-
Màn đêm dần buông.
Ngoài biệt thự của Hạ Dạ Huân, một cô gái tóc đỏ đang ngồi trên lề đường đối diện, mắt hướng về phía cổng nhà.
Cô đã đợi ba tiếng đồng hồ rồi.
Nhưng cũng chẳng sao, chờ đợi là một điều bắt buộc đặc biệt quan trọng trong công việc của cô, cô đã quen rồi. Nhưng nhìn sắc trời thế này, hình như cũng sắp mưa rồi, cô lại chẳng mang theo ô, không biết có bị mắc mưa không nữa.
Cô cúi đầu nhìn di động trong tay mình.
Gửi liền mười hai tin nhắn cho Huân rồi, nói với anh rằng cô đang đứng bên ngoài đợi. Không biết anh có ra ngoài gặp cô hay không? Thôi bỏ đi, cho dù thế nào thì cứ đợi là được, cô không tin là Huân mãi mãi không chịu ra đây.
Cô đang nghĩ ngợi.
Thì tiếng sấm từ không trung đã vẳng đến.
Cây cối bị gió thổi rung rinh dữ dội.
Cô xụ mặt, ôm chặt hai cánh tay đang lạnh toát, không phải chứ, sao cô lại xui xẻo thế này?
Mưa bắt đầu rơi lộp độp lên người cô, hoàn toàn dập tắt chút hy vọng mong manh cuối cùng của cô.
Có nên đi không? Dù gì Huân chưa chắc đã ra. Cứ đứng đợi trong mưa rất có thể sẽ bị ốm, sẽ bị chảy nước mũi, sẽ bị sốt cao, sẽ bị đau đầu…
Cô túm lấy túi xách, che lên đầu để tránh mưa đang quất xuống, thở dài, cô phải đợi thôi, cô nhất định phải đợi Huân ra gặp cô mới được.
Mưa, mỗi lúc một lớn.
Quần áo ướt sũng dán chặt vào thân người, khí lạnh xâm nhập thẳng vào khiến cô run lên từng đợt.
Cô ôm đầu co ro, đáng thương như một con chó nhỏ lang thang, mái tóc ướt đẫm rỏ nước, bết vào gương mặt trắng bệch đến tái xanh của cô.
Lạnh - quá - chừng…
Dần dần, cô cảm thấy trán mình nóng lên, toàn thân bắt đầu có cảm giác khó chịu.
Ôi, mưa vô tình…
Huân vô tình…
Cô hít hít mũi muốn khóc với vẻ uất ức.
Cây lá réo xào xạc trong mưa gió.
“Sao cô còn chưa đi hả?”
Một giọng nói phẫn nộ vang lên bên tai.
Có lẽ đợi đã quá lâu, nên trong khoảnh khắc cô cứ ngỡ mình đang nghe nhầm, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt đã từng quen thuộc với mình nhưng nay đã trở nên quá đỗi xa lạ, nỗi cay đắng bất ngờ ập đến khiến nước mắt cô ào ra như một trận hồng thủy.
“Hu hu… Huân…”
Cô túm lấy eo của Huân, ôm chặt lấy anh, khóc òa.
“Hu… Em đợi anh thảm quá đây nè…”
Tiếng gió.
Tiếng mưa.
Tiếng khóc.
Một chàng trai tuấn tú tay cầm ô, bị một cô gái tóc đỏ đang khóc lóc dữ dội ôm bám chặt như bạch tuộc…
* * *
Có lẽ vừa khóc một trận dữ dội nên Tiểu Tuyền cảm thấy đầu óc mình choáng váng.
Từ phòng tắm của Hạ Dạ Huân bước ra, vẫn chưa kịp lau khô tóc, cô đã lảo đảo ngã vật ra salon. Buồn ngủ quá đi mất, nhưng cô vẫn nhớ rõ mục đích mình đến đây, thế là cố gắng lấy lại tinh thần nhìn về phía Hạ Dạ Huân.
“Hi, lâu quá không gặp.”
Huân không quen với một Tiểu Tuyền bỗng dưng trở nên trắng bệch yếu đuối trước mắt mình, đôi môi cô tái xanh, nụ cười mệt mỏi. Cô nên là dáng vẻ tay huơ nắm đấm, sinh khí luôn luôn dồi dào mới đúng.
Cô như thế, khiến trái tim anh như bị xé nát.
Thực ra anh luôn biết cô đã ngồi ngoài kia đợi anh, đến tận bốn năm tiếng đồng hồ, nhưng anh vẫn không ra ngoài gặp cô. Anh mong cô sẽ bỏ đi, không biết nên đối diện với cô thế nào, anh sợ hãi mình sẽ lại biến thành kẻ ngốc trước mặt cô mất.
Cho đến khi cô ướt sũng vì mưa, nhưng lại không hề có ý bỏ đi, thì cuối cùng anh mới chịu xuất hiện.
Anh hít một hơi thật sâu.
Chỉ là tội nghiệp cô thôi, tuyệt đối không thể bị cô lừa nữa.
Những giọt nước rỏ từ mái tóc xuống cổ Tiểu Tuyền, mát lạnh.
Cô cố gắng nở nụ cười với Huân đang tỏ ra dửng dưng:
“Anh vẫn quan tâm em, đúng không?” Nếu không anh sẽ không ra đó, ý nghĩ này khiến cô cảm thấy rất ấm áp.
Ánh mắt của Huân lạnh nhạt:
“Có việc gì?”
Lời nói lạnh băng khiến cô nghẹt thở.
Cô cúi đầu dùng tay vén tóc, ủ rũ: “Ồ, em muốn đến nói với anh, lần đụng xe đó có thể không phải là một sự cố, mà là có người đang cảnh cáo anh”.
“Cảnh cáo?” Cô lại đang giở trò gì đây.
Vẻ mặt nghi ngờ của anh khiến sống mũi cô cay cay:
“Em không lừa anh đâu. Người lái xe đó có quan hệ với tổ chức xã hội đen. Một thời gian trước đó chẳng phải đã có một số người trong giới xã hội đen đến quấy rầy anh đó sao? Em nghi ngờ rằng hai việc này có liên quan đến nhau.”
“Sao cô biết có người quấy phá tôi?”
“Em…”
“Cô vẫn theo dõi tôi?” Bản lĩnh của cô lớn thật.
“Không phải!” Tiểu Tuyền nhảy nhổm lên, “Em không theo dõi anh, là bạn em nói cho em biết…”
“Cô mà cũng có bạn à?” Anh cắt ngang.
“Hạ… Dạ… Huân!” Cô tức đến nỗi đầu muốn bốc khói. “Anh cứ phải nói với em những lời đó mới được ư? Em trong mắt anh lại ác độc thế sao? Tại sao em lại không có bạn? Hiểu Khê là bạn của em! Anh cũng là bạn của em!”
Huân yên lặng tựa đêm thâu:
“Tôi nói rồi, cô không còn là bạn tôi nữa.”
Câu nói này.
Đã đẩy Tiểu Tuyền vào địa ngục.
Nước mắt đẫm gò má cô…
Cô hối hận rồi, cô đã hối hận từ lâu rồi, nếu biết anh lại phản ứng mạnh như thế với bài viết đó, cô tuyệt đối sẽ không công bố nó ra. Nhưng mà, cho dù cô đã làm sai, chẳng lẽ cả một cơ hội anh cũng không cho cô sao?
