-
Khó khăn lắm mới đẩy được Trương Tĩnh Chi ra cửa thật sự, Tiêu Tiêu thấy nhẹ nhõm cả người, nhẩm tính chỉ lát nữa chắc Sở Dương sẽ quay lại thu dọn đồ đạc, như vậy cô vẫn còn có được một khoảng thời gian nghỉ ngơi. Vừa trèo lên giường thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa, cô giận dữ nghiến chặt răng, cái cậu Tĩnh Chi này sao mà dềnh dàng mãi như thế, quần áo cũng đã cho mượn rồi, đồ trang điểm cũng đã dùng rồi, chỉ còn thiếu mỗi cái mặt mình nữa thôi!
“Cậu vẫn chưa xong à? Hay là để mình tới chỗ hẹn thay cho cậu nhé!” Tiêu Tiêu vừa mở cửa vừa gầm gừ, nhưng rồi cô sững người lại.
Tưởng Tư Thừa đang đứng ngoài cửa, cũng ngây người ra nhìn cô.
Vì là ở nhà nên Tiêu Tiêu ăn mặc khác hẳn lúc thường, một chiếc áo sơ mi dệt kim dài tay màu trắng, một chiếc quần ngủ rộng rãi màu kaki, tuy che mất những đường cong tinh tế nhưng lại tạo cảm giác thuần khiết, thoải mái.
Những mắt dệt trên chiếc áo dệt kim có phần hơi to, vì thế có thể nhìn thấy thấp thoáng bộ đồ lót thêu hoa bên trong.
Khuôn mặt của Tưởng Tư Thừa thoắt lại đỏ bừng.
Tiêu Tiêu thực sự cảm thấy bất lực, cô không trêu chọc anh ta, thế mà sao mặt anh ta lại đỏ lên thế kia? Cô nhếch môi, nở nụ cười ngọt ngào, “Thưa cảnh sát Tưởng, hình như anh vào nhầm nhà rồi?”.
Tưởng Tư Thừa cúi đầu, một tay để trong túi quần, một tay nắm chặt thành nắm đấm, ngón tay cái cứ xoa mãi vào đốt ngón tay.
Chờ một hồi lâu Tiêu Tiêu mới nghe thấy anh ta khẽ nói, “Không đâu, tôi tới tìm cô”.
“Tìm tôi?” Tiêu Tiêu cố ý kéo dài chữ “tôi”, hai tay khoanh trước ngực, đứng dựa vào cánh cửa chống trộm nhìn Tưởng Tư Thừa, “Thưa cảnh sát Tưởng, tôi không nghe nhầm đấy chứ, anh tìm tôi có việc gì? Lần này tôi đâu có trêu chọc anh! Hôm nay tôi chưa hề ra khỏi cửa, nên không thể nói là tôi vi phạm luật lệ giao thông? Hay là anh đã chuyển nghề, không làm cảnh sát giao thông nữa mà là cảnh sát khu vực?”.
Tưởng Tư Thừa mím môi nhìn Tiêu Tiêu, “Có thể để tôi vào nhà rồi hãy nói được không?”.
Tiêu Tiêu lắc đầu, “Đừng, anh đừng vào. Tôi là phụ nữ độc thân, cứ coi như là anh không nghĩ cho cái danh tiếng ít tới mức đáng thương của tôi thì cũng phải nghĩ cho chính anh chứ! Anh là một chàng trai trong sáng vẻ vang, anh không sợ vào nhà tôi rồi, tôi lên cơn thú tính làm gì anh sao?”.
Hôm nay Tưởng Tư Thừa đến là muốn xin lỗi Tiêu Tiêu, nhưng nghe những lời của cô, cơn giận dữ lại trỗi dậy. Song anh lại nghĩ, mình là người sai trước, cũng không thể trách phụ nữ người ta nhỏ nhen, nên cố chịu vậy.
Tưởng Tư Thừa im lặng nhìn Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu cũng nhìn lại không chút nao núng.
Có một người hàng xóm đi qua, thấy điệu bộ của hai người nên tò mò liếc nhìn.
“Liệu cô có thể nói năng tử tế hơn được không?” Tưởng Tư Thừa hỏi.
“Không thể!” Tiêu Tiêu cười lạnh lùng, chẳng cần để ý đến ánh mắt khác thường của hàng xóm, “Tôi đâu có mời anh tới! Tôi nói năng như thế đấy, việc gì đến anh? Này, anh làm gì thế? Buông tay ra…”.
Tưởng Tư Thừa dùng tay kẹp chặt lấy hai tay của Tiêu Tiêu, mặc kệ cho cô kêu, sau đó đẩy mạnh cô vào trong nhà và đóng sầm cửa lại. Tiêu Tiêu gầm lên, “Anh đã xâm phạm nhà dân trái phép!”.
Tưởng Tư Thừa cũng giận dữ gầm lên, “Đúng, tôi xâm phạm nhà dân trái phép đấy, cô định làm gì thì cứ việc!”.
Nghe anh ta nói thế, Tiêu Tiêu sững sờ, anh chàng cảnh sát giao thông này cũng biết cách giở trò? Cô ngẩng đầu lên nhìn Tưởng Tư Thừa, ánh mắt cô xoáy thẳng vào mắt anh.
Tưởng Tư Thừa bị ánh mắt của Tiêu Tiêu làm cho lúng túng, đành đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
Tiêu Tiêu đột nhiên bật cười, cô cũng đã quá hồ đồ, đối với chàng trai này cần gì phải giận dữ? Thấy Tưởng Tư Thừa lẩn tránh ánh mắt của mình, cô lại càng cố tình dùng ánh mắt của mình dồn đuổi anh. Anh càng tránh cô lại càng dồn.
Tưởng Tư Thừa cúi đầu, Tiêu Tiêu ghé sát đến trước mặt anh, cố ý cười và nói, “Ồ, tôi hiểu rồi, có phải anh đã thích tôi rồi không?”.
Ánh mắt của Tưởng Tư Thừa trở nên bối rối, anh vội đẩy Tiêu Tiêu ra, “Không… không phải!”.
“Thế thì anh tìm tôi có việc gì?” Tiêu Tiêu truy vấn.
Tưởng Tư Thừa nói rất khẽ, “Xin lỗi”.
“Cái gì cơ? Anh nói gì?” Tiêu Tiêu cảm thấy anh chàng cảnh sát này rất thú vị, càng trêu chọc lại càng thấy thú vị.
Tưởng Tư Thừa biết Tiêu Tiêu cố tình trêu chọc mình, nên nhìn cô với ánh mắt có phần tức giận, “Xin lỗi, tôi xin lỗi vì câu nói hôm trước!”.
Tiêu Tiêu cười lạnh lùng, vén mái tóc rối sang bên, mắt nhìn Tưởng Tư Thừa không nói gì.
“Tôi… tôi xin lỗi, hôm ấy thực ra là tôi không định nói những câu ấy.” Anh nói.
“Vậy anh định nói câu gì?” Tiêu Tiêu lạnh lùng hỏi.
Tưởng Tư Thừa đỏ mặt không nói gì.
Tiêu Tiêu mở cửa làm động tác mời về.
Tưởng Tư Thừa vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Sao thế? Muốn tôi giở tuyệt chiêu thật à?” Tiêu Tiêu cười rất không nghiêm túc.
Tưởng Tư Thừa nhìn chăm chú vào Tiêu Tiêu một lát, sau đó quay người đi ra cửa. Tiêu Tiêu trút được gánh nặng, đang định đóng cửa lại, thì bỗng dưng cánh cửa bị Tưởng Tư Thừa giữ lại, “Thực ra, điều mà tôi muốn nói là, tôi… tôi thực sự hơi thích cô”, anh khẽ nói.
Cánh tay của Tiêu Tiêu cũng sững lại, thế là cánh cửa bị Tưởng Tư Thừa đẩy trở lại. Anh dốc hết can đảm nhìn thẳng vào Tiêu Tiêu. Đầu tiên thì Tiêu Tiêu hơi sững sờ, sau đó thì bật cười, cô bám tay vào cửa, nhướn mày cười, “Sao cơ?”.
“Tôi nói là tôi thích cô!” Tưởng Tư Thừa nhắc lại, ánh mắt tuy bối rối nhưng sáng rực, hệt như hai ngọn đuốc thắp sáng, chiếu đỏ cả khuôn mặt anh.
Tiêu Tiêu lặng lẽ nhìn Tưởng Tư Thừa trong giây lát, sau đó cười ngặt ngẽo.
Đây là lần đầu cô bị thất bại trước anh trong cuộc đấu mắt.
Tiếng cười của cô khiến anh cảm thấy mình thật thảm hại, trong lòng anh không chỉ bối rối mà còn cảm thấy xấu hổ và giận dữ vì bị chế nhạo. Có lẽ mình đã bị trúng tà! Cô ấy vẫn đang cười nhạo anh, nhưng anh không muốn bỏ đi như thế. Anh mím môi đứng yên nhìn cô.
Cuối cùng thì Tiêu Tiêu cũng thôi cười, sau đó tiếp tục quay sang nhìn thẳng vào mắt anh, “Sau đó thì sao?”.
Cô ta lại tiếp tục trêu chọc mình! Nhìn thấy cái cười ẩn chứa trong ánh mắt của Tiêu Tiêu, vẻ mặt Tưởng Tư Thừa bỗng trở nên cứng nhắc, anh im lặng không nói.
Nhìn dáng vẻ lúng túng của Tưởng Tư Thừa, ý định trêu chọc trong lòng Tiêu Tiêu lại càng nổi lên, “Anh thích tôi thật à?”.
Tưởng Tư Thừa trịnh trọng gật đầu.
“Thế thì được, nếu anh đã thích tôi thì hãy hôn tôi đi.” Tiêu Tiêu ghé mặt lại phía Tưởng Tư Thừa, “Nào, hôn đi chứ. Hãy bằng sự chân thành của anh”.
Tưởng Tư Thừa khó khăn nhìn cặp môi gần trong gang tất của cô, tim anh bỗng nhảy lên loạn xạ.
“Thưa cảnh sát Tưởng, tôi biết trái tim anh rất khỏe, nó đập rất rộn rã, nhưng anh có thể làm nó chậm hơn được không?” Tiêu Tiêu cười nói và càng ghé sát mặt một cách bỡn cợt hơn.
Tưởng Tư Thừa bất ngờ giữ chặt đôi vai đang tiến lại gần của Tiêu Tiêu, xấu hổ và tức giận nói, “Cô…”.
Tiêu Tiêu cười nhạo, “Tôi làm sao? Tôi vốn là một cô gái rất bừa bãi, không phải anh không rõ điều đó!”. Quả nhiên, chiêu này rất có hiệu quả đối với những người đàn ông kiểu như Tưởng Tư Thừa. Có điều đuổi anh ta đi như vậy thì cũng thật đáng tiếc, một chàng trai thú vị như vậy bây giờ đâu có dễ dàng tìm được!
“Nào, hôn đi! Nếu anh dám hôn tôi thì tôi sẽ làm bạn gái của anh!” Tiêu Tiêu chắc chắn Tưởng Tư Thừa sẽ không dám, có đánh chết anh ta cũng không dám.
Đôi lông mày của Tưởng Tư Thừa càng chau lại, anh mắt dường như cũng tóe lửa.
Lúc ấy Tiêu Tiêu mới thu lại động tác của mình, cười chế nhạo, “Nếu đã không hôn thì mời cảnh sát Tưởng về đi. Tôi thực sự không có thời gian chơi trò tình yêu tuổi học trò với anh đâu. Chẳng phải anh cũng đã từng nói rằng, tôi là một cô gái rất tùy tiện đó sao. Tôi cần đàn ông chứ không phải…”.
“Cô nói lời thì phải giữ lời đấy nhé!” Đột nhiên Tưởng Tư Thừa cắt ngang lời cô.
Tiêu Tiêu sững người, “Sao cơ?”, và chưa kịp phản ứng thì bỗng cảm thấy bàn tay của Tưởng Tư Thừa đặt trên vai mình xiết chặt, rồi cô bị anh kéo mạnh vào lòng, ngay sau đó cặp môi anh bập mạnh vào môi cô.
Đúng vậy, đó không phải là một nụ hôn, mà là một cú bập mạnh, hơn thế còn rất mạnh nữa. Đôi môi của Tiêu Tiêu bị bập mạnh trong khi không chút phòng bị, đầu lưỡi cũng bị vập mạnh khiến cô cảm thấy có mùi tanh tanh ngòn ngọt của máu, tiếp sau đó là một cơn đau rát, còn đôi môi của Tưởng Tư Thừa đã rời ra từ lúc nào.
