-
Cánh cổng mở xịch ra, Trân Trân bật người đứng lên.
Vẫn người đàn bà lúc nãy.
Vừa nhác thấy bà ta, Trân Trân đã vọt miệng hỏi nhanh, vẻ hồi hộp không giấu được.
- Sao rồi hả dì?
Lần này Trân Trân đã được gặp may, dù thái độ, cử chỉ và giọng nói của người đàn bà hệt như cũ :
- Mau vào đi ! Bà chủ đang chờ cô ở phòng khách !
Không nhìn Trân Trân, người đàn bà lạnh nhạt.
- ÔI ! Có thật không dì?
Suýt nữa Trân Trân đã nhảy cẫng lên vì vui mừng nhưng cô đã kịp kềm chế. Níu lấy tay người đàn bà, Trân Trân lắc mạnh :
- Cảm ơn dì ! Cảm ơn dì nhiều lắm !
Lại tiếng cười nhạt nữa, tiếp theo là tiếng nói lạnh ngắt như đá tắm sương đêm.
- Cô nên để dành những lời ấy để nói với bà chủ đi ! Tôi không thích nghe đâu !
Từ lúc gặp mặt đến giờ, Trân Trân đã được người đàn bà "tiếp đãi" bằng không ít những câu nói đại loại như thế, vậy mà cô vẫn nghe khó chịu làm sao. Tuy nhiên đã có quyết tâm, nên Trân Trân gắng gượng làm vui vẻ lẽo đẽo theo người đàn bà vào nhà . ..
Và như thế là Trân Trân đã bắt đầu một cuộc sống mới của mình.
Điều đáng mừng là ngoài bà bếp, người đàn bà mà Trân Trân đã gặp hôm mới đến, bà ta luôn cau có, bẳn gắt với Trân Trân thì tất cả người trong gia đình từ bác tài xế đến chú làm vườn, rồi dì quản gia đều rất hoan nghênh sự có mặt của cô.
Nhất là dì Phương Minh.
Tối ấy khi Trân Trân được bà bếp đưa vào gặp bà, nghe cô kể lại mọi thứ, bà đã ôm Trân Trân vào lòng mà khóc :
- ÔI ! Thật khổ cho cả nhà con ! Bao nhiêu năm cách biệt giờ gặp lại kẻ còn người mất.
- Dì à !
Chờ cho sự xúc động trong lòng bà Phương Minh qua đi, Trân Trân mới rụt rè lên tiếng :
- Dì có thể cho con trú tạm ở đây một thời gian được không ạ ?
- Sao lại là trú tạm ! _ Bà Phương Minh kêu lên. _ Mẹ con đã tin tưởng mà giao con cho dì, thì dĩ nhiên con phải ở đây mãi mãi cùng dì, ngoại trừ khi bản thân con không muốn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Pé online rồi đó hả ?
Chị định post tiếp mà mỏi người quá, chờ xíu nữa nha .
-
truyện hay quá tớ đoán Gia Nguyên là cái anh chàng vừa ngồi cậnh Trân Trân và chắc là con trai dì Phương Minh :D không biết có đúng không :D hồi hộp quá :D thanks bạn post tiếp nhá :x
-
ơ
hồi trưa pé hok thấy
còn mí chươg nữa vậy chị?
đừg nói chị đánh từ nguyên cuốn sách ra lun nhaz
tội nghiệp mà dài lắm chị ah
thanks nhìu nhắm
có người cm cùg chị em mìnk rồi kìa, zui
^^
-
chị ui chị đâu mất tiu ờy
truyện rớt xuốg trag 2 ùi
tại ng` có nick tên Min cứ post mí cái truyện thiên thiên hoài làm rớt trag á
-
Hic hic , đánh được một đoạn rồi, tự nhiên bị mất hết, giờ phải đánh lại nè .* Buồn *
@ Moon : chị rảnh mà pé , post cho mọi người đọc.
@ Doll : Đoán trật rồi, nhưng sau này anh chàng đó sẽ liên quan với Trân Trân rất nhiều đó. Thanks vì đã cm.
:so_funny::so_funny::so_funny::so_funny::so_funny: :so_funny:
- Dì không ngại là con sẽ mang đến cho dì những phiền toái sao?_ trân Trân ngập ngừng _ Có con, dì sẽ thêm một gánh nặng.
- Con lại nghĩ bậy bạ gì vậy?
Bà Phương Minh nạt ngang :
- Nếu dì là người tính toán thế, chắc chắn mẹ con sẽ không gửi gắm con cho dì, hơn nữa, con nghĩ mà xem, từ lúc Phương Giao con gái dì theo chồng đến giờ, sớm tối dì ra vào chỉ có một mình. Muốn nói muốn cười cũng chả biết nói cười cùng ai. Dì đã có ý định tìm một đứa cháu họ về nuôi, may có con... Lẽ ra dì cảm ơn con nữa là khác, sao lại phiền hà.