Cô khóc đến nỗi toàn thân lạnh run lên:
“Huân, tóm lại phải thế nào đây? Em đã xin lỗi anh hết lần này đến lần khác, dù anh có giận dữ đến mấy cũng phải hết rồi chứ! Phải, em đã làm sai, đều là em không đúng, anh đánh em mắng em đi, tại sao không quan tâm đến em? Em đau lòng muốn chết rồi đây … hu…”
Dáng vẻ cô khóc như một đứa trẻ.
Nước mắt trên mặt bết bát, mũi vừa đỏ vừa sưng.
Tiếng mưa và sấm đan nhau ngoài cửa sổ.
Tiếng run rẩy lay lắc của những cành cây như báo hiệu sự sống của chúng đã đến lúc chấm dứt.
Hai tay Huân dần dần co chặt.
Anh khống chế toàn bộ sức lực mình để không đến ôm lấy cô.
Anh thấy mình như một con bướm đêm, rõ ràng biết cô là một ngọn lửa nguy hiểm, nhưng vẫn muốn bay đến bên cô, ôm lấy cô, và để cô ôm lấy chính mình.
Nhưng kết cục sẽ là bi thảm.
Anh sẽ đau đến mức chết đi.
Khóc…
Khí lạnh từ gót chân cô luồn lên dần dần.
Dường như cô đã chìm trong nơi băng tuyết lạnh lẽo!
Nước mắt mờ nhòa tầm nhìn, nỗi uất ức và bất lực dâng tràn đè nén cô không nói nổi nên lời.
“Được! Hạ Dạ Huân, anh không tha thứ cho tôi đúng không? Anh không bao giờ quan tâm đến tôi nữa đúng không? Anh rất tuyệt đúng không?”
Cô cố sức quệt nước mũi đang chảy ra, khóc:
“Người ta sợ anh xảy ra chuyện mới đến bảo anh cẩn thận, cứ đợi anh mãi ở bên ngoài… đợi mãi… đợi mãi… đến mưa cũng không dám đi… ướt sũng đến mức cả người mệt mỏi… anh cũng không quan tâm… chỉ biết tức giận… tôi ghét anh… ghét anh muốn chết…”
Nước mắt rơi tí tách, cô khóc đến nỗi đầu đau mắt mờ.
“Được… anh không quan tâm đến tôi chứ gì… thế thì tôi cũng mặc kệ anh… không bao giờ quan tâm đến anh nữa… mãi mãi… anh cũng không cần châm biếm tôi… tôi… tôi cũng không muốn thấy anh nữa!”
Vừa nói, cô vừa lao ra phía cửa như một cơn lốc.
Tốc độ cô vọt ra ngoài nhanh như thế, nên hoàn toàn không để ý đến dáng Huân đột ngột đứng phắt dậy!
-
Tiếng cửa binh một tiếng sập mạnh lại!
Như một chiếc búa nặng ngàn cân giáng mạnh xuống tim Huân!
Anh đau lòng nhắm chặt mắt.
Cô đi rồi, sau khi nói xong những lời tuyệt tình, cuối cùng cô đã bỏ đi.
Đây là những gì anh cần hay sao?
Nhưng, tại sao trái tim anh lại đau như thể bị người ta khoét đi mất…
* * *
Tiếng mưa dần tắt.
Tiếng gió cũng trở nên yếu ớt.
Đêm, vẫn tối đen như mực.
Huân co ro ngồi bên cửa sổ, tứ chi như bị rút mất sức lực cuối cùng, lồng ngực như bị khoét thủng một lỗ to.
Nếu anh đưa tay ra.
Có lẽ đã giữ cô ở lại.
Nếu anh ôm lấy cô khi cô đang khóc.
Có lẽ ít nhất cũng ngăn được nước mắt của cô.
Cô đã đi rồi.
Chẳng còn gì nữa.
Lồng ngực trống rỗng.
Chỉ còn lại một trời lạnh lẽo.
Đầu anh tựa vào khung kính cửa sổ, trong đầu chỉ có những tiếng vọng lặng lẽ…
…
“… Tôi cũng mặc kệ anh… không bao giờ quan tâm đến anh nữa… mãi mãi…”
…
Tĩnh lặng như chết.
Lâu sau.
Rất lâu.
Thoáng nghe văng vẳng đâu đây một tiếng nức nở nho nhỏ không dễ nghe thấy, lặng lẽ lọt vào.
Cơ thể Huân dần dần cứng lại.
Anh nghiêng tai lắng nghe.
Niềm vui sướng điên cuồng thắp đầy trong mắt.
* * *
Trên bậc thềm ướt đẫm.
Một cô gái tóc đỏ đang ôm đầu khóc khe khẽ.
Hình như cô đã khóc cả một đời.
Huân bước đến bên cô.
Ngồi xuống.
Hỏi cô: “Tại sao vẫn chưa đi?”.
Cô ngẩng lên, đôi mắt sưng mỏng như hai quả hồ đào, vừa khóc vừa nói:
“Em không nỡ bỏ đi, vừa ra đây là em đã hối hận… em không muốn bỏ mặc anh… em muốn ở bên anh…”
Cô nhào vào lòng anh, ôm choàng lấy.
Nước mắt nóng bỏng lồng ngực Huân.
“Anh không muốn làm bạn em, vậy thì không làm bạn nữa…”
Cô dụi dụi mặt vào áo anh, chùi sạch nước mắt, cố gắng cười với anh:
“… Để em làm người yêu của anh vậy.”
Huân nhìn cô.
Anh hoàn toàn quên mất cách nói chuyện.
Tiểu Tuyền bắt đầu cuống lên.
Cô lắp bắp.
“Em… em nói thật đó, em không biết mình đã thích anh từ lúc nào, em thật sự thích anh, em… em… thật sự…”
Cổ họng Huân khô rát không nói nổi câu nào.
Tiểu Tuyền cuống quá, bèn kéo cổ anh lại…
Hôn lên đó!
Đôi môi cô rất mặn, có vị của nước mắt; môi anh thanh mát, có phần lóng ngóng; cô hôn anh, hôn rất mạnh, nóng bỏng như một ngọn lửa.
Nụ hôn này chỉ kéo dài vài giây.
Cô buông anh ra.
Đôi mắt cô sáng rỡ như ánh sao.
Đôi má anh vừa đỏ vừa nóng.
Cô cười trong nước mắt:
“Để em làm người yêu của anh có được không?”
Cô lại hôn anh.
Nụ hôn này rất dịu dàng, hôn lên môi anh như một vệt lông vũ phất qua, đầu lưỡi nhỏ ngọt ngào của cô khẽ hôn lên mỗi đường nét tuyệt mỹ của đôi môi anh.
Nụ hôn này rất dài, hôn đến khi mưa không còn rơi, hôn đến nỗi ánh sao thẹn thùng nấp vào bóng đêm.
Cô vừa hôn anh, vừa hỏi:
“Là người yêu của anh, được không?”
Gió đêm dịu dàng khẽ vờn bên anh.
Trong đôi mắt Huân ánh lên gương mặt e ấp của cô.
Anh khẽ ôm lấy cô.
Mặt đỏ bừng hôn lên đôi môi cô.
Thì ra…
Được cô hôn và được hôn cô, lại ngọt ngào như vậy!
-
Tiểu Tuyền đổ bệnh.
