễ về sớm, ngày làm ngày nghỉ tôi đã không nói gì rồi. Nhưng giờ cô làm thế này…
- Chị cho em nghỉ hôm nay
- Hả? Cô biết cô nghỉ bao nhiêu ngày rồi không?
- Hôm nay em nghỉ không lương. Em phải giải quyết cho xong vụ này
Nói rồi, không đợi trưởng phòng Han đồng ý hay không, cô chụp lấy tờ báo, chạy ra khỏi phòng
Yi Jung không hiểu tại sao mấy nhân viên hôm nay cứ nhìn anh mà rù rì gì đó. Chẳng lẽ lại có tin gì đăng trên báo? Vô lí, họ đã quá quen với chuyện này có gì lạ đến mức phải xì xầm công khai như thế?
Khi đã bước vào phòng, việc đầu tiên anh làm là cầm tớ báo lên đọc. Dòng tin đập vào mắt khiến anh muốn té xỉu.
- Cái quái gì thế này?
Anh lập tức gọi cho cô. Khóa máy
- Em nghĩ em đang làm gì vậy hả Ga Eul?
Yi Jung nói rồi dằn mạnh tờ báo xuống bàn
Hàng chục cuộc gọi đến khiến đt cô muốn nổ tung. Cuối cùng, Ga Eul quyết định tắt nguồn. Cô cần được yên tĩnh trong lúc này. Cô lái xe đến tòa sọan News rồi tắt máy, chụp lấy tờ báo chạy vào trong
- Cho tôi gặp- cô nói rồi cầm tờ báo lên nhìn tên người viết- ký giả Lee Kang Suk
- Cô chờ một lát
Cô tiếp tân dường như nhận ra Ga Eul nên nhìn chăm chăm. Ga Eul không để tâm chuyện này. Chuyện cô quan tâm là tên nhà báo chết bằm kia
- Ông ấy không có đây thưa cô
- Tôi phải gặp ông ta. Bằng mọi cách. Vì vậy tìm cách đi nếu cô không muốn tòa sọan này đóng cửa ngày mai
- Ơ…tôi…tôi…không biết
- Ông ta có trên phòng đúng không?
- Ơ..không…Này cô ơi
Chưa nghe hết câu trả lời, Ga Eul đã lao đi. Giọng điệu ỡm ờ của cô tiếp tân nói cho cô biết nhất định ông ta đang ở đây. Sau một hồi hỏi thăm lung tung,cô cũng tìm được phòng ông ta. Đẩy cửa bước vào, Ga Eul nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi sau bàn giấy. Cô bước tới, dằn tờ báo xuống bàn
- Ông làm ơn giải thích về việc này
- So phu nhân
Lee Kang Suk có vẻ kinh ngạc vì sự xuất hiện của Ga Eul. Ông ta lắp bắp
- Bà…bà…đến…có việc gì?
- Việc gì? Ông hỏi một câu hay đấy. Sau bài báo ông viết về tôi, giờ ông lại hỏi tôi đến làm gì?
- Vậy bà muốn sao?
Ông ta đã bắt đầu bình tĩnh lại
- Ông đăng bài đính chính
- Sao tôi phải làm vậy?
- Ông viết thông tin sai về tôi
- Tôi có ảnh chứng minh đấy thưa bà
- Những tấm ảnh đó không đúng sự thật
- Chúng hòan tòan thật. Tôi chính tay chụp
- Tôi không cần biết. Ông đăng tin đính chính. Hoặc ngày mai ông sẽ bị đá khỏi tòa sọan này
- Bà đang dọa tôi đấy ah
- Tôi không dọa, mà sẽ làm. Chắc ông biết thân thế của tôi? Tôi muốn cho muốn nhà báo văng ra khỏi chỗ ông ta đang ngồi dễ như phủi một con kiến thôi. Nên ông tốt nhất làm những gì tôi nói đi
Ga Eul gằn giọng rồi bước ra khỏi phòng. Lee Kang Suk ngồi yên nhìn cô, rồi cầm đt lên nói gì đó
Chapter 20 : Freaky morning
Tiếng chuông điện thọai khiến Huyn Sub thức giấc. Những giấc mơ chập chờn trong giấc ngủ đêm qua khiến đầu ông nhức buốt. Ông mơ thấy mẹ Yi Jung. Bà mỉm cười với ông, như lần đầu tiên hai người gặp gỡ. Và ông biết, có lẽ ông đã được thứ tha, bởi mẹ Yi Jung, cũng bởi chính bản thân mình
Huyn Sub khó nhọc bước xuống giường, cầm lấy đt. Giọng đàn ông lạ hoắc vang lên bên đầu dây
- Ông có phải So Huyn Sub?
