Chương 10 - người hâm mộ số một của tôi
CHƯƠNG 10 - NGƯỜI HÂM MỘ SỐ MỘT CỦA TÔI
Từ sau khi Hân Di nổi giận với Kỷ Tồn Hy ở bệnh viện, đúng môt tuần anh không hề xuất hiện trước mặt cô.
Anh bỏ cuộc rồi sao?
Hân Di tự nói với bản thân mình là có thể yên tâm rồi, thế nhưng cô cũng cảm thấy có chút thất vọng, hóa ra sự quyết tâm của anh chỉ có thế thôi sao, chẳng qua cô chỉ mắng anh có một chút thôi mà, thế mà anh đã bỏ cuộc rồi.
Hân Di thầm nghĩ trong đầu như thế, cô cũng cảm thấy bản thân mình có chút không kiên định, tránh đêm dài lắm mộng, cô lại gửi một bản hợp đồng ly hôn nữa đến nhà họ Kỷ, thể hiện rõ quyết tâm của mình, sau đó cô cũng xin nghỉ việc ở lớp làm gốm, cô định dạy hết tuần này sẽ rời khỏi đây.
Hôm đó, sau khi dạy xong cô bắt xe bus về nhà. Nhìn những con phố bên ngoài cửa kính đang chầm chậm trôi qua cô đột nhiên nhớ lại ngày đâu tiên bước chân vào nhà họ Kỷ, cô cũng một mình kéo hành lý ngồi xe bus đi như thế này.
Cô của lúc đó rõ ràng biết Tồn Hy không thích mình thế mà còn luôn coi anh ấy là một chàng hoàng tử, còn lén lút mơ ước thầm trong tim, cô của bây giờ đã học được rồi, một người phụ nữ kiên cường thì tuyệt đối không bao giờ chờ đợi hoàng tử đến cứu giúp.
Cô không coi ai là hoàng tử nữa.
Hân Di dựa người vào cửa sổ buồn bã thở dài, đột nhiên một tấm poster quảng cáo rất to ở bên đường thu hút cô – triển lãm đồ gốm nghệ thuật Trần Hân Di.
Đây là cái gì thế? Cô không dám tin vào biển quảng cáo mà cô vừa nhìn thấy, cô đã bao giờ làm triển lãm này đâu? Làm sao mà ngay cả bản thân mình cũng không biết thế? Lẽ nào là cùng họ cùng tên?
Cô hiếu kì xuống xe xem xét cẩn thận, lúc đầu cô không chú ý đến thời gian và địa điểm, cô cứ mơ hồ đi dọc theo con phố, lúc này mới phát hiện ra không chỉ có poster mà ngay cả màn hình ti vi to đùng ở bên đường cũng đang quảng cáo tuyên truyền cho triển lãm này.
Một chiếc xe bus lao qua, trên thân xe bus cũng viết những dòng quảng cáo tương tự. Cô mơ hồ rồi đơ người một hồi lâu, đột nhiên cô thấy một hình dáng quen thuộc đang đi qua trên phố.
Là Tồn Hy, anh đang đứng dưới cột đèn, hình như đang dán poster!
Chẳng lẽ chuyện này đều là kiệt tác của anh sao? Hân Di hoảng loạn, cô liền gọi to: “Tồn Hy.”
Anh nghe thấy cô gọi thì tỏ ra mừng rỡ, anh vội vàng băng qua đường, không ngờ một chiếc xe khác lao tới.
“Cẩn thận!” Cô hét lên thất thanh, tim như muốn bay ra khỏi lồng ngực.
Xe lao qua, cô vội vàng ngó nghiêng xung quanh, không thấy anh đâu cô sợ đến mức không thở được, sau đó lại thấy anh ngã đang nằm trên mặt đất, cô suýt khóc.
Cô chạy lại chỗ anh, đỡ anh dậy rồi rối rít hỏi: “Tồn Hy, Tồn Hy, anh có sao không? Xe có đâm vào anh không? Anh có bị thương không?”
