-
Biên đại phu nhấc tay khỏi mạch Ngọc Tự Hàn, không nói tiếng nào, thu dọn thuốc men rời khỏi phòng.
Huyền Hoàng ở lại bên cạnh Ngọc Tự Hàn.
Như Ca cùng Hoàng Tông, Bạch Hổ theo sau đại phu.
Trong sân đình.
"Tình hình của Vương gia thế nào rồi?"
Vị thiếu niên tóc trắng tên Bạch Hổ thấp giọng hỏi.
Biên đại phu vẻ mặt khác thường, tựa như chẳng biết phải trả lời làm sao.
Như Ca bảo: "Đại phu, có chuyện gì ngài cứ nói, không sao cả."
Hoàng Tông gật đầu.
Biên đại phu nhíu mày đáp: "Vương gia tuổi đời còn trẻ, thân thể lại chẳng khác một người già, dáng vẻ hệt như một ngọn đèn sắp khô dầu, thêm vào nhiệt độ cực lạnh của cơ thể. Chứng bệnh này..."
Như Ca nhìn ông: "Xin ngài nói tiếp đi ạ."
Biên đại phu trầm ngâm, hồi lâu sau mới thở dài: "Nếu là một cụ già bảy mươi thì nên chuẩn bị hậu sự là hơn, cho dù có thần tiên trợ giúp cũng đành bó tay mà thôi."
Bạch Hổ nổi giận, gân xanh hằn rõ trên trán, phẫn nộ quát:
"Láo xược!"
Biên đại phu nào đã trải qua sự đe dọa như thế bao giờ, mặt mũi sợ đến tái nhợt.
Như Ca trách khẽ: "Bạch Hổ, nếu ngươi cần lời an tiếng ủi thì không cần phải nghe Biên đại phu nói làm gì. Thái độ của ngươi như thế sẽ giúp ích cho tình trạng của sư huynh sao?"
Bạch Hổ siết chặt tay, không nói thêm gì nữa.
Như Ca ôn hòa bảo: "Đại phu, Vương gia chỉ mới hơn hai mươi tuổi, sao lại xuất hiện tình trạng lão hóa như thế chứ?"
"Đây đúng là điểm kỳ quái, hơn nữa cơn lạnh trong cơ thể người lại càng khác lạ hơn..."
"Có phương thuốc nào chữa trị không?"
"Ta chỉ có thể khai một ít dược liệu bồi bổ thân thể, hy vọng Vương gia có thể ăn được nhiều hơn.” Ánh mắt của Biên đại phu lại trở nên khác lạ, nhìn Như Ca như muốn nói điều gì lại thôi.
Như Ca trong lòng giật thót.
o0o
-
"Sư huynh! Dùng cơm nào!"
Tối đến, Như Ca kéo lấy giỏ thức ăn, đẩy cửa phòng Ngọc Tự Hàn bước vào. Nàng thoạt trông rất phấn chấn, nụ cười lấp lánh đọng trên môi.
Ngọc Tự Hàn ngồi bên song cửa.
Y đang lặng lẽ ngủ say.
"Sư huynh?" Như Ca nhìn Ngọc Tự Hàn đang thiêm thiếp ngủ, phảng phất như sẽ không bao giờ tỉnh lại, trong lòng bất chợt dấy lên một nỗi sợ hãi. Nàng đặt giỏ thức ăn lên bàn, ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của y.
Y thật sự đã ốm đi rất nhiều.
Chiếc nhẫn ngọc trắng trên tay ngày một nới lỏng, những ngón tay tái nhợt càng thêm thon dài.
Như Ca bấu chặt lấy tay y, cố gắng mang hơi ấm của cơ thể mình truyền sang. Một loại tình cảm quấn quýt khiến cho tròng mắt nàng như có sương mù tỏa mịt.
Ngọc Tự Hàn chầm chậm tỉnh lại.
Hệt như ánh ngọc lấp lánh, nụ cười bừng nở nơi khóe môi duyên dáng của y, tiếng y khàn và nhỏ:
"Ta lại ngủ quên ư?"
Như Ca trừng mắt nhìn y: "Phải đó, huynh vừa ngủ quên, huynh sắp biến thành một kẻ chuyên ngủ gà ngủ gật mất rồi!"
Ngọc Tự Hàn mỉm cười:
"Xin lỗi đã để muội lo lắng."
Như Ca mím chặt môi, đột nhiên mạnh bạo nắm lấy tay y, oán hận nói:
"Biết người khác sẽ lo lắng, sao huynh lại chẳng chịu chăm sóc tốt cho chính mình chứ? Huynh có biết huynh đã ốm đi rất nhiều hay không! Còn nói cái gì sẽ tự chiếu cố cho bản thân, thì ra những lời huynh nói khi ấy đều là lừa gạt ta cả! Sư huynh, ta sẽ không tin huynh nữa đâu!"
Nàng nói rất nhanh, Ngọc Tự Hàn không thể trông hiểu toàn bộ, nhưng ánh mắt thương tâm kia của nàng vẫn làm tim y nhói buốt như cũ.
Gió đêm thổi phất tà áo xanh của Ngọc Tự Hàn.
Nụ cười của y điềm tĩnh đến lạ thường.
"Ta sẽ chết đúng không?"
Như Ca kinh ngạc trân trối nhìn y, sau đó ánh mắt dần ảm đạm:
"Phải."
Ngọc Tự Hàn mỉm cười.
Y vỗ về đầu nàng, hệt như đang vuốt ve một chú mèo nhỏ:
"Đừng buồn làm gì."
Như Ca nghiêng đầu nhìn y, nét mặt vô cùng khác thường: "Sư huynh, huynh đang giễu cợt ta đấy à?"
Ngọc Tự Hàn sững người.
Như Ca cười buồn:
"Nếu mất huynh rồi, ta có thể không đau khổ ư? Từ nhỏ ta và huynh lớn lên bên nhau, huynh mà chết đi, ta sẽ không đau khổ chắc? Sư huynh, người thật sự biết nói đùa đấy."
Nước mắt trên gương mặt nàng chầm chậm lăn xuống.
Đôi mắt Như Ca qua làn nước rực sáng đến kinh người:
"Huynh có biết, từ khi huynh rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang rồi, đã có rất nhiều chuyện xảy ra hay không? Có lúc ta đau khổ đến mức không biết phải làm sao, thế nhưng ta vẫn cố gắng đứng vững, bởi vì ta đã hứa với huynh rằng ta sẽ không gục ngã, ta sẽ sống cho thật tốt. Liệt Như Ca này, một khi đã hứa với ai chuyện gì thì nhất định phải làm được!"
"Thế mà, huynh lại muốn chết hay sao?"
Nước mắt rớt rơi, nàng cười nhạo y: "Sư huynh của ta, một chút cố gắng cũng không có, lại cam lòng ra đi như thế ư? Ta sẽ xem thường huynh cho coi!"