- Là tôi
- Báo sáng nay ông đã đọc chưa
Ông nhíu mày vì những lời nói khó hiểu của người đàn ông. Chợt, mắt ông chạm phải tờ báo đặt trên mặt bàn. Trang nhất là ảnh Ga Eul và Ji Hoo đang ngồi cùng nhau. Tuy đã lâu không gặp, nhưng ông vẫn nhớ cậu bé với mái tóc dài và đôi mắt tuyệt đẹp mà thuở nhỏ vẫn hay đến nhà ông
- Thì sao?
- Tôi là người viết ra bài báo đó
Huyn Sub bật cười. Dường như ông vừa hiểu ra điều gì đó
- Ông gọi tôi có việc gì?
- Con dâu ông vừa đến tòa sọan gây áp lực với tôi. Sẽ ra sao nếu báo sáng mai lại có thêm tin mới?
- Ra giá đi
Giọng ông lạnh ngắt, không có vẻ gì bất ngờ hay khó chịu. Sống trong thế giới này, ông đã quá quen với những việc như vậy. Thứ gì cũng có thể mua được bằng tiền
- $50.000 cho việc giữ kín tin về con dâu ông và $50.000 khác cho bài đính chính
- Ngày mai số tiền đó sẽ được chuyển vào tài khỏan của ông
- Cám ơn, chủ tịch So
Tiếng cúp máy khô khốc vang lên thay cho câu trả lời
Huyn Sub cầm đt, ông muốn gọi cho Ga Eul. Nhưng những lời nói hôm qua của cô như vọng lại đâu đây. Từ ánh mắt của Ga Eul, cách cô nói về Yi Jung khiến ông biết cô yêu con trai mình. Vậy có gì để ông phải nghi ngờ? Ông đã quá mệt mỏi với những chuyện này
- Mình già thật rồi- Huyn Sub lẩm bẩm- Chuyện này tốt nhất để bọn trẻ tự giải quyết
Và ông mỉm cười. Nhẹ nhàng. Khi những gánh nặng được buông xuống, nụ cười dường như cũng dễ dàng hơn
Ga Eul lái xe như điên trên đường. Gió thổi vù vù qua ô cửa thổi bớt con giận của cô. Bỗng nhiên, thứ gì đó lướt ngang đường. Ga Eul bẻ tay lái và đạp thắng. Chiếc xe đâm sầm vào cột, chân cô va mạnh vào cửa xe. Đau nhói.
- Shit
Cô lẩm nhẩm với gương mặt nhăn nhó vì đau, qườ quạng tìm điện thọai để gọi xe cấp cứu. Nó bị văng xuống sàn xe, bẹp dúm
- Đáng chết thật
Cô lầm bầm to hơn, đưa mắt nhìn xung quanh. Vắng ngắt. Cô đập mạnh vào tay lái rồi quyết định tự lái xe đến bệnh viện
Cô ngồi trong phòng chờ, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm chửi rủa sự xui xẻo của mình. Khi người y ta gọi tên, cô nhảy lò cò vào phòng, trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.
- Cô…Ga Eul?
Ga Eul ngẩng lên khi nghe giọng nói quen thuộc. Và cô reo lên khi thấy Ji Hoo
- Bác sĩ
Cô vừa nói vừa nhảy tưng tưng về phía ghế dành cho bệnh nhân. Suýt nữa cô đã ngã nếu Ji Hoo không đưa tay ra đỡ
- Em đã làm gì với cái chân tội nghiệp của mình thế hả Ga Eul?
- Lúc nãy em thắng gấp quá, rồi chẳng hiểu sao mà giờ nó lại thế
Cô nhăn mặt khi anh xoay xoay cổ chân sưng phồng của mình. Nhưng không hề kêu đau. Anh nhìn thấy vẻ mặt đó của cô, nên mỉm cười
- Đau thì cứ la lên
- Không sao. Em ổn. Á
Ga Eul hét lên khi anh vặn mạnh chân cô
- Anh cố tình đấy ah, bác sĩ?
