-
hot quá
21.
Mưa xám. Men đắng. Hiên vắng. Một mùa đông già cỗi.
Bữa tiệc lẩu hải sản vui vẻ cuối kì học của nhóm bạn chơi thân bị một chàng trai trẻ biến thành nơi để anh cho rượu đổ dốc, sặc đứng trong cuống họng. Liên tiếp. Dồn dập. Cứ như rượu là thuốc giảm đau cho những quằn quại không dứt. Phải uống thôi. Vì cứ ngừng lại, một chốc để rót tiếp chén khác, nỗi đau lại cào lên, lấn át. Rượu sẽ mau cuộn thành từng lớp, không nổi váng mà lắng cặn toàn bã nơi đáy lòng, nhạt thếch vô dụng. Cái gì mới thực sự là thuốc độc? Rượu hay vết thương lòng mới, hở toác, lở loét, xót chua và đang sưng tấy? Thứ rượu trắng pha cồn, nồng hắc, cay xé, thắt mạnh ruột gan, nhấn đè nặng trịch khối óc, cắn bứt những dây thần kinh mỏi mệt, lỏng lẻo. Mắt nhòe, đôi lúc tóe đom đóm, cảm giác từng nhát búa thổ lên vỏ sọ, điếng người. Miệng khô, nứt nẻ từng vết hằn vì rượu cứ đọng rồi lại bốc hơi, nhanh khủng khiếp. Mồm đắng, bởi cố nuốt những chén rượu to, cho những thương tổn trào ngược vào trong. Để giữ cái vẻ ngoài bình ổn, tự trọng, kể cả với những đứa bạn chí cốt. Đơn giản vì anh là Bách Lục. Cho dù trong anh có lúc nào đó từng mảng tế bào vỡ tóe ra, các mạch máu giật đứt, cảm xúc chai cứng, nhận thức trơ lì, hay sự sống chấm dấu hết thì anh cũng không muốn nhận bất cứ ánh mắt thương hại nào, của bất cứ ai. Thà cứ mặc cho nỗi đau ấn tì, xoáy nát vào thân xác, thâm dập, tím ngắt còn hơn làm nứt rạn lòng tự trọng đầy kiêu hãnh.
Lũ bạn vô tư không nhận ra nổi điều gì bất thường. Cứ nghĩ thằng bạn hứng chí lên đua với Tửu thần, say một bữa cho đáng mặt nam nhi. Đến khi tàn cuộc vui, cả người mềm oặt, lảo đảo và lướt khướt nhưng câm bặt chứ không lảm nhảm, lè nhè như vô số kẻ say trên đời, Bách Lục được mấy thằng bạn dìu lên taxi.
22.
- Mưa to quá! Tìm chỗ nào trú mưa thôi em…
- Bên kia đường có mái hiên anh kìa. Mình tạt vào đó đi.
- Được rồi.
Cô gái khép nép trước màn mưa xiên xiên, co rúm ép chặt vào tấm lưng rộng, một tay giơ lên che đầu, một tay vòng ôm thật chặt người ngồi trước, bàn tay nhỏ xinh đó được bọc ấm trong một bàn tay khác, đã ướt chìm bởi mưa tuôn. Bàn tay còn lại của anh ta vặn ga, nắm chắc lao lên vỉa hè, phanh hẳn khi mưa bị chặn bởi một mái hiên lạ, tối sầm bởi đêm đen.
Gió gào từng đợt, thảm thiết. Cây ngả nghiêng, cố trụ khỏi bật tung rễ, mùa đông lạnh tái, tát mạnh tức giận vào từng góc nhà, khe phố, hất tung lần lượt từng tầng áo len dày của người qua đường. Mưa đang vắt kiệt nước, nhỏ từng giọt tong tong từ ống nước nhựa hoen rêu xanh, rơi tiếp nối và thấm tan trên nền đất ẩm. Dưới mái hiên, cô gái đang siết tay một chàng trai với những nét sắc sảo trên gương mặt. Không thật sự đẹp nhưng rắn rỏi, đầy vẻ ấm áp, mạnh mẽ, đủ thừa để chở che cho bất kì vẻ đẹp thiếu nữ nào mong manh, dễ vỡ. Và Minh Đan đã chọn chàng trai này, dù chỉ mới vài ba lần tình cờ gặp gỡ thay vì vẻ trẻ con, nông nổi, ham chơi mà cô thấy ở bề ngoài của Bách Lục.
