-
Nàng vừa đuổi đến nơi.
Nàng đã chậm một bước rồi.
Nàng đanh mắt nhìn sinh mạng Tạ Tiểu Phong bị cướp đi giữa những ngón tay của Chiến Phong!
Hoa sen nơi vạt áo nàng bảng lảng hương thơm.
Chiến Phong từ đám lá sen ngoảnh nhìn lại, y dường như trông thấy một người con gái vận y phục đỏ.
Y từng thề rằng sẽ dùng cả đời này bảo vệ người con gái ấy.
Vì bảo vệ nàng, y thà gây tổn thương cho nàng chứ quyết không để cho nàng sống trong cảnh địa ngục.
Chiến Phong nhìn nàng.
Đôi mắt phẫn nộ ấy chợt nhiên khiến cho y hiểu rõ, nàng đang hiện hữu thật sự chứ chẳng phải trong những giâc mộng mà hằng đêm vẫn giày vò y.
Ráng chiều ửng đỏ.
Bên hồ sen.
Như Ca bước đến đứng trước mặt Chiến Phong.
Nàng trừng trừng nhìn vào đôi mắt của y: "Huynh giết Tạ Tiểu Phong ư?"
Chiến Phong đáp: "Phải."
Như Ca hỏi: "Lý do?"
Chiến Phong trả lời: "Tương lai nó sẽ là kẻ thù của ta."
Như Ca cười lạnh: "Bởi vì huynh sát hại cha của nó."
Chiến Phong im lặng.
Như Ca nói: "Nói cho ta biết, huynh thật sự cho rằng Tào Nhân Khâu đã giết Tạ Hậu Hữu ư?"
Sắc mặt Chiến Phong không chút thay đổi: "Chỉ có thể là y."
Như Ca phẫn nộ hét: "Thế mà gọi là trả lời à!"
Ánh mắt Chiến Phong lộ vẻ chế nhạo: "Đấy là phương cách chính xác duy nhất."
"Phương cách ư?" Như Ca cười to hỏi: "Trong mắt của huynh, sinh mạng của kẻ khác chỉ là phương cách để giải quyết vấn đề thôi à?"
Chiến Phong trầm mặc.
Lá sen khắp hồ dập dờn như sóng nước.
Như Ca ngẩng mặt lên, trầm giọng bảo: "Rút đao đi, ta muốn thay Tạ Tiểu Phong lấy lại công bằng."
Chiến Phong lắc đầu: "Cô không phải đối thủ của ta."
Như Ca ưỡn ngực, cười lớn: "Thật vậy sao? Vậy phải thử mới biết được!"
Liệt - Hỏa - Quyền!
Hệt như một ngọn lửa cháy rừng rực!
Nắm tay của Như Ca vụt ra, lá sen khắp hồ trong nháy mắt tựa như bị thiêu rụi, cong oằn đi rồi héo úa.
Nàng đã trở thành một ngọn lửa dữ dội!
Ngọn lửa có thể đốt cháy vạn vật trên thế gian!
Đêm hôm ấy.
Tuyết vẫn một mực chờ đợi Như Ca trở về.
Cánh cửa bật mở, ánh trăng rọi vào, có tiếng than thở, có lời tỉ tê.
Ngón tay của Tuyết dạo trên phím đàn, ánh mắt lại đăm đắm nhìn ra con đường bên ngoài.
Tà áo trắng tinh tựa bóng trăng vằng vặc.
Cuối cùng.
Từ trên con đường ấy vang đến tiếng bước chân dập dồn hỗn loạn, hệt như một đứa trẻ đang lạc đường trong tâm trạng hoảng sợ.
Tuyết khẽ nhướng đôi mày tuyệt mỹ của mình lên.
Như Ca "rầm" một tiếng xộc vào trong phòng, bộ y phục đỏ tươi của nàng dường như bị đao khí làm cho tung bay lả tả, trông chẳng khác một loài bướm sặc sỡ nhưng mất hồn mất vía, gương mặt trắng bệch, môi son tướp máu.
Trong mắt của nàng dường như không hề có Tuyết, thân thể mềm oặt, lảo đảo ngã ra nền đất lạnh căm.
Sau đó, nàng bắt đầu thổn thức!
Nàng khóc rưng rức hệt như một đứa trẻ, khóc đến cả người run rẩy, khóc đến khàn âm lạc giọng, khóc đến tay chân co rúm lại.
Tuyết nhìn nàng.
Đây là lần đầu tiên y trông thấy Như Ca khóc.
Trước đây, bất kể nàng gặp phải tình huống nào cũng đều mỉm cười, dẫu nụ cười ấy có miễn cưỡng đến đâu. Y vốn cho rằng, nụ cười kiên cường ấy khiến cho lòng y đau, ngờ đâu tiếng khóc lúc này của nàng còn làm cho y thắt gan thắt ruột hơn bội phần.
Tuyết ngồi xuống đất, ôm lấy thân thể đã lạnh giá vì nức nở của Như Ca vào lòng.
Y e ấp vuốt lấy làn tóc rối của nàng, khẽ giọng nói: "Đừng khóc nữa, chẳng phải nàng đã dứt khoát rồi sao?"
Như Ca vùng thoát khỏi Tuyết, đôi mắt đỏ mọng như tóe lửa:
"Ta hận y!"
Nàng hận y! Y có thể không yêu nàng, có thể bỏ rơi nàng, nhưng vì sao y lại có thể đan tâm mà giết chết một đứa bé chỉ mới chín tuổi như thế chứ?! Đứa bé ấy, tay múa pháo đẹp như rồng bay. Đứa bé ấy, ngán bánh nướng chỉ thích đường hồ lô. Đứa bé ấy, sau này lớn lên còn muốn trở thành một vị anh hùng!
Thế mà Chiến Phong, mắt không hề chớp, đã giết hại Tạ Tiểu Phong mất rồi.
Đầu của nó gục xuống không chút sức sống, tơ máu vương đỏ nơi khóe miệng, nơi ấy chẳng bao giờ còn có thể gọi lên một tiếng "Như Ca tỷ tỷ..." nữa.
Như Ca cảm thấy hận bản thân mình.
Hận mình tại sao lại vô dụng như vậy! Nàng từ khi năm tuổi đã bắt đầu luyện tập Liệt Hỏa quyền, luyện xuyên suốt mười một năm, thế mà trước sau vẫn không tài nào luyện được thuần thục. Nàng hệt như một kẻ ngốc nghếch, dưới Thiên Mệnh đao của Chiến Phong trông mới nực cười làm sao.
Chiến Phong vẻ như đang nhường nhịn nàng, cứ từng đao một mà xõa tung mái tóc, rạch đứt tay áo, xả rách chéo quần của nàng. Nắm tay nàng cho dù có đánh trúng ngực y thì vẻ mặt của y trông cũng chẳng khác bị muỗi chích là mấy.
Ánh trăng như nước.
Bên trong phòng.
Tuyết thầm thì nói: "Nỗi căm hận của nàng chính là lời nguyền lớn nhất dành cho hắn."
Như Ca không nghe thấy, lòng nàng lúc này chỉ ngập đầy cơn phẫn nộ!
Nàng siết tay hét lớn:
"Vì sao chứ?! Chẳng lẽ ta chỉ là một phế vật vô dụng hay sao!"
Lần đầu tiên trong đời, nàng muốn trở nên mạnh mẽ!
Có lẽ, chỉ khi nàng trở nên mạnh mẽ thì mới có thể khiến cho cuộc đời giảm bớt một câu chuyện bi ai!
Thời khắc này.
Nỗi đau buồn trên gương mặt Tuyết chỉ có ánh trăng mới trông thấy được.
Thế nên, ánh trăng cũng bắt đầu trở nên buồn đau.
Tuyết nghe thấy tiếng nói trong lòng Như Ca, y biết rằng một khi nàng đã kiên quyết điều gì thì y không có cách nào ngăn cản.
Sức mạnh của nàng cũng chẳng còn là thứ y có thể phong ấn được nữa.
o0o
"Hộc!"
Chiến Phong ôm ngực, chật vật phun ra một ngụm máu tươi!
Dưới ánh nến.
Hai gò má của y ửng đỏ một cách kỳ lạ, viên bảo thạch màu lam sẫm bên tai phải dường lưu động một tia sáng mập mờ.
