-
Chương 26
Hạ Vũ đã tỉnh , cơn nguy hiểm đã qua , Đoan Hảo mừng quá mà đôi mắt rưng rưng . Người đầu tiên Hạ Vũ nhìn thấy là Đoan Hảo , giọng chàng yếu ớt :
- Đoan Hảo đấy ư ? Em về rồi hả ?
Đoan Hảo gật nhẹ đầu :
- Vâng , em về đây.
Hạ Vũ muốn ngồi bật dậy , nhưng không sao cử động được , muốn đưa tay cũng thấy nặng nề . Đoan Hảo khẽ nắm bàn tay Hạ Vũ :
- Đừng dậy ! Anh còn yếu lắm . Để em gọi bác sĩ.
Hạ Vũ ngăn lại :
- Em đừng đi !
- Không được . Bác sĩ dặn phải báo tin ngay khi anh có biến chuyển mới.
Nói xong , Đoan Hảo chạy nhanh đi . Lát sau, bác sĩ và y tá cùng đến , theo dõi tình hình chuyển biến của Hạ Vũ.
- Tình hình ổn rồi.
Đoan Hảo sung sướn g muốn hét lên khi nghe bác sĩ nói thế . Nhưng Đoan Hảo là cô gái kín đáo , niềm vui chỉ bày tỏ trong lòng . Giá như có bác sĩ Thúc Bằng , Thúc Linh và cả gia đình Hạ Vũ ở đây lúc nầy , mọi người sẽ mừng rỡ đến thế nào.
Trí óc ổn định , nhưng hai chân Hạ Vũ không cử động được . Bác sĩ bảo phải kiên nhẫn luyện tập thì sẽ phục hồi . Đoan Hảo sẽ luôn ở bên cạnh săn sóc động viên, giúp đỡ Hạ Vũ luyện tập . Dù bà Thảo Trúc có lạnh lùng chì chiết hay tỏ thái độ thế nào , Đoan Hảo cũng không rời Hạ Vũ nữa bước.
Hạ Vũ đòi uống nước . Đoan Hảo ân cần đút từng muỗng nhỏ.
- Anh nhớ đã đến chỗ em . Em thì đã về đây . Còn anh thì lại nằm như thế nầy.
Rồi Hạ Vũ than vãn :
- Trời ơi ! Chẳng lẽ anh phải nằm mãi sao ?
Đoan Hảo ôn tồn trấn an :
- Anh sẽ bình phục ngay thôi mà . Bác sĩ đã nói đó.
Hạ Vũ nhăn mặt :
- Ngay thôi là chừng nào ? Quen chạy nhảy như anh mà phải nằm một chỗ, anh muốn phát khùng , Đoan Hảo nói với Hạ Vũ mà như nói với chính mình :
- Đừng nôn nóng chứ anh ! Cố gắng , kiên trì luyện tập , từ từ sẽ khỏi.
- Rủi không khỏi thì sao ?
Nói chi những lời bi quan vậy ? Đoan Hảo cố hết sức tin tưởng và hy vọng . Hạ Vũ phải được trả lại hình hài nguyên vẹn như xưa.
Thấy Hạ Vũ còn mệt , Đoan Hảo nhắc :
- Anh cố gắng nghĩ ngơi nghe.
- Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi.
- Đừng có cử động nhiều không tốt.
- Được người chăm sóc chu đáo như em, anh muốn nằn luôn ghê.
Đoan Hảo lấy tay bịt miệng Hạ Vũ :
- Anh nói bậy quá , không nên chút nào.
Hạ Vũ cố nắm tay Đoan Hảo :
- Nói sao thì mới không bậy ? Nói là anh rất yêu em, rất cần em hén.
Đoan Hảo muốn choáng ngộp khi nghe câu nói đầy chân tình của Hạ Vũ . Đưa đôi mắt hân hoan , đằm thấm nhìn Hạ Vũ, Đoan Hảo thì thào :
- Hãy ngủ đi ! Em kể chuyện cổ tích cho anh nghe nhé :
- Ối trời ! Em làm như anh là con nít vậy.
- Đúng như thế . Bây giờ anh chẳng khác gì đứa con nít , luôn cần có người chăm sóc , trông nom . Mọi cử động của anh đều cần có người giúp đỡ . Cái nhăn mày cau trán của anh làm em nơm nớp lo . Chân anh như gỗ đá không cựa quậy khiến em đau xé lòng . Thể xác anh đau nhức thì tâm tư em cũng nhức nhối không cùng.
