chủ nhà đâu rồi sao để mọi người đợi lâu vậy
Printable View
chủ nhà đâu rồi sao để mọi người đợi lâu vậy
sao bạn không post tiếp vậy !
bạn ơi ! post đi nha ! truyện đang hay mà !
mình năn nỉ bạn đó !
tiếp nè
Thiên Ân máy móc đệm theo, đầu óc cô dang liên tưởng đến công ty nhà mình . Không biết người mua lại công ty của ba cô họ có khuếch trương việc buôn bán không, hay bỏ mặt và làm nó mất về tay người khác chỉ trong bốn tháng như cô ?
Văn vô tình vẫn phân tích:
-... Nếu không nhượng, họ chỉ còn biết phá sản và đóng cửa công ty mà thôi . Không có những công ty như anh mua lại họ càng thua lỗ lún lầy nặng hơn, cho nên cách làm ăn của anh chỉ là tìm hiểu và thấu đáo mặt mạnh yếu để có thể kinh doanh, không có gì là cơ hội hay thất đức đâu.
Ngẩng lên thấy Thiên Ân im lặng, vẻ xa vắng . Văn ngạc nhiên:
- Ân đang nghĩ gì vậy ?
Câu hỏi của anh làm cô giật mình:
- Dạ, có gì đâu.
- Đừng chối, hình như em có điều gì khó chịu ?
Thiên Ân nói trớ đi:
- À không, tại em đang bí khi nghĩ nội dung quyển truyện tranh mình vẽ thử nên nói chuyện với anh lo ra chút thôi.
Văn có vẻ hào hứng:
- Em nhắc mới nhớ, truyện tranh sao rồi ? Sao không cho anh duyệt thử ?
Cô mỉm cười:
- Cũng sắp xong rồi anh ạ . Em hứa nếu xong, anh sẽ được xem bản thảo đầu tiên.
- Vậy mới phải chứ . - Văn vươn vai bâng quơ.
- À, Toàn đâu rồi Ân ?
Đứng lên thu dọn đĩa của anh, cô nhún vai:
- Theo ông đi đâu đó, em cũng không biết.
Lơ đãng nhìn bờ lưng thon gọn và mái tóc cột cao của cô, chẳng hiểu sao anh buột miệng:
- Ân nè, em thấy Toàn ra sao ?
Hơi khựng lại, cô quay nhìn anh:
- Sao là sao ạ ?
- Thì anh muốn hỏi em thấy tính Toàn ra sao ?
Thiên Ân ngắt lời:
- Tính tình anh Toàn ra sao thì có dính gì đến em ?
Văn cười cười:
- Chẳng lẽ Ân không thấy Toàn... để ý em sao ?
Thiên Ân nheo mắt nhìn anh . Vẻ mặt và giọng nói thờ ơ của anh làm cô bỗng dưng phát giận, cô đáp xẵng:
- Vậy thì sao ?
Văn hơi khựng lại . Trí sáng suốt bảo anh thôi đi, nhưng chẳng hiểu sao anh lại lửng lơ khơi gợi tiếp:
- Thật ra Toàn cũng... khá lắm . Nó mới tốt nghiệp năm ngoái, cũng nhanh nhạy và được việc . Là con trai một trong nhà đó.
Thiên Ân tựa lưng vào tủ lạnh nhìn anh chằm chằm:
- vậy à! Anh có ý gì khi quảng cáo cho ảnh như vậy ?
Văn chột dạ trước cái nhìn của cô, anh hắng giọng cười xòa:
- Có gì đâu, tại anh thấy dạo này Toàn có vẻ mến em, nên anh...
Thiên Ân hỏi chận:
- Anh có nói với anh Toàn thân phận thật sự của em không ? Rằng em chẳng phải là cô bạn gái nào đó của anh ?
Văn ngẩn người:
- Không, sao em lại nghĩ anh đem chuyện này ra nói với nó ?
Cô cười nhạt:
- Chưa nói thì tốt . Em mong anh đừng nói gì hết . Ý của anh tốt với em, em biết . Nhưng giúp em thì có nhiều cách giúp, em có cần một ông chồng gấp đến như vậy đâu.
Văn giật mình:
- À, không phải đâu, anh chỉ muốn...
Cô ngắt lời anh:
- Chuyện của em, em tự biêt'' lo . Em đã nghe lời anh, vẽ thử một đoạn truyện hình và bản thảo sơ lược gởi duyệt rồi . Em còn biết đan nhiều kiểu áo len, biết phụ buôn bán, nếu rời nơi đây, em có thể tự lập và kiếm tiền để tạm đủ sống . Em chỉ mới mười tám, chưa cần phải gả chồng để có chỗ dựa thân.
Văn nhăn mặt:
- Thiên Ân! Ý anh không phải vậy.
Nhắc lưng ra khỏi cánh cửa tủ lạnh, cô quay lưng:
- Đúng hay không cũng vậy, em cám ơn anh đã lo lắng cho em, nhưng không cần anh lo lắng quá như vậy . Nếu anh không thích em nán lại đây nữa, cứ nói thẳng, em sẽ thu xếp đi ngay, không cần anh phải dàn xếp thế đâu.
- Thiên Ân!
Chận bước cô, anh cau mày:
- Anh đã nói gì mà em giận phát quạu như vậy ? Nếu anh đùa không đúng chỗ thì anh xin lỗi, nhưng em có cần quạu đến như vậy không ?
Cô nhìn thẳng vào anh . Lời anh nói nghiêm túc và đầy đủ lý . Cô vẫn ấm ức, nhưng nỗi ấm ức không tên thì làm sao có cớ gây lại anh ?
Cô mím môi quay đi:
- Thôi bỏ chuyện này qua bên . Em cũng xin lỗi vì cáu giận . Anh lên phòng làm việc tiếp đi.
- Còn em ?
Đến bên buồn rửa, cô nói mà không ngoảnh lại:
- Em phải thu dọn trong này một chút.
Văn ngập ngừng nhìn cô . Anh quyết định không lên phòng mà đợi để giải thích cho cô đừng giận dỗi. Cô có một tật vặt nhưng xảy ra hơi thường là mỗi lần giận thì hay im lặng hoặc nói lẫy . Đã biết tính cô nên anh không muốn vì lần nói dai vô duyên này của mình mà vắng tiếng cười đùa của cô. Nhưng chờ mãi mà Thiên Ân vẫn cứ loay hoay với bồn rửa hoài . Văn ngạc nhiên đến gần . Chỉ có cái chảo, cái đĩa, đôi đũa và cái xẻng thôi, làm gì mà cô rửa mãi vậy không biết.
Văn đứng sát bên cô khẽ tằng hắng:
- Em làm gì mà rửa hoài vậy ?
- Kệ em.
Anh buồn cười nhìn gương mặt quặm xuống của cô:
- Giận à ?
- Không giận . Ai thèm giận một người tốt quá xá cỡ như anh.
- Anh... mà tốt ?
Văn ngẩn người.
Thiên Ân hất mặt lên:
- Còn gì nữa . Tốt đến nỗi tính chuyện làm mai cậu em họ con một cho em . Làm như em cần lắm vậy.
Nói một hơi như xả ấm ức, ngưng nói rồi, cô mới phát hiện ra nãy giờ Văn đang nhìn cô chăm chú . Vẻ mặt anh như đang chiêm nghiệm điều gì.
- Gì vậy ?
Cô gườm gườm liếc lên anh.
- Dạ đâu có gì.
Vẫn đăm đăm ngó đâu đó trên mặt cô, anh lắc đầu:
- Không.
- Không thì sao cứ chòng chọc nhìn mặt em ?
Văn nhún vai:
- Có gì đâu , anh thấy Ân lạ quá . Chọc chút thôi mà giận lẫy rồi . Là Ân hiểu lầm ý anh chứ anh có chủ định chọc ghẹo Ân đâu . Vậy mà cũng quạu được . Thật là chướng quá.
Thiên Ân mím môi:
- Hiểu lầm anh chỗ nào ?
Văn lừng khừng giải thích:
- Thì anh chỉ muốn... muốn biêt'' ý em đối với Toàn ra sao thôi, nếu em cũng... mến nó thì anh giúp vào, chứ em cũng thấy đó, nội có vẻ bực khi hiểu sự đeo đuổi âm thầm của Toàn . Nội cứ nghĩ em là bạn gái của anh nên đôi khi cản trở.
- Cho dù như vậy anh bận tâm làm gì . - Thiên Ân nói xẵng.
Văn cười gượng:
- Em chướng quá . Thật ra...
Thiên Ân ngắt lời:
- Anh nói đúng đó, anh tốt bụng, còn tôi không biết điều . Đã nán ở đây mà không nghe theo sự xếp đặt mai mối của anh.
- Thiên Ân! - Văn nhăn nhó . Khổ rồi! Cô mà xưng "tôi" thì là giận lắm rồi đây.
Cô vẫn công kích anh bằng giọng nói lẫy của mình:
- Ngang bướng, chướng đời là bản tính của tôi . Còn anh...
Văn cười khổ:
- Tính anh cũng chẳng tốt gì, phải không ? Nếu em nhận ra chút gì thì thử kể sơ sơ nghe chơi.
Cô gân cổ:
- Sợ gì anh mà không kể . Anh không chướng nhưng chuyên quyền, đôc. đoán, chỉ biết có mình mà thôi . Còn nữa, anh hách dịch chưa từng có, tự cao không ai bằng . Lúc nào cũng tự coi mình hơn người ta . Coi người khác như cọng rơm cọng rác . Muốn quăng chỗ nào thì quăng, muốn đẩy chỗ nào thì đẩy cho rảnh nợ.
Thấy Văn trố mắt nhìn mình, cô hất mặt:
- Tôi nói không đúng sao mà anh trợn mắt nhìn tôi như vậy ?
- Ân đùa hay nói thật vậy ?
Cô dấm dẳng:
- Tôi đùa với anh làm gì.
Văn hỏi gặng:
- Trong mắt Ân, anh thật tệ như vậy à ? Anh đối xử với Ân, với mọi người thiếu tôn trọng vậy sao ?
Thiên Ân chột dạ im lặng . Thật ra cô cũng nói hơi quá . Mấy cái tính ngạo mạn kia anh cũng có nhưng chỉ thỉnh thoảng mới lộ ra thôi . Vậy mà vì quá tức anh, cô đã kê khai một tràng.
Dựa lưng vào vách với vẻ thất vọng, Văn lẩm bẩm:
- Anh thật khó ưa và vô lý như vậy à ?
Hơi bối rối vì vẻ mặt tư lự của anh, cô khẽ liếc anh rồi nói bâng quơ:
- Làm gì mà mặt mày anh nghiêm trọng như vậy . Ai mà không có tính xấu.