Chung Ly Vô Lệ lùi ra, khép cửa phòng lại cho Chiến Phong.
Gã biết, việc Phong thiếu gia không muốn nhất lúc này chính là bị kẻ khác quấy rầy. Dưới ánh trăng, gã bất giác nhớ lại đứa trẻ đột nhiên bị tước đi sinh mạng ấy.
Ánh mắt của Chung Ly Vô Lệ trở nên buồn bã.
Lẽ nào, gã không thích hợp để làm sát thủ hay sao?
Lồng ngực Chiến Phong đau đến mức muốn rách toạc!
Chẳng ngờ nắm đấm của Như Ca lại có uy lực đến vậy, ngẫm lại quá khứ y đã có chút xem thường nàng. Quả nhiên con gái của Liệt Minh Kính có khác, khí thế tức giận cũng mang hơi huốm bá chủ.
Tay phải của y luồn vào ngực áo.
Rồi y bật lên một tiếng cười khổ.
Đài sen trắng hồng ấy sớm đã bị nắm đấm của Như Ca đánh cho nhão nhoẹt mất rồi, giữa những ngón tay y chỉ còn lưu lại hương thơm thoang thoảng cùng dịch hoa trong suốt.
Đóa sen cuối cùng của mùa hạ chung quy cũng không thể giữ lại được.
Chiến Phong ném đóa hoa nhàu nát ấy ra khỏi cửa sổ!
Đúng lúc ấy.
Giọng nói của Chung Ly Vô Lệ từ ngoài phòng truyền vào.
"Phong thiếu gia, công tử Đao Vô Hạ cùng công tử Đao Vô Ngân của Thiên Hạ Vô Đao thành đến."
Chiến Phong quệt lấy vệt máu nơi khóe miệng, gương mặt dửng dưng vô tình, cất giọng bảo:
"Vào đi."
Hết chương 11
-
Chương 12
Tin Tào Nhân Khâu chết lan xa khắp nơi.
Giang hồ lại khôi phục vẻ bình lặng như trước đây.
Lúc này đã vào đầu thu.
Trong hậu viên của Thiên Hạ Vô Đao thành, đình đài róc rách tiếng nước chảy, cây cối rợp bóng hoa xinh tươi.
Trên bàn đá có bày vài đĩa thức ăn đẹp mắt cùng một bình trà xanh thượng hảo hạng.
Hương Nhi mỉm cười hiền dịu:
"Ca Nhi, muội cuối cùng cũng có thời gian đến thăm ta."
Như Ca nhìn chiếc bụng đã nở to của cô, hiếu kỳ hỏi:
"Hương Nhi tỷ tỷ, đứa trẻ bao giờ chào đời thế?"
"Ước chừng là vào mùa đông này."
Như Ca mỉm cười: "Hay lắm, ai cũng bảo trẻ con sinh vào mùa đông thì tính tình sẽ rất tốt, sau này nhất định vừa hiếu thuận vừa dễ gần."
Hương Nhi ấp lấy bụng, trên mặt mang vẻ hạnh phúc: "Hy vọng là như vậy." Cuộc sống mai sau của cô hoàn toàn kỳ vọng lên đứa trẻ này.
Như Ca mở chiếc túi bên tay, lôi ra một bộ quần áo nhỏ, một đôi hài bé xíu và một chiếc mũ con con.
"Muội mang đến cho đứa bé những thứ này, tuy thủ công không được tốt lắm, nhưng chất liệu vải rất mềm mại, có thể mặc lót người."
Hương Nhi nhìn Như Ca, cõi lòng đau xót, cô cầm lấy tay nàng:
"Cảm ơn muội."
Thanh âm cô nghèn nghẹn, nói rồi chẳng thể thốt tiếp được nữa. Đám vợ lẻ đã sinh cho Đao Vô Hạ ba trai hai gái, đứa trẻ mà cô đang mang trong bụng đây chẳng một ai chào đón cả, Đao Vô Hạ chỉ sai người mang cho cô một ít thuốc thang bồi bổ thân thể rồi sau đó cũng chẳng buồn ngó ngàng đến. Nhiều tháng trước đây, chỉ nghe nói y thường xuyên lui tới nơi ở của mợ Mị, cô cũng không còn gặp mặt y nữa. Giờ phút này, trông thấy anh mắt quan tâm của Như Ca, tuy chỉ là vài câu tâm tình, nhưng lại khiến cho lòng dạ một kẻ bị bỏ rơi như cô ngổn ngang cảm xúc.
Như Ca vỗ vỗ lên tay cô, cười bảo:
"Mọi người hay nói nữ nhân mang thai thường dễ xúc động, xem ra chẳng sai mà. Có điều, tỷ chỉ được cười, không được khóc đó, nếu không đứa nhỏ sinh ra sẽ trông giống cụ non cho xem!"
Hương Nhi khúc khích bật cười:
"Nói nhảm!"
Như Ca vỗ tay cười: "Trông mà xem, Hương Nhi tỷ tỷ khi cười càng đẹp xiết bao."
Hương Nhi bị nàng trêu chọc đến bối rối, mối sầu thương thoáng chốc đã tan thành mây khói. Cả hai bắt đầu kể lại tình cảnh của mỗi người sau khi rời khỏi Phẩm Hoa lầu.
Hương Nhi chợt hỏi: "Muội có biết mợ Mị kia là ai không?"
Như Ca nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ muội quen hay sao?"
Hương Nhi mỉm cười pha chút khác lạ: "Phải, cô ta chính là..."
"Mợ Hương ơi!"
Hoàn Nhi từ lối nhỏ nơi xa chạy đến, mệt đến hơi trước không thở kịp hơi sau, bảo: "Mợ Hương! Hồ đại phu mang thuốc bổ cho người đến rồi, bảo ta phải gọi người trở về bắt mạch ngay."
Hương Nhi nhíu mày lấy làm khó chịu.
Như Ca cười hì hì: "Tỷ tỷ lo đi đi thôi, thân thể quan trọng hơn mà, muội sẽ ở lại nơi đây chờ tỷ!"
Hương Nhi ân hận nói: "Vậy muội phải chờ hơi lâu đấy."
Như Ca xua tay bảo: "Đi đi, đi đi mà."
Hương Nhi cùng Hoàn Nhi rời khỏi.
Trong hoa viên chỉ còn lại một mình Như Ca.
Nàng đứng lên, chầm chậm quan sát cảnh sắc như tranh vẽ của khoảng vườn trước mắt. Thiên Hạ Vô Đao thành, chỉ nhìn khí thế ngói vàng mái cong thế này cũng đủ biết không hề thua kém Liệt Hỏa sơn trang.
Đột nhiên.
Từ giữa trảng cây bao phủ, nàng trông thấy một vị nam tử áo đen, vẻ mặt hối hả, tay mang thùng thư đang nhắm chạy về phía đông.
Ánh mắt Như Ca se lại.
Bên dưới tán ngô đồng tươi tốt là một tòa đình màu trắng.
Bốn bên rèm trúc rũ buông.
Phía trong thấp thoáng ba bóng người.
Giọng nói nén lại thật thấp.
"Trong kinh truyền về tin tức, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa."
Quạt giấy khẽ lay động.
"Bảo bọn chúng cẩn trọng thêm chút nữa, lần hành động này chỉ được phép thành công đấy."
"Vâng ạ."
"Hắn phải chết."
"Có điều, phải chết một cách thông thường, không thể để cho kẻ khác nghi ngờ."
"Chỉ có một cách..."
Tiếng cười trầm thấp vang ra từ ngôi đình trắng.
Nhánh cây ngô đồng rậm rạp như bị gió thổi qua, loát xoát reo vang.
Mành trúc vén lên.
Ánh mắt Đao Vô Ngân sắc lạnh như một mũi tên xẹt về phía tán ngô đồng!
Một viên đá ném lên tàng cây, vài tiếng động nhỏ lại vang lên...
Chỉ thấy một vị thiếu phụ áo phấn mỏng tanh, gương mặt kiều mị, tay đang cầm mấy hòn đá nhỏ, vừa ném lên cây vừa cười mắng: "Con chim láu cá kia, trốn sau vòm lá tưởng ta nhìn không thấy nhà mi chắc?"
