Chương 10-3; 10-4; Hồi kết
VOL 10-3
Màn đêm buông xuống, Paris thời thượng đã khoác lên mình bộ trang phục lộng lẫy được kết từ ánh đèn lung linh, đa sắc, tạo một ấn tượng hoàn toàn khác đối với mọi người.
Nhà hát OPERA tràn ngập trong không khí cổ điển càng long lanh hơn trong ánh đèn và những bộ quần áo sang trọng của không ít nhân vật nổi tiếng trong xã hội cũng như giới âm nhạc. Rất nhiều Hoa kiều nghe nói nhân vật chính của buổi biểu diễn này là một cô gái người Trung Quốc nên đặc biệt đến đây.
Buổi biểu diễn vẫn chưa bắt đầu mà những người trong hội trường đã bàn luận về loại nhạc cụ phương Đông kỳ diệu và cô gái Trung Quốc xinh đẹp sử dụng nó để biểu diễn.
Hàn Âm Ái ngồi hàng ghế đầu, mỉm cười nhìn hội trường náo nhiệt. Hiểu Tranh đã chuẩn bị sẵn sàng. Hôm nay cô sẽ giống như mọi người ở đây, là một khán giả thuần túy, thưởng thức tiếng đàn của Hiểu Tranh.
Trợ lý ban tổ chức mời hai người châu Á ngồi ở hàng ghế đầu cùng với Hàn Âm Ái. Trong đó một người đàn ông trung niên đeo kính râm đã gây chú ý với cô. Khuôn mặt của người này rất quen nhưng Hàn Âm Ái không thể nhớ ra đó là ai.
Buổi biểu diễn bắt đầu.
Sau lời giới thiệu của người dẫn chương trình và tràng pháo tay của khán giả, Hiểu Tranh trong chiếc váy lụa màu xanh nhạt chậm rãi bước ra sân khấu.
Tất cả mọi người đều yên lặng, chăm chú ngắm nhìn cô gái phương Đông xinh đẹp.
Hiểu Tranh mỉm cười cúi chào mọi người rồi nói: “Cảm ơn tất cả các quý vị có mặt ở đây đã cho tôi cơ hội biểu diễn riêng. Tôi cảm thấy vô cùng vui mừng và vinh dự. Không chỉ vì tôi có cơ hội đứng trên sân khấu quốc tế này, quan trọng hơn tôi có thể thể hiện được sức hấp dẫn đặc biệt của đàn tranh – loại nhạc cụ dân tộc truyền thống của Trung Quốc…”.Những lời nói ngắn gọn nhưng súc tích của Hiểu Tranh khiến tất cả mọi người quý mến và khâm phục cô hơn. Chính nhờ tình yêu sâu sắc với nghệ thuật dân tộc mà cô gái nhỏ tuổi này mới gặt hái được thành công lớn như vậy…
Buổi biểu diễn của Hiểu Tranh bắt đầu bằng bản nhạc Xuân giang hoa nguyện dạ như thơ như họa… Tiếng đàn tao nhã, diễm lệ, tài nghệ uyên thâm của Hiểu Tranh và phong thái phương Đông nồng nàn khiến tất cả người nghe đắm say…
Cuối cùng, một tiếng biểu diễn cũng kết thúc. Buổi biểu diễn của Hiểu Tranh thành công vang dội. Trong tràng pháo tay nồng nhiệt và hò reo của khán giả, Hiểu Tranh biểu diễn thêm hai tiết mục…
Buổi biểu diễn sắp kết thúc, chỉ còn lại một tiết mục cuối cùng. Hiểu Tranh đứng dậy, cô muốn nói lời cảm ơn tới tất cả khán giả. Mọi người đều yên lặng, giọng nói trong trẻo của cô vang lên: “Tiếp theo tôi xin biểu diễn bản nhạc do chính mình phổ nhạc với nhan đề Adeline bên sợi dây đàn để gửi gắm nỗi nhớ về người yêu phương xa. Cảm ơn mọi người”.