Nhưng Đoan Hảo chưa kể chuyện cổ tích thì Hạ Vũ đã ngủ thiếp đi rồi . Ngồi nhìn Hạ Vũ mà tâm trí Đoan Hảo ngẩn ngơ , nghĩ ngợi . Hạ Vũ đã tỉnh , Đoan Hảo mừng vui khôn xiết , nhưng cũng lắm âu lo . Liệu bà Thảo Trúc có đồng ý cho Đoan Hảo săn sóc chàng không ?
Nghe Thúc Linh nói bà Thảo Trúc cương quyết cưới Hà Châu cho Hạ Vũ , chàng phản đối và tức giận đi tìm Đoan Hảo mới xảy ra tai nạn.
Dù thế nào , Đoan Hảo cũng biết mình không có chỗ đứng trong nhà Hạ Vũ . Đoan Hảo là cái gai trước mắt bà Thảo Trúc.
Đoan Hảo khẽ thở dài , nhưng lòng tự dặn lòng không được chán nản.
Cửa phòng bật mở . Bác sĩ Thúc Bằng xuất hiện , nụ cười tươi tắn nở trên môi :
- Bác đã nói Hạ Vũ không sao mà.
Thấy ông Đoan Hảo không giấu được niềm vui.
- Bác ơi ! Anh Hạ Vũ tỉnh rồi.
- Được đồng nghiệp gọi điện báo tin, bác vội vã đến ngay . À, bác cũng đã báo cho anh chị Thảo Trúc hay rồi.
Bác sĩ Thúc Bằng vừa nói vừa nhìn Đoan Hảo , cười hóm hỉnh :
- Sao Hạ Vũ tỉnh lại đã nói gì nào ?
- Anh ấy hỏi bác đâu rồi.
- Hà , hà . Làm gì có chuyện hỏi bác . Hạ Vũ hỏi con về từ bao giờ và chắc chắn cậu ấy bảo con ở đây luôn và không được bỏ đi nửa đó . Phải không con gái ?
Nghe bác sĩ Thúc Bằng nói với giọng thân mật đầy vui vẻ , Đoan Hảo cười, ánh mắt lấp lánh :
- Bác tài quá, nói đúng ghê.
- Bác còn biết có con chăm sóc tận tình Hạ Vũ sẽ bình phục ngay đấy.
- Con mong được như vậy.
- Được thôi con gái.
Hạ Vũ mở mắt , thấy bác sĩ Thúc Bằng thì khẽ gọi :
- Bác ạ !
Bác sĩ Thúc Bằng nắm lấy bàn tay Hạ Vũ :
- Tốt rồi cháu ạ . Ráng mau khỏe nhé.
Hạ Vũ cố mỉm cười :
- Có Đoan Hảo ở đây , cháu sẽ ráng nhiều.
Bác sĩ Thúc Bằng nhìn sang Đoan Hảo đầy ý nhị :
- Con gái nghe rồi chứ ?
Rồi ông quay sang Hạ Vũ :
- Ba mẹ cháu hay rồi . Chắc cũng sắp đến.
Bác sĩ Thúc Bằng vừa nói xong thì đã thấy ông bà Kỳ Lâm , Thảo Trúc vào đến.
Đến bên giường Hạ Vũ , bà Thảo Trúc nói nhanh :
- Con đã tỉnh rồi à ? Ôi ! mẹ mừng quá.
Và bà quay sang Đoan Hảo, giọng gắt lên :
- Cô thật là tệ . Hạ Vũ tỉnh rồi , tại sao không gọi điện báo ngay cho tôi biết ?
Bác sĩ Thúc Bằng vội đỡ lời :
- Kìa chị ! Đoan Hảo phải ở bên Hạ Vũ , không thể rời nửa bước thì làm sao gọi điện cho chị được.
Bà Thảo Trúc liếc Đoan Hảo bằng nửa con mắt :
- Tại không muốn gọi đấy thôi , chớ làm gì không có cách.
Nghe giọng điệu đầy vẻ phàn nàn của bà Thảo Trúc, Hạ Vũ lên tiếng :
- Có gì đâu mà mẹ trách móc Đoan Hảo.
Ông Kỳ Lâm cũng góp ý :
- Bà thiệt là lạ , cứ ào ào . Giữ yên lặng cho con nó nghĩ ngơi chứ.