Một chú chim họa mi thân vàng cánh biếc đập cánh vút ra từ tàng cây, bay đến đậu trên mu bàn ta của thiếu phụ, ngẩng đầu hót vang líu lo.
Đao Vô Hạ gấp quạt lại quát: "Sao nàng lại đến đây?!"
Vị thiếu phụ xinh đẹp nũng nịu nói: "Lẽ nào thiếp không thể tới khu vườn này hay sao?! Chàng cũng bắt đầu độc đoán rồi đấy, ngay cả một chú chim cũng không cho, người ta giận chàng cho coi!"
Đao Vô Hạ sắc mặt không hài lòng: "Xung quanh Bạch đình không cho nhiều người đến gần, quy củ này chẳng lẽ nàng lại không biết!"
Vị thiếu phụ xinh đẹp giận dỗi nói: "Chim khi dễ thiếp, cả chàng cũng khi dễ thiếp, nó bay đến nơi này có phải do thiếp bảo đâu. Vì biết chàng thường ngày yêu thương nó nên thiếp mới khẩn trương sợ nó bay mất, hóa ra thiếp đã sai rồi!"
Đao Vô Hạ chỉ cảm thấy cãi cọ với nữ nhân là việc đáng chán nhất trên đời, đành nhíu mày rời khỏi Bạch đình.
Gã áo đen theo sau y.
Đao Vô Ngân lúc chuẩn bị bỏ đi còn liếc mắt sang vị nữ tử áo mỏng kia, cô ta quả nhiên mị hoặc tận xương, chẳng trách đại ca nhớ mãi không quên, hôm nay lại phá lệ mềm lòng.
Trong Bạch đình nhất thời chẳng còn ai.
Một lúc sau.
Vị thiếu phụ xinh đẹp hướng về tán ngô đồng thấp giọng gọi: "Xuống đi!"
Từ sau nhánh cây chắc khỏe rậm rạp, một bóng người màu đỏ nhẹ nhàng nhảy xuống.
Cô gái có đôi mắt to trong veo ấy trông thấy vị thiếu phụ xinh đẹp, giật mình thốt:
"Là cô ư?"
__________________
-
Bên dưới tán ngô đồng rợp bóng xanh tươi.
Vị thiếu phụ mị hoặc mê hồn, gương mặt như cười như không.
Cô ta...
Chẳng ngờ lại chính là Bách Hợp cô nương mà đêm ấy đã rời bỏ Phẩm Hoa lầu.
Như Ca đột nhiên cười bảo:
"Cuối cùng, người thành công vẫn là cô."
Bách Hợp giễu cợt nói: "Nam nhân, cho dù có giả vờ giả vịt thế nào, trong lòng họ vẫn yêu thích cái loại điệu ấy thôi."
Như Ca bỗng vỡ lẽ: "Thì ra cô chính là mợ Mị ư?" Thế nên ánh mắt của Hương Nhi mới khác lạ như vậy. Nàng mỉm cười bảo: "Chúc mừng cô vì đã đạt được điều cô mong muốn."
Bách Hợp liếc xéo nàng: "Ngươi có biết tại sao ta lại cứu ngươi hay không?"
"Xin được nghe rõ."
Khóe môi Bách Hợp chớm nụ cười lạnh: "Ta hận không thể cho mọi người trên thế gian này biết rằng, hiện tại ta mới là vị nữ nhân được sủng ái nhất Thiên Hạ Vô Đao thành, đám cô nương trong Phẩm Hoa lầu dốc hết cả tài năng công sức, giả ra vẻ thanh cao tao nhã, rốt cuộc vẫn chỉ là kỷ nữ bị kẻ khác xem thường mà thôi."
Như Ca thở dài: "Liệu cô sẽ mãi là nữ nhân được Đao Vô Hạ sủng ái chăng?"
Bách Hợp cười khẩy mà rằng: "Nam nhân là giống loại có mới nới cũ nhất trên đời, ta sao có thể thực hiện theo ý định của mình được chứ. Có điều, đợi đến khi ta chiếm được điều ta cần rồi, Thiên Hạ Vô Đao thành chẳng qua cũng chỉ là một nấc thang không hơn không kém."
Như Ca nhìn cô, không thốt được thành lời.
Bách Hợp liếc nhẹ nàng: "Ngươi không ngưỡng mộ ta ư?"
Như Ca nở một nụ cười: "Ừ nhỉ, ta thật ngưỡng mộ cô." Nếu như ngưỡng mộ có thể khiến Bách Hợp vui, vậy thì hãy để cô ta thỏa lòng cho rồi.
Bách Hợp xua xua tay: "Ngươi đi đi, ta sẽ không nói đã gặp ngươi." Cô vẫn còn ghi nhớ tình nghĩa tặng thuốc của Như Ca ngày xưa.
Như Ca nói vài lời khách sáo.
Chú chim họa mi trên bờ vai thơm ngát của Bách Hợp cất tiếng hót véo von.
Nhìn bóng lưng người con gái áo đỏ ấy mất hút, trong lòng cô ngầm hoảng sợ.
Vì sao y lại biết ở Bạch Đình sẽ xảy ra việc này? Mọi việc trên đời dường như đều nằm trong lòng bàn tay của y cả. Chẳng lẽ, những truyền thuyết ấy lại là sự thật hay sao?
Sẫm tối.
Như Ca trở về hiệu bánh Tuyết Kí. Nàng đang đứng lặng bên ngoài, thoáng chút giật mình vì nghe thấy tiếng đàn cổ từ bên trong truyền ra.
Tiếng đàn ấy sao lại đau thương như vậy...
Giữa tiếng đàn não nuột ấy, cơn gió chớm thu phảng phất như trận tuyết đêm đông, nỗi tuyệt vọng cùng giá rét khiến cho những đầu ngón tay nàng thấm tuôn hơi lạnh.
Nàng lặng lẽ đẩy cửa phòng ra.
Những ngón tay thon thả tuyệt mỹ của Tuyết lướt nhẹ trên phím đàn, mỗi một lần chạm vào đều như sợ lỡ phá tan mộng đẹp. Mái tóc dài dịu nhẹ yên ả xõa trên làn áo trắng tinh, bóng lưng của y có vẻ tịch mịch lạ thường.
"Tuyết?"
Như Ca lo lắng gọi tên y. Nàng đã nghe qua tiếng đàn của y vô số lần, nó luôn tựa như một dòng suối nhỏ thanh thoát chảy xuôi vào lúc sáng sớm, khiến cho mọi tâm sự trong lòng nàng dần dần vơi dịu. Thế mà giờ đây, nàng đột nhiên nhận ra, y dường như đã chẳng còn cái vẻ vô lo vô nghĩ như chính y đã từng thừa nhận nữa.
Nàng bất chợt cảm giác được.
Y là kẻ đau thương nhất thế gian này.
Tuyết xoay đầu lại.
Nụ cười như mùa xuân ngập tràn mặt đất, trăm hoa đua nở, ánh dương rực rỡ mang theo hương sắc thấm đượm lòng người, trong lúc nhất thời, cả gian phòng đơn sơ như có hào quang ngời ngời tỏa khắp!
"Nha đầu đáng ghét, sao lại về muộn như vậy?"
Như Ca không nhịn được lau lau đôi mắt của mình, chẳng lẽ nàng lại hoa mắt ư? Tuyết vui vẻ như thế, không hiểu sao nàng lại cảm giác y có một vẻ gì đó thật buồn bã, chắc hẳn là đầu nàng sắp hỏng mất rồi.
Lúc ăn cơm.
Như Ca dùng đũa tre gắp lấy một miếng đậu hủ, do dự một lúc, cuối cùng cũng cất tiếng:
"Tuyết, ngươi có tâm sự à? Có phải ngươi không vui hay không?"
Cảm giác ban nãy của nàng mãnh liệt như vậy!
Tuyết tóm lấy tay nàng, há miệng nuốt trọn miếng đậu hủ, cười như một đứa trẻ:
"Chỉ cần có thể ở bên cạnh nàng thì ta chính là kẻ hạnh phúc nhất trên đời này!"
Như Ca nhìn y.
Nụ cười của Tuyết dịu nhẹ như hương nhài trong đêm hạ.
Cõi lòng Như Ca lại chùng xuống.
Nàng lặng lẽ siết chặt tay, cố ép ra một nụ cười: "Vì sao chứ?"
