-
Trừng mắt nhìn Ngọc Anh, Tiểu Khương lạnh lùng:
– Chị đã nắm được điểm yếu của tôi, tôi cũng đã rời xa Khánh Bình, chị còn muốn gì ở tôi nữa mà đi tìm tôi? Xin làm ơn để cho tôi yên! Hay là chưa đạt mục tiêu nên chị chưa thỏa lòng? Tình yêu mà, đừng ép buộc nó.
Ngọc Anh khó chịu:
– Dựa vào đâu mà cô nói như vậy?
Tiểu Khương cười chua chát. Cô vừa cười vừa ôm thằng hé hôn vào má nó, giọng tỉnh như không:
– Không phải sao? Có hai điều để tôi kết luận. Thứ nhất, nơi tôi ở không phải dễ tìm. Thứ hai, chị và Khánh Bình rất thân, có mối quan hệ lâu ngày, nhưng đó chỉ là tình bạn, và nếu anh ấy yêu chị, chị không phải vất vả đi tìm tôi.
Ngọc Anh gườm gườm, cô hiểu rõ bản lãnh đối thủ của mình. Cô châm biếm:
– Cô có vẻ tự tin quá nhỉ!
Tiểu Khương lại cười:
– Nếu tôi không có tự tin, tôi đã lọt xuống hố rồi còn đâu. Ngọc Anh! Chị cũng trẻ đẹp tôi nghĩ chị hiểu tình yêu là sự rung động giữa hai trái tim, cái gì miễn cưỡng sẽ không có kết quả.
Ngọc Anh hằn học:
– Cô đừng lên mặt dạy đời. Chẳng hơn tuổi tôi đâu tôi nói thật, tôi sẽ giành lấy Khánh Bình.
Tiểu Khương thản nhiên:
– Tôi chưa bao giờ giành lấy Khánh Bình cả. Vả lại, quyền quyết định không phải của chị. Nhưng yên trí đi chị Ngọc Anh, tôi không có ý định gì trong tương lai của tôi là sẽ có Khánh Bình đâu. Đối với tôi, hạnh phúc của Tiểu Thanh mới quan trọng. Tôi có trách nhiệm của người chị và ... người mẹ nữa.
– Nó đâu phải con của cô.
Tiểu Thanh phải có một tương lai tươi sáng, nó đã vì muốn cứu tôi mà cuộc đời trở nên bất hạnh. Nó làm mẹ khi mới mười sáu, cha nó là ai, không ai biết.
Tôi muốn em gái tôi vui sống.
– Vậy còn hạnh phúc của Tiểu Khương?
– Hạnh phúc của Tiểu Thanh là hạnh phúc của tôi.
Khánh Phong đi vào cắt ngang câu chuyện của cả hai.
Ngọc Anh đứng dậy.
– Anh Phong ...
Khánh Phong gật đầu ngồi xuống chiếc ghế trống. Anh thân mật:
– Tiểu Khương! Giao bé Thắng cho vú đi, ngày mai đi làm với anh. Ngọc Anh sẽ không nói với ai chuyện ở đây đâu mà.
– Em cũng mong như vậy.
Đã xác định cho mình một hướng đi, vì hạnh phúc của em gái, song Tiểu Khương vẫn nghe lòng mình canh cánh một nỗi niềm. Đã yêu thì không dễ dàng để quên.
------------------
Bà vú có vẻ lúng túng khi thấy Tiểu Khương. Vú vội gác điện thoại xuống, giả lả:
– Hai người đó về hết rồi hả cô?
– Dạ. Vú vừa nói chuyện với ai vậy?
– À ...
Vú Liên có vẻ không tự nhiên:
– Tôi ... nói chuyện với con trai tôi:
Tiểu Khương cười:
– Vú có con trai nữa hả? Vậy sao con thấy vú thương và lo cho anh Khánh Bình vậy, làm đôi lúc con tưởng vú có một mình.
– À ...
Vú Liên không nói gì thêm, song nhìn vào mặt vú, hình như rất vui, nên Tiểu Khương đùa:
– Con trai vú báo tin sắp cưới vợ hả vú?
Vú Liên mỉm cười:
– Cũng ... sắp như vậy.