"Như Ca..."
Ngọc Tự Hàn khẽ khàng gọi.
Tay y lau đi dòng nước mắt trên gương mặt nàng, đau lòng nói:
"Đừng khóc mà, chuyện gì ta cũng sẽ đồng ý với muội."
Như Ca níu lấy ống tay áo của y, dụi dụi chút nước mũi còn sót lại, thút thít hỏi:
"Thật sự chuyện gì cũng đồng ý ư?"
"Ừ."
Y thở dài.
Như Ca nín khóc nhoẻn cười: "Vậy thì huynh không được chết, ít nhất phải sống đến tám mươi tuổi nhé!"
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng, vầng trán lấp lánh ánh sáng.
"Huynh nói đi chứ, đồng ý không nào!"
Nàng hối hả giục.
Thật lâu sau, Ngọc Tự Hàn mới cất tiếng: "Nếu..."
Như Ca ngắt lời y, hung hăng bảo: "Nếu huynh mà dám ra đi sớm, ta bây giờ sẽ khóc đến chết cho huynh xem!"
Ngọc Tự Hàn dở khóc dở cười.
Từ nhỏ đến lớn, tiếng khóc chính là báu vật bách chiến bách thắng mà nàng luôn dùng để uy hiếp y.
Như Ca trừng mắt: "Mau đồng ý với ta, nếu không..."
"Được rồi."
Ngọc Tự Hàn nói.
"Thành công!"
Như Ca phấn chấn nhảy bật lên. Ôi, biết ngay là chiêu này sẽ hiệu quả với y mà!
Ngọc Tự Hàn lắc đầu cười bảo:
"Cô bé, dùng tiếng khóc để dọa người hay sao."
Như Ca cười khúc khích mở giỏ thức ăn trên bàn ra, chun mũi nói: "Chứ sao, ta chỉ biết dùng cách này đối phó với huynh mà thôi, bởi vì..." Nàng chuyển chén cơm đến bên tay y, nhìn y bảo: "Bởi vì ta biết, sư huynh sẽ không nỡ để ta khóc đâu."
Hơi ấm truyền ra từ chén cơm, hâm nóng lòng bàn tay Ngọc Tự Hàn.
Y mỉm cười nhưng lại cúi đầu xuống.
Như Ca cười tiếp lời: "Có được lời hứa của sư huynh, trái tim ta dường như chẳng còn lo sợ gì nữa. Huynh đã hứa với ta rồi thì không được chết đó! Bất kể cơ thể của huynh có bệnh tật kỳ lạ gì, chúng ta cũng phải cùng nhau đánh bại nó! Còn nữa, nếu như huynh cảm thấy không thoải mái thì nhất định phải nói ra, không được ngại ngần người khác lo lắng mà giấu giếm, biết chưa?"
Ngọc Tự Hàn đặt chén cơm đã ăn xong lên bàn, nói với nàng:
"Ừ."
Như Ca vô cùng vui sướng, vuốt ve mái đầu của y, cười bảo: "Đây mới là sư huynh tốt của Ca Nhi."
Nàng lại bới đầy thêm một chén cơm nữa, trong gắp thật nhiều thức ăn, chuyền đến tay y:
"Huynh ăn thêm chút nữa nhé?"
Ngọc Tự Hàn thoáng do dự nhưng không nói gì, vẫn đón nhận lấy.
-
Hoàng hôn.
Ráng chiều từ song cửa rọi vào.
Như Ca nhìn dáng vẻ dùng cơm thanh nhã của Ngọc Tự Hàn, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp. Nàng cũng cầm lấy một chiếc bánh bao nhấm nháp, không ngừng gắp thức ăn vào chén cho y, hy vọng y có thể ăn nhiều một chút, như vậy sẽ chóng khỏe mạnh hơn...
Có điều...
Như Ca chưa bao giờ hối hận đến thế!
Nếu biết khuyên Ngọc Tự Hàn ăn thêm chén cơm ấy sẽ có hậu quả như vậy thì nàng thà chính mình phải nuốt một bao cát lớn còn hơn!
Khuya đêm đó.
Trong vương phủ đèn đuốc sáng rỡ!
Vào canh hai, Ngọc Tự Hàn đột ngột nôn mửa. Y bắt đầu tháo ra thức ăn, sau đó là máu!
Kẻ đầu tiên phát hiện chính là Huyền Hoàng. Đám ngự y còn lại trong cung khi nghe tin vội vã chạy đến, sau một hồi chẩn trị chỉ bảo là do đầy hơi khó tiêu, còn nguyên nhân hộc máu vì sao thì lại không rõ.
Trên giường, Ngọc Tự Hàn mặc độc một bộ đồ mỏng, nơi khóe miệng còn sót lại vài vệt máu tươi, y vỗ vỗ lên bàn tay Như Ca, ý bảo nàng không nên lo lắng.
Bạch Hổ hầm hầm nhìn Như Ca: "Nói như vậy, là do cô một mực ép Vương gia ăn thêm đúng không?!"
Hoàng Tông bảo: "Ngươi đừng nên như vậy, Vương gia ăn nhiều sẽ thổ huyết, việc này Như Ca vốn không biết."
Bạch Hổ giận dữ nói: "Đây là lời bào chữa đấy à! Không biết thì có thể hỏi, thân thể Vương gia làm sao chịu đựng nổi sự tổn thương ấy chứ!"
Như Ca quay đầu đi, đôi môi trắng bệch, ánh mắt quật cường:
"Không sai, họa là do ta gây ra. Ta chưa hỏi rõ ràng, cứ tưởng đương nhiên phải cho sư huynh ăn nhiều cơm. Ngươi nói đúng, vậy nên trách phạt ta thế nào đây!"
Bạch Hổ cười lạnh: "Nói những lời như vậy, cô cho rằng là con gái của Liệt Minh Kính thì không ai có thể trách phạt cô à?!"
Hoàng Tông cả kinh bật thốt: "Bạch Hổ!" Chẳng hiểu tại sao, dường như Bạch Hổ rất không thuận mắt với Như Ca.
Ngọc Tự Hàn ngẩng đầu lên.
Tuy sắc mặt nhợt nhạt nhưng khí thế oai nghiêm từ ánh mắt của y khiến cho cả Bạch Hổ và Hoàng Tông đều phải ngậm miệng lại.
Y phất tay, lệnh cho bọn họ lui xuống.
Bạch Hổ oán hận liếc mắt nhìn Như Ca, khuôn mặt giận đến đỏ ửng, quay bước thối lui ra khỏi cửa.
"Chờ một chút!"
Như Ca cất tiếng quát gọi!
Nàng nhanh như chớp vút đến cạnh Hoàng Tông đương không phòng bị, rút lấy Trường Hà kiếm bên hông nàng ta ra, trong sự kinh ngạc của mọi người, cứa một nhát vào tay trái của chính mình!
