-
_Đến rồi !
Tiếng Thoại vang lên kéo cô trở về thực tại. Cô nhảy xuống xe
_Mau quá vậy !
Thoại cười :
_Hình như em đang hồi hộp thì phải ?
Hạ uyên gật đầu:
_Hơi run
Nắm tay cô , anh kéo vào nhà
_Đừng có vờ nữa, trên đời này có cái gì làm em sợ đâu .
Cô cười vang:
_Đúng là hiểu em chỉ có anh
Quỳnh Như chạy ra mừng rỡ:
_Hạ Uyên!
Uyên vẫy tay:
_Làm cơm chờ chị dâu đó hả ?
Tiếg Hạ UYên vang vang , không có vẻ rụt rè thẹn thùng. Như biết con nhỏ bạn này , đừng mơ nắm bắt được linh hồn của nó
Thoại ấn tay Uyên vào tay Như :
_Giao Uyên cho em đó , anh đi gặp mẹ
Chỉ chờ có thế, Như kéo bạn ra ngoài sân , nhìn dáo dác , cô thì thào:
_Mi gặp anh Bằng chưa ?
UYên tỉnh bơ :
_Nhận quà rồi
_Quà gì ?
_Thì anh ấy gửi quà đám hỏi sắp tới của ta
Như nhăn nhó như khỉ :
_Sao kì vậy ta ?
Uyên thờ ơ:
_Kỳ gì? Người có vợ , kẻ có chồng. Bình thường thôi .
GIật áo Uyên Như nói:
_Không phải vậy đâu .Mi yêu anh ấy mà .
_Vậy thì sao hả ? Mi bảo ta giật chồng người ta hả ?Mi nên nhớ người ta chọn là anh họ của mi, mi nên vui mừng mới đúng chứ ?
Quỳnh Như im bặt vẻ bối rối. Hạ Uyên kéo Như vào nhà :
_Đừng lo cho ta nữa ta sẽ là bà chị dâu đáng kính của mi mà .
Như ì ra , Uyên ngạc nhi_ên :
Nè, ta chứ không phải anh Hùng mà nhõng nhẽo nha . KHông vào thì ta vào kẻo mẹ chồng qưở trách:
Như kéo áo Uyên lại giọng thật khẽ ;
_Hạ Uyên !
UYên chớp mi :
_Gì hả?
_Mi suy nghĩ kĩ chưa ?
_CHuyện gì hả ?
Hôn nhân rất hệ trọng , mi không nên làm theo cảm tính . KHông có tình yêu hôn nhân mau tan úa. Ta sợ ...
Hạ Uyên cười phá lên:
_Trời ơi , mi trở thành bà cụ hồi nào vậy ? Thưa cụ cụ nên lo cho mình đi
Như giận dỗi:
_Bình thường ta thấy mi rất khôn ngoan , bây giờ thi ngu xuẩn quá vậy đó
Uyên trợn mắt:
_Mi mắng ta? Sao vậy hả?
Sau mọt lúc đắn đo, Như đành thú nhận:
_Anh Thoại không yêu mi
Hạ Uyên xua tay :
_Đừng có giỡn như vậy , mích lòng lắm nha .
_Ta nói thật
Bấu vào vai Như , Uyên thở gấp gáp:
_Mi biết chuyện gì ?
Gạt tay cô ra Như nói:
_Mi là bạn ta , ta không đang tâm nhìn mi bị lừa dối . Có một lần ta nghe đưọc anh Thoại nói chuyện với dì Út
Hạ Uyên nóng nảy:
_Họ nói gì?
_Anh Thoại nói...
_Hạ Uyên ơi!
Tiếng gọi rất to của Thoại làm câu chuyện bị gián đoạn . Như hớt hơ hớt hải :
_Hạ Uyên nhớ giữ kín nha !
Hạ Uyên cười tủm tỉm cô lớn tiếng đáp lại :
_Em ở đây
Thoại nhìn Như khó chịu :
_Hai cô làm gì thì thào to nhỏ vậy ? Nói xấu anh hả?
Hạ Uyên nhí nhảnh:
_Anh có gì xấu mà sợ người khác bàn tán . Hội em chỉ bàn tính xem , hôm đám hỏi phải mặc áo màu gì thôi
Thoại cười:
_Vậy hả ?
Như bối rối:
_Dạ phải .
Thoại quay sang Uyên :
_Em vào giúp mẹ anh đi
Uyên gọi :
_Đi Như
Thoại ngăn lại:
_Anh nhờ Như chút việc , em vào trước đi
Hạ Uyên vừa khuất ở nghạch cửa Thoại đã nghiêm giọng :
_em vừa nói gì vói Uyên vậy?
Hai bàn tay Như vò nát chéo áo:
_Anh cũng nghe nhỏ Uyên nói rồi chỉ là tán gẫu thôi
_Em nói láo!
Như hết hồn:
_Em....
Thoại gằn giọng:
_Có phai em đã nói gì đó làm UYÊn nghi nghờ tình cảm của anh không ?
_Em không có
_EM đừng gạt anh. Em không biết nói dối, tất cả cử chỉ của em đã tố cáo em rồi . Như ơi em là em họ của anh đáng ra em phải đứng về phía anh chứ ?
Như nhỏ nhẹ:
_NHưng người nhỏ Uyên yêu là anh Bằng
Thoại gạt phăng :
_Em đừng nói nữa. Bây giờ người cô bé hận cũng là tên Bằng đó.Anh yêu Uyên anh sẽ mang hạnh phúc đến cô bé . Em nên tin điều đó .
Như lắc đầu:
_Anh không yêu nó
Mặt Thoại biến sắc:
_Em nói gì ?
Nhìn anh giận dữ:
_Em đã nghe hết những toan tính của anh về cuộc hôn nhân này . Anh chỉ yêu tài sản của nhỏ đấy thôi .
_Bốp...
Quỳnh Như lãnh trọn cái tát tai nẩy lửa của Thoại . Giọng anh rít lên:
_Đúng là nuôi ong tay áo. Nếu em còn ý định nói cho Hạ Uyên biết chuyện này nhằm chia cắt tay cảm của anh với Hạ Uyên thì anh sẽ không tha thứ cho em đâu .Thoại nện mạnh gót giày quay vào nhà. Như ôm một bên má đang ửng đỏ , nước mắt chảy dài
_Ồ! Nhà có khách mà trốn ra đây à? Lười biếng quá nha !
Giọng Tiến Hùng vang lên làm cô bối rối . Cô vội quệt nước mắt:
_Thấy người ta có đôi rồi buồn phải không ?
Cô đáp nhỏ , giọng vẫn còn sũng nước :
_Không có !
Hùng kéo vai cô:
_Em sao vậy?
Như cúi thấp đầu giấu đôi mắt nhoè nhoẹt và một bên má đau buốt .
_Trong nhà ngột ngạt nên em ra đây chờ anh .
_Vất vả lắm à?
_Không có
Xoay vai cô lại , giọng Hùng bàng hoàng :
_Em khóc hả ?
Nghe hỏi, bao nhiêu tủi hờn chợt đến . Như khóc nấc lên , đôi vai run rẩy .
Hùng lo lắng:
_Đã xảy ra chuyện gì ?
Như thút thít :
_Anh Thoại mắng em
_Tại sao ?
Như quẹt nước mắt :
_Anh Hùng à , anh Thoại không yêu nhỏ Uyên đâu . Anh ấy ton tính chuyện thừa kế của hồi môn .
_Anh biết rồi.
Như ngạc nhiên :
_Sao anh không nói với em ?
Hùng nhỏ nhẹ:
_Dù sao em cũng là em họ của Thoại . Anh sợ em buồn.Đẩy cô ra anh nhìn vào khuôn mặt đang cố che giấu năm ngón tay ửng đỏ . Anh kêu lên:
_Thoại đánh em ?
Như đưa tay lên che bên má đau rát . Hùng gỡ tay cô ra , đau xót :
_Thoại thật nhẫn tâm, em còn đau không Như
Như gượng cười:
_không sao
HÙng tự trách :
_Đáng ra anh không nên gieo vào lòng em mối nghi nghờ Như lắc đầu. Anh không có lỗi , là do em tình cờ nghe dì em và anh ấy nói chuyện . Em không ngờ anh ấy lại xấu xa như vậy. Hùng ôm cô vào lòng :
Em ra ngoài thuê nhà trọ đi , anh sẽ giúp em . Bao giờ học xong , anh sẽ đến nhà thưa chuyện với ba mẹ em .
