Gõ gõ mấy ngón tay xuống bàn, Tố Quyên cố suy nghĩ tìm ra giải pháp để đối phó với « ông » khách khó tính đối diện.
Ngồi cả buổi mà anh ta yoàn nói chuyện đâu đâu không bàn gì đến hợp đồng giữa công ty du lịch của anh ta và khách sạn của cô.
Hết phim ảnh, thời sự lại đến bóng đá. Cô có cảm tưởng mình đang bị phỏng vấn xin việc làm hơn là đối tác ký hợp đồng.
Quang vẫn ngồi trầm ngâm, anh hết uống rượu lại cắt nhỏ những miếng bít tết. Nhình anh mọi người sẽ bảo anh là một người rất giàu thời gian.
Một đfôi nam nữ bước vào ngồi bàn kế bên. Anh ngó qua vì mùi nước hoa nồng nàn của cô gái.
- Cô nghĩ sao về chiếc áo dây của cô gái đó.
- Gì cơ ?
Tố Quyên hơi trố mắt. Quỉ tha ma bắt anh ta đi. Bây giờ lại nói sang thời trang nữa.
- Tôi không nghĩ gì cả. Đó là sở thích của từng người mà.
Quang ngẩng lên, anh nhìn xoáy vào Tố Quyên. Ánh mắt anh như một mũi tênxuyên thẳng vào toàn bộ ý chí của cô. Lần đầu tiên Tố Quyên cẳm nhận được sự lúng túng ở mình. Trước kia khi gần Phong cô cũng chưa bao giờ bị thế này.Cảm giác hoàn toàn bị động đang bao phủ lấy cô. Ánh mắt lạnh lùng pha lẫn… cái gì đó của Quanglàm cô sợ. Sợ sự trầm ngâm lạnh lùng, pha chút hoang dại trong mắt anh quả thật rất đáng sợ. Nhìn cô một lúc, Quang cất tiếng :
- sao cô không mặc như thế ?
Ra thế ! Tên khó ưa này cũng háo sắc gớm đấy chứ ? Cô sửa lại dáng ngồi, giọng lạnh tanh :
- Tôi đã nòi rồi, đó là sở thích của từng người.
Quang cười
- Hôm nay cô bận thế này trông dễ thương lắm.
Ngồi đau cả lưng mới thấy anh ta cười. Nhưng nể tình anh ;; cười đẹp nên tôi sẽ ngồi thêm.
- Nếu tôi không lầm thì đây là lần đầu tiên tôi gặp anh.
Quang không lạnh lùng như ban đầu nữa, giọng anh có vẻ thân mật hơn.
- Tố Quyên - một doanh nhân trẻ vừa nổi lên gần đây trong giới kinh doanh khách sạn. Nổi tiềng về tài kinh doanh lẫn… săc đẹp.
Cô cười mỉm đầy tự tin :
- Tôi thích được khen vể tài năng của mình hơn.
Anh gật gù :
- tôi cũng đoán vậy. Và tôi cũng cảm nhận được điều đó khi tiếp xúc với cô.
- Cảm ơn anh, tôi có thể xem đó là một lời khen không ?
Anh nhún vai :
- Tùy, nếu thích.
Trời, nói chuyện cộc lốc như anh ta mà báo chí cũng đồn rủm lên là tên « sát » gái. Có lẽ mấy tay nhà baò đều là nữ nên mới bị anh ta sát nhẹ nhàng.
- Tôi có thói quen nghiên cứu đối tác của mình trước khi gặp mặt.
- Hình như anh đang bị bất ngờ.
Nảy giờ Tố Quyên không bỏ sót hay trả lời sai bất ky câu hỏi nào của Quang. Anh đã phục cô rồi. Bây giờ anh lại trố mắt :
- sao cô biết ?
- Tôi còn biết anh đang bị « sốc » về điều gì nữa.
Anh cười cười
- nếu vậy, nói thử xem.
Cô xoay xoay ly rượu trong tay
- anh nghĩ khi tôi đến đây sẽ với một trang phục nổi tiếng nào đó ở Milan.
- Vậy hãy giải thích đi. Những năm sống ỏ Ý cô không chọn được bộ nào đẹp hơn bộ này à ?