Lúc này Tiêu Tiêu mới hiểu ra rằng, vì sao ban nãy Tưởng Tư Thừa nói câu ấy, cô tức giận ngẩng đầu lên nhìn, thấy ánh mắt anh đang cười cười pha chút ranh mãnh.
Tưởng Tư Thừa buông tay, mặt vênh lên nói, “Cô nói lời phải giữ lời đấy!” và không chờ Tiêu Tiêu trả lời, quay người bước xuống cầu thang. Mãi cho tới khi ra khỏi tòa nhà, anh mới đi chậm lại và đưa tay sờ lên đôi môi bỏng rát, lúc này anh mới cảm thấy đau.
-
Khi Trương Tĩnh Chi đến chỗ hẹn, xem đồng hồ thì thấy mình đã đến sớm một tiếng. Trong lòng cảm thấy hơi bực mình, cô tự mắng mình là đồ vô tích sự, không thể kìm nén được tình cảm. Rồi sau đó cô lại cảm thấy trách Tiêu Tiêu, nếu không phải vì cô ấy cứ giục đi thì cô đã không tới sớm thế này.
Nếu Uông Dụ Hàm mà biết chuyện này không biết anh ta sẽ chế nhạo cô thế nào. Anh ta đã từng nói, qua thời gian con trai và con gái đến chỗ hẹn thì có thể biết được mối quan hệ chủ độ và bị động của họ. Ai là người đến sớm hơn thì người ấy là kẻ bị động.
Tuy con người Uông Dụ Hàm chẳng ra sao, nhưng kể ra những lời anh ta nói cũng có lý, Trương Tĩnh Chi phải thừa nhận điểm này.
Bộ quần áo mà Tiêu Tiêu cho Trương Tĩnh Chi mượn rất khiêu khích, từ lúc xuống xe, cô đã phát hiện ra rằng, rất nhiều người đã phải quay đầu lại nhìn khi cô đi qua, cô cảm thấy hơi căng thẳng, không hiểu họ quay đầu nhìn vì thấy đẹp hay vì thấy nó kỳ dị. Vốn định đi loăng quăng đâu đó một chút cho hết khoảng thời gian còn lại, nhưng cảm thấy mặc bộ đồ này đi lại không tiện, cô chỉ còn cách tới ngồi ở quán cà phê đối diện. Vị trí này khá tốt, có thể quan sát được nhà hàng đối diệnh để khi Dương Lôi xuất hiện cô có thể nhìn thấy ngay.
Chờ Dương Lôi tới sau đó mình sẽ vào, Trương Tĩnh Chi nghĩ, như thể vừa thể hiện sự e dè, vừa chứng tỏ cô là một cô gái rất đúng giờ. Anh chàng Uông Dụ Hàm cũng đã nói rằng, phần lớn đàn ông đều thích những cô gái đúng giờ.
Uống xong một tách cà phê, Trương Tĩnh Chi cảm thấy hơi buồn ngủ, đêm qua vì lo cho Sở Dương hầu như cô đã phải thức suốt đêm, và bây giờ thì cơn buồn ngủ đã kéo đến, thêm vào đó điệu nhạc dặt dìu khiến cô không cưỡng được nhắm mắt mơ màng. Đột nhiêm cảm thấy có ai đó ngồi xuống phía đối diện, cô vội vàng mở mắt ra và giật thót mình, Dương Lôi đang nhìn cô với nụ cười rất đỗi dịu dàng.
Trương Tĩnh Chi thấy vô cùng bối rối, vội vàng ngồi thẳng dậy, miệng lắp bắp, “Anh... anh đến từ khi nào vậy?”.
Dương Lôi cũng ngây người, rồi sau đó mỉm cười, “Nếu anh không đến thì chẳng phải sẽ thất hẹn sao? Em đến từ lâu rồi ạ?”.
“Không ạ.” Trương Tĩnh Chi vội vàng nở một nụ cười dịu dàng. “Em cũng vừa mới tới thôi”, nói xong cô lập tức thấy hối hận, vừa rồi suýt nữa mình đã ngủ thiếp đi, như thế rõ ràng là đã nói dối.
May mà Dương Lôi đã không tóm lấy chỗ sơ hở của cô. Trương Tĩnh Chi lấy lại tinh thần, hơi liếc nhìn tách cà phê trước mặt, cảm thấy hơi lạ lùng là vì sao Dương Lôi lại biết cô ở đây.
Nhìn thấy vẻ mặt ấy của Trương Tĩnh Chi, Dương Lôi khẽ mỉm cười, nói, “Tĩnh Chi này, bình thường nhìn em như vậy, anh không nghĩ là cũng có lúc em lại nhầm lẫn thế”.
“Sao cơ?” Đây mới là lúc Trương Tĩnh Chi thấy mơ hồ nhất.
Dương Lôi chỉ về phía đối diện, “Cô gái hồ đồ ạ, cô đã vào nhầm cửa rồi. May mà anh đứng ngoài nhìn thấy em, anh cũng không nghĩ là có thể ăn gì đó ở đây được”.
Cô không vào nhầm cửa, cô đã chủ động vào quán cà phê này. Trương Tĩnh Chi nghĩ, vấn đề này rất khó giải thích, hoặc là công nhận mình hồ đồ hoặc là nói thẳng với Dương Lôi rằng vì mình không muốn là người tới chỗ hẹn trước nên đã tránh sang đây.
“Đi thôi.” Dương Lôi đứng dậy, trả tiền cà phê cho Trương Tĩnh Chi. Trương Tĩnh Chi vội mặc áo khoác. Nhìn thấy cách ăn mặc của cô, mắt Dương Lôi sáng bừng lên, khen thật lòng, “Rất đẹp!”.
Trương Tĩnh Chi cảm thấy mặt nóng ran, không biết nên trả lời thế nào. Theo cách của người phương Tây thì nên nói một câu cám ơn, nhưng người Trung Quốc thì lại phải nói là đâu có, đâu có. Đang cân nhắc xem nên thế nào thì đã thấy Dương Lôi khoác tay cô rất tự nhiên và kéo cô đi ra ngoài.
Chết rồi, chết rồi. Trương Tĩnh Chi cảm thấy như ngất xỉu, chẳng nhẽ bộ quần áo này của Tiêu Tiêu lại có sức hấp dẫn đến thế? Đây không phải là lần đầu tiên ăn cơm với Dương Lôi, nhưng được anh ta nắm tay thì đúng là lần đầu!
Trương Tĩnh Chi nhanh chóng đi đến một quyết định: Nói gì thì nói, không trả lại Tiêu Tiêu bộ quần áo này nữa!
Tiêu Tiêu đã không hề biết rằng, chỉ một câu “Rất đẹp” của Dương Lôi đã cướp mất bộ quần áo ấy của mình. Lúc đó cô vẫn đang ngồi nhấm nháp cam ở nhà, những giọt nước cam chua chua ngòn ngọt thấm vào vết thương trên môi, làm cô xót tới mức chỉ còn cách ôm miệng mà kêu lên “Ôi cha!” và lầm bầm chửi rủa Tưởng Tư Thừa.
Dương Lôi và Tĩnh Chi ăn cơm xong lại tiếp tục đến rạp xem phim. Khi Dương Lôi nói đưa Trương Tĩnh Chi về thì cũng đã hơn mười giờ.
“Có mệt không?” Dương Lôi hỏi. “Nếu không mệt chúng ta cùng đi bộ một lát.”
Trương Tĩnh Chi không hề thấy mệt, chỉ có điều đôi bốt của Tiêu Tiêu hơi cao, không thích hợp lắm với việc đi tản bộ. Nhưng trong giờ phút này thì dù có phải đi cà kheo cũng không thể nói là mệt được. Nghiến răng lắc đầu, cô khẽ đáp, “Em không mệt”.
Dương Lôi mỉm cười, hai người cùng đi về phía nhà của Trương Tĩnh Chi. Cô nhẩm tính khoảng cách đường, may mà cũng không xa lắm, đi một lúc sẽ tới, chỉ nhìn thì đẹp nhưng dùng từ lại rất bất tiện, nó vừa rông lại vừa ngắn, gió cứ thế mà lùa vào bên trong.
Đường phố mùa đông không có nhiều người, hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng còn bao lâu nữa là sẽ về đến nhà. Đúng lúc ấy thì điện thoại của Dương Lôi đổ chuông. Anh cúi đầu nhìn số máy hiển thị trên màn hình, vẻ mặt có vẻ mất tự nhiên. Sau khi Dương Lôi mở máy, Trương Tĩnh Chi nghe lõm bõm đó là giọng của một phụ nữ, hình như còn kèm theo cả tiếng khóc sụt sịt nữa.
Dương Lôi khẽ khàng an ủi mấy câu rồi tắt máy. Khi anh ta quay lại nhìn Trương Tĩnh Chi, vẻ mặt có gì đó hơi ngượng ngùng. Tĩnh Chi vội làm vè độ lượng, cười nói, ‘Anh có việc thì cứ về trước đi!”.
Dương Lôi nhìn cô, lắc đầu, “Đề anh đưa em về đã”.
Trương Tĩnh Chi biết là tâm trạng của Dương Lôi lúc này đã bị cú điện thoại vừa rồi làm ảnh hưởng, cô lờ mờ đoán được đó là điện thoại của ai, và nghĩ có lẽ lúc này cần phải thể hiện là người rất biết thông cảm với người khác, vì thế cô vội nói, “Không cần đâu, cũng sắp về tới nhà em rồi. Anh có việc thì cứ đi trước đi!”.
Dương Lôi nhìn Trương Tĩnh Chi vẻ áy náy, “Anh rất xin lỗi, anh…”.
Trương Tĩnh Chi mỉm cười, “Anh đi mau đi”.
Nhìn thấy Dương Lôi vào xe xong, lúc này Trương Tĩnh Chi mới ôm hai vai nhảy lên vài cái. Chà, lạnh thật đấy! Cô lẩm bẩm chửi thầm. Chẳng cần nói thì cũng biết, đó là điện thoại của bạn gái trước của anh ta, đã lấy chồng rồi, thế mà vẫn còn gọi điện thoại cho bạn trai cũ khóc lóc kể lể, chẳng hiểu thuộc dạng người thế nào nữa!
Trương Tĩnh Chi vừa lẩm bẩm vừa chạy chầm chậm về nhà. Nhà cô ở trong khu tập thể do cơ quan cha cô phân cho, đó là một nơi khá yên tĩnh và phải đi qua một con đường nhỏ. Vào giờ này, lại là giữa mùa đông, người trên đường lại càng ít. Trương Tĩnh Chi vừa đi vừa thấy sợ.
Vừa bước lên con phố nhỏ được mấy bước thì bỗng từ phía sau gốc cây bách một ng đàn ông nhảy ra, Trương Tĩnh Chi chưa kịp phản ứng thì người ấy giật lấy chiếc túi của cô và bỏ chạy.
“Ôi, cái túi của tôi!” Trương Tĩnh Chi vội kêu lên, rồi quên cả sợ, co cẳng đuổi theo.
Người kia vốn chạy nhanh hơn cô, còn cô vì vướng đôi bốt cao gót, nên mới chạy được mấy bước mà hắn đã cách cô một quãng khá xa.
“Đồ khốn, trả lại túi cho tôi!” Trương Tĩnh Chi kêu lên.
Tên cướp thấy Trương Tĩnh Chi vẫn hô hoán và chạy đuổi phía sau, không ngờ cô lại to gan đến thế. Một lát sau, Tĩnh Chi thấy tên cướp đang chạy bỗng dừng lại thì cũng sực tỉnh ra rằng, trời ạ, chẳng nhẽ mĩnh vì của mà quên mất mạng sống sao, dám một mình đuổi theo cướp!
Xem ra tên cướp kia có ý định chạy ngược lại về phía cô, Trương Tĩnh Chi lập tức quay người bằng một động tác hết sức đẹp mắt rồi cắm đầu chạy ngược về. Lúc đầu là cô đuổi tên cướp, còn bây giờ thì là tên cướp đuổi cô, đúng là một tình huống hết sức nực cười, Trương Tĩnh Chi nghĩ.
