post chap mới đi bạn ơi !!!
Printable View
post chap mới đi bạn ơi !!!
Chap 19
Cả bọn đập phá dữ dội. Người của TL từ trong cũng xông ra, hai bên đánh nhau ầm ĩ. Một lúc sau người của Queen rút về để lại ngổn ngang đổ vỡ. Cả hai bên đều có người bị thương nhưng dù sao thì TL vẫn bị nặng hơn. Cả bọn kéo về đến nơi thì Quỳnh gọi Linh và Tuấn ra nói chuyện:
- Tôi có chuyện muốn nói với hai người.
- Chuyện gì vậy ?_ Tuấn
- Sao mặt chị nghiêm trọng thế?_Linh
- Tôi muốn hai người thay tôi quản lý trong một thời gian. Tôi phải giải quyết một số chuyện riêng nên ko có thời gian.
- Chuyện gì mà phải bỏ cả chuyện của mọi người vậy chị?_ Linh
- Linh đừng hỏi nữa_ Tuấn ngắt lời Linh, rồi quay sang Quỳnh_ Bà cứ giải quyết chuyện của mình đi, đừng lo gì. Cố gắng làm xong nhanh nhá.
- Uh. Tôi đi trước đây. Bye._ Quỳnh nói xong đi thẳng.
- Tại sao anh ko để em hỏi chị ý?_ Linh
- Vì có hỏi nó cũng ko trả lời đâu. Anh biết tính Quỳnh mà.
- Anh ko thấy dạo này chị ý lạ lắm sao. Rốt cuộc là chị ý cí chuyện gì chứ?
- Đừng có quá tò mò. Yên tâm đi, xong việc nó sẽ quay lại. Đi thôi
Tối.
Quỳnh về nhà và chợt nhớ đến chuyện của Tl. Nó tức. Nó lại lôi rượu ra uống. Được một lúc nó ngà ngà say thì nó lôi điện thoại ra gọi:
- Quân, đến nhà tôi ngay, nếu ko đừng có trách.
Nói xong nó cụp máy luôn và lại tiếp tục uống. Một lát sau, Quân đến nhà nó. Cả ngôi biệt thự lớn tối om, và trong nhà chẳng có ai ngoài nó. Vừa nhìn thấy Quân, nó liền nhảy ra trước mặt, quát om sòm:
- Cậu nghĩ mình là ai hả? Ai cho phép cậu đánh lén người của tôi? Tôi ko nói thì cậu tưởng tôi hiền đấy hả?_ Vừa nói nó vừa thò tay lên xách cỏ áo Quân.Ko để Quân nói lời nào, nó tiếp_ Cậu là một thằng khốn, THẰNG KHỐN
Nói xong nó giật mạnh cổ áo Quân xuống khiến cậu ta ngã xuống sàn. Nó bước tới chỗ Quân, quỳ xuống bên cạnh rồi giơ tay tay tát bốp vào mặt thằng bé.
- Tôi nói cho cậu biết nhé. Những gì tôi lấy để uy hiếp cậu lần trước ko phải là tất cả những gì tôi có đâu. Những gì tôi biết còn nhiều lắm, đủ để ối người trong TL giật mình đấy. Đừng có làm tôi bực mình ko thì…. ko thì…..
Chưa nói xong nó đã thiếp đi, gục đầu lên ngực Quân. Quân nhìn nó lắc đầu. Quân biết nó đang cáu vì cái gì, vì chuyện hôm qua TL tấn công người của nó. Chính Quân đã ra lệnh đó. Nhưng Quân ko ngờ là người của nó kéo đến TL nhanh thế, còn để lại một bãi chiến trường khiến chúng nó phải tìm chỗ khác. Con nhỏ này dã man thật. Quân bế nó lên lầu, vô đại một cái phòng, rồi đặt nó lên giường. Hình như đúng phòng nó rồi thì phải, có xái ảnh đặt trên bàn kìa. Bỗng Quân khựng lại, vừa nãy hình như con bé này có nói nó biết chuyện gì đó bí mật của TL thì phải, là chuyện gì ta? Quân quay sang nhìn Quỳnh: “Chính xác thì cô biết chuyện gì của Thanh Long chứ ?” . Quân cứ ngồi ở ghế, miên man.
6h sáng ngày hôm sau.