Bà Thảo Trúc nhìn Hạ Vũ , chép miệng :
- Khổ quá ! Mẹ vừa khỏi thì con lại nằm viện . Phải nằm một chỗ , buồn bực đến thế nào , mẹ biết lắm.
- Không sao đâu mẹ , con sẽ khỏi mà.
Bà Thảo Trúc lại thở dài thườn thượt :
- Biết bao giờ mới khỏi hẳn đây.
Bác sĩ Thúc Bằng trấn an :
- Chị đừng lo ! Hạ Vũ sức trai tráng , bình phục nhanh lắm.
- Nghe bác sĩ nói thì tôi khỏi lo.
Với bác sĩ Thúc Bằng thì bà tươi vui, thoải mái . Nhưng với Đoan Hảo , bà vẫn giữ cái vẻ lạnh lùng , băng giá :
-Hạ Vũ đã tĩnh , cô có thể rời khỏi nơi đây được rồi.
Đoan Hảo biết thế nào bà Thảo Trúc cũng nói điều nầy nên không bất ngờ . Có điều Đoan Hảo chưa biết phải bày tỏ với bà như thế nào đây.
Trong khi đó thì ông Kỳ Lâm chau mày , lên tiếng :
- Cứ để Đoan Hảo ở đây chăm sóc cho Hạ Vũ.
- Tôi sẽ mướn người khác.
- Dù sao Đoan Hảo cũng thành thạo công việc hơn.
- Bộ người khác không biết làm việc hả ?
Nghe hai người nói chuyện , bác sĩ Thúc Bằng lên tiếng :
- Phải đấy chị . Để Đoan Hảo chăm sóc cho Hạ Vũ là đúng nhất.
Hạ Vũ nằm trên giường im lặng nghe, rồi góp lời , dù giọng còn rất yếu ớt :
- Con cần Đoan Hảo , không ai thay thế được đâu mẹ.
Bà Thảo Trúc nhếch môi :
- Lắm chuyện . Ai chăm sóc mà không được.
Mọi người rơi vào im lặng . Đoan Hảo không biết bà Thảo Trúc giải quyết thế nào nên đưa mắt ngó mong lung ra ngoài.
Trúc Mai ào ào xuất hiện cùng một cô gái :
- Mẹ ! Con đưa Hà Châu đến thăm anh Hạ Vũ.
Giọng bà Thảo Trúc niềm nở :
- Kìa cháu ! Sao mấy hôm nay không ghé ?
- Dạ , cháu đi chơi Vũng Tàu . Vừa về, cháu ghé thăm hai bác mới nghe Trúc Mai nói đó.
- Số cháu thật may , mới vào thăm đã gặp Hạ Vũ tỉnh táo rồi kìa.
Mắt Hà Châu sáng lên mừng rỡ :
- Thế hả bác ? Vậy chừng nào anh ấy xuất viện về nhà ?
Bà Thảo Trúc nói đại :
- Chắc vài hôm nữa.
Ông Kỳ Lâm sửa lại :
- Không sớm như vậy đâu . Bà không nghe anh Thúc Bằng nói à ? Hai chân Hạ Vũ chưa cử động được , còn phải điều trị lâu.
Hà Châu hốt hoảng :
- Anh Hạ Vũ bị liệt hở bác ?
Không ai trả lời . Hà Châu khẽ liếc nhìn Hạ Vũ. Mắt Hạ Vũ đã nhắm lại từ lúc thoáng thấy bóng Hà Châu.
Nói chuyện qua loa rồi Hà Châu xin phép về. Trúc Mai cũng rút lui với lý do tiễn Hà Châu.
Ông Kỳ Lâm và bác sĩ Bằng cùng đến phòng bác sĩ trực để hỏi rõ thêm tình hình của Hạ Vũ.
Trước khi đi, ông Kỳ Lâm dặn bà Thảo Trúc :
- Bà ở đây với con, xem nó cần gì không.
Hai người đàn ông ra khỏi phòng. Ở lại đối diện với bà Thảo Trúc , Đoan Hảo bồn chồn . Giá như bà đi theo họ luôn thì hay biết mấy.
Nhưng không , bà vẫn ngồi lại đây . Dường như bà cũng muốn có giây phút nầy để tra tấn Đoan Hảo . Nở nụ cười , bà cố ý khoe với Đoan Hảo :
- Cô vừa gặp Hà Châu, vợ sắp cưới của Hạ Vũ trôn xinh xắn ghê há ?