Thực tế đã chứng minh rằng, tốc độ của việc chạy théo thân nhanh hơn hẳn tốc độ chạy đòi lại của!
Trương Tĩnh Chi chạy tới ngã tư đường, tới khi nhìn thấy xe cô qua lại mới dám quay đầu nhìn thì đã không thấy bóng dáng tên cướp đâu nữa. Nhìn lại con phố nhỏ mờ tối, cô không dám đi một mình ở đó nữa.
Trong túi có tiền, điện thoại, chìa khóa và mấy thứ linh tinh. Lần này thì mất hết rồi. Trương Tĩnh Chi tự an ủi, điện thoại thì cũng đã dùng được hai năm, cũng đã đến lúc thay; tiền thì cũng không có nhiều, coi như bị mất vậy, dù sao cũng còn hơn là nếu người xảy ra chuyện gì. Nhưng rồi đột nhiên cô nhớ ới một vấn đề rất nghiêm trọng, tuy những thứ trong túi không đáng mấy đồng, những còn chiếc túi thì sao? Chiếc túi ấy là của Tiêu Tiêu! Lần này để giúp cô, Tiêu Tiêu mới dứt ruột cho cô mượn chiếc túi LV đó.
Trời ơi, mất chiếc túi này thì có khác gì giết chết cô!
Làm thế nào bây giờ? Mất điện thoại thì làm sao mà gọi cầu cứu được nữa. Nhưng vừa nghĩ tới hai chữ “cầu cứu” mắt Trương Tĩnh Chi vẫn sáng lên, mình sẽ lấy cớ này gọi điện cho Dương Lôi, làm sao mà anh ấy không tới cho được! Mặc kệ người yêu cũ của anh ấy, anh ấy không thể nói trong điện thoại rằng: Trương Tĩnh Chi anh đang bận, em hãy gọi 110 đi!
Khó khăn lắm cô mới tìm được một quầy tạp vụ vẫn còn mở cửa ở bên đường. Chú cửa hàng dù sao cũng là một người tốt, vừa nghe cô bị cướp, vội đẩy điện thoại cho cô dùng. Nhưng có điện thoại rồi Trương Tĩnh Chi mới nhớ ra là cô đang đứng trước một vấn đề khó khăn hơn: cô không hề nhớ số điện thoại của Dương Lôi! Vì cô đã lưu số máy của anh ta trong máy của mình ngay từ đầu, mỗi khi mở màn hình thì đều hiện lên cái tên Dương Lôi, còn cụ thể số điện thoại ấy thế nào thì cô lại không nhớ.
Điều khiến cho Trương Tĩnh Chi thấy bực mình nhất là, số máy của Dương Lôi thì không nhớ, nhưng cô lại nhớ số máy của Uông Dụ Hàm. Nguyên nhân hoàn toàn ngược lại, vì ghét anh ta nên cô đã không lưu số của anh ta trong máy, mỗi lần anh ta gọi đến, số của anh ta đều hiện rõ trên màn hình, nhìn mãi nên nhớ được.
Không biết có nên gọi hay không đây?
Trương Tĩnh Chi cầm điện thoại đắn đo một hồi: cứ gọi vậy, hỏi xin anh ta số máy của Dương Lôi, nhưng như thế có được không nhỉ? Dù thế nào thì Uông Dụ Hàm cũng không phải là hạng người quên mình vì người khác. Chẳng lẽ lại lừa anh ta? Nhưng để lừa được từ miệng anh ta điều gì đó thì còn khó hơn là lấy táo ra khỏi miệng khỉ!
Nhưng nếu không gọi thì sẽ bỏ lỡ mất cơ hội hiếm có này! Sẽ đánh mất chiếc ví của Tiêu Tiêu thực sự! Trương Tĩnh Chi nghiến răng bấm số máy của Uông Dụ Hàm.
-
đang định vào đây posst truyện này thì đã thấy cái topic này rồi
bạn post nhanh nhá bạn, tại vì mình định post nhanh ở đây để đọc ở trên điện thoại ấy mạ
thanks trước
-
Hai hôm nay Uông Dụ Hàm bị cảm, tuy không phải là bệnh gì lớn, những triệu chứng cũng khá nghiêm trọng, thế nên hai hôm nay anh không đến chọc giận tìm vui ở chỗ Trương Tĩnh Chi. Ăn tối xong, uống chút thuốc, anh lên giường đi ngủ. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, nhìn thấy đó là một số máy lạ, anh cau mày nhấc máy lên, “A lô”.
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói rất dịu dàng của Trương Tĩnh Chi, “A lô, xin chào. Có phải là anh Uông Dụ Hàm không? Tôi là Trương Tĩnh Chi đây”.
Trương Tĩnh Chi không hề biết rằng mình có một cái tật, hễ cứ làm việc gì hơi mờ ám là lại căng thẳng, vì thế mà ngữ điệu rất khác với lúc thường, người khác nghe thì thấy rất lánh lót dịu dàng.
Thực ra dịu dàng thì cũng tốt, chỉ có điều cần phải xem đó là đối tượng nào. Đối với Uông Dụ Hàm, kể từ khi hai người bóc trần bộ mặt thật của nhau ở nhà hàng đến giờ, trước mặt anh ra Trương Tĩnh Chi chẳng cần phải giữ gìn hình ảnh thục nữ của mình nữa. Khi tâm trạng tốt thì lớn tiếng to giọng gọi anh ta là Uông Dụ Hàm, còn khi tâm trạng không tốt thì gọi thẳng là “anh họ Uông”, hôm nay bỗng dưng lại từ tốn nhỏ nhẹ, Tĩnh Chi thì không cảm thấy điều đó, nhưng Uông Dụ Hàm thì thấy có gì đó bất ổn.
Vì cảm nên giọng của Uông Dụ Hàm hơi khàn, “Sao hôm nay bỗng nhiên lại nhớ đến mà gọi điện cho tôi thế?”.
“Hì hì, không có việc thì không gọi điện được sao?” Trương Tĩnh Chi cố tình kéo dài câu chuyện để nghĩ cách làm thế nào để chuyển chủ đề tới số điện thoại của Dương Lôi một cách thật tự nhiên.
Người chú cửa hàng tạp vụ nhìn Trương Tĩnh Chi với vẻ ngạc nhiên, bụng nghĩ, không biết cô bé này có đúng là bị cướp không? Nếu đúng như vậy thì sao lại không báo cảnh sát, ngược lại còn nói chuyện cà kê với người khác?
“Tôi thực sự rất nhạy cảm với những con số, chỉ cần nhìn qua là nhớ ngay số điện thoại, còn anh?” Trương Tĩnh Chi vòng vèo về chuyện những con số.
“Cũng được đấy, có lẽ là do liên quan đến tính chất công việc. Muốn nhớ thì cũng sẽ nhớ được thôi.” Uông Dụ Hàm đáp.
“Thế sao? Tôi không tin, anh gạt tôi. Tôi chưa gặp ai có thể nhớ con số tốt hơn tôi!” Khi nói câu này, chính Tĩnh Chi cũng cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên.
Ở đầu dây bên kia, Uông Dụ Hàm dường như cũng nhìn thấy được vẻ mặt ấy của Trương Tĩnh Chi, vì thế anh khẽ cười.
Nghe tiếng cười của Uông Dụ Hàm, Tĩnh Chi thấy vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng nghĩ đến chuyện mình phải cầu cứu anh ta nên không tiện bộc lộ ra, mà đành tiếp tục giọng nói ngọt ngào, “Có muốn tôi thử anh không?”.
Uông Dụ Hàm với chiếc gối dựng đứng lên kê phía sau lưng, khuôn mặt bất giác nở nụ cười, “Được, cô thử đi!”.
“Ừ, được rồi. Số chứ minh thư nhân dân của anh!”
Uông Dụ Hàm dừng trong giây lát, sau đó đọc số chứng minh thư của mình, rồi cười nói, “Chắc cô định biết ngày sinh của tôi chứ gi?”.
Trương Tĩnh Chi hầu như không mấy để ý vào câu trả lời của Uông Dụ Hàm, mà chỉ nghĩ cách làm sao chuyển chủ đề câu chuyện sang số điện thoại của Dương Lôi.
“Thế còn số điện thoại của tôi thì sao? Nói mau, không được nghĩ!”.
Uông Dụ Hàm cười một tiếng, lập tức đọc ra số máy của Tĩnh Chi!”
Trương Tĩnh Chi lại giả vờ hỏi số máy của Giang Tiểu Nhược, sau đó đột nhiên hỏi, “Thế còn của Dương Lôi?”, hỏi xong thì hồi hộp chờ câu trả lời của Uông Dụ Hàm.
Lần này thì ở đầu dây bên kia yên lặng một hồi. Tĩnh Chi cảm thấy lòng bàn tay nhơm nhớp, cô giữ chặt lấy ống nghe của chiếc điện thoại với vẻ rất bức bối.
“Ha ha, anh thấy chưa, anh đã không nhớ được nhé! Tôi biết ngay là anh không thể nhớ được mà!” Trương Tĩnh Chi vẫn chưa chịu thôi mà định dùng kế khích tướng.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng, đúng lúc Tĩnh Chi đang sốt ruột thì Uông Dụ Hàm bật cười.
Trương Tĩnh Chi bất giác thở phào một cái.
Uông Dụ Hàm đáp bằng một giọng bỡn cợt, “Trương Tĩnh Chi, cô đang định giở chiêu gì thế?”.
Trương Tĩnh Chi vẫn giả bộ, “Anh nói gì?”.
“Cô quên lần đầu tôi nhìn thấy cô là lúc cô đang làm gì à?” Anh ta cười bằng giọng rất không thân thiện, “Trương Tĩnh Chi, con người cô có một cái tật, hễ làm việc gì không phải là lại tỏ ra rất lịch sự, nói năng cũng rất ngọt ngào. Nói một cách đơn giản, hễ cô càng giả dối trong lòng thì vẻ ngoài lại càng tỏ ra hiền thục, dịu dàng!”.
“Anh mới chính là người giả dối!”
Uông Dụ Hàm cười gằn, “Không sao, giả dối có gì là không tốt, tôi thì lại thích người con gái bụng nghĩ một đằng làm một nẻo như cô đấy! Nói đi, rốt cuộc là cô muồn gì?”.
Trương Tĩnh Chi thấy, nếu anh ta đã hiểu rõ thì chi bằng nói thẳng ra, “Tôi cần số điện thoại của Dương Lôi”.
“Cô mà lại không có số điện thoại của anh ta?” Uông Dụ Hàm cười lạnh lùng, “Bây giờ cô đang gọi điện ở đâu vậy? Đây không phải là số máy của cô”.
“Thôi được, tôi đã bị mất máy, vì thế cũng mất luôn cả số của Dương Lôi, anh có thể cho tôi số điện thoại của anh ấy được không?”.
“Không thể được!” Uông Dụ Hàm trả lời rẩt dứt khoát, “Cô cảm thấy là tôi có thể cho cô được à? Giờ này rồi mà còn tìm anh ta có việc gì?”.
Trương Tĩnh Chi thấy cách này không xong, nên không cần phải lấy lòng anh ta nữa, vì thế cô cũng đáp bằng giọng ương bướng, “Việc gì đến anh? Không nói thì thôi!”.
“Muộn như thế này rồi mà cô còn ở đâu thê?” Anh ta vẫn hỏi.
Trương Tĩnh Chi tức giận cúp ngay máy, lẩm bẩm, “Việc gì đến anh!”, rồi quay đầu lại thì thấy người chủ cửa hàng đang nhìn cô bằng ánh mắt rất ngạc nhiên, đồng thời cũng cảm thấy hành động vừa rồi của mình rất không con gái, nên mỉm cười một cách ngượng ngùng.
“Có đúng là cô bị cướp thật không?”, người chủ cửa hàng hỏi, vẻ hoài nghi.
Trương Tĩnh Chi ủ rũ gật đầu, nghĩ tới tổn thất ngày hôm nay không khỏi cảm thấy xót ruột.
“Thế mà cô vẫn còn tâm trạng gọi điện nói những chuyện linh tinh khác được sao?” Người chủ cửa hàng xem đồng hồ: ba mươi phút.
110 đến rất nhanh, chỉ sau khi Trương Tĩnh Chi gọi điện mười phút. Một viên cảnh sát khoảng ba mươi tuổi hỏi Tĩnh Chi mấy câu, cô kể lại vắn tắt sự việc xảy ra, rồi miêu ta về hình dạng của tên cướp.
