HAY §A^Ý BAN, POST TIẾP NHA BẠN
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!^_^!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!o0o!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! :slider::slider::slider:
Printable View
HAY §A^Ý BAN, POST TIẾP NHA BẠN
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!^_^!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!o0o!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! :slider::slider::slider:
bạn ơi post típ đi bạn .... đang hay mừ !!!! năn nỉ đóa
truyện hay wo'...típ đi ban...
thanks mọi người đã theo dõi nhá :kissing:
úy truyện đâu rùi ta vẫn chưa có ư tác giả đợi tác giả post đây :D
seo lâu rùi mừ bạn hok post típ zậy... bạn ơi truyện đang hay mừ.... làm ngóng chap mới wé ah
sorry nha bữa giờ Táo bận quá , thansk mọi ng vào ủng hộ nha :huglove:
Chapter 11: The boy from 13 years ago
Những tia nắng đầu tiên soi xuống giường đánh thức Yi Jung. Mở mắt. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt anh là Ga Eul đang ôm lấy Manson. Cả hai đều đang ngủ. Môi cô cong lên như đang cười.
- Vui đến vậy sao, con bé này
Yi Jung lẩm bẩm một mình.Anh đột nhiên nhận ra vẻ mặt cô lúc này rất giống mẹ anh. Dịu dàng và tuyệt đẹp. Ga Eul chớp mắt. Mở mắt, việc đầu tiên cô làm là cười với anh
- Chịu dậy rồi đấy ah?
- Giường này êm thật, ngủ ngon quá
- Này, cô lười thì nhận đi, đừng đổ thừa cho cái giường của tôi
- Ai nói tôi lười. Tôi chỉ thư giãn thôi
- Thư giãn áh? Trễ lắm rồi đó cô Hai
Đột nhiên Ga Eul trợn mắt, vẻ nghiêm trọng
- Trễ? Mấy giờ rồi
- 8h- anh đưa đồng hồ lên nhìn giờ
- Oh shit
Ga Eul chồm dậy thật nhanh, rồi phóng khỏi giường cũng nhanh y như vậy. Cô lao như tên bắn sang phòng bên kia, trong khi Yi Jung ngơ ngác nhìn theo, tự hỏi có chuyện gì. Hai phút sau, Ga Eul bước ra, quần áo chỉnh tề và chuẩn bị bước ra cửa
- Tôi đưa cô đi
Quay lại, cô nhìn anh, rồi phẩy tay
- Không cần. Tôi tự lái được
- Tiện đường thôi. Chờ một lát
10 phút sau, hai người đã ngồi trên xe.
Nhìn vẻ nhấp nhổm của Ga Eul, anh bật cười.
- Cô nhìn kiểu đó cái đồng hồ sẽ bị mòn đấy
- Hôm qua tôi đã bỏ việc giữa chừng rồi, hôm nay mà đi trễ nữa thì bị đuổi chắc
- Ghê vậy ah?
- Anh tưởng ai cũng là ông chủ lớn sung sướng như anh sao? Muốn làm thì làm muốn nghỉ thì nghỉ ah
- Không sướng vậy đâu
Giọng anh trầm lại. Ga Eul nhìn anh, rồi cô chép miệng
- Giờ tôi mới nhớ hôm qua đến giờ chưa ăn gì hết
- Cô lại muốn gì nữa đây?
- Đi ăn sáng. Anh cứ phải hỏi mấy câu dư thừa vậy mới được ah?
- Tôi tưởng cô sắp trễ mà
- Đã trễ rồi chứ không phải sắp
- Vậy mà còn đi ăn sáng?
- Trễ ít trễ nhiều cũng là trễ. Vậy tội gì phải hành xác vô đó giờ này. Trước sau gì cũng bị “dũa” mà
- Ok. Tùy cô. Vậy giờ đi đâu ăn sáng?
- Lái đi. Tôi chỉ đường cho
Họ ngồi ăn trong một quán lề đường. Giờ này quán đang rất đông khách, và cả chủ lẫn khách trong quán đều đang tập trung chú ý vô hai người. Dĩ nhiên là Yi Jung và Ga Eul chứ ai nữa
- Anh làm gì mà ngóay như giun thế?
- Có nhất định phải ăn ở đây không?
- Dù sao cũng lỡ đến rồi, ngồi yên chờ chút đi
- Tôi…
- Chưa tới mấy chỗ này lần nào chứ gì?