Thấy anh vẫn không nói gì, cứ nhăn nhăn trán hoài vì mấy câu nói sảng để trút giận của mình, cô chắt lưỡi lên tiếng:
- Mà .. thôi, Ân nói là nói vậy thôi, thú thật ra... anh Văn còn tốt hơn nhiều người.
Văn lắc đầu thở ra:
- Tốt là tốt mà xấu là xấu . Ân mới chê anh không tiếc lời mà bây giờ an ủi cái nỗi gì.
Thiên Ân càng e dè dữ, cô lúng túng phân trần:
- Tại... tại Ân tức anh nên... nói càn vậy thôi, anh Văn thật ra... cũng không đến nỗi khó ưa lắm đâu.
Văn nhìn cô đăm đăm
- Bây giờ là nói thật hay nói đùa:
Cô vội vàng gât gật:
- Thật . Không tốt sao anh Văn cho Ân quá giang xe, không tốt sao anh đãi một con nhỏ lạ hoắc như Ân uống hai ly sữa, không tốt sao anh để Ân ở lại đây ?
- Vậy sao nổi giận với anh ? Sao kể tội anh ?
Quay mặt đi, cô lầu bầu:
- Ai biểu anh toan tính gán ghép anh Toàn cho Ân làm chi.
Văn cười thầm . Tạm yên sóng gió lại rồi, anh gật đầu:
- Thôi được rồi, là tại anh nhiều chuyện, xin lỗi em, được chưa ? Bây giờ chịu bỏ qua cho anh không ? Anh không nhắc gì về chuyện này nữa.
Thiên Ân làm thinh không đáp, Văn nghiêng đầu nhìn sát mặt cô:
- Sao ?
Cô ngượng ngùng nhìn chỗ khác:
- Thì bỏ qua.
- Không xưng tôi với anh nữa chứ ? Không đòi đi, không nói lẫy nữa ?
Thiên Ân liếc xéo anh:
- Anh không lằng nhằng làm mai nữa thì giận anh làm gì.
Văn gật đầu hài lòng:
- Vậy thì úp chén đĩa đi, rồi lên thay áo đi với anh.
- Đi đâu ạ ?
Cô vội hỏi:
- Đi chơi.
Cô ngẩn ra:
- Đi chơi ? Anh không làm việc tiếp sao ?
Văn cười:
- Hôm nay chủ nhật, anh tự cho phép mình nghỉ nửa buổi, chở em đi choi suốt buổi chiều, chịu không ?
- A!
Vui đến muốn nhảy lên mà vỗ tay, nhưng cô kịp kìm lại mà nhìn anh:
- Ý, mà anh nói... anh chở à ?
Hiểu ngay ý cô muốn trêu mình, Văn lừ mặt:
- Đây là đường bằng, ban ngày, bộ sợ anh lại làm xiếc lật nhào cú nữa sao ?
Thiên Ân cười hì hì:
- Ai mà biết được, nhưng em dặn anh trước nhé, lúc nào anh buồn ngủ thì cứ bảo em thay, chứ lần sau mà có gì, chắc người mất trí nhớ là em thôi.
Văn ngượng:
- Tại anh không cài dây an toàn nên mới vậy , chứ em luôn cẩn thận, làm sao bị nặng như anh ?
Tay đang cắm đũa vào ống, Thiên Ân khựng lại, cô quay nhìn anh:
- A, trí nhớ anh Văn bây giờ tỉ mỉ đến nỗi nhớ cả chuyện này, vậy mà cứ xạo là chưa nhớ gì nhiều, nhất là chuyến đi Đà Lạt.
Bị hớ, Văn đành cười trừ. Khi đã ngồi vào xe anh, Thiên Ân vẫn còn tò mò:
- Vậy thật ra anh có nhớ lại cái đêm quen với em ở bờ hồ không ?
Văn gật đầu, Thiên Ân ngẫm nghĩ rồi hỏi câu hỏi mà mình thắc mắc từ lâu:
- Sao đêm đó anh Văn lại mời em uống cà phê nhỉ ? Mọi người ai cũng nói anh tính hơi lạ lùng, đâu có dễ kết thân và cởi mở với người lạ.
Văn mỉm cười:
- Tính anh quả là khó gần, nhưng Thiên Ân lúc đó trông rất lạ.
- Lạ như thế nào ?
- Em lang thang ở đó một mình, dáng vẻ lại rất cô đơn, lạc lõng . Không hiểu sao anh lại muốn chia xẻ bớt cho em chút u buồn nào đó.
Thiên Ân cảm động, cô nói vui:
- Chắc em lúc đó ngó tệ lắm . Bụi đời lắm.
Văn buột miệng:
- Ừ, bụi đời lắm nhưng trông cũng dễ thương, làm anh đã muốn bỏ đi mà không đi được.
Thiên Ân ngơ ngác với câu thú nhận của anh . Cô chẳng biết cái giây phút tuyệt vọng và u uất đó mình dễ thương ở chỗ nào . Nhưng cô lại thích được tin tuyệt đối vào anh . Bởi vì lời anh nói nghe thật ấm áp và... làm cô có chút gì đó như bâng khuâng. Thiên Ân liếc khẽ anh, cũng vừa lúc anh nhìn vội qua cô, cô giật mình ngồi thẳng lên và quay ra cửa . Còn anh, vẫn ngắm gương mặt đang đỏ ửng của cô, anh mỉm cười một mình .
oOoOoOo
--------------------
Chương 16
Lễ mừng thọ của ông nội được diễn ra đúng ngày sinh Âm lịch . Ngoài con cháu, khách mời toàn là bè bạn cũ và những mối quan hệ làm ăn. Bà Liên từ sáng đã hối cô xuống nhà sớm để xem còn có gì sơ sót thì phụ bà một tay . Cùng cô đi rảo mấy bàn vừa được dựng rải rác trong nhà và ngoài vườn, bà lo lắng nói:
- Tiệc ăn này là Đại Thọ nên chú Ba mời đông quá . May mà mình đặt tiệc người ta nấu, chứ nếu xăn tay xuống bếp thì có mà đứt hơi.
Thiên Ân tò mò hỏi:
- Sinh nhật năm ngoái của ông khách có nhiều không hả cô ?
- Năm ngoái toàn là bà con bạn bè thân thuôc. nên chỉ chừng ba mươi người, năm nay công ty khuếch trương, hầu hết bạn làm ăn và quen biết cũng đều mời tới.
Bà Liên giải thích thêm:
- Thật ra nội cũng muốn nhân dịp này mừng Nam Văn nó bình phục . Nhiều niềm vui, nên nội mới đồng ý cho chú Ba mời nhiều.
Chợt nhìn qua cô, bà khựng lại:
- Ủa, con không thay áo mới à ?
Thiên Ân cười, nhìn xuống chiếc quần jean và áo thun màu xanh của mình:
- Con phụ cô mấy việc hậu cần thôi, đâu có phải tiếp khách đâu cô, bộ này gọn nhẹ được việc hơn , cô ạ.
Bà Liên ngắm cô rồi chắc lưỡi:
- Thôi cũng được, nhưng sao không xõa tóc ra cho đẹp ?
Thiên Ân ngạc nhiên:
- Con cột tóc ngó xấu lắm hả cô ?
Bà Liên cười:
- Không phải vậy . Tóc con cột cao trông cũng dễ thương , nhưng... con nít quá , không xứng với cái măt nghiêm nghiêm của thằng Văn mấy . Con nên thường xõa tóc mới hợp hơn.
Thiên Ân phì cười . Thì ra là lý do này. Văn nói vậy mà cũng đúng, cho dù cô và anh đôi lúc kích bác chọc tức nhau tí tỉnh, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa lộ tẩy cái chuyện vờ vĩnh nhận bừa kia . Cô Liên và cả ông nội anh đều có vẻ yêu thích cô, điều này làm cô thấy an ủi rằng mình không đến nỗi quá tệ , đi đâu cũng bị xúi quẩy và ghét bỏ. Chuyện phía trước đã xong, cô theo bà Liên vào trong ngó sơ qua cách bài trí bàn tiệc . Đươc. một lúc thấy không còn việc làm gì tiếp, Thiên Ân chui xuống bếp học lóm cách tỉa hoa củ để trang trí.
Còn đang say sưa quan sát, một bàn tay chạm nhẹ lên vai làm Thiên Ân giật mình quay lại . Toàn đứng ngay sau lưng cô với nụ cười tươi:
- Ân làm gì trong này vậy ?
Cô cười:
- Thì như anh thấy đó thôi, tôi đang học lóm người ta.
Toàn hắng giọng nói nhỏ:
- Hôm nay mẹ tôi cũng có đến . Khách bên ngoài đã khá đông rồi đó.
Mắt vẫn chăm chú nhìn bàn tay khéo léo của người đàn ông đang tỉa củ cà rốt thành hình con sư tử, cô ậm ừ:
- Vậy à!
Toàn ngập ngừng:
- Ân chưa... sửa soạn sao ?
- Sửa soạn gì ?
- À... tôi muốn nói Ân lo học nghề người ta mà quên mình kìa.
Cô nhăn mặt:
- Anh ngắc ngứ cái gì khó hiểu vây ?
Toàn gãi đầu:
- À là... ý tôi là muốn nhắc Thiên Ân chưa thay áo.
Thiên Ân ngẩn ra . Là người thứ hai có ý kiến về bộ áo quần của cô rồi đây . Cô đưa mắt nhìn xuống lần nữa để tự kiểm soát mình. Đây là cái quần còn tốt nhất của cô, chưa bạc màu gì, cái áo này cô chỉ mới mặc hơn chục lần, đâu đã cũ đâu, sao ai cũng e dè cách ăn mặc này nhỉ ?
Cô ngó sững Toàn:
- Sao anh lại nhắc tôi thay áo ? Bộ mặc như vậy tệ lắm à ?
Toàn vội lắc đầu lia lịa:
- À, đâu có , đâu có, tại vì... Tại tôi thấy... tôi tưởng Ân.
Thiên Ân nhăn mặt . Ấp úng như vậy chắc cô trông tệ thật rồi . Nhưng thật tình mà nói, đây là bộ áo quần khá lắm chứ. Toàn như biết mình lỡ lời, anh chàng vội gãi dầu:
- Tôi đùa thôi, chứ Ân măc. bộ này cũng... đẹp lắm, Ân cùng tôi ra ngoài nhé.
- Ra ngoài làm gì ?
- Thì... để phụ tiếp khách.
Thiên Ân lắc đầu cười:
- Không đi đâu, anh có tiếp khách thì ra ngoài đi . Tôi không có việc gì ngoài đó đâu.
- Trong này Ân cũng đâu có việc gì.
cô nhăn mặt:
- Nhưng tôi không muốn ra đó.