Đúng là Duy Sơn báo tin anh sẽ cưới vợ, bây giờ cả ba người Cát Bình, Khánh Bình và Duy Sơn đều hòa thuận chị em với nhau, bà vui vì Duy Sơn đã giải quyết mọi chuyện êm đẹp.
Thằng bé khóc, Tiểu Khương toan bế nó, nhưng vú Liên ngăn lại:
– Để cho vú. Trước kia không biết thì thôi, bây giờ biết hoàn cảnh của con, vú thương lắm. Nói thật nghen, con chưa chồng mà nuôi con như thế này, không tiện lắm.
Tiểu Khương cười nhẹ:
– Con biết chứ vú, nhưng con muốn Tiểu Thanh không bận tâm gì cả, lo học ra trường đi dạy cái đã. Hãy cứ để Tiểu Thanh nghĩ thằng cu Bin là con nuôi của con. Vú phải giúp con giữ kín chuyện này vú nhé.
– Ừ. Nhưng chỉ sợ ....
Có tiếng xe đỗ lại trước cửa Tiểu Thanh về tới, cô vui vẻ dựng chống xe đi nhanh vào nhà.
– Chị Hai, vú!
Sà lại, Tiểu Thanh bế bé Bin lên hôn và nựng nịu nó. Tiểu Khương kín đáo liếc vú Liên, xong cô vờ trêu em gái:
– Về đến nhà mừng cháu mà không mừng chị với vú vậy Thanh.
Tiểu Thanh nũng nịu:
– Em chào rồi mà. Cu Bin dễ thương, em phải nựng nó chứ, hay em nựng cả chị nữa nhá.
Tiểu Khương phì cười:
– Thôi, xin cô. Chiều nay trông em vui quá vậy Tiểu Thanh?
– Bí mật, chưa đến lúc nói cho chị nghe. À! Nhà mình có khách đấy. Anh Duy Sơn, vào đi chứ.
Tiểu Khương kinh ngạc, vú Liên cũng kinh ngạc. Vú kêu lên:
– Sơn ...
Tiểu Thanh tròn mắt:
– Vú cũng quen anh Sơn nữa hả?
Duy Sơn thản nhiên đi vào ôm vai vú Liên:
– Người này là mẹ ruột của anh. Anh quen bà từ khi còn trong bụng của bà kìa.
Tiểu Khương há hốc mồm:
– Anh Sơn! Sao bây giờ mới nói hả?
Duy Sơn cười vui vẻ:
– Hôm nay, con trai mẹ đến nhà làm quen với gia đình vợ sắp cưới của mình.
Mẹ phải làm chủ hôn cho con, nếu không chị vợ của con không chịu gả em gái của cổ cho con.
Tiểu Thanh đỏ mặt lườm Duy Sơn:
– Em đưa anh về nhà chơi, chứ ai nói làm vợ anh hồi nào, muốn chị Hai mắng hả?
Không ai thấy vẻ lo ngại của Tiểu Khương, sao có những điều oái oăm như thế. Có còn lo sợ, Duy Sơn đã đến đây, thì nhất định Khánh Bình sẽ đến.
-
Duy Sơn đưa tay ra đòi bắt tay Tiểu Khương, giọng anh nghiêm chỉnh:
– Chị Hai! Chắc là không nỡ mắng chúng tôi chứ? Chị cũng đừng có sợ, tôi đi cùng với Tiểu Thanh, chứ không có cái đuôi nào bám theo đâu.
Câu nói đầy ẩn ý, Tiểu Khương làm vẻ thản nhiên:
– May là anh chưa có báo cho cái đuôi nào theo, nếu không, anh sẽ biết tay tôi.
Cả ba phì cười, Duy Sơn tự nhiên ôm vai mẹ mình lại ngồi xuống ghế.
– Mẹ à! Mẹ xem Tiểu Thanh có vừa ý mẹ không? Sau này con cưới cổ làm vợ nghen mẹ. Con nói nghiêm túc chứ không đùa đâu.
Tiểu Khương đã bình tĩnh lại, cô nghiêm nghị nhìn Tiểu Thanh đang cúi đầu thẹn thùng. Gương mặt Tiểu Thanh đang đỏ lên màu hồng của hạnh phúc tình yêu.