Cô lắc đầu nguyầy nguyậy:
_Không được đâu.Mẹ em và dì không hiểu chuyện sẽ cho là em hư đốn
_Em định sống chung với người vì mục đích quên cả tình máu mủ hả .?
_Em không nói gì cho Hạ Uyên biết , anh đấy sẽ không có cớ bắt nạt em
_Em đành lòng sao ?
Như cắn môi:
_Em phải làm sao đây?
Vuốt lên mái tóc dài óng mượt của cô. Anh nói:
_hãy để mọi chuyện cho anh
Như dịu giọng :
_Một bên là bạn , một bên là anh họ , anh đừng để họ đau lòng nha anh .
Hùng cười:
_Uyên bảo em chằn nhưng anh chỉ thấy em hiền như ma sơ Cô bẽn lẽn nép vào ngực anh nhũ tìm nơi nương tựa . Cầu mong hạ Uyên đừng sa vào lưới tình của Thoại
Thức ăn được dọn ra bàn , Hạ UYên tíu tít bên dì của Như
_DÌ ơi! Mực chiên giòn dùng với nước chấm nào hả dì ?
_Dì ơi!Món sà lách này trộn thế nào cho ngon hả dì ?
Dì Út bở hơi tai với cô, bà nhìn Thoại cầu cứu . Thoại liền chen vào:
_Tất cả đều có trong sách, em từ từ xem nhé
Hạ Uyên cười:
_Tí nữa em sẽ mượn phòng sách của anh một chút đó nha .
_Tuỳ em . Mấy chút cũng được
Lâu quá không thấy Như vào, Uyên cứ nhìn ra ngoài
_Nhỏ Như này đi đâu mà lâu quá vậy cà?
Thoại đáp:
_Con nhỏ này dạo này hư lắm . làm gì quên đó. Có khi gặp Tiến HÙng quên cả đường về . MÌnh ăn đi đừg chờ .
Hạ Uyên lắc đầu:
_KHông có nhỏ đó , em không ăn.Co rỉ vào tai Thoại:
_KHông biết anh có bỏ gì vào trong thức ăn
Thoại cười
_Bùa yêu , em dám ăn không ?
NHón một miếng tôm chiên bột cho vào miệng , cô cười khì khì
_Ăn nhiều nữa là khác
Thoại nhìn me:
_Con mời mẹ
Dì Út khó chịu , bà không chịu nổi cung cách kém lễ phép của cô . Nhưng vì Thoại , bà đành mắt lấp tai ngơ
_Mọi người ăn đi
Chỉ chờ câu đó, Hạ Uyên ăn tự nhiên , vừa ăn vừa nói , làm thức ăn rơi vãi tứ tung. DỊ Út nhăn mặt còn Thoại cười như không có gì xảy ra .
Ăn xong cô vươn vai:
_Em lên phòng đọc sách nha
Nói xong cô phóng lên cầu thang .
Dì Út dằn đũa xuống bàn :
_Mẹ chịu hết nổi rồi
Thoại ôm vai bà ;
_Mẹ đừng nổi giận như vậy . Cố nhịn cô bé , không lâu đâu con sẽ xỏ mũi cô bé bướng binh này.
Thoại bước nhanh lên lầu . Tiếng ngáy của cô vang phì phò đến tận cầu thang. Thoại nhăn trán
Chờ Thoại đi xa , hạ uyên bật dậy . Cô lục lọi khắp phong sách nhưng không tìm thấy gì . Cô lẻn vào phòng anh . Một người ngăn nắp, cô thầm tiếc cho anh .Đang lục lạo , cô nghe tiếng chân anh . Hạ Uyên luýnh quýnh chui vào tủ áo , đóng lại .Thoại bước vào phòng, đến bên bàn điện thoại bấm số :
_Alô_.....
_Lúc này cô sao rồi
_.....
_Cái gì? Huỷ lễ đính hôn à , tại sao laị thế chứ ?
_....;
_Có lẽ chúng ta sơ sót chuyện gì đó
_....
_Tôi hả. KHông giống cô đâu. Nếu ở chỗ cô xảy ra chuyện như vậy tôi phải tiếnh hành nhanh cuộc hôn nhân này. Bằng cách nào à? Bằng cách gạo nấu thành cơmchứ sao
Tiếng cúp máy cái cộc làm Hạ Uyên thót tim. Cô không ngờ Thoại dám tính đến cách cưỡng bức cô Hạ Uyên tức giận lật tung mọi thứ . Cô có ý làm mọi thứ rối tung lên . Cuối cùng thứ cần tìm đã từ một quyển tạp chí rơi ra . KHông phải một mà là rất nhiều . Có lẽ Thoại lấy được cuốn phim từ chỗ cô .Hình nào cung bị anh lấy bút xoá nát khuôn mặt của Bằng ; Một cách ghen tuông bệnh hoạn .Trở về phòng đọc sách cô lan man suy nghĩ . Thoại mượn tay Yến Trúc đẩy cô rời xa Phạm Bằng. Thật là hèn hạ
_Em dậy rồi hả? Cứ ngỡ em thích đọc sách, ai ngờ lợi dụng phòng sách của anh ngủ một giấc dài
Uyên gãi tóc:
_Em quên nói, em có thói quen buồn ngủ sau khi ăn
Thoại gợi ý:
_Nếu em không bận việc gì, chúng mình đi hát Karaoke nhé
Uyên tán thành:
_Hát hò em thích lắm . Nhưng em phải báo cho ba mẹ kẻo mọi người trông .
Thoại quay lưng:
_Vậy em cứ gọi , anh đi chuẩn bị
UYên níu tay anh lại;
_thôi không cần ; mình đi liền đi . Đến đó em gọi điện luôn
_Ừ, đi
Hạ Uyên muốn mau chóng rời xa căn nhà của Thoại . Cô cảm thấy ghê tởm vô cùng . Ngồi sau lưng anh cô cứ nơm nớp lo sợ
_Karoke "777" ,Uyên giục :
Anh vô thuê phòng , em gọi điện cho ba mẹ
Thoại đưa điện thoại của anh cho cô . Cô xua tay :_
KHỏi , để em mượn điện thoại của chủ quán
THoại ranh ma :_
Anh bấm số cho em nói chuyện
Biết Thoại cố ý không cho cô gọi điện cho ai và muốn kiểm soát cô . Hạ Uyên đọc một loạt dãy số. Sau khi có tín hiệu , Thoại chuyền máy cho cô . Cô liến thoắng :
_Ba hả , con nè .
_Máy ai mà lạ vậy con gái
_Của anh Thoại , tối nay con về trễ ; Ba nói với anh Xuân Minh là chuyện anh nhờ con đặt phòng , con đặt rồi , la phòng số 777 ở tầng bốn . Nhớ nha ba .
_Ừ , đi chơi vui vẻ nha
_Ba yên tam , anh Thoại rất chiều con
Trả may cho Thoại cô cười:
_Anh chọn bài đi Anh rót bia ra ly :
_ANh nhuờng cho em chọn , kẻo lại bảo anh ăn hiếp em Nhìn ly bia sóng sánh , Uyên rùng mình :
_uống bia hả ?
_một chút thôi
_sẽ say đó
_không sao đâu
Hạ Uyên cầm ly ực một cái ngọt lịm. Cô nhăn mặt :
_Đắng quá
Thoại cười khoái chí :
_Em tài thật
Hạ Uyên cười giòn tan:
_Đưa micro cho em Cô cất giọng "Em sợ , có một ngày chúng mình cách xa. Em sợ ....em mất anh "
Thoại cười ngất:
_Không mất đâu em
THoại một ly , cô một ly . Hai người hò hát và khiêu vũ Thoại cố tình ôm cô thật chặt, mấy lần môi anh tìm môi cô , nhưng vừa chạm là cô ụa lên khiến Thoại phải dừng lại
_Em phải đi vệ sinh thôi
_Nhanh nhé Thoại cười nham hiểm, anh bỏ chút thuốc ngủ vào ly bia của Hạ Uyên .