- Biết vậy sao còn đưa tôi tới đây?
- Vì anh chưa đến nên mới đưa anh tới đây. Sống ở Seoul mà chưa tới những chỗ như vầy thật là uổng nửa đời người đấy. Anh đã làm gì suốt hai mươi mấy năm nay vậy chứ hả?
- Làm những việc bình thường cô thấy đấy. Đâu có ai chết vì không ăn ở quán vỉa hè
- Dĩ nhiên là không chết nhưng anh đã bỏ lỡ nhiều đấy. Bây giờ tôi đang giúp anh bù đắp thiếu sót đây
- Vậy thật cám ơn quá
- Không có chi. Dù sao cũng là vợ chồng mà, đừng khách sáo
Ga Eul nói và bật cười. Nhưng tiếng cười của cô không gây phản ứng quá mạnh vì ở đây ai cũng cười nói một cách thỏai mái.
- Ga Eul ah
Tiếng gọi làm cả hai cùng quay lại nhìn. Jan Di bước về phía bàn họ, trong tình trạng mắt mũi đều tròn xoe
- Jan Di? Anh Jun Pyo. Chào
Jun Pyo vẫy tay với Ga Eul, trong khi Jan Di vẫn còn há hốc mồm
- Hai người làm gì ở đây?
- Ăn sáng, cậu thấy đấy
Ga Eul nhún vai cười. Jun Pyo nhăn mặt
- Em hỏi gì mà ngốc thế
- Anh có im ngay không?
- Này em điên đấy ah, tự dưng lại cáu
- Em đang điên đây
Jan Di nói, mắt liếc Ga Eul muốn xẹt lửa.
- Hai người ngồi cùng đi. Quán đang đông khó tìm chỗ lắm
Ga Eul kéo ghế ra. Jan Di ngồi xuống, vẫn còn ấm ức
- Tớ nghe nói là cậu đi thực tập hả?
- Uh, lên máy bay sao hôm cậu về. Nên tớ chưa có cơ hội “hỏi chuyện” cậu đấy
JanDi nghiến răng, nhấn mạnh chữ “hỏi chuyện” với ánh mắt tóe lửa. Ga Eul hiểu cô bạn chỉ lo lắng cho mình thôi, nên cô không tìm cách đối đáp, chỉ cười hiền lành
- Hôm nay chắc Seoul ngập mất. So Yi Jung mà lại xuất hiện ở cái chỗ thế này
- Ya anh nói chỗ thế này là sao hả? Em vẫn tới đây mỗi ngày đây
Jan Di độp lại ngay khi Jun Pyo vừa nói hết. Và sau đó hai người bắt đầu cãi nhau chí chóe. Họ cãi lớn đến nỗi mấy người trong quán phải bỏ dở hết thức ăn mà quay lại theo dõi như coi tường thuật bóng đá. Ga Eul và Yi Jung chỉ còn biết nhăn răng cười trước cặp đôi nhí nhố này. Nhưng sâu trong lòng, có gì đó nhen lên như là ghen tị. Yêu và được yêu, thật là hạnh phúc. Thứ hạnh phúc đơn giản mà cả hai đều không có được.
JanDi và Ga Eul ngồi trong một quán ăn nhỏ gần nhà Jan Di, là nơi họ vẫn hay đến lúc còn đi học. Cả hai cùng im lặng, giữa quán ăn nhỏ và ồn ào. Hai người đều đợi cho đối phương lên tiếng trước. Và trong trò chơi này, bao giờ Jan Di cũng là người thua cuộc
- Cậu định cứ im như thế đấy ah
- Thì cậu cũng có nói gì đâu
- Tớ đang nói đây này
- Tớ nghe được mà
- Này, cậu cố tình không chịu hiểu đấy hả?
- Hiểu chuyện gì?
- Lí do tớ gọi cậu ra đây
- Chắc phải cậu muốn mời tớ ăn tối đâu nhỉ?
- Cậu giả vờ hay ngốc thật đấy hả Chu Ga Eul
- Cậu vẫn bảo tớ ngốc mà, quên rồi sao Jan Di?
- Phải gọi cậu là đại ngốc mới đúng. Thật là…Cậu nghĩ gì mà lại lấy anh ta thế hả?
- Cậu đang nói Yi Jung đấy ah?
- Chứ cậu nghĩ là ai?