Nằm thẳng trên băng ghế sau của chiếc taxi đang xuyên qua màn mưa buốt cóng. Mệt, buồn nôn, và mê man. Trán rịn mồ hôi, cổ cháy khát, đầu óc quay cuồng. Lần đầu tiên. Bách Lục say. Trong tâm trí đang bị thiêu đốt bởi men rượu còn lờ mờ ảo ảnh, trí nhớ bị phân tán, chia cắt, kí ức chờn vờn… về một cuộc điện thoại, cách cuộc say này,… chẳng hề lâu:
- Tối nay bọn em tổ chức tụ tập ăn lẩu ở nhà hàng. Chị đi chứ.
- Tối nay à? Chị xin lỗi, tối nay chị bận rồi.
- Những bận rộn gạt em ra khỏi cuộc sống của chị từ bao giờ thế?
- Bách Lục, em đừng nói thế. Tối nay chị có hẹn, xin lỗi em. Em cứ đi với bọn bạn đi.
- Có phải… chị… chị yêu rồi đúng không?
- … Ừ. Chị không định giấu em. Nhưng không hiểu sao khó mở lời quá.
- …
- …
- Anh ta là người như thế nào?
- Chị mới quen. Anh ấy rất tốt với chị. Chị luôn có cảm giác bình yên, được chở che…
- …
- A lô, em vẫn nghe đấy chứ.
- Ừ… thế thôi. Nói chuyện sau.
- Chơi vui nhé.
- Chị cũng thế.
Cúp máy. Thả mình xuống ghế. Không tin nổi những gì vừa nghe. Mất hết cảm giác, mọi suy nghĩ bị xóa sạch, không dấu vết, cứ như là người phải sống nhờ bằng đống dây nhợ máy móc vô hồn. Chỉ còn lẩm nhẩm chuỗi câu hỏi mà mãi mãi chẳng có người giải đáp: “ Thế còn tình yêu của tôi? Còn chưa kịp nói cơ mà! Cũng chẳng có cơ hội nữa, phải không?” Sau đó là tiếng hét quẫn trí, bất lực của một trái tim đau khổ bởi thứ tình yêu gọi là đơn phương vừa thoát ra khỏi thanh quản…
Chơi vơi, hẫng hụt với khoảng trắng của nỗi nhớ mơ hồ, Bách Lục trở mình trên băng ghế sau của chiếc xe, kiệt quệ, vô thức, anh chẳng đủ sức mà gượng người dậy, chiếc taxi vẫn xé nước lao đi. Bên đường, nơi hiên nhà, một đôi tình nhân ghé vào trú mưa đang nép vào nhau, đẩy hơi lạnh ra xa. Rồi cô gái kiễng chân, đặt một nụ hôn ngọt ấm lên má người yêu. Cô gái ấy chẳng phải ai khác, ngoài Minh Đan! Rồi, hai đôi môi nóng bỏng mơn man vội vã tìm gặp nhau, chẳng để ý ngoài đường một chiếc taxi vừa chạy qua, đâm thẳng vào màn đêm dày đặc.
-
hot
23.
Đêm lạnh. Bóng căn nhà màu nâu sữa đổ dài. Cổng sắt vàng cam. Chia ly. Và một đôi môi ánh nhũ.
Rét mướt luồn lách chui vào những kẽ hở nhỏ nhất trong đêm khô. Bởi nếu trời đã ném xuống những giọt mưa thì đêm đã bị nhão nhoét, ướt át bởi vô số vũng nước vẩn đục bùn cát, cạn hay sâu hoắm, lầy lội trên đường. Trước màu nâu sữa viền trắng của căn nhà ba tầng quyện xoáy cùng màu vàng cam nhọn hoắt của cánh cổng sắt im lìm, những viên gạch xanh đỏ trên khoảng sân vỉa hè như đang bị gió rít bật ngược lên. Ngọn đèn đường đằng xa hắt rọi tù mù khi bị những thân cây sần sùi, tán cây xiên xẹo, rậm rạp nuốt chửng ngấu nghiến. Đến khi ánh đèn cao áp vươn tới hai đôi giày đứng đối diện nhau trước cổng nhà thì chỉ còn là một ít mảnh ánh sáng chia đôi: vàng vọt và đen thui nhập nhòe.