Tiếng đàn trầm lắng, trang nhã vang lên dưới những ngón tay uyển chuyển của Hiểu Tranh. Nỗi nhớ mong sâu lắng lan tỏa trong không trung. Đắm mình trong tiếng đàn ấy, dường như bạn có thể nhìn thấy rừng trúc tươi xanh, một cô gái áo trắng, mái tóc dài bay bay trong gió đang nhẹ lướt dây đàn, chờ đợi người yêu đi xa. Mưa đêm lất phất, cô gái bắt đầu lo lắng. Đôi mắt đẹp ẩn chứa nỗi mong nhớ chứa chan. Cơ thể mảnh dẻ run rẩy trong gió đông nhưng vẫn hiên ngang trước giông bão chỉ để người yêu của mình có thể nghe thấy tiếng đàn du dương của mình khi chàng vừa mới trở về.
Dần dần, dần dần, trong màn mưa bụi mịt mù xuất hiện một âm thanh mờ ảo. Cô gái xinh đẹp vui mừng đứng dậy, thầm nghĩ chắc chắn người yêu của mình đã trở về… nhưng đến khi người đó lại gần mới biết thì ra chỉ là một người qua đường.
Bản nhạc biến đổi cùng với những xúc cảm tinh tế. Tất cả mọi người đều đắm chìm trong tiếng nhạc, nức lòng theo những biến đổi tâm trạng của cô gái.
Khi nốt nhạc cuối cùng nhạt dần, nhà hát với ánh đèn rực rỡ bỗng nhiên chìm trong bóng tối.
“Ồ, đã xảy ra chuyện gì vậy?”.
“Vì sao lại như thế được? Mất điện sao?”.
…
Khán giả bắt đầu bàn tán xôn xao, Hiểu Tranh lúng túng đứng trên sân khấu, không biết phải làm gì.
Trong bóng tối, một hình bóng như đã từng quen từ từ đi về phía Hiểu Tranh. Đột nhiên Hiểu Tranh như chợt nhận ra điều gì đó, cô lặng lẽ đứng ở sân khấu rộng lớn.
Trong bóng tối tĩnh lặng, một luồng không khí thân thuộc từ từ lại gần…
Hiểu Tranh bỗng thấy toàn thân run rẩy! Hơi thở thật thân thuộc, dường như là…
Một cánh tay vòng qua chiếc eo mảnh dẻ, bờ môi có cảm giác nóng ấm, cảm giác rất quen thuộc, khắc cốt ghi tâm, chưa bao giờ quên!
Là anh! Cuối cùng cô đã chắc chắn người đó chính là anh!
Không gì có thể diễn tả hết niềm vui trong lòng cô. Hiểu Tranh lao vào vòng tay quen thuộc ấy, đáp lại nụ hôn nồng nàn, quen thuộc.
Ánh đèn trong nhà hát lại vụt sáng. Trên sân khấu, một đôi trai gái đang ôm hôn thắm thiết…
“Ôi! Lãng mạn quá!”.
“Một khúc nhạc nền tuyệt diệu!”.
…
Có lẽ nỗi nhớ nhung da diết mà Hiểu Tranh biểu đạt trong bài diễn tấu của mình và niềm vui mừng hiện tại xua đi nỗi u buồn trên khuôn mặt của cô khiến những khán giả Pháp vốn yêu thích sự lãng mạn đã nhớ đến một bài hát tình yêu lãng mạn – hai người xa nhau cuối cùng đã gặp lại, cả nhà hát náo nhiệt hẳn lên. Tiếng cười và những tràng pháo tay nồng nhiệt rộn vang…
VOL 10-4
Bầu trời đêm xanh thẳm, vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời, thỉnh thoảng còn có vài đám mây lướt qua.
Trên quảng trường phía trước nhà hát, cây ngô đồng cao lớn đã nở những đóa hoa xinh đẹp, tinh khiết. Một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, bông hoa trắng muốt mang theo hương thơm ngọt ngào từ từ rơi xuống mặt đất, đậu trên người Hiểu Tranh và Joon Ho.
Hiểu Tranh ngả vào lòng Joon Ho, vẫn cảm giác như mình đang ở trong giấc mơ.
“Em tưởng rằng… em tưởng rằng sẽ không được gặp anh nữa. Nhưng… bây giờ anh lại xuất hiện thần kỳ như thế này. Trời ơi! Có phải em đang nằm mơ không?” Hiểu Tranh ngẩng đầu, ngây người nhìn khuôn mặt tuấn tú, rạng ngời của Joon Ho.