Đoan Hảo cựa quậy trên ghế , mắt liếc sang Hạ Vũ, thì đã nghe bà nói tiếp :
- Cũng tại cô thôi . Tôi đã đồng ý rồi , bảo Hạ Vũ chuẩn bị thì cô lại bỏ đi . Bây giờ muộn rồi . Cô thấy đó , Hạ Vũ không chỉ mình cô , mà có hàng tá đứa con gái chung quanh.
Đoan Hảo muốn bịt tai lại không nghe , nhưng tiếng của bà vẫn vang đều đều:
- Số cô không có duyên với Hạ Vũ . Thôi đừng buồn . À, mà sao đang vui vẻ , yên ổn, cô lại bỏ đi vậy ? Chắc là có người khác nên không thích Hạ Vũ nữa?
Rồi bà tuyên bố :
- Đã bỏ đi thì tôi không bao giờ chấp nhận đâu nhé . Cả việc cô chăm sóc cho Hạ Vũ cũng không được.
Đoan Hảo nài nỉ :
- Xin bác hãy để cháu chăm sóc anh Hạ Vũ như đã từng chăm sóc bác.
Bà Thảo Trúc gạt phăng :
- Không được . Để cô săn sóc chỉ gây phiền phức . Con Hà Châu sẽ không chịu đâu.
Chưa gì đã đem Hà Châu vào đây . Đoan Hảo ấm ức không nói gì . Bà Thảo Trúc mỉa mai :
- Đòi săn sóc thằng Hạ Vũ, đừng tưởng tôi không biết ý đồ của cô.
- Cháu đâu có ý đồ gì đâu bác.
- Làm sao tin được cô . Bỏ Hạ Vũ đi cho đã, giờ trở về . Chắc bị thằng nào đá rồi chứ gì.
Đoan Hảo nhỏ giọng :
- Bác đừng nghĩ cháu như thế.
Bà Thảo Trúc hỏi gằn :
- Không như thế thì là sao ? Chắc là cô tốt đẹp lắm ? Tóm lại là tôi không muốn thấy cô ở đây nữa.
Nằm yên , loáng thoáng nghe những lời của bà Thảo Trúc, Hạ Vũ nhăn nhó rên rỉ :
- Đừng nói nữa mẹ ơi ! Con đau đầu , khó thở quá.
Hốt hoảng, bà quay sang Hạ Vũ :
- Con đau hả ? Có sao không ? Thật khổ quá.
Rồi bà cự nự Đoan Hảo :
- Chăm sóc tốt nhỉ . Sao không theo dõi ? Hạ Vũ đau mà cũng không hay . Gọi bác sĩ nhanh lên.
Thật là vô lý khi bà la Đoan Hảo , Đoan Hảo vẫn phải cố nén lòng . Sao bà không nghĩ rằng Hạ Vũ đau vì những lời bà nói ?
-
Chương 27
Hạ Vũ dần dần bình phục nhờ sự tận tâm chăm sóc của Đoan Hảo . Không phải mà tự nhiên bà Thảo Trúc đổi ý dễ dàng chấp nhận cho Đoan Hảo ở lại bệnh viện chăm sóc cho Hạ Vũ, mà do ông Kỳ Lâm và bác sĩ Thúc Bằng đã cố gắng thuyết phục.
Hôm ấy, bà đưa một cô gái trông có vẻ sạch sẽ , tươm tất đến . Vừa thấy Hạ Vũ nằm trên giường , cô gái lùi lại , nói ngay :
- Cháu tưởng đến giúp việc nhà cho bà hay nuôi người bệnh bình thường , chớ nuôi người liệt nằm một chỗ, cháu không làm nổi đâu.
Nói xong, cô gái vọt nhanh . Ông Kỳ Lâm đắc ý nói :
- Bà thấy chưa ? Không phải ai cũng chịu làm công việc săn sóc thằng con trai bà đâu.
Bác sĩ Thúc Bằng nói thêm vào :
- Phải tận tâm , kiên trì mới chăm sóc Hạ Vũ được . Muốn cậu ấy mau khỏi còn phải động viên an ủi nửa . Vấn đề tâm lý cũng rất quan trọng , đâu phải săn sóc là xong đâu.
Bà Thảo Trúc nhếch môi :
- Mấy ông chỉ bày vẽ thôi.