- Tớ nói rồi mà. Dù sao anh ấy cũng tốt hơn…
- Thôi đóng kịch đi Ga Eul. Tớ mới quen cậu ngày đầu đấy ah. Cậu là lọai con gái chịu bị ép buộc như vậy sao?
- Đúng thật là không giấu được chuyện gì với Geum Jan Di cả
- Vậy nói thật đi xem nào. Tớ biết là phải có gì đó giữa cậu và anh ta
- Jan Di ah. Có nhớ tớ từng kể với cậu về cậu nhóc tớ gặp hồi 9 tuổi không?
- Dĩ nhiên. Mối tình đầu của cậu mà
- Tớ đã tìm thấy cậu nhóc đó rồi, Jan Di
Ga Eul nhìn thấy sự ngỡ ngàng hiện trong mắt cô bạn thân.
- Đừng nói với tớ người đó là….
- Đúng Jan Di ah, chính là anh ấy
Khỏang lặng kéo dài giữa hai cô gái. Jan Di kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Ga Eul hiểu được suy nghĩ của cô bạn thân, nên chỉ mỉm cười chờ đợi. Và đúng như cô đóan, khi sự kinh ngạc đi qua, Jan Di lên tiếng
- Nhưng Ga Eul ah, Yi Jung không còn là cậu bé 12 tuổi nữa. Anh ta…
- Tớ biết
- Cậu không biết đâu
- Tin tớ đi, tớ biết mà, Jan Di ah.
- Cậu biết được bao nhiêu chứ?
- Tất cả. Về những người đàn bà. Về gia đình anh ấy. Cả Eun Jae nữa. Tớ đều biết
- Vậy mà cậu vẫn đâm đầu vào?
- Tớ còn có thể gì khác?
- Cậu ngốc quá, Ga Eul ah. Anh ta sẽ không bao giờ yêu cậu
- Tớ biết chứ Jan Di. Nhưng dù sao đi nữa tớ vẫn phải làm như vậy. Thứ tớ cần không phải tình yêu của anh ấy. Chỉ cần anh ấy luôn mỉm cười, nụ cười thực sự, chỉ cần anh ấy hạnh phúc, vậy là đã đủ. Đến một ngày nào đó, khi anh ấy tìm được người anh ấy yêu thương, tớ sẽ để cho anh ấy đi
- Cậu thật là hết thuốc chữa rồi Ga Eul ah. Sao bao nhiêu năm mà vẫn ngốc nghếch như vậy chứ
- Biết sao được đây- Ga Eul nhún vai- Vậy mới là bạn của cậu chứ
Jan Di nhìn sâu vào mắt Ga Eul. Cô nhìn thấy sự quyết tâm không gì ngăn được. Ga Eul luôn là như vậy, khi đã muốn làm gì thì sẽ phải làm cho được, bằng bất cứ giá nào. Cô chớp mắt, quyết định đổi đề tài
- Ah Ga Eul này
- Huhm?
Ga Eul người lên với cái ống hút còn ngậm trong miệng
- Ngày 14 tháng sau cậu rảnh chứ?
- Tớ cũng chưa biết nữa. Sao vậy? Có chuyện gì cần tớ ah?
- Uhm…cũng không phải là chuyện quan trọng lắm. Chỉ là….uhm….
Ga Eul nhíu mày trước vẻ lúng túng của Jan Di
- Chuyện gì vậy, Jan Di?
- Uhm…chẳng là…tớ muốn….uhm…thực ra
- Này, cậu bị sao vậy hả Geum Jan Di? Có nói cho đàng hòang không thì bảo?
- Thì…uh…thì….hôm đó…là ngày cưới của tớ
Ngụm nước vừa uống vào nghẹn lưng chừng cổ khiến Ga Eul ho sặc sụa. Khi cơn ho vừa ngớt, cô ngước lên, trợn tròn mắt
- Ya Geum Jan Di, chuyện quan trọng vậy mà đến giờ cậu mới chịu nói với tớ hả?
- Uhm…tớ vốn không định cưới sớm vậy đâu nhưng bên nhà bên kia nói hôm đấy là ngày tốt trăm năm có một gì gì đấy nên phải cưới gấp còn. Mới đầu tớ cũng không muốn nhưng hôm nay đến nhà anh ấy tớ thấy tình hình căng thẳng quá nên thôi cứ gật đầu đại cho rồi.