Có một chút hơi men anh càng nôn nóng chiếm đoạt cô HẠ Uyên trở lại cô lè nhè :
_Tới phiên em hát , đưa micro cho em
Đẩy ly bia đến trước mặt cô , anh nói:
_Uống cạn ly bia này rồi hãy hát . KHông ngờ em hát cừ mà uống bia cũng cừ lắm
Hạ Uyên nhướng mắt:
_Đáng lẽ anh không nên yêu một người như em . Nhiều thói hư mà anh vẫn chưa biết đó thôi .
Thoại ôm vai cô:
_Anh hiểu chuyện đó mà . Từ từ anh sẽ dạy dỗ lại em
Gạt tay anh ra , cô nhừa nhựa :
_Không đâu , em không muốn thay đổi mình . Hạ uyên này mãi mãi là như thế
Cô cầm ly bia lên kêu gọi:
_Nào , anh cũng cạn đi chứ Thoại chỉ chờ có thế , cụng ly uống cạn.
Hạ Uyên hát nghuê nghao một bản tình ca
_Uyên này , hình như em không được vui khi ở cạnh anh . tại sao vậy ?
Hạ Uyên cười:
_Vậy hả ! Sao em không thấy điều đó?
_Có phải em vẫn còn yêu Phạm Bằng ?
Cô cười lạt :
_Anh ghen với anh ấy
_Làm gì có. Bằng sắp làm chú rể , lại đối xử không tốt với em .
Anh ghét hắn UYên chớp mi:
_Sao anh biết ?Thoại ngập ngừng, thì nhỏ Như kể anh nghe. Anh thấy em không nên nhớ anh ta nữa . Vô ích chỉ tốn công mà thôi , không khéo mang tiếng làm kẻ thứ ba chen vào giữa vợ chồng họ
_Anh nói phải đó, không nhớ , không nhớ nữa ...T
hoại kề vào tay cô thì thào _
Từ nay phải nhớ anh Uyên cười lớn :
_Nhớ anh hả, với tư cách gì ?
Thoại hôn lên má cô:
_Chồng tương lai
_Ừ há ! Mính sắp làm đám hỏi rồi . Em sắp làm bà xã của anh rồi Thoại xoay hẳn cô về phía mình , vội vàng hôn lên vùng cổ trắng ngần của cô .
Cô vùng vẫy:
_Anh làm gì thế ? Mình vẫn chưa cưới nhau cơ mà
Thoại trơ trẽn :
_Trước hay sau gì cũng vậy thôi . Anh sợ mất em , Hạ Uyên ạ . Hãy chiều anh đi
Uyên Uyê yếu ớt chống cự:
_Không được đâu , buông em ra !Thoại mặc kệ cô kêu ca , anh vật ngã cô ra chiếc ghế nệm . Bàn tay anh sờ soạng lên thân thể Hạ Uyên . Đang trong cơn loạn cuồng, Thoại bị hất tung lên , một cú đấm như trời giáng vào mặt làm anh té chúi nhủi xuống sàn gạch .
_Đồ khốn ! Cút khỏi đây ngay Phạm Bằng vội ôm Hạ Uyên lên . Cô khóc ngất trong tay anh .
Bằng siết chặt cô vào lòng :
_Sao khờ vậy hả Uyên !
UYên còn chìm trong cơn say , cô lè nhè :
_Em muốn biết anh có thật lòng yêu em không ?
Phạm Bằng nghe lòng đâu xót, anh lắc đầu :
_Em khờ quá, nếu anh không đến kịp thì em sẽ ra sao đây?
Nước mắt Hạ Uyên tràn ra khoé :
_Nếu có như vậy thì el tự hiểu rằng mãi mãi em không có anh . Hạ Uyên chỉ yêu đơn phương mà thôi.Áp má mình vào má cô,
Bằng ngọt ngào:
_Em không đơn phương . ANh yêu em nhóc ạ Lời nói tận đáy lòng của anh rơi vào hư không . hạ Uyên có lẽ đã ngấm thuốc ngủ , cô bé lả người trong tay anh . Bằng bế cô ra xe, anh lái xe về thẳng nhà Xuân Minh .
Xuân Minh nôn nóng :
_Sao hả?Đặt Hạ Uyên lên giường ,
Bằng đáp:
_Vừa kịp lúc , Tớ cho hắn một cú , đúnglà tên đốn mạt
Xuân Minh lắc đầu :
_Con bé này hết nói nổi. Nó muốn làm cái gì đây ?
Bằng cười :
_Chứng minh tình yêu, chỉ tiếc là quá liều lĩnh
Xuân Minh ngạc nhiên :
_Nó muốn thử lòng Thoại à ?
_Không ! Thử tớ
_Cái gì ?
Bằng so vai:
_Cậu lo đắm chìm vào bể tình ái , mà không hay mình giao trứng cho ác
Xuân Minh nắm ngực áo Bằng :
_Nói mau , đã xảy ra chuyện gì
Bằng đáp nhanh:
_Thì thêm một trang tình xử nữa chứ sao
_Tớ cấm cậu . Cậu đã có Yến Trúc sao lại tán tỉnh Hạ UYên nhà tớ nữa chứ.
_Thật lòng tớ cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này
Xuân Minh đay nghiến :
_Không ngờ , không ngờ !Cậu cũng nói như vậy được sao . Cậu làm như vậy khác gì đưa Hạ UYên nhà tớ vào con đường tuyệt vọng.Đoạn kết thế nào đây?Cậu thì ung dung đi cưới vợ , còn Hạ Uyên thì lại dùng cách ngu xuẩn để chứng minh một tình yêu vô vọng
Bằng gớ tay Xuân Minh ra , anh thở dài:
_Cậu tưởng tớ vui lắm hay sao ? Tớ luôn tự mâu thuẫn mình , tự dằn vặt bản thân. Nhìn Hạ Uyên buồn khổ hay rơi nước mắt , mình đau gấp bội lần . Yến Trúc luôn gây hiểu lầm và làm áp lực với tớ , khiến tớ tiến thoái lưỡng nam . Tớ chọn Yến Trúc là để bảo vệ Hạ Uyên (nghe câu này thấy ông này đêu giả , điên rồ, bực mình)
Xuân Minh hét lên:
_Cậu nguỵ biện(hét đúng rồi , nữa đi ), uổng công cho tớ xem cậu là bạn . Từ nay tớ yêu cầu cậu đừng tìm Hạ Uyên nhà tớ nữa . Cậu về đi .
Bằng buồn hiu:
_Nếu ngay cả cậu cũng không hiểu tớ (hiểu làm sao được đồ nguỵ quân tử) thì tớ không còn gì để nói .
Phạm Bằng đi vội vã , anh rạp người trên chiếc môtô kồng kềnh lao ra đường
Phạm Bằng đặt bút kí tên vào giấy tờ sáp nhập công ty , giao cho ông Hoàng tạm thời quản lý
Ba mẹ anh nói cũng có lý , dù ông Hoàng có quản lý nhưng trước khi đi cũng giao toàn bộ cho anh và Yến Trúc .Của anh không mất đi đâu( đọc đoạn này sao thấy ông này hám của vậy trời , chẳng hiểu gì nữa )
Trước đây anh từ chối vì tự ái đàn ông thì ít mà vì tình yêu dành cho Hạ Uyên thì nhiều . Anh muốn bằng cách đó từ chối Yến Trúc . Bây giờ cả Xuân Minh cũng cấm cửa anh đến với Hạ Uyên nên anh đành rút lui . Mặc bộ veste màu đen sang trọng , anh ngắm mình trong gương . Hơi hốc hác nhưng càng lãng tử , duy khuôn mặt không lộ chút cảm xúc vui hay buồn .
Ba mẹ anh gọi điện nhắc nhở . Anh sửa lại cà vạt cho ngay ngắn rồi hối hả ra xe . Ngả người ra sau ghế anh nói :
- Chạy đi !
Chiếc xe lựng khựng một chút mới chịu chạy . Phạm Bằng nhắm mắt , nghe gió ù ù thổi qua tai .
- Đóng cửa , mở máy lạnh lên !