Joon Ho cúi đầu, hôn cô một cái thật dịu dàng, sau đó nhìn cô trìu mến: “Tình yêu có thể làm nên kỳ tích, chẳng phải sao?”.
Tình yêu có thể làm nên kỳ tích? Đây chẳng phải là câu nói của “Nỗi nhớ phương xa” sao? Hiểu Tranh tròn mắt nhìn khuôn mặt như cười mà không phải là cười của Joon Ho. Vậy thì… vậy thì… anh chính là…
“Bây giờ chẳng phải kỳ tích đã xuất hiện rồi sao?”. Joon Ho nháy mắt, mỉm cười.
“Anh là… Nỗi nhớ phương xa?”. Hiểu Tranh ngạc nhiên nhìn anh.
Joon Ho mỉm cười.
Qua lời kể của Joon Ho, cuối cùng Hiểu Tranh đã biết thì ra anh luôn liên lạc với Da Woo để biết thông tin của mình và hóa thân thành “Nỗi nhớ phương xa” để khích lệ, an ủi mình…
Nỗi nhớ phương xa! Hiểu Tranh không kìm được thở dài: Mình nên sớm đoán ra mới phải.
“Vì sao lại là “Nỗi nhớ phương xa”?”. Hiểu Tranh nhìn anh. Tuy câu trả lời rõ ràng như thế nhưng vẫn muốn nghe chính anh nói.
Joon Ho mỉm cười thở dài. Sao anh lại không hiểu tâm trạng của Hiểu Tranh cơ chứ?
“Hiểu Tranh, anh luôn nhớ tới em”. Ánh mắt của Joon Ho ẩn chứa tình cảm chứa chan: “Anh luôn yêu em, chưa bao giờ thay đổi. Bản nhạc Adeline bên sợi dây đàn chẳng phải cũng biểu đạt sức mạnh tình yêu sao? Nếu em coi Adeline là kỳ tích của tình yêu, vậy thì Hiểu Tranh, em biết không em chính là Adeline của anh”. Không muốn hai người có bất kỳ hiểu lầm nào nữa vì thế anh bày tỏ hết những tâm tư của mình.
Cảm giác ngây ngất kỳ diệu trào dâng trong lòng. Hiểu Tranh mỉm cười, ngả vào lòng anh, lắng nghe nhịp đập trái tim anh.
“Hiểu Tranh, em có yêu anh không?”. Joon Ho nhìn cô trìu mến, nói lời mà bấy lâu nay anh đã ấp ủ trong lòng. Chỉ có điều… lần này dù câu trả lời của Hiểu Tranh là gì thì anh cũng sẽ không từ bỏ.
Hiểu Tranh nhìn anh, hai mắt cô sáng long lanh: “Thực sự lúc đầu em không biết, nhưng sau khi anh đi em bắt đầu cảm thấy hụt hẫng, cảm thấy đau khổ. Trái tim em như tan nát. Cuối cùng em đã hiểu được trái tim của mình”. Cô hít một hơi thật sâu rồi kiên định nói: “Em yêu anh! Em yêu anh thật sự! Không phải vì hiểu lầm anh là người tài trợ của mình nên mới hẹn hò với anh. Em yêu anh nên mới hẹn hò với anh”.
Trời ơi! Còn lời nói nào hay hơn thế này không? Niềm hạnh phúc ngọt ngào trào dâng trong lòng Joon Ho. Anh siết chặt vòng tay, ôm cô vào lòng, trao cho cô nụ hôn bằng tất cả trái tim…
Trên bầu trời, vầng trăng đã chạy trốn, lấp sau đám mây, những ngôi sao nghịch ngợm cũng chớp mắt mỉm cười…
Hàn Âm Ái ngắm nhìn hai người ôm nhau hạnh phúc từ phía xa, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ. Tình yêu của hai người thật ngọt ngào và đẹp đẽ khiến mình như được trở lại với hồi còn trẻ. Lúc ấy mình cũng từng có tình yêu lãng mạn như thế này…
Quả thực không nỡ làm phiền giây phút ngọt ngào của đôi tình nhân này, nhưng vẫn còn có chuyện hạnh phúc hơn đang chờ Hiểu Tranh…
Cảm nhận được sự xuất hiện của giáo sư Hàn, Hiểu Tranh thẹn thùng rời xa vòng tay của Joon Ho, nhưng Joon Ho vẫn nắm chặt tay cô không rời.