Quỳnh tỉnh dậy và chợt thấy Quân đang ngủ trên ghế trong phòng mình. Nó chợt nhớ lại. Ngày hôm qua , người của nó đã sang đánh bọn Thanh Long chết tiệt, rồi nó lượn lờ lung tung sau đó về nhà uống rượu và hình như đã gọi thằng cha này đến và nói nhiều thứ. Chợt mắt Quân nháy nháy, nó liền đứng dậy trước mặt Quân.
- Ê, dậy đi. Bộ cậu coi đây là mình sao mà ngủ ngon lành vậy ?
- Uh…oh….. ( vẫn chưa tỉnh )
- DẬYYYYYYYYYYYYYYYY!_ Nó hét lên, và bắt đầu đạp vào người Quân_ Có dậy ko thì bảo ?
- Úi!
Quân lăn xuống dưới đất. Lồm cồm bò dậy thằng bé hét lên:
- Định ám sát tôi đấy hả bà chằn._ Quân gắt
- Ăn nói kiểu gì đấy. Cậu ngủ ở nhà tôi tự nhiên như ruồi rồi lại ngang nhiên chửi tôi thế đó hả?!
- Chính cô gọi tôi đến đấy chứ. Xong rồi thì ăn nói liên thiên.
- Khỏi nhắc, tôi vẫn nhớ. Mà những gì tôi nói lúc đó đều là sự thật đấy._ Nó đột nhiên lạnh lùng rồi nhấn mạnh từng chữ rành rọt_ Tôi ko đùa đâu.
- Cô nhớ được lúc say mình nói gì sao? Giỏi quá nhỉ!_Quân m**** mai.
- Ít nhất là giỏi hơn cậu_ Nó tiến sát vào chỗ Quân_ Nếu tôi là cậu tôi sẽ ko làm những việc ngu ngốc như mấy hôm trước đâu. Cậu biết tính tôi mà. Tôi đâu phải người thik nói chơi.
- Lại định đe dọa tôi nữa sao?
- Lần này tôi nghiêm túc hơn nhiều. Bí mật của Thanh Long cậu rõ hơn ai hết đúng ko? Vậy tôi sẽ nói một vài chuyện xem có quen ko nhé ? Uhm, một năm trước có một thằng bé đi ngang đường rồi bị xe đâm, nó…..
- Thôi đủ rồi, cô im đi._ Quân hét lên
- Sao thế, tôi còn đang nói dở mà. Ko muốn nghe nữa sao ?_ Nó nhếch mép_ Tôi chỉ nói suông thì sợ cậu ko tin nên phải đem một vài dẫn chứng cho nó xác thực_rồi nó cau mặt lại_Nào đồng ý tiếp tục nghưe lời tôi nữa hay ko. Tôi e cậu cũng chẳng có sự lựa chọn nào khác đâu.
- Cô độc ác hơn người khác tưởng đấy. Vẻ ngoài thiên thần còn bên trong là một con ác quỷ chỉ chực chờ để hút máu người.
- Vẻ ngoài thiên thần àh?! Ý cậu là tôi xinh phải ko?! Còn về con ác quỷ gì gì đó thì tôi tưởng chỉ ma cà rồng mới hút máu người ?
- Cô……
- Thôi được rồi. Tôi hỏi lại lần nữa, đồng ý hay ko ?
Quân nhìn thẳng vào mắt nó, vẻ mặt nó vẫn thản nhiên như thế. Quân ko ngờ rằng nso biết chuyện bí mật của TL thật. Và lúc này hình như cũng chẳng còn đường lui nữa rồi, con người đầy kiêu hãnh trong nó có lẽ phải đành chịu lép vế vậy. Nuốt nước bọt, Quân nói:
- Được. Tôi đồng ý
Hai ngày sau:
Kính coong kính coong
- Tôi ra ngay đây! _ bà quản gia chạy lạch bạch từ trong nhà ra nhìn thấy một cô gái khá xinh đứng ngoài cửa liền hỏi_ Cô tìm ai ?
- Thưa bà, đây có phải nhà của Đỗ tiểu thư ko vậy?
- Đúng rồi, mời cô vào nhà._ Rồi bà đem một ly nước ra_ Mời cô uống nước. Xin cô chờ tôi một lát, tôi sẽ lên lầu gọi tiểu thư
Bà quản gia leo lên lầu hai gọi Quỳnh xuống. Quỳnh bước nhẹ nhàng xuống dưới:
- Đan Nhân, cô sang đây rồi đấy àh?!