Toàn liếc nhìn cô rồi chợt thẳng người trịnh trọng:
- Sao Ân không ra ngoài để tôi giới thiệu với mẹ tôi cho Ân biết ?
Thiên Ân lạ lùng nhướng một bên chân mày . Lạ chưa, theo ra ngoài để được giới thiệu với bà mẹ à ? Chuyện gì đây ?
Toàn định lên tiếng thì có giọng cười và tiếng của Văn đã vang lên bên cạnh:
- Thì ra chú ở đây à ? Nội nãy giờ hỏi chú đó.
Đến lượt Toàn giật mình quay lại . Văn cười nhưng nụ cười lại làm Toàn chột dạ, anh chàng dành cười giả lả:
- Tôi định rủ Ân ra ngoài tiếp khách khứa phụ nội thôi.
- Vậy à!
Câu đệm "vậy à" Văn thốt ra lại có hiệu quả khác thường . Toàn ậm ừ vài câu qua loa rồi bỏ ra ngoài . Văn cười khi thấy Thiên Ân thở phào:
- Cám ơn anh cứu nguy kịp lúcu.
Văn lắc đầu:
- làm gì như thoát nợ vậy ? Thật ra chú ấy rất thật tình, có điều cách thức biểu lộ thì .. e hèm, hơi bộp chộp thôi.
Thiên Ân trề môi làm thinh, Văn nhìn quanh:
- Ở đây đông người mà ai cũng lăng xăng bận rộn, em đứng đây làm chi ?
Thiên Ân nhún vai:
- Em xem người ta tỉa củ quả, nhưng bây giờ hết hứng thú xem rồi.
- vậy theo anh lên lầu đi, gói quà anh mua tặng nội bị bung tùm lum, em gói lại giùm anh với.
Theo Văn về phòng anh, Thiên Ân tròn mắt khi nhìn thấy anh có đến hai gói quà mà đâu có gói nào bị sứt dây bung giấy gì đâu:
- Cái gì vậy anh Văn ? Nó đâu có bị gì đâu ?
Văn cười cười:
- Ừ, xí gạt em đó, thật ra anh chỉ muốn cho em biết qua mấy gói quà này thôi.
Cô ngạc nhiên:
- Là sao ạ ? Qùa của ông, em biết làm gì ? mà sao anh mua đến hai gói ?
Văn cười:
- Hai gói bởi vì mình hai người.
Thiên Ân chợt hiểu ra, cô ngẩng lên ngượng ngùng:
- Anh Văn mua hộ phần quà cho Ân à ?
- Ừ, xin lỗi . Anh mới chọn mua hôm trước thôi, lúc đó không kịp hỏi ý em vì sợ người ta bán đi mất . Bộ cờ tướng bằng sừng . Bàn cờ thì bằng gỗ tốt . Anh chọn vì thấy nó được khắc rất đẹp và tinh xảo, nét khắc lại đồng bộ với nhau.
Cô áy náy:
- Nhưng em lại không có tiền để...
Văn nhăn mặt ngắt lời:
- Em khờ quá, ai đòi tiền em đâu mà nói vậy.
Thấy cô ngơ ngẩn nhìn mãi hai gói quà, anh cười:
- Ừ nhỉ! Quên hỏi em sinh nhật em ngày mấy ?
- Chi vậy anh Văn ?
- Thì cứ nói đi.
Cô ngập ngừng rồi đành nói:
- Sinh nhật em cuối năm, trước lễ giánh sinh hai ngày.
Anh gật gù:
- Vậy là hai mươi hai, đúng không ? bữa đó anh nhất định mua nhiều quà cho em.
Cô mỉm cười như không để ý đến lời nói về tương lai xa vời ấy . Chỉ vào hai gói quà, anh hắng giọng bàn:
- Ở dưới khách đến nhiều lắm, quà chất đầy bàn . Mình khoan đem quà xuống nhé Ân , để tối nay yên tĩnh trở lại, mình đem xuống mừng nội sau.
Thiên Ân gật đầu:
- Dạ, anh tính vậy cũng được.
Văn cười quẹt nhẹ ngón tay lên gò má cô:
- làm gì ngáo ra vậy, thôi xuống dưới với anh, mình đi lòng vòng phụ nội tiếp khách.
- Khách toàn người lạ, em có quen ai mà tiếp ?
Văn chắc lưỡi:
- Khờ quá, không quen thì anh giới thiệu sẽ quen . Thôi xuống nhé, khớp thì đi chung với anh.
Anh vừa quay đi thì cô giật mình kêu lên:
- Hơ! Khoan đã anh Văn.
- Gì nữa vậy Ân ? - Anh hỏi.
Cô ngập ngừng nhìn lại bộ quần áo của mình:
- Hỏi thật nhé . Em mặc bộ này có tệ quá không ?
Văn ngạc nhiên ngắm lại cô:
- Ai nói gì mà em ngại ?
- Thì anh cứ phê bình thật thử coi.
Ngắm nghía cô một thoáng rồi anh nói:
- Cũng tại em, hôm trước đưa em đi dạo, chỉ mấy bộ váy áo đẹp, em lại không chịu mua gì, nhưng thật ra ăn mặc như vầy đơn giản một chút nhưng xinh đó chứ . Có gì đâu mà em ngại ?
Cô hỏi gặng:
- Không tệ thật à ?
Văn vỗ nhẹ lên gò má cô và cười:
- Không tệ chút nào, dễ thương lắm, thật mà.
Cái chạm khẽ trên gò má làm cô đỏ mặt sượng sùng.
- Sao ? Chịu theo anh xuống chưa ? Khách đầy trong nhà và ngoài sân rồi kìa . - Văn giấu nụ cười và làm tỉnh nhắc cô.
Thiên Ân theo anh trở xuống . Tâm trí cô hình như đã tản mạn đi đâu một ít rồi, cô chỉ còn biết ngoan ngoãn theo chân anh. Khách quả thật đông quá . Từ trong nhà ra đến ngoài sân, các bàn tiệc và rải rác ngoài vườn lan, trong mái đình nhỏ dưới giàn hải đằng, người đứng ngồi khắp nơi. Trong nhà đa số là bạn già của nội đang rôm rả chúc nhau phúc thọ . Đi một vòng chào hỏi mọi người xong, hai người ra sân . Thấy phía cổng hơi đông đúc và lộn xộn, anh kéo tay cô ra xem thử. Thì ra người ta chở đến những lẵng hoa chúc mừng nhiều quá làm mấy thanh niên lăng xăng mà không biết phải sắp xếp vào đâu vì hai hàng lẵng trong cổng đã đầy nghẹt.
Văn thấy vậy chỉ tay nói:
- mấy cậu hãy sắp sát tường rào bên kia cũng đƯợc.
Ý kiến của anh nhanh chóng được thực hiện . Có chỗ để, hàng lẵng như được giải thoát bớt, Văn cười nói với Thiên Ân:
- Không có hoa thì không có màu sắc chúc mừng, nhưng hoa nhiều quá mà lẵng nào lẵng nấy to đùng như vầy thì hết chỗ để cũng mệt.
Anh định vào trong thì chợt phát hiện Thiên Ân không đi theo mình . Cô vẫn đứng sững giữa hàng lẵng hoa . Văn ngạc nhiên quay lại :
- Sao còn đứng đó hả Ân ?
Không trả lời anh, mắt cô trân trân nhìn vào những dải chữ chúc mừng đính trên hàng lẵng hoa . Văn nhíu mày . Toàn là những câu chữ chúc thọ Ông, có gìmà cô sững người ra như vậy nhỉ ?
- Gì vậy Ân ? - Anh thấp giọng hỏi cô.
Rời mắt khỏi hàng chữ đang nhảy múa trên dải giấy đỏ thẫm, Thiên Ân ngơ ngác nhìn anh . Văn cau mày nắm lấy tay cô:
- Có chuyện gì hả em ?
Cô lắp bắp:
- Công ty Tân Vũ Trụ là... công ty của nhà anh à ? Ông nội là chủ tịch công ty này ?
Hơi ngạc nhiên, Văn thận trọng gật đầu:
- Ừ, có chuyện gì sao Ân ?
Cô mấp máy môi định nói gì đó thì đột nhiên mắt cô mở to nhìn ra phía sau anh . Văn cũng ngoái nhìn theo hướng mắt cô. Phía hòn non bộ, ngoài mấy phụ nữ, có chú Ba đang tươi cười nói chuyện với một cặp vợ chồng có vẻ vừa mới tới . Người đàn ông dáng bệ vệ dường như cũng vừa nhận ra Thiên Ân . Ánh mắt ông ta đầy kinh ngạc khi lia từ cô qua anh.
- Ai vậy Ân ? Em quen họ à ?
Thiên Ân không đáp , cô trừng trừng nhìn anh rồi chợt quay người bước nhanh vào nhà.
- Thiên Ân!
Văn gọi với theo nhưng cô vẫn mải miết len qua đám khách khứa và khuất vào trong. Chuyện gì vậy ? Văn nhăn mặt lại nhìn lẵng hoa có hàng chữ " Mừng thọ Ông Nguyễn Bá, chủ tịch công ty Tân Vũ Trụ" trước mặt, rồi anh lại ngẩng lên dõi theo cặp vợ chồng chưa hề quen mặt . Họ biết cô ư ? Một người khách vỗ vai làm Văn giật mình quay lại . Những câu chào hỏi xã giao rồi tiếp theo là những ly rượu tiếp khách làm anh hầu như quên bẵng thắc mắc này . Anh không để ý rằng chẳng có bóng dánh Thiên Ân ở nhà trên trong suốt bữa tiệc .
Chương 17
Những ly rượu làm Văn ngủ vùi cho đến chiều . Khi tỉnh dậy, anh phải khó nhọc lắm mới lê vào nhà tắm tắm táp cho tỉnh người. Vừa thay áo, tiếng gõ cửa làm anh chưa kịp cài cúc phải ra mở . Cô Liên đứng trước mặt anh cười:
- Ngủ đến giờ này mới chịu thức, cô còn định gọi con dậy đây.
- Cô cần con làm gì à ?
- Không, sợ con ngủ đến quá giờ, bị bóng đè thì mệt lắm.
Cài hàng nút áo, Văn cười:
- Con khoẻ như vầy bóng nào đè nổi con, cô dị đodan quá.
Bà Liên lườm anh:
- Còn nói nữa à ? Bóng thì đè không nổi con, nhưng mấy thứ rượu bia thì đè nổi chứ g` . Ngủ một giấc dài rồi mà mặt mũi còn khó coi như vậy.
Văn đưa tay vuốt lại cái đầu ướt mèm chưa kịp chải mà chép miệng:
- Bộ con trông tệ lắm à ?