Hàn Âm Ái vờ như không nhìn thấy cái nắm tay ấy. Cô nhìn Hiểu Tranh và Joon Ho, mỉm cười nói: “Bây giờ đang rất hạnh phúc đúng không? Nhưng cô muốn nói cho hai em biết một chuyện hạnh phúc hơn”.
Hiểu Tranh ngạc nhiên nhìn cô giáo. Thời gian này có quá nhiều may mắn đến với Hiểu Tranh. Quả thực cô không thể nghĩ ra còn có chuyện gì hạnh phúc hơn nữa.
“Trong số những người nghe em biểu diễn có mấy người là giáo sư Học viện Âm nhạc trung ương Trung Quốc. Sau khi nghe Hiểu Tranh biểu diễn, họ thấy Hiểu Tranh rất có triển vọng nên quyết định đợi sau khi Hiểu Tranh về nước sẽ cử đi học ở Học viện Âm nhạc trung ương, hơn nữa miễn toàn bộ học phí”.
Hiểu Tranh không thể tin được là mình lại may mắn như vậy. Quá nhiều nỗi ngạc nhiên vui mừng cùng đến một lúc khiến trái tim của cô không chứa hết được…
Joon Ho nhìn Hiểu Tranh. Dĩ nhiên anh cũng rất vui mừng. Chỉ có điều, Hiểu Tranh sắp phải về Trung Quốc sao? Vừa mới gặp nhau, giờ lại phải xa cách!
Hiểu Tranh cảm nhận được ánh mắt của Joon Ho, hiểu tâm sự của anh. Nỗi buồn thương khi phải chia ly trào dâng trong lòng.
“Xa nhau chỉ là tạm thời thôi, sau này sẽ gặp lại, chẳng phải sao? Nhưng cơ hội này chỉ có một”. Giáo sư Hàn nghiêm túc nói.
“Anh sẽ ở Hàn Quốc đợi em”, Joon Ho hít một hơi thật sâu, mỉm cười nói, “sau này, dù em biểu diễn ở sân khấu nào trên thế giới thì anh vẫn sẽ mãi chờ đợi em”. Hiểu Tranh vốn thuộc về sân khấu, chẳng phải sao? Nhưng không sao, anh sẽ chờ đợi cô mãi mãi.
Hiểu Tranh nắm tay Joon Ho, những giọt nước mắt hạnh phúc dâng trên khóe mi. Những lời nói sâu đậm như thế làm sao mà không cảm động được chứ?
Joon Ho khẽ ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô…
Giáo sư Hàn đã rời đi. Dưới gốc cây ngô đồng ngát hương, chỉ có hai người đang ôm nhau da diết…
Hồi kết
Nghĩa trang Thiên Đường.
Mưa bụi bay bay, kết thành những giọt sương nhỏ bé trên lá cây, nhánh cỏ. Những giọt sương nhỏ bé dần dần tích tụ lại với nhau, đến khi lá cây không thể chứa đựng hết được thì rơi xuống mắt đất, tan chảy, trở về với đất mẹ bao la.
Trên con đường buổi sớm, chốc chốc lại có tốp người đi tảo mộ.
Hiểu Tranh và Joon Ho che chung một chiếc ô. Đây là việc đầu tiên hai người muốn làm sau khi trở về Hàn Quốc. Họ muốn đến chỗ Joon Ha, kể cho anh nghe tất cả mọi chuyện và niềm hạnh phúc hiện tại của họ.
Hiểu Tranh bùi ngùi xúc động.
Cô không ngờ rằng chuyến đi Hàn Quốc này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Cuối cùng đã tìm thấy người tài trợ của mình, nhưng lại phát hiện ân nhân đã không còn trên cõi đời này. Theo học đàn tranh của giáo sư nổi tiếng, được tham gia rất nhiều cuộc thi, thậm chí còn được giới âm nhạc quốc tế công nhận. Gặp được rất nhiều người bạn chân thành, Da Woo, Chul Kang và người yêu của mình… Nghĩ đến đấy, Hiểu Tranh lại quay sang nhìn Joon Ho. Joon Ho cảm nhận được ánh mắt của cô, lặng lẽ nhìn cô rồi nắm chặt tay như muốn an ủi cô. Hiểu Tranh mỉm cười giống như giọt sương thuần khiết nhất của buổi sớm ban mai. Cô đang nói với Joon Ho mình không sao cả.