- Dạ. Tiểu thư dặn là tôi thu xếp sang ngay.
- Uh, vậy àh.
- Thưa tiểu thư, có chuyện gì vậy ?
- Àh_ Quỳnh liếc bà quản gia_ Ở đây nói chuyện ko tiện. Cô cứ để hành lý ở đó, rồi đi theo tôi._ Rồi nó quay sang bà qg_ Cô ko phải cất đi đâu, tí cô này sẽ mang đi ngay.
Nói xong, nó lấy xe chở cô gái kia đi mất. Chiếc xe dừng lại ở một quán café nhỏ:
- Rồi, xuống đi
Hai người tìm một bàn trống và ngồi xuống.
- Tiểu thư muốn tôi làm việc gì ạh?
- Ko có gì to tát đâu. Tôi muốn cô tìm đến chỗ một người và ………( nói thầm ). Thế nào được chứ ?
- Tất nhiên là được rồi. Tôi sẽ cố gắng. Nhưng người đó là ai ạh?
- Nguyễn Hưng , tổng giám đốc công ty xuất nhập khẩu lương thực Nam Phương.
- Vâng tôi sẽ làm theo lời tiểu thư.
Hai người cứ nói chuyện mà ko để ý rằng có một người đã nghe hết cuộc nói chuyện đó. Người đó rút điện thoại gọi:
- Điều tra lại về Queen cho tôi. Lại từ đầu
Chap 20
- Nhưng anh ơi, Queen đã nhường quyền cho hai người là bạn thân-Tuấn và cô em nuôi tên Linh rồi mà, tìm hiểu chi vậy anh?
- Bảo làm thì cứ làm đi. Nhớ tìm hiểu kĩ đấy nhé, từng chi tiết vào. Cố moi được những thông tin càng ít người biết càng tốt.
- Vâng. Em làm ngay đây.
Buổi tối, có một cô gái đang ngồi khóc trên một quãng đường vắng. Một chiếc xe ô tô đi ngang qua đỗ lại hỏi thăm:
- Cô ơi, cô làm sao thế ?
- Anh ơi, tôi ko biết mình phải….. làm gì nữa. Thực ra tôi…. tôi.. mới ở quên lên thành phố kiếm việc làm. Vậy mà vừa lên đến nơi đã bị lừa vào quán….. làm gái. Tôi bị bắt phải…..phải ….. ăn mặc thế này rồi bị ép phải ra tiếp khách. May mắn lắm tôi …. mới chạy trốn được… và …và cầm theo được mấy chục nghìn nhưng lại vừa… bị … cướp mất rồi. Sao tôi lại khổ thế chứ ?_ Cô gái nói, nước mắt lưng tròng.
- Người ko sao là tốt rồi. Thế cô tên là gì ?
- Tôi tên Nhân.
- Vậy hả. Đây tôi cho cô một ít, cầm lấy mà về quê
Nói xong người đàn ông định quay đầu lên xe đi, nhưng”
- Anh gì ơi!_ Cô gái gọi lớn
- Cô gọi tôi hả?_ người đàn ông quay đầu lại
- Dạ. Anh có thể…_ Cô gái ngượng ngùng_ đã giúp thì giúp cho trót được ko ? Tôi như này, thực sự là ko đi nổi.
- Àh thì…
Người đàn ông cúi xuống nhìn kĩ cô gái. Cô đang ngồi dưới đất, tren người mặc một bộ liền hai dây bằng lụa đỏ rủ xuống. Một trong hai cái quai áo trễ nải ko chịu làm đúng phận sự mà rớt xuống khiến một vùng trắng lồ lộ, đôi cao gót đã gãy gót chỏng chơ. Nhìn kĩ khuôn mặt cô gái, người đàn ông giật mình: Cô quá đẹp. Làn da trắng như tuyết nhưng trông lại rất tự nhiên, đôi mắt đen uơn ướt và đôi môi đỏ mọng cực kì gợi cảm có lẽ đã khiến nhiều người ước ao được chạm vào đó dù chỉ một lần ( người đàn ong có thể nhìn được cô gái rõ ràng vì cô ngồi dưới cột đèn cao áp. Phải nói cô trông quá quyến rũ, bất chợt người đàn ông cảm thấy khác lạ. Ông quay sang cô gái:
- Vậy nếu cô không ngại có thể đến nhà tôi ở tạm đêm nay.