Anh mơ màng mở to mắt: “Anh không sao, em yên tâm đi.”
“Vậy sao mặt anh lại tái đi thế này? Lại còn toát mồ hôi lạnh nữa? Anh nói cho em biết đi, anh bị thương ở đâu? Anh đau ở đâu?”
Cô vội vàng kiểm tra xem anh bị thương ở đâu, cô thấy tim mình đau thắt lại.
“Anh không sao, thật sự không sao đâu.” Tồn Hy an ủi cô, anh cố gắng gượng ngồi dậy, rồi đứng dậy cho cô xem. “Hân Di.” Anh nói.
“Sao?” Hân Di lo lắng, cô vẫn còn đang lo lắng chuyện anh bị xe đâm lúc nãy, giây phút cô nghĩ rằng anh bị thương thật sự rất đau, cô rất lo lắng, có cảm giác mất mát xâm chiếm lấy cô.
Tồn Hy nhìn cô, dương như có hàng ngàn lời muốn nói thế nhưng lại không nói ra được, cuối cùng anh quay lại chỉ cho cô xem tấm poster đằng sau lưng.
Cô chăm chú nhìn rồi phát hiện trên tấm poster có một tấm giấy nhớ tiện lợi, trên đó vẽ hình hai còn búp bê chỉ xuống dưới.
“Đây là ý gì?” Cô hoài nghi nhìn anh.
Anh cười. “Em nhìn xuống dưới đi.”
Cô gật đầu rồi nhìn theo hướng mà tấm giấy nhớ tiện lợi chỉ, lại có một tấm giấy nhớ tiện lợi khác, gương mặt búp bê cũng thay đổi, cô nhìn từng tấm một, hóa ra búp bê con trai và con gái đang kể một câu chuyện. Bọn họ gặp nhau trên tàu, khi bắt đầu búp bê con gái thường bị mắng mỏ, sau đó búp bê con gái quay lưng bước đi, búp bê con trai rất hối hận, rồi di khắp nơi để tìm búp bê con gái.
Búp bê con trai không ngừng xin lỗi thế nhưng búp bê con gái thì không thèm để ý gì cả. Tấm cuối cùng là hình ảnh búp bê con trai đang ôm trái tim vỡ của mình, đang quỳ gục trên mặt đất.
Hân Di nhìn và đã hiểu, trong ngực cô từng cơn đau dội lên, mắt cay xè.
Những bức vẽ này vẽ rất xấu, chỉ cần nhìn là biết không phải do một ngưởi giỏi mỹ thuật vẽ, từng nét từng nét đều là do anh tự tay vẽ.
Cô đi theo hướng mũi tên trên tấm giấy nhớ tiẹn lợi và tiến vào một căn phòng rất đẹp. Đó là một phòng triển lãm nghệ thuật tinh tế.
“Anh đợi em ở đây, em vào đi.” Tồn Hy nói.
“Ờ.” Cô do dự bước chân, lấu sau mới bước theo anh vào trong, khi bước vào trong cô ngạc nhiên khi khắp nơi đều trưng bày tác phẩm của cô.
Cô giật mình rồi ngây người ra một hồi, tất cả những tác phẩm này đều do người hâm mộ số một của cô mua, lẽ nào Tồn Hy chính là người hâm mộ bí mật ấy sao? Anh vẫn luôn luôn âm thầm theo dõi bảo vệ, cổ vũ cô sao?
“Alo, Hân Di.” Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng Tồn Hy.
Cô giật mình, cô nghĩ rằng mình đi cùng Tồn Hy thế nhưng bây giờ không thấy bóng anh đâu cả, hóa ra đó chỉ là ânh hưởng phát ra từ trong góc, tiếng nói được anh thu từ trước rồi.
“Nếu em nghe thấy tiếng nói này chứng tỏ em đã tìm đến được triển lãm này, ở đây tất cả đều là tác phẩm của em, là anh đã sưu tập từng chiếc từng chiếc một, có thể em không đồng ý bán nó cho anh, nhưng anh rất vui khi trở thành người hâm mộ số một của em. Anh… thực ra anh đã biết em ở Thượng Hải từ lâu rồi, chỉ là anh không dám gặp em mà thôi.