Đầu óc choáng váng nằm trên giường, trên trán đắp túi chườm lạnh, tay phải không ngừng rút khăn giấy lau nước mũi, đau khổ quá đi mất!
Thế nhưng, nhìn thấy Huân tất bật vội vã chăm lo cho cô, lại cảm thấy hạnh phúc quá chừng!
Một bát cháo cá nóng hổi nghi ngút khói được đưa đến.
Huân dìu cô ngồi dậy, bón từng thìa cho cô ăn, ân cần dịu dàng đến nỗi khiến cô cảm thấy rất thỏa mãn.
“Ngon quá, cá rất ngon, cháo rất thơm.”
Tiểu Tuyền dùng hết những lời khen ngợi, cô biết làm món cháo cá rất phiền phức, phải gỡ hết xương cá ra, rồi còn phải điều chỉnh lửa cho vừa nữa.
Cô nắm lấy tay anh:
“Huân, anh đối xử tốt với em quá.”
Huân cẩn thận dùng khăn giấy lau miệng cho cô:
“Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Đợi lát nữa hãy ăn. Em muốn nói chuyện với anh.” Cô nhào vào lòng Huân.
“Nói gì cơ?”
Anh lấy chăn bông quấn lấy cô, để cô yếu ớt dựa vào cho thoải mái hơn.
Ngón tay cô vờn đùa nút áo của anh:
“Ừ, thì là… tại sao anh lại nấu được món cháo ngon như thế?”
Anh nói với vẻ nghiêm túc:
“Từ nhỏ anh đã biết nấu cơm, nếu nấu ngon thì mẹ sẽ khen anh là cậu bé ngoan.” Anh mỉm cười. “Anh rất thích được khen ngợi, thế nên cảm thấy rất hứng thú với việc nấu ăn.”
“Hê hê, thì ra lúc nhỏ Huân rất ngoan ngoãn.” Cô tò mò, không hiểu tại sao trưởng thành rồi anh lại trở nên cô độc khó gần như vậy?
“Về sau vào cô nhi viện, không còn ai để tâm chăm sóc, mới làm vài món đơn giản để không bị đói bụng.” Anh cười khổ sở.
“Cô nhi viện?”
Cô bàng hoàng.
Huân trưởng thành trong cô nhi viện ư? Thảo nào xuất thân của anh như một câu đố vậy.
Cô nhìn anh chăm chú:
“Huân, anh nói những điều này, không sợ em tiết lộ ra sao?”
Anh khẽ khàng nâng cằm cô lên, đôi mắt lấp lánh như pha lê tìm nhìn cô:
“Có không?”
Cô cắn chặt môi:
“Em đã từng bán đứng anh, anh không nghi ngờ em chút nào ư?”
Anh mỉm cười:
“Nếu nghi ngờ em, sao chúng ta có thể ở bên nhau được?” Nếu đã đón nhận cô, hôn cô rồi, thì anh sẽ toàn tâm toàn ý tin tưởng nơi cô.
Ngón tay cô co lại trước ngực anh.
Anh hôn lên trán cô:
“Nếu đã quyết định yêu em, vậy thì sẽ giao trái tim anh cho em. Để nó vui vẻ, hoặc đau khổ, chỉ nằm ở quyết định của em thôi.”
Còn anh, chấp nhận đánh cược chấp nhận chịu thua.
Anh hôn lên trán cô như đại dương ấm áp, cô dang rộng đôi tay ôm chặt lấy anh.
Khoảnh khắc này.
Cô đã biết.
Cô đã yêu người trong vòng tay mình. Cô mãi mãi sẽ không làm tổn thương anh, dù có chết cũng không để bất kỳ ai làm anh đau khổ.
Cô không muốn làm một tiểu ma nữ oai phong nữa, chỉ cần là thiên sứ bảo vệ anh thôi.
Dựa vào lòng anh một lúc lâu, cô mới lẩm bẩm:
“Huân, em cứ tưởng rằng, anh không bao giờ tha thứ cho em nữa. Lúc em nhào ra khỏi nhà anh, cảm thấy chút hy vọng cuối cùng cũng vỡ nát, nhưng lại không nỡ rời xa anh, đau đến mức tim như bị khoét ra mất ấy.”
Anh dựa cằm lên mái tóc đỏ của cô: “Anh không muốn tha thứ cho em. Em biết khi anh nhìn thấy em ngụy biện, còn lấy mấy tấm hình ra uy hiếp anh, anh cảm thấy rất tổn thương. Em đúng là một tiểu ma nữ ác độc, anh muốn mình mãi mãi không bao giờ nhìn thấy em nữa… Nhưng, khi em nắm lấy tay anh, khi em xin anh tha thứ, khi em nhào đến trước chiếc xe ấy để ôm lấy anh… anh lại thấy, chỉ cần được ở bên em, thì chẳng còn gì là quan trọng nữa”.
Cô bĩu môi:
“Thế mà anh còn lạnh lùng với em.”
Anh cười như trẻ thơ:
“Không thì anh phải làm sao đây. Chẳng lẽ em vừa nói “tha thứ cho em” thì anh nói ngay “được”? Thế thì có phải kỳ quặc quá không? Vả lại…” Sắc mặt anh dần dần tái nhợt. “Em nói lúc ở bệnh viện, em muốn bỏ anh, muốn bỏ cuộc, sau đó bỏ đi mà không hề quay đầu lại.”
Cô há hốc mồm:
“Đó… đó là… ai da, không phải em có ý đó, em…”
“Vậy nên, là do em có lỗi với anh.”
Huân rút ra kết luận.
Cô buồn cười quá, hỏi:
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Huân ngẫm nghĩ. “Em bắt buộc phải đối xử thật tốt thật tốt với anh.”
“Tốt bao nhiêu nào?”
“Tốt như anh đối với em.”
“Tốt hơn có được không?”
“Không được.”
“…”
“Không ai có thể tốt như anh đối với em.”
“Cái chữ “tốt” này nói qua nói lại làm em chóng mặt quá, chúng ta đổi từ khác có được không?”
“Đổi từ gì?”
“… Thích?”
“Hoặc là…”
“Em nghe không rõ…” Tiểu Tuyền sát lại gần hơn.
Huân hôn cô.
Nụ hôn, mang theo mùi hương ngọt ngào của món cháo cá, khiến người váng vất thấy cả một bầu trời đầy sao.
Rất lâu về sau.
Tiểu Tuyền vẫn truy hỏi: “Nếu lúc ấy em chạy mất thật, không quay lại nữa thì sao?”.
Huân ôm chặt cô.
Anh không dám nghĩ đến khả năng đó, khi bây giờ anh đang ở thiên đường.
Tiểu Tuyền cười trộm.
Sao cô có thể bỏ cuộc dễ dàng được?
Tuyệt chiêu khổ nhục kế thứ ba của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ - bền chí và nghị lực!
Cho nên muốn làm người thành công, phải ghi nhớ mãi điều này!
-
đến đoạn hạnh ph1uc rồi à, còn đoạn tẩy trần và phản bội lần 2 không? ^^!
-
Tòa nhà Tập đoàn Quất Tử.
Tiểu Tuyền sáng sớm nay vừa bước chân vào phòng tin tức giải trí, thì đã bị một cú điện thoại triệu tập đến văn phòng của Chung Vô Nhan.
Dưới ánh nắng rực rỡ.