“Cái gì, gần một tiếng đồng hồ rồi? Sao bây giờ cô mới báo cảnh sát?” Viên cảnh sát có dáng người thấp lùn hỏi với vẻ ngạc nhiên. Trương Tĩnh Chi trợn mắt, làm sao tôi có thể kể ý định tạo tình huống anh hung cứu mỹ nhân cho các anh biết được! Kết quả không những không tìm được anh hùng mà còn bị gấu chó vả cho hai cái! Đồng thời cô cũng cảm thấy hơi bất bình, lẽ ra phải trách cảnh sát các anh vì sao không bảm đảm tốt trật tự trị an, để xảy ra cướp giật như thế này, chứ sao lại trách tôi là báo cảnh sát muộn?
Tuy nhiên, có những lời ở một số trường hợp không tiện nói ra, ví dụ như bạn không thể nói với vị bác sĩ đang nhổ răng cho bạn rằng, y thuật của ông ta không tốt.
Vì vậy Tĩnh Chi chỉ còn biết mỉm cười e thẹn với mất viên cảnh sát.
Nhìn thấy dáng vẻ ấy của cô, mấy nhân viên cảnh sát cũng không nỡ quở trách cô “Vừa rồi chắc sợ lắm, đến nỗi quên cả báo cảnh sát đúng không?”.
Trương Tĩnh Chi không biết nên trả lời thế nào, vì vậy chỉ còn biết mỉm cười, “Liệu có tìm lại được chiếc túi không?”.
Viên cảnh sát thấp lùn nhìn Trương Tĩnh Chi, “Nếu cô báo sớm hơn một chút, thì rất có thể chúng tôi đã tóm được hắn. Đã gần một tiếng đồng hồ, chắc hắn cũng đã bỏ chạy tới tận chỗ nào rồi!” Nhìn mặt Trương Tĩnh Chi có vẻ nhăn nhó, anh ta bèn hỏi với vẻ quan
tâm, “Trong túi có nhiều tiền không?”.
“Tiền thì không nhiều, nhưng chiếc túi đó thì lại rất đáng giá!”
“Nhưng cô nói xem, một cô gái sao lại ăn mặc như thế này, khoác chiếc túi đắt tiền như vậy đi ngoài đường vào lúc khuya khoắt thế làm gì? Lên xe đi, chúng ta sẽ tìm thử hướng hắn chạy xem. Có một số tên cướp, chỉ lấy tiền và điện thoại ở trong túi, rồi đem ném túi lại ở các thùng rác.”
Trương Tĩnh Chi vội lên xe theo cảnh sát, bụng thầm cầu cho tên cướp kia không phải là người biết phân biệt đồ, sẽ đem vứt chiếc ví đó vào thùng rác. Mấy người lần theo hướng tên cướp bỏ chạy, lục tìm tất cả thùng rác bên đường, cuối cùng thì tìm thấy chum chìa khóa với cái ví bẹp của Trương Tĩnh Chi cùng với mấy thứ linh tinh, chỉ riêng cái túi Lv của Tiêu Tiêu là không thấy đâu. Sự thực đã chứng minh, kẻ cướp bây giờ cũng rất biết thời thượng!
Trương Tĩnh Chi ngồi xe của cảnh sát 110 về nhà, mẹ của cô phù phục ở ban công, đã gần mười hai giờ rồi mà vẫn không thấy con gái về, gọi điện thì không liên lạc được, bà lo lắng đứng ngồi không yên. Nhìn thấy Tĩnh Chi bước ra khỏi xe cảnh sát, bà lắp bắp gọi chồng khi ấy đang ngồi trong phòng khách, “Bố nó ơi, may ra đây đi!”.
Bố của Tĩnh Chi đang ngồi xem bộ phim Đông Phương bất bại có diễn viên Lâm Thanh Hà đóng, lại đúng vào hồi gay cấn nhất, nghe thấy vợ gọi như vậy thì âm ừ nhưng vẫn không nhúc nhích.
“Ông già chết giẫm kia, mau lên chứ, nếu không tôi đạp vỡ chiếc ti vi ra cho mà xem!”
Trương Tĩnh Chi xuống khỏi xe, nói một vài câu với mấy nhân viên cảnh sát, họ nói sẽ cố gắng truy bắt tên cướp kia, nếu có tin tức gì sẽ lập tức báo cho cô, nghe vậy cô liền cúi người chào cám ơn. Đúng lúc cô đang định bước lên gác thì nhìn thấy chiếc xe của Uông Dụ Hàm đang lao đến vội vàng.
Bố của Tĩnh Chi vội chạy đến bên cạnh vợ và cúi đầu nhìn xuống, ông không thấy được cảnh khiến cho bà vợ kêu thất thanh mà chỉ thấy cánh tay của cô con gái rượu đang bị một chàng trai giữ chặt lấy. Cô con gái hình như có ý vùng ra, nhưng chàng trai kia giữ rất chặt, hai ng đang khẽ tranh luận điều gì đó.
Hai ông bà già đưa mắt nhìn nhau, và đều thấy ánh mắt nghi ngại trong đôi mắt của đối phương.
“Anh buông tay ra!” Trương Tĩnh Chi cố gắng hạ thấp giọng, mắt nhớn nhác nhìn xung quanh, sợ làm kinh động đến hàng xóm một lần nữa, “Này, anh chàng họ Uông kia, anh có bị thần kinh không đấy, đêm hôm khuya khoắt sao lại lên cơn như vậy!”.
Phải, nếu không có bệnh sao mình lại ra nông nỗi như này chứ? Uông Dụ Hàm tức giận nghĩ. Vừa nãy sau khi gọi trở lại theo số máy mà Tĩnh Chi sử dụng lúc đó, anh mới viết được rằng, đó là số của một cửa hàng tạp vụ. Sau khi tới nơi anh được người chủ cửa hàng ấy kể lại mới biết rằng Tĩnh Chi vừa bị cướp. lúc đó anh cảm thấy như bị ai đó gõ vào đầu một cái rất mạnh. Tuy lý trí nói với anh rằng, nếu cô còn tâm trí nói chuyện vòng vèo để xin số máy của Dương Lôi thì chắc cũng không có gì nghiêm trọng lắm, nhiều nhất cũng chỉ là một phen hú hồn và mất chút tiền bạc là cùng. Nhưng không hiểu sao anh vẫn thấy trong lòng rất rối ren, quên cả việc vừa uống thuốc cảm, mồ hôi đang toát ra, mặc vội chiếc áo khoác, anh lái xe đi tìm cô.
Thế mà không ngờ cô lại còn dám hỏi anh có bị thần kinh không!
Uông Dụ Hàm sa sầm mặt xuống, mắt như muốn tóe lửa, anh cũng hạ thấp giọng tới mức có thể và tức giậc nói, “Nếu không muốn gây phiền phức cho mọi người thì theo tôi lên xe ngay!”.
Vì sao cô lại phải theo anh ta lên xe! Bình thường đã quen với vẻ nho nhã ôn tồn của anh ta, bây giờ đột nhiên thấy dáng điệu ấy, Tĩnh Chi thấy chột dạ, nói thế nào cô cũng nhất quyết không chịu lê xe cùng anh ta.
“Đêm khuya rồi, có chuyện gì thì mai hãy nói!” Tĩnh Chi ra sức giằng tay khỏi Uông Dụ Hàm, nhưng rõ ràng là sức của cô kém hơn hẳn anh.
Cơn giận dữ của Uông Dụ Hàm càng bốc lên, anh kéo manh tay cô về phía mình, rồi sau đó bế thốc ngang người cô.
“Anh…” Tĩnh Chi không ngờ Uông Dụ Hàm lại cương quyết ngoan cố như vậy, đnag định chống cự thì chợt nhìn thấy chiếc xe đạp của chị Diệp hàng xóm đi làm về đang đi đến, bụng thầm kêu lên: Chết rồi, phen này thì danh tiếng trong trắng tiên tan mất rồi! Chị Diệp là ai nào? Một chiếc loa nổi tiếng của cả khu tập thể! Ngày mai cả khu này sẽ biết giữa đêm hôm khuya khoắt cô và một người đàn ông lạ mặt đang bám riết lấy nhau.
Cái khó ló cái khôn, Trương Tĩnh Chi đã học được từ Tiêu Tiêu không ít chiêu, cô rúc cả đầu vào trong lòng của Uông Dụ Hàm, hai tay vòng lấy cổ anh ta, nấp thật kỹ vào trong người anh.
Với cách ăn mặc ấy, lại thêm tư thế ấy dưới ánh đèn mờ ảo, cô tin rằng người hàng xóm sẽ không nhận ra mình!
Uông Dụ Hàm đang cảm thấy kỳ lạ cho hành động của Tĩnh Chi thì tiếp ngay sau đó thấy một người phụ nữ đi xe đạp ngang qua, anh bỗng hiểu ra vì sao thái độ của Tĩnh Chi thay đổi nhanh như vậy.
Đáng tiếc là trò ấy của cô đã không thắng được anh.
Uông Dụ Hàm mỉm cười, rồi dùng một giọng đặc âm mũi, hỏi với vẻ vô cùng dịu dàng, “Tĩnh Chi, em sao thế? Tĩnh Chi?”.
Giọng nói ấy to cũng không to, bé cũng không bé, chứa đầy tình cảm quan tâm sâu sắc, chị Diệp đã nghe rất rõ như vậy.
Và cuối cùng thì chiếc xe đạp ấy cũng có phần chao đảo.
Tĩnh Chi lập tức run lên, cô đã hiểu dụng ý xấu xa của Uông Dụ Hàm. Trong cơn tức giận, cô đưa răng cắn vào ngực anh một cái, dù có cắn chết anh ta cũng đáng! Tĩnh Chi nghĩ.
Nhưng đáng tiếc là quần áo mùa đông rất dày, dù cho răng của Tĩnh Chi có sắc đến mấy thì cũng chỉ cắn được vào lớp áo khoác của Uông Dụ Hàm. Nhưng cô vẫn không chịu, vẫn dồn hết sức vào chiếc áo khoác ấy, khiến hàm răng của cô kêu lên ken két.
Hơi thở nóng hổi của cô khiến Uông Dụ Hàm thấy buồn buồn, nhìn vẻ liều lĩnh của Tĩnh Chi anh không khỏi buồn cười, “Trương Tĩnh Chi này, cô tuổi tuất hay sao thế? Nào buông ra đi, cô đúng là…”.
Uông Dụ Hàm đột nhiên im bặt, Trương Tĩnh Chi cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên thì thấy anh ta đang nhìn về phía cửa cầu thang, mặt dần dần nở nụ cười bối rối.
-
Trương Tĩnh Chi giật mình, ngẩng phắt đầu lên, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của bố cô ở cửa cầu thang, phía sau là khuôn mặt rất khó phân biệt là vui hay buồn của mẹ.
“Bố…” Trương Tĩnh Chi cúi đầu chào, vì quá bất ngờ và sợ hãi nên quên cả việc nhảy xuống khỏi lòng của Uông Dụ Hàm.
Uông Dụ Hàm nhanh nhẹn cất tiếng chào, “Cháu chào bác trai, bác gái!”.
“Đêm khuya rồi mà còn làm trò gì thế, có mau về đi không!” Bố của Tĩnh Chi giận dữ quát.
Uông Dụ Hàm vội đặt Tĩnh Chi xuống, nhìn hai ông bà già với vẻ sợ sệt.
Trương Tĩnh Chi lườm Uông Dụ Hàm một cái, rồi quay người bước lên cầu thang, đi được vài bước thấy anh ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, bèn giận dữ nói, “Anh còn không về đi à!”.
Uông Dụ Hàm không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cô, khiến Trương Tĩnh Chi càng xấu hổ và tức giận, nhưng vì trước mặt bố mẹ nên cô không tiện vạch trần bản chất tà ác của anh ta, mà chỉ còn biết giết chết anh ta bằng ánh mắt.
“Vào cả nhà đi rồi nói chuyện!” Bố của Tĩnh Chi giận dữ nói.
Uông Dụ Hàm vội vàng mỉm cười gật đầu vẻ lễ phép với bố Tĩnh Chi, rồi sau đó lại quay sang mỉm cười với mẹ cô và đi theo lên cầu thang, bất chấp sự đe dọa của Tĩnh Chi.