Ông Kỳ Lâm cằn nhằn :
- Bà sao kỳ lạ quá ! Mong con khỏi bệnh mà còn kén chọn người chăm sóc . Để Đoan Hảo trông nom Hạ Vũ như đã từng trông nom cho bà đó. Cô ấy làm việt rất tốt.
Bác sĩ Thúc Bằng gật đầu :
- Dù sao Đoan Hảo cũng có chút kinh nghiệm chuyên môn của ngành y , lại có kinh nghiệm hộ lý nữa.
Cuối cùng, bà Thảo Trúc đành miễn cưỡng chấp nhận . Nhưng bà vẫn còn đe dọa Đoan Hảo :
- Được rồi , tôi giao Hạ Vũ cho cô chăm sóc . Nó mà không khỏi thì cô chịu trách nhiệm đấy.
Bác sĩ Thúc Bằng kêu lên :
- Hạ Vũ không khỏi là do trời, sao chị bắt Đoan Hảo chịu trách nhiệm ?
Bà Thảo Trúc liếc bác sĩ Thúc Bằng :
- Tôi biết vì sao anh hay bênh vực cô ta.
Bà Thảo Trúc nói thế mà nghe được . Đoan Hảo khó chịu nhưng vẫn làm thinh.
Bác sĩ Thúc Bằng nghiêm giọng :
- Tôi luôn nói đúng theo sự thật.
Nằm yên cũng không được , Hạ Vũ buột miệng:
-Mẹ lúc nào cũng thành kiến với Đoan Hảo.
Có lẽ không muốn tranh cãi với người bệnh , nên bà Thảo Trúc mới nín thinh.
Cuối cùng, Đoan Hảo được ở lại chăm sóc Hạ Vũ . Rồi bà Thảo Trúc cứ làm nhứ đó là một đặc ân dành cho Đoan Hảo vậy . Lần nào vào bệnh viện thăm Hạ Vũ , bà cũng dặn dò Đoan Hảo cả trăm thứ chuyện , lại luôn miệng bảo Đoan Hảo không được xao lãng bổn phận.
Được ở cạnh Hạ Vũ , Chăm sóc sức khỏe cho chàng, Đoan Hảo thấy lòng mình thanh thản . Luyện tập hai chân cho Hạ Vũ thật vất vả . Nhiều lúc đau quá , Hạ Vũ muốn buông xuôi . Đoan Hảo luôn miệng động viên an ủi :
- Luyện tập có khó khăn, anh cũng không được chán nản . Bỏ cuộc là không thành công đâu nhé.
- Em đúng là cô giáo nghiêm khắc.
- Không nghiêm khắc để anh lười biếng à ?
Hạ Vũ bỗng hỏi :
- Thế em thấy anh có lười biếng không ?
- Hơi hơi lười.
Đoan Hảo cười đáp . Hạ Vũ nhăn mặt :
- Tưởng em khen anh siêng năng thì anh còn cố gắng.
Đoan Hảo đe dọa :
-Nếu anh không cố gắng thì em phạt đó.
- Anh rất thích được em phạt.
Đoan Hảo nguýt dài :
- Đừng ham ! Em chỉ muốn anh mau phục hồi hai chân để đi viết phóng sự.
Mắt Hạ Vũ thoáng nét tinh nghịch :
- Anh sẽ viết phóng sự tại đây nè.
Đoan Hảo phì cười . Trong hoàn cảnh nầy , Hạ Vũ vẫn lạc quan , cố đùa vui . Mong rằng điều đó cũng giúp Hạ Vũ mau tiến bộ.
Tuy nhiên , cũng có lúc Hạ Vũ bực dọc khổ tâm :
- Có chân mà không đi được thì thật là bất hạnh . Thà chết còn sướng hơn.
Nghe giọng Hạ Vũ đầy chán nản , Đoan Hảo trấn an :
- Rồi anh sẽ khỏi , sẽ đi được mà.
Hạ Vũ hỏi lại , giọng gắt gỏng :
- Em có chắc không ? Hay chỉ lừa anh nữa ư ?
Giọng Hạ Vũ như kẻ xa lạ :
- Không , Anh thấy phiền cho em quá . Phải nén lòng lo cho anh chỉ vì thương hại.
Đoan Hảo vừa định miệng nói thì Hạ Vũ tiếp tục :
- Em còn có công việc, có cuộc sống của em . Ở bên anh thật uổng công vô ít . Hãy lo cho bản thân em đi, đừng vì anh nữa . Không cần em tốt với anh đâu.