Máu tươi, tí tách rơi trên nền đất...
Như Ca mặt mày trắng bệch, cười nhạt với Bạch Hổ: "Lấy máu của ta đền máu cho sư huynh, ngươi cảm thấy có được không?"
Vầng trán nàng toát lên một vẻ đẹp mê người, ánh mắt cương nghị không hề né tránh.
Bạch Hổ lui ra với gương mặt cứng đờ.
Hoàng Tông, Huyền Hoàng cũng rời khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Đợi đến khi không còn ai.
Ngọc Tự Hàn chợt nghiêng người phun ra một ngụm máu tươi.
Ngụm máu này ứ trong lồng ngực y đã khá lâu, y không muốn hộc ra trước mặt mọi người, thật sự không nỡ để Như Ca phải gánh chịu thêm những lời trách cứ.
Như Ca đỡ lấy y, máu trên cánh tay nàng thấm nhuộm lên vạt áo trắng, có vẻ thật chói mắt.
Nàng vỗ nhè nhẹ lên lưng y để y thở đều lại, sau đó cười bảo: "Sư huynh, chúng ta có thể xem như có họa cùng chia hay không? Máu của huynh và máu của ta cùng chảy hòa vào một nơi rồi."
Ngọc Tự Hàn hơi thở khó nhọc, tựa vào cạnh giường:
"Để ta xem cánh tay của muội nào."
Như Ca cười hi hi bảo: "Không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da, ta sao lại làm tổn thương gân mạch của mình chứ!"
Ngọc Tự Hàn không quan tâm, y nhè nhẹ kéo lấy cánh tay trái của nàng, vén tay áo lên, chỉ thấy một vết kiếm thật dài và sâu, nhưng quả nhiên không tổn thương đến gân mạch. Y rút từ người ra một lọ thuốc trị thương, rắc lên vết cắt, lại xé ra một mảnh vải sạch trên áo, cẩn thận băng bó chu đáo cho nàng.
Như Ca kéo kéo tay áo của y, khiến y ngẩng đầu lên, dè dặt hỏi:
"Sư huynh, có phải người đang giận ta hay không?"
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng chăm chú.
Y gật đầu.
Đôi mắt xanh trong ánh lên vẻ lo lắng cùng phiền muộn.
__________________
-
Như Ca rụt cổ cười khì khì: "Nhưng, là do ta làm sai mà, là ta ép huynh ăn nhiều, là ta khiến cho thân thể huynh khó chịu..."
Ngọc Tự Hàn từ tốn nói: "Không sao mà."
Như Ca mang một chiếc gối mềm đến lót sau người y, kế đó ngồi phịch xuống, cất giọng nói:
"Được, ta đã nhận sai với huynh rồi, bây giờ huynh cũng phải xin lỗi ta đó."
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng.
Như Ca nhíu mày: "Huynh bảo nếu không thoải mái sẽ nói với ta, vậy mà vì để ta vui, huynh lại không nói ra chuyện gì cả, khiến cho ta phải mang họa. Vết thương của ta đau lắm, cõi lòng cũng nhức nhối nữa! Sư huynh, người nhất định phải xin lỗi ta đó!"
Nàng bướng bỉnh quắc mắt nhìn y.
Gương mặt Ngọc Tự Hàn hệt như một viên ngọc quý giữa cảnh sơn thủy, tuy rằng tái nhợt nhưng vẫn hiện lên ánh sáng rực rỡ như trước.
Hai mắt của y dịu dàng như nước xuân.
Như Ca đột nhiên mỉm cười: "Thôi được rồi, tha cho huynh đấy, suy cho cùng huynh cũng là sư huynh của ta. Có điều, sau này có chuyện gì huynh cũng phải nói với ta, được chứ?"
Ngọc Tự Hàn vỗ về đầu nàng.
Như Ca nói: "Vậy ta xem như huynh đồng ý rồi nhé!"
Ngọc Tự Hàn mỉm cười.
Đêm, càng lúc càng khuya.
Như Ca há miệng ngáp dài: "Sư huynh, người ngủ đi, cơ thể người nhất định là rất mệt mỏi rồi. Đừng lo cho ta, ta ngủ gật ở bên giường huynh là được rồi."
Ngọc Tự Hàn lắc đầu: "Ta không muốn ngủ."
"Í?" Như Ca đang vươn vai thì khựng lại, hiếm lắm mới nghe sư huynh dùng giọng điệu như vậy nói chuyện: "Vì sao thế? Huynh gần đây chẳng phải rất thích ngủ ư?"
Khóe môi của y mang niềm cay đắng: "Ta sợ ngủ rồi sẽ chết đi."
Cõi lòng Như Ca chợt mềm ra.
Nàng nắm lấy tay Ngọc Tự Hàn, nhẹ giọng nói: "Sư huynh, huynh rốt cuộc cũng đồng ý rồi sao?" Đột nhiên, ánh nước lấp loáng tuôn rơi nơi khóe mắt, nàng cười nói: "Dựa vào bản tính sĩ diện của huynh, có đau thế nào huynh cũng không chịu lên tiếng kia mà." Nàng lo sợ rằng y chỉ nói cho có lệ với nàng.
Ngọc Tự Hàn cười bảo: "Đừng trêu ta nữa."
Như Ca mỉm cười thật đáng yêu: "Vậy huynh phải tiếp tục nói đó." Nàng ngẫm nghĩ một chút, lại trầm ngâm hỏi: "Sư huynh, huynh ngã bệnh như vậy đã bao lâu rồi?"
"Hai tháng."
"Ừm, sư huynh..." Như Ca không biết phải nói sao: "Huynh cảm thấy mình chỉ là ngã bệnh thôi ư?"
Ngọc Tự Hàn biết nàng tất có lời tiếp theo.
Như Ca nhẹ giọng nói: "... Liệu có phải là trúng độc hay không?" Nàng đem những lời bàn luận bí mật của Đao Vô Hạ và Đao Vô Ngân, toàn bộ kể cho y nghe: "Vì thế, phải chăng bọn chúng dùng cách nào đó để hạ độc huynh? Hôm ấy Biên đại phu cũng phán đoán y như vậy." Có điều, những chuyện thế này ở vương phủ không ai dám nói năng lung tung, bằng không dựa vào thân phận của Tĩnh Uyên vương, ắt sẽ khiến cho cung đình một phen đại loạn.
Ngọc Tự Hàn lặng yên "lắng nghe".
Như Ca khó khăn giải thích: "Nhưng, cũng không hoàn toàn là như vậy, ta biết Huyền Hoàng đối với mọi chuyện của huynh đều rất cẩn trọng, đã dùng ngân châm tỉ mỉ kiểm tra qua..." Mặt của nàng nhăn lại: "Có điều, đánh chết ta cũng không tin huynh đang yên đang lành lại mắc phải chứng bệnh lạ lùng ấy! Thật là quá sức hoang đường mà!"