Trương Tĩnh Chi bặm môi mở cửa. Bố của cô đã kịp thời ra hiệu bằng ánh mắt với mẹ cô ở góc ngoặt của cầu thang. Thế nào, điệu bộ vừa rồi của tôi đủ nghiêm rồi chứ?
Mẹ cô đáp lại bằng một động tác chiến thắng: Rất thành công!
Kể từ khi bước vào nhà, vẻ mặt của Tĩnh Chi rất khó coi. Liếc nhìn thấy Uông Dụ Hàm tỏ vẻ một chàng trai tốt, cứ cười tít mắt trả lời tất cả những câu hỏi của hai ông bà già, cô chỉ muốn xông đến lột bỏ vẻ cừu non của anh ta ra cho bố mẹ cô xem và nói rằng: Bố mẹ nhìn đây, anh chàng này là một con sói đột lốt cừu đấy!
Bố Tĩnh Chi giữ vẻ của một bậc phụ huynh, chau mày hỏi Tĩnh Chi, “Sao về muộn thế? Đến điện thoại cũng không gọi về nhà, như thế còn ra gì nữa không?”.
Tĩnh Chi chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy Uông Dụ Hàm giải thích, “Cháu xin lỗi, thưa hai bác, cháu đã suy nghĩ không được thấu đáo. Lần sau cháu sẽ đưa Tĩnh Chi về sớm hơn”.
Trương Tĩnh Chi lườm anh ta một cái, bụng nghĩ, dù anh có nói đỡ cho tôi, tôi cũng không cảm ơn anh đâu!
“Nhà cháu chắc không ở đây?” Mẹ Tĩnh Chi hỏi với vẻ mặt rất hiền từ, trong bụng thầm nghĩ, cậu này càng nhìn lại càng thấy ưa, vóc dáng cũng rất được, rất có khí chất, nói năng cũng nhã nhặn lễ phép.
Uông Dụ Hàm nở nụ cười ngượng ngùng, gật đầu đáp, “Vâng ạ, một mình cháu làm việc ở đây thôi ạ”.
“Uông Dụ Hàm, anh nên về thôi, cha mẹ em còn phải nghỉ ngơi.”
Tĩnh Chi chưa dứt lời thì đã bị mẹ bạt đầu một cái, “Con bé này, sao lại nói như vậy!”, sau đó bà quay sang cười với Uông Dụ Hàm vẻ xin lỗi, “Từ nhỏ nó đã được tôi chiều chuộng quen, cháu đừng nghĩ gì nhé!”.
Uông Dụ Hàm mỉm cười nhìn Trương Tĩnh Chi và không nói gì.
Mẹ của Tĩnh Chi lại lân la hỏi sang những chuyện khác của Uông Dụ Hàm. Anh ta tỏ ra là người rất dễ chịu, mỉm cười trả lời tất cả những câu hỏi của mẹ Tĩnh Chi. Miệng anh ta mới khéo làm sao, câu nào cũng rất lễ độ từ tốn, khiến mẹ Tĩnh Chi rất vui. Lúc đầu Tĩnh Chi đã định sử dụng cách không hợp tác, không bạo lực, đóng vai người ngoài cuộc quan sát ba người: bố, mẹ cô và Uông Dụ Hàm. Sau đó thấy tình hình có vẻ không ổn, nên nhân lúc rót nước cho Uông Dụ Hàm đã ngồi xuống bên cạnh anh ta và kéo tay anh ta, khẽ nài nỉ, “Anh mau về đi, bây giờ cũng rất khuya rồi, chẳng phải anh đang bị cảm sao?”.
Uông Dụ Hàm quay sang cười với cô, khẽ trả lời, “Em tiễn anh về, thì anh sẽ về”.
Để tống được vị khách không mời mà đến này thì đừng có nói là tiễn ra cửa, dù có tiễn đến tận nhà Tĩnh Chi cũng bằng lòng. Cô tiễn Uông Dụ Hàm xuống cầu thang với tâm trạng nơm nớp, sợ rằng anh ta sẽ sinh chuyện khác, không ngờ đến lúc đó không những anh ta không gây khó dễ gì cho cô mà còn khẽ hỏi, “Bị cướp ở đâu?”.
Trương Tĩnh Chi sững người giây lát rồi trả lời, “Ở con phố trước mặt”.
“Người không bị sao chứ?”
Trương Tĩnh Chi phì cười, “Tôi thì có thể bị làm sao, tôi chạy nhanh lắm!”. Ngẩng đầu lên nhìn thấy mũi của Uông Dụ Hàm đỏ ửng, và nghĩ đến việc anh ta vẫn đang bị cảm, trong lòng cô không khỏi cảm thấy áy náy. Biết rằng anh ta vội vã chạy đến là vì lo cho mình, nên nhân lúc Uông Dụ Hàm lên xe, cô khẽ nói, “Về nhà anh nên uống nhiều nước và nghỉ ngơi cho tốt, có vậy thì mới nhanh khỏi”.
Uông Dụ Hàm mỉm cười lắc đầu không nói gì.
Khó khăn lắm mới đuổi được Uông Dụ Hàm về, vừa vào đến cửa đã nhìn thấy bố mẹ đang ngồi đưa mắt nhìn cô. Cô lập tức cảm thấy nguy hiểm cận kề, vội giơ tay nói, “Con có quyền giữ im lặng!”, rồi bỏ chạy vào phòng mình.
Gieo phịch người xuống giường, cô cảm thấy mệt mỏi rã rời, nhấc chiếc điện thoại lên định gọi cho Tiêu Tiêu, nhưng chợt nghĩ rằng thời gian không còn sớm nữa, chắc Tiêu Tiêu cũng đã ngủ rồi nên lại đặt máy xuống, nằm trên giường suy nghĩ mông lung. Giá mà buổi tối nay người vội vã đến với cô là Dương Lôi thì tốt biết bao! Nhưng cô cũng thấy con ng Uông Dụ Hàm thật ra cũng rất tốt, tuy miệng lưỡi của anh ta có phần đáng ghét, nụ cười trên môi có phần đáng ghét và cả chuyện anh ta nhìn thấu tâm địa cô cũng có phần đáng ghét…
Thực ra lúc đó Tiêu Tiêu vẫn chưa ngủ. Môi cô bị anh chàng Tưởng Tư Thừa vập vào rất đâu, đến giờ vẫn bỏng rát. Tiêu Tiêu đưa tay lên sờ môi, trước mắt hiện lên khuôn mặt đỏ bừng của Tưởng Tư Thừa. Trong lòng cô cảm thấy hơi buồn bực, không hiểu có phải vì nguyên nhân đã lâu rồi không có bạn trai hay không, mà hễ cứ nghĩ tới anh chàng Tưởng Tư Thừa ấy lòng cô lại thấy có chút xao xuyến!
Cô bé Sở Dương đã chuyển đi, có lẽ cũng đã đến lúc tìm bạn trai rồi. Ngủ một mình đúng là có phần cô đơn lạnh lẽo thật.
-
Chương năm: Không trở thành hoa khôi thì làm một loài hoa dại
Buổi sáng, vừa tới công ty, Polly đã phát hiện ra ngay môi của Tiêu Tiêu có vấn đề, không đỏ tươi như mọi khi, chỉ cần bôi một chút son môi là đã như hoa anh đào, khiến người khác nhìn thấy chỉ muốn cắn một cái.
Một lúc sau mới bắt được Tiêu Tiêu ở nhà vệ sinh, nhìn thấy đôi môi hơi mỏng của mình trong gương, Polly ra sức mím lại, nhưng vẫn không hề thấy có chút sức sống nào. Nhìn sang Tiêu Tiêu, Polly hỏi vẻ bí mật: “Người đẹp ơi, truyền cho bí quyết làm thế nào đi? Nhìn tự nhiên lắm, khiến mình ghen đến chết mất!”.
Tiêu Tiêu ngạc nhiên chưa hiểu Polly muốn nói tới điều gì.
Polly lại cứ tưởng Tiêu Tiêu cố tình giả bộ ngốc nghếch, lườm cô một cái vẻ không vừa lòng, “Mình đang nói tới việc cậu đánh môi rất đẹp, đừng nói là đàn ông, ngay cả mình nhìn thấy cũng còn muốn cắn cho một cái. Sao cậu nhỏ nhen thế, nói cho mình bí quyết đi!”.
Tiêu Tiêu thấy đúng là dở khóc dở cười. Bí quyết ư? Cậu cũng hãy đi tìm một anh chàng liều lĩnh và để anh ta bập môi vào mà xem! Cứ để bập mạnh tới mức sưng lên thì khắc thấy căng mọng thôi mà.
“Bí quyết gì đâu, tối hôm qua mình không cẩn thận nên bị vập và sưng lên thôi!” Tiêu Tiêu nói với vẻ rất không hào hứng.
Polly ngạc nhiên nhìn Tiêu Tiêu, rồi đột nhiên cười với vẻ ranh mãnh sau khi đã hiểu ra sự việc. Tiêu Tiêu nhìn mà cũng thấy nổi cả da gà. Polly nháy mắt, “Hì hì, người đẹp ơi, mình biết rồi, hì hì…”.
Nhìn vẻ mặt ấy của Polly, Tiêu Tiêu biết ngay là cô bạn đồng nghiệp đã nghĩ méo mó, nhưng cũng chẳng hơi đâu bào chữa, cô cười một cách bí hiểm, “Ừ, lần này thì biết rồi chứ gì. Nếu cậu cũng muốn có được hiệu quả như vậy, cậu phải… chụt chụt…”.
Tiêu Tiêu đẩy cửa bước ra, để lại Polly một mình với câu hỏi, không biết có phải là vì bạn trai của mình quá dịu dàng và thiếu phần mãnh liệt không?
Vừa qua Tết, công việc rất bừa bộn, Phương Nghị đang bàn chuyện hợp tác với mấy công ty nước ngoài. Những công việc cụ thể phải chờ Tiêu Tiêu kiểm tra và đối chiếu xong mang đến cho Phương Nghị. Mới có một ngày không đi làm mà các tài liệu cần chờ xử lý đã xếp hàng thành một đống cao như núi.
Nhìn đống tài liệu ở trước mắt, Tiêu Tiêu thở dài, kiếm được đồng tiền từ túi của các ông chủ quả là không dễ chút nào! Gần hết giờ làm thì nhận được điện thoại của Tĩnh Chi, tự nhiên lại mời cô đi ăn cơm, khiến cô không hiểu đầu cua tai nheo là gì. Nghĩ một hồi, Tiêu Tiêu đoán, chắc là chuyện của Dương Lôi và Tĩnh Chi hôm qua tiến triển rất nhanh chóng, nếu không thì đã chẳng có chuyện cô bạn này rút ruột ra mời cơm mình!
Khi tới nhà hàng, vừa nhìn thấy nụ cười của Tĩnh Chi, Tiêu Tiêu bỗng cảm giác thấy một luồng gió lạnh thổi bên mình, cô nhìn Tĩnh Chi nghi hoặc, “Tĩnh Chi, sao mình thấy nụ cười của cậu đáng sợ đến thế?”.
Tĩnh Chi càng nở nụ cười ngọt ngào hơn, không đợi Tiêu Tiêu nói lập tức gọi mấy món mà Tiêu Tiêu rất thích ăn. Tiêu Tiêu vội đưa tay ngăn lại, “Bỗng nhiên ân cần thế này, không phải có chuyện dối trá thì cũng là muốn trấn lột gì đây! Cậu hãy khai mau, lại sắp có việc gì nhờ vả đến mình phải không?”.
Tĩnh Chi đâu có nhờ vả gì nữa, chỉ là muốn dỗ dành Tiêu Tiêu, sau đó lựa thời cơ nói về chuyện bị cướp mất cái ví. Nhưng thấy Tiêu Tiêu cảnh giác như vậy, đành cười khan, “Mình là con người như thế sao? Mình nhớ cậu mà”.
“Nhớ mình?” Tiêu Tiêu sửng sốt, “Buổi chiều hôm qua cậu vừa mới cướp sạch mọi thứ ở nhà mình, thế mà không biết ngượng, lại còn nói là nhớ mình?”.
Nói xong thì đưa tay với túi giấy bên cạnh Tĩnh Chi.
Tĩnh Chi vội giằng lại, “Đừng có nhìn, mọi thứ đều ở trong đó cả đấy”.
Tiêu Tiêu không hiểu, “Cậu mang gì tới thế, sao lại không cho mình xem?”.