Cô mỉm cười cúi thấp đầu e thẹn. Bỗng Tố quyên ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh không thua gì lúc nảy Quang nhìn cô :
- Mục đích của tôi là đẹp. và lúc nảy anh đã khen rồi.
Quang phì cười
- Tôi không khen cô đẹp. Tôi khen cô dễ thương. Cô nhớ lộn lời khenb của ai đó rồi.
Hơi quê, Tố Quyên đành cười trừ
- sao cũng được, miễn là có người khen là đủ rồi.
Quang vòng tay lên bàn nghiêm chỉnh
- Cô hãy nêu một lý do tại sao tôi chọn khách sạn của cô cho khách du lịch của mình nghĩ ngơi đi.
Tố Quyên không suy nghĩ gì, cô so vai :
- Đơn giản thôi. Ở Tthành phố này đó là khách sạn tốt nhất cả về vật chất lẩn tinh thần phục vụ.
- Nhưng có nhiêu khách sạn khác tốt hơn.
Cô nâng ly rượu lên, uống một ngụm nhỏ. Lần thứ hai, Tố quyên nhìn thẳng vào mắt Quang. Lần này cô chỉ lướt qua rồi nhìn xuống cravat của Quang. Cô mỉml cưòi duyên dáng.
- Tôi không chọn nó.
Định bảo là của em gái tặng nhưng Quang lại thôi. Với mồm mép cô ta dám cho là anh ế đến độ phải nhờ em gái thì khổ.
- Tôi nghĩ tôi và nó có duyên.
Tố Quyên phì cười :
- Anh chọn khách sạn tôi cũng vì có duyên thôi.
Quang cũng bật cười. Cô nàng đáo để thật.
- Nói thật nghe baó chí khen ngợi tôi không thích lắm.
- Vì vậy khi tôi gởi thiệp mời anh đã không đi dự tiệc.
Quang nheo mắt trêu cô.
- Tôi đang hối hận vể điều đó.
- Còn tôi thì lại thấy mừng.
- Vậy à ?
Cả hai bật cười. Hình như khoảng cách ban đầu đã biến mất. thậm chí cả hai có vẻ rất hợp nhau.
- Nè, không sợ người yêu đợi lâu sao Quang ?
Quang cắn môi
- người yêu tôi chưa có.
- Chưa có người yêu ?
- Mới cưói vợ à.
Cả hai bật cười. Biết Tố Quyên nhắc khéo mình về hợp dồng nhưng sao Quang muốn kéo dài dây phút này mãi.
- Phải chăng anh đã gặp được người bấy lâu này tìm kiếm. Một cô gái tài giỏi như anh.
Vừa dắt bộ váy bằng lụa trên bàn, Triệu Thương ngập ngừng nhìn bà cụ trước mặt. Tuy đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất duyên dáng và sang trọng. Những người gặp bà lần đầu đếu đoán hồi trẻ ba élà một tiểu thư xinh đẹp.
- Nộì à, bộ lúc nảy thử áo nội không vừa ý chổ nào hả ? Nội nói đi con sửa lại cho.
- Ừ, đúng là nội có chuyện không vui, nhưng không phải tại con đâu. Đồ con may rất đẹp,
rất vừa ý ta.
Bà ngồi xuống ghế salon, chỉ vào ghế đối diện, giọng abé thương yêu.
- Con ngồi xuống đó đi. Có đứa nào ở trong bếp không ? Đem thức ăn bánh ngọt ra đây coi.
Cô người làm nhanh nhẩu đem nuớc trái cây và hộp bánh chocolat ra.
- mời bà và cô dùng bánh.
- Để đó đi. Vào bếp chuẩn bị cơm chiều. Hôm nay có cô Thương ở lại dùng cơm với ta nữa nhé.
Triệu Thưong vội lên tiếng
- Ôi, nội ơi không được đâu.
- Sao không ? Lần nào con cũng viện lý do để từ chối alé sao ?
Cô cười
- Thật tình con có nhiều việc lằm. Nội đâu muốn nthấy con làm bê trễ việc phải không ?
- Con nnhỏ này sao lắm chuyện.
Bà xoay qua cô người làm
- Chuẩn bị một ít thức ăn cho cô Thương.
Triệu Thương cười
- Cháu của nội mà thấy nội cưng con thế này chắc con bị đòn quá.