Ngọc Tự Hàn nói: "Ta sẽ lưu ý."
Như Ca hạ quyết tâm, nàng nhất định phải tìm cho bằng được nguyên nhân "sinh bệnh" của sư huynh!
"Sư huynh, trên người huynh còn đau không?"
Như Ca lo lắng hỏi.
"Hết rồi."
Như Ca vô cùng hoài nghi: "Nôn ra máu như vậy mà không đau hay sao? Huynh không được lừa ta đấy."
Ngọc Tự Hàn phì cười:
"Chỉ lạnh mà thôi."
Cái loại lạnh lẽo này ăn mòn xương tủy, hệt như một khối hàn băng ngàn vạn năm đọng lại trong huyết dịch của y vậy.
Nàng nắm lấy tay y, hơi lạnh thấu xương rét đến mức khiến nàng phải giật mình. Nàng vội vã dùng chăn bông đắp lên người y, nhưng khí lạnh vẫn xuyên qua tấm chăn mà thấu ra ngoài.
Ngọc Tự Hàn bị nàng quấn chặt như một con nhộng, gương mặt tuấn tú nở nụ cười bình thản.
Y bảo: "Không có tác dụng đâu."
Hàn khí là từ trong người y thoát ra, dù có đắp thêm chăn cũng vô dụng. Vì thế, y không muốn thiếp đi, hơi lạnh trong lúc ngủ sẽ khiến y cứng đờ như người chết, vậy mà thời gian y ngủ lại càng lúc càng lâu hơn.
Như Ca cắn môi, đột nhiên vén chăn chui vào bên trong, người tựa lên thành giường, để Ngọc Tự Hàn dựa vào lòng mình, hai tay ôm chặt lấy bờ vai y. Bàn tay nàng ấp lên mu bàn tay lạnh như băng của y, vận khởi công lực, để cho luồng chân khí nóng bỏng kia cuồn cuồn truyền qua.
Từng làn hơi nóng...
Phảng phất như đang ngập chìm trong ánh nắng xuân ấm áp...
Ngọc Tự Hàn rục rịch muốn rời khỏi lòng nàng, lại bị nàng dùng tay ấn xuống. Nàng cười bảo: "May mà ta luyện Liệt Hỏa quyền, chứ nếu là Hàn Băng chưởng thì sư huynh người có thể đã gặp nạn rồi."
Nàng dùng tay vuốt mắt y lại, thì thầm nói:
"Sư huynh, hãy ngủ ngon đi nhé."
Sắc trời lờ mờ hửng sáng.
Ngọc Tự Hàn say sưa thiếp đi, đôi mày không còn nhíu lại như trước nữa, dường như y đang có một giấc mộng yên bình...
Hết chương 13
-
Chương 14
Nắng mùa thu trong vắt rực rỡ.
Tia mặt trời xuyên qua song gỗ, chiếu lên dáng hình màu xanh đang ngồi trên xe lăn, tựa như có ánh sáng ngọc lấp lánh, không hề chói mắt nhưng lại làm cho người ta không nỡ rời mắt đi.
Cánh cửa "kẹt" một tiếng bị đẩy ra.
Như Ca vui sướng bưng một khay bánh bột đậu bốc hơi nghi ngút tiến vào, vẻ mặt tươi cười hớn hở. Đúng vậy, mấy ngày nay nàng đang rất vui sướng, thời gian ngủ của sư huynh càng lúc càng ít đi. Trước kia, mỗi lần y rơi vào giấc ngủ say, toàn thân cứ lạnh cứng như băng, lòng nàng hệt như bị kim châm, phải sờ nhẹ lên mạch đập của y mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ngọc Tự Hàn đặt tách trà ngọc trên tay xuống.
"Sư huynh! Người không ngủ à!"
Như Ca ngồi xoạc xuống, đặt khay bánh lên đùi y, đưa tay thăm dò độ nóng của thức ăn, sau đó mới hài lòng dùng đũa bạc gắp cho y một mẩu, cười bảo: "Điểm tâm nóng hổi vừa mới ra lò đây, huynh có muốn nếm thử một chút hay không? Vẻ ngoài thoạt trông rất ngon đấy!"
"Ừ."
"Thế nào, vừa miệng chứ?! Ta đã dặn thợ bếp giảm bớt chút đường, nếu không sẽ rất béo, mùi thơm của đậu cũng không tỏa ra được."
Ngọc Tự Hàn vỗ vỗ đầu nàng.
"Có điều, ầy dà, cho dù vừa miệng thì sư huynh người cũng chỉ được ăn một chút thôi, bằng không cơ thể sẽ lại khó chịu đấy." Như Ca ngồi trên một chiếc ghế thấp, nhặt lấy một chiếc bánh trong khay đặt trên đầu gối y bỏ vào trong miệng, cẩn thận nhai kỹ, sau đó gật mạnh đầu khen: "Ừm! Ngon thật ngon thật! Sư huynh không được tranh phần với ta đấy, số còn lại là của ta cả!"
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như bóng trời soi biển rộng.
Y sao lại không biết nỗi khổ tâm của nàng chứ? Vì muốn để y ăn nhiều hơn, lại sợ y sẽ hộc máu, cho nên nàng đã hao phí bao tâm tư làm ra đủ loại thức ăn, để y có thể ăn nhiều lần một ngày, mỗi lần lại ăn một ít.
Như Ca ngẩng đầu lên, chạm phải ánh nhìn chăm chú của y, nàng ngạc nhiên hỏi:
"Sao lại nhìn ta như thế chứ?"
Nàng ngẫm nghĩ một chút, lại cười nói: "Có phải huynh cũng nhận ra ta trở nên xinh đẹp hơn trước không!"
Ngọc Tự Hàn ngắm nhìn nàng.
Mấy ngày nay, bộ dáng của Như Ca ít nhiều đã thay đổi. Cằm của nàng trở nên thon thả hơn, đôi tròng mắt long lanh như nước hồ thu, da thịt phao phao trắng noãn, vóc dáng cũng cao thêm một chút. Vốn trước đây nàng ngây thơ đáng yêu, giờ đây mỗi một cử chỉ chân tay đều toát nên vẻ đẹp động lòng người.
Như Ca khúc khích cười bảo: "Lạ thật đó, ta dường như ngày càng xinh đẹp ra, cha mà nhìn thấy ta bây giờ chẳng biết có nhận ra hay không nữa?"
Ngọc Tự Hàn cười nói: "Muội vốn dĩ xinh đẹp mà."