Tĩnh Chi cười với Tiêu Tiêu, “Tối qua mình gặp cướp”.
Tiêu Tiêu nghe xong sững người, ngạc nhiên nhìn Tĩnh Chi một hồi lâu rồi mới định thần lại, “Gặp cướp mà cậu vẫn vui vẻ như thế sao? Không cần phải hỏi, nhìn cậu không sao thì chắc là anh bạn đẹp trai đó đã cướp sắc đẹp của cậu chứ gì?”.
“Cướp của!” Tĩnh Chi đau khổ nói.
Tiêu Tiêu thấy có một dự cảm không lành, “Cướp cái gì? Đừng có nói với mình rằng chúng đã lột sạch mọi thứ trên người cậu đấy nhá!”.
“Không phải như vậy” Tĩnh Chi nói, “Nhưng hắn đã cướp mất cái túi của mình rồi”.
Tiêu Tiêu nghĩ: Nói mới buồn cười chứ, không cướp túi thì còn gì gọi là cướp. Cướp một chiếc túi cũng không có gì là lớn, ít ra thì người không bị làm sao là tốt rồi. Nghĩ thế cô liền cười an ủi Tĩnh Chi, “Thôi, mất cái túi có đáng gì, cậu không bị làm sao là tốt rồi. Điều đấy chứng tỏ cậu vẫn thuộc loại bọn cướp để cho an toàn đấy. Nhưng mà sao cậu lại gặp bọn cướp? Chẳng phải cậu đi gặp anh chàng đẹp trai đó sao?”.
Tĩnh Chi nhìn Tiêu Tiêu vẻ tán thành.
Tiêu Tiêu đột nhiên hiểu ra, vội đưa tay lên bịt miệng, “Trời ơi, cái túi của tôi, cái túi của tôi, cái túi LV của tôi!”.
Nhìn thấy Tĩnh Chi gật đầu, Tiêu Tiêu chỉ muốn xông tới bóp cổ cô.
“Mình sẽ đền, nhất định mình sẽ đền.” Tĩnh Chi vội nói, “Từ ngày hôm nay mình sẽ để giành tiền, nhất định mình sẽ đền cho cậu!”.
Tiêu Tiêu hít một hơi dài cố gắng trấn tĩnh, sau đó nói vẻ dứt khoát, “Từ lần sau mà mình còn cho cậu mượn đồ nữa, mình sẽ đi đầu xuống đất!”.
Tĩnh Chi nhìn Tiêu Tiêu với vẻ rất tội nghiệp, “Dù cậu có đi đầu xuống đất thì cậu vẫn cứ là Tiêu Tiêu!”.
“Trương Tĩnh Chi!” Tiêu Tiêu nghiến răng kêu lên.
“Có!” Tĩnh Chi lập tức giơ tay lên, cười khan mấy tiếng.
Cũng bởi vì đêm qua bị cướp mất điện thoại mà sáng nay khi ra khỏi nhà, Tĩnh Chi đành phải dùng chiếc điện thoại của mẹ thải ra. Lúc này, đột nhiên nhạc chuông kêu lên inh ỏi, âm thanh điếc tai thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong nhà hàng. Tĩnh Chi cảm thấy hơi ngượng, càng cuống cuồng móc nó ra khỏi túi thì tay chân lại càng trở nên luống cuống, mãi cũng không lấy ra được.
Tiêu Tiêu thấy vậy, liền cầm lấy cái túi trong tay Tĩnh Chi, rồi vừa chậm rãi đưa mắt nhìn những người xung quanh vừa lấy chiếc điện thoại đó ra khỏi túi, động tác trông cao quý chẳng khác một nữ hoàng.
Trương Tĩnh Chi phải thầm kêu lên: Đúng là người đẹp, hơn nữa lại còn là một người đẹp có khí chất rất tao nhã, cho dù tay có cầm hòn đá thì cũng vẫn rất thời thượng!
Nhận điện thoại, thì ra là mẹ của Tĩnh Chi đang muốn biết hành tung của con gái. Bị mẹ hỏi đến phát phiền, lại thấy Tiêu Tiêu đang nhìn cô và cười với vẻ rất đắc ý, Trương Tĩnh Chi liền tiện tay ném ngay chiếc điện thoại cho Tiêu Tiêu, “Mẹ mình đang định giới thiệu bạn trai cho cậu”.
Thực ra lúc đó mẹ Trương Tĩnh Chi đang truy vấn cô về tình hình của Uông Dụ Hàm, đột hiên ở đầu dây bên kia bà nghe thấy con gái nói như vậy, rồi sau đó là giọng của Tiêu Tiêu, thế là bà lập tức chuyển chủ đề câu chuyện, nói với Tiêu Tiêu là sẽ giới thiệu bạn trai cho cô thật.
Một lúc sau, Tiêu Tiêu mới chấm dứt được câu chuyện với mẹ Trương Tĩnh Chi, đến cả Tiêu Tiêu cũng ngạc nhiên, “Cậu nói xem, mẹ cậu lấy đâu ra mà biết lắm chàng trai chưa lấy vợ đến thế? Chỉ một lúc mà đã nói tới bốn, năm chàng!”.
Trương Tĩnh Chi trề môi, “Cậu nghĩ xem, hàng ngày đi làm, mỗi khi ngồi với mấy bà già khác thì mẹ mình sẽ làm gì nào? Thì cũng chỉ toàn chuyện nhà bà con, họ hàng, bạn bè nào có con trai con gái chưa lấy vợ lấy chồng chứ còn gì nữa. Mẹ mình còn nói, đó là thông tin hai chiều, là nhập kho dữ liệu.”.
Tiêu Tiêu cũng cảm thấy buồn cười và chỉ còn biết lắc đầu.
-
Khi nhìn thấy Tưởng Tư Thừa đứng trước cửa nhà mình, Tiêu Tiêu không khỏi ngạc nhiên, nhưng cũng lờ mờ cảm thấy đó là chuyện nằm trong dự liệu của cô.
Tưởng Tư Thừa đứng dựa vào tường, hai tay đút vào túi quần, cúi đầu nhìn xuống sàn, không rõ đang suy nghĩ điều gì. Hôm nay anh ta không mặc sắc phục cảnh sát, mà mặc một bộ sắc phục cao cổ, trông không chỉ rất oách mà còn khiến người ta có cảm giác rất oai nghiêm. Ánh điện cầu thang lờ mờ đã khiến bóng anh trông mềm mại hơn hẳn và có phần giống với bức tranh cắt dán ngày xưa.
Nghe thấy tiếng bước chân, Tưởng Tư Thừa ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Tiêu, ánh mắt ấy có phần hơi bối rối, rồi sau đó anh lập tức đứng thẳng người lại, miệng há ra nhưng không biết nên nói gì.
Thực ra anh ta cũng rất thú vị đấy chứ, Tiêu Tiêu nghĩ. Cô mỉm cười và hỏi rất tự nhiên, “Anh tới khi nào vậy?”.
“Mới tới được một lát.” Tưởng Tư Thừa nói, thực ra anh đã tới từ lâu và cứ đứng đợi cho đến tận bây giờ.
Tiêu Tiêu cười nói, “Đưa điện thoại của anh đây”.
Tưởng Tư Thừa hơi ngớ người ra, không rõ Tiêu Tiêu hỏi đến điện thoại của mình làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy điện thoại ra đưa cho cô. Tiêu Tiêu bấm số, một vài giây sau điện thoại của cô đổ chuông, sau đó cô đưa trả lại máy cho Tưởng Tư Thừa, “Lần sau nên gọi điện thoại trước cho tôi”.
Tưởng Tư Thừa xấu hổ cười, mặt thoắt đỏ bừng lên.
“Có gì vào nhà nói!” Tiêu Tiêu mở cửa.
Có thể do sớm đã chán ghét những trò chơi tình yêu giấu giấu giếm giếm thời thiếu niên, nên bây giờ tình yêu của Tiêu Tiêu rất thẳng thắn và đơn giản, cô biết rõ mình muốn gì, cũng biết rất rõ có thể lấy được những gì từ đàn ông. Kiểu tình yêu ấy khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ. Tất nhiên nếu kéo dài thì sẽ cảm thấy tẻ nhạt, vì thế cô thường thay đổi những người đàn ông tẻ nhạt ngay trong thời gian còn “bảo hành”, có lúc thì là cô chủ động chia tay, cũng có lúc thì là do đối phương chủ động chia tay.
Cũng có lẽ do may mắn, cũng có thể là do cô có cái nhìn sáng suốt nên ít ra đến tận bây giờ vẫn chưa có người đàn ông nào để lại cho cô những mối họa sau khi chia tay. Bởi tất cả đều là những người trưởng thành, lúc mới bắt đầu họ đều nói rất rõ điều kiện, nên khi chia tay đều cảm thấy bình thường.
Tiêu Tiêu biết có rất nhiều người coi thường lối sống của cô, nhưng cô chẳng thèm để ý đến điều đó. Cô nghĩ, chuyện giữa đàn ông và đàn bà là sự tự nguyện của cả hai bên, nếu anh ta chưa có vợ, và cô cũng chưa có chồng thì dù hai người có ở cùng nhau cũng không đến nỗi bị nâng lên về mặt đạo đức. Còn rốt cuộc giữa hai người là tình yêu hay là dục vọng thì chẳng cần phải làm quá rõ ràng.
Tưởng Tư Thừa có cảm tình với cô, cô cũng không ghét anh ta, hai người gắn bó, cùng động viên an ủi nhau, chuyện này chẳng có gì là xấu. Chỉ có điều Tiêu Tiêu đắn đo, anh ta là một người đàn ông nội tâm và hay xấu hổ, không biết có theo kịp trò chơi lạc thú giữa đàn ông và đàn bà chốn đô thành không?
Nhưng Tưởng Tư Thừa đang ngồi yên lặng trong chiếc sofa kia, trông thật hấp dẫn. Tiêu Tiêu nghĩ, chắc chắn là do lâu ngày cô không nói chuyện yêu đương với đàn ông nên mới có cảm giác ấy.
Coi như giúp anh ta trưởng thành vậy, Tiêu Tiêu động viên mình, đàn ông mà, dù thế nào cũng cần phải có thời gian lớn lên.
Chỉ có hai người với nhau, khó tránh khỏi mất tự nhiên, hơn nữa hai người cũng chưa quen biết nhau nhiều lắm. Tiêu Tiêu sử dụng mánh lới của mình, cố tình không mở miệng trước mà cứ lặng lẽ ngồi im xem Tưởng Tư Thừa sẽ nói như thế nào.
Tưởng Tư Thừa cũng thấy, cứ ngồi im như thế cũng không phải là cách hay, liếc mắt nhìn Tiêu Tiêu và lờ mờ hiểu được ý đồ của cô, thế nên quyết định phá tan sự im lặng bằng câu, “Sao không thấy bạn cùng phòng với cô đâu?”.
Tiêu Tiêu cười, “Anh đến tìm tôi hay là tìm bạn cùng phòng với tôi?”.
Tưởng Tư Thừa bẽn lẽn, “Tìm cô!”.
Tiêu Tiêu cười, “Vậy, anh hỏi bạn cùng phòng với tôi làm gì?”.
Tưởng Tư Thừa cứng họng không biết phải trả lời thế nào. Bình thường anh không phải là người ngốc nghếch, nhưng không hiểu sao cứ hễ nhìn thấy cô thì đầu óc anh lại trở nên chậm chạp, chỉ còn biết trơ mắt lên nhìn cô trêu chọc, tuy vẻ ngoài có phần tức giận, nhưng trong lòng anh lại thấy rất ngọt ngào.
“Tối hôm qua anh đã thể hiện không được tốt cho lắm.” Tiêu Tiêu rót một cốc nước rồi mang đến đặt trước mặt Tưởng Tư Thừa, “Nhìn xem, anh đã bập vào tôi như thế này đây”. Nói rồi cô vênh cằm lên, chìa môi cho anh xem, “Anh nhìn xem, sưng đến mức nào rồi?”.
Tiêu Tiêu chỉ định chuyển chủ đề sang câu chuyện khác nhẹ nhàng hơn, chứ không có ý cám dỗ anh, nhưng với câu nói đó lại thêm động tác ấy, trong con mắt của Tưởng Tư Thừa nó đã được hiểu khác hẳn.