- Thế còn dượng Minh đâu hả dì? _ Trân Trân dè dặt hỏi.
Thở ra nhè nhẹ, bà Phương Minh chép miệng :
- Ông ấy qua đời gần mười năm nay, sau một cơn tai biến mạch máu não. Lúc ấy Phương Giao mới vừa mười hai tuổi.
Bà Phương Minh có vẻ không vui sau câu hỏi của cô khiến Trân Trân chẳng khỏi bối rối.
- Con xin lỗi vì đã gợi lại chuyện buồn của dì.
Bà Phương Minh xua tay :
- Không biết thì con mới hỏi, nếu là dì, dì cũng thế. Vả lại chuyện vui là chuyện vui, chuyện buồn là chuyện buồn, cớ gì lại do con. Thôi được ! Cũng khuya lắm rồi, con đi đường xa thê, có lẽ mệt nhiều, để dì bảo bà bếp mang hành lý của con về phòng. Con tăm rửa, nghỉ ngơi cho khoẻ. Thư thả có thì giờ dì cháu ta tha hồ mà trò chuyện.
Quay vào trong ba Phương Minh gọi lớn :
- Dì Tư à ! Dì Tư ! Giúp tôi mang số hành lý này vào phòng nhé !
- Thôi dì ! Cũng nhẹ ! Tụư con mang được ! _ Trân Trân vội lắc đầu.
- Đừng cãi lời dì ! _ Bà Phương Minh gạt phăng._ Trông con mệt mỏi phờ phạc chừng kia.
Thì ra người đàn bà lúc nãy đã đụng Trân Trân " côm cốp" ngoài cổng là bà bếp nhà này.
Xớt lấy một cách gọn ghẽ chiếc túi xách trên tay Trân Trân, bà bếp nhếch nhẹ môi.
- Tôi phải mang những thứ này vào phòng nào đây , thưa bà?
- Bà cứ mang vào phòng cô Hai đi ! _ Bà Phương Minh đáp gọn.
- Sao lại phòng cô Hai?
Bà bếp sựng lại, mắt bà ta nhíu tít :
- Phòng trống thiếu gì, tại sao phải là gian phòng ấy. Cô Phương Giao biết được, cổ sẽ không hài lòng cho xem.
- Có gì lại không hài lòng !
Bà Phương Minh thản nhiên :
- Con hay cháu cũng đều là người một nhá cả.
- Vậy còn vật dụng trong phòng?_ Bà bếp nặng giọng.
- Hãy để cho nguyện đấy ! Trân Trran sẽ sử dụng. _ Bà Phương minh nhướng mày.
- Bà chủ à ! Bà nghĩ thế nào mà quyết định vậy ! Từ trước đến giờ cô Hai rất ghét đồ đạc của mình bị người khác sờ mó đến.
- Rồi tôi sẽ giải thích với con bé ! Nó chẳng phải là người không biết chuyện. Phần bà, _ bà Phương minh lừ mắt _ bà chỉ cần làm những gì tôi yêu cầu, đừng rắc rối lộn xộn.
Bị la, bà bếp tiu nghỉu, dù vậy bà ta vẫn cố ... lầm bầm :
- Hừ ! Lạ hoắc lạ huơ ở đâu . . . bỗng dưng đến nhận dì, nhận cháu, không chừng thấy sang bắt quàng làm họ cũng nên. Bà chủ so cả tin quá...Tới lúc vỡ lẽ ra thìc đã muộ, có hối cũng chả kịp.
- Nè ! Bà đang nói nhăng nói cuội gì thế?
Trong lúc Trân Trân đứng thẫn người ra với cảm giác có vật gì đó chặn ngang cổ họng, thì bà Phương Minh đã la lên :
- Bà hãy nhắc lại lần nữa xem !
- Ơ . .. Tôi nào có nói chi đâu. _ Bà bếp chối phắt._ Chắc bà nghe nhầm chi đó.
Rồi không thèm ngó ngàng đến Trân Trân, bà ta ngoe ngẩy xách giỏ đi trước.
Bà Phương Minh lắc đầu :
- Tính bà ấy là thế. Lúc nào cũng thắc mắc, thô lỗ, cộc cằn, được nỗi bà ta rất thật thà và được việc. Con đừng để bụng nhé.
- Dạ ! Không sao đâu dì ạ !
Chẳng muốn làm dì Phương Minh bận tâm vì mình thêm, Trân Trân đành gượng gạo đáp xuôi :
- Có lẽ dì ấy chưa hiểu con thôi !