Như Ca đỏ mặt đáp: "Gạt người ta cũng không cần như vậy chứ, ta trước đây nào có xinh đẹp gì, cùng lắm chỉ đáng yêu mà thôi." Nàng le lưỡi, lại cười: "Hi hi, người là sư huynh, sẽ không chê ta đỏm dáng đúng không?"
Ngọc Tự Hàn bật cười vui vẻ.
Như Ca bưng lấy hai má của mình nói: "Bây giờ mỗi khi ta soi gương lại cảm thấy dường như ta lớn lên ngày càng không giống cha! Ta nhất định là giống mẹ rồi! Vì thế mẹ ta nhất định là một đại mỹ nhân tuyệt sắc!" Nàng vừa sinh ra đã mất đi mẹ, ngay cả một bức hình để lại cũng không có.
Ngọc Tự Hàn đột nhiên ôm lấy ngực, vẻ mặt có chút đau đớn.
Như Ca hoảng hốt hỏi: "Huynh làm sao vậy, có đau không?"
Ngọc Tự Hàn nhíu mày đáp: "Có chút lạnh."
"Tại sao?"
"Vì nghe phải lời muội nói."
Như Ca đớ người, đột nhiên hiểu ra, gương mặt đỏ bừng bừng: "Sư huynh xấu xa, huynh dám cười nhạo ta! Vừa nãy huynh còn khen ta đẹp cơ mà, giờ đây lại... " Nàng nhảy phốc qua, dùng tay đấm lung tung lên người y!
Ngọc Tự Hàn cười đến rung ngực, tiếng cười khàn nhỏ ấy truyền ra ngoài song cửa.
Huyền Hoàng bên ngoài phòng nghe thấy.
Đôi mắt hắn lặng lẽ nhòe ướt.
Theo Vương gia đã mười lăm năm, đây là lần đầu tiên hắn nghe được tiếng cười của người.
Ánh mặt trời chiếu lên thân thể cả hai.
Mỹ diệu như thế.
Như Ca lẳng lặng nắm lấy tay Ngọc Tự Hàn, ngẩng đầu lên mỉm cười:
"Sư huynh, tiếng cười của huynh thật sự rất êm tai."
Nàng chun chun mũi, lại cười tiếp:
"Có loại cảm giác thật hạnh phúc... Thế nên sau này, huynh phải thường xuyên cười cho ta nghe có được không?"
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng.
"Ừ."
Chỉ cần nàng muốn thì điều gì y cũng có thể làm cho nàng.
Như Ca cũng nhìn y.
Một loại dáng vẻ gì đó trong ánh mắt kia chợt khiến cho lòng nàng xao động.
Gió thu thổi tóc nàng bay rối, vương nơi khóe miệng. Tay y vén khéo lọn tóc ấy đi, đầu ngón tay khẽ chạm lên bờ môi của nàng...
Môi của nàng bỏng cháy, đầu ngón tay y mát lạnh.
Nàng đột nhiên ngửi thấy mùi vị thân thể của y, nhàn nhạt như hơi trà, có chút men đắng nhưng lại quẩn quyện kéo dài, ngan ngát hương thơm...
Nàng chợt nhiên có chút căng thẳng, cuống quýt nhảy bật dậy.
Đối mặt với vị sư huynh ở cùng mình mười mấy năm này, nàng bỗng cảm giác nhịp tim mình trở nên hối hả, cõi lòng rạo rực.
-
Ngọc Tự Hàn lặng lẽ mỉm cười.
Y bưng tách trà trên bàn lên, để cho hơi trà dày đặc che phủ lấy vẻ hồi hộp trong ánh ánh mắt.
Như Ca nhìn quanh quẩn trong phòng, chợt bảo: "Ồ, sư huynh, sách ở nơi này nhiều quá đi mất, huynh đều đã xem cả rồi sao? Giỏi thật đấy!" Nàng lại phát hiện ra trên bàn có rất nhiều công văn, ngạc nhiên hỏi: "Đây là gì vậy?"
Ngọc Tự Hàn đáp: "Là tình hình trị an của các nơi."
Như Ca trố mắt: "Đây chẳng phải là việc của hoàng thượng cùng các vị đại thần ư?"
Ngọc Tự Hàn đặt tách trà xuống bàn, không nói gì.
Mấy ngày nay, thân thể của phụ hoàng không tốt, người giao cho y rất nhiều sự vụ để xử lý, hành động này khiến cho hai vị huynh trưởng vô cùng đố kỵ. Y tuy không hứng thú với quyền lực và ngôi vị hoàng đế, tuy nhiên những công việc mà phụ hoàng căn dặn y đều muốn làm cho thỏa đáng.
Như Ca cau mày nói: "Hoàng thượng không biết cơ thể của huynh rất yếu hay sao? Để huynh làm nhiều việc như vậy, sẽ khổ cực lắm đấy!"
Ngọc Tự Hàn mỉm cười: "Chẳng hề gì."
Như Ca thở dài, bước đến vỗ vỗ đầu y: "ta biết, huynh quyết tâm muốn làm việc gì đó cho cha huynh, đó là tấm lòng của huynh, ta cũng không thể ngăn cản. Nhưng huynh phải hứa với ta một điều là không được để cơ thể quá mệt mỏi, được không nào?"
Nàng chăm chú nhìn y.
Ngọc Tự Hàn cười như làn nước mùa xuân: "Được."
Như Ca nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.
Trong phòng chỉ còn lại mỗi mình Ngọc Tự Hàn.
Đột nhiên, y ôm lấy ngực, "hộc" một tiếng nôn đầy máu tươi. Máu tươi mềm mại rơi vấy trên tấm khăn bàn bằng lụa, chói mắt đến giật mình. Y điềm tĩnh xếp gọn nó lại, không muốn bị người khác phát hiện.
Cơn lạnh giá đến tê liệt trong lồng ngực khiến cho sắc mặt y trắng bệch. Y khe khẽ nhắm mắt lại, nụ cười hé nở trên môi. Y hiểu, có lẽ lời hứa mà y đã ước định với nàng chỉ là lời lừa gạt, những tháng ngày này còn có thể có được nàng chăm sóc bên cạnh đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất đối với y rồi.
Y thở dốc, giở những cáo chương trước mặt ra, đầu óc dần trở nên váng vất. Y cười khổ, biết rằng cơn mê muội lại xâm nhập nữa rồi, thế nhưng thời gian cũng chẳng còn nhiều, y làm sao có thể phí phạm chúng vào giấc ngủ được chứ?
Một chiếc kim.
Lóe lên sắc lạnh!
Y dùng sức châm mạnh vào lòng bàn tay mình!
Giọt máu ứa ra, cơn đau rát buốt khiến cho đầu óc y tỉnh lại ít nhiều.
Ngọc Tự Hàn bắt đầu cẩn thận lật xem tấu chương ở các nơi, bàn tay như ngọc chẳng ngờ lại in đầy những vết kim châm!