Hạ Vũ chỉ nói những lời phũ phàng và thái độ bất cần , khiến Đoan Hảo ấm ức vô cùng . Tuy nhiên, Đoan Hảo vẫn ân cần :
- Được ở bên anh , lo cho anh là em rất vui . Thế nào anh cũng bình phục.
- Chân anh sẽ không bình phục đâu . Em chịu nổi không ? Em có chịu ở bên một người tàn tật không ? Em nói đi . Anh bị liệt , không xứng với em đâu.
Mặc cảm buồn bực . Hạ Vũ tuôn một hơi dài, rồi mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Vừa thức dậy , Hạ Vũ giật mình cất tiếng gọi :
- Đoan Hảo ơi !
- Em đây.
Thấy Đoan Hảo vẫn ngồi bên cạnh . Hạ Vũ mừng rỡ :
-Tưởng em giận, bỏ anh đi rồi.
- Không đâu . Em vẫn ở đây với anh.
Hạ Vũ vuốt ve hai bàn tay của Đoan Hảo :
- Chỉ có em tận tâm lo cho anh thôi . Ai đến rồi cũng bỏ đi.
Đoan Hảo hiền từ bảo :
- Ai cũng bận rộn công việc . Đến thăm anh là tốt rồi.
- Và bỏ mặc một mình em vất vả ở đây.
- Em không vất vả đâu.
Hạ Vũ nhận xét :
- Không vất vả mà mắt em thâm quầng kìa.
Đoan Hảo thoáng xúc động trước sự quan tâm của Hạ Vũ . Anh chàng đâu chỉ nóng nảy bức dọc trước nỗi đau của mình thôi.
Đoan Hảo không than phiền khi một mình ở bệnh viện lo cho Hạ Vũ . Càng tốt , không ai quấy rầy . Mọi sự thăm nom của gia đình thưa dần . Đặt biệt là Hà Châu , chỉ một lần duy nhất rồi không thấy ghé lại nữa.
Hôm qua, trong lúc Hạ Vũ ngủ , có một phụ nữ đến thăm , tay xách túi trái cây . Lúc đầu , Đoan Hảo không biết là ai.
- Hạ Vũ khỏe nhiều chưa cô ?
Nghe giọng nói , Đoan Hảo ngờ ngợ :
- Anh ấy đỡ nhiêu rồi . Chị là...
Người phụ nữ mỉm cười :
- Tôi là vợ anh Hoàng Lĩnh.
Đoan Hảo reo lên :
-Chị Quế Phương !
Quế Phương ngạc nhiên :
- Sao cô biết tên tôi ?
- Em nghe anh Hoàng Lĩnh nhắc đến chị.
Rồi như sợ Quế Phương chưa rõ , Đoan Hảo giải thích :
- Lúc trước , em làm ở đó , chăm sóc cho bác Thảo Trúc . Có nghe anh Hoàng Lĩnh nhắc chị.
Đoan Hảo định nói : " Em co nghe anh chị nói chuyện " nhưng thôi . Nhìn vẻ tươi rói trên khuôn mặt Quế Phương , Đoan Hảo rất mừng . Thế là họ được sống bên nhau thật hạnh phúc.
Quế Phương tỏ ra thân mật với Đoan Hảo :
- Cô nghỉ tí đi , để tôi thế cho.
- Được mà chị.
Quế Phương gọt ít trái cây đưa Đoan Hảo :
- Cô ăn , giữ gìn sức khỏe . Tôi biết chăm sóc người đau nằm một chỗ vất vả lắm.
Bỗng được Quế Phương ân cần quan tâm , Đoan Hảo vô vàn xúc động . Đoan Hảo chỉ gặp toàn là sự lạnh nhạt của gia đình Hạ Vũ . Điều Đoan Hảo rất vui là Quế Phương và Hoàng Lĩnh đã thành hôn , vượt qua được những thử thách khắc nghiệt.
Còn Đoan Hảo và Hạ Vũ có vượt qua được những cam go, khắc nghiệt nầy không ?
-
Chương 28 (Chương kết)
Được về nhà , Hạ Vũ vô cùng thoải mái . Không như lúc ở bệnh viện , thật là một cực hình . Hằng ngày, Hạ Vũ phải đối diện với bốn bức tường vôi trắng toát đầy mùi thuốc.