Tuyết mỉm cười đáp: "Bởi vì người ta yêu nàng mà, ta đã nói qua rất, rất nhiều lần rồi, nàng chẳng lưu tâm gì cả ư?"
Như Ca trừng mắt nhìn y: "Ai bảo ngươi cứ hay ghẹo ta."
Tuyết cười ra vẻ thương cảm: "Sao ta lại có thể dùng chuyện này mà ghẹo nàng chứ? Ta tự nhiên là yêu nàng, yêu đến chẳng màng mọi thứ, chỉ muốn ở bên cạnh bảo vệ nàng mà thôi."
Đôi đũa tre buông rơi trên bàn gỗ.
Như Ca kinh hoảng đứng dậy: "Ta ăn no rồi, ngươi cứ từ từ mà ăn." Nói xong, nàng bối rối muốn rời khỏi.
Tuyết giữ lấy tay nàng.
Như Ca giật mình phát hiện, tay của y giá lạnh như băng tuyết.
__________________
-
Tuyết ngẩng khuôn mặt tuyệt mỹ của mình lên, khẽ cười bảo: "Nha đầu, nàng nói phải làm thế nào mới được đây? Ta muốn đánh đổi mọi thứ trên thế gian này để có được tình yêu nàng dành cho ta, nhưng nàng thì lại muốn lánh xa ta."
Tay y siết tay nàng thật chặt.
Như Ca thở không ra hơi.
Y kéo nàng đến bên cạnh, bế bổng lấy thắt lưng của nàng lên, áp mặt vào chiếc bụng mềm mại ngát hương, thì thầm nói:
"Nha đầu, ta thật sự rất yêu nàng."
Thế nên, đừng bỏ ta đi có được không? Ta yêu nàng lâu như vậy, trên thế gian này, ta kiên nhẫn chịu đựng nỗi rét lạnh và đơn độc dài đến thế, cuối cùng ta cũng được ở bên nàng. Cho dù nàng có không yêu ta thì cũng xin đừng rời bỏ ta...
Đầu của Tuyết nép vào bụng Như Ca, hệt như trẻ con làm nũng, có một vẻ tuyệt vọng cố chấp. Hơi nóng từ bụng nàng dâng lên, Như Ca lúng túng nhấc tay, chẳng biết nên đặt để vào đâu.
Một lúc sau, nàng nhẹ nhàng đẩy Tuyết ra.
Nhẹ nhàng nói:
"Tuyết, ta không thích ngươi."
Một câu nói rất khẽ.
Hệt như phiến hoa tuyết đầu tiên của đất trời, phe phất bay xuống...
Cảm giác không hề lạnh lẽo.
Chỉ là, nó cứ rơi như thế vào tận đáy lòng, vĩnh viễn không thể hòa tan.
Như Ca cố nở một nụ cười: "Không đúng, ta không phải là không thích ngươi, ở cùng một chỗ với ngươi lâu như vậy, thật ra ta cũng thích ngươi lắm. Có điều..."
Ánh mắt của Tuyết có chút hoảng hốt.
Trong lòng nàng nhói buốt, đột nhiên nhớ đến khoảnh khắc lúc Chiến Phong nói những lời tuyệt tình ấy với nàng, ánh mắt của nàng có giống như Tuyết lúc này chăng?
Nàng nghiến chặt răng.
Nếu như nàng không thể dành cho y tình cảm giống như vậy, thế thì hãy để cho y được giải thoát. Nàng biết, tình cảm vô vọng sẽ khiến cho con người ta chịu tổn thương tàn khốc đến mức nào.
Như Ca dằn lòng nói tiếp: "... có điều, ta đối với ngươi không hề có thứ cảm giác ấy, mãi mãi cũng sẽ không có!"
Tuyết cười có chút lúng túng, sợ hãi: "Nàng đang nói, nàng sẽ không yêu ta sao?"
Trong tiếng cười chất chứa nỗi bi thương.
Nàng nói, nàng không yêu y. Y không tin vào lời nguyền kia, thế nhưng vì sao y lại cảm giác được một cơn ác mộng đang chẹn lấy yết hầu mình, có mùi tanh nồng của máu tươi đang chực chờ trào dâng!
Như Ca biết mình đã là kẻ không thể tha thứ được.
Nếu như nàng không cho rằng Tuyết chỉ đang bày trò đùa bỡn nàng, nếu như nàng ban đầu kiên quyết không cho y đi theo, có lẽ hiện giờ nàng đã không xúc phạm y đến như vậy.
Thế nhưng, sai lầm cũng không thể tiếp diễn nữa.
Nàng gật đầu:
"Phải, ta không hề yêu ngươi."
Nàng nghe được giọng nói từ miệng mình truyền ra, nàng nhìn thấy gương mặt tức thì trở nên tái nhợt của Tuyết, trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt lo lắng rằng y sẽ ngay lập tức chết đi.
Sau đó là một màn tĩnh mịch.
Đêm đầu thu.
Chẳng có gió, cũng không có trăng.
Nụ cười nhợt nhạt của Tuyết như màu hoa nhài trắng trong đêm, hai tròng mắt như có ngọn lửa lay động:
"Chờ thêm một ít thời gian nữa, hãy thử yêu ta nhé."
Như Ca nhắm mắt lại.
Tuyết đứng lên ôm lấy nàng, khe khẽ nói: "Nàng rồi sẽ yêu thương ta, bởi vì..."
Bởi vì...
Ta đã yêu nàng đến như vậy mà.
Như Ca không để cho y nói hết, vội cắt ngang:
"Ngày mai, ta sẽ rời khỏi trấn Bình An, ngươi không cần đi theo ta nữa."
Tuyết trân trối nhìn nàng.
Ánh mắt vừa thương tâm vừa khác lạ.
"Hóa ra nàng chán ghét ta đến vậy sao? Một khi biết ta yêu nàng rồi thì vội vã muốn né tránh ư? Nàng không sợ ta sẽ đau khổ à? Ta rốt cuộc là gì ở trong lòng nàng chứ?"
Như Ca hoảng hốt thốt: "Không..."
Chỉ duy nhất một từ.
Nhưng rồi lý trí mang nàng quay trở lại, nàng né tránh ánh mắt của y, hít sâu vào một hơi bảo:
"Tuyết, ngươi là bạn bè của ta, chỉ là bạn bè của ta mà thôi."
__________________
-
Hệt như một giấc mộng...
Tuyết đã nổi giận!
Một mảnh, hai mảnh, rồi hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn vạn mảnh hoa tuyết xoay tròn xoắn xuýt xung quanh người y, áo trắng tinh khôi, hoa tuyết bay cuồng!
Từng hạt tuyết trong suốt rít gào phủ chụp lên làn tóc, lên vạt áo của y!
Tuyết đêm thu.
Hoa tuyết phẫn nộ bao trùm lấy Như Ca, khiến cho nàng trông như một người tuyết.
Nàng nhìn tuyết bay khắp căn phòng hệt như có sinh mệnh.
Nàng nhớ lần đầu tiên trông thấy Tuyết là ở Phẩm Hoa lầu, đêm ấy khi y xuất hiện cũng có hoa tuyết, nhưng nàng lại không lưu ý, cứ tưởng chỉ là một trò đùa nghịch của y mà thôi. Thế nhưng giờ phút này, nàng ngạc nhiên phát hiện, những phiến hoa tuyết kia dường như từ cơ thể của Tuyết bay thoát ra, lung linh sáng chói, khiến cho y trong suốt đến độ tưởng như được tạc từ băng.
Những phiến hoa tuyết trắng noãn nghịch ngợm xoay tít, vương nơi khóe miệng của y.
Bờ môi của y cũng đẹp như hoa tuyết vậy.
"Nàng vẫn không quên được Chiến Phong ư?!"
Như Ca giật mình ngây dại, hồi lâu mới cười khổ đáp:
"Phải, ta không thể quên được."
Nàng không thể quên được những thương tổn mà Chiến Phong đã gây ra cho nàng, không thể quên được nỗi thống khổ đến nhói buốt tim gan kia. Thế nên, nàng không muốn để cho Tuyết cũng giống như nàng, yêu một người không nên yêu, không muốn để y càng lún lại càng sâu. Vì vậy, nàng phải tỏ ra là một kẻ vô tình. Hận, đôi khi so với yêu còn dễ chịu hơn nhiều.