Hóa ra, đây chính là nguyên nhân mà y không thiếp đi nữa hay sao?!!
Như Ca lạnh toát cả người!
Cửa phòng mở toang, gió thu se sắt ồ ạt thổi vào, sống lưng Như Ca bất chợt toát mồ hôi lạnh, bị gió lùa qua, cơn rét khiến cho nàng phải rùng mình!
"Sư huynh! Huynh gạt ta!!"
Nàng hét lên giận dữ, màu áo đỏ như ánh lửa hắt lên gương mặt đương phẫn nộ của nàng.
Nàng vừa quên đem theo khay điểm tâm ra ngoài, định quay về lấy, chẳng ngờ lại chứng kiến cảnh tượng như vậy.
Ngọc Tự Hàn không hề "nghe" thấy.
Bóng lưng tuấn tú của y lặng lẽ như đêm dài thăm thẵm, lặng lẽ như những giọt máu rơi rớt ra từ lòng bàn tay của y. Y đang chăm chú phê duyệt công văn.
Gió mạnh tràn vào khiến cho tà áo xanh của y bay phất lên.
Như Ca mím chặt môi, trừng mắt nhìn bóng lưng của y. Nước mắt, bắt đầu khiến cho nàng cảm thấy bất lực.
Không khí vô cùng khác thường.
Ngọc Tự Hàn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng xoay người lại, rồi y trông thấy Như Ca.
Y mỉm cười: "Muội đã quay trở lại."
Như Ca quắc mắt nhìn y, lửa giận chất đầy lồng ngực khiến cho nàng lớn tiếng bảo: "Huynh thật sự làm ta quá thất vọng!"
"Ca Nhi..."
"Huynh đang làm chuyện gì vậy?!" Nàng lao đến bên y, lật lòng bàn tay của y ra, tức giận nói: "Tổn thương chính mình ư?! Như vậy thì có thể không cần ngủ đúng không?! Như vậy thì có thể không làm cho chúng ta lo lắng đúng không?! Chuyện đau đớn gì huynh cũng chịu đựng một mình, thật là vĩ đại đúng không?!"
Ngọc Tự Hàn lo lắng muốn nắm lấy tay nàng.
Như Ca vẫy y ra!
Sau đó, nàng thất vọng ngồi phệt ra mặt đất, ôm mặt khóc nấc.
"Huynh có biết, bộ dạng này của huynh khiến cho tim ta nhói đau đến thế nào hay không... Ừ thì gạt ta, lừa ta, có thể làm ta vui... Dù sao ta cũng chỉ là một kẻ ngốc nghếch, không có bản lãnh chữa khỏi bệnh cho huynh... Thế nhưng, ta thật sự ghét huynh... Huynh đau không thể nói với ta hay sao mà chỉ biết tự mình gánh chịu lấy..."
Vì nàng đang vùi đầu khóc, Ngọc Tự Hàn không thể nghe nhìn được!
Y chỉ có thể trông thấy bả vai của nàng đương run rẩy...
Nàng trong cơn khóc than, thân thể có vẻ mỏng manh và yếu đuối như thế, hệt như một đóa hoa nhỏ trong mưa thu, khiến cho bờ môi của y trở nên tái nhợt vì đau lòng.
Y vươn hai tay đến ôm lấy bờ vai của nàng.
Nàng ngẩng phắt đầu lên, nước mắt ràn rụa trên mặt, nức nở nói: "Ta ghét huynh!"
Ngọc Tự Hàn ghì nàng sát thêm chút nữa, khàn giọng nói:
"Đừng."
Nàng khóc, ra sức giãy dụa: "Ta thật sự ghét huynh!" Ghét huynh làm cho ta thương tâm như vậy, thương tâm đến quên mất nỗi sợ về huynh, thậm chí vượt cả sự ruồng bỏ của Chiến Phong.
Lồng ngực Ngọc Tự Hàn ê ẩm, y ho nhẹ một tiếng, vài sợi tơ máu trào ra nơi khóe miệng. Y giữ lấy bả vai nàng, lắc đầu nói:
"Đừng."
Như Ca không dám động đậy chi nữa, nàng nhìn máu của y, trong lòng cũng ngập tràn đau đớn.
Khóe môi vương máu, nhưng y lại điềm tĩnh mỉm cười, nụ cười như có ánh ngọc lấp lánh.
"Đừng ghét bỏ ta! Nếu không, một khắc trước khi nàng đối xử với ta như vậy, ta thà chết đi cho xong."
o0o
-
Hoàng cung.
Đêm nay là tiệc thọ lần thứ sáu mươi của hoàng thượng, các vị hoàng tử và đại thần đều phục trang lộng lẫy đến tham dự.
Như Ca mắt không chớp, chăm chú ngắm nhìn Ngọc Tự Hàn.
Ôi, nàng vốn quen trông y mặc áo xanh mộc mạc, không ngờ sau khi khoác cẩm bào lên rồi lại trở nên tuấn tú ưa nhìn đến vậy! Cẩm bào màu xanh lơ, trên thêu hoa văn nhỏ hình rồng, trang nghiêm cao quý, tựa như có hào quang lấp lánh. Trên đầu y đội mão ngọc, tay trái đeo một chiếc nhẫn Dương Chi cổ kính, nụ cười thanh nhã, mang khí thế không giận mà oai.
Mặc dù đang ở trên xe lăn.
Tĩnh Uyên Vương vẫn tựa như một viên mỹ ngọc, ung dung rạng ngời, khiến cho mọi ánh mắt chúng nhân đang tập trung lên người y đều phải trở nên cung kính.
Tiếc thay, thân thể y lại tàn tật...
Các vị đại thần có mặt trong buổi tiệc không khỏi âm thầm tiếc rẻ. Năng lực của Tĩnh Uyên Vương là không thể nghi ngờ, mỗi khi hoàng thượng vì lý do gì đấy mà không thể nhiếp chính, ngài hay hạ lệnh cho y thay mặt xử lý. Y luôn giải quyết mọi việc đến nơi đến chốn, hoàng thượng vì thế càng coi trọng y hơn, bảo vật từ các nơi tiến cống về, người luôn ban cho y thứ tốt nhất.
Nếu như Tĩnh Uyên Vương không tàn phế, chỉ sợ cơ hội thừa kế dành cho Kính Dương Vương và Cảnh Hiến Vương là vô cùng nhỏ.
Đáng tiếc thật...
"Sư huynh, hóa ra trông huynh lại đẹp đến như vậy!"
Như Ca chống cằm mỉm cười, đôi mắt lấp lánh nhìn y: "Lạ thật, trước kia sao ta lại không phát hiện ra, sư huynh của ta là một mỹ công tử thanh nhã hiếm có trên đời thế chứ, à không, phải là mỹ vương gia mới đúng."
Ngọc Tự Hàn lắc đầu khẽ cười, lặng lẽ thưởng trà.