Về nhà với gian phòng quen thuộc , Hạ Vũ thấy ấm áp dễ chịu hơn.
Điều may mắn và hạnh phúc cho Hạ Vũ là hai chân không bị liệt . Nhờ kiên trì tập luyện, Hạ Vũ đã chống nạn bước đi . Dù có khó khăn , nhưng tất cả sẽ đi qua.
Những ngày tập luyện thật gian khổ , Hạ Vũ rất ngao ngán . Nếu không có Đoan Hảo động viên , có lẽ Hạ Vũ đã bỏ cuộc.
Dù ở bệnh viện hay ở nhà Đoan Hảo đều vất vả vì Hạ Vũ . Không biết bà Thảo Trúc nghĩ sao , nhưng thái độ của bà đối với Đoan Hảo trước sau vẫn lạnh nhạt . Hạ Vũ biết thế , thường an ủi Đoan Hảo :
- Tính mẹ anh là thế , em biết rõ mà. Bà không nồng nhiệt với ai cả.
Đoan Hảo thiệt tình :
-Chỉ không nồng nhiệt với em thôi . Còn với ai , bà củng cởi mở.
Hạ Vũ cười vui :
- Thôi thì anh nồng nhiệt, cởi mở với em cũng được rồi.
- Mình anh không đủ.
Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo với tia nhìn ấm áp :
- Em sợ mẹ không chứng giám hả ?
- Bà có thích em đâu mà chứng giám.
- Đừng lo , rồi có ngày mẹ sẽ thích em.
Giọng Đoan Hảo buồn buồn :
- Em sợ không có ngày đó.
- Em đừng bi quan ! Phải tin tưởng chớ.
Đoan Hảo thú nhận :
- Lần trước thì em có hy vọng , nhưng đã để lỡ mất.
Hạ Vũ thiết tha :
- Lỗi tại anh . Bây giờ anh sẽ đền bù cho em.
Đoan Hảo lắc đầu :
- Mẹ không đồng ý , anh chẳng làm gì được đâu.
Đôi mắt Hạ Vũ bỗng lóe lên tia sáng :
- Em lại bi quan rồi . TưởNg anh không làm gì được à ? Anh sẽ bắt chước anh Hoàng Lĩnh tự quyết định đời mình.
Đoan Hảo tò mò :
- Anh Hoàng Lĩnh làm sao ?
- Anh ấy quyết định cưới chị Quế Phương . Lúc đầu ba mẹ phản đối không chịu nhìn . Nhưng anh vẫn tận tụy làm việc cho ba . Rồi mọi xung đột đã qua , bây giờ mẹ cũng rất thân thiện với chị Quế Phương . Em thấy đó.
- Em thấy chị Quế Phương rất đôn hậu , dễ thương.
Hạ Vũ vuốt ve mái tóc Đoan Hảo :
- Em cũng vậy , rất đôn hậu dễ thương.
- Anh khen không có giá trị.
- Mẹ khen mới có giá trị phải không ? Được rồi , cứ chờ , mẹ sẽ khen em.
Đoan Hảo thực tế hơn :
- Mẹ sẽ không khen em mà khen Hà Châu . Anh quên mẹ đã dựng rào chắn giữa hai chúng ta sao ?
Hạ Vũ nhếch môi :
- Mười Hà Châu cũng chẳng ăn thua gì . Cô ta đâu có tình cảm gì với anh . Thấy anh thế nầy đã chạy dài rồi.
Không hiểu sao Đoan Hảo buột miệng nói :
- Khi nào anh bình phục , cô ta sẽ chạy đến.
- Mặc cô ta , anh chẳng bận tâm.
Quả đúng như lời tiên đoán của Đoan Hảo , Hà Châu lại đến . Vừa vào nhà gặp bà Thảo Trúc , Hà Châu xởi lởi :
- Nghe Trúc Mai nói anh Hạ Vũ đã khỏi , cháu vội đến thăm.
Bà Thảo Trúc gật nhẹ :
- Ơn trời , Hạ Vũ đã khỏi rồi cháu ạ . Cháu vào thăm nó đi.
Khi gặp Hạ Vũ , Hà Châu buột miệng :
- Nghe nói anh đã khỏi rồi , em vội đến thăm.
Hạ Vũ cau mày :
- Cám ơn . Nếu tôi chưa khỏi thì cô không đến chứ gì ?