Tuyết lạnh lùng nói: "Hắn tổn thương nàng, còn nàng lại làm tổn thương ta, như vậy công bằng hay sao?"
Như Ca bình thản trả lời: "Thế gian vốn đã chẳng có sự công bằng."
Tuyết chằm chằm nhìn nàng, ánh nhìn như băng tuyết:
"Ta sẽ hận nàng."
Như Ca cảm giác như hô hấp đã ngừng lại, nụ cười yếu ớt vô lực: "Nếu ngươi nhất định muốn thế, vậy thì hãy hận đi."
Chỉ cần y không yêu nàng nữa, việc gì nàng cũng có thể chịu được.
Hoa tuyết trong phòng dần dần tan biến.
Hệt như lúc nó mới xuất hiện, bất chợt và lặng lẽ.
Chỉ còn sót lại những giọt nước tan chảy trên người của nàng và y, chúng vẫn lạnh buốt thấu xương như cũ.
Nàng và y cùng đứng nhìn nhau.
Đầu tóc, mi mắt của hai người vương đầy những hạt tuyết nhỏ.
Một hạt tuyết tựa hình dạng nước mắt lăn dài xuống đôi má của Tuyết.
Y nói giọng khàn khàn:
"Nếu như nàng để ta đi theo..."
"Không thể nào."
Tiếng Như Ca vô cùng tỉnh táo.
Nếu đã hạ quyết tâm, nàng quyết sẽ không để cho mọi sự tiếp tục sai lầm.
Hạt tuyết rơi xuống mặt đất rồi lặng lẽ tan đi...
Y dường như đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười thật nhạt:
"Chỉ vì một câu nói mơ hồ không rõ của Đao Vô Hạ, nàng liền không quản trăm sông nghìn núi đi tìm Ngọc Tự Hàn. Buồn cười thật, hóa ra trong lòng nàng, ta chẳng những không so được với Chiến Phong mà ngay cả Ngọc Tự Hàn cũng không bằng."
Như Ca ngạc nhiên: "Tại sao ngươi..."
Tuyết cười điềm nhiên: "Trên đời này có chuyện gì mà ta lại không biết, nàng cho rằng vì sao Bách Hợp lại xuất hiện đúng lúc như vậy."
Như Ca trừng mắt nhìn y: "Ngươi rốt cuộc là ai?"
Tuyết ngồi xuống bên thanh Hồng Ngọc Phượng Cầm, ngón tay nhẹ nhàng khảy lên phím đàn những giai điệu du dương.
Y chợt như quên đi sự tồn tại của nàng.
Như Ca hỏi tới:
"Người Đao Vô Hạ nhắc đến quả nhiên là Ngọc sư huynh sao? Huynh ấy sẽ gặp nguy hiểm à?"
Bên tán ngô đồng vào ban trưa, nàng có một loại cảm giác kỳ lạ, rằng người được nhắc đến ấy có thể là Ngọc Tự Hàn, bởi vì dựa vào thực lực của Thiên Hạ Vô Đao, trừ phi ám sát một nhân tài có thân phận như Ngọc Tự Hàn, bằng không bọn họ đâu cần phải cẩn thận đến thế, nhưng chung quy nàng cũng không thể xác định rõ ràng, mà lòng cũng chẳng an tâm, thế nên nàng muốn đi xem thử.
Khuôn mặt Tuyết hiện lên một vẻ kì dị.
Ngón tay của y cứng đờ.
Một sợi tơ đàn lỡ nhịp đứt đôi!
Y quan sát nàng, ánh nhìn ảm đạm: "Nàng khẩn trương lắm có phải không?"
Như Ca cau mày đáp:
"Huynh ấy là sư huynh của ta, ta tự nhiên là quan tâm đến người rồi."
Tuyết cười khẽ, nụ cười phảng phất như một dòng sông vừa đóng băng, mang một vẻ lạnh lẽo khó tả:
"Được lắm."
Nàng nghe mà không hiểu.
Tuyết nói tiếp: "Cho nên, hắn nhất định sẽ chết."
Như Ca kinh ngạc quát: "Ngươi nói gì?!"
Tuyết chậm rãi nở nụ cười thản nhiên với nàng:
"Bởi vì ta hận nàng."
o0o
Đêm thu.
Mưa phùn rét căm rơi xuống nền đá xanh, tích thành những vũng nước nho nhỏ, mặt đất ẩm ướt và trong suốt.
Sân đình trong cơn mưa càng thêm vàng son lộng lẫy, khí thế rộng lớn.
Bên mái hiên có treo một chuỗi chuông ngọc.
Dưới cơn mưa, chuông ngọc đinh đang khua vang...
Đêm nay, trời đổ mưa như thế.
Một vị nam tử ôn hòa như ngọc ngồi trên cổ xe lăn, người khoác áo vải xanh có vẻ phong phanh vô cùng.
Y nhìn chuỗi chuông ngọc.
Ánh mắt chất chứa một nỗi nhớ thương dai dẳng.
Huyền Hoàng ôm ra một chiếc chăn mỏng, thấp giọng bảo:
"Vương gia, trời đương trở lạnh, người nên cẩn thận giữ ấm."
Ngọc Tự Hàn cười nhạt, nhấc lấy tách trà trên chiếc ghế tròn bên cạnh, nhẹ nhàng nhấp lấy một ngụm Bích Loa Xuân (*). Y chỉ cần chút ít hơi nóng của trà, còn tấm chăn ấy không có cũng được. Hai chân của y từ nhỏ đã tàn tật, cho dù có đắp chăn lên cũng chẳng cảm thấy ấm áp.
Huyền Hoàng không nói gì.
Gã nhớ đến người thiếu nữ áo đỏ kia, nếu như nàng ở đây thì tấm chăn ấy hẳn đã phủ trên gối của vương gia rồi.
Bọn họ rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang đã gần ba tháng.
Thân thể của vương gia ngày càng gầy gò, đôi khi lại bất giác ngủ thiếp đi, đám ngự y lại không chẩn đoán ra bất cứ bệnh trạng gì, chỉ có thể phán là cơ thể suy kiệt.
Huyền Hoàng vô cùng âu lo.
Năm đó Ngọc phi vì khó sinh mà từ trần, đứa trẻ vừa chào đời đã yếu ớt đa bệnh, thêm vào tật điếc bẩm sinh, đến năm năm tuổi hai chân lại đột nhiên mắc phải phế tật khó hiểu, chẳng thể đi lại được nữa. Hoàng thượng nén lòng gởi nó đến Liệt Hỏa sơn trang, tách xa khỏi mọi tranh chấp trong cung đình, hy vọng nó sẽ tập luyện võ công để thân thể cường tráng. Vì để tránh tai mắt người đời, ông chọn cho nó một cái tên khác - "Ngọc Tự Hàn"
Ngọc Tự Hàn chính là Tĩnh Uyên vương.
Thanh Khuê, Xích Chương, Bạch Hổ, Huyền Hoàng, Hoàng Tông, Thương Bích - sáu người bọn họ chính là hầu cận mà hoàng thượng đã cắt đặt riêng cho Tĩnh Uyên vương.
Huyền Hoàng luôn theo bên cạnh Ngọc Tự Hàn, chiếu cố cho mọi sinh hoạt thường ngày của y.
Mưa bụi hắt lên chuỗi chuông ngọc.
Tựa hạt sương đọng trên ngọc bích.
Ngọc Tự Hàn đã thiếp đi tự lúc nào.
Trong cơn mộng mị, y dường như cảm thấy có chút lạnh lẽo, đôi mày tuấn tú khẽ chau lại...
----------------------------------
(*)chú: Bích Loa Xuân là tên một loại trà xanh của Trung Quốc.
Hết chương 12
-
Chương 13
Hải đường trổ ngập cả tán cây.
Những cánh hoa phấn hồng mềm mại rơi trên mặt đất.
Cậu bé chín tuổi ngồi trên cỗ xe lăn, cánh hoa lả tả rơi lên vạt áo xanh của cậu, hai tay cậu nhợt nhạt, một chiếc nhẫn ngọc bằng mỡ dê đeo lỏng bên ngón cái tay trái.
Dáng vẻ cậu yên lặng.