Tên tài xế với chiếc mũ lưỡi trai lì lợm , anh ta cứ miệt mài bên vô lăng như trên xe chỉ có một mình . Gió làm mái tóc chải keo láng mượt của Bằng bắt đầu dựng ngược cả lên . Anh bực bội :
- Anh có nghe tôi nói gì không ?
Bằng bật dậy , anh hốt hoảng nhìn ra hai bên đường , giọng anh quát khàn cả cổ :
- Dừng lại ! Anh đưa tôi đi đâu vậy ?
Đang chạy bon bon , chiếc xe bị thắng gấp , chồm mạnh lên phía trước làm Bằng chúi người lên ghế trên . Giận không thể tưởng , anh lồm cồm ngồi dậy . " Hắn đâu rồi nhỉ " . Mở cửa xe , anh quát lên :
- Anh đâu rồi ? Tại sao anh lại đưa tôi đến đây ?
Nghĩ đến chuyện bị cướp , Bằng cảnh giác :
- Anh có ý gì mà đưa tôi đến chỗ vắng vẻ như thế này hả ?
Tiếng nói vang lên sau lưng làm Bằng giật mình :
- Biết sợ hả ?
Giọng nói quen thuộc làm tim Bằng đập rộn lên .
- Là em hả Hạ Uyên ?
Gỡ chiếc nón lưỡi trai , hai bím tóc rơi xuống ngực . Hạ Uyên hất cằm :
- Anh nôn nóng đến đó lắm à ?
Bằng nén cảm xúc trong lòng , anh lấy lại vẻ bình tĩnh :
- Mọi người đang chờ tôi .
Hạ Uyên liếc anh :
- Anh có thể cho tôi biết , tôi ở vị trí nào trong tim anh không ?
Bằng cười khẽ :
- Cô thật tức cười . Cô là gì của tôi hả ?
Uyên nghe sống mũi mình cay nồng .
- Vậy hôm đó sao anh không để cho Thoại hại đời tôi đi . Anh cứu tôi làm gì để rồi anh lạnh lùng bảo rằng tôi không là gì đối với anh cả .
Giọng Bằng lạnh tanh :
- Tôi chỉ vì một lời hứa .
Uyên gằn giọng :
- Anh hứa gì . Hứa với ai ?
- Tôi hứa với bản thân tôi . Tôi phải là người duy nhất nhìn thấy nốt ruồi trên ngực cô , và tôi không cho phép ai xâm hại đến nó .
Hạ Uyên hét lên :
- Anh im đi ! Anh là tên nhỏ nhen ích kỷ và tham lam . Tại sao anh cho phép mình đi tìm hạnh phúc , còn muốn ràng buộc tôi ? Tại sao hả ?
Giọng Bằng trở nên xa xăm :
- Hạ Uyên ! Tôi biết tôi làm như vậy là không đúng , là ích kỷ với em . Nhưng tôi không kiềm chế được lòng mình ghen hờn với những người xung quanh em . Tôi biết tôi không nên và không có tư cách nói yêu em . Tôi xin lỗi .
Hạ Uyên muốn ôm chầm lấy anh mà nói rằng , cô không cần gì cả , chỉ cần anh yêu là đủ rồi .
- Chỉ một câu xin lỗi mà anh muốn tôi quên tất cả hay sao . Hôm nay tôi gặp anh chỉ để nghe anh nói với tôi rằng : Anh chỉ yêu có một mình tôi .
Bằng quắc mắt :
- Không được !
- Tại sao chứ ?
- Em đừng làm anh khó xử . Anh không thể nói gì với em cả .
Cô sửng sốt :
- Anh kiên quyết đi cưới chị Yến Trúc ?
- Phải .
Giận quá , cô đâm liều lĩnh :
- Nếu anh cần những thứ mà gia đình chị ấy cho anh , tôi sẽ cho anh .
Bằng vung tay lên , mặt đầy đau khổ , anh buông thõng tay xuống :
- Trễ rồi , tôi phải về .
Bằng lên xe , nói vọng lại :
- Cô nên gọi taxi về đi .
Chiếc Inova lao đi , bỏ lại Hạ Uyên nơi bơ vơ hoang vắng . Cô bé hét inh ỏi :
- Phạm Bằng , tôi hận anh .
Qua kính chiếu hậu , Bằng thấy rõ cơn giận của cô bé bốc lên thế nào . Anh đâu kém gì cô , cũng lao đao , cũng xót xa trong lòng . Xin lỗi em , Hạ Uyên .
Bằng đến muộn khiến cô dâu không vui , còn ông Hoàng thì không màng đến sự có mặt của anh . Buổi lễ trói buộc hai con người lại với nhau cuối cùng cũng diễn ra êm đẹp . Phạm Bằng uống thật say . Có lẽ say rồi con người ta mới dễ dàng quên đi tất cả .
Anh thức dậy cái đầu vẫn còn choáng váng . Y như đêm qua chỉ là cơn ác mộng vậy .
- Anh chịu dậy rồi hả ?
Giọng xách mé của Yến Trúc nhắc cho anh nhớ đó là sự thật . Anh vò tóc :
- Em ở đây cả đêm à ?
Yến Trúc thoa phấn lên má , cô nhìn anh qua chiếc gương trước mặt .
- Anh nghĩ sao mà hỏi vậy . Dù tôi trên danh nghĩa đã là vợ anh nhưng tôi đâu có ngu muội đến nỗi qua đêm ở nhà anh .
Bằng cười nữa miệng :
- Cách xưng hô đó dành cho vợ chồng hay sao ? Em giận anh chuyện gì ?
Liệng cây son môi vào bóp , cô quay lại :
- Anh nói đi . Từ nhà anh đến nhà hàng mất bao nhiêu thời gian ? Tôi nghĩ sao về chuyện trễ nãi của anh ?
Bằng chống chế :
- Xe anh xảy ra sự cố .
Cô nạt :
- Xe anh hay bản thân anh ? Anh hối hận rồi sao ? Anh bỏ ra chút sự nghiệp chẳng đáng là bao mà anh tỏ ra đau lòng à ? Nếu anh không thích thì anh có thể tổ chức buổi họp mặt tuyên bố hủy hôn . Ba tôi sẽ trả lại tất cả cho anh không thiếu một xu nào .
Bằng dịu giọng :
- Em đi quá xa vấn đề rồi . Nếu anh có ý đó thì đâu ký tên vào giấy tờ giao tất cả cho ba em . Đừng chuyện nhỏ xé ra to . Đừng để cho mọi người biết chúng ta bất đồng quan điểm khi em và anh chỉ mới bắt đầu .
Cô nguýt anh :
- Anh còn để bộ dạng đó nói chuyện với em à ?
Biết cô hết giận , anh lẹp xẹp đi vào phòng vệ sinh .
- Em muốn đi đâu ?
Yến Trúc mỉm cười :
- Đi thăm bạn bè .
Bằng nhíu mày :
- Anh còn phải đến công ty .
Cô ôm cổ anh :
- Anh quên rồi hả ? Ba em có thể làm tốt công việc đó . Anh yên tâm đi .
Bằng buồn buồn :
- Ừ , đi thì đi .
Yến Trúc quàng tay anh kênh kiệu bước ra . Bằng chỉ cúi thấp đầu bên cô vợ kiêu sa , lòe loẹt như cô .
Như con rôbốt bên cạnh Yến Trúc , anh chỉ nghe , gật đầu , cười với những câu chuyện vớ vẫn , sáo rỗng của cô . Một ngày buồn tẻ như thế trôi qua . Bằng ngồi đốt thuốc bên khung cửa sổ , dáng thật cô đơn , gương mặt rắn rỏi đầy vẻ suy tư .
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Buổi sáng , ông Xuân Thành ăn mặc chỉnh tề , dáng vẻ có phần hấp tấp . Bà Hạ Hoa thắc mắc :
- Ông làm gì gấp gáp dữ vậy . Bỏ luôn cả điểm tâm sáng .
Ông cười :
- Tôi có hẹn .
- Quan trọng lắm à ?
Ông gật đầu :
- Rất quan trọng .
Bà nhắc nhở :
- Bàn việc xong , nhớ kiếm gì bỏ bụng . Đói là không được đâu .
- Tôi biết rồi .