- Được thế thì tốt quá. Cảm ơn anh nhiều_ Cô gái bất chợt ôm chầm lấy người đàn ông_ Ô, xin lỗi_ Cô gái vội thả ra_ Tôi vui quá. Mà anh tên gì vậy?
- Àh, tôi tên Hưng.
- Uhm.
Hai người leo lên chiếc xe ô tô rồi tiến về ngôi biệt thự của ông Hưng.
- Cô cư ngủ tạm phòng này_tay ông Hưng mở của một căn phòng_ phòng tôi ở phía đằng kia_tay chỉ một căn phòng khác_nếu có gì cô cứ gọi.
- Anh có thể cho tôi mượn một bộ đồ được ko? Tôi muốn thay cái bộ này ra.
- Đằng kia là tủ quần áo của vợ tôi, cô cứ lấy tạm mà mặc. Thôi tôi về phòng đây.
- Uhm, cảm ơn.
Ông Hưng đi về phòng. Nhân Nhân nhanh chóng bước vào phòng tắm. Một lát ( ko lâu lắm ), cô đi sang phòng ông Hưng, ông ta đang tắm. Cô nhanh chóng………….
Ông Hưng bước ra khỏi phòng tắm và á khẩu:
- Cô…..
- Xin lỗi, tôi ko thể tìm được bộ nào khác vừa với tôi ( đang mặc một bộ quần áo cực ngắn và cực mỏng luôn )
- Sao cô lại ở đây?
- Tôi ko ngủ được nên muốn sang đây nói chuyện một lát. Anh có rượu ko?
- Để tôi lấy.
Ông Hưng lấy ra một chai rượu. Hai người bắt đầu uống
- Vợ anh đâu rồi?
- Cô ấy phải đi công tác vào tháng.
- Vậy chắc anh ở nhà “buồn” lắm
- Gì chứ…
Một lát sau, hai người bắt đầu say ( chắc thế ). Cô nàng Nhân nhảy ra bá vai ông Hưng. Ánh mắt rực lửa nhìn nhau.
Và trong đêm có hai bóng người lao vào nhau. Ngoài trời gió mưa gào thét.
*********************************
- Anh, anh Quân ơi.Em điều tra lại về Queen xong rồi này. Đây, của anh_ Một thằng con trai đưa cho Quân một tệp nặng trịch.
- Uh, tốt lắm. Nhưng lần này lâu hơn lần trước đấy!
- Anh ko thấy nó dày hơn đấy ah ? Mới lại anh nói ko được bỏ sót chỗ nào nên mới lâu thế chứ. Thôi em có việc phải đi đây_nói xong chạy biến
Quân đọc tập giấy. Vẫn là những thông tin ấy, Quân thuộc lòng rồi. Nhưng….. lông mày Quân nhíu dần vào.
*********************************
Ở một chỗ khác
- Đây thưa tiểu thư. Những gì tiểu thư dặn dò tôi đều đã làm xong.
- Cô làm tốt lắm. Từ nay tôi và cô hết ân nợ, coi như ko còn bất kì quan hệ nào nữa
- Thưa tiểu thư…..
- Cô cứ nghe lời tôi đi.
- Đành vậy.
- Ngày mai cô về Trung Quốc đi. Cứ làm những việc đang làm và cứ coi như chưa từng biết tôi. Thôi tôi đi đây.
Nó bước đi, ko thèm nhìn lại một lần nào.
Chap 21
Trời mưa hoài. Có bão.
Mưa, sao mưa lạnh lùng đến thế. Từng giọt mưa như những mũi tên xéo thẳng vào tim người, chẳng cần biết người ta như thế nào. Mưa ích kỷ, chỉ biết có mình mình. Vì thế nên mưa cũng chẳng biết rằng có người cứ nhìn thấy mưa là muốn ói. Mưa tưởng mình đẹp sao? Tưởng mình cao sang lắm àh? Thật ra mưa chẳng là gì cả, cũng chỉ là những giọt nước mà thôi. Vậy mà mưa dám khinh những giọt nước dưới đất. Đáng ghê tởm. Mưa cũng thế, người cũng thế. Cứ khi nào thấy mình ở cao hơn một chút là thấy những người ở dưới chẳng là cái gì cả, chẳng khác nào đồ bỏ. Và họ sẵn sàng gây đau khổ cho người khác dưới những vỏ bọc thật tốt đẹp. Và những con người như thế đáng bị trừng phạt, phải chịu đau khổ gấp trăm ngàn lần. Trời ko phạt thì cứ để nó phạt cho.