Xoa mạnh hai lòng bàn tay vào với nhau cho nhiệt tỏa. Minh Đan hất khẽ đám tóc mái đang lòa xòa trước mặt cô. Nhịp thở chậm đều phả ra những vòng khói. Cứ như không khí trong vắt đến nỗi hơi thở của con người cũng trở thành đậm đặc, nặng nề. Tự nhiên, làm người ta liên tưởng xa xôi đến cái trò kì lạ của mấy cô gái tuổi mới lớn, luôn đứng lẩy bẩy trong nhà tắm giữa mùa đông khi mà hơi nước nóng ngưng tụ lại thành lớp phủ mờ mờ trên bề mặt gương, lấy ngón tay quẹt vẽ một hình trái tim, rồi nắn nót viết tắt tên mình và tên người yêu sát cạnh nhau thì họ tin là sẽ chẳng bao giờ xa nhau cả.
Bách Lục cọ mũi giày bên trái vào mép mũi giày bên phải, mặt cúi gằm xuống đất, để cả đầu óc chăm chú vào hành động đang làm. Gió xiết mạnh qua tai, lạnh lẽo. Hai tay anh thọc sâu vào túi áo khoác, bấu chặt vào những sợi vải, để che giấu đi sự lo lắng, trống rỗng, mất điểm tựa, và sắp ngã.
- Chị gọi em đến đây để nói…
Minh Đan chậm rãi mở lời. Nhưng có vẻ cái lạnh như làm lời nói cũng bị đóng băng, cho nên nó dễ bị buông lửng nửa chừng.
Bách Lục ngó lơ đễnh ra phía những bóng cây bên đường đang ngả ngiêng tê cóng trong đông giá, anh thôi cọ mũi giày vào nhau và cũng bỏ qua câu nói vừa được nghe để hỏi lại một câu khác:
- Bao giờ chị đi?
- Tối mai.
- Nhanh nhỉ…
- Ừ. Chị muốn tạm biệt em trước.
- Bao giờ chị về?
- Chị không biết.
- …
- Bách Lục này, nhớ giữ gìn sức khỏe, với lại chơi bời tụ tập vừa thôi, ăn uống điều độ nữa nhé. Chị sẽ liên lạc thường xuyên. Chị không biết tết hay hè có về được không. Mà em cũng phải đi tìm một cô bạn gái ngoan hiền để cho chị yên tâm nữa. Chị đi rồi, sẽ nhớ em đấy…
Câu nói cuối nhỏ dần, bối rối. Nói xong cô gái cười mỉm nhẹ nhõm. Chẳng hiểu sao luôn coi Bách Lục là một thằng em dễ thương nhưng nói ra được chuyện mình đang yêu, rồi quyết định đi chuyến bay vào tối mai để theo học thêm về chuyên ngành thiết kế thời trang ở Nhật Bản, nơi đó anh người yêu vừa chuyển sang làm việc ở một vị trí cao hơn… lại làm Minh Đan thấy khó khăn đến vậy. Mất hết cảm giác tự nhiên, gần gũi như trước. Hình như là cảm giác tội lỗi. Mà vì sao lại tội lỗi thì cô chịu. Không thể hiểu.
Chàng trai lặng im. Giống hệt bị mùa đông biến thành một cái khăn len xơ xác, quấn khít đang siết chặt cổ họng đến căng cứng, tắc nghẹn. Cố gắng thản nhiên, vô cảm, như không có gì to tát xảy ra. Cố trấn an trái tim, xin nó làm ơn đừng có bể vụn lúc này vì hãy xem những gì vừa được nghe là lời thoại của kịch bản trong ngày Cá tháng tư mà một diễn viên đóng vai thật thà bỗng nhiên chuyên nghiệp đột xuất: “Chỉ là bị lừa mà thôi. Cho nên, đừng có làm anh đau nữa, trái tim!”
24.