Ông xách cặp táp , người tài xế cung kính mở cửa xe cho ông . Đi đến đâu , nhân viên cúi rạp người chào đến đấy . Ông vui vẻ chào mọi người một cách thân mật . Đi thẳng lên phòng , ông chuẩn bị hồ sơ , gọi điện cho luật sư . Gần tám giờ , mọi người đã đến đầy đủ . Tay bắt mặt mừng , ông Xuân Thành lên tiếng :
- Hôm nay tôi muốn nghe cụ thể chuyện anh đã nói với tôi . Có thật là anh muốn vứt bỏ mọi thứ hay không ?
Ông Hoàng cười to :
- Tôi đâu có thói quen đùa giỡn . Bây giờ chúng ta chỉ thỏa thuận giá cả mà thôi .
Ông Xuân Thành gật đầu :
- Công ty sản xuất hàng nhựa gia dụng của anh , tôi không lạ gì . Anh ra giá đi .
Ông Hoàng xua tay :
- Không chỉ có thế đâu , tôi còn một cây xăng dầu .
Ông Thành ngạc nhiên :
- Anh bước sang lĩnh vực này bao giờ mà tôi không biết vậy ?
Ngửa mặt cười khoái trá , ông Hoàng đáp :
- Vậy mới nói , anh ở đây làm vua một cõi đâu hay mọi thứ đã đổi thay .
Ông Thành cười xoà :
- Tôi lạc hậu thật rồi .
- Anh không biết cũng phải thôi . Đó là cây xăng của con rể tôi .
Ông Thành ngạc nhiên :
- Anh muốn bán cả công ty của con rể hả ?
Xua tay lia lịa , ông Hoàng cười ngất :
- Tôi đâu có gan trời như vậy . Là do con rể giao cho tôi quản lý . Nhưng anh cũng biết tôi sắp đi nước ngoài . Tôi phải gom góp vốn liếng qua bên ấy đầu tư . Nếu không , lúc vợ chồng tụi nó sang lấy gì mà làm ăn .
Ông Xuân Thành nhíu mày :
- Vậy bán hết rồi vợ chồng con gái anh lấy gì mà sinh sống ?
Khoác một cử chỉ bất cần , ông Hoàng vô tư :
- Tụi nó còn trẻ , thiếu gì công việc để làm . Vả lại , tôi cũng muốn nhân chuyện này dạy cho chúng bài học . Con gái tôi vì cái thằng bất tài mà không chịu theo vợ chồng tôi đi . Còn thằng rể ...( mất vài chữ ) ra chống đối lại tôi .
Ông Xuân Thành bất mãn :
- Dạy dỗ con cái , dâu rể là trách nhiệm . Nhưng liệu như thế có nặng tay với chúng không ? Nhất là cây xăng của chàng rể đó ?
- Tôi không quan tâm nhiều chuyện để làm gì . Nếu anh không mua thì tôi bán cho người khác .
Ông Xuân Thành đắn đo một lúc rồi gật đầu :
- Được . Anh hãy đem tất cả hồ sơ về hai cơ sở đó cho tôi . Kèm theo giá cả , tôi sẽ xem xét rồi trả lời anh sau .
- Tôi rất gấp .
- Tôi biết , tôi cũng không vì vậy mà ép giá anh đâu .
Ông Hoàng cười :
- Với một đại gia tên tuổi như anh thì bấy nhiêu có là gì . Tôi sẽ cho người mang đến cho anh . Cám ơn anh trước nhé .
- Tạm biệt .
Ông Hoàng đi rồi , ông Xuân Thành còn ngỡ ngàng với cách cư xử tàn nhẫn của ông . Làm ăn đã nhiều năm trên thương trường , ông nghe bạn bè nói nhiều về cách làm giàu của ông Hoàng . Làm ăn có chút gian manh là chuyện thường . Nhưng ông Hoàng nổi tiếng về khoảng lọc lừa , dối trá . Sự thật đó bây giờ ông mới có cơ hội chứng kiến .
Cửa phòng xịch mở , Hạ Uyên ló đầu vào :
- Ba !
Ông Xuân Thành mỉm cười :
- Ba chưa lên kế hoạch thì con đã tấn công rồi sao ?
Cô cười khì khì :
- Không phải con mà là mẹ . Ba có bà vợ lu bu quá , bảo con mang thức ăn đến tận đây .
Ông Xuân Thành cười lớn :
- Bà già lu bu đó giữ chân ba đến tận bây giờ cũng vì vậy đó . Chu đáo đến độ ba ăn ở đâu cũng không thấy ngon .
Hạ Uyên cười rũ ra :
- Chỉ vì ba không dám chê .
Ông Thành đùa :
- Chỉ vì ba sợ ngủ một mình .
Hai cha con cười xòa . Hạ Uyên rủ :
- Ba à , mình ra ngoài ăn đi !
Chỉ vào ngăn gào-mên , ông hỏi :
- Còn cái này ?
- Ba đưa cho anh tài xế giải quyết dùm ba đi .
Ông nhướng mắt :
- Nếu mẹ con hỏi ?
- Cứ chắt lưỡi khen ngon , ngon quá .
Ký lên đầu cô , ông mắng :
- Ranh ma không ai bằng .
Hạ Uyên nghiêng mình :
- Mời giám đốc ạ !
Ông Thành phì cười :
- Con bé này , bao giờ mới thành người lớn đây ?
Chợt nhớ chuyện lúc nãy , ông nghiêm giọng :
- Ba có chuyện muốn nói với con .
Hạ Uyên tròn mắt :
- Chuyện gì hả ba ? Nếu là tán gẫu thì vừa ăn vừa nói . Còn chuyện nghiêm túc thì " có thực mới vực được đạo " đó ba . Con không thể tiếp thu khi cái bụng con đang lép xẹp thế này .
Ông Thành mắng yêu :
- Vậy còn cái chứng ăn xong buồn ngủ . Bao giờ ba mới có cơ hội nói chuyện nghiêm túc với con đây ?
Cô nheo mắt :
- Hay để lúc nào con có hứng thú , con sẽ đi tìm ba .
Ông nhăn trán :
- Chờ cho con có hứng thú , chắc có lẽ ba nhờ Xuân Minh có con còn nhanh hơn .
Hạ Uyên cười khúc khích :
- Vậy ba cứ giao hết cho anh hai và chị dâu đi . Con chỉ muốn rong chơi thôi .
Ông lắc đầu , thở dài :
- Bướng không chịu được .
Hạ Uyên cặp tay ông bước ra đại sảnh . Anh Phương tài xế vội vã bước tới :
- Bác muốn đi đâu ạ ?
Hạ Uyên xua tay :
- Không phiền anh đâu . Anh làm ơn lên phòng họp thanh toán dùm gào-mên thức ăn . Ba , con tôi cám ơn anh lắm rồi .
Phương ngơ ngác . Ông Xuân Thành gật đầu :
- Cậu cứ làm theo ý Hạ Uyên đi .
- Dạ !
Hạ Uyên dẫn xe đạp Martin ra , ông Xuân Thành ngẩn người . Cô đưa ghi-đông cho ông :
- Ba chở con .
Ông loay hoay , cô cười :
- Ngồi văn phòng mãi ba không chán hả ? Nếu không vận động , ba sẽ béo phì , bụng to xấu lắm . Phụ nữ không thích đàn ông bệu bã như vậy đâu .
Ông chớp mắt :
- Mẹ con nói vậy hả ?
Hạ Uyên gật bừa :
- Có lần mẹ phê bình ông hàng xóm . Ba tự suy đoán xem , ý mẹ thế nào .
Ông hấp tấp leo lên xe , cũng may hôm nay ông không mặc áo khoác ngoài . Sau lưng , Hạ Uyên tíu tít đủ thứ chuyện .
- Tấp vào ! Tấp vào đi ba .
Ông Xuân Thành luýnh quýnh , chiếc xe đâm vào gốc cây . Hạ Uyên cười chảy nước mắt . Nhìn mồ hôi rịn ra hai bên thái dương ông Xuân Thành , Hạ Uyên thôi cười :
- Con xin lỗi ba .
Chặm mồ hôi , ông cười :
- Xin lỗi chuyện gì ?
- Con làm ba mệt .
Ông vui vẻ :
- Không sao ! Tối nay con cho ba mượn chiếc xe này nhé .
Cô trợn mắt :
- Chi hả ba ?