“Tại sao? Tại sao không gặp em?” Hân Di nấc lên hỏi.
“Bởi vì anh không muốn làm phiền em.” Tồn hy hình như nghe được lời cô nói: “Anh sợ khi em gặp anh, anh sẽ làm cho em đau lòng.”
Anh sợ làm cô đau lòng? Hân Di mím chặt môi. Vậy thì sau này làm sao anh lại làm phiền cô chứ? Làm sao lại đăng tin để lừa cô về Đài Loan chứ?
“Tin trên báo là do bà nội đăng, cho dù em có tin hay không anh thực sự không bao giờ lấy chuyện sức khỏe của bà nội ra để làm chuyện đó. Cho đến sau khi em về Đài Loan, thực sự xuất hiện trước mặt anh anh mới phát hiện ra bản thân mình không thể không có em. Anh nói với bản thân mình là phải chúc em hạnh phúc, em với Dylan hạnh phúc như thế anh không nên làm phiền em nữa, thế nhưng anh… thật sự không có cách nào buông tay được. Hân Di, anh…” Anh cảm thấy rất hồi hộp khi chuẩn bị nói ra những yêu cầu này: “Anh yêu em, thực sự… rất yêu em.”
Lừa đảo, anh rõ ràng yêu Anna, hai năm nay anh đều ở bên Anna!
“Lúc đó, anh vốn rất muốn đi tìm em nhưng Anna bị thương ở chân, có thể mãi mãi không bao giờ có thể múa ba lê được nữa, anh phải ở bên cô ấy cho đến khi cô ấy khỏi. Tuy chân cô ấy khỏi rồi nhưng trong tim cô ấy luôn bị ám ảnh, cô ấy nói sẽ ở lại Đài Loan với anh, thực ra nh biết cô ấy không dám đứng trên vũ đài múa nữa, nhưng anh đã nói rõ ràng với cô ấy rồi, anh không yêu cô ấy nữa, người anh yêu là em, là em, Hân Di.”
Nói dối! Anh đang nói dối! Nước mắt lăn dài trên má cô, cô không còn đứng vững nữa, cô quỳ trên mặt đất. Cô không dám tin, làm sao anh lại yêu cô được chứ? Chắc chắn anh đang chơi cô thôi, chắc chắn là như thế!
Cô không thể yêu anh nữa, nếu một lần nữa cô yêu anh thì chẳng ai có thể cứu cô được nữa, chẳng ai cứu nổi cô nữa.
Hân Di nhớ lại hai năm trước cô đau đớn rời khỏi nhà họ Kỷ với trái tim vỡ vụn như thế nào, nghĩ lại hai năm qua cô đã cố gắng kìm nén mọi nỗi đau để vực dậy như thế nào, từ một con ngài nhỏ bé cô đã lột xác thành một con bướm xinh đẹp, cô đã phải bỏ ra biết bao nhiêu tâm huyết, làm sao có thể vì một câu nói của anh mà tan biến hết được?
“Anh yêu em, Hân Di.” Anh tiếp tục lay động trái tim cô: “Em nghe cho rõ đây, Kỷ Tồn Hy yêu Trần Hân Di.”
Quá muộn rồi, tại sao anh không nói câu này hai năm trước? Tại sao đến bây giờ anh mới nói?
Anh có biết hôm cô sảy thai cô đau đớn như thế nào không? Anh có cbiết khi anh chọn Anna trước mặt cô, cô đau đớn như thế nào không? Anh có biết khi anh nói cô là tấm giấy nhớ tiện lợi, cô buồn thế nào không? Khi học làm gốm ở Thượng Hải đã bao nhiêu lần cô muốn bỏ cuộc, nhưng không vì không muốn thua Anna, không muốn thua người anh yêu nên cô vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác, cô luôn tự nhắc nhở mình không được như Trần Hân Di của ngày xưa nữa, không bao giừo là tấm giấy nhớ tiện lợi cho người khác dùng xong rồi vất đi nữa.