Bộ kỳ bào kiểu Trung Quốc màu sắc ảm đạm của Chung Vô Nhan chẳng khác mấy với vẻ mặt của cô ta lúc đó, vừa thấy Tiểu Tuyền bước vào, cô ta bèn quẳng mấy số tuần san Quất Tử gần đây đến, lạnh lùng nói:
“Cô làm tôi thất vọng quá đấy.”
Tiểu Tuyền lúng túng lật giở tạp chí:
“Hì hì, số lượng tiêu thụ của tuần san trong thời gian gần đây vẫn khá mà.”
Chung Vô Nhan lạnh lẽo nhìn cô:
“Đó là thành tích mà cô hài lòng à? Ghi hình trực tiếp tại buổi họp báo, những bài theo dõi về scandal ***, nổi bật nhất là mấy tấm hình **** của một số ngôi sao mới nổi - e rằng đều là bọn họ nhờ cô chụp cả. Nói tôi biết, đây là khả năng của cô hay sao?”
Tiểu Tuyền cúi đầu, nghẹn lời.
Sao chị ta biết những tấm hình **** đó là do các ngôi sao mới nổi nhờ cô chụp? Ghê gớm thật. Những người đó muốn xác lập thế đứng trong giới giải trí, nên mới cố ý mặc những bộ nội y tơ lụa mỏng manh gợi cảm cám dỗ người khác, nhờ cô viết nên những tin tức “hot” để thu hút người xem. Cô thấy họ cũng khá vất vả nên mới nhận lời họ, cố gắng chụp cho họ thật đẹp.
“Tiểu Tuyền, gần đây cô trở nên yếu lòng quá.”
“Đâu có đâu có, hì hì, trái tim tôi còn cứng hơn cả đá mà.” Cô cười khan.
“Nếu thật sự là thế thì với những tấm hình này, cô hoàn toàn có thể viết nên một bài về một ngôi sao nào đó mới nổi đã không từ thủ đoạn, mời cho được phóng viên chụp cho mình hình ***. Tại sao cô lại dễ dàng tha cho họ?”
“Hì hì!” Bàn tay Tiểu Tuyền rịn mồ hôi. “Tôi không ngờ đến điều đó. Vả lại… vả lại làm căng quá cũng không hay lắm. Tôi không phải là chỉ muốn làm phóng viên trong ngày một ngày hai, lỡ như một ngày nào đó họ phất lên như diều gặp gió rồi, thì đôi bên gặp nhau cũng dễ thở hơn.”
Chung Vô Nhan trầm giọng:
“Tốt, nói hay lắm.”
Tiểu Tuyền thở phào một hơi.
“Thế cái này cô định giải thích ra sao?”
Chung Vô Nhan rút từ trong ngăn bàn ra một phong bì, đặt lên bàn.
Tiểu Tuyền sờ sẫm thứ trong phong bì đó.
Suýt nữa là ngất đi.
Một tập ảnh, toàn bộ đều chụp những cảnh cô và Huân ở bên nhau. Dáng vẻ của Huân trong đời thường, đôi mắt to màu tím violet sáng lên thuần khiết, cười như một cậu bé mới lớn. Trời ơi, nếu những tấm hình này lộ ra ngoài, Huân không thể nào còn được đi lại tự do giữa đường phố nữa.
Chung Vô Nhan nhìn cô:
“Tôi cứ đợi cô mãi, trong tay cô chắc chắn cũng có những tấm hình của Hạ Dạ Huân, tại sao không đăng bài? Chẳng lẽ cũng là sợ sau này không tiện gặp nhau nữa à?”
Tiểu Tuyền thẫn thờ nhìn những tấm ảnh.
“Tôi đã cho cô tư liệu, cho cô thời gian, cho cô tiền lương, không phải muốn cô đi yêu đương, mà là cần cô khoét cho được những tin tức nóng bỏng. Cô đã phụ niềm tin của tôi quá rồi.”
Tiểu Tuyền tiếp tục đờ đẫn.
Chung Vô Nhan thu những tấm ảnh lại.
“Cô đã bỏ qua cơ hội rồi. Tôi sắp đăng tải những tấm hình này, một bộ mặt khác của Hạ Dạ Huân, thêm vào đó là người tình bí ẩn của cậu ta, tuần san Quất Tử bảo đảm sẽ được tiêu thụ kỷ lục.”
“Đợi đã!”
Tiểu Tuyền túm lấy tay cô ta!
Chung Vô Nhan cười lạnh:
“Chắc cô không đến nỗi nghĩ là tôi không có phim của mấy tấm ảnh đó chứ!”
“Hì hì, sao thế được?” Tiểu Tuyền cười rạng rỡ. “Có điều, nếu những tấm ảnh đó luôn nằm trong tay chị mà chưa bị đăng lên báo, nhất định là phải có nguyên nhân nào đó.”
Chung Vô Nhan lắng nghe cô nói.
“Chị biết đấy, nếu công bố chúng ra ngoài thì chỉ có thể xôn xao một thời gian, chứ không thể nào kéo dài được.” Tiểu Tuyền cố gắng phân tích: “Chị đã khổ tâm đào tạo bồi dưỡng Tiểu Tuyền phóng viên thiên tài thế hệ mới tôi đây, sẽ bị đẩy vào vòng vây của những phóng viên báo đài khác, không thể tự do hoạt động được nữa, cũng chẳng thể đi moi móc thông tin, như thế sẽ là một tổn thất to lớn với tuần san Quất Tử của chúng ta!”.
Chung Vô Nhan cười lạnh một tiếng.
“Cho dù chị không quan tâm gì đến tôi, nhưng một khi thân phận tôi đã bị lột sạch, Hạ Dạ Huân sao có thể tin tưởng tôi được nữa, những ẩn tình và tin tức về anh ấy cũng không thể nhỏ giọt xuất hiện mãi trong tuần san Quất Tử.” Tiểu Tuyền cười tươi rói. “Cho nên, đừng để một lần vội vã giết chết tương lai, chừa lại một con đường là hay nhất.”
Chung Vô Nhan vỗ tay:
“Tốt, rất tuyệt.”
“Hì hì, cám ơn đã quá khen.” Tiểu Tuyền toát mồ hôi lạnh.
“Nhưng…” Chung Vô Nhan cúi xuống nhìn cô. “Tôi chỉ là một người lo kiếm tiền, không có chuyện tiền đến tay lại không chịu nhận. Những tấm ảnh đời thường của Hạ Dạ Huân, tôi nhất định sẽ đăng tải lên trang đầu.”
“Tất nhiên! Tất nhiên!” Tiểu Tuyền phụ họa liên hồi: “Những tấm ảnh đời thường của Hạ Dạ Huân tuyệt vời như thế, nếu không công bố thì quả là đáng tiếc, nhất định phải đăng tải! Chỉ có điều…”. Khẩu khí của cô đột ngột chuyển hướng: “Không nhất định là phải đăng những tấm ảnh chung của tôi và anh ấy. Bên tôi có một số hình sticker của anh ấy, nhìn càng rõ hơn, đẹp hơn, đăng những tấm đó há chẳng tốt hơn hay sao? Hì hì, mà vẫn có thể bảo vệ tôi nữa”.
Ánh mắt Chung Vô Nhan lóe sáng.
“Sếp ơi, xin hãy cho tôi thêm ba ngày nữa! Tôi sẽ moi được nhiều tin hơn từ Hạ Dạ Huân, bao gồm cả quá trình trưởng thành không ai biết được của anh ấy, thêm những tấm hình sticker đó, bảo đảm không thua kém gì những scandal *** đâu!”
