-
- Cám ơn tất cả mị người, truyện này tớ viết hơi lâu mọi người thông cảm nhẹ Đa tạ, đa tạ
- @ Chauvang98: Dạo này tớ hơi bận nên không viết nhanh được, nhưng khoảng 2 tuần/chap bạn ah, cảm ơn vì đã ủng hộ tớ AVP muôn năm, lại gặp thêm một người là fan bự của AVP rùi, mừng quạ :XXXXXXXXXXXXXX
-
Kaka, có T.E.M rùi (ko biết forum HHT có cấm giật tem như forum zing ko, cứ viết thế này cho chắc :cr:).
Cảm ơn bạn nha, có thêm chap mới để đọc rùi, nhưng lâu quá à ~~> Nản "nhắm" :mecry::mecry::mecry:!!! Nhưng khi post thì đọc được bao nhiêu lun, cũng vui :cooll:.
Cố lên nha!!!!! :goodjob:
-
AAAAAAAAAAAAAAAA , đọc tới khúc " mềm mềm , ướt ướt " mà muốn rụng tim lun ak'.
Vik nhanh nhanh lên nhá , iu AVP nhứt nhà
P/s : mìn cũng iu bỵn nữa mụp xinh
-
Bùn ơi là bùn , vẫn chưa vik chap mới nữa , hiz hiz
-
Đúng rùi đó, ngày nào mình cũng vào mà chẳng thấy chap mới đâu cả (hơn 2 tuần rồi mà:khocnhe:). Chẳng kiếm được tí T.E.M nào :muacon:
Post mau lên nào tác giả, mình ủng hộ!!!!!:bighug::bighug::bighug:
-
-
Thành thật xin lỗi cả nhà, thời gian vừa qua, tớ gặp một số chuyện không vui nên không thể viết tiếp đươc. Nhưng giờ thì chuyện tình của AVP & TL đã tở lại trên hoahoctro.com rồi, chúng ta hãy cũng đọc nào, Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ, khích lệ và động viên tớ Iu mọi người rất nhiều :XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX
-
CHAP 8
- Mọi người đã biết chuyện gì chưa, kể từ hôm nay thầy Triệu Chí Vinh sẽ chính thức về hưu, môn Tiếng Anh của lớp mình sẽ do một giáo viên mới chuyển về đảm nhiệm, nghe nói hoành tráng lắm, thạc sĩ chuyên ngành ngôn ngữ học bên Harvard đó.
- Thật không đó, thông tin có xịn không, ông là hay ba xạo lắm, mà đó có phải là một cô giáo xinh đẹp với đôi môi gợi cảm như Angielina Jolie không? Lạy trời là cô giáo cho tôi có cảm hứng học hành cái, trường mình toàn nam sinh, nhìn đi nhìn lại chả có bóng nữ nào, chán ốm.
- Hehe, rất tiếc là phải làm ông vỡ mộng rồi, lại là một thầy giáo nam, Hoa Kiều bên Mỹ, sau bao năm lưu lạc nơi đất khách quê người giờ quyết định trở về cống hiến cho Tổ quốc, nghe nói hắc xì dầu lắm, ông liệu mà học hành cho cẩn thận nhưng phương pháp dạy thì miễn chê luôn.
- Vậy hả, tò mò phết, thạc sĩ bên Mỹ về cơ mà, trình độ chắc cao siêu lắm cũng chả vừa.
Mọi người càng nói chuyện tôi càng giật mình thon thót, trình độ tiếng Anh của tôi vốn gà vịt nhất quả đất, khó khăn lắm tôi mới vượt qua được cửa ải môn Tiếng Anh trong kỳ thi vừa rồi, giờ gặp một giáo viên hắc ám như vậy chắc tôi tiêu đời mất. Mới nghĩ thôi đã thấy rùng mình, ôi những ngày tháng chông gai đang chờ tôi phía trước. Trong khi mọi người trong lớp tỏ ra hết sức hào hứng, bàn tán xôn xao về thầy giáo tiếng Anh mới thì tôi chẳng thể cười nổi, một cảm giác bất an xâm chiếm lòng tôi.
- Thái Lăng ah, lớp mình sắp có giáo viên Tiếng Anh mới thay cho thầy Vinh đó, kể ra cũng nhớ thầy Vinh thật, nhưng thầy giáo mới này cũng có vẻ thú vị lắm đó, cậu nghĩ sao?
Một giọng nói trầm ấm vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, tôi giật mình nhìn lên, đó là Giang Hựu Thần, cậu ấy đang ngồi trước mặt tôi từ lúc nào, “Mình … ah, mình … thấy có thầy giáo mới cũng hay, càng thú vị, mình cũng giống như các thành viên khác của lớp thôi, cũng mong chờ sự xuất hiện của thầy lắm”, tôi gượng gạo trả lời Hựu kèm với một nụ cười không thể méo mó hơn được nữa.
- Thái Lăng bảo vui mà sao mặt méo xệch vậy, hình như cậu đang lo lắng điều gì thì phải, có chuyện gì thế, kể cho mình nghe đi xem nào.
- Cũng không có gì đâu, mình chỉ hơi lo lắng về môn tiếng Anh một chút, mình không như cậu, An Vũ Phong hay tam đại tướng quân, mọi người nói tiếng Anh như gió, từ trước đến nay môn tiếng Anh luôn là nỗi ám ảnh của mình, giờ thầy giáo mới hắc như vậy không biết mình có sống sót nổi để học tiếp cùng mọi người không đây. Hix.