Tiểu Thanh và Duy Sơn yêu nhau, liệu Duy Sơn có biết ...
– Tiểu Thanh! Em và vú bế cháu vào trong đi, chị muốn nói chuyện với anh Sơn một lát.
Tiểu Thanh không dám cãi lại, cô có vẻ hơi lo lắng vì vẻ quan trọng của chị mình. Cô vờ nói:
– Chị Hai và anh Sơn uống nước, em đi lấy nghen.
Còn lại cả hai, Tiểu Khương đưa Duy Sơn ra vườn. Anh lạ lùng nhìn quanh, xung quanh nhà trồng toàn trúc, những cây trúc cao và xanh rì.
Tiểu Khương đứng lại nhìn Duy Sơn:
– Anh có biết vì sao tôi cần nói chuyện riêng với anh không?
Duy Sơn trả lời ngay:
– Em sợ anh sẽ làm tổn thương Tiểu Thanh chứ gì? Anh yêu Tiểu Thanh, có thể em không tin vì trước đó anh đã từng nói là anh yêu em.
Ánh mắt Duy Sơn hoàn toàn nghiêm túc:
– Tiểu Khương, anh vẫn còn tình cảm với em.
Anh giơ tay lên ngăn Tiểu Khương khi thấy cô định nói.
– Đừng cho là anh đùa. Anh là nhà văn, cho nên anh rất nhạy cảm với cái đẹp. Anh không phủ nhận tình cảm từng có với em, nhưng anh hiểu rõ nó không phải là tình yêu thật sự. Em yêu Khánh Bình, anh biết rõ như thế.
Tiểu Khương cười dịu dàng:
– Cám ơn anh đã hiểu em, nhưng chuyện của anh và ...
– Em đừng nghĩ đó là tình yêu sét đánh, có những thứ tình cảm rất khó nói.
Anh đã nhận rõ ra Tiểu Thanh vô cùng quan trọng với anh, anh không thể không có cô ấy.
– Duy Sơn! Em hiểu anh và cũng chưa bao giờ nghi ngờ nhân cách của anh, nhưng ...
Tiểu Khương cau mày bực bội quay đi, biết nói như thế nào đây? Tiểu Thanh cần có một người hiểu và thông cảm, nhưng đàn ông là chúa ích kỷ, họ yêu nhiều phụ nữ và chung sống nhiều phự nữ, nhưng khi lấy vợ, vẫn mong cô vợ trinh trắng. Liệu Duy Sơn có vượt qua được sự tầm thường đó? Tâm hồn nghệ sĩ của anh có phóng khoáng khi vợ mình từng bị cưỡng hức và thậm chí còn sinh con.
– Tiểu Khương! Em lo về thằng cu Bin à.
Đến phiên Tiểu Khương thất sắc, cô nghe giọng mình khàn đi:
– Anh ... cũng biết?
– Ừ. Chính Tiểu Thanh đã nói. Nước mắt của cô ấy đã gột sạch sự nhỏ nhen trong lòng anh. Anh yêu cô ấy và chấp nhận quá khứ của cô ấy.
– Duy Sơn ... - Tiểu Khương quá xúc động đến thành nghẹn ngào – Cảm ơn anh. Xem như trọn kiếp này em mang ơn anh.
– Vậy kiếp sau làm trâu ngựa trả ơn cho anh đi.
Tiểu Khương phì cười lườm Duy Sơn.
– Được, Tiểu Thanh là tất cả với em mà.
– Nhưng anh có điều kiện. Bọn anh sẽ tổ chức cưới, nhưng khi cô ấy ra trường, em phải trả cu Bin về cho mẹ nó. Anh không ích kỷ giành Tiểu Thanh đâu, vì mẹ là phải gần con.
Tiểu Khương cảm động đưa tay ra.
– Cám ơn anh nhiều lắm, Duy Sơn.
– Em lại khách sáo nữa rổi. Đừng mau nước mắt quá, chị vợ của tôi.
Duy Sơn siết nhẹ tay Tiểu Khương lúc đó không kềm được xúc động, bật khóc nức nở.
– Hừm ...