Không nổi cơn tự ái vì người mình yêu coi mình chẳng khác nào trẻ con, dặn dò đủ thứ như một bà mẹ thừa cẩn thận. Cũng không nhục nhã vì tình trao đi không kịp đến, mà nếu có đến được người ta cũng trả về. Càng không giận dữ ghen tuông vì thấy cuộc đời và cả người con gái mình yêu đối xử thật bất công. Thậm chí cũng không dằn vặt, nuối tiếc vì là kẻ chậm chân, không còn cơ hội nữa… Chẳng lẽ những cảm xúc của Bách Lục bị giết chết trong tuyệt vọng rồi ư? Thực ra, tất cả những cảm xúc đó đã bị nghiền nát với nhau, nhuyễn đến nỗi chẳng nhận ra cái gì với cái gì. Chỉ còn lại một đống nhầy nhụa, sền sệt lẫn với máu và nước mắt rỉ từ tim. Đó là nỗi đau. ĐAU. ĐAU. VÀ ĐAU. Chính nỗi đau cũng đang kêu cứu vì nó cũng không chịu được đau đớn hơn. Đau đến độ, mắt ráo hoảnh, bình tĩnh cười và chào từ biệt. Vẫn bước từng bước thật vững, thật quyết đoán. Vẫn cười thật đẹp, thật hiền, thật cuốn hút. Vẫn giọng nói ấm nồng, lịch lãm. Nhưng… Giá mà khóc được, giá mà ngã gục lê lết, giá mà buồn tan chảy trong nụ cười gắng gượng thì có lẽ bớt đau hơn. Bởi đơn giản, giống như khi người ta bị gãy tay, mà vẫn cứ cố nhấc quả tạ quá sức. Cứ cố như là chứng minh chẳng hiểu đau là cái gì. Cứ cố như vẫn ổn, vẫn mạnh mẽ và bản lĩnh. Hay như một người bị bệnh phong nhắm mắt hơ tay trong lửa, không hề đau, đến khi mở mắt thì nước trào ướt mi bởi thấy bàn tay cháy đen khét khói mà vẫn không biết đau là gì. Rồi nỗi đau tự nhiên bật ra vì mặc cảm, vì tủi thân, vì mầm bệnh đang sinh sôi, hung tàn chiếm giữ sự sống.
-
tiếp đây
- Muộn rồi. Chị vào nhà đi. Có lẽ mai em không đi tiễn chị được. Bình an và hạnh phúc nhé, Minh Đan!
Nói những lời sau cuối trước khi gạt chân chống chiếc SH và leo lên. Giọng hơi run run, ngậm ngùi, nhưng Bách Lục nghĩ cô ấy sẽ nhầm tưởng là tại trời lạnh thôi. Lặng nhìn Minh Đan, biết đâu lại là lần cuối? Biết khi nào mới gặp lại? Sẽ rất lâu. Rất lâu. Một vẻ đẹp mong manh, yếu ớt. Nhìn thôi cũng thèm được chở che lắm rồi, thèm là một chỗ dựa vững, một bờ vai êm, một người đàn ông mạnh mẽ của đời em. Tại sao đến cả lời yêu cũng không thể nói. Mà giờ có nói, cũng được gì? Cũng có nghĩa gì nữa ? Vẻ đẹp ấy có dành cho mình đâu? Trái tim ấy chẳng muốn để chỗ trống cho trái tim đang vụn nát như cát này.
Một đôi môi ánh nhũ. Đẹp quyến rũ, gợi cảm. Muốn lắm. Được chạy lại ôm em thật chặt. Muốn lắm. Được gửi cho em nụ hôn đầu tiên, của tình yêu đầu tiên. Nhưng… đôi môi bóng nhũ ấy. Ngày càng xa tầm mắt và chỉ còn là ảo giác khi Bách Lục đã phóng xe đi vùn vụt. Đó là hình ảnh cuối cùng mà anh nhìn thấy. Cũng sẽ là thứ ám ảnh hối tiếc nhất trong tâm trí anh. Vì yêu một người mà không thể bên cạnh người đó nữa. Vì tháng ngày hạnh phúc đã qua giờ như gió, trôi dạt và ngủ vùi trong quá khứ xa vời. Vì không thể chạm vào đôi môi ánh nhũ. Không thể đặt một nụ hôn lên đôi môi người mình yêu nhất. Chỉ một nụ hôn. Cũng không thể. Chỉ một nụ hôn. Trong giây phút từ biệt cũng không thể. Bất lực. Luôn là cảm giác của kẻ thua cuộc, của kẻ bị chối bỏ. Chưa kịp nói lời yêu cũng biết rằng sẽ bị từ chối. Tại sao khoảng cách ngày càng kéo đến hai đầu vô tận? Trong đêm, đôi môi ánh nhũ lấp lánh, lấp lánh. Em đẹp quá, Minh Đan! Sao anh không thể lại gần? Sao anh không thể lướt khẽ tới những vì sao nhỏ xíu li ti đính trên môi em, ngọt ngào?