Uh tôi cố tình đấy Ga Eul. Tôi muốn em trút hết những đau đớn trong lòng. Đừng giữ lại điều gì nữa. Em chịu đựng đã đủ lắm rồi. Nếu đau thì hãy nói với tôi
- Tôi chỉ kiểm trả xem cổ họng em có bị sao không để cho thuốc một lần
Anh thản nhiên cúi xuống ghi chép gì đó vào tờ giấy trên bàn. Ga Eul mỉm cười nhìn ra cửa
- Em tưởng anh là bác sĩ chuyên khoa thì không khám cho bệnh nhân thường như thế này
- Hôm nay bệnh viện thiếu người
Ji Hoo nói, vẫn đang cắm cúi ghi chép
- Chân em có sao không bác sĩ?
- Bị bong gân nhẹ thôi. Băng bó và uống thuốc vài hôm sẽ khỏi
- May quá. Lúc nãy lái xe đến đây nó sưng lên ghê quá làm em cũng sợ
- Em lái xe đến đây?
- Dạ
- Em biết lái xe trong lúc bị thương là nguy hiểm lắm không?
- Dạ biết nhưng lúc đó không có ai. Em mà ngồi chờ chắc đến sáng mới vào được đây
- Sao không gọi xe
- Đt em nát bấy rồi
Ga Eul cười trước đôi mắt mở to của anh. Cô đã quen một Ji Hoo luôn bình thản, nên thấy anh như vậy quả là rất lạ
Khi Ga Eul cầm lấy toa thuốc và định ra ngòai thì Ji Hoo gọi cô lại
- Ga Eul này
- Dạ?- cô quay lại nhìn anh
- Em đọc báo sáng nay rồi chứ?
- Dạ
- Em…có sao không?
- Không có gì đâu. Em giải quyết xong rồi anh ah
- Giải quyết?
- Em có cách mà. Anh yên tâm
Cô lại cười. Nụ cười của cô khiến Ji Hoo an lòng phần nào
- Uh. Nhưng nếu có gì…em có thể gọi tôi
- Em không chắc, vì cái đt cũ hư mất rồi còn đâu
- Dùng của Yi Jung, nếu em muốn- anh bật cười
- Em không chắc anh ấy có cho mượn không- cô lè lưỡi- Anh ấy là chúa keo kiệt
Và cả hai cùng cười. Rồi cô đứng lên, định nhảy ra ngòai thì anh đã kéo lại
- Để tôi gọi người đưa xe lăn cho em. Em nhảy kiểu này khéo gãy nốt cái chân còn lại
Cô gật đầu và ngồi xuống ghế chờ. Gặp gỡ Ji Hoo thế này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều. Ít ra có thể tạm quên đi mọi chuyện bực mình
Ga Eul ngồi vào xe. Đầu nó bị bẹp dúm lại nhưng máy móc có vẻ vẫn ổn.
“Bác sĩ mà nhìn thấy cảnh này thì chắc điên lên mất”
Cô bật cười khi nghĩ đến vẻ mặt nhăn nhó của Ji Hoo. Biết sao được, cô không muốn đi taxi vào lúc này. Cô khởi động xe rồi chạy khỏi bãi gửi xe của bệnh viện. Định chạy về nhà thì cô chợt nhớ ra có chỗ cần đi hơn. Nên cô quay xe chạy về hướng ngược lại
Khi cô đậu xe trước cửa công ty Yi Jung, đồng hồ xăng cũng dừng đúng vạch đỏ
- Ít nhất mình cũng còn may
Cô nói rồi vơ tay lấy cặp nạng, bước ra khỏi xe
Lần này cô thư ký không hạch hỏi khi thấy cô nữa mà nói bằng một giọng hết sức hồ hởi
- Tổng giám đốc đang ở trong phòng thưa phu nhân
- Không cần gọi điện xin phép ah, thư ký Lee?
Cô nhướng mày như thể rất ngạc nhiên
- Dạ không.
- Tôi tưởng giám đốc không tiếp người không có hẹn
Cô tiếp tục hỏi móc. Hôm nay tự nhiên cô có thích chọc người khác điên lên như thế. Chắc vì cô cũng đang điên
- Với phu nhân dĩ nhiên là khác ạh
- Vậy ah. Cám ơn nhé
Ga Eul thôi hành hạ cô nhân viên đang tháo mồ hôi hột. Cô bước về phòng anh.