Jan Di tuôn một tràng giải thích lằng nhằng khiến Ga Eul bật cười. Thật khó mà tin được Geum Jan Di lại có lúc luống ca luống cuống thế này. Vậy mà chuyện đó lại đang xảy ra trước mắt Ga Eul, như một phép màu. Phép màu của tình yêu
- Chúc mừng cậu nhé Jan Di. Ngày đó nhất định tớ sẽ đến
- Cám ơn nhé, Ga Eul ah
- Ya, cậu coi tớ là người lạ hay sao mà cám ơn kiểu đó hả?
Ga Eul đẩy nhẹ đầu cô bạn. Cả hai bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo của hai cô gái làm góc quán trở nên rộn rã
Chapter 12 : Part of the truth
Ga Eul trở về nhà sau cuộc gặp với Jan Di. Cô ngạc nhiên khi thấy Yi Jung đang nằm đọc báo trên giường. Nghe tiếng mở cửa, anh ngước lên nhìn, và mỉm cười khi thấy cô.
- Về rồi ah
Cô gật đầu, cảm thấy có gì là lạ. Thứ cảm giác này…như thể cô và anh là một đôi vợ chồng thực sự.Suy nghĩ đó khiến cô thấy mình hạnh phúc, nhưng rất nhanh thôi, cô đã tự nói với mình thôi đừng hy vọng. Hy vọng làm gì để rồi đau đớn khi nhận ra rằng mình ảo tưởng. Cứ bằng lòng với hiện tại đi, rằng cô có anh bên cạnh, dành cho cô những nụ cười và bàn tay ấm. Chỉ cần vậy thôi, lúc này, với cô đã đủ lắm rồi.
Khi Ga Eul đặt tay lên nắm cửa, chuẩn bị bước sang phòng bên thì giọng anh lại vang lên nhè nhẹ
- Khoan đã
- Huh?
Cô quay lại, nhìn anh chờ đợi. Anh đặt tờ báo xuống giường, nhìn cô một lúc, rồi lại cầm tờ báo lên. Anh cất tiếng với tờ báo che kín mặt
- Tôi đã cho Manson dọn qua phòng bên đó
Nín thở sau câu nói của chính mình. Yi Jung im lặng chờ đợi. Chính anh cũng cảm thấy ngạc nhiên với bản thân mình. Anh, đường đường là So Yi Jung mà lại phải hồi hộp chờ đợi phản ứng của một cô gái chỉ vì anh muốn cô ta ở cùng phòng với mình thôi. Đúng là nực cười. Vậy mà cái chuyện nghe qua tưởng chừng điên rồ đó lại đang diễn ra, ngay tại căn phòng này.
Không có tiếng la hét hay cằn nhằn. Giở tờ báo ra khỏi mặt, anh thấy cô đang nhìn anh chăm chú, rồi khẽ gật đầu
- Tôi biết rồi
Câu nói nhẹ tưng của Ga Eul khiến anh chưng hửng. Biết rồi? Chỉ vậy thôi sao?
Và anh càng ngạc nhiên hơn khi thấy cô bước về phía cửa lớn
- Này, cô đi đâu thế?
- Sang phòng khác
- Để làm gì?
- Ngủ chứ làm gì. Hôm nay anh lạ thế
Yi Jung thật không biết nên cười hay khóc. Ga Eul thường ngày luôn biết chính xác những ý nghĩ trong đầu anh khi mà anh còn chưa kịp nói ra, sao hôm nay tự nhiên lại ngờ nghệch đến vậy chứ
- Tôi tưởng là cô thông minh cơ đấy
- Liên quan gì đến thông minh ở đây?
Ga Eul cau mày, càng lúc cô càng không hiểu Yi Jung đang cố nói điều gì.
- Từ hôm nay cô sẽ ngủ ở phòng này
Lại là một khỏang dài nín thở. Rồi Ga Eul bật cười
- Sao không chịu nói từ đầu
Dường như Yi Jung chưa bao giờ hết bất ngờ vì cô gái bé nhỏ này.