Một tiếng đằng hắng lớn, cả hai người giật mình quay lại. Duy Sơn kêu lên:
– Khánh Bình! Mày đến khi nào vậy?
Trông Khánh Bình quá bụi trong bộ đồ quần Jeans, áo thun, tóc bù xù. Anh thọc tay vào túi quần gườm gườm nhìn cả hai.
– Chị vợ, em rể mà như vậy hả?
Một tháng hơn không gặp nhau, bây giờ lù lù xuất hiện, còn giở giọng hoạnh họe châm chọc, Tiểu Khương tức mình trừng mắt. Khánh Bình không vừa cũng trừng mắt lại.
Duy Sơn bật cười:
– Rừng trúc này mà lên phim kiếm hiệp thì khỏi chê, nhưng hai vai chính diễn dở quá. Thôi, để tôi vào nhà đã.
Duy Sơn bỏ đi vào nhà, anh đoán không lầm, có lẽ Cát Bình cũng đang ở trong nhà. Mẹ của anh là thủ phạm gọi điện thoại báo cho Cát Bình cũng nên.
Thấy Duy Sơn đi, Tiểu Khương cũng định đi, nhưng cô bị Khánh Bình chận lại:
– Nè! Bây giờ ai có lỗi trước mà bỏ đi hả? Hôm nay, tôi đến đây không phải để năn nỉ đâu.
Câu nói của Khánh Bình có tác dụng châm ngòi nổ. Tiểu Khương đứng lại, cô nhìn Khánh Bình như thách thức:
– Tôi đâu có mong mỏi anh đến. Còn nữa, tôi chưa bao giờ nghĩ mình được ai năn nỉ, cho nên anh đừng có xuất hiện trước mặt tôi.
– Nói vậy là ý gì hả? Hơn tháng trời nay bỏ đi không nói một tiếng, em có biết là anh khổ sở như thế nào không? Người đâu ác còn hơn quỷ.
Nghẹn ngào trước những lời của anh, song Tiểu Khương vẫn bướng bỉnh:
– Anh như thế nào đó là chuyện của anh, không liên quan đến tôi.
– Em vô trách nhiệm như vậy sao? Chối bỏ tình yêu là cá tính của em à?
– Vậy nói chia tay nhé? Anh đâu phải chỉ có một mình tôi.
Khánh Bình chết trân nhìn Tiểu Khương, không ngờ cô có thể nói với anh lời lẽ tàn nhẫn như vậy. Thật lâu anh mới nói được:
– Chia tay? Được thôi, anh sẽ làm như ý em, đúng là anh có mắt mà không biết nhìn người. Tôi thật sự hối hận khi đến đây. Thật hối hận ...
– Vậy thì đi về đi, còn kịp kia mà. Nên nhận sự an ủi của Ngọc Anh, cô ấy ...
Khánh Bình túm tay Tiểu Khương, anh kéo sát cô vào anh dữ tợn, cô chỉ biết làm cho anh đau lòng. Tiểu Khương cố vùng ra, nhưng cô càng cố vùng vẫy, Khánh Bình càng siết chặt cô vào anh hơn, đôi cánh tay như sẵn sàng nghiền nát cô ra.
– Em còn dám bảo anh như vậy hả?
Cô vừa định trả lời, anh đã hôn cướp lên môi cô, hôn thật mạnh.
Tiểu Khương ý thức được việc Khánh Bình đang hôn cô, anh muốn áp đảo cô. Tình yêu mạnh mẽ của anh sẽ cuốn phăng bao dỗi hờn trong cô. Nhưng lần này thì khác, cô không muốn mình yếu đuối, cũng như không muốn gây khó khăn cho anh. Cô đang thọ ơn Cát Bình và là kẻ đối đầu với người ơn của mình.
Thôi thì từ bỏ tình yêu này, dù cô biết trái tim cô sẽ đau đớn khi xa anh.
Cô đẩy anh, nhưng càng đẩy Khánh Bình càng lì lợm siết chặt cô vào anh, càng né tránh môi anh càng cuồng nhiệt tìm môi cô.
– Ái ...
Khánh Bình kêu lên khi bị Tiểu Khương cắn vào môi anh, cô giận dữ:
– Anh hãy làm người lớn giùm tôi đi.
