Chap 28
Bà Châu ngồi thẫn thờ trong bệnh viện. Xung quanh là bốn bề trắng toát. Từ cái hôm bà ngất sau khi xem xong chương trình ti vi do nó bật thì bà ko chịu ra viện nữa. Quỳnh cũng ko đến thăm bà một lần nào. Bà Châu cảm thấy hình như mình đã gây oan nghiệt, Từ khi bà đón nó về từ cô nhi viện, tính nó ngày càng lạnh lùng và cũng càng ngày càng hỗn xược với bà. Có lẽ bà đã thất bại trong việc nuôi dạy nó thành người tử tế hay bà đang phải trả giá cho những hành động của mình trước đây. Ba nó là người tốt và trước đây bà và ông ấy cũng đã rất thương yêu nhau. Nhưng tính bà trước nay vẫn thế, bà luôn là người luôn đòi hỏi cái mới, điều này trước khi lấy bà ông Quân cũng đã biết. Ông đã biết rằng sẽ có một ngày bà ra đi. Nhưng nó lại rất oán hận bà, bà cũng ko biết phải làm gì cả. Bà ko hiểu nó sẽ làm gì nữa, nó sẽ còn trả thù những ai nữa. Hình như nó coi bà là người bắt đầu cho chuỗi ngày đau khổ mà nó chịu đựng nên để dành hình phạt cuối cùng cho bà thì phải, quan hệ giữa hai mẹ con căng thẳng ngột ngạt ko chịu nổi, hai người chưa từng chung quan điểm về bất kì vấn đề nào và hiện giờ bà ko muốn hay chính xác hơn là ko đủ can đảm về nhà để đối diện với nó. Có lẽ một trong hai người biến mất thì tốt hơn. Và bà Châu đem suy nghĩ đó vào trong giấc ngủ và rồi dẫn đến một quyết định…….
Tại cô nhi viện nơi Quỳnh sống ngày trước.
Một người phụ nữ trông đã luống tuổi trông rất phúc hậu ra đón Quỳnh và Nguyên:
- Chào mừng hai cô cậu đến thăm cô nhi viện của chúng tôi. Những đứa trẻ ở đây ngoan lắm mà cũng lâu rồi mới có người đến chơi thế này
Người phụ nữ nở một nụ cười hiền bất chợt khiến Quỳnh xúc. động. Đã rất lâu Quỳnh ko nhìn thấy nụ cười đó. Ngày trước khi nó sống ở đây, viện trưởng là người thương nó nhất, đã quan tâm chăm sóc lo lắng cho nó từng tí. Vậy mà nó đã lãng quên mất điều đó và bao nhiêu năm nay ko thèm về thăm bà một lần nào. Giọng nó đứt quãng:
- Viện trưởng! Viện trưởng…. ko nhận ra… con… sao?
- Cô là …. _ Viện trưởng đưa tay khẽ đẩy gọng kính
- Con là Quỳnh đây. Năm con 5t con đã được gửi vào đây sau khi ba con mất, viên trưởng ko nhớ sao.
Người phụ nữ mở to đôi mắt đã dần mờ theo năm tháng, nhìn vào nó một lúc lâu rồi như cố lục tìm lại trí nhớ, trán bà cau lại. Rồi bà đột nhiên reo lên:
- Quỳnh! Quỳnh đấy phải ko? Con đã lớn thế này rồi cơ àh?
- Viện trưởng!
Quỳnh sà vào lòng bà viện trưởng. Từng giọt, từng giọt nước mắt lặng rơi trên má. Quỳnh chợt cảm thấy như mình trở lại là đứa trẻ 5t của mười một năm về trước. Sau một lúc nghẹn ngào, bà viện trưởng quay sang Nguyên hỏi:
- Còn cậu này là…
- Dạ, chào viện trưởng, con là Nguyên. Ngày xưa con hay đến đây chơi với Quỳnh đó viện trưởng.
- Àh, con là Nguyên đấy àh. Con lớn lên trông khác quá nên ta ko nhận ra. Nhưng bao năm nay con vẫn nhớ đến ta và bọn trẻ ở đây, ta vui lắm. Quà do con gửi vè mỗi năm ta đã phân phát đều cho mấy đứa trẻ, chúng nó vui lắm. Ta cảm ơn con nhiều.
- Ko cần đâu ạh. Đó chỉ là thể hiện tấm lòng của con thôi mà. Con rất yêu lũ trẻ ở đây, chúng nó đã phải chịu thiệt thòi nhiều.
Quỳnh kéo tay Nguyên lại hỏi:
- Hàng năm anh vẫn gửi quà về àh?
- Uh.( cười ).
- Mải nói chuyện nên quên mất, hai con vào trong đi._ Viện trưởng ôn tồn
- Dạ_ đồng thanh
Viện trưởng dẫn hai đứa đi qua một con đường ngoằn ngoèo. Quỳnh khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, quang cảnh nơi đây vẫn ko khác gì so với mười mấy năm trước khi nó ở đây như thể thời gian đã bỏ quên mất cái viện nhỏ bé này. Những thân cây già cỗi vẫn đứng đó che bóng lên mái nhà tầng cổ kính, những **n cát rồi đồ chơi trẻ con vương vãi; quanh quất đâu đó là những cây ăn quả chín mọng mùa nào cũng có… lặng lẽ, bình yên. Hoàng hôn phủ một màu vàng nhàn nhạt lên mọi vật.