“Em hiểu nhầm ý anh rồi. Hân Di, hôm đó anh nói với Anna em là giấy nhớ tiện lợi không phải nói em không quan trọng mà là quá quan trọng, đối với anh mà nói em chính là không khí cho anh hít thở mỗi ngày, anh không thể tưởng tượng được nếu cuộc sống không có em thì sẽ như thế nào. Giấy nhớ tiện lợi, không nhất định là sẽ dùng xong sẽ vất đi, mỗi tấm giấy nhớ tiện lợi đều có thể thay thế cho tấm lòng, sự quan tâm bởi vì khi chúng ta quan tâm yêu quý một ai đó, thì chúng ta mới dùng giấy nhớ tiện lợi để nhắn nhủ họ. Trước đây em thường dùng giấy nhớ tiện lợi để nhắn cho anh, nói anh không nên làm việc quá khuya, nói anh nên mặc quần áo ấm, em còn nhớ không?”
Hân Di lặng người lắng nghe anh nói, từ trước cô chưa bao giờ nghĩ nó còn ý nghĩa như thế, cô luôn ghét bản thân mình giống như giấy nhớ tiện lợi, nhưng anh lại nói với cô đó là vì tình yêu.
“Lúc đó anh thực sự cảm thấy hạnh phúc, có thể em không biết, thực ra… anh là một người rất sợ cô đơn. Lúc đó Anna không ở bên cạnh anh, thậm chí rất ít khi liên lạc với anh, nhưng em lại quan tâm đến anh theo một cách của riêng em. Đơn giản, ngốc nghếch, khi ở bên em, anh cảm thấy rất vui vẻ, anh thích nụ cười của em, thích tư thế ngủ co quắp của em.” Đột nhiên anh cười. “Khi em ngủ rất… không đẹp, em có biết không?”
Đúng đấy là cô ngủ không đẹp đấy, thì sao chứ? Hân Di đỏ bừng hai má, trong lồng ngực cảm giác ngọt ngào đang dâng lên.
“Lần này hãy để anh là giấy nhớ tiện lợi của em nhé, để anh làm chàng trai giấy nhớ tiện lợi của em, em muốn làm gì chỉ cần nói với anh, anh đều làm vì em, được không?” Anh dịu dàng nói.
Cô run rẩy, trái tim không ngừng rung lên, không ngừng rộn rã, cô nhìn xung quanh, nhìn từng tác phẩm của mình đang lấp lánh dưới ánh đèn, đột nhiên cô nhận ra, hóa ra khi làm những tác phẩm này, người cô nhớ đến đều là anh.
Luôn luôn là anh.
Âm thanh phát ra bỗng ngừng lại. Ở cửa phòng dần dần xuất hiện một bóng dài, là Tồn Hy, anh đang nhìn cô, gương mặt anh đã tái nhợt đi.
“Hân Di.” Anh khẽ gọi tên cô, còn cô cảm thấy tim mình hình như đã vỡ ra.
Tại sao đối với cô anh luôn có một sức hút không thể dùng lời nói để diễn tả được? Tại sao cô không thể từ chối được anh?
“Hân Di.” Anh lại gọi tên cô một lần nữa, tiếng gọi của anh chan chứa tình yêu trong đó, anh đang đi về phía cô.
Cô quay lại, chờ đợi anh nói hết câu, thế nhưng anh không nói nữa, khó khăn lắm anh mới cười được rồi chầm chậm đưa tay ra.
Cô nghĩ rằng anh muốn ôm cô thế nhưng không ngờ cả người anh đổ gục về phía trước.
Cô vội vàng lao đến đỡ anh dậy: “Sao thế? Tồn Hy, anh không sao chứ?”
Anh không trả lời, cả người anh run rẩy trong lòng cô.