Nhíu mày muốn đụng nhau, Khánh Bình cũng giận dữ không kém, bản lĩnh đàn ông trong anh trỗi dậy, khiến anh càng muốn chinh phục cô hơn. Anh siết cô vào anh như kềm kẹp, mặc kệ cái đau và mặc kệ máu môi anh tươm ra, anh hôn cô điên dại.
Tiểu Khương đấm thùm thụp vào ngực Khánh Bình, cô vùng vẫy né tránh anh, nhưng rồi chợt nhận ra vị mặn nơi đầu lưỡi. Máu! Cô mở to mắt sợ hãi và không dám chống cự nữa.
Khánh Bình đáng sợ thật, một khi anh đã muốn thì bất chấp tất cả. Có một người tình cá tính mạnh mẽ là hạnh phúc hay bất hạnh đây?
Nụ hôn trở nên dịu đàng, đầm thắm với bao đam mê. Lúc sau nữa, Khánh Bình mới chịu buông Tiểu Khương ra.
– Em ác vừa thôi chứ.
Tiểu Khương nắm tay lại đấm vào ngực Khánh Bình, nhưng lần này là cái đấm yêu thương.
– Đáng ghét! Người đâu lì lợm.
– Có như vậy, anh mới khuất phục em được chứ.
– Nhưng người ta bảo chia tay, sao còn làm như thế hả?
Khánh Bình cau mày:
– Chia tay là sao?
– Là chia tay chứ sao nữa. Vớ vẩn!
Tiểu Khương bỏ chạy đi vào nhà.
-
bạn ơi nhanh nhanh nhá
truyện hay wa'
^____________^
thank bạn nhìu
-
Hoàng hôn xuống từ lâu, lễ đường chìm trong tôn nghiêm. Duy Sơn đang đeo nhẫn cho Tiểu Thanh. Cô dâu trẻ thẹn thùng và thật duyên dáng, còn chú rể lịch lãm, đẹp trai.
Chỉ có Khánh Bình ngồi rầu rĩ trong một góc. Cát Bình bước lại gần:
Khánh Bình! Em không khỏe hả?
Vú Liên cũng đến bên cạnh.
– Sao vậy con? Con đi phụ Duy Sơn tiếp khách đi chứ.
Khánh Bình gục gặc đầu đứng dậy, lững thững đi ra phía sau mà mắt liếc về phía Tiểu Khương, cô đang đứng nói chuyện vui vẻ với Khánh Phong.
Thấy mà ghét!
Khánh Bình mắng thầm. Cát Bình nhìn theo, cô hiểu được những suy nghĩ và sự bực bội của Khánh Bình, tất cả vì Tiểu Khương, nên nói với theo:
– Bình này! Em đừng có nói là chị không nhắc em. Em biết Khánh Phong bây giờ là gì của chị không?
Khánh Bình vùng vằng:
– Con nuôi của ba chị thì dĩ nhiên là em nuôi của chị rồi.
Cát Bình mỉm cười:
– Biết như vậy thì tốt. Chị không bênh ai bỏ ai, chỉ nhắc cho một câu này:
tình yêu đừng chiều chuộng quá. Em rất bản lĩnh mà, sao không làm theo ý mình mà ngồi chờ sung rụng. "Nhất cự ly, nhì tốc độ", em nên nhớ câu nói đó.
Khánh Bình bỏ đi ra phụ Duy Sơn tiếp khách chỉ được một lúc anh đi tìm bà Liên.
– Mẹ à! Con đau bụng quá, con đi về nhà trước nghen.
Vú Liên lo lắng:
– Con đau làm sao, có cần đi bác sĩ không?
– Dạ, không cần đâu.
Khánh Bình đi nhanh ra xe, trời vừa nhá nhem tối. Đoàn xe từ giáo đường cũng bắt đầu chuyển bánh về nhà.
Tiểu Khương ngồi xe sau cùng, cô nhìn quanh tìm vú Liên. Vú Liên vừa lên xe đi với Cát Bình. Tiểu Khương thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Thanh đã tìm thấy hạnh phúc, cô tin Duy Sơn là người tốt cho Tiểu Thanh nương tựa suốt đời.