- Con biết vậy thì tốt !
Bà Phương minh có vẻ hài lòng trước sự nhẫn nhịn " đúng chỗ " của Trân Trân.
- Thôi, con về phòng đi. Trong phòng đầy đủ tất cả. Có cả phòng tắm, nước nóng, nước lạnh, dì sẽ hướng dẫn con cách sử dụng. Tắm rửa xong xuôi, đi ngủ sớm cho khoẻ. À ! Quên nữa ! Để dì bảo bà bếp nấu cho con chén súp dằn bụng, bụng đói sẽ ngủ không ngon giấc !
- Không cần đâu dì !
Trân Trân thoáng nhăn mặt khi nghe hai tiếng "bà bếp" > Chẳng phải bà ấy vừa tiếp tục dằn mặt cô sao? vì thế, dù bụng đang đoi meo, đói đến mức không còn đủ sức để điều khiển đôi chân đã bắt đầu bước quàng xiên của mình, Trân Trân vẫn nuốt khan, nén lòng từ chối :
- Lúc chiều trên xe, con ăn vặt, mãi giờ vẫn còn no lắm, con chẳng muốn ăn gì nữa hết.
Bà Phương minh khoát tay :
- Một chén súp nhiều nhõi gì chớ ! Hãy để mặc dì đi !
Trân Trân không ngờ câu nói " Hãy để mặc dì đi " của bà Phương minh lại có nghĩa là bà tự tay mình mang chén súp nóng hôi hổi lên cho Trân Trân.
Đón chén súp nóng trên tay bà Phương Minh , Trân Trân vừa áy náy vừa xúc động đến rơm rớm nước mắt :
- Dì minh ! Con thật là hạnh phúc khi gặp được dì ! dì tốt với con quá !
- Xưa kia mẹ Hoàng Lan của con tốt với dì ngần ấy lần hơn nữa kìa ! _ Bà Phương minh chậc lưỡi.
Trân Traan cụp mi :
- Nhưng dẫu sao con cũng cảm ơn dì.
- Con đừng nhắc tới chuyện ơn nghĩa với dì, có được không?
-
truyện chưa tới đâu hết chị ui, cực cho chị wá
thuơg chị ghê
mẹ vừa bắt pé ăn bánh AFC tảo biển rồi uốg ly sữa
jờ muốn nôn hết ra ah
tội nghiệp pé chị post típ ih
thứ 7 chủ nhật đc nghỉ chị post nhìu nhìu nha
mi chị nè chuzzzzzz
-
Ờ , thương pé nè , còn nhỏ được mẹ lo thế mà đòi gì nữa .
chị post tiếp đây .
-----------------------------------------------------------------------------------
Bà Phương Minh nhăn mặt :
- Nếu con còn nói đến vấn đề ấy, dì sẽ giận con ngay tức khắc.
- Ôi ! Con xin lỗi dì !
Trân Trân bối rối khi thấy bà Phương Minh có vẻ giận thật sự :
- Con ... con..
Bà Phương ngắt lời :
- Dì đã nói rồi ! Dì không muốn nghe những lời khách sáo của con nữa. Tốt nhất là con nên ăn hết chén súp này rồi đi nghỉ ngơi sớm, dì cũng cần phải về phòng, còn một số giấy tờ dì chưa làm xong. Mọi chuyện mai mốt dì cháu ta ngồi lại tính toán sau !
Vỗ nhẹ vào đầu Trân trân, bà Phương Minh nhẹ nhàng nói tiếp :
- Nghe lời dì, ngủ một giấc thật ngon, sáng mai thức dậy, mọi thứ chắn chắn sẽ sáng sủa và tốt đẹp lên thôi.
Dì phương Minh đã tốt với trân Trân đến thế. Trân Trân cảm động không ít trước sự ưu ái của dì dành cho cô. Trân Trân càng không ngờ cô Hai Phương Giao, mà bà bếp luôn lấy ra để 'hù doạ" cô suốt ngày lại là một cô hai vô cùng dễ thương và thật là gần gũi.
Hôm Trân Trân đến, Phương Giao vẫn còn đang nghỉ mát cùng gia đình chồng cô ở Đà Lạt. Nhận được điện thoại của mẹ, hai ngày sau, vừa về tới SG là cô phóng vèo xe tới ngay.
Thấy mẹ đang ngồi trên băng ghế ngoài vườn hoa với một cô bé, Phương Giao ào tới, môi cười thật tươi :
- Em là Trân Trân đấy à?
Cô suýt xoa :
- Xinh và đáng yêu lắm. Hèn gì trong điện thoại mẹ cứ luôn miệng khen mãi, khen đến nỗi chị phát ghen lên được.