Hiểu Tranh và Joon Ho nắm tay nhau đứng trước mộ của Joon Ha. Trên tấm bia mộ, hình ảnh Joon Ha nho nhã, cao quý mỉm cười nhìn họ.
“Anh Joon Ha, chúng em đến thăm anh đây. Anh vẫn nhớ cô ấy chứ, cô gái mà anh đã tài trợ ấy. Bây giờ cô ấy đến Hàn Quốc rồi, hơn nữa đã trở thành bạn gái của em. Anh, gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện. Trước đây anh đã nói với em, ‘Joon Ho, thế giới này rất tuyệt vời. Mỗi người sẽ tìm thấy vị trí của mình và người mà mình yêu. Chắc chắn em cũng vậy’. Cuối cùng em đã tìm thấy rồi. Anh, tuy sự bướng bỉnh của em đã khiến anh phải lên thiên đường, nhưng anh sẽ tha thứ cho em, đúng không? Thực ra em luôn biết rằng anh là người anh trai tốt nhất thế gian”, Joon Ho nghẹn ngào nói.
Hiểu Tranh đặt bó hoa bách hợp trước mộ Joon Ha, “Anh Joon Ha, em là Hiểu Tranh. Từ trước tới nay em đều muốn tìm người đã tài trợ cho mình. Không ngờ chúng ta đã biết nhau từ rất lâu rồi. Cảm ơn anh! Anh Joon Ha, chính sự tốt bụng của anh đã giúp em có thể tiếp tục chơi đàn tranh. Tuy anh đã lên thiên đường rồi nhưng em sẽ tiếp tục con đường âm nhạc của mình. Anh Joon Ha, anh hãy ở trên trời dõi theo em nhé!”. Hiểu Tranh khẽ nói. Tuy chưa bao giờ chính thức gặp mặt Joon Ha nhưng trong lòng Hiểu Tranh, anh ấy chính là anh trai của mình, là người anh mà mình có thể nương tựa.
Hiểu Tranh nói mãi nói mãi, hai mắt bắt đầu đỏ hoe. Joon Ho nắm tay Hiểu Tranh, lặng lẽ khích lệ và ủng hộ cô.
Hiểu Tranh cúi đầu, một lúc sau cô ngẩng đầu lên, nụ cười cùng với giọt nước mắt nở trên môi cô.
Đột nhiên, cô vui mừng nói, “Joon Ho, tạnh mưa rồi”.
Joon Ho cụp ô xuống. Mưa đã tạnh, không khí thật trong lành, tươi mát. Chim chóc rộn ràng hát ca. Hai người đứng trên đỉnh núi nhìn mặt trời lấp ló sau rặng núi. Ánh mặt trời vàng óng chiếu rọi xuống mặt đất, mọi thứ thật rực rỡ, tràn đầy sức sống bất tận.
Hiểu Tranh quay đầu, hướng ánh nhìn về phía Joon Ho đang mỉm cười đợi mình.
“Chúng mình xuống núi thôi”.
“Ừ”, Joon Ho nhìn khuôn mặt thanh tú của Hiểu Tranh.
Đột nhiên anh nói: “Anh yêu em!”.
Hiểu Tranh dừng bước, nhìn khuôn mặt rạng rỡ trong ánh mặt trời của Joon Ho rồi mỉm cười: “Em cũng yêu anh”. Joon Ho không kìm nén được, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi gợi cảm của Hiểu Tranh.
Hiểu Tranh khẽ thở dài, nhắm mắt, cảm nhận nụ hôn chất chứa tình yêu nồng cháy.
Trên sân bay rộng lớn, chiếc máy bay bay về Bắc Kinh cất cánh bay lên bầu trời…
Nó đưa Hiểu Tranh cùng với giấc mơ của cô về quê hương – đất nước Trung Quốc xinh đẹp.
HẾT