Tiểu Tuyền vung vẩy nắm đấm:
“Đợi tôi ba ngày thôi! Tin tôi đi! Không sai đâu!”
Vết sẹo nhạt màu trên má phải của Chung Vô Nhan như ẩn hiện nụ cười:
“Được, thì ba ngày.”
-
Chương 8
Chương 8
Nguyệt Sa Anh đầu đội vòng hoa, gấu váy xanh lục nhạt khẽ bay trong gió, nụ cười bên khóe môi trong sáng và dịu dàng, như nữ thần mùa xuân trong khu rừng sâu thẳm.
Những ngón tay ngọc ngà của cô khẽ khàng lướn qua đôi môi của Hạ Dạ Huân, dịu dàng như mộng, mang theo tình cảm tràn đầy; cô khẽ dựa vào lòng anh, sóng mắt ngập dâng tình cảm, khẽ nhướn chân lên, e thẹn chờ đợi nụ hôn tràn đầy tình yêu của anh…
Tất cả những ánh đèn, máy quay phim đều hướng về phía anh và cô…
Chờ đợi…
Cánh phóng viên nín thở…
Chờ đợi…
Nụ hôn dâng hiến đầu tiên trước ống kính của Hạ Dạ Huân!
“Cắt…”
Đạo diễn MV Mục Thân khoát tay, gầm lên với Hạ Dạ Huân:
“Cảnh này là cảnh hôn! Đứng đực ra đó làm gì? Ôm lấy cô ấy! Hôn cô ấy!”
Quỷ thật, rõ ràng tâm trạng Hạ Dạ Huân mấy hôm nay xem ra rất tốt, mới đặc biệt sắp xếp cảnh hôn này, cứ tưởng nhân lúc cậu ta thấy vui vẻ có lẽ sẽ đồng ý, không ngờ vẫn chỉ một kết quả.
Hạ Dạ Huân gỡ thoát ra khỏi đôi tay đang ôm lấy anh của Nguyệt Sa Anh:
“Trong kịch bản gốc không có cảnh hôn nhau.”
Nếu mà có thì anh đã không đến. Chưa từng quay những MV có cảnh thân mật hoặc hở hang là nguyên tắc nhất quán của anh.
Mục Thân bất lực:
“Hạ Dạ Huân, cậu có thể thay đổi một chút được không? Nếu trong MV này có thêm cảnh cậu và Nguyệt Sa Anh hôn nhau, nhất định là sẽ bán đắt như tôm tươi!”
Hạ Dạ Huân trả lời:
“Trước kia không có cũng bán rất tốt!”
Một câu thôi đã khiến Mục Thân ú ớ.
Quả vậy, tất cả những album của cậu ta đều sạch sẽ trong sáng, nhưng số lượng tiêu thụ lẫn mức độ được hâm mộ đều rất “hot”. Mục Thân thấy rằng Hạ Dạ Huân nổi tiếng chóng mặt và duy trì được lâu như vậy trong ngành giải trí đúng là một kỳ tích, có điều, cũng chỉ có mình cậu ta là kỳ tích thôi.
“Xin ông hãy sửa lại kịch bản quay MV.” Dù gì, Mục Thân cũng là một đạo diễn mà anh tương đối kính trọng, hiếm khi đề nghị quay những MV “phù hợp với nhu cầu của thị trường”.
Mục Thân thở dài.
Thái độ khiêm nhường từ chối của Hạ Dạ Huân thế này đã là hiếm có rồi. Thôi bỏ đi, có kiên trì nữa cũng vô dụng thôi. Ông khoát khoát tay, gọi phó đạo diễn đến để bàn bạc sửa lại kịch bản.
Trong một góc yên tĩnh.
Nguyệt Sa Anh cắn chặt môi bước lại gần Hạ Dạ Huân:
“Tại sao anh lại làm thế?”
Hạ Dạ Huân ngồi trên ghế dài nghỉ ngơi, không nói gì.
“Anh biết rõ lần này là cơ hội rất quan trọng với em mà.” Hôn Hạ Dạ Huân trước ống kính, một scandal tốt biết bao, cô sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của toàn thế giới. Nếu có thể nắm bắt được thì sẽ lên như diều gặp gió, nổi tiếng càng thêm nổi tiếng.
“Không liên quan đến tôi.” Giọng anh lạnh băng.
Nguyệt Sa Anh giậm chân:
“Anh biết rõ tâm ý của người ta, sao lại không liên quan đến anh được?” Một mỹ nữ thuần khiết tươi trẻ như cô đây, có bao nhiêu người phải thèm thuồng mơ ước, anh nhất định cũng có hứng thú với cô, chỉ là ngại ngùng không nói ra mà thôi. Về điểm này thì cô rất tự tin.
Hạ Dạ Huân đứng dậy.
Cô ta cứ quấn lấy không chịu đi, thế thì anh bỏ đi vậy. Thời gian nghỉ ngơi quý báu, không muốn bị cô ta làm lãng phí chút nào.
Nguyệt Sa Anh túm lấy anh, nũng nịu:
“Huân…”
“Tách tách!”
Ánh flash lóe sáng.
Một cô gái tóc đỏ nhảy ra, cười hi hi rất gian tà:
“Tuyệt quá! Thiên vương Hạ Dạ Huân và tân nữ vương Nguyệt Sa Anh có tình ý này!”
Nhìn thấy cô, niềm vui sướng dần dần dâng lên trong đáy mắt Huân.
Nguyệt Sa Anh đờ ra trước.
Sau đó cô ta ưỡn ngực, cười rất thoải mái:
“Thế thì sao nào? Phản ứng của cô cũng nhanh thật, bao nhiêu phóng viên thế kia cũng chỉ có mình cô chụp được.” Ha, scandal giữa cô và Hạ Dạ Huân lại có thể dậy sóng rồi! Cô gái tóc đỏ này xuất hiện kịp thời quá!
Tiểu Tuyền thu máy ảnh lại:
“Phải thế thôi, hai người chọn địa điểm khuất mắt quá, ngoài tầm quan sát của cánh phóng viên, chỉ có Tiểu Tuyền thiên tài phóng viên của tuần san Quất Tử mới nhanh nhạy nắm bắt được những khoảnh khắc tuyệt vời thế này!”
“Cô chính là Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ Tiểu Tuyền đó sao?” Đã nghe đến cái tên này từ lâu rồi, nghe nói rất có bản lĩnh, trên trời dưới đất chẳng có tin tức nào mà cô ta không moi ra được, thì ra là một cô bé còn măng sữa thế này.
“Đúng thế!” Tiểu Tuyền cười rất đắc ý, hì hì, xem ra danh tiếng của mình cũng to gớm nhỉ, cày ruộng một phần thu hoạch một phần mà.
-
Huân mỉm cười:
“Sao giờ em mới đến đây?”
“Hi hi!” Tiểu Tuyền cười với anh. “Em có chút chuyện nên trễ mất. Sao nào, ở đây có xảy ra chuyện gì đáng tiền không?” Cái gọi là “đáng tiền”, tất nhiên là chỉ giá trị của tin tức rồi.
“Không có.”
Huân đưa cho cô một tờ khăn giấy, trán cô đã lấm tấm mồ hôi.
Nguyệt Sa Anh nghi ngờ quan sát hai người:
“Hai người quen nhau?”