Cánh cửa mở ra. Một cô gái đang ôm lấy cổ anh. Và dĩ nhiên anh không phản đối. Cái nhíu mày thóang qua thật nhanh, rồi cô hỏi
- Tôi có làm phiền không?
Yi Jung đã định nói là không. Nhưng rồi bức ảnh trên tờ báo lúc sáng hiện lên trong đầu khiến anh thấy mặt mình nóng lên. Không hiểu tại sao, nhưng Yi Jung đã rất bực mình khi nhìn thấy nó. Nụ cười của cô sáng rực, nhưng lại không phải cho anh. Ở bên Ji Hoo cô vui đến vậy hay sao?
Cô gái buông anh ra định đứng lên. Nhưng anh níu cô ta lại
- Có
- Vậy tôi ra ngòai chờ
Ga Eul nói rồi quay đi thật nhanh. Cô sợ nếu đứng thêm vài phút nữa cô sẽ không kiềm nổi mà lao vào kéo cô gái kia ra khỏi người anh mất
Khỏang nửa tiếng sau thì cô gái xinh đẹp đó rời khỏi phòng anh. Cô bước đến gõ cửa
- Vào đi
Ga Eul bước vào phòng, ngồi xuống ghế
- Anh làm việc thỏai mái thật nhỉ
- Em đến có việc gì?
- Anh đọc báo chưa?
- Rồi. Hình chụp đẹp lắm
- Em chỉ định ghé qua nói với anh chuyện đó. Nhưng có lẽ bây giờ không cần nữa
Cô nói một hơi rồi đứng lên định bỏ đi. Nhưng anh đã kéo cô lại
- Này em chưa nói rõ ràng mà đã bỏ đi là sao?
Bị kéo một cách bất ngờ cộng thêm cặp nạng đã quăng lại bên ngòai khiến cô lọang chọang xém té. May mà anh chụp cô lại kịp
- Anh muốn nghe em nói chuyện gì?
Ga Eul đẩy anh và hỏi
- Dĩ nhiên là chuyện đăng trên báo sáng nay chứ chuyện gì
- Anh quan tâm sao?
- Em có chịu nói hay không?
Yi Jung giật mình nhận ra là mình hơi lớn tiếng. Ga Eul nhìn anh một lúc, rồi cô chớp mắt quay sang hướng khác
- Hôm đó em đi café tình cờ gặp anh Ji Hoo. Xong. Chuyện có vậy thôi tin hay không tùy anh
Cô vừa nói vừa cố gỡ tay anh định bỏ đi
- Này em có chịu đứng lại đó hay không?
Anh kéo cô lại lần thứ hai. Lần này, anh ôm chặt lấy cô. Ga Eul định đẩy ra. Nhưng nghĩ sao, cô lại đứng yên. Hai người đứng như vậy một lúc, cho đến khi anh buông Ga Eul ra, nhìn thẳng vào mặt cô
- Chuyện lúc nãy không có gì. Em tin anh không?
- Em đâu có nói gì
- Nhưng anh biết em không vui
- Em đã nói em không…
Đột nhiên anh kéo cô lại gần và hôn lên môi cô. Ga Eul đứng yên, không đáp trả nhưng cũng không kháng cự. Chưa bao giờ cô từ chối nụ hôn của anh.
- Cô gái lúc nãy là người mẫu đại diện cho dòng sản phẩm mới của công ty
Yi Jung nói khi anh buông cô ra.
- Tổng giám đốc có nghĩa vụ phải ôm người mẫu đại diện ah? Em mới biết đấy
- Cô ta ôm anh
- Cũng như nhau thôi. Em không can thiệp vào đời tư của anh. Thỏa thuận rồi mà.
- Vậy nếu anh cho phép em thì sao?
Ga Eul nhìn anh ngạc nhiên. Rồi cô bật cười
- Anh say đấy ah?
- Hòan tòan không
- Vậy anh biết mình vừa nói gì không?
- Anh nói rằng từ ngày hôm nay, Chu Ga Eul sẽ bắt đầu bước vào cuộc sống của anh
Yi Jung nói rồi quay về bàn ngồi, mặc kệ Ga Eul đang đứng sững ngay gần cửa
tình cảm jữa 2 người đã thực sự bước wa 1 trang mới hok bít phía trước có còn sóng gió j đợi họ nữa hok đây????????????