- Ừ, tệ lắm . - Bà ngắm anh với vẻ thương yêu - Đừ dữ hả con ?
Văn vặn mình:
- Con chỉ đi lòng vòng tiếp khách, cụng ly và uống phụ nội thôi . Cô lo dọn dẹp chắc mệt hơn con nhiều.
Bà Liên cười:
- Đỡ là có Thiên Ân nó phụ, nên cô cũng không thấy mệt mấy . Có điều quà tặng đầy hai bàn, phải sai luôn mấy đứa con dì Sáu mới mang vô hết phòng trong . Tranh, liễn gì nhiều quá, mai đây biết treo vào đâu cho hết . Cái vụ này bữa nào nhờ Thiên Ân nó cho ý kiến mới được.
Chợt nhớ đến hai gói quà chưa biếu nội, Văn hắng giọng hỏi cô:
- Thiên Ân giờ đâu rồi cô ? Chắc còn dưới bếp phải không ạ ?
Bà Liên cười:
- bộ tưởng cô đì nó dữ lắm sao mà tới bây giờ còn trong bếp, nó cũng song việc từ nãy giờ rồi . Chắc thấm mệt nên về phòng . Cô cũng đang định lên kiếm nó đây.
- Cô tìm Thiên Ân có chuyện gì không ? - Văn hỏi.
- Chuyện gì đâu . Tính rủ con nhỏ xuống nấu chè sen . Mấy món ăn tiệc dầu mỡ nhiều quá, có miếng chè sen tối nay ăn cho thanh miệng.
Văn gật gù trong khi cô Liên kể lể:
- Con nhỏ siêng lắm nghe Văn, loay hoay làm đủ việc linh tinh. Rồi sáng cô đã bảo nó lên nhà trên phụ mấy đứa con dì Tư, dì Sáu tiếp khách, nó lại không chịu, cứ lăn vào hết việc này tới việc kia.
Văn cười cười khi bà chuyển giọng rầy anh:
- Con không ga lăng gì hết, ai đời nhà có tiệc mà để bạn gái mình lăn vô việc nhà, không chịu kéo người ta lên trên tiếp khách.
Văn giơ tay phân bua:
- Con cũng muốn dẫn Ân ngồi bàn tiệc đó chứ, nhưng hình như Ân nhát khách, thấy người đông sợ hay sao đó, con mới quay qua quay lại đã thấy biến đâu mất.
bà Liên nhìn anh hoài nghi:
- Phải vậy không đó, không chừng tại con bỏ lơ nên con nhỏ giận lủi vô bếp làm công chuyện luôn, cô thấy nó hình như hơi buồn buồn.
- Vậy à cô ? - Văn cười như không tin lắm - Nội có nghỉ không cô ?
- Có, nhưng đã tỉnh dậy từ nãy đến giờ . Nghe nội khen Thiên Ân nó biết pha trà giã rượu gì đó, uống tỉnh người lắm, nó cũng pha một ly cho con mà, con chưa uống sao ?
Văn quay nhìn vào phòng . Quả thật trên bàn anh có một ly nước màu vàng nhạt được đặt ngay ngắn trên bàn, bên trên còn được đậy lại cẩn thận bằng một cái đĩa nhỏ . Anh cười:
- Chắc là cái ly này rồi, con mới tỉnh dậy, nên không nhìn thấy, không biết Ân đem nó vào đây từ lúc nào.
- Cô thấy nó pha nãy giờ rồi . Thôi con vào uống cho tỉnh đi, có qua phòng Thiên Ân thì gọi nó luôn đi, ngủ giờ này không tốt lắm, sắp đến bữa tối rồi.
Cô Liên vừa nói vừa xuống thang . Văn lắc đầu nhìn theo cô . Bữa trưa còn chưa tiêu, cô đã hăm dọn bữa tối rồi . Có ai mà còn bụng ăn nổi chứ. Văn quay vào phòng cầm ly trà sâm lên . Đang uống, bỗng mắt anh vô tình thấy mấy tờ giấy lạ được dằn dưới bình hoa cạnh đó . Anh thuận tay cầm lên xem. Có hai tờ tất cả, một tờ là bức vẽ bằng bút chì hoa. chân dung anh nhìn nghiêng, còn một tờ chi chít chữ.
Văn ngắm nghía bức họa trước . Cũng rất giống, nhưng dường như... xấu trai hơn anh . Phả "phê bình" cho cô biết như thế mới được. Văn mỉm cười xem đến tờ giấy đầy chữ kia . Mắt mới lướt qua những hàng chữ trên giấy, anh đã sững người tưởng chừng như mình hoa mắt, chiêc'' ly trên tay suýt rơi xuống bàn. Phải mất mấy giây, anh mới sực tỉnh bỏ ly trà xuống mà tông cửa chạy qua phòng Thiên Ân.
Phòng ngăn nắp nhưng vắng lặng . Trong tủ, chiếc túi xách du lịch của cô không còn đó . Văn đứng sững ngơ nga'c . Bây giờ anh mới nhớ đến trạng thái khác lạ của cô hồi sáng, sau đó anh đã không thấy bóng cô suốt buổi tiệc . Đây không phải là trò đùa rồi. Anh vội xuống nhà, hấp tấp mở cổng và lái xe ra ngoài . Con lộ nhỏ dẫn ra đường nhựa hun hút sâu cũng im lìm vắng tênh. Ra đến đường nhựa, Văn cho xe chạy xuôi về thành phố . Xa lộ về chiều hầu như không có khách bộ hành nào . Cô đi bằng gì ? Hướng nào ? Làm sao anh bắt kịp đây ? Chạy mất một quãng xa mà vẫn không thấy dáng cô, Văn tấp xe vào lề, anh mở đèn và chăm chú đọc lại lá thư dài viết vội của cô:
"... Lúc thấy những hàng chữ ở lẵng hoa về công ty Tân Vũ Trụ, em đã hoảng sợ tự cho là mình nhớ lộn, nhưng đến khi gặp lại dượng Hoàng thân mật đi chung với chú Ba của anh, em biết mình không lầm. Xin lỗi đã làm phiền đến anh trong thời gian qua, xin lỗi đã chen vào cuộc sống gia đình anh với lý lịch giả tạo lâu đến như vậy.
Trái đất nhỏ bé quá. Em đã chấp nhận là đứa con gái ngu xuẩn thua trí những người lớn lọc lõi và thủ đoạn kia . Em đã bỏ đi để không muốn nhắc mình nhớ đến sai lầm không còn cứu vãn ấy . Vậy mà hôm nay, em phát hiện chỗ mình náu thân hai tháng nay lại là một nơi đáng lẽ em không nên biết tới. Đã biết là khó tìm ra chứng cứ để đối mặt với dượng Hoàng, bây giờ, em lại hiểu rõ là gia đình anh, ai cũng giỏi việc, ai cũng tỉnh táo, làm sao em còn dám nghĩ đến chuyện tìm lại sự công bằng cho ba, cho mình nữa.
Anh đối xử với em rất tốt, nhưng bây giờ thì đã không còn lý do gì nán ở thêm nữa, em lại đi vậy. Nhớ có lần anh nhăn nhó chê em ngu ngốc . Giờ nghiệm ra thấy đúng quá . Nhưng ngoài chuyện âm thầm bỏ đi, em còn biết làm gì ?... "
Xếp lại lá thư đầy chua chát của cô, anh thừ người nhìn mông lung khung kính phía trước. Thì ra người đàn ông đứng với chú Ba ở cạnh hòn non bộ là ông dượng đầy thủ đoạn của cô . Và chú Ba , chẳng lẽ chú cũng dính dáng đến vụ mua bán mờ ám này ? Văn bàng hoàng đỡ tay lên trán . Không ngờ mọi chuyện lại như vậy . Hồi sáng nhìn vẻ mặt thất thần của cô, anh đã ngờ ngợ là có chuyện nhưng khách khứa đông quá không có thời gian và dịp thuận tiện để tìm cô hỏi, nên anh cũng quên bẵng, bây giờ có nhớ thì cũng muộn . Cô đã bỏ đi mất.
Văn nhìn con đường hun hút trước mặt . Hoàng hôn đã tắt nắng phía Tây . Trời lại dần chuyển sang tối . Anh máy móc lái xe trở về . Trong nhà, ngoài đầu đường đều đã lên đèn. Qua cánh cửa rộng, hai hàng lẵng hoa vẫn còn đó, trêu ngươi anh với những dải chữ nhủ vàng lấp lánh trên giấy đỏ bay phấp phới những lời chúc tụng sáo rỗng và hoa mỹ. Lần đầu tiên Văn cảm thấy niềm tự hào về công ty của nội , của gia đình mất ánh hào quang trong anh . Anh bỗng nhớ đến dáng thu lu nhỏ nhắn bên bờ Hồ Xuân Hương lạnh giá, nhớ giọng nghẹn ngào tủi thân của Thiên Ân khi cô kể chuyện sai lầm vì tin người của mình, nhớ đến vẻ ngập ngừng e dè của cô khi thử gán chữ "cơ hội" cho cách làm ăn của những công ty như công ty gia đình anh.
Thiên Ân! Văn thở dài . Song song với sự ray rứt khi hiểu ra lý do cô bỏ đi, trong anh còn có thêm một thứ cảm xúc khác . Nó như mình vừa bị mất mát thứ gì quý giá lắm, một thứ tình cảm mà mình hoài vọng. Không phải mất mát cô gái nhỏ ờ nhờ, không phải mất mát một đồng minh vui tính, một người bạn nhỏ . Không, Văn bàng hoàng phát hiện dường như với anh, cô đã không còn là một cô bạn nhỏ. Hơn hai tháng thôi, với một gã chỉ mới tìm lại ký ức như anh, có phải chuyện viễn vông ? Và cô giờ đây trên bước đường lẻ loi, cô có cảm nhận sự mất mát và hụt hẫng giống như anh hiện tại hay không ?
oooOOooo
bạn ơi ! đoạn này bạn post rồi mà !
bạn post đoạn tiếp theo đi nha !
bạn ơi ! post tiếp đi mà.
chờ lâu quá đi.cổ mình dài lắm rồi đó.
post tiếp đoạn mới đó nha.
bạn ơi post nhanh đi
lâu rồi mà
đễ mọi người chờ dài cỗ rồi
Chương 18
Như Phượng muốn bật khóc trước vẻ lạnh lùng vô cảm của anh, cô tuyệt vọng hỏi lại lần nữa:
- Quả thật anh không nhớ là đã quen biết em sao ?
Văn lắc đầu, giọng nhẹ nhàng:
- Xin lỗi cô!