Hạ Dạ Huân lạnh lẽo cao ngạo như tủ lạnh mà lại có thể vui vẻ tán chuyện với một phóng viên giải trí? Nhất định có gì đó rồi.
Tiểu Tuyền lườm cô ta một cái:
“Làm gì có chuyện phóng viên không quen ngôi sao?”
“Không phải đơn giản như thế.”
Vẻ mặt hai người không chỉ là quen biết đơn thuần, Nguyệt Sa Anh quan sát Tiểu Tuyền từ trên xuống dưới, ngoại trừ mái tóc đỏ nổi bật cực kỳ ra, cô ta chẳng có điểm gì nổi bật nữa.
Tiểu Tuyền rất ghét ánh mắt khinh khỉnh của cô ta, khoát tay bảo: “Này, cô tránh ra một chút có được không? Tôi có chuyện muốn nói với Hạ Dạ Huân”.
Nguyệt Sa Anh tức đến nỗi mũi muốn lệch đi:
“Cô bảo tôi đi? Cô là cái thá gì chứ?”
Huân nghe câu này thấy trong lòng rất khó chịu, ánh mắt lạnh lẽo như dao:
“Cô ấy là bạn tôi.”
“Bạn?” Nguyệt Sa Anh kêu the thé: “Tôi thấy là tình nhân ngầm thì có! Hạ Dạ Huân, tiêu chuẩn thẩm mỹ của anh thực sự là quá quái lạ!”.
Tiếng kêu của cô ta thu hút mọi sự chú ý của cánh phóng viên.
Tiểu Tuyền nheo mắt:
“Rốt cuộc cô có đi hay không? Nếu nói bậy nữa thì đừng tránh tôi nhẫn tâm tàn ác đấy nhé!”
“Rồi sao? Cô làm gì được tôi?”
Nguyệt Sa Anh trừng mắt.
Tiểu Tuyền cười hề hề, nói với vẻ ranh mãnh:
“Cô quên mất những tấm ảnh khi nãy rồi à? Muốn có scandal *** hả, cẩn thận tôi bôi xấu cô bây giờ!”
Nguyệt Sa Anh trợn tròn mắt.
“Hề hề, tân nữ vương muốn nổi danh, cố ý dụ dỗ thiên vương Hạ Dạ Huân đã bị từ chối thê thảm… Thế nào, có đủ chưa nhỉ?”
Ma nữ… cô ta tin rằng Tiểu Tuyền dám làm điều đó…
“Nhân lúc tâm trạng tôi còn đang vui vẻ, thì cô chạy càng xa càng tốt đi.” Tiểu Tuyền cười thỏa mãn. “Nhớ đó, cô không nói bậy thì tôi sẽ làm điều đó thay cô.”
Nguyệt Sa Anh chạy tóe khói.
Tiểu Tuyền ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế nghỉ của Huân, mệt mỏi duỗi thẳng chân tay ra:
“Ai da, chạy suốt một ngày, mệt muốn chết đi được.”
Huân mở một bình nước suối mát lạnh đưa cho cô.
Cô uống ừng ực từng ngụm lớn, thở phào một cái rồi ngoẹo đầu, liếc nhìn anh cười.
“Huân, anh có thấy em quá đáng không?”
“Uy hiếp Nguyệt Sa Anh?” Huân đưa khăn tay ra, cô rất dễ đổ mồ hôi.
“Ừ.”
“Cô ta vốn rất phiền phức, chỉ có em mới đủ khả năng đuổi đi. Vả lại…” Ánh mắt anh sáng rỡ. “Em hoàn toàn không nhẫn tâm như em tự tuyên bố.”
Tiểu Tuyền lúng túng nuốt ực một ngụm nước miếng:
“Hi hi, phải vậy không?” Cô lại không dám bảo đảm. Nhìn thấy tay Nguyệt Sa Anh túm lấy cánh tay Huân, cô bỗng nổi lên ý nghĩ muốn đánh nhau.
Huân bỗng hỏi:
“Em đang bận gì thế?”
Tiểu Tuyền ngẩn ra một lúc, đảo đảo mắt:
“Hì hì…” Thôi thì đừng nói anh biết là ổn. “Hì hì…”
Huân mỉm cười:
“Không tiện nói thì thôi vậy, anh chỉ muốn biết xem có thể giúp được gì không thôi.”
Tiểu Tuyền cảm động muốn chảy nước mắt, không kìm được nắm lấy tay anh:
“Huân, anh tốt với em quá.”
Huân cũng siết chặt tay cô, ấp tay cô vào lòng bàn tay mình.
“Anh có làm gì đâu.”
Tiểu Tuyền cật lực lắc đầu:
“Anh quan tâm em, lo lắng cho em, khiến em thấy rất hạnh phúc!”
Huân nhìn cô chăm chú:
“Trước kia chưa ai quan tâm em à?”
“Khác nhau chứ!” Tiểu Tuyền cười rất đáng yêu. “Được người mình yêu quan tâm, sẽ cảm thấy đặc biệt hạnh phúc mà.”
Lời nói của cô dội thẳng vào lồng ngực anh.
Cảm giác ấm áp bao bọc lấy anh, anh không kìm nén được mà kéo tay Tiểu Tuyền, khẽ hôn lên mu bàn tay cô.
Nụ hôn dịu nhẹ, từ bàn tay ngọt ngào dâng đến trái tim cô.
Hồi lâu sau Tiểu Tuyền mới sực tỉnh, vội vã giằng tay ra, cuống quýt nói:
“Anh điên rồi, ở đây nhiều phóng viên lắm đó!”
Huân cười vẻ tự nhiên:
“Anh thích em thì có phải chuyện gì đáng xấu hổ đâu.” Yêu cô, cho dù cả thế giới này biết thì anh vẫn yêu cô.
Tiểu Tuyền dở cười dở mếu:
“Anh là ngôi sao, là người của công chúng, nếu mọi người mà biết anh có bạn gái thì sẽ ảnh hưởng đến hình tượng đó.”
“Nếu anh rút khỏi làng giải trí…” Huân nhìn cô thật chăm chú. “Em vẫn ở bên anh chứ?”
Cô sững sờ.
Một lúc sau, nhìn Huân đẹp trai siêu phàm trước mặt mình, cô hỏi:
“Anh có thích hát không?”
Huân ngẫm nghĩ:
“Thích.”
“Thế thì…”
“Nhưng nếu chỉ có thể chọn lựa, anh mong được giữ em lại bên mình.”
Nơi mềm yếu nhất trong trái tim Tiểu Tuyền đã bị chạm đến, ánh mắt cô dịu dàng như nước hồ trong đêm xuân:
“Huân, yên tâm, em không bao giờ để anh phải đối diện với sự lựa chọn như thế.”
Cô sẽ bảo vệ anh.
Không một ai có thể làm tổn hại đến thiên sứ mà Tiểu ma nữ đã thề sẽ bảo vệ!
* * *
Trong quán nước.
Minh Hiểu Khê đặt một túi hồ sơ lên bàn.
Tiểu Tuyền đôi mắt sáng rực nhào đến, mở nó ra, chỉ có vài trang giấy mỏng và một tấm hình, thế nhưng…
Đã đủ lắm rồi!
Cô thoải mái dựa vào ghế, cười với Minh Hiểu Khê:
“Chị em tốt, cám ơn cậu nhé.”