Yên lặng đến mức khiến cho mọi người xung quanh như quên mất đi sự tồn tại của cậu.
Yên lặng đến mức khiến cho ai nấy đều đau lòng.
Cậu không nghe thấy tiếng động, cũng không cách nào đi lại được, thế giới của cậu chỉ còn trơ lại sự tĩnh mịch.
Cậu có thể trông thấy hai đứa trẻ đang nô giỡn cùng nhau dưới tán hạnh.
Tiểu Phong sáu tuổi, áo vải màu lam, làn tóc khẽ xoăn, viên bảo thạch nơi tai phải lập lòe phát sáng. Nó nhảy từ trên cành xuống, tay cầm một quả hạnh nho nhỏ màu xanh. Tiểu Như Ca ba tuổi, mặt phấn sáng trong, vỗ tay hoan hỉ, nét cười thật rạng rỡ đáng yêu.
Tiểu Phong chìa quả hạnh nhỏ đến trước mặt Tiểu Như Ca.
Tiểu Như Ca nhón tay đón lấy, dè dặt nếm thử, hình như vị rất chua, mồm mắt cô bé nhăn tít lại, chua đến mức muốn phun ra cả chiếc lưỡi hồng bé xíu của mình.
Tiểu Phong bật cười.
Ánh mắt màu lam thâm thẫm, tựa sắc trời xanh biếc không gợn bóng mây.
Tiểu Như Ca dẫu môi, muốn Tiểu Phong cũng phải ăn một quả hạnh còn non như mình. Tiểu Phong chạy trốn, cô bé đuổi theo.
Hai người cứ thế vừa đùa vừa chạy xa dần.
Mặc dù không nghe được tiếng cười của bọn họ.
Nhưng, cậu có thể chứng kiến vẻ vui sướng của cả hai.
Trên xe lăn, cậu bé chín tuổi khe khẽ vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trắng đeo trên tay. Mắt nhắm lại, cậu nhớ ra đã lâu lắm không được trông thấy phụ hoàng. Ở Liệt Hỏa sơn trang, mặc dù thân phận của cậu là bí mật, nhưng ai nấy đều đối với cậu hết sức tôn kính. Sư phụ tận tâm truyền dạy võ công cho cậu, ưu ái cho cậu mọi sự săn sóc tốt nhất, thế nhưng cậu lại hâm mộ những điều trách phạt mà sư phụ dành cho Tiểu Phong và Kinh Lôi.
Bởi vì cậu là một người điếc.
Chẳng ai biết phải trò chuyện với cậu thế nào.
Thế gian này, cậu lặng yên đến nỗi chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của chính mình.
Có người lay cậu.
Một cánh tay mềm mại nhỏ xíu đang lay động ống tay áo của cậu.
Cậu hé mắt.
Hóa ra chính là Tiểu Như Ca vừa chạy đi ban nãy.
Dưới bóng hải đường rực rỡ sắc hoa, đôi má trắng noãn của Tiểu Như Ca hửng đỏ màu xiêm y, cô bé mỉm cười như bừng sáng!
Cô bé lúc lắc cánh tay của cậu, mũi chân khẽ nhón lên, đưa một quả hạnh xanh xanh đến sát bên môi cậu.
Cậu lắc đầu.
Cô bé dúi trái hạnh xanh ấy vào kẽ miệng của cậu.
Cậu quay đầu đi.
Cô bé trừng mắt nhìn cậu, đột nhiên, đáy mắt cô ngần ngận nước...
Cô bé bắt đầu khóc.
Cậu thở dài, vỗ về đầu cô, đón lấy trái hạnh, từ từ nhấm nháp...
Chua lắm!
Chua đến mức cậu như muốn bật dậy khỏi xe lăn!
Cô bé cười, sau đó miệng cô tạo ra một hình cong thật lớn.
Cậu không biết cô đang làm gì.
Cô bé kéo lấy tay cậu, đặt lên bờ môi mình rồi lập lại khẩu hình lúc nãy một lần nữa. Cậu có thể cảm nhận được những rung động trên da thịt của cô.
Cô bé bắt lấy một trái hạnh, bỏ vào trong miệng mình, vị chua khiến cả người run rẩy.
Sau đó, cô lại tạo ra khẩu hình ấy.
Cậu nhìn cô.
Hôm ấy, cô đã ăn tổng cộng mười sáu quả hạnh.
Chua.
Đó là từ đầu tiên mà cậu "nghe" được.
Sau hôm ấy.
Tiểu Như Ca thường xuyên đến tìm cậu "trò chuyện".
Lúc đầu, cậu không hiểu cô đang nói gì. Cô luôn tựa trên gối cậu, ngẩng đầu lên líu lo không ngừng, thoạt tiên thì nói thật chậm, về sau thì càng nói càng nhanh. Cậu dần dà cũng có thể bắt kịp.
Năm cậu mười lăm tuổi.
Như Ca chín tuổi ép cậu phải mở miệng "nói chuyện".
Cô bé bảo muốn nghe giọng nói của cậu.
Cậu không chịu.
Cô bé khóc một ngày một đêm.
Cậu cuối cùng cũng bị khuất phục.
Cậu không nghe được thanh âm bản thân, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc của mình đang cố sức run rẩy. Cậu biết thanh âm ấy nhất định rất khó nghe, bởi vì vẻ mặt của ả tỳ nữ vừa lướt qua cửa kia khó chịu đến mức như hận không thể bịt chặt hai tai lại.
Thế nhưng, Như Ca lại hoan hô không ngớt, lại còn dang rộng vòng tay ôm lấy cậu.
Cô bé nói với cậu rằng, giọng của cậu còn êm ái hơn tiếng ca loài chim nhỏ.
Cậu bị lời ví von của cô chọc cho phì cười.
Tiếng ca loài chim nhỏ ư?
Lời nói mới ngây thơ làm sao.
Dù vậy, chỉ cần cô bé có thể vui vẻ là được. Trên đời này, tiếng nói của cậu chỉ dành cho mỗi mình cô nghe mà thôi.
Câu đầu tiên mà cậu nói sẽ là...
"Như Ca."
__________________
-
Phủ Tĩnh Uyên vương.
Sân đình lúc xế chiều.
Ngọc Tự Hàn đang lặng lẽ ngủ yên trên xe lăn, y dường như cảm nhận được chút lạnh lẽo, làn mi khẽ lay động. Tà áo xanh của y trong ánh nắng hắt hiu đầu thu, hệt như một viên ngọc lạnh lẽo phát ra ánh sáng dào dạt.
Trong cơn mộng mị, y đã gặp được nàng.
Nàng thích y phục đỏ tươi, nụ cười cũng nồng nhiệt như một ngọn lửa. Nàng thích nép đầu lên gối của y như một chú mèo nhỏ, tâm sự với y mọi niềm vui nỗi buồn trong lòng mình. Nàng thích nhất là khua khoắn hai tay một cách hớn hở, kể cho y nghe Chiến Phong lúc ấy ra sao, bọn họ đi đến những đâu chơi đùa. Những lúc ấy, nàng vui sướng đến mức thần thái như bay bổng.
Về sau, nàng dần trở nên ưu sầu, nép đầu trên gối của y thật lâu cũng không nói lời nào.
Y chẳng biết phải an ủi nàng ra sao.
Bởi nỗi buồn thương và hạnh phúc của nàng không phải vì y.
Trong giấc ngủ say, bờ môi Ngọc Tự Hàn khẽ mấp máy.
Nếu cẩn thận nhìn kỹ, có thể nhận ra đấy là một thanh âm thầm lặng...
"Như Ca"
Buổi chiều thu ấy.
Ngọc Tự Hàn chầm chậm tỉnh lại, đôi mắt hé mở, nhưng y có cảm giác vẫn còn trong giấc mộng như trước.
Y đã trông thấy Như Ca.
Nàng mặc áo đỏ đẹp tươi, chống cằm tựa lên gối y, chớp mắt cười gọi:
"Sư huynh!"
Y lắc lắc đầu.
Buồn cười, chẳng lẽ chính mình vẫn còn đang ngủ mơ hay sao? Lạ thật, giấc mơ lần này sao lại chân thật như thế.
Gì chứ?
Sư huynh sao lại không để ý đến nàng?!