Hôm nay mẹ nó về
Nó ra đón mẹ ngay cửa:
- Mẹ về rồi đấy ạh, mẹ đi đường có mệt ko?_ nó quay vào trong_ Cô Hoan , mẹ tôi về rồi.
Bà quản gia lật đật chạy ra xách đồ. Nó vẫn tíu tít hỏi thăm mẹ nó, vừa hỏi vừa cười vui vẻ. Mẹ nó nhìn nó, đờ người ngạc nhiên. Nó nhìn thấy bà Châu như thế thì làm vẻ ngạc nhiên:
- Ơ, sao mẹ cứ nhìn con như thế? Con dính gì ở mặt ạh ?
- Àh ….àh…..
- Thôi mẹ vào nhà nhanh, uống cốc nước cho mát.
Nó kéo tay mẹ nó vào nhà, ấn bà ngồi xuống ghế sopha rồi vào bếp đem một cốc nước cam ra:
- Mẹ uống đi cho mát._ Mồm nói, tay nó đưa cốc nước lên miệng mẹ nó
- Uh, cứ để đấy cho mẹ_ Bà Châu đỡ cốc nước từ tay nó
- Àh, để con bật tivi, có chương trình này hay lắm nhé
Quỳnh bước ra chỗ cái tivi, bật nút “tách” một cái. Âm thanh rồi hình ảnh bắt đầu hiện lên. Tivi đưa tin:
“ Theo tin chúng tôi mới nhận được, sáng ngày hôm nay, ông Nguyễn Hưng , tổng giám đốc công ty xuất nhập khẩu lương thực Nam Phương đã chính thức nhận được quyết định sa thải và bị trục xuất khỏi Đảng do những hành động vi phạm đạo đức người Cộng sản. Sự việc cụ thể như sau : Cách đây một tuần, ông Hưng có gặp một cô gái-hiện vẫn chưa rõ lai lịch- và đã qua đêm cùng với cô. Đoạn băng ghi lại đêm hôm đó đã bị phát tán khắp nơi trên mạng và rất nhiều ảnh được cắt ra từ đoạn băng trên đã dược gửi đến rất nhiều tòa soạn dấy lên một làn sóng dư luận. Phía công an lúc đầu nghi rằng đây là một hành động gian dối nhằm phá hoại ông Hưng, nhưng qua việc kiểm tra, đã xác minh được đoạn băng đó là thật, người đàn ông trong đoạn băng chính xác là ông Hưng, hình ảnh rất rõ nét; nhưng có một điều lạ là cô gái trong đoạn băng đó đã được làm mờ khuôn mặt ko thể định dạng, vì vậy chuyện phát tán đoạn băng được cho là có chủ đích. Hiện công an đang tiếp tục điều tra để tìm ra ai là người đã ghi lại và phát cuộn băng đó. Thông tin về sự việc này chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật. Sau đây là bản tin thời tiết.”
Nó tắt phụt tivi đi, quay sang nhìn mẹ nó. Bà Châu đang bất động, ko nói lên được lời nào. Bà thực sự ko thể ngờ người đàn ông đó, ong Hừng lại óc ngày hôm nay. Nó cười khinh bỉ:
- Mẹ ơi, mẹ ngạc nhiên lắm ạh hay mẹ đang tội nghiệp cho người đàn ông đó?_ Nó nói, mắt mở to “ngơ ngác”
Bà Châu quay sang nhìn đứa con gái của mình, mắt mở to nhìn nó, nhíu mày khó hiểu. Nó lại tiếp:
- Sao mẹ lại nhìn con như thế. Àh, theo con nhớ thì đó là ông bố dượng đầu tiên của con thì phải, mẹ ha?! Uhm, tội nghiệp chú ý quá, mẹ nhỉ?! Nhưng đành chịu, ác giả ác báo mà. Ngày xưa chú ý với mẹ mặn nồng vậy, khiến mẹ bỏ cả ba con con mà đi, khiến con trở thành một đứa con ko có mẹ bị bọn bạn học khinh bỉ, nên bi giờ bị vậy đáng mà. Mẹ ko cần thương xót đâu
- CÁI GÌ ???!!!