- Nó dám. Nó cãi lời ta, ta không thương nó nữa.
Cô bưng ly café sữa bốc khói đưa tận tay bà
- Bộ có chuyện gì amé sao nội giận quá vậy ?
Bà thở hắt ra
- Cũng chẳng có gì. Có lần ta nói vớ²i con là bảo nó đi xem mắt. Nhớ không ?
Cô gật đầu
- Vâng, rồi sao hả nội.
Bà chặc lưỡi
- Xem về, nó bào không thích, vọ nó để nó chọn. Hỏi con có tức không chớ ?
Triệu Thương muốn phá lên cười vì cách nói uy quyền của bà. Cô nhỏ nhẹ
- Nếu vậy nội hãy để anh ta tự lựa đi.
- Ta đâu phong kiến cỗ hữu đến thế. Cho nó lựa 30 năm nay rồi mà vẫn còn độc thân đấy.
Bà uống café cho bớt giận rồi lại tiếp.
- hay con làm cháu dâu ta nghen.
Lời đề nghị hay đó. Cô cười méo xẹo.
- Nội thấy con được hả ?
Bà tuyên bố chắc nịch
- Được, ta thấy được là được.
- Con chỉ sợ cháu của nội chê con thôi.
- KHông đâu. Ta biết con từ lâu, ta rất hài lòng về con.
Triệu Thương không dám từ chối thẳng vì sợ bà tự ái. Cô cười cười
- Hay nội cho con thời gian suy nghĩ đi. Chuyện này không nên gấp, đúng không nội ?
Bà cười hài lòng
- Cũng được.
Triệu Thương ngồi nói chuyện một lúc rồi đưa bà lên lầu nghỉ ngơi. Cô bước xuống thì gặp cô người làm đứng đợi.
- Gần tháng nay mới thấy bà chủ nói nhiều như vậy. Cô hay thật. Để tôi chuẩn bị một ít thức ăn cho cô nghen.
- Thôi đi chị, tôi còn đi gặp khách nữa. Đem theo không tiện đâu. Thôi chị lên với nội đi. Bà vẫn còn thức đó.
- Vâng để tôi tiễn cô về rồi lên với bà cụ.
Triệu Thương khoát túi lên vai :
- KHông cần đâu. Tôi tự về được. Chị cứ lo công việc của mình. Tôi sẽ đóng cổng giùm cho.
Đợi chị bếp khuất hẳn trên lầu. Triệu Thương mới chịu đi. Căn nhà rộng thênh thang, đầy đủ tiện nghi nhưng có vẻ cô đơn quá. Bước xuống bậc tam cấp, cô đi chầm chậm để tận hưởng mùi nguyệt quế. Cô rất thích đến đây vì ngôi biệt thự này có một vườn hoa đủ loại. Triệu Thương có cảm giác ai đó đang đi đến ; Cô mở choàng mắt ra nhìn xung quanh. Vắng lặng.
- Kỳ lạ. Rõ ràng có tiếng bước chân mà. Cảm giác rờn rợn lại đến khi cô thấy chỉ có một mình ở giữa vườn hoa. Ngôi biệt thự rất rộng, muốn đi ra cổng phải băng qua một con đường trải sỏi được bao quanh bởi gian hoa giấy bên trên. Trí tưởng tượng của cô lại làm việc. Có lẽ cô sẽ ngất xỉu nếu có một bộ tóc dài từ giàn hao giấy đổ xuống trước mặt cô. Rùng mình cố trấn an mình. Hít thở thật sâu, Triệu thương bước như chạy qua lối sỏi.
- Á !
Cô kêu lên tưởng chừng như xé tan không gian khi chân bị vướng phải hòn đá. Tưởng đã
ụp mắt xuống mấy hòn sỏi nhỏ nhưng cô không bị ngã. Nhìn xuống eơ cô hoảng hồn khi nhận ra một bàn tay. Tuy vòng tay êm thật, nhưng Triệu Thương không cảm nhận được. Cô đang nghĩ đến cảnh bị ma bắt nên đôi mắt nhắm chặc lại. Mãi đến khi nghe mùi thuốc lá thoảng trên mũi, Triệu Thương mới hoàn hồn.