Như Phượng thừ người nhìn anh . Từ nãy đến giờ, anh cứ nhẹ nhàng với câu xin lỗi đầy khách sáo này.
"Tôi không nhớ ra cô là ai" . Mấy câu đơn giản quá, vậy mà cô lại lặng người đi khi nghe từ anh.
Trở về nước là cô đến đây tìm anh ngay, chỉ mong những lời xin lỗi, những giọt nước mắt hối hận của mình sẽ làm anh tha thứ . Có ngờ đâu người nói câu xin lỗi không phải là cô mà lại là anh . Người ta nói anh ngay trong cái đêm từ Đà Lạt bỏ về thành phố, đã bị tai nạn và mất đi một phần trí nhớ . Như Phượng không thể tin nổi phần bị thất lạc ấy lại thuộc về mình.
Nói chuyện với anh từ nãy giờ, anh rất sáng suốt và tỉnh táo, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lãnh đạm, cách nói chuyện lại khách sáo . Cô muốn tìm trong ánh mắt anh sự tức giận mà luc' này đây cô mong có để chứng minh mình còn tồn tại trong tâm trí anh, nhưng chỉ uổng công. Cô hoài nghi, cô tiếc nuối, thậm chí đã rơi lệ nhưng anh vẫn vậy . Lịch sự đưa khăn tay cho cô, nhưng ngoài vẻ ân cần xa cách, cô không tìm thấy một chút gì là tình cảm ngày xưa. Ngày xưa . Cô chua chát khi nghĩ đến thời gian chỉ mới nửa năm mà chuyện gắn bó giữa anh và cô lại trở thành chuyện của ngày xưa rồi.
Cô thở dài, cố phân trần một cách khó nhọc:
- Có lẽ anh không tin những gì em nói, có thể anh cho là .. em mạo nhận, nhưng thật sự chúng ta đã yêu nhau.
- Tôi vẫn tin điều cô nói đó chứ.
Như Phượng ngẩng lên như không tin nổi tai mình, cô hỏi lại:
- Anh tin như vậy ? Anh vừa nói anh tin như vậy à ?
Văn mỉm cười tự nhiên:
- Đúng rồi, tôi nghe và tin tất cả những gì cô nói.
Cô thở phào:
- vậy thì tốt rồi, nãy giờ em cứ tưởng là anh không nhớ, em tưởng phải mất anh. Chúng ta...
Chợt nhớ đến lỗi lầm của mình, cô ngập ngừng:
- Anh sẽ tha lỗi cho em chứ ? Em... thật ra em chỉ vì không thể cãi lời ba mà thôi . Anh nói đúng, họ đã dùng chiêu bài tu nghiệp để sử dụng nhân công không tốn tiền.
Không nhận thấy anh định nói gì đó, cô kể một cách hằn học:
- Bên đây là phó giám đốc kinh doanh, nhưng qua bên ấy, em bị buộc phải tập sự làm nhân viên tiếp thị không lương, không được hưởng hoa hồng . Công việc cực nhọc mà áp lực quá nặng, em phải bỏ ngang mà về . Vậy mà công ty ở đây lạ cho là em vi phạm hợp đồng tu nghiệp, nên không nhận em trở về với chức vụ cũ , anh coi có quá đáng không ?
Văn im lìm nhìn khuôn mặt tức giận của cô . Chừng như thấy mình đã nói quá nhiều, cô dịu giọng:
- Anh lúc nào cũng tinh mắt, phải chi em nghe theo anh, cũng tại ba ỉ ôi nói mãi, em lại tưởng tu nghiệp là nâng cao tay nghề, ai ngờ...
Cô liếc nhìn gương mặt vẫn kín bưng của anh, hơi ngạc nhiên, cô nói:
- Hôm nay chủ nhật anh rảnh phải không ? Đưa em đi phố nhé . À, khi nãy em có qua gặp nội anh, em có xin lỗi vì đã không có mặt trong buổi lễ mừng thọ của ông . Mình đi phố đi, em sẽ mua tặng bù cho ông món quà khác.
Văn hít một hơi thật dài:
- Như Phượng à, xin lỗi, tôi không đi đâu.
Cô cau mày:
- Sao anh còn xưng tôi với em ?
- là cô hiểu sai câu nói khi nãy của tôi . Tôi tin rằng trước đây chúng ta từng yêu nhau, nhưng tôi không nhớ ra cô, tôi không nhận ra cô.
- Vậy là sao ? - Như Phượng hoang mang hỏi.
Văn nhìn thẳng vào mắt cô:
- Trước đây có lẽ tôi đã yêu cô, nhưng bây giờ, tôi không nhớ được hình ảnh cô . Trong ký ức tôi không có cô, cho nên xin lỗi, tôi không có cảm giác yêu thương, thân thuộc gì cả.
Cô trân trân nhìn anh;
- Anh nói vậy... có nghĩa là không chấp nhận em ?
- Xin lỗi!
Lại là câu xin lỗi . Giọng anh êm ái nhưng như lưỡi dao cứa vào tim cô . Cô sững người mất mấy phút , nước mắt trào ra ướt cả má . Văn đưa cô hộp khăn giấy, anh đều giọng:
- Xin lỗi đã làm cô buồn.
Cô lắc đầu . Nước mắt rơi làm cô tỉnh trí lại, cô cay đắng lau mắt:
- Không phải lỗi của anh . Là lỗi của em . Phải chi em đừng đi . Phải chi không có cái tai nạn khốn kiếp kia.
Cô đứng dậy lại lắc đầu:
- Không, tai nạn của anh cũng bắt nguồn từ em mà ra, có phải không ? Em đã tự mình làm xáo trộn mọi thứ, nhưng em không ngờ chỉ một quyết định sai lầm lại đánh mất tình yêu của mình.
Cô không thấy mắt Văn đã dịu lại và ẩn chứa tia xót xa . Nhưng chỉ thoáng qua, anh lại giữ vẻ nghiêm lạnh như cũ. Cô lập cập đứng dậy . Ra đến cửa, cô chợt quay lại nghẹn ngào:
- Em không biết anh có thật không còn nhớ gì đến em, đến kỷ niệm của hai đứa mình không, nhưng nếu anh giả vờ, thì em nghĩ anh ít nhất cũng đã nói thật lòng mình, anh không còn yêu em nữa . Là em sai lầm tất cả . Em không thể trách ai . Nhưng anh hãy thử một lần nghĩ cho em một chút, làm như vậy có công bằng với em không ?
Như Phượng đã đi . Văn vẫn ngồi lặng lẽ trong phòng . Mắt anh nhìn thẳng về phía trước mà như không thấy gì, anh cũng không thấy nội bước vào.
- Tại sao con nói dối ?
Anh giật mình quay lại:
- Nội nói gì ạ ?
- Nội không tin là con linh mẫn, nhớ hết mọi thứ mà không nhớ ra cô người yêu của mình.
Văn trầm ngâm một giây, rồi anh gật đầu thú nhận:
- Con đã nói dối, nhưng thật sự con cảm thấy sau tai nạn, con có thay đổi , tình cảm của con không còn như trước . Giờ đối diện Như Phượng , con thấy lạt lẽo, vô vị lắm.
- Đó là vì có người thứ ba đã vô tình chen vào, có phải không ?
Văn ngẩn người nhìn nội . Vẻ lúng túng của anh làm ông lắc đầu như chê trách:
- Chuyện con nhỏ con dò xét ra sao rồi ? Có phải nó kể thật không ?
Không cần hỏi lại, Văn cũng biết ông đang đề cặp đến ai, anh đáp:
- Là thật nội ạ.
Anh kể lại những gì mà mấy tháng nay mình cố công điều tra . Nội chau mày lắng nghe, anh kết luận:
- Thật ra không phải lỗi ở chú Ba, chú cũng không biết chuyện này.
Ông nội nhìn anh:
- Theo ý con thì thế nào ?
Văn ngập ngừng:
- Xưa nay con rất tự hào về cách làm ăn của nhà mình . Con vẫn muốn có thể giúp Thiên Ân lấy lại công bằng, và cũng muốn khẳng định cách làm ăn chân chính của nhà mình, nhưng... nếu như vậy thì mình phải chịu thiệt vì sự vô ý của chú Ba . Cái đó...
Ông nội ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
- Con cứ làm những gì mình thấy đúng . Nhưng thật ra cũng còn một cách vừa giúp con nhỏ vừa không nhận phần thiệt về mình.
- Dạ, cách nào hả ông ? - Văn háo hức hỏi.
Ông cười nói nhỏ với anh vài câu . Mắt anh sáng rỡ theo lời mách nước của ông . Thấy anh gật gù, ông cười:
- Nếu cách này mà có hiệu quả thì tốt lắm . Vì đây là binh pháp trong cờ tướng, hôm rồi nhỏ Ân có chỉ cho ông đó . Làm thử xem.
Vừa đi ra cửa, ông vừa cười nói:
- Ờ, diều tra chuẩn bị gì thì cũng được, nhưng cũng phải để thời gian kiếm coi nó ở đâu đã . Tìm được nó thì nói nó về đấu một trận với nội nhé, dạo này không có đối thủ cũng buồn lắm.
Văn mỉm cười với lời của ông . Hơn ba tháng rồi, cô đi mất biệt . Ngoài thời gian làm việc và điều tra về chuyện liên quan đến cô, anh cũng bỏ công tìm cô khắp nơi nhưng vẫn chưa tìm được. Nheo mắt ngắm bức vẽ chân dung của mình dán ở trên tường, rồi lại lia qua bình hoa trống không, anh chắc lưỡi.
Nội nói đúng, phả cố tìm cho được cô . Bức vẽ này còn chưa lột tả được vẻ "bảnh trai" của anh mà, và bình hoa cũng cần bàn tay cô mỗi ngày bày biện . Không có cô, gian nhà này như thiếu đi cái gì đó tươi vui, yêu đời. Anh phải tìm ra em thôi, cô nhóc thích bụi đời ạ . Không phải em là cô ngốc nghếch nhất đâu . Mất mấy tháng trời vắng bóng, anh mới biết khẳng định được lòng mình . Có phải cũng ngốc quá không ?
OoOoOoO
Okay baobinh :) sorry để vịt post hết vậy ^__^
----------------------------------------------------------
Chương 19
Thiên Ân đếm lại mấy tờ bạc rồi gật đầu với bà chủ tiệm áo len:
- Dạ đủ rồi, cám ơn dì.
Bà chủ cười:
- Dạo này trời thành phố không lạnh nhiều nên hàng len bán chậm, may mà dì còn có mối hàng xuất khẩu nên mới có hàng để cô làm.
- Dạ, vậy mẫu hàng...
- Vẫn là kiểu cổ lọ . Cô cứ đan chắc tay, pha màu lạ và đẹp như hai chuyến hàng trước là được, khách hàng có vẻ chuộng lắm.
