ôi one shot của ss hay quớ ah, ngưỡng mộ ghia cơ
Printable View
ôi one shot của ss hay quớ ah, ngưỡng mộ ghia cơ
Nó lại được lôi lên! ^^
@phoen: nik của bạn có nghĩa là nhân sư nhỉ! Nếu đã lỡ rồi thì chắc nên giữ nó cho nó phai dần dần thôi! *cười*
@cotton: sao cứ thấy nik này quen quen! Cám ơn em! ^^
thân,
Ozhi~
@Oz: tớ nhớ Phoenix là phụng hoàng cơ mà
lần nào lôi lên tớ cũng đọc lại nha. tâm trạng mỗi lúc mỗi khác cơ
Vậy à! Tớ đâu có bik! Thế nên mới hỏi!
Chat YM
Hình ảnh sao rồi! :so_funny:
Hj đọc bài nì của ss em lại có thêm một góc nhìn mới về tình yêu... em cũng là một tờ giấy nháp nà, chỉ mới viết thử tên một người, xoá đi vẫn viết lại tên người ấy ~.~. em ghét những nét chì hằn sâu lắm, vì thỉnh thoảng nó làm em nhớ, xót xót - ước gì có thể đem tờ giấy đó ra *xé xé, thế là khỏi phải nhớ nữa >_<
thanks ss
oa... Giờ mới đọc Bản viết nhanh trên giấy nháp của Ozhi, cái này càng đọc càng thấy giống thể loại tự sự hơn là truyện. Nhưng Mây thích, rất thích. :hum:
Đến khi một lúc nào đó trái tim thật sự bình lặng, Ozhi cho phép Mây bê nguyên về blog của mình nha... :huglove:
Em lôi nó lên tiếp nhá *cười*
Quả thật, shot không hề phô trương. Lắng đọng, từ từ đi vào lòng người.
Khi người ta vẽ trái tim bằng bút chì, chính là ta không tin tưởng vào cái "thực" của nó.
Khi người ta vẽ bằng bút bi, ta lại cảm thấy buồn khi vẽ sai hay không thể vẽ một trái tim hoàn hảo hơn.
Mỗi cách vẽ đều có nỗi buồn của riêng nó, như cách nhân vật nữ chính trong shot này thường viết cái gọi là bản thảo, nói một cách khác là những tờ giấy nháp được viết ngệch ngoạc.
Bút chì là nỗi nhớ...
Trái tim là giấy nháp...
Vậy thứ gì là cục tẩy?
Đó là câu hỏi em dành cho ss ^^ [còn em lại nghĩ là thời gian. Dù tg không xoá hết nỗi nhớ nhưng tất nhiên dấu vết cũng sẽ nhoà]
Iu ss,
Cindy.
P/S: Dù rất thích những shot lắng thế này. Nhưng có lẽ phải đọc lần thứ 2 mới có thể hiểu hết ý nghĩa của nó *cười*
Mình thích bài này nhưng lại chẳng biết diễn tả thế nào ^^ ... cả giọng văn cũng là thứ mình đi tìm