-
Đại Hạ Giá
Thời buổi này còn cái gì không hạ già nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử: hạ
giá!
Tôi, cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra
vĩa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victo Huygo, Lev Tolstoi, Tagor, Dostoievski...
đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... thảy đều bị "hạ" nằm la liệt.
Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng "vang bóng mộ thời" ,
tôi thầm hỏi:
-Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
Cách đây ít lâu, một ông lão hìng dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách
dày. Một cuốn là Hán Việt Từ Điển của Đào Duy Anh do Khai Trí tái bản.
Cuốn kia là "Petit Larousse Ilustré" in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh
tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này
đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.
Ngoài bìa và một số trang ruột mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình
ellipse: "Bibliothèque - Đô Bi - Professeur". A, té ra ông lão vốn từng là giáo
chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằn nuối tiếc, ngoảnh lại
nhỉn những tài liệu - tài sản phải rứt ruột bán đi. Ngoái mại mấy lần rồi ông
mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại !
Chiều 25 Tết. Cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra
đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa
bụi cho đủ khổ thơ Vũ Đình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ
dân lê lết vệ đường như tôi.
-Anh mua bánh bò bánh tiêu ?
Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chú mục vào
hai bộ từ điển. Chị ngồi, thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn
này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai.
Ngần ngừ lúc lâu, chị nói :
-Anh có bán... trả góp không?
Trời đất ơi ! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách xôn, sách đại hạ giá ai
đời bán trả góp? Vả, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
-Tôi cần mua cả - chị tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho ai người khác. Khi
nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơ giúp tôi.
Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Đô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong.
Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy,
bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh
bò bánh tiêu nào được bao lắm, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua
một lần nên chị xin trả góp.
Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:
-Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng vốn mà
thôi, chị à.
-Nhưng...
-Đừng ngại, chị góp dần sau cũng được.
Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.
-Chao, quý hoá quá ! Cảm ơn... Cảm ơn... anh nhá !
Mai lại, chị Tám góp tiếp. Chị kể :
-Thấy Bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng
mừng tủi tủi tội ghê, anh à !... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi !...
Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét tướng :
"Hỡi ông Vic, ông Lev, ông Dos... ơi ! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi ! Có
những thứ không bao giờ hạ giá được ! Có những ngườ bình thường, vô
danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi : Tấm lòng ! "
-
Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ.
Mẹ, mẹ đang làm gì thể ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
_ Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
_ Vì sao ạ ? - Susie thắc mắc.
_ Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô
ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu
dàng trả lời.
_ Tại sao lại thế hả mẹ ? - Susie vẫn chưa hiểu ?
_ Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ ko thể làm tốt ngay
cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta
cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình,
chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ ko bao giờ còn có thể nói
chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con
có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ
nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.
Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp
phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith.
rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: " Chào Susie,
cháu cần gì ? ". Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông
rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.
" Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị
thương - Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc
băng gạc cá nhân- Cái này để băng cho trái tim cô ạ " . Như để chắc chắn
Susie nói thêm: " Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt ". Cô Smith há miệng
kinh ngạc, cố gắng ko bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie,
nghẹn ngào qua làn nước mắt: " Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất
nhiều".
-
Mảnh nhôm khắc số
Sau một thời gian khá dài khi người bố mất, người con gái mới vào phòng
bố, cô thấy một chiêc hộp mầu đen, được trạm trổ một cách rất công phu,
co đề chữ: Tặng con gái. Cô gái mở chiếc hộp và ngạc nhiên khi thấy trong
hộp chỉ là một mảnh nhôm xấu xí co khắc số 23. Cô rất lấy làm ngạc nhiên,
tại sao bố cô lại giữ một vật không co giá trị trong một chiéc hộp đẹp như
thế. Rồi bẵng đi một thời gian cô con gái quên đi thắc mắc ấy. Cho đến khi
cô sinh đứa con đầu lòng. Lúc từ bệnh viện cô thấy nét mặt của chồng rất
mừng. Cô hỏi có chuyện gì thế anh? Người chồng trả lời anh vừa nhặt được
một báu vật, nói rồi người chồng liền rút ở túi mình ra một mảnh nhôm xấu
xia có khắc số 23, anh bảo đó là mảnh nhôm người ta deo vao cổ chân con
gái anh để không nhầm lẫn với con gái người khác. Đây là vật mà chỉ có con
gái anh mới có.....Và bây giờ thì cô đã hiểu vi sao bố cô lại chân trọng mảnh
nhôm đó thế.
-
Giá trị của thời gian
Một kỹ sư đã tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể
làm được một trong các việc sau đây:
Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.
Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.
Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD
Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu
đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là
một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không
thể nào tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe
nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao
giờ quay bước trở lại.
Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ "Giết - thời - gian". Nhiều
người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật
ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết
chúng.
-
Tình yêu
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột
ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và
tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng
đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.
Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng
làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm
hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận
ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến
chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản
ứng thế nào?
Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình
phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng -
"Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?"
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh
hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho
đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.
Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến
nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là
thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới.
Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến
cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...
Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm
và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi
việc.
Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô
đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật
ghen tỵ với cô đấy nhé!".
Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng,
có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô
hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!
- Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục
quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn
theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào
cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên
cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không
cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh
sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.
Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.
-
Tình thương không lời
Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia
đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha
cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về
những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy
la chúng tôi.
Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và
nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa
tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ
là đứa trẻ mà thôi.
Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào
lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng
người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe
cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của
chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?" .
Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người
cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc
hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và
đưa đến cho tôi thổi.
Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy?". Chỉ có
trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ
và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.
Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan
hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi
nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy,
còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định
phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập
tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng
yên và nở một nụ cười.
Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học
và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn
vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên
thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.
Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi
nhưng cuối cùng ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!" .
Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi
bước ngay ra khỏi phòng.
Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy? ,
Mấy giờ về? , Xe còn đủ xăng không? , Không, không được đi...
Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi...Trừ
phi... Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm
nhận được tình thương yêu bao la đó?
-
Điều đó rồi cũng qua đi
Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần
thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về
cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm
chiếc vòng đó".
Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi
sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì
đặc biệt?".
Nhà vua đáp: "Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào
nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon
biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian
này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng
nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi
nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang
bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại
hỏi: "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh
phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi
buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có
khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn
mặt ông rạng ngời một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. "Nào, ông bạn
của ta - vua Salomon hỏi - ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?". Tất cả
cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó
đây, thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên
khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua
đi".
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn
ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó
ông cũng chỉ là cát bụi...
-
Những hòn đá cuội
Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia
trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người
khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: "Sau đây là một câu hỏi trắc
nghiệm". Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi
chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào
lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. "Cái lọ có đầy chưa?" - ông hỏi.
"Đầy rồi" - mọi người đáp. "Thật không?" - ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi
nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống
giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cái lọ đầy chưa?".
Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: "Chắc là chưa".
"Tốt!" - ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các
khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: "Cái
lọ đầy chưa ?".
"Chưa" - mọi người nhao nhao. "Tốt" - ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào
lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và
hỏi: "Minh họa này nói lên điều gì?".
Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: "Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc
của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm
nhiều việc nữa!"
"Có thể" - ông đáp - Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa
rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không
bao giờ có thể nhét chúng vào được".
Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự
án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn
thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn ... Nhưng nhớ đặt
những "hòn đá cuội" đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng
vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian
giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm
có thật sự có ý nghĩa.
Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự
hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống
của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.
-
Khi ta yêu
Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng
mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh
mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn
nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những
email thật dài của nhiều người khác.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay
trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi
với người ấy.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Bạn luôn tự nhủ rằng "người ấy chỉ là bạn thôi" nhưng bạn nhận ra mình
không tránh khỏi sự thu hút của người ấy.
Lúc đó, bạn đã yêu...
Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai có ai đó xuất hiện trong đầu bạn.
Lúc đó, bạn đã yêu... và đã yêu người ấy...
-
Tiếng nói của cuộc sống
Xin chào! Tôi là cuộc sống đây. Hôm nay tôi sẽ cố giải quyết mọi vấn đề bạn
đang gặp phải để bạn đừng than trách tôi nữa…
Nếu bạn bị tắc đường và kẹt xe, đừng thất vọng. Còn rất nhiều người trên
thế giới này, mà đối với họ, lái xe là một niềm mơ ước không thể thực
hiện .
Nếu bạn cảm thấy học hành thật chán ngán. Hãy nghĩ đến người đã hàng
năm trời rồi không được đi học.
Nếu bạn thất vọng vì một chuyện tình cảm đang đến hồi tan vỡ. Hãy nghĩ đến
người chưa bao giờ biết yêu thương và được yêu thương là như thế nào.
Nếu bạn buồn vì một cuối tuần nữa lại sắp trôi qua. Hãy nghĩ đến những
người phụ nữ ở môi trường làm việc khắc nghiệt, phải làm việc 12 tiếng một
ngày, 7 ngày một tuần để nuôi con.
Nếu bạn cảm thấy mất mát và tự hỏi mình cuộc sống là gì và có mục đích gì.
Hãy nghĩ đến những người bệnh tật, biết trước mình không còn sống được
bao lâu nữa, và không còn cơ hội để tự hỏi mình nữa.
Nếu bạn cảm thấy khủng khiếp khi là nạn nhân của những trò đùa, những
sự nhỏ mọn… của người khác. Hãy nhớ: Thế vẫn chưa là gì đâu, vì tồi tệ
hơn nữa là khi bạn có thể là chính những người đó!