“ Đúng là con bé kì quặc”
Anh lầm bầm, rồi giật mình nhận ra là mình đang vui đến mức phải bật cười, chỉ vì một cô gái đồng ý ở cùng một phòng với mình. Kinh ngạc vì phát hiện ra điều này, Yi Jung thôi không cười nữa, lúng búng tìm một câu gì đó để che lấp sự bối rối của mình
- Tôi tưởng là cô phải tự nghĩ ra chứ. Coi bộ tôi nên đánh giá lại trí thông minh của cô rồi
- Anh nói lòng vòng kiểu đó thì có thánh cũng không đóan ra được chứ nói gì tôi
- Chứ không phải tại cô ngốc sao? Lại còn đổ thừa
- Tôi đi tắm đây
- Quần áo của cô…
- Trong tủ phải không? Biết rồi
Ga Eul nhăn mũi như cố tình chọc tức anh, rồi mở tủ ôm mớ áo quần bước vào phòng tắm. Yi Jung lại bật cười trước vẻ trẻ con bất ngờ của cô. Đột nhiên anh nghe tiếng đổ vỡ vang lên từ phòng tắm. Lao ra khỏi giường, Yi Jung chạy đến trước cánh cửa đang đóng chặt
- Này cô có sao không thế?
Không có tiếng trả lời. Anh đập cửa mạnh đến nỗi khiến bàn tay đỏ ửng lên, nhưng kỳ lạ là anh lại không cảm thấy đau
- Cô không lên tiếng là tôi phá cửa đấy
Vẫn chỉ là sự im lặng kéo dài. Yi Jung tông mạnh vào cánh cửa mà quên mất rằng chìa khóa dự phòng nằm trong ngăn kéo ngay gần đó.
Ga Eul đang nằm dưới đất, trên người cô chỉ quấn hờ cái khăn lông. Máu vương vãi trên sàn và cả gương mặt cô. Yi Jung nhào đến ôm lấy cô
- Ya, mở mắt ra mau Ga Eul ah. Cô lên tiếng đi chứ
Gương mặt mới khi nãy còn tươi tắn giờ đây trắng bệch đến thảm hại. Giờ phút này anh thấy đầu óc mình rối beng lên, không còn nghĩ ra được phải làm gì. Cuối cùng, anh hét lên như mới chợt nghĩ ra
- Gọi xe cấp cứu. Nhanh lên
Anh bế cô đi giữa đám người làm đang tụ tập xì xầm to nhỏ. Bé Manson cũng đang đứng ngay cánh cửa, nhìn theo hai người với đôi mắt rưng rưng nước
Hành lang bệnh viện nửa đêm vắng ngắt. Người con trai ngồi trên dãy ghế chờ ngòai phòng cấp cứu. Bộ đồ trắng sang trọng trên người anh vương đầy máu. Anh dĩ nhiên chính là So Yi Jung
Tấm rèo được kéo ra, Yi Jung đứng dậy bước về phía người bác sĩ
- Ga Eul thế nào rồi Ji Hoo?
Người bác sĩ đó, cũng chính là Ji Hoo nhìn Yi Jung với cặp mắt hình viên đạn
- Cô ấy uống rượu mày có biết không?
- Hôm qua Ga Eul đi cùng tao
- Mày đã nghĩ cái quái gì mà để cô ấy uống nhiều như thế?
Đôi mắt ngày thường lúc nào cũng mơ màng của Ji Hoo giờ long lên, chĩa những tia nhìn sáng quắc vào Yi Jung
- Chuyện gì vậy, Ji Hoo? Ga Eul bị làm sao?
- Xuất huyết bao tử. Và không phải lần đầu. Sao mày để Ga Eul uống rượu?
- Tao không biết Ji Hoo ah
Ji Hoo sững lại, nhận ra mình đã cáu gắt một cách vô lí. Đúng là Yi Jung đã không hề biết, nhưng nghĩ đến khuôn mặt đau đớn của Ga Eul khiến anh không kiềm chế được. Ga Eul bỏ ra nhiều như thế, chịu đựng nhiều như thế, để rồi cuối cùng phải nhận lấy những đau đớn này sao? Yi Jung đã làm những gì mà xứng đáng nhận được tình yêu và sự hy sinh lớn lao đến thế?
- Đây là lần đầu tiên tao thấy Ga Eul thế này. Cô ấy bị làm sao?
Im lặng. Ji Hoo nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở lớn chờ đợi của Yi Jung. Thóang phân vân. Những suy nghĩ hỗn lọan trong đầu. Cuối cùng, anh thở hắt ra
- Lẽ ra Ga Eul không cho tao nói nhưng vì tao không muốn phải đi đám ma cô ấy nên tao phải nói với mày
- Chuyện gì vậy, Ji Hoo?