- Thái Lăng đừng bi quan quá, mọi chuyện chỉ là đồn đại thôi, chắc gì đã là sự thật, mà mình thấy Thái Lăng có kém tiếng Anh lắm đâu, đó là do cậu chưa nắm được phương pháp học thôi. Đừng sợ, mình sẽ giúp đỡ cậu, không việc gì phải lo lắng cả, cười lên nào. Giang Hựu Thần khẽ nắm lấy bàn tay tôi và mỉm cười.
- Mọi người bàn tán đủ chưa, tất cả về chỗ ổn định chỗ ngồi đi, sắp đến giờ học rồi, đừng để ấn tượng đầu tiên của thầy về lớp là hình ảnh nhốn nháo này
Một giọng nói đanh thép vang lên, tôi giật mình quay lại, đó là giọng nói của An Vũ Phong, cậu ấy đang nhìn về phía tôi và Giang Hựu Thần với ánh nhìn khó chịu, Giang Hựu Thần cũng nhìn lại An Vũ Phong với ánh mắt không mấy thiện cảm, có chuyện gì xảy ra Giang Hựu Thần và An Vũ Phong vậy, Hựu luôn luôn là người thân thiện, ôn hòa chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy nhìn người khác với ánh mắt như vậy, thật không thể nào hiểu nổi.
- Thái Lăng, mình về chỗ đây, cậu không việc gì phải lo lắng đâu nhé, mình sẽ luôn bên cậu.
An Vũ Phong đúng là Đại Ma Vương, cậu ta chỉ mới hô có một tiếng mà mọi người tuân theo răm rắp, chỉ 2’ sau mọi người đã yên vị tại chỗ ngồi của mình sẵn sàng nghênh đón thầy giáo mới.
-----------------------*****--------------------
Khi thầy giáo mới bước vào, chúng tôi ai nấy đều hết sức ngạc nhiên, không ngờ thạc sĩ tốt nghiệp Đại học Harvard lại có thể trẻ và phong cách đến vậy khác hẳn sự tưởng tượng ban đầu của chúng tôi về một ông thầy già, cáu bẳn và khó tính. Thầy chỉ độ 30 tuổi, gương mặt mạnh mẽ và nam tính, cặp mắt sang thông minh ẩn đằng sau cặp kính màu đen, chiếc áo vét đen kết hợp với quần bò và áo T-shirt trắng, trông thầy hoàn toàn khác hẳn với các thầy cô khác. Ông thầy này mà xuất hiện ở trường nữ sinh Maria chắc Thượng Hội, Ngọc Dĩnh, Bối An An phát cuồng lên mất. Xem ra mình có cái để khoe khang với tụi nó rồi, thể nào hai con nhỏ đấy cũng tức điênvì ghen tị mất thôi. Nghĩ đến điều đó cũng thấy thú vị rồi.
- Xin chào tất cả các bạn, tôi là Trần Tử Khâm, người sẽ thay thầy Vinh đảm nhiệm môn tiếng Anh từ giờ cho đến khi các bạn tốt nghiệp. Phương châm dạy học của tôi không phải là tôi làm những gì các bạn cũng sao chép lại y nguyên một cách thụ động như những con rối mà các bạn phải là người định hướng cho bản thân mình, tôi chỉ là người hướng dẫn các bạn thôi. Ở đây, mọi thứ đều rất “open”, các bạn hoàn toàn có thể tự chọn chỗ ngồi, tự do phát biểu ý kiến của bản thân, hãy coi như đây là diễn đàn để các bạn được thể hiện những suy nghĩ của chính mình, đừng e dè gì cả, tuy nhiên hãy nhớ một điều rằng chúng ta phải trao đổi hoàn toàn bằng tiếng Anh. Các bạn có ý kiến gì không?
Thầy giáo vừa dứt lời thì toàn thể 41 thần dân của vương quốc 12A1, vỗ tay rào rào, mọi người hết sức phấn kích, đúng là thầy giáo được đào tạo bài bản bên Mỹ, mọi cái đều rất dân chủ chứ không gò bó như những giờ học trước kia của chúng tôi:
- Thưa thầy, chúng em đều nhất trí cả hai chân hai tay. Thầy Khâm là số 1.
- Tốt lắm! Cám ơn tất cả các em vì đã dành sự ủng hộ cho tôi. Bây giờ, chúng ta sẽ làm một bài test nho nhỏ, tôi muốn biết trình độ của các em như thế nào để có một phương pháp dạy hiệu quả nhất.
- Thầy ơi, huhu, có nhất thiết phải như thế không? Chúng ta làm quen thêm chút nữa có được không? Em chưa chuẩn bị gì cả.
- Sau này chúng ta sẽ có hẳn một buổi để các bạn tự giới thiệu về bản thân mình, giờ thì ổn định vị trí, chuẩn bị làm bài, hãy nhớ rằng mọi hành vi gian lận, quay cóp đều không được phép.
- Hix, sao bài test này khó vậy cơ chứ, tôi chẳng hiểu một chữ nào cả, nhìn bài kiểm tra mà cứ như nhìn bức vách vậy, đầu óc tôi thì quay cuồng, mắt thì hoa lên trong ma trận của môn tiếng Anh. Phen này thì tôi chết chắc rồi, trời sinh ra Thái Linh này sao còn sinh ra môn tiếng Anh thế không biết. Huhu!!!!!!!!!!! Không biết mọi người làm bài thế nào nhỉ?