Mệt mỏi, Tiểu Khương ngả người ra xe nhắm mắt lại. Xe chạy đi, Tiểu Khương chợt có cảm giác lạ, nên mở mắt ra. Cô thảng thốt khi nhận ra Khánh Bình đang ngồi ở tay lái, mà lúc nãy lên xe vì mệt mỏi nên cô không chú ý.
Cô kêu lên:
– Sao lại là anh, anh lái xe đi đâu vậy?
Xe chạy dọc bờ sông, Khánh Bình tấp vào, anh mở cửa xe bước xuống đi ra sau mở cửa cho Tiểu Khương.
– Mời cô xuống xe .... cô Mười Bốn.
Tiểu Khương do dự rồi cũng bước xuống xe, hai người cùng nhìn nhau. Gió từ sông thổi lên lành lạnh. Tiểu Khương khoanh hai tay trước ngực cho đỡ lạnh.
Chiếc áo cô đang mặc quá mong manh. Cô lườm Khánh Bình:
– Khi không anh đưa tôi ra đây chi vậy? Tôi không thích ngắm sông đâu.
Khánh Bình điềm đạm:
– Nếu không muốn ngắm sông thì chúng ta cùng làm rõ một chuyện nhé?
– Anh nói đi!
– Em định giải quyết chuyện chúng ta như thế nào?
Tiểu Khương quay mặt để giấu cảm xúc trong lòng. Khánh Bình tha thiết:
– Em muốn gì thì cũng nên nói rõ ra. Em xem, Duy Sơn đã cưới Tiểu Thanh, em còn muốn lo lắng gì nữa? Tự dưng lạnh nhạt đòi chia tay, phải nói rõ lý do, anh mới chịu chia tay.
Quay mặt lại, Tiểu Khương ngắm gương mặt Khánh Bình thật gần gũi với cô, gương mặt từng cho cô nhung nhớ trăn trở. Cô lạnh nhạt:
– Em không có gì để nói cả, chúng ta về nhà hàng đi.
– Anh không đi đâu, nếu như em từ chối nói sự thật. Anh yêu em và muốn cùng em chia sẻ mọi khó khăn.
– Hôm khác, em sẽ nói.
– Không hôm khác, tại sao hôm nay không nói được?
– Khi nào anh tỉnh táo và ... chững chạc ra đã.
– Em vẫn cho là anh bồng bột, trẻ con?
– Vậy anh làm người lớn nhé!
Khánh Bình lôi Tiểu Khương đi băng băng, cô kêu lên:
– Anh đưa em đi đâu vậy?
Không thèm trả lời, Khánh Bình cứ lôi Tiểu Khương đi. Đôi giày cao gót dưới chân cô như trẹo qua trẹo lại. Cô hét lên:
– Anh điên rồi hả?
Khánh Bình lôi Tiểu Khương vào nhà hàng nổi, nơi đang có chương trình ca nhạc. Anh lôi cô vào sân khấu, chụp micro của MC giữa những đôi mắt kinh ngạc của mọi người. Anh dõng dạc:
Kính thưa quý vị, xin lỗi quý vị vì sự bất nhã của tôi.
Tiểu Khương cố gỡ tay Khánh Bình ra khỏi tay mình, nhưng không được, cô đành cười giả lả với mọi người, rồi nghiến răng nghiến ngầm bên tai anh.
– Tôi sẽ giết anh, nếu anh lên cơn điên. Điên rồi hả?
– Tôi điên vì trót yêu cô gái bên cạnh tôi, thưa quý vị.
Tiểu Khương trợn mắt nhìn Khánh Bình. Chuyện vậy mà anh cũng dám nói trước đám đông, có đến cả trăm người ôi! Anh điên mất rồi.
Khánh Bình vẫn tỉnh bơ ... điên:
– Thưa quý vị, tôi tỏ tình mãi vẫn không nhận được câu trả lời "anh yêu em'' của cô ấy. Tôi đến đây là để xin quý vị một lời khuyên.
– Ồ ...
Nhiều tiếng kêu ồ lên:
– Lãng mạn thật!
– Anh ta tuyệt làm sao!