Như Ca tức giận, dùng sức lay lay đầu gối Ngọc Tự Hàn, lớn tiếng nói:
"Sư huynh, người ta vượt đường xá xa xôi như vậy đến tìm huynh, huynh lại chẳng mừng rỡ tí nào ư?! Không biết đâu, ta giận rồi! Huynh... Huynh mà còn không nói lời hoan nghênh ta, ta sẽ..."
Ngọc Tự Hàn nắm lấy tay nàng.
Một làn hơi ấm áp, trong buổi chiều đầu thu trở lạnh, từ mu bàn tay nàng truyền vào lòng bàn tay của y.
Như Ca giật mình thốt: "Ôi, tay của huynh sao lại lạnh như vậy?" Nói rồi, nàng mang hai bàn tay của y ấp vào đôi tay mình, nhẹ nhàng chà xát truyền hơi ấm.
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, trừng mắt với y: "Lúc rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang, huynh chẳng phải đã hứa với ta sẽ chăm sóc thật tốt cho bản thân mình ư? Tại sao lại ốm đi nhiều như vậy? Huynh nói chuyện không giữ lời, còn làm sư huynh người ta chi nữa, ta sẽ không tin tưởng huynh nữa đâu."
Ngọc Tự Hàn mỉm cười: "Sao muội lại đến đây?"
Như Ca phả hơi ấm vào lòng bàn tay của y, đôi mắt to lấp lánh linh động, cười bảo:
"Ta nhớ huynh, nhớ huynh nên mới đến đây đó. Sư huynh, chẳng lẽ huynh không chào đón ta ư?" Nàng mang theo miếng ngọc bội khắc hình rồng của sư huynh tặng cho, vì thế tiến vào vương phủ vô cùng dễ dàng.
Khóe miệng Ngọc Tự Hàn tràn đầy vui sướng, y vỗ vỗ đầu của nàng.
Như Ca hỏi:
"Sư huynh, gần đây người có cảm thấy không thoải mái hay không? Mọi thứ đều tốt đẹp cả chứ?"
Nụ cười của Ngọc Tự Hàn phảng phất như một làn gió thu dịu nhẹ:
"Ta khỏe lắm."
o0o
Liệt Hỏa sơn trang.
Duệ Lãng nói: "Trong cung truyền về tin tức, mấy ngày gần đây long thể hoàng thượng bất an, Kính Dương Vương và Cảnh Hiến Vương đều có những động tĩnh bất thường."
Kính Dương Vương và Cảnh Hiến Vương đều do hoàng hậu sinh ra. Kính Dương Vương đứng hàng thứ hai trong đám hoàng tử, còn Cảnh Hiến Vương đứng hàng thứ năm. Cả hai đều thèm thuồng ngôi vị hoàng đế, mười mấy năm qua vẫn trong đấu ngoài đá với nhau, rất nhiều bầy tôi cùng thế lực cũng bị cuốn vào trong vòng tranh đoạt này.
Liệt Minh Kính trầm ngâm không nói.
Duệ Lãng tiếp tục: "Kính Dương Vương và Cảnh Hiến Vương đều từng đến tận phủ Tĩnh Uyên Vương, thuyết phục Tĩnh Uyên Vương ủng hộ mình."
Tĩnh Uyên Vương chính là con trai độc nhất của Ngọc nương nương mà hoàng thượng sủng ái năm xưa, y nhận được sự thương yêu hết mực của hoàng thượng. Từng có lời đồn, nếu không phải Tĩnh Uyên Vương thân thể tàn tật, sợ là ngôi vị hoàng đế sẽ chỉ truyền lại cho mỗi mình y mà thôi.
Liệt Minh Kính nói: "Ngọc Nhi chắc không bày tỏ thái độ gì đâu."
"Vâng."
Liệt Minh Kính thở dài một hơi bảo: "Tiếc cho Ngọc Nhi thuở nhỏ thân tàn, lại không lớn lên ở trong cung, chẳng hứng thú với việc tranh quyền đoạt vị, đã phụ đi nỗi khổ tâm của hoàng thượng."
Năm ấy, hoàng thượng đưa Ngọc Tự Hàn đến Liệt Hỏa sơn trang, thật ra cũng có ý củng cố thế lực cho y. Liệt Minh Kính tự nhiên cũng muốn trông cậy vào Ngọc Tự Hàn, làm tăng thêm ảnh hưởng của mình trong cung. Tiếc thay, Ngọc Tự Hàn lại không để tâm đến, ông đành phải chuyển sang ủng hộ Kính Dương Vương.
Duệ Lãng lôi từ trong lòng ra một phong thư: "Kính Dương Vương có thư gởi đến."
Liệt Minh Kính nhận lấy rồi thả lên bàn, ông không xem cũng biết được bức thư này chắc hẳn là mời ông khuyên bảo Ngọc Tự Hàn đứng về phe của y.
Đôi mắt màu xám của Duệ Lãng khẽ nheo lại, cất tiếng:
"Chiến Phong đã trở về trang nửa canh giờ trước."
Thân thể Liệt Minh Kính rung động, thần quang trong mắt phát ra tứ phía:
"Hắn đã về rồi sao."
Duệ Lãng nói: "Chiến Phong ở trấn Bình An bí mật gặp mặt Thiên Hạ Vô Đao hai lần, tổng cộng nói chuyện với nhau nửa canh giờ. Thi thể của Tào Nhân Khâu treo trước Đoạn Lôi trang ba ngày còn Tạ Tiểu Phong được chôn ở phía bắc trấn Bình An tại một triền đê cận ao sen."
Liệt Minh Kính vươn người đứng thẳng, nhìn ra màn đêm mịt mờ ngoài song cửa.
Tiếng nói từ trong bóng tối truyền đến:
"Hắn giết Tạ Tiểu Phong rồi ư?"
"Vâng."
Liệt Minh Kính trầm ngâm một lúc, đột nhiên cười to:
"Được! Được! Quả nhiên rất giống!"
Ánh mắt của Duệ Lãng tối tăm, y lạnh lùng nói:
"Hắn thật nguy hiểm!"
Liệt Minh Kính xoay người lại, mái tóc bạc rậm rạp có vẻ gì đó hiền lành, nhưng vết sẹo đao trên gương mặt lại ngầm lấp lóe sắc lạnh: "Lãng Nhi, trong lòng ta biết rõ, ngươi không cần phải lo lắng."
Duệ Lãng cúi đầu, đáy mắt như có hoa lửa kích động.
Liệt Minh Kính hỏi:
"Ca Nhi hiện tại đang ở nơi đâu?"
Tâm tình Duệ Lãng khôi phục lại vẻ tĩnh lặng: "Tiểu thư đang ở tại phủ Tĩnh Uyên Vương."
Làn mi Liệt Minh Kính giần giật.
Sau đó ông ngửa mặt lên trời thở dài:
"Cũng tốt!... Chỉ tiếc... có lẽ là mệnh trời đây..." Phong Nhi và Ca Nhi rốt cuộc vẫn vô duyên với nhau, nghĩ đến đây, trái tim của ông như có một tảng đá lớn đè chặt, không thể cất lời được nữa.
Duệ Lãng thầm kinh ngạc.
Từ miệng Liệt Minh Kính chẳng ngờ lại có thể thốt lên hai chữ "mệnh trời".
Một Liệt Minh Kính từng tung hoành ngang dọc, có thể khiến càn khôn xoay chuyển, vốn chẳng hề xem chữ "mệnh" vào mắt...
Chẳng lẽ ông đã già rồi ư?
__________________
-
Sáng sớm.
Bánh nướng tỏa hơi nóng ngùn ngụt.
Như Ca hai mắt lấp lánh, nhìn Ngọc Tự Hàn từ tốn thưởng thức, không ngừng dò hỏi: "Thế nào? Có ngon không?"
Ngọc Tự Hàn gật đầu.
Y biết nàng sáng sớm đã vội vã làm bánh nướng cho y, trên trán lúc này còn lấm tấm mồ hôi. Y dùng ống tay áo lau giúp nàng. Thể chất của nàng đặc biệt dễ tiết mồ hôi, giống như bên trong cơ thể có một lò lửa vậy.
Như Ca đắc ý nói: "Vậy sư huynh nhất định phải ăn thật nhiều đấy, bánh nướng ta làm tiếng lành đồn xa, ở trấn Bình An từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng khen ta thạo nghề cả." Bất chợt, nàng nhớ đến Tạ Tiểu Phong, ánh mắt trở nên buồn bã, nhưng lập tức lại che giấu đi ngay.