Như Ca ghẹo y xong, bắt đầu quan sát mọi người tham dự yến tiệc. Ở phía đối diện có hai vị vương gia đặc biệt nổi bật: một vị có tuổi, mặt tía râu dài, ngũ quan oai nghiêm, dáng ngồi vươn thẳng, khí thế cao ngạo, hiển nhiên chính là Kính Dương Vương; một vị mặt tựa trăng rằm, đôi mắt như phượng, nụ cười khiêm tốn, móng tay cắt tỉa gọn gàng, hiển nhiên chính là Cảnh Hiến Vương.
Ánh mắt của nàng vừa hay chạm vào ánh mắt của Cảnh Hiến Vương.
Nàng gật đầu thi lễ.
Cảnh Hiến Vương bỗng nhiên sững người.
Kiền Dương điện huy hoàng tráng lệ.
Hương rượu thơm tỏa ngập khắp nơi.
Trong điện sáng rỡ như ban ngày.
Chén rượu ngừng lại giữa không trung, ngón tay của Cảnh Hiến Vương siết chặt.
Lưu Thượng Thư bước đến bên cạnh y: "Vương gia?"
"Cô ta là ai?"
Người con gái đứng bên cạnh Tĩnh Uyên Vương ấy, mỉm cười chẳng khác một chú mèo nhỏ đương làm nũng, đôi mắt sáng rực như sao. Vẻ đẹp của nàng hệt như một ngọn lửa tại nơi sâu thẵm nhất của bóng tối, mãnh liệt đến ngạt thở, khiến người ta cho dù có bị cháy ra tro cũng muốn chiếm hữu nàng cho bằng được.
"Cô ta?... Ừm, cô ta chính là con gái của trang chủ Liệt Hỏa sơn trang - Liệt Minh Kính. Hoàng thượng nghe nói cô ta đang ở tại phủ Tĩnh Uyên Vương nên cố ý triệu đến."
Đôi mắt phượng của y nheo lại: "Liệt Hỏa sơn trang ư?"
Thế lực của Liệt Hỏa sơn trang tuy ở tại giang hồ, nhưng trong gần mười năm qua vây cánh không ngừng mở rộng, tiếng nói trong cung đình thấp thoáng cũng có trọng lượng. Đám phe phái của Kính Dương Vương dường như đã được sự ủng hộ của bọn họ.
"Nếu Tĩnh Uyên Vương cưới con gái của Liệt Minh Kính rồi..." Lưu Thượng Thư cũng nhận ra ánh mắt thân mật giữa Tĩnh Uyên Vương và vị thiếu nữ áo đỏ kia.
Cảnh Hiến Vương cười lạnh.
"Ta thầm nghĩ, không biết Liệt Minh Kính có truyền lại ngôi vị trang chủ cho con gái của ông ta hay không?" Lưu Thượng Thư thấp giọng suy đoán.
Rượu trào ra, vấy ướt lên bộ móng tay được cắt tỉa gọn gàng của Cảnh Hiến Vương.
Phía bên kia.
"Sư huynh, ta không ưa cái gã Cảnh Hiến Vương kia chút nào." Như Ca nhăn mũi, khó chịu nói: "Y dường như đang nhìn ta chằm chằm ấy."
Ngọc Tự Hàn ngẩng đầu.
Ánh mắt điềm tĩnh của y lóe lên một tia lạnh lẽo, lướt qua sảnh điện rộng lớn, quét thẳng vào mặt Cảnh Hiến Vương.
Cảnh Hiến Vương giật mình.
Chén rượu "choang" một tiếng đổ lên bàn, nước vấy ra thấm ướt bộ áo bào sặc sỡ của y, tiếng động rất vang, ai nấy đều ngoảnh lại nhìn.
Lưu Thượng Thư vội vàng chạy đến lau cho y.
Cảnh Hiến Vương đẩy hắn ra, trong lòng thầm tức giận. Chỉ là một kẻ tàn phế, sao y vừa rồi lại cảm thấy sợ hãi như thế chứ?
"Hi hi."
Như Ca cười khẽ, len lén nắm lấy bàn tay Ngọc Tự Hàn, chớp mắt bảo: "Sư huynh, người thật là cao tay đấy!"
Ngọc Tự Hàn cười nhạt.
Nhìn gương mặt sáng trong của nàng, y đột nhiên phát hiện, mấy ngày gần đây nàng thật sự càng lúc càng đẹp ra, hệt như một đóa tiên hoa bị kiềm nén cả ngàn năm cuối cùng cũng hé nở, ánh hào quang rực rỡ ấy khiến cho cả người lẫn thần đều muốn tranh đoạt.
"Hoàng - Thượng - Giá - Lâm!"
Các vị hoàng tử cùng bọn đại thần vội quỳ xuống tiếp giá.
Chỉ mình Ngọc Tự Hàn vẫn ngồi yên.
Y ở tại đại điện biểu lộ sự cao quý hơn người.
Hoàng thượng vì thương đôi chân bất tiện của y, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bắt y phải quỳ xuống cả.
Đây là lần đầu tiên Như Ca được gặp hoàng thượng.
Nàng quỳ trên mặt đất, khe khẽ nhướng mắt lên, muốn trông xem bộ dáng của hoàng thượng như thế nào...
Có điều...
Nàng còn chưa kịp nhìn đến hoàng thượng.
Thì đã bị một kẻ bên cạnh ngài đoạt mất cả hơi thở!
Áo trắng như tuyết.
Hào quang rực rỡ.
Mặc dù đã được chiếc mũ rộng vành màu tuyết trắng phủ đi gương mặt, nhưng đôi môi ưu mỹ tuyệt đẹp kia vẫn hút hồn mọi người như thuở nào.
Người nọ gần như long lanh trong suốt, hào quang chói lọi khiến cho kẻ khác không thể mở nổi mắt!
Trong màn tuyết bay rợp trời.
Lóng lánh rực rỡ.
Người nọ vẻ như biến ảo từ tuyết mà thành, có nỗi sầu bi cùng đau đớn.
Như Ca lặng người.
Đầu óc lùng bùng vang động.
__________________
-
Nàng sửng sốt nhìn người nọ, không nghe thấy cả mệnh lệnh bình thân của hoàng thượng, không phát hiện ra rằng trong đại điện lúc này chỉ còn mỗi mình nàng vẫn đang quỳ.
Ngọc Tự Hàn cúi người đỡ nàng dậy.
Nàng kinh ngạc ngồi giữa yến tiệc, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía người áo trắng kia.
Là y ư?
Sao y lại ở chốn này?