Minh Hiểu Khê khuấy mấy viên đá trong ly nước cam, liếc nhìn cô vẻ không yên tâm:
“Tóm lại cậu đang muốn làm gì? Sao mà bí ẩn thế, bắt tớ phải nhờ Đồng giúp, lại không chịu nói là chuyện gì, túi hồ sơ chuyển đi chuyển lại cứ như đang làm gián điệp ấy. Này, chắc không phải là đang làm chuyện gì xấu đó chứ?”
Tiểu Tuyền lườm cô một cái:
“Xì! Tiểu Tuyền tớ đây là chính nghĩa nhất, hành hiệp trượng nghĩa, giúp yếu chống mạnh là nguyên tắc làm người của tớ!”
Một ngụm nước cam suýt nữa thì phun ra, Minh Hiểu Khê cười lăn lộn:
“Đó là cậu hả? Phóng viên Tiểu Tuyền sở trường moi móc chuyện đời tư thiên hạ?”
Tiểu Tuyền phẫn nộ:
“Chuyện đó sao cậu cứ nói mãi thế hử?”
“Tớ thật đáng thương!” Minh Hiểu Khê than thở: “Bị người ta bán đứng n lần, mà nói một câu cũng không được!”.
Tiểu Tuyền lay lắc cô:
“Được rồi được rồi, Hiểu Khê là người tốt độ lượng khoan dung nhất thế gian, sẽ không bao giờ nhớ mãi lỗi lầm bé xíu người khác phạm phải.”
Chậm rãi hút vài ngụm nước cam, Minh Hiểu Khê vẫn có phần lo lắng:
“Tư liệu cậu tìm được có làm tổn hại ai không?”
Tiểu Tuyền bất lực giơ cao tay phải:
“Tớ xin thề, nếu tớ dùng những tư liệu này làm tổn thương người khác, thì để tớ…”
“Mãi mãi mất đi sự tin tưởng.”
Minh Hiểu Khê nhanh chóng tiếp lời.
Tiểu Tuyền chớp chớp mắt:
“Tớ cứ nghĩ cậu sẽ bảo tớ vĩnh viễn mất cậu.”
Minh Hiểu Khê mỉm cười:
“Một ngày là bạn, mãi mãi là bạn.”
Tiểu Tuyền cũng cười.
Trong khoảnh khắc cô nhận ra, thì ra mình là người hạnh phúc nhất thế giới.
“Còn một chuyện nữa.”
Minh Hiểu Khê nghiêm chỉnh nói:
“Lần trước có nhắc đến chuyện người của xã hội đen đeo bám uy hiếp Hạ Dạ Huân, cậu có biết nguyên nhân là gì không?”
Tiểu Tuyền lắc đầu:
“Tớ đã hỏi Huân nhiều lần rồi, nhưng anh ấy cứ bảo không cần lo lắng, chẳng chịu nói gì cả.”
Minh Hiểu Khê gật gù:
“Có lẽ anh ấy thấy nếu nói ra sẽ chỉ khiến cậu phiền muộn, hoàn toàn không giải quyết được vấn đề.”
“Tóm lại là tại sao?” Tiểu Tuyền biết bạn mình không phải vô duyên vô cớ mà nhắc đến chuyện này.
Minh Hiểu Khê nhìn cô:
“Chắc là người của bang Hải Hưng muốn đánh trống giương cờ đây mà, nhưng địa bàn và chuyện làm ăn trước kia đã bị Liệt Viêm Đường cướp mất, họ bèn chuyển mục tiêu vào ngành giải trí lấy được tiền nhanh nhất.”
Tiểu Tuyền nín thở lắng nghe.
“Hạ Dạ Huân là ngôi sao hiện nổi tiếng nhất, được hàng vạn người tung hô, nhưng trước nay luôn giữ gìn hình ảnh trong sáng, chưa từng có cảnh gì hớ hênh gợi dục.” Minh Hiểu Khê ngừng lại rồi thở dài: “Thế là bọn họ nghĩ, nếu có thể bắt Hạ Dạ Huân đóng một bộ phim XXX, chắc chắn sẽ kiếm được khối tiền”.
“Phim XXX?”
Tiểu Tuyền suýt ngất, cho dù trái đất này sẽ diệt vong ngay giây sau đó, thì Huân cũng tuyệt đối không đóng loại phim đó đâu!
Minh Hiểu Khê cười khổ:
“Chính là vậy đó.”
“Thế thôi hả?”
“Ừ, tớ nói xong rồi, nhưng việc mà người bang Hải Hưng muốn làm thì vẫn còn đang tiếp tục.”
Tiểu Tuyền không nói nổi lời nào.
Minh Hiểu Khê nhìn bạn mình đang tái mét cả mặt, thở dài:
“Bảo Hạ Dạ Huân cẩn thận một chút nhé.”
-
Trong biệt thự của Hạ Dạ Huân.
Trên chiếc bàn dài bày đầy những món ăn đẹp mắt ngon miệng.
Ánh nến khẽ lay động.
Lãng mạn mà ấm áp.
Một chậu cúc đang kỳ nở rộ, lan tỏa hương thơm thanh thoát nhẹ nhàng.
Huân bưng món ăn cuối cùng ra khỏi nhà bếp - gà rán thơm nồng, màu sắc vàng rộm khiến Tiểu Tuyền chảy cả nước miếng. Anh ngồi xuống phía đầu bàn bên kia, mỉm cười giục:
“Bắt đầu được rồi.”
Huân đã thay bộ đồ mặc ở nhà, mái tóc sạch sẽ thơm mát, đôi mắt màu tím violet có mùi vị trong sáng thanh tân như đóa cúc nhỏ.
Tiểu Tuyền không nhúc nhích, lắc đầu:
“Không.”
Ánh mắt Huân đầy vẻ nghi hoặc, cô ấy không thích những món này ư?
Tiểu Tuyền cong môi:
“Chúng ta ngồi hai đầu bàn, xa quá, không vui!” Không thể ngồi gần bên Huân, món ăn ngon đến mấy cũng mất cả thú vị.
Huân cười: “Vậy phải làm sao?”.
Tiểu Tuyền ngoạc miệng ra cười, dời ghế ra gần anh, đẩy hết món ăn ra đó, nến cũng đặt trước mặt hai người. Nhìn Huân ngồi gần ngay bên mình, cô cười tươi như hoa:
“Như thế này là tốt rồi!”
Thế là anh và cô tựa vai ngồi sát bên nhau, ánh nến dịu dàng tụ bóng hai người trên nền nhà, lay động nhập lại thành một.
“Ừ, tay nghề của anh đúng là tuyệt quá!”
Tiểu Tuyền khen mãi không ngớt.
Huân mỉm cười cúi đầu, cảm thấy ấm áp trong lòng. Có câu nói này của cô, anh suốt đời suốt kiếp nấu cho cô ăn cũng vẫn thấy vui sướng.
“Sao anh không nói gì hết vậy?” Tiểu Tuyền nghiêng đầu, cười toe toét với anh.
Huân đặt một miếng thịt gà vàng rộm vào đĩa của cô, nụ cười có phần ngại ngùng:
“Anh thích nghe em nói.”
Tiểu Tuyền trợn mắt:
“Em cũng thích nghe anh nói mà.”
“Nói gì?”
Tiểu Tuyền đặt dao nĩa xuống:
“Thì nói, có người dọa dẫm bắt anh đóng phim XXX.”