Lan can trắng phau. Ban công. Tầng 3.
Cỏ xanh mịn. Ô tím. Ngoại ô xa phố.
Đen đá. Kem lạnh. Quán quen.
Mưa xám. Men đắng. Hiên vắng. Một mùa đông già cỗi.
Đêm lạnh. Bóng căn nhà màu nâu sữa đổ dài. Cổng sắt vàng cam. Chia ly. Và một đôi môi ánh nhũ.
…
Dòng kí ức bị một tảng đá chặn ngang. Đứt đoạn. Cụt ngủn. Quay trở về thực tại khi mà ánh sáng của hệ thống chi chít đèn trần trong Tràng Tiền plaza vẫn sáng rực. Và Minh Đan thì đang đứng trước mắt sau nhiều năm xa cách. Không nhớ rõ mối tình đầu đột ngột xuất hiện và đã nói những gì suốt một lúc từ nãy giờ. Hình như loáng thoáng là hỏi han về cuộc sống, công việc. Mà hình như Bách Lục còn trả lời như một cái máy nữa mà. Thế mà đầu óc vẫn miên man với hoài niệm và nỗi đau thì đang trở về. Như chưa bao giờ bị tẩy xóa đi.
- Em đang nghĩ gì mà thần người như thế? Đúng là thay đổi nhiều quá. Thành một người đàn ông thành đạt rồi. Chị có cái việc, phải đi ngay bây giờ.
- À, vâng…
- Quên mất, hai hôm nữa chị có tổ chức bữa tiệc rượu, để bạn bè có dịp gặp mặt. Chị cũng xa nhà 6 năm rồi. Tối hôm đó em nhớ đến đấy, nhớ đưa cả bạn gái đi cùng.
Minh Đan nhìn Bách Lục rồi liếc sang Ngọc Lam nháy mắt.
- Thôi chết, chị đi đây. Không lại lỡ việc. Gặp sau nhé.
Vội vã rời đi, không quên mỉm cười thanh tú. Bách Lục nhìn theo cho đến khi Minh Đan hòa trong những con người đông đúc, nhộn nhịp. Lúc này anh mới nhận ra mình vẫn nắm chặt cổ tay cô gái đứng bên mà cũng không biết tên từ lúc nãy đến giờ. Khi cô ấy cố hết sức để giằng tay ra, mặt nhăn nhó, mắt rớm nước hờn dỗi. Chắc là đau. Nhanh chóng buông tay ra, thấy vết đỏ lằn mấy ngón tay, Bách Lục thản nhiên xin lỗi, định cầm tay cô gái lên thổi nhẹ, một thói quen vẫn làm khi bị đau. Nhưng vết đau vì tình yêu thì không biết chính xác nó đau ở đâu mà thổi. Hoặc cũng không có sức mà thổi. Vì đâu cũng cảm thấy đau. Hay là biết trái tim đau nhất, cũng không thể móc nó ra mà thổi. Cô gái vùng tay ra, lạnh lùng:
- Tránh ra. Hết 10 phút lâu rồi.
Bách Lục cười nhoẻn, rất duyên.
- Thế sao cô không nhắc sớm, cố tình à?
- Này. Anh quá đáng vừa thôi. Cứ gặp anh y như rẳng tôi xui xẻo. Thật là bực mình quá! Ôi cái tay tôi. Tôi về đây.
Ngọc Lam giơ cái tay vẫn in hằn vết đỏ, xuýt xoa.
Bách Lục trầm ngâm trước sự xuất hiên quá đột ngột của một người. Anh lại chìm dần trong những suy nghĩ. Cho đến khi nghe tiếng Ngọc Lam anh mới giật tỉnh.
- Vì tôi là người tốt, nên không chấp nhặt anh làm tôi bực mình, tôi cũng đã giúp anh. Coi như anh không phải trả công, biết ơn gì cả. Hết duyên hết nợ. Anh lo mà tìm cô nào dễ bảo làm người thế chân cho bữa tiệc đi. Chào anh. Tôi về.