Bà Châu đứng lên hét rồi nhìn chằm chằm vào nó. Quỳnh vẫn giữ nguyên bộ mặt ấy, giữ nguyên nụ cười m**** mai trên môi. Bà đang ko hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà ko bà đang lờ mờ hiểu. Sự việc này ko phải là ngẫu nhiên mà tất cả hình như là do đứa con gái với chỉ số IQ 165 của bà gây ra. Sao nó lại đột nhiên ngoan ngoãn thế? Sao nó lại biết về người đàn ông mà bà quan hệ rồi dẫn đến việc li dị của bà với ông Quân-chồng bà chứ, khi đó nó mới chỉ có 5t thôi mà? Mà bà biết ông Quân đã ko hề kể xấu bà, ông ko phải là loại người đó. Vậy thì tại sao? Rốt cuộc nó đã làm những gì ? Và nó sẽ còn làm những gì? Những câu hỏi quay mòng mòng trong đầu bà Châu. Rồi mắt bà mờ dần, bà ngã vật ra đất. Trước khi ngất đi, bà còn nghe thấy tiếng nó và bà quản gia loáng thoáng:
- Bà chủ, bà chủ sao vậy?
- Mẹ cứ “an nghỉ” đi nhé. Quân, đến nhà đưa tôi đi chơi ( câu thứ hai là nói vào điện thoại nhưng do bà Châu ko nhìn thấy nên thành ra thế )
Quân phóng xe đến nhà nó. Nó phi thẳng ra ngoài. Bà quản gia nhìn nó:
- Tiểu thư, trời sắp mưa rồi còn ra ngoài sao? Với lại bà chủ….
- Cứ đem bả vô phòng rồi làm gì thì làm. Tôi đi đây.
Nói xong, nó leo tót lên xe Quân mất hút. Bà quản gia nhìn theo bóng nó, khẽ thở dài.
Quỳnh và Quân vẫn đang đi trên đường. Nó vòng tay ôm lấy eo Quân, đầu dựa vào lưng. Chiếc xe lao vun vút đi trên đường. Cơn mua sắp tới cũng ko thể ngăn cản nó. Hai đứa đã đi chơi khắp nơi, quậy tưng bừng thành phố lên. Vui. Quên hết tất cả.
Đêm
Hai đứa nó dừng lại khi đi hết con dốc cao để đi lên ngôi miếu trên đỉnh đồi. Phóng tầm xuống dưới, thành phố trong đêm đẹp lạ kì. Quân đi mua nước cho hai đứa, còn nó cứ đứng đấy, lặng im ngắm cái thành phố mà nó đã sống 6 năm nay. Lòng nó trống rỗng, chẳng muốn nghĩ gì nữa. Một lúc sau, Quân quay lại, trên tay cầm hai lon nước đưa cho nó một lon. Lại im lặng. Mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ riêng. Rồi nó phá vỡ sự im lặng ấy:
- Cuộc đời này khốn nạn nhỉ?!
- Cô có thấy cô đơn ko?
- Trông tôi có vẻ như thế àh ?
- Uh.
Chợt Quân kéo tay nó lại, ôm ghì lấy nó rồi đặt lên trên môi nó một nụ hôn. Dữ dội. Tay vòng ra sau lưng Quân, nó cũng đáp trả, mãnh liệt ko kém. Chớp rạch ngang trời, lại sắp mưa rồi nhưng chúng nó chẳng thèm quan tâm.
Đang hấp dẫn, nhanh post tiếp đi nào Lúm ui:huglove:
Mấy hôm nay giờ mới rảnh để đọc truyện này, công nhận hay:so_funny:
truyện hay dã man !!!^^
hâm mộ nv quỳnh quá !
có chút vấn đề này bạn : người ta nói em kết nghĩa chứ ko phải em nuôi !! ^^
Chap 22
Quỳnh đến trường, bước đi ung dung, hai tai cắm tai nghe của chiếc ipod màu đỏ. Đi đến gần cửa lớp thì nó nhìn thấy Quân, trên tai thằng bé cũng có tai nghe nhưng hình như là của điện thoại. Bốn mắt nhìn nhau nhưng chẳng phản ứng gì cả. Nó quay mặt đi vào còn thằng kia tiếp tục cuộc nói chuyện dang dở. Nó bước vào lớp, tiếng xì xào bỗng im bặt, tự dưng nó thấy có cái gì đó là lạ nhưng nó thây kệ. Nó vào chỗ ngồi, quay mặt ra ngoài, mắt khép hờ nghe nhạc.