Cô mỉm cười gật nhẹ đầu:
- Dạ, tuần sau con sẽ ghé giao thêm.
Chào bà, cô quảy túi xách ra khỏi tiệm . Hôm nay chủ nhật những đường phố trung tâm khá đông . Thiên Ân thả bộ dọc theo lề đường vốn cũng nghẹt người. Trên đường đi cô tự cho mình mươi phút chậm bước để ngắm ngó cho thoải mái đầu óc . Chỉ ngắm ngó thôi, bởi vì tuy vừa nhận được tiền công đan áo nhưng số tiền ấy dè sẻn lắm cô mới đủ chi dùng cả tuần. Ngang qua một nhà sách, thấy nhiều người đang hối hả khuân những chồng sách mới còn thơm mùi giấy và mực từ chiếc xe tải nhỏ vào trong, cô bâng khuâng nhớ đến bản thảo cuốn chuyện tranh của mình.
Lấy địa chỉ liên lạc là nhà Văn, không biết mấy tháng nay, có hồi âm nào của nhà xuất bản dành cho cuốn truyện của cô không . Thiên Ân thở dài . Có lẽ nó lại trở thành một mơ ước không tưởng của cô thôi. Dừng lại ở xe bánh mỳ quen, bà bán hàng vừa thấy cô đã nhanh lẹ làm một ổ bánh mỳ thịt với câu chào thường ngày . Đdang trả tiền, Thiên Ân bỗng có cảm giác là lạ phía sau ót, cô ngoái lại nhìn . Đường vẫn đông người, hình như không có gì.
Ở tiệm tranh, Mỹ Thu đang ngóng như có vẻ sốt ruột . Vừa thấy bóng cô, chị thở phào:
- May quá, nhỏ Ân về rồi.
- Chị Thu có việc gấp à ? - Cô ngạc nhiên hỏi:
Khoác túi xách lên vai, Mỹ Thu lắc đầu.
- Có việc gì đâu, tại khách sạn đối diện mình mấy hôm nay khai trương bán cơm phần, chị định đi ăn thử, sợ nhỏ đi lâu hết chỗ thôi mà.
Liếc thấy Thiên Ân cầm ổ bánh mì, chị nhăn mặt:
- Chà, hôm nay cũng ăn bánh mì à ? Sao không ăn món khác ? Hay đi ăn chung với chị đi, mình nhờ chú Tân ngó chừng hàng giùm.
Thiên Ân lè lưỡi:
- thôi chị cứ đi đi, em ở đây coi hàng được rồi, bên đó mắc lắm.
Mỹ Thu vội quảng cáo:
- Không mắc đâu . Khách sạn lớn thật nhưng báo đăng cơm phần chỉ chừng hai chục ngàn thôi.
Cô chià ổ bánh ra cười:
- Cơm tay cầm của em có ba ngàn.
Mỹ Thu lườm cô:
- Vậy mà cũng so sánh được sao ? Tuy tiền lương của mình không nhiều, nhưng lâu lâu cũng phải cho phép mình hưởng thụ chút xíu chứ . Trong đó chỗ ngồi lịch sự, máy lạnh đàng hoàng mát mẻ , coi như cho mình thư giãn chút buổi trưa đó mà . Chứ còn nha hoài ổ bánh mì khô khốc đó, có ngày em bệnh cho coi.
Thấy Thiên Ân vẫn cười hì hì như không để tai vào những lời thuyết phục, Mỹ Thu đành lắc đầu một mình băng qua đường ăn trưa. Rót một ly nước, Thiên Ân mở giấy gói ổ bánh và bắt đầu dùng bữa trưa quen thuộc của mình . Vừa ăn cô vừa cộng trước danh thu buổi sáng. Xong con số trên sổ, một bóng người bước vào tiệm khiến cô ngẩng lên và rồi cô chợt giật thót mình, lời chào khách theo thói quen cũng quên bẵng. người ấy đứng đưa lưng lại cô, đang ngắm nghía bức tranh sơn mài cảnh đám cưới chuột thật to treo trên cao . Dù là không thấy mặt, nhưng vóc dáng quen thuộc ấy cô không thể lầm được.
Bức tranh chẳng có gì xuất sắc, nhưng người kia vẫn cố tình đứng hoài nơi ấy . Nén những bất ngờ của mình, Thiên Ân định gọi tên anh, nhưng nghĩ sao lại ngần ngừ không dám lên tiêng . Cô đành ngắm l ại dáng vóc quá quen thuộc kia từ sau lưng và... chờ đợi.
Chừng như không kiên nhẫn bằng cô, anh mỉm cười quay lại:
- Chịu thua em . Có đến mấy phút, vậy mà cũng không thèm lên tiếng.
Khuôn mặt anh tươi cười, nhưng cô lại thấy nghẹn cả lời, cô ấp úng:
- Đúng là... anh Văn rồi.
Bước đến dựa vào quầy, Văn cười:
- Chứ Ân tưởng ai ?
Thiên Ân định giấu đi ổ bánh còn đang ăn dở dang thì Văn nắm tay cô giữ lại:
- Em đang ăn mà, cất đi đâu vậy . Thôi ăn chung với anh đi.
- Ăn... chung ?
Văn nhắc túi xốp nhỏ dư dứ trước măt. cô rồi cười nói:
- Đừng sợ anh ăn mất phần trưa của em . Anh cũng có chứ bộ.
Mở giấy gói ra, anh khoe với cô:
- Giống em không ? Anh đã bảo bà đó bán ổ giống hệt em, cũng không ăn bơ, không hành ớt, không nước tương, chan nước sốt cà mà thôi . Ba ngàn, bữa trưa cũng no bụng chứ hả ?
- Sao .. anh biết ? - Cô ngơ ngác nhìn anh.
- Sao lại không biết ? Anh đi sau em từ tiệm áo len về đây mà.
- Từ tiệm áo len ?
Anh cười cười:
- Ừ, cách khoảng năm sáu bước, em đi mấy con đường thì anh cũng đi mấy con đường, có điều em thong dong nhìn hàng quán, còn anh phải lo nhìn theo em . Cứ sợ mất dấu.
Thiên Ân chưng hửng . Thì ra linh tính bén nhạy đã báo động với cô từ nãy, nhưng vì đường phố quá đông, cô không tài nào nhìn ra được anh.
- Anh Văn sao lại... theo dõi Ân ?
Văn trợn mắt:
- Không theo sau em thì sao biết được em làm việc ở đây ? Anh còn định đợi đến khi em tan việc, theo em về để biết em ở đâu, nhưng đứng ngoài kia thấy em một mình ăn bánh mì cũng... đói bụng, anh đàn h vô để đem ổ bánh mình bắt chước mua mà ăn chung với em cho vui.
Anh thì nói đùa, nhưng cô không thể cười nổi với câu đùa của anh . Cô thừ người ra:
- Anh Văn... sao lại tốn công vậy ? Anh theo em làm chi ?
Văn nhìn cô:
- Sao Ân lại có thể hỏi anh như vậy ?
Ánh mắt đăm đăm của anh là cô bối rối quay đi , anh nói dịu dàng:
- Đang sống yên lành vui vẻ trong nhà, tự dưng em lại bỏ đi . Em có biết như vậy là khờ lắm không ?
Thiên Ân bặm môi:
- Không bỏ đi thì em còn biết làm gì nữa ?
- Đã phát hiện mối quan hẹ giữa dượng Hoàng kia và công ty của nhà anh, sao em không cho anh biết ?
Cô ngẩng lên:
- Cho anh biết thì có ích gì ? Vỡ lỡ ra nhìn nhau còn khó ăn nói hơn mà cũng không cứu vãn được gì, em... không biết phải làm sao...
Văn lắc đầu:
- Em khờ quá, chẳng lẽ em nghĩ anh biết ra vẫn lờ đi mọi chuyện sao ?
Cô cười nhạt:
- Em không nghĩ gì hết . Ở dưới bếp, em có hỏi dò cô Liên, trong thời gian nhà em có chuyện, anh đang ở Thái Lan . Anh không dính liếu và không biết chuyện này thật, nhưng công ty ấy là công ty của ông , của gia đình anh, làm sao anh xử sự nếu biết sự thật ?
Giơ tay ngăn lời anh, cô nói tiếp:
- Em không tin rằng anh vì giúp em mà dám đương đầu với ông, với chú của mình . Em biết chắc mình sẽ lại thua . Công bằng không bao giờ có với đứa con gái vô dụng và ngu ngốc như em.
Văn lặng nhìn cô . Trong mắt cô đã tắt hẳn vẻ yêu đời, không còn nghị lực gắng gượng vui vẻ để sống như trước đây. Từ nãy theo cô đi dọc mấy con phố, anh đã thoáng thấy sự buồn bã và cam chịu phảng phất trong dáng đi lặng lẽ, trên đôi vai gầy nhỏ nhoi giữa dòng người. Và bây giờ đối diện cô thât. gần, ánh mắt ấy như có chút trách cứ anh, cô chưa hề kết tội ai, nhưng anh lại cảm thấy nỗi buồn phiền của cô như dành kết tội những người vì vụ lợi mà không từ thủ đoạn lừa gạt nào kia.
- Đáng lý ra anh Văn không nên tìm em, không nên gặp em làm gì.
Văn nhăn mặt:
- Sao lại nói vậy Thiên Ân ?
Thiên Ân mỉm cười, giọng đều đều:
- Em nói đúng mà . Thật ra em viết bức thư để lại cũng không hay lắm . Chỉ vì em sợ anh giận khi em thình lình bỏ đi không lý do, nhưng thật ra phân trần cũng dở.
Cô so vai:
- Cho anh biết sự thật thì sao chứ, làm anh khó xử thêm . Bởi vậy đi rồi em mới thấy mình làm chuyện thừa, muốn quay về bỏ bức thư đó đi, nhưng sợ không kịp nữa.
- Thiên Ân!
Anh nhìn cô, phân vân giây lát rồi nhẹ giọng:
- Anh muốn nói chuyện với em.
Cô lắc đầu:
- Ở đây là tiệm bán hàng, em không có thì giờ . Vả lại em và anh đều hiểu mà, chuyện đã như vậy, còn nói thêm được gì.
Văn nhăn mặt:
- Thiên Ân, sao em lại cố chấp quá vậy ? Anh thật có nhiều chuyện cần phải nói cho em biết, có nhiều chuyện cần phải gặp mặt em.
- Nhưng em thì...
Mỹ Thu đã trở về, mặt ngáo ra vì thấy người lạ và vẻ lạnh lùng của Thiên Ân:
- Gì vậy Ân ? - Cô nhỏ giọng hỏi.