Mũi cô hơi lúc lắc. Mùi nước hoa quen quen. Cô he hé mở mắt
- Ma .. ma hay….
Triệu Thương nghe « con ma » cười nhỏ. Con ma đỡ cô dậy, chưa kịp hoàn hồn, Triệu Thuơng đã hoảng hốt khi con ma ôm ghì lấy cô. Môi cô chưa kịp mấp máy thì môi đã bị khóa chặt bằng một nụ hôn.
Cố đẩy con ma ra nhưng Triệu Thương không tài nào làm được. Cô yếu ớt bấu voà vai kẻ hôn mình. Con ma cười khẽ trên môi như phát tín hiệu để Triệu Thương nhận ra. Đôi mắt triệu Thương mở lớn khi nhận ra đó là Trịnh Phong.
Biết cô đả nhận ra mình, Phong siết mạnh vòng tay, ép sát cô vào. Anh tham lam miết lấy môi cô. Mấy ngón tay dài của Triệu Thương bấu lấy vai Phong không rời, đau đên& thấu tim nhưng Phng vẫn lì lợm ôm lấy cô. KHông hiểu Phong đau hay trái tim cô buốt mà đôi tay cô lơi đi từ từ, cô lại vòng tay qua cổ anh. Cố cưỡng lại những cảm xúc mới lạ từ trên môi anh làm cô cứ lâng lâng. Triệu Thưong không dứng trên chân mình amé dựa hẳn vào Phong. Đôi tay anh thật rắn chắc và êm khiến cô cứ muốn thế mãi.
Nụ hôn kéo dài đến bất tận, Phong mới rời môi cô. Anh vẫn giữ cô trong tay, môi anh luyến tiếc vờn trên môi cô, giọng anh ngọt ngào
- Nhớ lắm.
Bao nhiêu ý chí và quyết tâm từ bỏ anh như tan biến. Sát bên anh mà sao cô nghe nhớ da
diết. Nỗi khao khát có anh đã hạ gục lý trí còn lại mất rồi. Cô hơi ngửa ra sau, dùng ánh mắt thật nồng nàn nhìn Phong. Cử chỉ dịu dàng, trẻ con của cô làm Phong lại muốn hôn nữa.
- Nhìn đủ chưa ?
Mím môi cười cười, Triệu Thương không trả lời. Mãi một lúc sau, khi đã khắc sâu từng
duduờng nét trên mặt anh cô mới chu môi hồng.
- Không.
Hai má phồng ra làm Phong chỉ muốn hôn một cái thật kêu thôi.
- cấm anh hôn nhé.
Hơi bất ngờ vì bị Triệu Thương nói lên suy nghĩ của mình. Anh nhìn như soi vào đôi mắt đẹp. Triệu Thương còn tạo cho anh một bất ngờ hơn. Cô nhìn đáp lại, bỗng hai bàn tay cô đan ngang cổ Phong, từ từ môi cô đặt lên chót mũi Phong. Hơi « xịu » vì cảm xúc ngọt ngào vừa đén. Phong vẫn đứng yên. Triệu Thưoing lại nhìn đắm đuối vào mắt anh, mỉm cười chúm chím. Ánh mátcô lướt xuống môi anh. Bất ngờ Triệu Thương hôn lên khóe môi anh, thật lâu đẻ đánh dấu kỷ niệm tình yêu của mình. Triệu Thưong vờn tren môi Phong như anh lúc nyã rồi hôn thật sâu trên môi anh. Cảm xúc thật mới lạ khiến Phong cứ ngây người đón nhận. Cô nàng trong tay anh sao mà có nhiều « chiêu độc » quá.
Làm anh cứ lâng lâng như lạc vào mê cung chẳng muốn ra.
Triệu Thương đắm mình trong cơn sóng tình yêu. Đến khi Phong cuồn gnhiệt đáp lại thì cô đẩy anh ra. Hơi chới với, anh định hỏi lý do nhưng Triệu Thương đã lên tiếng
- Anh đi đâu đây ?
Trời đất, sau những giây phút lúc nảy amé cô có thể hỏi một câu vô tình không thể tả. Anh tức muốn bể bụng vì thái độ xa lạ của Triệu Thương.
Phong hỏi trong khi cô vuốt lại nếp áo.
- Còn em, đi đâu đây ?