Còn về phần Quân. Nội dung cuộc nói chuyện như sau:
- Thái. Tao muốn mày thay tao quản lý Thanh Long một thời gian.
- Mày lại làm sao đấy
- Chẳng sao cả, mày cứ làm thế đi.
- Mày ko nói được sao?
- Đó ko phải chuyện của mày.
- Chẳng phải mày chuyển đến trường đó là vì muốn hạ gục con nhỏ đó sao. Dạo này mày làm sao thế?
- Mày ko cần phải quan tâm. Mày cứ làm theo những lời tao nói đi._ Nói xong cụp máy.
Hết tiết hai, Linh và Tuấn đến tìm nó. Vừa thấy hai đứa nó đứng ở cửa lớp, cả lũ trong lớp đã đứng lên chào. Giờ nó mới nhớ ra, nó thấy lạ là vì bình thường bọn đó hay chào nó còn dạo này thì ko. Ba đứa nó kéo nhau lên sân thượng. Ngồi phệt xuống đất, dựa lưng vào tường, nó lại bắt đầu lim dim. Con bé Linh bắt đầu mở máy:
- Chị Quỳnh, em nghe nói chị đang cặp với tên Quân đẹp zai hử ?
- Gì thế?_Nó nhíu mày.
- Thì chuyện hai con người đứng đầu hai tổ chức đối đầu nhau và bản thân hai người cũng từng đánh nhau ác liệt giờ lại cặp với nhau. Chuyện đó cả cái thành phố này đồn ầm lên rồi._Tuấn trả lời.
- Anh nói thế thì ko phải lắm._Linh làm mặt ngộ_ Vì theo như thông tin mới nhất mà em nhận được thì tên đó đã tạm thời trao việc quản lý bang cho một thằng tên Thái, còn chị thì hiện tại cũng đâu có làm gì đâu. Nên em nghĩ nếu hai người có cặp bồ cũng đâu sao.
- Nói gì nhiều thế chứ, chẳng qua chỉ là một cái hôn thôi mà._ Nó nhắm nghiền mắt lại. Gió hiu hiu thổi, khẽ làm bay tóc mái của nó.
- Dạ, chỉ mỗi thế thôi ạh._ Linh mở mắt ra, to thiệt to, tròn thiệt tròn._ Thế mà em cứ tưởng….._ Linh quay sang nhìn nó mắt đang nhắm nghiền, khẽ lay _ Chị, chị ơi!
- Đừng gọi nữa, bả ngủ rồi, có gọi cũng vô ích._ Tuấn nhìn hai đứa nó rồi nói.
- Người đâu mà nhanh ngủ thế ko biết. Nhưng nếu chỉ một nụ hôn thì đâu đến nỗi ầm ĩ thế nhỉ? Mà chị Quỳnh cũng chẳng thèm quan tâm gì cả.
- Tính nó là vậy đó. Từ trước đến nay nó chưa hề thém quan tâm xem người ta nghĩ gì về nó, cứ việc nó thik thì nó làm_Tuấn nhún vai
- Nhưng anh Tuấn này, anh có thấy quan hệ giữa chị Quỳnh và tên Quân kia có gì đó ko bình thường ko? Em thì cứ thấy thế nào ý, khó hiểu.
- Tốt nhất là em đừng có suy nghĩ về mấy chuyện này nữa, và cũng đừng quan tâm quá nhiều đến những chuyện Quỳnh đang làm. Anh quen nó trước em anh biết, nó mà nổi giận thì ko biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu.
- Vâng, em nghe lời anh.
Tối.