Ân lắc đầu:
- Dạ không có gì, chị không đi ăn cơm à ?
mắt vẫn nhìn người đàn ông lạ, Mỹ Thu chép miệng:
- Đông quá trời, không còn bàn trống, chị về gọi điện thoại kêu cơm hộp còn có lý hơn.
Văn đột ngột quay qua Mỹ Thu:
- Xin lỗi, chị là chủ ở đây à ?
Mỹ Thu ngạc nhiên lắc đầu vội:
- Không, tôi cũng là người làm thôi.
- Chị bán chung với Thiên Ân ?
Cô gật . Văn lịch sự hỏi:
- Vậy có thể phiền cô một tí được không ?
Ngờ ngợ nhìn vẻ câm lặng của Thiên Ân . Mỹ Thu gật đầu . Văn hắng giọng:
- Tôi là bạn trai của Thiên Ân.
Lờ đi cái ngẩng đầu kinh ngạc của Thiên Ân, anh nói một tràng:
- Chúng tôi có nhiều chuyện hiểu lầm nhau, tôi muốn có cơ hội phân trần, chị có thể coi hàng giúp để Ân đi ra ngoài với tôi được hông ? Chỉ chừng hai mươi phút thôi.
- Cái này... - Mỹ Thu ngập ngừng.
Thiên Ân tức giận:
- Làm gì vậy anh Văn ? Anh vừa làm phiền, vừa bịa chuyện nữa.
Mở ngăn quầy để nắm tay lôi cô ra, Văn nói nhanh:
- Làm phiền mới nói cho em hiểu được . Cô bạn em nhận giúp lời rồi, em theo anh ra đây.
Quay về phiá Mỹ Thu còn trố mắt nhìn, anh gật đầu nói át tiếng tức tối của Thiên Ân:
- Cám ơn chị, hai mươi phút nữa tôi sẽ đưa Ân quay lại.
Ngoài đường buổi trưa vẫn đầy người . Thiên Ân cố giằng tay ra, nhưng không được . Cô muốn quát anh buông tay mình ra, muốn anh đừng lôi cô đi như thế này, nhưng lại sợ những người hiếu kỳ nhìn ngó, đành nghiến răng chịu trận.
Đẩy cô vào một quán kem vắng khách . Anh ấn cô ngồi xuống ghế:
- Ngồi đây nhé em ?
Thiên Ân quắc mắt nhìn anh . Áp bức vậy là cùng, còn bày đặt hỏi ý kiến kiểu đó nữa.
- Ân ăn kem gì ? Hay uống nước ?
Cô phát quạu:
- Tôi không đến đây để ăn kem, anh có nói gì thì nói đại đi.
Giơ hai ngón tay về phía người phục vụ, anh gọi:
- Hai cam vắt.
Ngồi lại ngắm nhìn vẻ quạu quọ của cô, anh mỉm cười:
- lâu rồi không thấy vẻ mặt ngầu của em.
Thiên Ân trừng mắt:
- Thì ra anh lôi tôi vào đây để đùa chơi.
Văn vội nghiêm ngay nét mặt:
- Không phải, anh muốn nói chuyện với em thật.
- Vậy thì nói đi, tôi không dư thời gian đâu.
Văn thở ra:
- Em nóng tính quá . Thôi thì nghe nhé . Chuyện đầu tiên anh muốn báo là anh đã tìm hiểu về chuyện ở công ty ba em . Vụ mua bán sang nhượng công ty em qua cho bên anh đúng là một vụ mua bán mờ ám.
Thiên Ân cười cay đắng:
- Khỏi cần anh thông báo tôi cũng đoán ra.
Lờ đi câu nói chua chát của cô, anh vẫn đều giọng:
- Anh cũng đã kiểm tra rất kỹ, số nợ trên giấy tờ mà ông Hoàng đã đưa cho em xem để lấy cớ ép em bán công ty là con số không thật.
Thiên Ân lập tức chú ý ngay vào chuyện:
- Anh nói vậy nghĩa là sao ? Tất cả giấy tờ đó là giả à ?
- Không giả . Thật ra khách hàng bên Đức có đưa thư báo sẽ kiện công ty của ba em bồi thường vì chuyến hàng giao chậm thật, nhưng sau đó ba em đã bay qua điều đình và người ta đã thôi không kiện nữa.
Anh giải thích:
- Giấy báo sẽ kiện là thật nhưng đã cũ, vì ông Hoàng đưa chung với những giấy nợ nhỏ, em đang bối rối không nhìn kỹ ngày tháng, nên mới cộng chung tất cả thành con số khủng khiếp kia.
Thiên Ân nhìn anh trân trân:
- Vậy là... ba không hề nợ ?
Văn điềm tĩnh nói:
- Ba em có nợ, nhưng chỉ là những món nợ ngân hàng bình thường mà công ty nào cũng mượn để đầu tư vào máy móc mới . Ông Hoàng chỉ cần không cho em biết giàn máy móc mới mua, mà hướng em vào số nợ trả chậm kia, đâm ra em càng hoảng.
Thiên Ân thừ người ra, cô lắp bắp:
- Chỉ... đơn giản có vậy ? Vậy mà em đã mắc lừa.
- Vì có cả sự tiếp tay của người thư ký và kế toán trưởng tin cậy của ba em, nên em càng dễ dàng tin hết vào vụ việc.
Nước mắt trào ra, cô quẹt vội mà nghẹn cả lời:
- Thì ra là vậy . Họ đều là người quen biết và thân cận của ba, vậy mà...
Văn nhìn cô khẽ thở dài:
- Vụ lừa đảo này ông Hoàng hưởng lợi nhiều nhất, chú Ba của anh là bạn thân của ông ta, dù không tham gia vào vụ lừa đảo ấy, nhưng chú cũng đã gián tiếp góp tay vào bằng cách mua lại công ty của ba em.
Thiên Ân cười khan:
- Anh thật công bình khi thẳng thắn xác nhận như thế, thật ra em cũng cám ơn anh đã giúp em hiểu rõ lý do tại sao mình lại để mất tất cả sản nghiệp của ba mình.
Văn bình thản nói:
- Anh cũng muốn nghe em cám ơn, nhưng không thích lời cám ơn chua lè ấy.
Nhìn xuống đồn ghồ, anh tiếp:
- Ngày mai thứ hai, em về xin phép chủ tiệm nghỉ vài ngày đi với anh nhé.
- Để làm gì ? - Cô nhìn anh như dè chừng.
- Anh muốn đưa em về lại công ty cũ gặp ông Hoàng.
Cô giật mình tưởng chừng nghe lầm:
- Anh nói gì vậy ? Về công ty cũ gặp dượng Hoàng để làm gì ?
- Thì để đòi cho em sự công bằng.
Cô trợn mắt:
- Ý anh là đòi lại nhà của ba ?
- Cả công ty nữa.
Cô nhìn anh như không tin:
- Anh đang đùa à ? Làm sao đòi được ?
Anh khẳng định:
- Sẽ đòi được, nếu em làm theo cách của anh.
- Cách của anh ? Cách gì ? Đi kiện à ? Làm sao có chứng cứ ?
Anh nghiêm giọng:
- Thật ra em nói cũng đúng, ông dượng của em là một tay khá gian ngoan, giấy tờ sổ sách hoàn toàn không tìm được kẽ hở nào để lật lại chuyện cố tình mà bắt em số nộ không tưởng kia, vì ra toàn là giấy tờ thật, chỉ vì em không để ý ngày tháng thôi, có kiện cũng không đủ chứng cứ gì.
Cô thở dài:
- Em cũng biết vậy mà.
Anh nhìn cô đăm đăm:
- Em bỏ đi năm tháng là năm tháng anh vùi đầu vào mấy chuyện này, cố tìm cách mà không được, nhưng cũng may là anh nhớ đến một câu nói của em, có điều không biết lúc đó em nói chính xác không . Nếu chính xác thì có thể lấy đó làm chứng cứ.
Thấy cô ngơ ngác nhìn mình, anh hắng giọng:
- Em nói em sinh ngày hai mươi hai tháng mười hai có đún gkhông ?
Cô ngờ ngợ gật đầu:
- Em còn giữ giấy tờ tùy thân đó chứ ?
- Còn , nhưng... sao ạ ?
Văn mỉm cười:
- vậy thì được rồi . Nghe anh nói nhé, mai đi chung với anh gặp ông Hoàng, ta không kiện nhưng dọa sẽ kiện.
- Doa. sẽ kiện à ? - Cô nhìn anh nghi ngại - Mình lấy gì để kiện ? Anh đừng cho là dượng Hoàng dễ hù như vậy chứ.
Văn nói với vẻ tự tin:
- Đúng là ông ta không dễ hù , nhưng mình phải vào thế hù, để ông ta tự nguyện trả lại, bởi vì trong tay mình có lá chủ bài.
- Lá chủ bài ? là cái gì ?
Văn nói ngay:
- Là giấy khai sinh của em, là giấy chứng minh của em . Em sinh tháng mười hai, đến tháng mười hai vừa rồi mới đủ mười tám tuổi , nhưng trước đó vào tháng tư, ông ta đã để em ký giấy bán tất cả tài sản và công ty của ba mình . Ba em mới mất, còn chưa chuyển quyền sử dụng, em lại chưa đủ mười tám tuổi, tư cách đâu mà ký tên.
Thiên Ân lắp bắp:
- Vậy...
- Vậy có nghĩa những chữ ký kia đều không hợp lệ, những giấy mua bán kia cũng không hợp pháp luôn.
Thiên Ân sững người nhìn anh trân trối:
- Thật vậy không ? Tất cả... tất cả những giấy tờ em đã ký đều không được coi là hợp lệ ?
- Đúng như vậy . Tất cả các giấy tờ đó dính đến ông Hoàng, chính ông ta đồng ký tên chuyển nhượng công ty qua cho bên anh, cũng chính ông ta giờ đây là sở hữu ngôi nhà và chiếc xe của ba em, ta đến uy hiếp tinh thần ông là được.
Giọng Thiên Ân đầy hy vọng:
- Anh nghĩ dượng sẽ trả lại à ?
- Ta thử lật hết quân bài ra, tận sức nói chuyện trước, nếu không xong mới kiện.
Như tiếp thêm luồng sinh khí, Thiên Ân gật đầu:
- Đúng rồi, nếu các thứ giấy tờ kia mà không đúng rồi, thì đâu còn mua bán gì nữa . Số nợ kia thật ra ba không có nợ nihều đến như vậy . Em đòi được công bằng rồi.
Chợt nhìn lại anh, cô ngẫm nghĩ rồi buột miệng:
- Nhưng công ty đã bán cho nhà anh rồi mà ?