Ngọc Lam bước thẳng, nhưng 10s sau cô chỉ có thể quay phắt lại trợn ngược mắt khi nghe Bách Lục giọng tỉnh khô, điềm nhiên nói đầy uy quyền:
- Không, cô sẽ phải đi với tôi.
-
chờ mãi mà chưa có phần tiếp, sốt cả ruột
-
mãi chưa có chap mới, hay là học theo bên thư viện ebook, post thêm 1 truyện ngắn khác cũng của tác giả này nhỉ:D
-
update tiếp đi bạn oiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
-
chán thật, muốn đọc và post lắm, nhưng tác giả chưa chịu viết thì làm sảo huhu
-
tiếp
- Anh nói cái gì?
- Không, tôi đùa thôi!
- Anh…
Vừa nói, Bách Lục vừa cố tình làm mặt nghiêm như thật. Ngọc Lam vẫn tròn xoe mắt, nhăn trán khó chịu ra mặt. Nhưng rồi ngay sau đó cô cũng quay lưng đi, cố dẫm gót giày thật mạnh, để ngầm ý cho một ai đó hiểu: “tôi sắp đi rồi, đừng có níu kéo đấy!”
Đằng kia, còn chàng trai đứng im cười một mình. Chính anh cũng thấy thật lạ, quá khứ trở lại không tồi tệ và khó khăn như vẫn nghĩ. Một cô gái xuất hiện đột ngột, một kí ức đột ngột… nhưng mà nhân vật chính thì vẫn không cần phải phản ứng đột ngột gì. Hay là cái cuộc đời này nó nhấn đè tinh thần con người đã từng bị nỗi đau đâm một nhát bất ngờ trong lò nung, nóng chảy ở nhiệt độ cao nhất rồi lại nguội lạnh và cô đặc, bền dai. Nên tinh thần chai lì, rỗng ruột vô cảm hẳn đi. Có thể là như thế.
Thời gian làm con người thay đổi. Không hẳn. Thời gian làm thói quen yêu thương nhạt nhòe. Vẫn chưa đủ. Thời gian làm chúng ta đánh mất ngày xưa, đánh mất tình mình. Và còn nhiều hơn thế. Yêu, tưởng như chết được vì tình yêu đó, tưởng như đã yêu hết, yêu mãi, không bao giờ muốn ngừng yêu. Nhưng đợi thời gian chạy qua, tất cả có thể rất khác. Như 6 năm đã lướt qua chẳng hạn. Đủ nhiều để một chàng trai chẳng thể phủ nhận Tôi - hiện tại đang ngoảnh đầu nhìn lại một Tôi - quá khứ mòn rỗng bởi cảm xúc héo lụi trong tim.
25.
Mưa dính từng hạt trên nền đường nhám bụi. Những bước chân vội vã đi hất tung bùn đất, bắn tóe nước mưa lên đôi ống quần nhàu nhĩ, nhăn nhúm. Hà Nội đang rơi vào những ngày thu vàng phai và lấm lem mưa. Đông giá chuẩn bị luồn lách trong từng tế bào không khí. Hà Tĩnh lại là mùa nắng chết, lũ tuôn bão giật điên cuồng nhiều như nước mắt đổ trào mặn đắng của người dân. Cả cái miền Trung một dải oằn lưng lên hứng trọn nỗi đau. Thương lắm những đổ nát, hoang tàn, mất mát. Nước trắng xóa từng cơn, cuốn phăng tất cả, rửa trôi tất cả. Để sự trọn vẹn, ấm êm trở thành xa xỉ. Để một mái nhà trở thành giấc mơ. Để niềm vui trở nên nhỏ nhoi quá đỗi.
Ngọc Lam buông tờ báo trên bàn, thở dài. Tại cái dòng tin cập nhật tình hình mưa lũ miền Trung bỗng làm cồn cào xa xót hay cộng thêm chất men ủ dột, xám xịt, tím tái trên cái nền của đất trời sang mùa vào đông mà cô trĩu nặng cảm xúc đến thế. Thật khó để tẩy mờ khi cứ cố tình tô đậm, dù là muốn hay không. Cũng như thật khó quên khi cứ nhắc lòng nhớ. Dẫu biết một lần nhớ một lần đau. Đau đến tê điếng, điên dại. Khi ta nhớ ra mình cần phải quên một cái gì đó, một nơi nào đó, một khoảnh khắc nào đó và một ai đó. Thế là tất nhiên ta lại nhớ về điều đáng lẽ ra phải quên đi thêm một lần nữa. Gom nhiều vô tình Nhớ để chất dồn thành không thể Quên! Cái cuộc tình nào cũng không tránh được cái lẽ đó.
