Thú thật là hôm wa vì mê film nên chỉ đọc những dzì mọi người nói với nhau , để dzành truyện cho ngày hôm nay đọc :gladd: ( Với tớ , điểm nhấn nghĩa là fải có đủ thời gian cho những cảm nhận góp nhặt được , không fải là sự vội vã ... :) )
Bắt đầu giống như những Topic trước nhé , đọc và bình luận , viết cảm xúc ...
Có một điều khác từ khi Hà Nội Hiền bước vào các topic của chúng ta : đó là mọi người hay nói chuyện về HNH màh quên mất dần việc đưa ý kiến về các tác fẩm của bạn ấy rồi ^^
Không Khóc ở LonDon ( Và chữ ký "Không Khóc Ở CaLi" của HNH _ fải chăng là một truyện ngắn khác ? _ Sorry vì tớ mù thông tin ^^ )
Bao giờ kết thúc cũng thổi vào cả câu chuyện một tí bất ngờ thú vị ...
... Nỗ lực thôi không hẳn , cần fải có đủ niềm tin cho những - điều - không - thể và mạnh mẽ cho những lần vấp ngã ...
Cũng chẳng là dzì to tát lắm đâu _ thú thật là tớ đã từng trải qua hơn một lần cái cảm giác như Đan Linh ( cute name ^^ ) ... tự ái của một đứa con gái ngang bướng có thể dzẫn đến một chuỗi các sự việc sau đó : chẳng hạn như mạnh tay đập vỡ số bát đĩa còn lại , vứt tiền trên bàn và ngẩng đầu bước vội ra khỏi quán với cái nhìn hằn học kịp gởi lại cho ông boss :hihi: ... Những lần đi làm thêm sau đó , tớ ngộ ra nhiều điều ... chấp nhận và vượt qua _ khả thi hơn là kháng cự và rồi ... fải suy nghĩ lại :)
Hơi ghen tỵ một tí _ vì tớ chưa hề có một Vĩ Anh như thế vào những lúc như vậy :hihi: Bạn bè và - hơn - thế - nữa ...