- Vào phòng tao đi, chuyện rất dài
Lại là một khỏang trắng tóat trước mắt. Ga Eul ghét màu trắng kinh khủng. Vì nhìn thấy màu này, thì cô cũng tự nhiên hiểu rằng mình đang ở nơi nào. Bệnh viện. Cô ghét hai chữ này thậm tệ. Cô ghét những cái bệnh viện, nơi mà cô vẫn phải thường xuyên vào vài lần một tháng. Nhưng nghĩ lại, nếu không có mấy cái bệnh viện mà cô ghét cay ghét đắng thì chắc cô đã chết lâu rồi.
Chống tay ngồi dậy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Ga Eul là một người đang chống tay lên má và… ngủ ngon lành. Cô bật cười, thấy lòng mình ấm lạ. Ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào tường, Ga Eul không rời mắt khỏi anh. Gương mặt này….Từng đường nét đã trở nên quen thuộc, đến nỗi dù nhắm mắt lại Ga Eul cũng có thể nhận ra. Đôi môi đột nhiên nở nụ cười
- Đang ngắm tôi đấy ah?
- Tôi đang nghiên cứu xem rốt cuộc anh có gì hay ho mà bọn con gái lại thích thế
- Có cô trong đó không?
- Tôi đang suy nghĩ xem thì anh lại phá
- Vậy thôi để tôi ngủ tiếp cho cô có thời giờ suy nghĩ
- Anh vào đây thăm bệnh nhân hay ngủ vậy hả?
- Chắc cả hai
- Ở nhà anh thiếu chỗ ngủ quá hay sao mà vào đây ngủ?
- Chỗ ngủ thì không thiếu nhưng ngủ ở nhà đâu có vui
- Anh…
Cơn ho rũ rượi khiến Ga Eul không nói được hết câu. Gương mặt đang tươi cười của Yi Jung lập tức trở nên tối sầm. Bật dậy, anh nhòai người về phía Ga Eul
- Có sao không?
Cô lắc đầu, vẫn ôm ngực ho sặc sụa.
- Để tôi gọi bác sĩ
Yi Jung chồm dậy nhưng cô đã nắm lấy tay kéo anh ngồi xuống. Cơn ho ngớt dần rồi ngừng hẳn, Ga Eul dựa lưng vào tường, thở một cách mệt nhọc
- Cô ….có sao không?
- Không- cô lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười. Nụ cười nhợt nhạt- Chắc bị cảm thôi. Làm gì mà anh cuống lên thế?
- Ga Eul ah- anh ngập ngừng nhìn cô- Tôi…biết hết rồi
- Biết?
- Về bệnh của cô…
Nụ cười rơi xuống. Gương mặt Ga Eul giờ càng trở nên nhợt nhạt
- Anh Ji Hoo nói cho anh biết?
- Uhm
- Anh ấy đã hứa sẽ không nói
- Sao lại không muốn cho tôi biết?
- Ơ….
- Sao Ji Hoo thì được còn tôi thì không?- giọng Yi Jung đột nhiên trở nên nghiêm túc
- Không phải vậy
- Vậy thì sao?
- Chỉ là…tôi
- Chỉ là cô không tin tôi. Phải vậy không?
Mặt anh chợt trở nên lạnh băng
- Anh sao vậy? Chuyện đâu có gì mà….
- Phải, chuyện không có gì. Chỉ là cô thà tin người cô mới gặp vài lần mà không chịu tin tôi? Chỉ là cô không muốn tôi xen vào chuyện của cô? Chỉ là….
Tiếng nói tắt lịm. Miệng anh bị khóa chặt bởi….môi cô. Mắt Yi Jung trợn to hết mức có thể. Đầu óc anh trống rỗng
“ Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?”
Phải mất vài phút sau, anh mới nhận ra chuyện gì đang diễn ra. Cô đang hôn anh. Chính thế đấy. Mớ dây thần kinh nãy giờ căng cứng vì suy nghĩ bắt đầu giãn ra. Nhắm mắt, anh hôn cô. Họ hôn nhau. Giữa căn phòng tòan màu trắng, thứ màu mà Ga Eul ghét nhất
Nép vào cánh cửa bên ngòai căn phòng đó, Ji Hoo nhìn hết những gì đang diễn ra bên trong. Anh mỉm cười, thấy mừng cho hai con người ngốc nghếch đó. Nhưng sao đôi mắt anh lại buồn đến thế? Không ai biết được, kể cả chính bản thân anh
bạn ưi!!! hay woa...bạn post típ đi....