Nhìn vào đôi môi mọng đỏ của Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa chỉ tiếc là không thể lập tức giữ chặt lấy đôi môi mềm mại ấy bằng đôi môi của mình. Ý nghĩ ấy mạnh đến mức khiến anh nhảy bật khỏi ghế, nhìn Tiêu Tiêu với khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai…
Tiêu Tiêu cũng giật nảy mình trước phản ứng ấy của Tưởng Tư Thừa, cô ngửa cổ lên nhìn anh, “Trên ghế có đinh à?”.
“Không… không có.” Tưởng Tư Thừa đáp, “Tôi đói rồi, buổi tối tôi vẫn chưa ăn cơm”.
“Đói rồi?” Tiêu Tiêu ngạc nhiên hỏi, “Đói rồi thì phải nhảy khỏi sofa sao? Lý do này xem ra rất khiên cưỡng!”. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh ta, Tiêu Tiêu liền nghĩ tới lý do khác khiến anh ta như vậy và càng cảm thấy buồn cười, nhưng không có ý vạch trần lời nói dối ấy mà cũng đứng lên theo, “Thế thì thật là xin lỗi, chỗ tôi bây giờ không có gì. Bây giờ cũng chưa muộn, hay là anh ra ngoài ăn chút gì đó đi”.
Nói xong thì làm điệu bộ tiễn khách.
Nhìn Tiêu Tiêu đang cười khúc khích, Tưởng Tư Thừa thấy hơi tức giận, rõ ràng là chuyện gì cô ấy cũng biết, nhưng cứ giả bộ không hiểu, người như cô ấy đúng là khiến người khác tức điên.
Nhưng cô vẫn giữ nguyên kiểu cười ấy, như thể muốn xem một mình anh độc diễn màn kịch này. Đầu óc Tưởng Tư Thừa đột nhiên lóe lên suy nghĩ, vì sao giữa hai người, cô ấy luôn là người đứng bên quan sát và cười nhạo? Chính là cô đã làm anh xao xuyến, thế mà bây giờ lại mỉm cười nhìn anh lún sâu xuống đó. Cô, đúng là rất đáng ghét!
Đột nhiên Tiêu Tiêu cảm thấy cánh tay mình bị tóm lấy, thế rồi Tưởng Tư Thừa kéo cô đến trước mặt anh. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, khuôn mặt vẫn nở nụ cười đẹp đến mê hồn.
Đôi môi của Tiêu Tiêu bị bập sưng mọng lên, Tưởng Tư Thừa cũng không hơn gì. Vành môi anh rất đẹp, hơi mím lại, mang vẻ cương nghị vốn có. Không khí xung quanh như bị nén lại, nhịp thở của Tưởng Tư Thừa trở nên rối loạn, đôi môi của Tiêu Tiêu mỗi lúc một tới gần.
Tiêu Tiêu bật cười, cảnh tượng này hoàn toàn không xa lạ đối với cô, rất nhiều đàn ông khi hôn đều thích cúi đầu xuống, tưởng rằng khi che được ánh sáng trước mặt của phụ nữ thì sẽ có thể trở thành chúa tể của phụ nữ.
Nhưng, mặc dù Tiêu Tiêu đã có cả hàng ngàn nước tính cho một ván cờ thì vẫn có một nước sai. Cô đưa tay định gạt Tưởng Tư Thừa đang sán lại gần thì không ngờ động tác của anh lại cương quyết mạnh mẽ đến thế, anh tóm chặt tay cô và áp nó lên ngực mình, đôi môi nhanh chóng áp lên đôi môi cô.
Đây là lần thứ hai anh chủ động hôn cô.
Tiêu Tiêu lập tức ý thức được rằng, cô hoàn toàn không hiểu gì về người đàn ông này, vốn cho rằng, cùng lắm anh ta cũng chỉ hôn một cách ngượng ngập, nhưng không ngờ nụ hôn của anh ta lại cuồng nhiệt đến thế, dường như nó đã làm người ta tan chảy.
Sự nồng nhiệt có thể bù đắp cho sự chưa thuần thục về kỹ năng. Tiêu Tiêu không nén được phải thầm kêu lên rằng, đúng là biết người biết ta thì mới trăm trận trăm thắng, mình đã phạm phải điều kiêng kị lớn của nhà binh!
Tiêu Tiêu không còn kháng cự nữa mà vòng tay ôm lấy cổ Tưởng Tư Thừa.
Khi nụ hôn ấy kết thúc thì cả hai đều thở hổn hển, sắc mặt của Tưởng Tư Thừa càng đỏ hơn và ánh mắt của Tiêu Tiêu càng long lanh hơn.
Tiêu Tiêu hơi kiễng chân lên và tiếp tục hôn nhẹ lên cổ của Tưởng Tư Thừa, hài lòng nhìn sắc mặt của Tưởng Tư Thừa đang tiếp tục đỏ thêm, rồi sau đó khẽ cắn vào tai anh hỏi, “Sao vậy?”
Tim của Tưởng Tư Thừa vẫn còn đập rộn ràng, không hiểu sự dũng cảm vừa rồi từ đâu tới, chỉ sợ hành động của mình xúc phạm tới Tiêu Tiêu, nhưng nhìn dáng vẻ của Tiêu Tiêu thì hình như cô ấy không hề tức giận, vì thế trong lòng anh thấy rất vui. Bây giờ nghe cô hỏi vậy thì càng thấy trong lòng như đang nở hoa. Anh càng ôm Tiêu Tiêu vào lòng chặt hơn, rồi khẽ nói, “Có sao đâu, chỉ vì anh rất thích em mà thôi. Liệu em có cảm thấy anh rất buồn cười không?”.
Tiêu Tiêu cười không thành tiếng, co người lại như con mèo trong lòng Tưởng Tư Thừa. Đôi vai của anh rất rắn chắc, giang rộng ra ômg chặt lấy cô. Tiêu Tiêu cảm thấy trong lòng càng thêm xao động, thậm chí muốn anh ôm cô chặt hơn nữa, hoặc là phải có hành động tiếp theo ở mức cao hơn.
Nhưng Tưởng Tư Thừa rất biết thế nào là đủ, anh chỉ muốn ôm cô như thế này mãi, cả đời này kiếp này.
Tiêu Tiêu đưa tay vuốt nhè nhẹ lên mái tóc phía sau gáy của anh, rồi thỏ thẻ bên tai anh, “Không thể cứ đứng mãi thế này được, phải làm sao bây giờ?”.
Rồi cô đưa môi hôn lướt lên cổ anh, mỗi một lần đôi môi cô chạm lên da thịt anh, Tiêu Tiêu đều cảm thấy rõ người anh run lên.
“Anh đói rồi”, Tưởng Tư Thừa nói, giọng anh khàn đặc hẳn đi. Tiêu Tiêu nở nụ cười mê hồn, khẽ hỏi, “Anh muốn ăn gì nào?”.
Giờ phút ấy, trong hoàn cảnh ấy, câu trả lời đạt tiêu chuẩn nhất chỉ có một, đó là Em!
Tiêu Tiêu nghĩ, khi đã nói tới những lời này rồi thì người đàn ông ấy nhất định sẽ phải bế cô lên.
Nhưng Tưởng Tư Thừa vội rời khỏi Tiêu Tiêu như bị điện giật, anh lùi lại mấy bước rồi ngồi xuống ghế, làm ra vẻ rất thoải mái, sau đó đột nhiên nói, “Cùng anh đi ăn chút gì đó nhé”.
Tiêu Tiêu hơi sững người.
Tưởng Tư Thừa vội nói, “Em đi thay đồ đi, mặc nhiều áo vào, anh sẽ đưa em đi ăn”.
Tiêu Tiêu nhìn Tưởng Tư Thừa ngồi ngay đơ trên ghế, không dám xê dịch, đột nhiên cô bật cười, gật đầu, không nói gì, quay người đi vào phòng trong thay quần áo. Khi khép cửa phòng cô nói nửa cười nửa không, “Có thể em sẽ hơi lâu một chút đấy, nhà vệ sinh ngay bên cạnh, nếu cần anh có thể vào đó”.
Nghe những lời này sắc mặt Tưởng Tư Thừa càng đỏ, anh nhìn cô mỉm cười một cách cứng nhắc và lắc đầu. Nhưng ngay sau khi Tiêu Tiêu khép cửa lại, anh nhảy bật lên khỏi ghế, chạy vội vào nhà vệ sinh, mở vòi nước xối lên mặt tới tấp.
Tưởng Tư Thừa nhìn gương mặt đỏ lựng đẫm nước của mình trong gương, tức giận tới mức chỉ muốn đập đầu vào tường. Đúng là xấu hổ quá đi, nhất định là cô ấy đã phát hiện ra, sao mình lại có thể như thế được nhỉ? Tưởng Tư Thừa tự nhủ.
-
Phạm Tiểu Quyên miệng ngậm chiếc ống hút, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay của cửa hàng Kentucky, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra dòng người vội vã với đủ dáng vẻ bên ngoài, sau đó lại quay vào nhìn Sở Dương đang ngồi trước mặt.
“Sở Dương, cậu nói xem, nụ hôn đầu có mùi vị như thế nào?” Phạm Tiểu Quyên đắn đo cả buổi chiều cuối cùng cũng thốt ra câu mà cô rất muốn hỏi.
Sở Dương ngẩng đầu lên khỏi các dòng quảng cáo đầy hết các trang báo, nhìn người bạn tốt Phạm Tiểu Quyên đã từng bị cô bán đứng với ánh mắt ngỡ ngàng không hiểu.
Phạm Tiểu Quyên thấy Sở Dương nhìn mình bằng ánh mắt ấy thì có phần lúng túng, sau đó trừng mắt lên nói, “Mình đang hỏi cậu, nụ hôn đầu có mùi vị thế nào?”
Sở Dương ngẩn người ra, mùi vị của nụ hôn đầu ư? Cô nhớ đến lần đầu tiên gặp Phương Nghị, nụ hôn mơ hồ, qua quýt, còn cả chiếc mắt kính áp tròng ngậm trong miệng bị mất, hơn hai trăm đồng, đã không còn nữa.
Sở Dương suy nghĩ một lát, sau đó trả lời, “Rất đau lòng!” (^^)
Trong chốc lát Phạm Tiểu Quyên không hiểu rõ lời của Sở Dương, nghĩ chắc câu nói ấy ẩn chứa một ý tứ rất sâu xa, nên cúi đầu ngẫm nghĩ, càng nghĩ thì lại càng cảm thấy rất có lý. ( )
Sở Dương không mấy để ý đến Phạm Tiểu Quyên, tiếp tục lần tìm mục cho thuê nhà trên báo. Thời gian gần đây, giá cả nhà cửa đắt đỏ một cách đáng sợ, đối với một học sinh bình thường chưa có thu nhập ổn định như cô, muốn thuê được một căn phòng riêng chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày, vì thế, dù không muốn thì cũng phải tìm người thuê cùng.
Phạm Tiểu Quyên như nhớ ra chuyện gì, ghé sát đầu lại hỏi, “Tối qua cậu có xem chương trình thời sự không?”. Sau khi rất hài lòng thấy Sở Dương lắc đầu, cô bèn nói một cách rất hào hứng, “Cha của Hà Ý Dương được ra rồi đấy!”.
Thấy Sở Dương vẫn không có phản ứng gì, Phạm Tiểu Quyên rất ngạc nhiên, “Sở Dương, đừng có nói với mình là cậu không biết cha của Hà Ý Dương là ai đấy?”.
Sở Dương nghĩ thầm trong bụng, tôi đã quen Hà Ý Dương từ khi cậu ta mặc quần thủng đít mà lại không biết cha cậu ta là ai sao? Cô gập tờ báo lại vẻ lãnh đạm, “Mình biết, hồi đầu nhà bà mình và nhà cậu ta ở cùng một khu, nhưng sau này nhà cậu ta phát tài và chuyển đi nơi khác”.
“Hèn nào mà hai người bọn cậu thân nhau đến như vậy.” Phạm Tiểu Quyên nói với vẻ ngưỡng mộ, “Mình vẫn thắc mắc không biết vì sao cậu ấy lại đối xử với cậu tốt như vậy, hai người đúng là đôi bạn thanh mai trúc mã!”.