Ông rù rì :
- Chở mẹ con đi chơi .
Cô rú lên :
- Ôi , ba ! Ba làm con ngưỡng mộ quá đi .
Nựng cằm con , ông cười :
- Nếu vậy , mau tìm cho ba một chàng rể tốt đi .
Hạ Uyên nhăn nhó :
- Ai thèm một con bé lóc chóc như con .
Liếc con , ông lắc đầu :
- Đó không phải là lý do con gái ạ ! Chỉ vì con không chịu cho người khác cơ hội .
Cô so vai :
- Con đâu có khó khăn như vậy .
- Thật không ?
Cô chớp mi :
- Ba định làm gì ?
Ông bước vào quán :
- Ba tự tìm .
Cô níu áo ông :
- Con không chịu đâu .
- Với điều kiện .
Cô nhanh nhảu gật đầu . Ông huỡn đãi :
- Thôi , mình ăn no đi rồi bàn .
Cô nóng lòng :
- Con muốn nghe ba nói trước khi ăn .
Thấy con gái chăm chú , ông bắt đầu nói :
- Ba muốn con tham gia chuyện làm ăn của gia đình .
Cô bặm môi :
- Con...
- Nếu không , phải lấy chồng . Ba đang cần một người quản lý công việc . Nhưng ba chỉ giao cho con cái hoặc dâu rể .
Cô phụng phịu :
- Ba làm khó con . Con còn trẻ .
Ông cười :
- Bây giờ giám đốc trẻ tài năng rất nhiều . Phần con , con làm dưới sự quản lý của ba . Lo gì hả con gái ?
Hạ Uyên buồn xo :
- Con nghe lời ba .
Ông nhướng mắt :
- Có còn muốn ăn không ?
Cô chợt tươi ngay nét mặt :
- Bắt đầu từ bây giờ , cái gì ngon , bổ dưỡng con phải ăn thật nhiều . Vì con chuẩn bị động não mà .
Ông Xuân Thành rất vui , ông muốn hướng con gái vào sự nghiệp , vì có sự nghiệp vững chắc thì chuyện lập gia đình có khó gì . Trong đầu ông vạch ra kế hoạch cho Hạ Uyên sắp tới .
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Buổi trưa , Phạm Bằng ngồi một mình trong quán vắng . Gần một tháng nay anh sống trong chán nản . Như một người thất nghiệp , anh hết theo chân Yến Trúc lại lang thang một mình .
Bên ngoài , Thoại sánh vai một cô gái lại bước vào quán . Bằng quay mặt đi vì anh vẫn còn tức giận đối với hành động thô tục của Thoại .
- Ồ ! Anh đây , còn người đẹp của anh đâu ?
Cách nói châm chọc của Thoại làm Bằng tức giận .
- Anh nên dành hơi cho cô bạn bên cạnh anh đi .
Thoại cười gằn :
- Dù sao tôi cũng cám ơn anh . Còn anh thế nào , săn toàn con mồi lớn , hạnh phúc nhá !
Bằng đứng lên , chộp cổ áo Thoại , giọng rít lên :
- Tôi cấm anh nói với tôi bằng cái giọng đó . Đừng suy bụng mình ra bụng người ta . Tôi không cơ hội như anh .
Thoại nhún vai , giọng bình thản :
- Xem ra , tôi đánh giá anh hơi cao . Anh vẫn là một thằng ngốc , không hơn không kém .
Cú đấm giơ cao , nhắm vào mặt Thoại , Thoại cười cười :
- Anh luôn dùng vũ lực giải quyết vấn đề . Tôi nghĩ anh nên dành cú đấm này cho bản thân mình đi . Yến Trúc đang tổ chức tiệc chia tay với bạn bè đó . Cái đầu ngu ngốc của anh đâu đoán được , tại sao cô ấy chia tay bạn bè . Đi lấy chồng có cần phải rình rang như vậy không ?
Phạm Bằng hét lớn :
- Anh muốn ám chỉ cái gì ?
Thoại cười đắc ý :
- Đi mà hỏi ba vợ của anh . Thằng ngốc !
Bằng nghe nóng bừng hai lỗ tai . Anh buông Thoại ra , chạy hớt hơ hớt hãi ra bãi đậu xe .
Lao vào nhà , anh lớn tiếng gọi :
- Yến Trúc ! Yến Trúc à !
Ông Hoàng nhìn anh lạ lẫm :
- Làm gì như cháy nhà vậy hả ?
Bằng nhìn dáo dác :
- Yến Trúc đâu ?
- Cậu hỏi ai đó ? Nhà này dù gì cũng có trật tự trên dưới hẳn hoi . Cậu la lối om sòm chẳng giống ai .
Nuốt cái giận vào tim , anh dịu giọng :
- Con muốn gặp Yến Trúc .
Ông Hoàng cộc lốc :
- Nó không có ở nhà .
- Cô ấy đã đi đâu ?
Ông nhổm lên :
- Ơ hay ! Tôi có trách nhiệm giữ nó rồi báo cáo cho cậu biết à ? Hai người chưa cưới , xem ra cậu quản lý nó chặt chẽ quá đó .
Cắn môi mình muốn bật máu , anh hỏi :
- Có phải cô ấy đi chia tay với bạn bè . Có phải bác và Yến Trúc có gì đó giấu con ?
Đập tay lên bàn cái rầm , ông quát :
- Cậu nói gì hả ? Tôi mà thèm giấu cậu à ? Cậu là cái thá gì mà tôi phải giấu . Ừ , con gái tôi đi chia tay bạn , vì nó biết nó sắp đeo cái gông vào cổ rồi .
Phạm Bằng phừng phừng cơn giận :
- Không đúng !
Ông lớn tiếng lấn áp Bằng :
- Cậu muốn ám chỉ gì đây ?
Anh cũng không kém :
- Con muốn gặp cô ấy hỏi cho rõ .
Ông xua tay :
- Cậu muốn hỏi gì hãy hỏi thẳng tôi , con gái tôi không biết gì đâu .
Bằng thẳng thắn :
- Con muốn biết bác đã làm gì với công ty của con ?
Ông Hoàng trơ trẽn :
- Công ty nào của cậu ?
Bằng muốn bật ngửa với câu nói ngang ngược của ông . Anh lắp bắp :
- Công ty xăng dầu .
Ông tỉnh bơ :
- Bán rồi .
Bằng kêu lên :
- Cái gì ? Bác không đùa chứ ?
- Tôi không rãnh hơi mà đùa với cậu . Vả lại , nó mang tên tôi , tôi bán có gì không hợp lệ .
Bằng lảo đảo tựa hồ không đứng vững nữa .
- Bác dám làm như vậy hay sao . Con sẽ nói lại với Yến Trúc .
Ông Hoàng ngửa cổ ra cười :
- Con bé đó sẽ lên máy bay cùng ngày với tôi . Nếu cậu gây bất lợi cho nó , tôi sẽ nhờ chính quyền can thiệp .
Phạm Bằng nghe như đất sụp dưới chân mình . Mất tất cả rồi . Anh đã bị một cú lừa ngoạn mục . Anh là nạn nhân tình nguyện sa vào lưới , còn trách cứ ai đây . Thoại nói không sai , cú đấm này nên đấm thật mạnh , thật chính xác vào cái đầu u mê của anh .
Rời nhà ông Hoàng , Phạm Bằng như kẻ mất hết phương hướng . Anh lao xe vùn vụt trên đường mà không biết mình phải đi đâu . Không dám tìm Xuân Minh hay bất cứ người thân quen nào để tâm sự . Anh sợ mình sẽ nhận được sự nhạo báng , khinh bỉ từ họ .
Anh bỗng nhớ Hạ Uyên , nhớ da diết , nhớ đến cháy lòng . Có lẽ cô bé chả thèm nhìn anh đâu . Anh đã không tốt với mọi người , phụ bỏ tình cảm chân thật của cô . Anh thật đáng chết . Tấp vào một quán ven đường , anh gọi chai rượu . Không cần mồi màng , anh cầm chai , ngửa cổ uống ừng ực . Anh mong cho mình mau say , mau chìm vào trạng thái hư vô và sáng mai mình mãi mãi không thức dậy nữa . Mãi mãi...