Kiểu cách chào khách thoải mái, tự nhiên của phương Giao đã giúp Trân Trân vơi đi phần nào sự căng thẳng và nụ cười nhẹ nhõm đã đến với cô :
- Chị cũng xinh và đáng yêu vậy ! Xinh đến không ngờ chị ạ !
Phải ! Lời trân Trân nói chẳng sai chút nào. Phương Giao chẳng những đáng yêu và xinh xắn mà còn đẹp, rất đẹp nữa là đằng khác. Và Phương Giao đã biết tận dụng khai thác đúng mức cái đẹp thiên phú ấy qua cách ăn mặc, trang sức của chính cô.
Hồi còn đi học, danh hiệu Hoa Khôi trường luôn thuộc về cô, chẳng mấy ai mỗi khi gặp cô mà không ghé mắt qua để được nhìn ngắm, chiêm ngưỡng. Đã quá quen thuộc với những lời khen tặng, vậy mà khi được Trân Trân khen Phương Giao vẫn thích thú ra mặt. Cô bật cười khanh khách :
- Ôi ! Không cần nhóc nịnh chị đâu ! Tự chị, chị cũng thừa biết mình xinh đẹp và đáng yêu đến dường nào rồi.
- Ái chà ! Phương Giao !
Bà Phương Minh la nhỏ
- Ai lại nói về mình bằng những lời lẽ như vậy ! Phải khiêm tốn một chút chứ.
- Ai dám bảo con gái mẹ không khiêm tốn ! Nguẩy đầu, phương Giao cong môi :
- Nếu không khiêm tốn con đã hét lên cho mọi người biết cùng, đâu cần phải hạ giọng chừng kia !
- Nhưng còn kẻ ăn người ở trong nhà? _Bà phương Minh ngắt lời con gái.
Phương Giao nhún vai :
- Con thấy... chẳng ai hết, nên con mới nói, mẹ lo gì .
- Có chắc không ?_ Trỏ tay về phía cụm hoàng lan, bà Phương Minh lườm dài._ Nhìn kĩ lại xem.
Không hẹn mà cả Phương Giao lẫn trân Trân đều nhỏm lên : thì ra là bà bếp.
Quay lại nhìn mẹ, Phương Giao tặc lưỡi :
- ngỡ ai xa lạ, chứ bà bếp hử? Bà ấy rất quý con, con "no" sợ.
và như để chứng minh lời "tuyên bố" vừa rồi của mình, Phương Giao băt tay làm loa gọi lớn :
- Dì Tư à !
Bà bếp ngẩng lên, nhận ra cô chủ Phương Giao bà te tái đi nhanh tới :
- Cô Hai ! Cô đến tự bao giờ mà tôi chẳng hay? Nghe bà bảo cô đi Đà Lạt với nhà bên ấy mà !
Nhướng mắt, Phương Giao gật đầu :
- Phải ! Là tôi có đi ! Tôi mới về tới thôi. Này ! tôi có mua nhiều quà lắm đấy, có phần của dì nữa. Tôi để tất cả ở trong xe, một lát rảnh rỗi dì ra mang hết vào hộ tôi nhé.
- Vâng, cô Hai ! Tôi sẽ ra lấy ngay /
Bà bếp khúm núm :
- Cô Hai à ! _ Đang nói, bà bếp chợt ngó dáo dác rồi nhỏ giọng :
- Tôi muốn báo cho co Hai một việc.
- Việc gì?_ Phương Giao thoáng khựng lại.
- Thì việc gian phòng của cô đó._ Bà bếp không giấu được vẻ hậm hực.
- Gian phòng của tôi thế nào? _ Phương Giao ngạc nhiên :
- Chẳng phải tôi đã gioa nó lại cho dì trông coi, dọc dẹp thường xuyên rồi sao?
- Đúng là cô đã giao vậy, ngặt nỗi bà chủ . . ._ Bà bếp ngập ngừng, bỏ lửng câu nói.
Phương Giao sốt ruột, hỏi dồn :
- Bà chủ làm gì?
Bà bếp ngần ngừ một lát rồi nói nhỏ :
- Cô biết không, bà đã lấy căn phòng của cô dành cho người khác ở.
- Người khác? _ Phương giao nhăn trán.
- Là ai thế?
-
bik là mẹ lo
nhưng mỗi ngày 4 ly sữa ai uốg nổi
mí ngày nghỉ thì 5 ly, trưa phải ăn thêm AFC
ác
chị ui bt chị onl lúc mí jờ vậy
cho pé bik để pé lên đọc khỏi phải chờ
chị có nick yh hok cho pé xin ih
nick của pé là heosua_dethuong49