Quỳnh ngồi im trong phòng, chẳng muốn làm gì cả. Tự dưng nó lại thấy
mệt mỏi quá vậy chứ. Nó cứ ngồi ấy, ngồi nhìn cái màn trời đên đặc pha trộn giữa hàng đống những thứ tạo thành một hỗn hợp ghê tởm, rồi đem phết lên cảnh vật. Nó thấy lợm giọng. Tại sao những việc lén lút thường được làm vào ban đêm? Vì đêm thường đồng lõa cho những hành động lén lút. Và nó cũng sẽ thế. Đêm ngày mai nó sẽ làm một việc gần như thế. Sẽ như thế. Tự dưng nó bật cười. Có tất cả bao nhiêu người đã từng gây đau khổ cho nó nhỉ? Nhiều quá đến chính nó cũng ko nhớ nổi. Nhưng ko sao, nó sẽ trả lại tất cả những đau khổ mà họ gây ra cho nó, từng người, từng người một mà ko ai có thể ngăn cản nó cả. Họ lấy lí do gì để ngăn cản nó chứ? Tuy những chuyện đó đã xảy ra quá lâu, nhưng dấu vết đã đâu thể phai mờ trong nó. Thời gian ư, chỉ làm tô đậm thêm lòng thù hận của nó mà thôi. Tính cách nó giờ như vậy là do bọn họ nhào nặn nên chứ đâu. Nó phải trả thù, phải trả thù. Ngày mai, con người tội đồ đã khiến nó dầm mình trong mưa mấy tiếng đồng hồ sẽ bị nó cướp mất cái mà anh ta cố công xây dựng. Cứ chờ xem.
Đêm ngày hôm sau, tại một quảng trường nhỏ.
- Chào mừng các bạn đến với chúng tôi ngày hôm nay. Chúng tôi hứa sẽ đem đến cho quý vị và các bạn một thế giới hip hop sôi động nhất.
- …….. ( vỗ tay )
- Và mở đầu cho chương trình sẽ là màn nhảy cực kì đẹp mắt của nhóm Jump in.
- Bis bis….
Ở trong hậu trường:
- Các ông nói chúng tôi ko thể ra sân khấu là sao? Rõ ràng là các ông đã quyết định cho chúng tôi nhảy rồi cơ mà_ Mấy cậu con trai đang nói chuyện với ông chỉ đạo chương rình
- Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi ko thể để các cậu ra sân khấu được. Có một vài lí do chúng tôi ko thể nói
- Lí do? Lí do gì chứ ?_ Một cậu bức xúc
- Xin lỗi nhưng ko thể nói là ko thể nói.
- Lí do gì mà lại ko thể nói vậy ông Phong ?_ Một cô gái xuất hiện
- Đỗ tiểu thư đấy ah? Cô và bà nhà dạo này vẫn khỏe chứ ?
- Cám ơn ông, chúng tôi vẫn khỏe. Nhưng ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi._ Nó cười mỉm
- Xin lỗi lí do này hơi tế nhị nên tôi ko thể nói với cô được, Quỳnh ạh.
- Ông ko nói tôi cũng đoán ra, chắc lại là công ty nào đó muốn chèn ép người mới phải ko ? Tôi nghĩ ông ko nên tiếp tay cho họ mới phải._ Nó nghiêng đầu nói
- Nhưng……_ ngập ngừng
- Ko sao đâu. Cứ để họ lên diễn, có gì tôi chịu trách nhiệm.
- Đành vậy_ quay sang chỗ mấy người con trai_ Cô Quỳnh đã nói thì mấy cậu cứ ra diễn như bình thường vậy, là tiết mục cuối đúng ko?! ( nói xong đi mất )
Mấy cậu con trai quay sang cô gái:
- Thực sự cảm ơn cô._ Một cậu con trai cúi đầu
- Ko có gì đâu. Các cậu cố diễn tốt nhé. Nhất là cậu đấy Minh._ Con bé nháy mắt rồi quay đi
- Ai đấy Minh ?_ một người hỏi thằng con trai tên Minh.
- Tao ko biết.
- Ko biết ( nhíu mày ). Thôi chuẩn bị đi.
Tuy nói vậy nhưng thực ra Minh thấy đứa con gái đó quen lắm ý, nhưng lại chẳng nhớ nổi xem đó là ai. Quỳnh àh, để xem nào…..
công nhận truyện này hay thạt !!!^^
đoạn cuối hấp dẫn quá !
mà công nhận bạn giỏi thật , viêt được nhìu dữ , thôi , cố gắng , tớ hoan nghenh !!!! ^^