Phạm Bằng say thật , say mèm , say cơ hồ không đứng lên được . Có tiếng lao xao , có ai đó xốc lấy anh . Anh lịm người đi . Có lẽ lâu lắm , Phạm Bằng tỉnh dậy . Anh nằm im nghe niềm đau chảy tràn trong tim óc . Anh trách sao ông trời không cho anh toại nguyện . Cho anh sớm rời xa nơi đau buồn này .
- Nè , uống đi !
Bằng bật dậy như lò xo . Anh trố mắt nhìn cô bé đang đứng trước mặt anh . Tự dưng anh mỉm cười .
- Tôi không làm gì cả , đừng hiểu lầm . Có lẽ mọi người nhận ra tay giám đốc lịch lãm , hòa hoa của công ty xăng dầu số 9 này , nên đưa anh về đây .
Bằng vẫn nhìn cô chăm chăm , cô nghiêng đầu :
- Anh không hiểu tại sao có mặt tôi ở đây chứ gì ? Đơn giản , công ty này đã được ba tôi mua lại và tôi thay người quản lý ở đây .
Bằng chợt hiểu . Anh nằm vật ra giường . Hạ Uyên kêu lên :
- Này , tôi biết anh muốn giải thoát . Tôi không phải đem nước cho anh giải khát đâu . Là thuốc độc đó , nó sẽ giúp anh được toại nguyện .
Bằng xấu hổ trong lòng , anh nằm im không đáp . Giọng cô vẫn vang vang :
- Sợ đắng hả ? Hay là tìm cây cầu nào cao thật cao nhảy ùm xuống vào lúc nửa đêm...mất xác luôn .
- Em còn câu nào nặng ký hơn nữa không ?
Nghe anh hỏi , lòng Hạ Uyên rưng rưng . Cô cố lấy giọng cứng cỏi , phải hành hạ anh mới được , giọng cô vang lên đầy lạnh nhạt :
- Sao không gọi bằng cô đi . Em gì chứ ! Nghĩ sao là đàn ông mới chút thất bại lại có ý định chết . Bộ tưởng chết là xong hả ? Chết rồi còn làm cho bao nhiêu người phải đau khổ , phải nhớ thương .
- Ai đau khổ , ai nhớ thương tôi vậy cô ?
Cô nguýt anh :
- Thì ba mẹ anh , người thân gia đình anh . Mắc gì đến tôi .
Nhớ lại chuyện của mình , Phạm Bằng buồn tê tái . Giọng anh chùng xuống :
- Tôi đã mất tất cả . Tôi là người thất bại . Tôi không mong mọi người tha thứ cho tôi . Nếu tôi có chết tôi chỉ có một điều ân hận nhất , đó là...
Hạ Uyên ngăn lại :
- Đừng nói nữa , nghe như lời trăn trối ! Tôi không muốn nhận lời ủy thác của ai cả . Nếu muốn nói gì thì cứ gặp người ta mà nói .
- Người tôi muốn nói là cô đó , cô Hạ Uyên .
Hạ Uyên chong mắt :
- Tôi hả ? Anh muốn nói gì ?
Chợt thấy mình quá nôn nóng với ước muốn của anh , cô xấu hổ :
- Tôi không rãnh để nghe .
Bằng lảo đảo bước xuống giường , cô hốt hoảng đỡ lấy anh . Anh thừa cơ hội kéo cô lại gần mình , rỉ vào tai cô :
- Anh yêu em , Hạ Uyên .
Hạ Uyên hất anh ra , mất đà anh ngã nhào xuống đất . Hạ Uyên luýnh quýnh :
- Đang say mà còn bày đặt bày tỏ tình cảm . Ai tin chứ .
Phạm Bằng đứng lên , anh lạnh giọng :
- Tôi biết lời nói của tôi bây giờ không còn giá trị gì cả . Tôi không mong em bỏ qua cho tôi . Công ty này là tâm huyết cả đời của tôi , tôi mong từ nay về tay em , em sẽ quản lý tốt . Có lẽ từ trước đến giờ tôi luôn làm cho em nghi ngờ , em đau khổ . Nhưng lời nói của kẻ đang sa cơ thất thế có một lần chân thật . Tin hay không tùy em .
Bằng khật khưỡng từng bước về phía cửa . Từng bước , từng bước chân anh như giẫm nát con tim yêu của cô . Cô muốn lao đến bên anh , nép vào lòng anh để bảo anh hãy nói lại là anh yêu cô . Cô nhìn theo anh lòng tràn ngập yêu thương .
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Một tuần lễ trôi qua , một tuần lễ Hạ Uyên sống như ngồi trên lửa . Phạm Bằng đột nhiên biến mất sau hôm đó . Cô tìm anh khắp nơi , cô ân hận vì trò đùa quá lố của mình .
- Làm gì ngồi buồn vậy Hạ Uyên ?
Không ngẩng đầu lên , cô đáp :
- Mình đang rầu thúi ruột đây .
Như ngồi cạnh Uyên :
- Thúi khúc nào cắt khìa khúc nấy , bỏ uổng .
Liếc bạn một cái bén ngót , Hạ Uyên lẩm bẩm :
- Đừng có đem cái bản mặt hạnh phúc đến đây chọc ghẹo ta nha . Ta mà nổi điên , ta...
Như hích cùi chỏ vào hông bạn cười hì hì :
- Sao hả , cắn à ?
Hạ Uyên vẫn không cười , hất mặt :
- Đi đâu vậy ?
Như xụ mặt :
- Hỏi như vậy mà nghe được hả ?
Hạ Uyên vỗ vai Như :
- Xin lỗi , ta đang rối lắm .
Như ôm vai bạn , an ủi :
- Đừng có như thế , mi là con nhỏ kiên cường , đâu có dễ buồn như thế , phải không ? Nếu anh ta ở đâu đây , thấy mi sẽ cười cho bể bụng .
Hạ Uyên vùng vằng :
- Anh ấy mà dám cười như thế , ta sẽ lấy kéo rọc miệng anh ấy ra .
- Mi nhìn mi kìa , nhà có chuyện vui mà cái mặt như đưa đám . Chị dâu mà nhìn thấy , co giò chạy mất .
Nhìn vào nhà , Như lại hỏi :
- Anh ấy là bạn anh Xuân Minh , hôm nay là ngày trọng đại của anh Minh , chắc không thiếu anh ấy đâu nhỉ ?
Nhàu nát chiếc lá trong tay , Hạ Uyên ngó mong ra cửa :
- Lúc biết anh ấy yêu mình , anh Hai nổi giận cấm không cho anh ấy tìm gặp mình .
Như nhăn mặt :
- Sao lại thế chứ ?
- Vì lúc đó mình rất đau khổ , anh ấy lại chuẩn bị đính hôn với Yến Trúc .
- Anh Minh nóng giận quá mức . Anh ấy đâu hay em gái anh ấy yêu quên cả lối về .
- Đồ xỏ lá !
- Không đúng hả ?
Véo vào hông bạn , Quỳnh Như la ré lên , cô bé đứng lên chạy vòng vòng .
Như nép sau lưng Xuân Minh , anh quay sang trái , sang phải theo sự điều khiển của Như . Hạ Uyên hét lên :
- Anh Hai , tránh ra !
Xuân Minh can :
- Hai cô cho anh xin đi . Quậy tưng như vầy anh làm sao ăn nói với khách đây .
Như méc :
- Anh rầy nhỏ em dữ như chằn đó đi . Chỉ giỏi giận cá chém thớt .
- Hạ Uyên giận ai ?
Như cười khúc khích :
- Giận anh .
Xuân Minh ngẩn người :
- Sao lại giận anh ?
- Ừ , thì...
Hạ Uyên quê không thể tưởng , cô la to chát chuá :
- Quỳnh Như ta cấm mi đó !
Như lè lưỡi lêu lêu :
- Nó giận sao lâu quá anh không chịu đi công tác .
Xuân Minh ngạc nhiên :
- Để làm gì ?
Hạ Uyên trừng mắt , giậm chân đùng đùng , nhưng Như phớt lờ , lẹ mồm đáp :
- Đặng giao nó cho người ta . Hình như mến tay mến chân rồi . Anh nhìn nó đi , vắng người giám hộ nó không chịu nổi nữa kìa .