Hoàng thượng lông mày thật dài, ánh mắt ấm áp, sắc mặt hồng nhuận, thật không thể ngờ đấy là dáng vẻ của một người bệnh lâu năm vừa khỏi. Tóc hai bên mái đầu ông đã bạc trắng, thế nhưng tửu lượng của ông dường như lại rất cao, chớp mắt đã uống hết ba bôi đầy. Sánh vai ngồi bên cạnh hoàng thượng lúc này chính là người áo trắng, y không nói lời nào, chỉ lặng lẽ thưởng rượu.
"Hắn là ai vậy?"
Như Ca ngạc nhiên hỏi.
Có thể sóng vai ngồi cùng hoàng thượng trên đại điện, không phải quỳ xuống, thần thái cũng chẳng tỏ vẻ gì là kính cẩn, rốt cuộc thân phận như thế nào lại khiến cho người áo trắng có được địa vị dưới một người, trên vạn người như thế? Thêm vào cảm giác mà y mang đến cho nàng, sao lại quen thuộc đến vậy! Là y hay sao? Nàng quả thật không nhìn rõ dung mạo.
Không ai trả lời nàng.
Ngọc Tự Hàn đang nhìn về phía hoàng thượng thế nên y không "nghe" được nàng trò chuyện.
"Mừng phụ hoàng thân thể an khang!"
Cảnh Hiến vương nâng bôi cung kính chúc.
"Được, được." Hoàng thượng tâm tình sảng khoái cười lớn, nghiêng người nói với vị áo trắng: "Mọi sự đều nhờ công của Tuyết Y Vương cả, nào, để trẫm kính ngươi một chén!"
Ánh mắt của mọi người trên điện đều hướng về Tuyết Y Vương thần bí.
Tuyết Y Vương lúc nào cũng như thần long, thấy đầu mà không thấy đuôi, có khi đột nhiên xuất hiện trong cung, có khi lại mấy năm trời bặt tăm bặt tích. Nhưng, những vị hoàng tử và đại thần ở đây đều biết, vị Tuyết Y Vương trông như tiên nhân ấy chính là người duy nhất trên đời có thể chi phối ý kiến của hoàng thượng, một câu nói của y so với lời của muôn người còn hữu dụng hơn nhiều.
Tuyết Y Vương chính là thần tiên.
Đây là lời đồn đãi trong cung.
Lưu Thượng Thư nhớ về lần gặp gỡ Tuyết Y Vương vào hai mươi năm trước, phong tư của y cũng tuyệt mỹ hệt như bây giờ, chỉ cần liếc mắt trộm nhìn cũng khiến cho lòng người say mê ngây ngất.
Thế nhưng trước sau vẫn chưa ai chính thức được trông thấy gương mặt của Tuyết Y Vương.
Y hoặc dùng mũ vành che mặt, hoặc dùng lụa mỏng phủ bao, phảng phất như đang ẩn giấu trong một làn sương mù. Có người từng đánh cuộc rằng Tuyết Y Vương thật ra rất xấu xí, còn lệnh cho kẻ có võ công cao cường đi giật phăng chiếc nón vành rộng của y, nhưng dường như Tuyết Y Vương chỉ búng nhẹ tay một cái, kẻ phụng mệnh kia ngay lập tức đã chết ngất đi, còn người đánh cuộc cũng bị hoàng thượng trừng phạt thật nghiêm khắc.
Hoàng thượng dường như đối với Tuyết Y Vương cực kỳ kính trọng, không ai biết rõ lý do bên trong cả.
Dưới vành mũ trắng, đôi môi tuyệt mỹ của y khẽ nở một nụ cười tựa đóa hải đường trong đêm xuân.
"Rượu của hoàng thượng ta không uống, ta chỉ uống rượu do nàng dâng mà thôi."
Nói rồi...
Ngón tay lóng lánh của y vươn ra...
Chỉ vào vị thiếu nữ vận áo đỏ bên cạnh Tĩnh Uyên Vương!
Cung Kiền Dương sáng rỡ như ban ngày.
Ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.
Ôi, cũng chỉ có Tuyết Y Vương mới có thể ngang nhiên đưa ra yêu cầu như vậy.
Như Ca tròn xoe cả hai mắt.
Đang ở hoàng cung, người này sao có thể giống như tại chốn thanh lâu, tùy ý lựa chọn cô nương đến tiếp rượu chứ? Cơn giận của nàng bốc cao, Tuyết Y vương không những đang sỉ nhục nàng mà đồng thời còn sỉ nhục cả sư huynh của nàng nữa!
Mắt nàng rực lửa, trừng trừng nhìn về phía Tuyết Y Vương đang ẩn mặt sau vành mũ!
Khóe môi tuyệt mỹ kia nhếch lên, hiển hiện một nỗi hận xa xăm, y thản nhiên bảo: "Hoàng thượng, người xem, ngay cả một tiểu nha đầu bên cạnh Tĩnh Uyên Vương cũng không xem ta ra gì."
Hoàng thượng sững người, chẳng biết phải phân xử ra sao, một bên là vị hoàng tử mà ông thương yêu nhất, một bên là Tuyết Y Vương mà ông xem trọng nhất.
Đúng lúc này...
Ngọc Tự Hàn nắm lấy bàn tay Như Ca.
Y nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn Dương Chi đeo bên tay trái ra, luồn vào ngón cái của nàng, sau đó ngẩng đầu lên, gương mặt như ngọc phát ra luồng hào quang dịu nhẹ.
Hoàng thượng mừng rỡ, đứng dậy cười nói: "Ha ha, Ngọc Nhi cuối cùng cũng chọn được Vương Phi cho mình rồi sao?"
Ngọc Tự Hàn mỉm cười gật đầu.
Khắp nơi bắt đầu rộ lên lời chúc mừng, không khí ngượng ngùng ban nãy đã bị mọi người quên sạch.
Hoàng thượng cười to bảo: "Ha ha ha ha, đây chính là món quà lớn nhất mà ta nhận được đấy!" Trước nay ông đối với Ngọc Nhi vẫn mang niềm ray rứt, nay thấy y đã có được người con gái yêu thương thì trong lòng không khỏi được ủi an ít nhiều.
Như Ca kinh ngạc nhìn Ngọc Tự Hàn.
Ngọc Tự Hàn chỉ mỉm cười.
"Thật là tốt quá."
Thanh âm trầm thấp dễ nghe vang ra từ sau chiếc mũ vành trắng, xuyên thấu cả tòa đại điện náo nhiệt, thấp thoáng như chất chứa oán khí, khiến cho mọi người lập tức trở nên lặng phắt.
Ngón tay đẹp như hoa nhấc lấy bôi rượu, cười khẽ:
"Để ta chúc hai vị sống lâu trăm tuổi, bạc đầu giai lão nhé."
Như Ca lạnh toát cả sống lưng!
Nàng nghe ra cả nỗi oán hận cùng lời nguyền rủa trong câu "sống lâu trăm tuổi", "bạc đầu giai lão" ấy. Nàng hoảng hốt như vừa sa vào hố băng!
__________________