Cô chu môi nhún vai
- Đến amy đồ cho chủ nhà.
Bây giờ Phong mới nhìn vào nhà. Đèn vẫn còn sáng, chắc nội vẫn chưa ngủ. Thì ra cô thợ may mà bà hay khoe với anhtrước kia là cô nhóc này. Biết vậy lúc đó cưới phức cho rồi.
Phong khoanh tay đưa lên miệng tằng hắng
- Ừm, Anh đi ngang tiệm. Mọi người nói em đến đây nên anh đến đón.
Cô chu môi .
- vào nhà mà không gõ cửa, coi chừng người ta hiểu lầm mình đó.
Hiểu ý cô muốn ám chỉ mình là ăn trộm nhưng phong vẫn vcười cười. Nói lãng đi khi quàng vai cô.
- Hiểu lầm càng tốt.
Triệu Thương hất tay anh ra bước đi.
- đề nghị anh nghiêm chỉnh cho.
Phong kéo cổng lại cho cô một cách thuần thục và khóa trái cửa qua ô cửa nhỏ luôn. Triệu Thương không ngạc nhiên vì không ai mở cửa anh còn vào được huống chi là bây giờ đi ra.
Phong sải bước thật nhanh để bắt kịp cô. Thầm mong sang mai khi thức dây bà nội sẽ không la mắng vì thấy xe mà không thấy anh đâu.
- Triệu Thương, làm gì mà đi nhanh vậy. Đợi anh với.
Triệu Thương vẫn bước đều .
- Đường rộng thênh thang, anh cứ việc đi ; Liên quan gì tới anh amé kêu réo om sòm vậy.
Cô liếc qua anh
- bộ quen biết hả ?
- không biết nữa.
Phong cười nữa môi
- không biết ôm và hôn một cách thắm thiết mình thì có quen không há ?
Đúng là quỷ sứ mà. Anh ta đáng ghét làm sao. Triệu Thuong mím môi nén cười, cô dừng lại chỉ tay vào anh :
- Cái đó là tại anh chứ bộ.
Phong trố mắt. Cũng may là chỉ có hai người trên đường.
- Sao lại tại anh ?
Cô ngang ngạnh
- Tại anh hôn người ta trước.
- Rồi sao ?
Cô kênh mặt, cong môi cãi lại
- Thì người ta hôn lại anh, trả thù.
Phong phì cười. Đúng là Triệu Thương. Muốn ghét cô cũng khó vì cônàng là …Triệu Thương mà.
- Vậy thấy hả dạ chưa ?
Cô lườm anh
- Chưa. Vẫn im một chút.
Cả hai lại im lặng đi bên nhau. Được vài bước, Triệu Thương lại lên tiếng
- Sao anh đi theo hoài vậy ?
Thọc tay vào túi quần Phong vẫn lững thững đi
- tại thích.
Triệu Thưong đứng phắt lại. Cô nhìn thật nghêm vào mắt anh :
- Về đi.KHông muốn gặp anh nữa.
- Lý do ?
- Tôi ghét anh lắm, không lúc nào gặp anh mà tôi may mắn cả. Lúthì bị kim đăm, lúc thì cúp điện.Anh là khắc tinh của tôi. Tôi không thích thấy anh.
Phong vẫn điềm nhiên đi trước.
- Đường vắng thế này, nếu anh đi em còn xui hơn đấy.
Nghe Phong nói, Triệu Thương bỗng ngó ra sau. Con đường sáng choang nhưng cô vẫn sợ. Có lẽ Phong nói đúng. Cô vội vàng chạy lên đi ngang hàng với anh. Nếu bà nội không giữ lại, cô đâu rơi vào hoàn cảnh này.
Phong nghiêng đầu qua cô cười cười
- NHát như thỏ mà bày đặt
Cô chun mũi
- Anh có vẻ thích vì điều đó nhỉ ?
- Đương nhiên. Cảm giác đi chung với người sợ ma rất là Yomost.
Cô nguýt anh
- Anh đúng là quỷ mà.
Vừa bước ra khỏi cửa siêu thị, Tố Quyên đã gặp ngay một trận mưa.
Cô thở ra
- Chán thật. Đi cả buổi không mua được gì mà còn mưa với gió.