Xuân Minh nhìn xuyên vào ánh mắt bối rối của Hạ Uyên . Anh kéo em gái ra góc khuất :
- Mau nói cho anh biết những gì Quỳnh Như nói có đúng không ?
Hạ Uyên cụp mắt xuống . Cô ấp úng đến nghẹn lời :
- Anh Hai !
Xuân Minh gạ hỏi :
- Em yêu Phạm Bằng hả Uyên ?
Cô cắn nhẹ môi , khe khẽ gật đầu . Nhìn dáng cô ngoan hiền như con chiên đang xin tội trước Chúa .
Xuân Minh nựng má em gái :
- Bé con ngày cũng bạo gan ghê ta , dám yêu người có bạn gái . Buồn nhiều lắm phải không em ?
Hạ Uyên híc híc , nước mắt rơi lả chả . Xuân Minh áp đầu em gái vào ngực mình .
- Anh thật vô tâm với nỗi buồn của em . Anh xin lỗi . Anh sẽ tìm Bằng về cho em .
Uyên lắc đầu , tiếng nấc tắt nghẹn ở cổ :
- Anh ấy bỏ em rồi .
Xuân Minh bật cười :
- Không phải em không cho Bằng cơ hội hay sao ?
Cô phụng phịu :
- Em nói lẫy không ngờ anh ấy tưởng thiệt , bỏ đi hổng thèm quay lại lấy một lần .
- Ảnh nhìn lại rất nhiều lần mà em đâu có chịu nhìn ảnh .
Hạ Uyên la lên :
- Anh biết gì mà nói .
Xuân Minh đẩy em ra , anh hất mặt :
- Anh không biết nhưng có người biết . Nếu hôm đó em chịu khó nhìn theo thì em sẽ có được những gì em mong đợi . Nếu bây giờ em gặp lại Bằng , em có cho nó cơ hội không ?
Hạ Uyên gật đầu :
- Em sẽ xin lỗi anh ấy . Chắc anh ấy đang buồn lắm .
- Cám ơn em , Hạ Uyên !
Tim Hạ Uyên đập loạn nhịp . Mắt cô tròn xoe nhìn Xuân Minh . Xuân Minh cười cười , cô hỏi :
- Anh đứng đây , ai trả lời em vậy , anh Hai ?
- Là anh lồng tiếng đó .
Hạ Uyên quay lại , Phạm Bằng đứng trước mặt cô nheo mắt tinh nghịch . Hạ Uyên bặm môi , cô co chân giẫm mạnh lên chân anh . Anh nhăn mặt , cô quát lên :
- Sao anh không chết đi cho rãnh mắt .
Nói xong , cô ù chạy vào nhà . Xuân Minh vỗ vai Bằng :
- Vất vả cho cậu quá .
Bằng cười tươi :
- Ai biểu tớ yêu cô bé làm chi .
- Thôi , vào nhà đi . Ba tớ muốn gặp cậu .
Phạm Bằng theo chân Xuân Minh vào nhà . Thấy Quỳnh Như , anh cười :
- Cám ơn Quỳnh Như nha . Cám ơn em quý anh hơn cả anh họ của mình .
Như bẽn lẽn :
- Do anh họ em không tốt . Bằng không , đừng mong đến phiên anh .
Bằng thân mật :
- Em làm ơn nói vô , nói ra với cô bạn thân hay hờn mát của em giúp anh đi . Lần này cô bé giận anh nữa , anh sẽ đi luôn đó .
Như cười :
- Đi đâu thì đi làm ơn để trái tim lại là được rồi .
Bằng véo mũi cô :
- Hai cô tinh quái không ai bằng . Gặp phải anh , anh bẻ nanh .
Như rụt cổ :
- Giỏi vậy hãy tự mình đi làm lành đi . Nhờ em làm gì .
Bằng hạ giọng :
- Anh đùa chút đừng giận . Anh còn phải gặp bác trai , em giúp anh nhé . Hãy nói lại cho cô bé biết , anh đảm nhận vai rể phụ . Nghe đâu cô dâu phụ rất đẹp .
Như trợn mắt :
- Anh dám .
Bằng phì cười .
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Buổi tối , dự tiệc đính hôn về , Hạ Uyên nhốt mình trong phòng . Lòng cô nhấp nhỏm không yên .
- Tại sao chưa chịu gặp mình chứ . Còn ở hay về rồi .
Từ lúc gặp nhau dưới sân cho đến khi sang nhà gái , Phạm Bằng không hề quan tâm đến cô dù là một cái nhìn . Anh cứ xoắn theo cô dâu phụ cười nói vui vẻ , thật đáng ghét .
Nếu mình cứ lì lợm như vầy , liệu anh có chán mình không . Hạ Uyên rên rỉ , bực tức vô lối .
Trùm cái khăn lên đầu , cô mở cửa phòng lần dò dẫm sang phòng ông Xuân Thành và bà Hạ Hoa . Tựa lưng vào cửa phòng , cô kêu nho nhỏ :
- Ba ơi ! Con biết ba đang ở trong đó . Con có chuyện muốn nói với ba . Trước đây , con nhận lời giúp ba quản lý cây xăng vì con sợ ba bắt con lấy chồng .
Ngưng một chút cô nói tiếp :
- Bây giờ con đổi ý rồi , con lấy chồng để trả lại cây xăng cho ba . Ba biết không , con đã chọn cho ba một chàng rể tốt , tài năng , cây xăng là sở trường của anh ấy . Nhưng con lo , không biết anh ấy có tha thứ cho con không . Riêng con , hôm nhìn thấy anh thất vọng vì bị lừa gạt con đau như chính con là nạn nhân . Từ lúc đó , con nguyện con sẽ trả lại tất cả những gì thuộc về anh ấy . Đổi lại , con cần tình yêu của anh ấy . Con muốn ngắm mãi nụ cười gắn trên môi anh . Con gái ba đã lớn , không còn trẻ như ba đã nghĩ . Con đã yêu và yêu thật chân thành ba ạ . Ba hãy giúp con nói với anh ấy rằng : Con Yêu Anh Ấy .
Nói xong , cô trùm lại chiếc khăn rộng thùng thình lên đầu , dò dẫm trở lại phòng mình .
- Ui cha !
Cô va vào ai đó vừa đi ngược chiều . Mở cái khăn ra , cô toan cãi vã thì bất ngờ cô kêu lên :
- Ba !
Ông Xuân Thành bật cười :
- Làm gì như gặp ma vậy con ?
Mặt cô biến sắc :
- Nãy giờ ba ở đâu ?
Chỉ xuống dưới , ông đáp :
- Trò chuyện với anh con .
Cô nhìn phòng của ông , hỏi :
- Ai ở phòng của ba ?
- Mẹ con đang nói chuyện với cậu Bằng .
Đưa ngón tay lên cắn thật chặt , cô lấm lét :
- Anh Bằng hả ba ?
Ông gật đầu :
- Con biết cậu ấy à ?
Cô lắp bắp :
- Con...
Bà Hạ Hoa bước tới , sau lưng bà , Phạm Bằng đang tủm tỉm cười . Hạ Uyên quê không thể tả , cô cúi sầm mặt , hai má đỏ bừng .
- Con có cần mẹ nói lại với cậu Bằng những gì con vừa nói không ?
Cô cuống cuồng :
- Ôi ! Mẹ....
Ông Xuân Thành ngơ ngác :
- Có chuyện gì à ?
Bà Hạ Hoa chỉ Bằng :
- Con gái ông thích thằng bé này đó .
Hạ Uyên quay lưng bỏ chạy . Phạm Bằng đuổi kịp cô ở ngạch lên xuống thang lầu . Anh ôm cô lại , siết thật chặt . Giọng anh thật êm đềm :
- Tâm sự của em anh đã nghe , nốt ruồi yêu quên cả lối về anh đã chiêm ngưỡng , môi em anh đã hôn , lẽ nào cuộc đời em không thuộc về anh . Đừng rời xa anh nữa nhé Hạ Uyên .
Trong đêm , đôi mắt cô thật long lanh , quyến rũ khiến anh chỉ muốn hôn mãi không rời .
-------------------Hết ! ----------------------------------
-
temmmmmmmmmm hehe hay quaù ^0^
-
ui hay ghê tui là người xem thứ hai