Hà Châu giả lả :
- Anh nầy ! Người ta đến thăm , còn bầy đặt bắt bẻ.
Rồi Hà Châu chăm chú nhìn Hạ Vũ, hỏi thẳng :
- Chân anh đã lành hẳn chưa ? Anh đi đứng bình thường được chưa ? Em sợ chân anh bất động quá.
Hạ Vũ cũng thẳng thừng :
- Chẳng bình thường được đâu, mà khập khiễng với đôi nạng suốt đời đấy.
- Eo ôi !
Hà Châu kêu lên rồi nói với giọng tiếc rẻ :
- Thế mà Trúc Mai nói với em là anh đã lành lặn , đi đứng bình thường . Nay mai anh sẽ đi làm lại.
Tôi không bao giờ là người trong mộng của cô đâu . Hạ Vũ thầm nhủ và chỉ mong Hà Châu rời khỏi đây.
Quay sang Đoan Hảo , Hạ Vũ bảo :
- Đoan Hảo ! Lấy cặp nạng cho anh và đưa anh ra ngoài cho thoáng.
Thoáng thấy Hà Châu nhíu mày , Hạ Vũ bồi thêm với cô ta :
- Cô không thể nào chăm sóc một người bị tật như tôi được đâu.
Rồi Hạ Vũ vờ than khổ :
- Khi không lại bị tật không làm gì được . Kể cũng chán thật !
Hà Châu không nói gì vội cáo từ ra về . Hạ Vũ thở phào nhẹ nhõm , nói với Đoan Hảo :
- Cô ta chỉ biết đến bản thân mình , chỉ mong được người khác phục vụ , chứ không hề biết lo cho người khác đâu.
Đoan Hảo bộc bạch :
- Thấy Hà Châu đến là em cứ nơm nớp lo sợ . Thế nào rồi em cũng phải rời khỏi nơi đây . Mẹ anh đã quyết chọn Hà Châu.
Hạ Vũ buông một câu khẳng định :
- Mẹ chọn cô ta, nhưng anh chọn em.
Đoan Hảo vẫn băn khoăn . Sự có mặt của Hà Châu khiến Đoan Hảo mơ hồn lo sợ . Lời bà Thảo Trúc là quyết định . Hạ Vũ có phản đối được không ? Biết Đoan Hảo có được may mắn như Quế Phương không ? Đoan Hảo tha thiết mong được ở bên Hạ Vũ , nhưng chăng lẽ đó chỉ là mong ước.
Giọng Đoan Hảo trầm hẳn xuống :
- Anh nói đâu bằn mẹ nói.
Hạ Vũ nhăn mày :
- Tức ghê . Không hiểu mẹ nghĩ sao mà chọn Hà Châu, trong khi Đoan Hảo rất dễ thương mà không thấy.
- Mẹ có cái lý của mẹ.
- Lý gì ? Giá như mẹ nghe được những lời của Hà Châu nói.
- Mẹ đã nghe Hà Châu nói rồi.
Cả Hạ Vũ và Đoan Hảo đều giật mình khi thấy bà Thảo Trúc xuất hiện ở cửa . Bà nhìn hai người , nói tiếp :
- Mẹ đã nhận ra Hà Châu rồi . Cô ta chỉ chuộng bề ngoài thôi , rất sợ khổ sở . Suốt mấy tháng trời chẳng thấy mặt , nghe tin Hạ Vũ bình phục mới ló mặt đến . Rước ngữ ấy về chỉ chuốc họa cho mình thôi.
Nét mặt rạng rỡ , Hạ Vũ reo lên một cách sung sướng :
- Hoan hô mẹ . Thế là mẹ không bắt con lấy cô ta nữa.
Đưa mắt nình Hạ Vũ và Đoan Hảo một cách đằm thắm , bà Thảo Trúc vui vẻ đáp :
- Mẹ chỉ bắt con lấy người nào thật sự yêu con thôi.
Hạ Vũ cười bằng mắt :
- Thế mẹ có biết ai không ? Con chỉ cho mẹ nhé.
Bà Thảo Trúc hóm hỉnh :
- Khỏi . Ở ngay đây thôi . Mẹ đã thấy rồi , phải không Đoan Hảo ?
Hai má nóng bừng , Đoan Hảo nhìn bà Thảo Trúc và Hạ Vũ , trái tim như nhảy nhót reo vui . Hạnh phúc đã đến với Đoan Hảo ngọt ngào như trong mơ.
Hết