Trời ạ! Nếu có một điều ước, Tiểu Khương ước cho đất nứt ra để cô chui quách xuống, xấu hổ chết đi được.
Tiếng ồ nhao nhao của mọi người càng lúc càng hơn. Duy Sơn đi đến:
– Mày làm gì vậy Bình, điên rồi hả?
Khánh Bình rít giọng:
– Dẹp mày đi! Tao còn chưa làm rõ đứa nào làm anh đó.
Duy Sơn đành chào thua, hình như thần kinh của Khánh Bình đang có vấn đề.
Tiếng bên dưới lại nhao lên bảo Tiểu Khương:
– Hãy nói yêu anh ấy đi!
– Phải, nói yêu anh ấy đi!
Tiểu Khương xấu hổ chết đi được. Còn Khánh Bình lại như chắng biết xấu hổ gì cả.
Tiểu Thanh bước đến, cô trao bó hoa của mình cho Khánh Bình. Lợi dụng lúc Khánh Bình buông tay mình để nhận bó hoa, Tiểu Khương vội chạy đi.
Tiểu Thanh mỉm cười:
– Anh chạy theo chị ấy đi!
Khánh Bình ôm hoa chạy đuổi theo, anh bắt kịp Tiểu Khương ở bụi trúc đào, ôm cô lại anh nài nỉ:
Tiểu Khương! Em đừng chạy trốn anh mà.
Tiểu Khương tức giận:
– Anh định mang em ra làm trò cười cho mọi người phải không? Người ta mà nhìn em, người ta cười cho đó, không biết xấu hổ.
– Vậy em lấy anh đi.
– Có điên mới lấy anh. Hứ!
Anh nắm tay cô, ấn bó hoa vào.
– Vậy em đem anh về nhà, đóng cửa dạy bảo nhau từ từ, em nhé.
Không nén được, Tiểu Khương phì cười:
– Anh chịu nghe em sao?
– Nghe, nghe hết, miễn em đừng có nói lời chia tay với anh.
Tiểu Khương cúi mặt giấu nụ cười.
– Vậy em ... không nói lời chia tay nữa, có được chưa?
– Còn nữa, em nói là làm vợ anh nữa.
Đúng là được voi đòi tiên, Tiểu Khương mắng.
– Cầu hôn như vậy đó sao?
– Vậy em bảo anh phải làm sao đây?
Khánh Bình nhẹ nhàng kéo Tiểu Khương vào vòng tay mình, anh cúi xuống hôn cô.
– Tiểu Khương, hãy làm vợ anh nha?
Tiểu Khương gật nhẹ, mắt cô ngoan ngoãn khép lại đón nhận nụ hôn của anh, nụ hôn dịu dàng nhưng không kém phần say đắm.
Anh thì thầm trên môi cô:
– Luôn mắng người ta trẻ con, nhưng em mới là trẻ con, không biết hôn gì cả. Anh phải cưới em gầp về nhà và hãy mau cho ra lò một chú nhóc con nữa ...
Xấu hổ, Tiểu Khương véo vào hông anh:
– Nham nhở quá đi!
Khánh Bình cười thật to. Tình yêu quả là điều kỳ diệu, xóa tan bóng đêm u tối, mang lại hạnh phúc ngọt ngào.
Hết
-
oái, đơn giản hết rồi sao?
ngắn thế
nhưng dù j cũng thank bạn nhìu nhìu
chắc mình fai đóng đô ở đây lun wa'
cười^^
-
Truyện hay lắm ! Cám ơn bạn nhiều , nhưng kết thúc co vẻ hơi nhanh nhỉ ( đấy chỉ là cảm nhận cua mình ) Thanks nha , chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ.
-
hay lam cam on ban da post truyen nay
-
mỗi lần đọc xong 1 câu truyện kết thúc có hậu, mình luôn cảm thấy lòng nhẹ nhàng và yêu đời hơn, cảm ơn bạn đã post nha ^^
-
Tớ đọc bất kỳ truyện nào hay, khi đến kết thúc đều cảm thấy hơi nhanh như bạn thấy vậy, nhưng truyện nào cũng cần phải kết thúc, và kết thúc đẹp là mong ước của bọn mình các bạn nhỉ!