Cô móc chiếc di đông trong ba lô ra :
- Alô… hôm nay tôi sẽ không đến khách sạn đâu. Xong việc rồi cô về đi nhé. Tôi sẽ đi thẳng về nhà.
Vừa cho điện thoại vào túi thì một cơn gió mạnh thổi tạt nước mưa vào ướt cả người. Tố Quyên giũ mấy giọt nước bám trên túi xách.
- Kiểu này chắc ở đây luôn quá.
Cô đứng nhìn ra đường.Mưa càng ngày càng nặng hột biết khi nàomới tạnh.
Bỗng mắt Tố Quyên sáng lên. Phía trước là gian hàng tạp hóa của siêu thị. Cô bước đến, Tố Quyên thích thú nhìn cảnh mọi người chen nhau mua áomưa. Trong số đó có cả khách nước ngoài. Đôi áo mưa đi bộ cũng lãng mạn lắm.
Cô chợt nhìn lại mình. Quần ống pass màu hồng dài đến mắt cá, áo sơ mi sát nách của Triệu Thương đưa hôm nọ. Một chiếc túi xách treo tòn ten càng giống mấy cô nữ sinh.
Cô thầm cười
- Hay mình cũng mua một cái rổi đi dưới mưa.
Ôn lại lúc còn đi học cũng thú vị lắm chứ.
Tố Quyên bước lại quầy. Chưa mởlời thì bà chủ đã lên tiếng :
- Cô mua áo mưa phải không ?
Tố Qưyên cười
- Vâng, cho cháu một cái.
- Tiếc quá, đoàn khách du lịch vừa mua hết rồi.
Tố Quyên thất vọng quay ra. Dưới mài hiên, mấy người khách du lịch đang đưa tay hứng những giọt mưa mát lạnh. Xúng xính trong chiếc áo mưa mỏng dính đủ màu sắc chắc họ thích lắm. Cô nghĩ vậy.
Định co ro cho ấm thôi. Tố Quyên vòng tay ôm ngực. Đôi giàycao gót đang phản lại chủ nó. Đôi chân cô thấm mệt. Một phần do đi bộ sáng giờ, một phần đứng dưới trời lạnh, cô mệt muốn rã chân. Biết vầy lúc sáng không dại gì cho bác tài xế về.
Hai cánh tay trắng nõn phơi ra cho làn gió mơn man, Tố Quyên run cả người. Lùi lại phía sau để tránh mưa tạt vào, Tố Quyên ngạc nhiên khi không còn nước mưa tạt vào người nữa. Cô ngẩng lên. Trơì mưa nên ánh sáng nhợt nhạt đi. Cô nhướng mắt nhìn cái dáng to cao trước mặt.Giọng cô như vỡ ra trong mưa :
- Anh… Quang
Quang không trã lời cô. Anh giơ hai tay phất tà áo mưa trùm lấy cô. Chỉ một cái kéo nhẹ cô đã đứng sát vào anh. Hơi thở anh phà vào mặt cô như truyền hơi ấm. Tố Quyên hơi nhích người ra. Anh không mặc áo mưa như những kia mà mặc kiểu này vừa rộng vừa dầy nên hơi ấm tỏa ra rất nhanh.Cô lí nhí :
-Sao anh lại ở đây ?
Vẫn giơ tay để căn tà áo mưa che cho cô, anh đáp
- Biết em bị mắc lưa, nên đến để che chở.
Cô ngước lên nhìn tà áo mưa, những giọt mưa lách tách phía trên tạo một tiết tấu thật vui tai. Cô nhìn anh
- Thôi để tay xuống đi. Anh đã mỏi tay lắm rồi. Anh hùng cứu mỹ nhân như thế, mỹ nhân đã cảm động rồi.
Anh xuôi tay xuống, tà áo mưa trùm lấy Tố Quyên, cô vội kêu lên.
- Ôi, ngộp quá.
Quang vẫn đứng tỉnh bơ
- Thể theo yêu cầu của em.
Nép sát vào anh, cô lấy tà áo mưa quấn lấy một bên hông, ló đầu ra ngoài, cô luờm anh.
- Anh quá đáng lắm. Anh hùng không ai đối xử với mỹ nhân như vậy đâu.
Quang nhìn ra đường
- Đúng rồi. Nhưng em quên một điều.