Sở Dương mỉm cười, không dám nói là thanh mai trúc mã, nhưng hồi còn nhỏ cô cũng đã từng chọc cho cậu ra phải khóc mấy lần. Mặc dù anh ta hơn cô hai tuổi, lần nào cũng là mẹ cậu ta lôi cậu ta đến nhà cô trong trạng thái khóc khóc mếu mếu. Hồi ấy, miệng lưỡi mẹ cậu ta rất sắc nhọn, vẻ ngoài cũng không an nhàn quý phái như bây giờ, giọng điệu lần nào cũng như lần nào, với một âm phổ thông đặc sệt địa phương, “Mẹ Sở Dương này, bà nhìn xem con gái bà đã đánh thằng con tôi thế nào, thật chẳng ra thể thống gì! Không biết ở đâu ra một đứa con gái ngỗ ngược đến thế, bà có dạy được con không thế?”.
Mẹ Sở Dương chỉ còn biết giữ nụ cười cầu hòa. Sở Dương trừng mắt nhìn Hà Ý Dương, Hà Ý Dương bèn cố nín khóc và giằng khỏi tay mẹ, sán lại bên cạnh Sở Dương với vẻ thật tội nghiệp, rồi lấy lòng cô, “Sở Dương, cậu chơi với mình nhé. Mình sẽ cho cậu tất cả số kẹo mút của mình!”. Mẹ của Hà Ý Dương trợn trừng mắt lên trước câu nói của thằng con vô tích sự, còn mẹ của Sở Dương thì mỉm cười đắc ý.
Sở Dương cảm thấy Hà Ý Dương hồi còn nhỏ có phần ngốc nghếch. Cậu ta thường đem những đồ ăn ngon đến cho Sở Dương, rồi thường giữ chặt miệng túi của mình và bảo Sở Dương đoán xem trong đó có những gì, còn cậu ta vênh khuôn mặt béo tròn lên với vẻ đắc ý rằng, “Mình sẽ không nói cho cậu biết là mình có quýt đâu. Cậu đoán xem là thứ gì nào, nếu đoán đúng mình sẽ cho cậu!” (^^)
Nhưng không hiểu vì sao, anh chàng ngốc nghếch ấy luôn có thành tích học tập tốt hơn hẳn Sở Dương. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này Sở Dương liền cảm thấy trong lòng rất khó chịu.
Dần dần tất cả đều lớn lên, cô không còn bắt nạt được anh nữa, nhưng anh thì vẫn thích mang những thứ ăn ngon ở nhà mình đến cho cô ăn, thích thành cái đuôi của cô. Sau đó, cha anh càng lên chức quan to thì nhà anh lại càng chuyển xa hơn, còn anh thì đã từ một cậu bé hay khóc nhè trở thành một chàng trai thâm trầm ít nói, và ngày càng thay đổi nhiều hơn. Chỉ duy nhất một điều không hề thay đổi ở anh, đó là lòng tốt đối với cô.
Hôm Sở Dương chuyển khỏi nhà Tiêu Tiêu, Hà Ý Dương đã nói với cô rằng, anh thích cô, từ nhỏ anh đã rất thích cô. Anh đã nghĩ kỹ rồi, dù người nhà không thích cho anh ở bên cô thì anh vẫn nhất định sẽ ở bên cô.
Sở Dương trầm ngâm một hồi, sau đó ngẩng đầu lên, nói với anh bằng một giọng rất bình thản và có phần tàn nhẫn rằng, “Chúng ta vẫn chỉ nên làm bạn của nhau. Tình bạn quan trọng hơn tình yêu. Làm bạn thì chẳng ai để ý đến chúng ta, như vậy tất cả mọi người đều cảm thấy nhẹ nhàng”.
Hà Ý Dương giữ chặt lấy cánh tay cô khi cô đang quay người định bỏ đi, đôi mắt anh đỏ lên, anh không chấp nhận điều dó nhưng cũng không thể thốt ra thành lời mà chỉ cắn chặt vành môi của mình. Sở Dương mỉm cười rất dịu dàng rồi đưa tay tát khẽ vào má anh, “Đừng cắn môi nữa, mạnh chút nữa là đứt môi đấy. Giữa chúng ta chỉ có thể là tình bạn, đó là ranh giới cuối cùng”.
Anh đáp, “Giữa mình và cậu không thể là tình bạn được”.
Sở Dương đáp, “Thế thì cậu cứ về và suy nghĩ đi, khi nào có thể coi mình là bạn thì hãy tới tìm”.
Sau đó Sở Dương quay người bỏ đi. Cô biết Hà Ý Dương vẫn đứng nguyên chỗ cũ nhìn theo cô, nhưng cô không thể quay đầu lại được, nếu quay đầu thì con đường ấy sẽ đầy chông gai.
“Này!” Phạm Tiểu Quyên đưa tay ra huơ huơ trước mặt Sở Dương, “Mình chịu cậu rồi, nói thế nào mà ngây người ra ngay được thế?”
Sở Dương không trả lời, cúi đầu xuống tìm căn nhà thích hợp trên mặt báo.
Phạm Tiểu Quyên nói, “Mẹ cậu còn sốt sắng chuyện tìm bạn trai cho cậu nữa không?”
Sở Dương gật đầu. Kể từ lúc cô quay về nhà, không biết mẹ cô đã dẫn biết bao nhiêu chàng trai ưu tú về nhà rồi.
“Đó cũng là chuyện cậu tự chuốc lấy. Hà Ý Dương là một đối tượng rất tuyệt, nếu cậu dắt về nhà để mẹ cậu biết, chắc chắn mẹ cậu sẽ vui như mở cờ. Như vậy mẹ cậu cũng bớt việc, cậu cũng không phải nhọc lòng, tốt quá còn gì!”.
Lần này thì đến cả ngẩng đầu lên Sở Dương cũng không thèm, cô bình thản đáp, “Mẹ mình đã nói rồi, sông sâu còn có sào dò, những chuyện này không thể tùy tiện được, vì thế Hà Ý Dương là không thể được”.
Thực ra mẹ của Sở Dương không biết, dù bà có đồng ý đi chăng nữa thì giữa Sở Dương và Hà Ý Dương cũng không thể được. Sở Dương không muốn nói tới nguyên nhân, ngay cả nghĩ tới cũng không muốn nghĩ.
Phạm Tiểu Quyên nghe xong cứ trề môi ra, “Nghe nói Hà Ý Dương còn có một người anh trai, tính khí không hề giống với cậu ấy chút nào, rất đẹp trai, nhưng hình như đã ra nước ngoài lâu rồi. Cậu có biết người anh trai của Hà Ý Dương không?”.
Hai anh em nhà họ Hà, Hà Ý Dương và Hà Ý Khiêm. Ý Khiêm thì không chút khiêm tốn, còn Ý Dương thì lại không chút khoe khoang. Xem ra cha mẹ họ đã không có mắt nhìn, đến cái tên đặt cho còn mà cũng đặt chẳng thích hợp chút nào.
Phạm Tiểu Quyên vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng thiếu nữ, cô nghênh mặt lên hỏi, “Sở Dương, mình hỏi cậu, anh trai Hà Ý Dương là người như thế nào?”.
“Có thể coi là đồ khốn!” Sở Dương cúi đầu xuống tờ báo, khẽ thốt ra mấy từ đó, vì giọng cô rất khẽ nên Phạm Tiểu Quyên không nghe rõ, cô ghé sát mặt lại hỏi, “Sao?”.
Sở Dương cười khan, đẩy Phạm Tiểu Quyên ra, “Cậu vô duyên quá đấy! Hồi nhỏ thì anh ta sống cùng bà ngoại, khi trở về thì cả nhà anh ta đã chuyển đi, mình làm sao mà biết được anh trai của Hà Ý Dương như thế nào!”.
Phạm Tiểu Quyên có vẻ thất vọng, tiếp tục cầm lon coca lên uống.
Hà Ý Dương gửi tin nhắn đến, “Mình bằng lòng quay về vị trí là bạn bè của nhau”.
Tâm trạng của Sở Dương đã có vẻ khá hơn, cô nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ đi gặp Phương Nghị rồi, cô gấp tờ báo lại chuẩn bị đi. Thấy thế, Phạm Tiểu Quyên vội vàng kêu lên, “Cậu thật sự phải đi gặp cái gã Phương Nghị đấy sao?”.
Sở Dương đứng lại, nhìn thấy vẻ hoảng hốt lo lắng của Phạm Tiểu Quyên, cô đáp, “Cậu đã cung cấp mọi điều của mình cho anh ta, mình mà không không tới đó thì còn biết làm gì được?”.
Phạm Tiểu Quyên gật đầu vẻ áy náy, nhưng rồi lập tức nhớ đến chuyện chính Sở Dương đã bán đứng cô trước, nên đáp lại, “Chính là cậu đã bán đứng mình trước chứ! Bọn họ như vậy, mình vừa nhìn thấy đã sợ rồi, nên họ hỏi gì thì mình trả lời cái ấy. Cậu đừng tới đó nữa, bọn họ và chúng ta không cùng một thế giới đâu!”.
Sở Dương không để ý tới Phạm Tiểu Quyên nữa mà đi thẳng ra cửa.
Phạm Tiểu Quyên đuổi theo đến cửa, nói một câu mà đến cô cũng cảm thấy mâu thuẫn, “Sở Dương này, cậu không yêu anh ta đấy chứ? Tuy anh ta có ngoại hình rất khá, nhưng lớn tuổi, hơn nữa lại có hoàn cảnh phức tạp như vậy, cậu chớ có hồ đồ đấy!”.
Yêu là gì nhỉ? Sở Dương mỉm cười, “Cậu mau về nhà đi, mình không sao đâu, cậu cứ yên tâm”.
Khi Tiêu Tiêu từ phòng của Phương Nghị về phòng mình thì thấy Sở Dương ngồi ở đó. Liếc mắt nhìn cách ăn mặc của Sở Dương, liền cảm thấy tâm trạng nặng nề cũng biến mất.
Sở Dương nghe tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Tiêu ôm một cặp tài liệu trong lòng, đang đứng dựa vào cửa nhìn mình mỉm cười.
Sở Dương trề môi, “Nhìn chị kìa, có đến mức cười như thế kia không? Em vốn định tới đây thăm dò xem, liệu chỗ chị có thể thu nạp một nạn dân như em nữa không. Bây giờ thì em đã rõ rồi, nhìn thấy chị cười như vậy thì chắc chắn chị đã nuốt trôi anh chàng cảnh sát đó rồi. Xem ra em không thể tìm được chỗ dung thân ở chỗ chị nữa rồi.
Tiêu Tiêu cầm cặp tài liệu đập khẽ lên đầu Sở Dương, cười và mắng, “Cái đồ không biết thế nào là lớn bé! Em mà cũng còn nói ra câu đấy sao, đừng có học Trương Tĩnh Chi đấy!”.
Sở Dương cười, bà chị của cô quả là bị oan, chị ấy chỉ nói rằng đán thương cho viên cảnh sát ấy quá, rơi vào tay Tiêu Tiêu thì có tới tám, chín phần mười là phải chấp nhận mạo hiểm.
Tiêu Tiêu hất cằm, “Đến tìm anh ta à?”.
“Anh ta nói, tối nay phải đi tham gia một cuộc gặp gỡ cá nhân, muốn em đi cùng.”
“Em mặc như thế này sao?” Tiêu Tiêu nhìn bộ dạng của Sở Dương, một chiếc áo len thô, một chiếc quần bò cũ, một đôi giày thể thao, chẳng có vẻ gì là của một người tới dự buổi gặp mặt riêng cả. Tiêu Tiêu thấy có phần không hiểu, giữa một bầy yêu tinh quỷ quái trong buổi gặp mặt ấy, tự nhiên lại tòi ra một quả dưa chuột non choẹt này, chẳng nhẽ điều mà Phương Nghị cần chính là sự đối nghịch rõ ràng như vậy.
“Thôi, em phải đi giải quyết công việc đây!” Sở Dương thở dài đứng dậy đi ra ngoài, đột nhiên quay người lại nhìn Tiêu Tiêu và nói với vẻ hết sức nghiêm chỉnh, “Phải rồi, chị em bảo em nói với chị, đừng chỉ có biết lau súng cho cảnh sát Tưởng, cẩn thận súng cướp cò đấy!” ( )
Nói xong cô đóng cửa rất mạnh, lập tức một tiếng keng keng vang lên ngay ở phía sau lưng cô, chiếc cặp tài liệu va vào cửa. Giọng nói của Tiêu Tiêu vọng ra từ sau khe cửa, “Đồ nhãi con, sớm muộn gì chị cũng cho em biết tay!”