Quỳnh và Nguyên được đưa đến một căn phòng nhỏ sơn màu xanh đã nhạt màu và treo đầy những bức tranh vẽ nguệch ngoạc mà nó biết là do bọn trẻ ở đây vẽ. Ngày trước tranh của nó cũng từng được treo ở đây mà. Viện trưởng rót hai cốc cacao nóng ra mời chúng nó
- Hai con uống đi
- Con xin.
Quỳnh đưa tay ra ôm lấy cốc rồi khẽ xoay vòng. Hơi ấm từ trong cốc truyền đến bàn tay nó. Ấm áp. Khẽ đưa môi nhấp một ngụm cacao, nó thik thú tận hưởng cái cảm giác ngòn ngọt một cách thanh thản. Nó chợt thắc mắc sao nó ko về đây sớm hơn. Nó đã tìm ra cho mình một nơi để tránh xa sự xô bồ, nghiệt ngã của cuộc sống nhưng tại sao lại bỏ quên nơi còn yên bình hơn nơi nó thường đến. Và Quỳnh giật mình nhận ra lí do: nó ko dám quay lại nơi này. Nó chốn tránh cái nơi chứa đựng nhiều kỉ niệm đẹp nhưng cũng có quá nhiều nỗi đau. Một bàn tay đập vào vai cắt ngang suy nghĩ của nó:
- Quỳnh! Viện trưởng hỏi em kìa.
- Dạ. _ Nó vội vàng ngẩng lên.
- Trời cũng sắp tới rồi, hai con ở lại đây nhé_ Viện trưởng cười hiền_ Chắc cả hai mệt rồi phải ko? Để ta dẫn các con lên phòng nghỉ nhé?
- Thôi ko cần đâu ạh_ Nguyên
- Con muốn đến chỗ mấy đứa trẻ. Được chứ ạh?_ Quỳnh đề nghị.
- Uh. Chắc mấy đứa đang ở bếp phụ mấy sơ làm cơm. Có cần ta dẫn đi ko ?
- Ko cần đâu, bọn con sẽ tự đi. Viện trưởng cứ đi nghỉ đi ạh._ Quỳnh
- Nhưng…
- Con vẫn nhớ mà._ Quỳnh cười hiền, một nụ cười đúng nghĩa hiếm hoi.
Quỳnh và Nguyên cúi chào bà viện trưởng một cách cẩn thận rồi đi. Vòng vèo qua mấy con đường rồi bất chợt nó dừng lại .
- Sao ko đi tiếp vậy Quỳnh.
- Anh nhìn này .
Theo tay nó chỉ, Nguyên nhìn thấy trên thân cây cổ thụ già có hai chữ àh ko là hai cái tên được viết xiên xẹo Nguyên và Quỳnh:
- Ngày anh Nguyên khắc chữ lên cây em đã khóc và giận mất mấy ngày đấy.
----------------------------------------------
- Sao anh lại làm thế chứ. Cây cũng biết đau mà, sao anh lại lấy dao rạch vào._ Một con bé vừa khóc vừa nói.
- Ơ, khoan nghe anh nói đã._ Thằng bé con cố gắng thanh minh
- Ứ ừ, em ko nghe. Anh ác lắm. Thế lúc anh rạch anh nhìn thấy nhựa cây ứa ra anh ko xót sao.
- Quỳnh! Đừng thế mà. Sao em ko thèm nhìn xem anh khắc gì lên đó chứ? _ thằng bé cố níu tay con bé con.
- Em ko thèm_ con bé giật mạnh tay ra_ Em ghét anh Nguyên lắm!
Con bé nói xong liền chạy vụt vào trong nhà, còn thằng bé buồn bã đi về. Thực ra cũng chẳng có gì. Chỉ là thằng bé lấy dao khắc lên cái cây già trong viện cô nhi mà con bé sống nhưng bị con bé biết thế là con bé giận dỗi la khóc om sòm.
Mấy ngày sau.
Một con bé len lén chạy đến cái cây già nơi nó và thằng bé cãi nhau hôm nọ. Nó đi vòng quay thân cây và ngó nghiêng rồi dừng lại. Trên vỏ cây xù xì nâu nâu là hai cái tên được khắc vội vàng. Con bé khẽ đánh vần hai từ đó rồi khẽ mỉm cười rồi chạy ngay sang nhà thằng bé.
----------------------------------------------
Quỳnh nhìn Nguyên rồi đột nhiên bất cười:
- Sao em cười?
- Ko có gì. Đi nhanh thôi anh.
Hai đứa đi nhanh tới bếp. Lũ trẻ con đang giúp đỡ mấy sơ nấu ăn và hỏi những câu hỏi ngô nghê. Quỳnh chạy ùa vào:
- Con chào các sơ.Chào mấy đứa !
Nguyên lững thững bước vào sau. Mấy đứa trẻ con thấy có người vào thì thắc mắc:
- Anh chị là ai?
- Àh, ngày xưa chị cũng từng sống ở đây. Lâu rồi về thăm lại. Mà chị tên là Quỳnh, còn anh này tên là Nguyên. Cho chị làm quen với mấy đứa nhé.
- Dạ_ đồng thanh.
- Anh chưa kịp nói gì thì bị nói hết mất rồi. Chán thế_ Nguyên nói với vẻ mặt ỉu xìu
- Hihihi….
Tiếng cười vang rộn cả một vùng nhỏ quê nhỏ bé.