Anh gật:
- Anh nhớ chứ, nhưng vì chữ ký của em không hợp lệ, nên vụ mua bán này cũng phải hủy bỏ.
Cô nhìn anh đăm đăm:
- Vậy anh...
Như hiểu ý cô, anh ôn tồn nói:
- Anh đã nói chuyện với nội từ đầu . Chính nội khuyến khích anh cứ tìm thử chứng cứ . Bây giờ thật sự biết ra là vì sơ xuất và hám lợi trước mắt, chú Ba đã mua vội vã công ty của ba em với chữ ký không hợp lệ , nội đã ra lệnh cho anh bỏ vụ mua bán này và kiện ông Hoàng, người đồng ký tên bên bán ra toà.
- Vậy em... em có bị ra tòa không ?
Liếc khẽ vẻ lo lắng của cô, anh gật:
- Nếu kiện thật thì cũng có đó, nhưng em không cần lo, em chưa đủ tuổi, bị người thân lừa mới không biết mà ký tên nhận phần thua thiệt về mình, em không sao đâu . Vả lại anh cũng như em, chỉ dọa kiện thôi, đâu phải kiện thật.
- Nếu chỉ dọa thì làm sao dượng Hoàng chịu thua ? - Cô băn khoăn.
Văn nói quả quyết:
- Ông ta nhất định phải thua, phải trả lại tài sản cho ba em, và bồi thường thỏa đáng cho công ty anh, bởi vì theo tin anh nắm được, ông Hoàng đang làm thủ tục xuất cảnh, nếu bị vướng mắc về pháp lý ở đây, chuyện xuất cảnh sẽ bị đình và thậm chí bác bỏ.
Thiên Ân sáng mắt:
- Vậy mình có cơ hội thắng rồi.
Văn cười:
- Ừ, mình có ưu thế.
Thiên Ân ngỡ ngàng lẩm bẩm:
- Chỉ từ ngày tháng năm sinh của em thôi.
Văn mỉm cười:
- Vậy em có chịu tạm nghỉ mấy ngày để đi chung với anh không ?
Thiên Ân cười xòa, cô gật đầu ngay không chút do dự:
- Sao không ? Em sẽ về xin phép đây.
Văn cười chỉ vào hai ly cam đang tan đá:
- Uống chút nước đã rồi anh đưa về.
Trên đường về tiệm, Văn nghĩ sao lại đề nghị:
- Hay xin nghỉ luôn bữa chiều nay đi Ân, mình còn phải bàn kỹ để chuẩn bị tư thế ngày mai nhập vai hù dọa nữa chứ.
Hết làm mặt lạnh, tự dưng Thiên Ân ngoan ngoãn lạ thường:
- Cũng được . Nhất là phải tính trước để soạn lại bộ măt. sắt lạnh nói chuyện mới hiệu lực.
Nhìn qua cô, Văn cười tươi:
- Anh mới cần soạn bộ mặt sắt lạnh, còn em thì khỏi, cứ ngầu như hồi nãy là cũng đủ ớn rồi, anh còn sợ đừng nói gì đến ông dượng Hoàng kia.
Thiên Ân trợn mắt nhìn trong khi anh cười sặc sụa. Chuyện giận dỗi chưa được đề cập mà bỗng không tan biến . Chiều hôm đó, hai người dung dăng vui vẻ như chưa từng có chuyện gì vướng mắc xảy ra .
oOooOo
Chương kết
Vừa thấy Thiên Ân, bà Liên đã cười rạng rỡ:
- Sáng đến giờ cô đang trông con đây, hôm nay mình đổ bánh xèo.
Thiên Ân sáng mắt:
- Bánh xèo ? Con phụ cô nhé.
Bà Liên xua tay:
- Chưa đến giờ, vả lại chỉ có hai cái chảo, không cần phụ đâu, con chờ ăn là được rồi.
Mở tủ lạnh bỏ vào gói táo mình mới mua, cô hỏi:
- Nội đánh cờ với anh Văn trong vườn hả cô ?
- Đâu có, nội vừa mới đi thăm ông bạn ở bệnh viện.
Cô chớp mắt hỏi dò:
- Chắc anh Văn đưa nội đi ?
Bà Liên cười:
- Không phải, nếu con hỏi về nội thì nội đi với mấy người bạn, còn nếu con muốn hỏi về thằng Văn thì nó đang trên phòng.
Nhìn gương măt. đỏ hồng của cô, bà nén cười và hắng giọng:
- Con lên coi thử xem nó làm gì ở riết trong đó từ sáng đến giờ vậy, nói nó xuống chút ăn bánh xèo.
Bánh xèo vẫn chưa đổ, xem ra lệnh này hơi kỳ, Thiên Ân phân vân nhưng cũng lên gõ cửa phòng anh . Thấy cô ló đầu vào, anh ngoắc tay cười:
- Vô đi, đâu phải lần đầu vào phòng anh đâu, làm gì lấp ló như .. ăn trộm vậy ?
Thiên Ân bước vào, cô liếc mắt dài cả thước:
- Anh Văn lại đem chuyện cũ ra ngạo em nữa à ?
Văn nhìn cô cười . Ánh mắt anh làm cô ngượng . Dạo này cô không hiểu nổi mình . Ở nhà thì nhơ nhớ, gặp mặt anh thì cứ ngượng nghịu sao đâu . Và thật ra không phải mình cô, dạo này Văn cũng kỳ lạ lắm, hay nói bâng quơ, hay ngắm cô bằng ánh mắt dễ... nổi da gà y như lúc này vậy.
Cảm thấy mất tự nhiên, cô đến cửa sổ nhìn xuống vườn . Mới ngắm nghía giàn hải đăng rợp bóng bên dưới, giọng của anh vang lên bên tai:
- Dưới đó có gì đâu mà cũng ngắm . Bộ em rảnh lắm sao ?
Cô ngạc nhiên nhìn qua anh :
- Anh định nhờ em gì à ?
- Không phải nhờ mà là kiện.
- Kiện ? - Cô tròn mắt... - Kiện cái gì ?
Xoay cô đối diện mình, anh cười hỏi:
- Em nhìn anh thật kỹ xem.
Lại phải đối diện thật gần ánh mắt có lửa của anh . Thiên Ân quay đi, cô hắng giọng nói nhỏ rí:
- Anh có gì lạ mà bắt em nhìn ?
- Ý anh là em nhìn rồi thử bình phẩm xem.
- Bình phẩm cái gì ?
- Bình phẩm xem anh như thế nào ?
- Là sao ? - Cô ngờ ngợ.
- Cũng khá đẹp trai, nhìn hay hay chứ hả ?
Cô trề môi, gương mặt lại đỏ lựng:
- Không biết ngượng.
Văn trợn mắt:
- Gì mà không biết ngượng, như vậy là người ta nói thật tình chứ bộ.
Chỉ tay vào bức vẽ trên vách, anh nói:
- Anh phải kiện em mới được, em nhìn coi, anh khá như vậy mà em lại vẽ anh nhăn nhó khó coi như vầy, có công bình không ?
Thiên Ân thở phào, thì ra là anh kiện cái vụ này . Cô buồn cười:
- Tại em họa theo nhận xét của mình thôi mà . Bề ngoài thôi đâu có đủ.
- Vậy nhận xét của em về anh như thế nào ?
Không thấy tia sáng lóe lên trong mắt anh, cô vô tư nói:
- Thì em thấy anh ngoài khuôn mặt khá hay ra còn có nhiều ưu điểm cần phải lột tả . Em muốn họa tính cách của anh qua bức chân dung này thôi.
- Tính cách của anh à ? Nó ra sao ?
Thiên Ân chẳng cần suy nghĩ, cô nói thật suông sẻ:
- Đó là sự ân cần, tốt bụng pha lẫn vẻ lãnh đạm, khó gần, là nét thờ ơ nhưng lại có lúc tinh tế và tỉ mỉ, là vẻ tỉnh táo thực tế song song với tính hào hiệp và lãng mạn.
Văn thât. sự bất ngờ về những gì cô nhận định về mình . Anh nghiêm nét mặt nhìn cô:
- Anh tưởng mình đang nghe em tả về ai, về nhân vật tiểu thuyết nào đó chớ không phải anh.
Thiên Ân tròn mắt khẳng định:
- Là em đang nói anh mà . Anh thật là như vậy đó.
Văn cảm động nhìn cô phân vân một chút rồi hắng giọng hỏi nhỏ:
- Ừ, cho là trong mắt em, anh tốt đẹp như vậy đi, vậy có đủ để em đến với anh không ?
Thiên Ân giật thót mình ngỡ nghe lầm:
- Anh .. nói gì vậy ?
Vén lại mớ tóc mai vờn trong gió của cô, anh nói chân thật:
- Anh yêu em, em có biết không ?
Sững sờ vì lời anh nói ngay lúc này, cô mấp máy môi rồi buột miệng thốt ra một từ thật dở tệ:
- Không.
Chẳng buồn cười vì câu đáp của cô, anh nâng gương mặt cô lên và hôn thật nhẹ nhàng . Buông cô ra, anh thầm thì:
- Bây giờ em biết chưa ?
Như nụ hôn kia lấy mất cả lời nói, cô chỉ còn biết ngớ ngẩn gật đầu . Anh đăm đăm nhìn cô:
- Anh muốn biết em...
- Em cũng yêu anh, lâu lắm rồi.
Cô vụt nói và đỏ mặt ngay với câu nói của mình . Niềm vui làm Văn ngợp nhưng anh cũng cẩn thận hỏi thêm câu hỏi đã mấy ngày nay là mình ưu tư không ít:
- Không phải vì anh đã... giúp em chứ ?
Cô cười, ánh mắt lấp lánh:
- Em ngốc nhưng không ngốc đến độ đem tình cảm trả ơn đâu . Em yêu anh vì... anh là anh thôi.
Bây giờ thì Văn có thể cười tươi . Anh ôm siết cô vào lòng mà mải miết hôn. Những e dè khác về tuổi tác quá trẻ của cô, về thời gian quen biết ngắn ngủi giữa hai người giờ đây chỉ là sự lo ngại vớ vẩn. Cô quả thật là một tay trộm đáng yêu . Chỉ một cuôc. gặp mặt tình cờ, chỉ hơn hai tháng bên anh, cô đã trộm mất trái tim vốn luôn tỉnh táo của anh mất rồi. Gió lại thổi qua cửa sổ, mớ tóc mai mềm dịu của cô lẩn vào cổ anh nghe nhồn nhột . Không gạt ra, anh chấp nhận mớ tóc gây rối của cô trên da mìnhd dể được ôm gọn cô trong lòng và mơ màng về một kỷ niệm của đêm mưa lất phất hôm nào bên bờ hồ Xuân Hương.
Hết