Ngọc Tự Hàn mỉm cười bảo:
"Được."
Y lại cầm lấy chiếc bánh thứ hai lên.
Huyền Hoàng trong lòng lấy làm an ủi, từ khi Liệt tiểu thư đến vương phủ, việc cơm nước của Vương gia ngày một tăng nhiều. Mặc dù người vẫn còn gầy như trước nhưng dần dần sẽ cải thiện được đáng kể.
Như Ca bưng tách trà đến bên Ngọc Tự Hàn, bảo: "Ăn nhiều bánh nướng sẽ khát nước đấy, huynh uống đi."
Ngọc Tự Hàn mang một chiếc bánh bỏ vào trong tay nàng, nói:
"Muội cũng ăn nào."
Như Ca cười bảo: "Ta chẳng ăn nổi thứ này nữa đâu, hồi dạo việc bán buôn ế ẩm, ta ngày nào cũng phải ăn bánh nướng còn thừa lại, ăn đến phát ngấy đi được!" Nàng nhặt một chiếc bánh đậu xanh lên, nhấm nháp một cách thỏa mãn: "Ôi, không ngờ bánh điểm tâm lại ngon như vậy, sư huynh, huynh nên tặng cho người đầu bếp làm món này thêm ít tiền đi, tay nghề của y cao lắm đấy!"
Ngọc Tự Hàn thưởng trà nhìn nàng, trông nàng hệt như một chú mèo nhỏ tham ăn, điểm tâm trên bàn được nàng ăn một cách ngon lành, vẻ mặt hạnh phúc khiến người ta bất giác như cũng cảm nhận được hương vị.
Như Ca ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi: "Huynh chỉ ăn hai chiếc bánh đã no rồi sao?" Nàng nhớ trước kia sức ăn của y đâu có ít như vậy.
Ngọc Tự Hàn đáp: "Ừ"
"Sao lại thế chứ!!" Như Ca bất mãn nói: "Ta mặc kệ, vất vả lắm ta mới làm được bánh nướng, huynh chỉ ăn mỗi hai cái, ta sẽ đau lòng lắm!"
Y vuốt đầu nàng.
Nàng né tránh, vẻ mặt tủi thân: "Huynh ăn ít như vậy chắc chắn là chê ta làm bánh khó ăn có phải không, nói cho huynh biết, ta thật sự rất đau lòng đấy!"
Ngọc Tự Hàn mỉm cười bất đắc dĩ, đành phải bắt đầu ăn chiếc bánh thứ ba.
Như Ca cao hứng cười rộ, cũng nhặt lấy một chiếc bánh mà ăn:
"Sư huynh, ta ăn cùng với huynh nhé... Ồ, bánh của ta thật sự cũng không phải được người khác thổi phồng, vị bánh vừa xốp vừa mềm, hương thơm ngào ngạt, khiến ai ăn cái thứ nhất rồi lại nghĩ đến cái thứ hai, ăn xong cả hai lại muốn..."
Trong phòng.
Có hai người đang ăn bánh nướng một cách vui vẻ.
Huyền Hoàng lặng nhìn, trong lòng chợt thấy xúc động.
Đột nhiên, ngoài phòng truyền đến tiếng hô:
"Cảnh Hiến Vương cầu kiến."
o0o
"Cô chính là Liệt Như Ca?"
Một thiếu nữ vận áo màu vàng tươi tò mò quan sát nàng.
"Đúng vậy." Như Ca cũng hiếu kỳ ngắm nhìn vị thiếu nữ áo vàng ấy, hai mắt ngời sáng hỏi: "Ta đoán, cô là Hoàng Tông có phải không?"
Cô gái hé cười: "Thông minh thật, ta chính là Hoàng Tông, cô làm thế nào mà đoán ra được?"
Như Ca cười đáp: "Đơn giản thôi, cô với Bạch Hổ cùng nhau ra vào, trong sáu thị vệ của Ngọc sư huynh cũng chỉ có một người con gái." Huống chi, cô ta lại mặc áo vàng.
Hoàng Tông nói: "Vẫn biết tên của cô nhưng ta lại chưa bao giờ gặp gỡ. Huyền Hoàng bảo, cô đối với Vương gia tốt lắm." Hai tay cô chắp lại, trịnh trọng nói: "Người đối xử tốt với Vương gia chính là ân nhân của Hoàng Tông này, về sau nếu có việc gì sai phái, cô cứ gọi ta là được."
Như Ca cũng nghiêm chỉnh bảo: "Nghe những lời này của cô đủ biết cô đối với Ngọc sư huynh rất tốt, người đối tốt với sư huynh chính là bằng hữu của Như Ca."
Hai cô gái nhìn nhau cười, cảm giác tâm đầu ý hợp, hệt như bạn bè cũ lâu năm gặp lại.
Như Ca và Hoàng Tông bắt đầu trò chuyện cùng nhau.
"Ta thấy Huyền Hoàng khá nhiều nhưng lại rất hiếm khi gặp được Bạch Hổ; còn Xích Chương, Thanh Khuê, Thương Bích và cô chỉ nghe qua tên mà thôi."
"Phải, ta luôn ở Vương phủ đợi lệnh. Vương gia không thích có nhiều người đi cùng."
"Võ công của cô hẳn là cao lắm?"
"Ừm, không biết Trường Hà kiếm của ta và Liệt Hỏa quyền của cô, thứ nào lợi hại hơn nhỉ?."
Như Ca thoáng chột dạ: "Ta kém cỏi lắm."
Hoàng Tông lắc đầu: "Năm ấy tại đỉnh Hoa Sơn, Liệt trang chủ với đôi Liệt Hỏa quyền chiến thắng Đao Tuyệt Phách của Thiên Hạ Vô Đao, dần dần lan tỏa khí thế bá chủ võ lâm, Liệt Hỏa quyền cũng vang danh thiên hạ, làm sao mà kém cỏi được chứ?"
Như Ca ngầm siết chặt đôi tay. Chẳng ai biết, nắm tay của nàng không hề có sức mạnh, dường như nguồn chân khí đang bị vật gì đó phong tỏa, khiến cho Liệt Hỏa quyền xuất ra không hề có uy lực như trong truyền thuyết.
Như Ca chuyển sang đề tài khác: "Ta đến đây đã hai ngày rồi, dường như cô không có mặt trong phủ."
Ánh mắt Hoàng Tông trở nên buồn bã, cô than thở: "Ta cùng Bạch Hổ đi tìm kiếm thần y."
"Thần y ư?" Như Ca hoảng hốt: "Ngọc sư huynh..."
"Chắc cô cũng đã nhận ra rồi."
Như Ca chăm chú nhìn Hoàng Tông.
"Vương gia ốm đi rất nhiều, hàng ngày chỉ có thể dùng chút ít thức ăn, thân thể cực kỳ mỏi mệt, thời gian thiếp đi càng lúc càng dài." Hoàng Tông lo lắng nói: "Hầu như toàn bộ ngự y trong cung đều đã đến xem qua, nhưng lại không đoán ra nguyên nhân căn bệnh, chỉ có thể bảo là cơ thể suy nhược. Làm sao mà vô duyên vô cớ lại đột nhiên suy nhược? Bọn ta e là người mắc phải bệnh lạ."
Cõi lòng Như Ca chùng xuống, sự việc nàng luôn canh cánh ban đầu quả nhiên đã xảy ra rồi.
"Liệu có phải do người khác hạ độc hay không?"
Nàng nghĩ đến những lời mình nghe được tại Thiên Hạ Vô Đao thành.
Hoàng Tông giật mình thốt: "Hạ độc à? Là ai có lá gan lớn thế chứ?"
Như Ca mím chặt môi, mặc dù nàng chưa từng sống trong cung, nhưng những lời đồn đãi của dân gian lưu truyền về sự tranh đấu ở nơi ấy nàng đã được nghe qua.
Hoàng Tông chầm chậm lắc đầu: "Chúng ta luôn cẩn thận với thức ăn của Vương gia, không thể nào gây ra sơ suất lớn như vậy."
Như Ca mỉm cười: "Thần y được mời đến rồi chứ?"
__________________