- Điều gì ?
- Em đâu phải là mỹ nhân.
Tố Quyên hơi quê. Cô đứng thẳng lên, kéo hẳng một tà áo mưa của Quang che lên đầu. Không thèm anh quan tâm, cô cũng tự lo được mà. Im lặng một lát, bất chợt Tố Quyên nhìn sang Quang. Anh đang mặc chiếc quần jean bạt, chiếc áo so mi trắng ngắn tay.
Bỗng cô phì cười
- Bộ… định cua cô sinhviên nào à ? Cải trang cũng giống lắm.
Quang cười cười nhưng không để cô thấy. Từ lúc ký hợp đồng, ả hai trở thành bạn thân, rất hợp và hiểu ý nhau. Trong công việc cả hai rất nghiêm túc nhưngsau đó thì… anh cũng lém không thua gì cô.
- Không dám cua sinh viên đâu.
- Tại sao ?
Anh nghiêng qua cô
- Người ta cua anh, anh trốn không kịp nè.
Cô phì cười :
- Nổ vừa thôi. Nè, nói đi ! Tự dưng sao có mặt ở đây ?
- Đang đi tour khách đòi ghé siêu thị rồi mới chịu về khách sạn.
- Giám đốc cũng đi à ?
- Đốc họ không, họ không chịu.Phải theo « giám » sát nữa.
- Sao anh hổng nói họ yêu cầu anh hướng dẫn luôn đi.
- Em biết rồi, anh khỏi nói.
Cô lườm lườm anh rồi cả hai lại bật cười. Bất chợt Quang nắm hait ay cô ủ trong tay mình, sũng sờ mấy giây rồi Tố Quyên làmlơ ngó ra mưa, giọng Quang êm êm :
-Ấm chưa ?
Cô giật tay lại :
- Lúc anh chưa đụng vào thì ấm.
Quang cũng không vừa.
- Chứ không phải em lạnh run vì hồi hộp hả ?
Cô chu môi :
- không biết xấu hổ là gì ?
- Anh bị em lây đấy.
- Ơ ! Sao từ em ?
- Chứ sao. Hợp đồng đã hết lầu rồi. Ai đã uốn ba tấc luỡi nài nĩ anh ký tiếp.
Cô gãi đầu rồi buông gọn
- Ai bảo dễ dụ, ráng chịu.
Quang chồm người qua kí nhẹ lên trán cô
- Đồ lật lọng.
Cơn mưa cũng đã tạnh, Quang vẫn đứng bên cạnh Tố Quyên không muốn đi. Tố Quyên vẩn chưa xác định được trái tim mình muốn gì. Cô ngập ngừng
- Tạnh mưa rồi… em phải về.
Quang nheo mắt
- Nếu em trả cho anh đúng giá xe ôm thì anh sẽ cho em cùng đoàn về khách sạn.
Cô chun mũi
- Đồ tính toán
- Giám đốc khách sạn mà ; KHông « chặt đẹp » uổng lắm, huống hồ anh lấy đúng giá mà.
- Anh đúng là dân kinh doanh đó.
Tuy nói vậy nhưng cô vẫn đi theo Quang leo lên xe. Anh để cô ngồi phía sau cùng du khách, còn mình thì đứng phía trên hướng dẫn mọi người cảnh quang thành phố.
Ngồi tư lự ngó qua ô cửa nhỏ Tố Quyên chợt ôn lại nhiều kỷ niệm. Khi đứng trên đỉnh cao sự nghiệp, cô mới phát hiện mình đã mất nhiều thứ, Tố Quyên chợt hỏi
- Hy sinh như thế có đáng không ?
Đặt tay lên ô cửa nhỏ, cô tỳ cằm suy nghĩ. KHông phải cô không tìm được một người đàn ông, nhưng giữa dòng người này, ai sẽ là người yêu thương cô thật lòng.
Đã lâu cô và Phong không gặp nhau mà chỉ liên lạc qua điện thoại. Liệu cô và anh có hy vọng gì không ?
Trái tim cô đang nghĩ gì đây,
Tố Quyên rối bời với những btâm sự trong lòng. Càng ngày cô càng cẳm nhận sự cô đơn của mình.
- Có lẽ mình cần thời gian để suy nghĩ.