Lại nhớ. Mùa còn yêu thương, còn có nhau, mưa cũng không cô quạnh, gió cũng bớt lẻ loi, đông cũng thôi buốt rét. Khoác tay đứng nép sát bên vai người yêu dưới chiếc ô xanh dương, thi thoảng xoay tít chiếc ô cho mưa bắn vỡ những giọt tròn mọng nước, Ngọc Lam cười vang tan thành tiếng như trẻ thơ, đong đầy hạnh phúc!
Lại nhớ. Tóc rối bết nước, vò đầu trong khăn khô, quấn người trong áo ấm, lặng nhìn người yêu say ngủ trên ghế sofa sau khi vượt qua một trận mưa dông dai dẳng ngoài trời. Ngọc Lam thấy bình yên lạ, như chỉ cần vuốt khẽ sống mũi người yêu, chạm một nụ hôn lên mí mắt anh, cả thế giới chỉ còn lại tình yêu, không còn hận thù, dối gạt, giành giật, thương tổn…
Mưa vẫn chưa dứt, nỗi nhớ vẫn chưa buông tha. Mới chỉ là mưa tạt mạnh vào tâm trí, kỉ niệm vụn bở của anh, em và mưa. Sao đã đắng và lạnh đến vậy. Còn có bao nhiêu kỉ niệm, của bao nhiêu mùa trong năm? Cứ lặng thầm nhớ, lặng lẽ buồn. Cố tỏ ra mạnh mẽ, vững chắc, kiêu ngạo, bất cần. Hóa ra không thể che kín được cả một mẩu tình yêu mà em dành cho anh. Dù em đến trước, vẫn phải nhường chỗ cho người đến sau. Ấn mạnh năm đầu ngón tay vào thành cửa sổ bằng gỗ màu sơn cánh gián, nơi bụi đã lưu lại thành vết vì sự không lưu tâm của chủ nhà. Chính xác là cô còn không lo nổi cho mình, cho sự nhẹ nhõm tận đáy lòng, bởi cứ bận mải mê đuổi theo những mơ hồ, hư vô ngày qua tháng nối. Ngọc Lam nhỏ những giọt nước không vị đầu tiên. Bởi bao nhiêu muối trong nước mắt đã lắng kết lại cùng nỗi đau cất ở tim. Khóc vì không đủ sức mạnh mẽ nữa, vì khóc người ta cũng không thể thấy, vì vẫn yêu đến nỗi căm hận tình yêu, người yêu và chính mình, vì nước mắt được giải thoát tự do, như những cơn mưa không khi nào bị kìm nén, siết chặt, vì người cũng đi rồi, tình đã xa rồi, quá khứ đã trôi qua, hạnh phúc đã nhạt màu. Còn lại gì đâu, ngoài nước mắt? Khóc như người câm không thể gào thét, để niềm đau tự quằn quại, đứt gãy bên trong hay khóc như ngày xưa bé dại khản đặc cổ họng mà vẫn chưa nguôi, chốc chốc lại nấc lên thành tiếng, cứa lòng? Mưa rơi rát mặt, xót hốc mắt mà có điều gì thay đổi đâu? Không hề. Tình không quay lại, người chẳng trở về, đau đớn cũng không bị hắt hủi. Vì lẽ gì mà khóe mắt ráo khô, không tì vết được chứ? Khóc nữa đi thôi, Ngọc Lam! Khóc như van xin mình, từ nay không khóc nữa, bởi một ai không cần mình nữa… Nghẹn tắc, khó thở, đầm đìa bên cửa sổ khép hờ hững đón gió, mưa. Bỗng chuông cửa reo lên một tiếng. Kiên nhẫn. Hai tiếng. Có một ai đó, đến đúng lúc ngoài kia và trong nhà đều ẩm nước cùng những cơn gió xanh xao đầu đông…