Huân đờ ra:
“Em biết hết rồi?”
Tiểu Tuyền gật đầu.
“Em thật giỏi quá.” Huân cười. “Anh cứ tưởng ít ai biết chuyện này.” Trừ anh và Bảo La ra, chắc chẳng còn ai biết được.
“Bọn họ uy hiếp anh thế nào?” Cô ngắt lời.
“Tiểu Tuyền…”
“Anh nói đi!”
Huân vò vò đầu, nói gọn:
“Họ nói, nếu anh không chịu đóng thì sẽ hủy hoại vẻ ngoài của anh, sẽ làm anh tàn tật, hơn nữa dù anh không muốn đóng cũng phải đóng!”
Hơi lạnh từ đỉnh đầu Tiểu Tuyền len lỏi toàn thân.
Cô túm chặt lấy anh:
“Rồi anh trả lời thế nào?”
“Anh bảo cút đi.”
Tiểu Tuyền trợn mắt:
“Vậy thôi à?”
Huân mỉm cười:
“Anh không sợ bọn họ.”
Tiểu Tuyền mềm nhũn người. Trời ơi, Huân rốt cuộc là không biết hay là không sợ?
* * *
Mái tóc xoăn xoăn màu vàng, đôi mắt to xanh thẫm như nước biển, một đôi lúm đồng tiền đáng yêu tỏa sáng, chàng trai như thiên sứ đang cười vui vẻ với Huân và Tiểu Tuyền.
Tiểu Tuyền quan sát anh:
“Chính là cậu?”
“Đúng, là tôi.”
Để bảo vệ sự an toàn của Huân, cô đã nhờ Hiểu Khê tìm giúp một vệ sĩ thông minh, thân thủ bất phàm. Hiểu Khê đã nhanh chóng tìm thấy, đồng thời hẹn thời gian, địa điểm để họ gặp mặt nhau trước.
Nhưng mà…
Chính là cậu nhóc này?
Cậu chàng này là nam hay nữ thì khó thể phân biệt nếu chỉ nhìn ngoại hình, hơn nữa nhìn nước da mềm mại của cậu, yếu không chịu được gió thế này, quả thực làm người ta lo lắng quá.
“Tôi là Lan Địch.” Chàng trai bắt đầu tự giới thiệu.
Tiểu Tuyền vẫn một mực nghi ngờ:
“Hiểu Khê bảo cậu đến phải không? Cậu có biết việc cần làm là gì không?”
Lan Địch ngoác miệng ra cười:
“Biết, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ Hạ Dạ Huân không bị uy hiếp và tổn hại.”
Tiểu Tuyền nhíu mày, không biết sao mà vẫn không yên tâm được:
“Cậu có làm được không?”
Trong lòng Lan Địch làu bàu, chọn vật theo loại, phân người theo nhóm, bạn của cô nàng đáng ghét Minh Hiểu Khê quả nhiên cũng phiền phức chẳng kém. Cậu cố ý cười vẻ rất tự tin:
“Chắc chị biết Quỷ Đường của Liệt Viêm Đường chứ.”
“Ừ.” Quỷ Đường nghe đồn là tài giỏi xuất chúng nhất trong Liệt Viêm Đường.
“Địa vị của tôi và anh ta ngang nhau.”
Ánh mắt Tiểu Tuyền lóe lên:
“Cậu á?”
Lan Địch thầm nghiến răng, bà chị tóc đỏ này dám sỉ nhục cậu. Nhưng mà, vì đại cuộc…
Cậu cười lạnh:
“Cho dù không tin tôi thì cũng nên tin Minh Hiểu Khê chứ, là chị ấy bảo tôi đến.”
Chuyện này…
Tiểu Tuyền ngắc ngứ. Hiểu Khê làm việc gì thường không đến nỗi xảy ra sơ sót lớn, có lẽ cậu chàng Lan Địch này không thể đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Lúc này, Huân lên tiếng:
“Tiểu Tuyền, không cần thiết phải tìm người bảo vệ anh đâu, công ty có vệ sĩ chuyên nghiệp mà.”
Tiểu Tuyền thở dài:
“Nhưng mà, anh không thích vệ sĩ theo sát hai tư trên hai tư mà, cơ hội bọn xấu hạ thủ là quá nhiều.”
“Bọn họ có lẽ chỉ dọa dẫm thôi, không cần lo lắng thái quá.”
“Không sợ gì cả, chỉ sợ “lỡ như”…”
Huân cười khổ:
“Chẳng lẽ Lan Địch phải theo anh suốt ngày?”
Lan Địch cười hì hì thêm vào:
“Tôi cũng ý tứ lắm, nếu không nguy hiểm thì tôi sẽ trốn sang một bên…” Hi hi, vui thật. “Lúc Tiểu Tuyền đến tìm anh thì tôi sẽ biến ngay.” Nếu không sẽ thấy rùng mình vì sến mất.
Tiểu Tuyền trợn mắt:
“Cậu em nhỏ này cũng biết điều quá nhỉ.”
Lan Địch cười toe toét không khép miệng:
“Còn phải nói à!” Nói xong, cậu ta mới sực nhận ra, mặt nhăn nhó, gào lớn: “Tôi không phải cậu em nhỏ!”.
Lúc ấy, Tiểu Tuyền đã kéo Huân đi xa rồi, văng vẳng nghe thấy giọng nói hờ hững của cô:
“Biết rồi… em gái nhỏ…”
Lan Địch cuống quýt nhảy chồm chồm, mặt đỏ bừng hét lên:
“Tôi cũng không phải em gái nhỏ! Tôi bằng tuổi Lưu Băng!”
Cô nàng đáng ghét!
Đúng là đồng bọn của Minh Hiểu Khê!
Phía xa kia.
Tiểu Tuyền phớt lờ Lan Địch.
Cô ngắm Huân bên cạnh mình mỉm cười như một đóa cúc nhỏ, mặt cô nhăn nhó méo xệch…
Vệ sĩ nhóc con…
Có vấn đề gì không nhỉ?
“Sao vậy? Tiểu Tuyền.” Huân nhìn cô.
“Không có gì.”
Cô vội vàng cười giả lả.
-
Chương 9
Chương 9
Tập đoàn Quất Tử.
Chung Vô Nhan gập tài liệu lại, nhìn Tiểu Tuyền nét mặt kỳ quặc bước vào:
“Cô rất đúng giờ.”
Phải, còn một khắc nữa là đến giờ tan sở của ngày thứ ba.
Tiểu Tuyền ngồi xuống ghế, hai tay lần mò chiếc túi vải siêu lớn, ánh mắt sáng lấp lánh:
“Sếp à, nếu tôi thỉnh cầu chị đừng công bố những bức ảnh đời thường của Huân ra ngoài, tôi sẽ chuyên cần làm việc, tôi sẽ tìm ra những tin tức đáng giá khác…”
Chung Vô Nhan khoát tay:
“Dừng.”
Tiểu Tuyền ngậm miệng.
Ánh mắt Chung Vô Nhan lạnh băng:
“Tôi cứ tưởng cô sẽ trở thành một phóng viên kiệt xuất, nên mới cho cô một cơ hội cuối cùng. Nào ngờ cô chỉ muốn lần lữa với tôi.”
Tiểu Tuyền bất lực vò chặt chiếc túi.
Chung Vô Nhan cười lạnh lùng:
“Làm phóng viên thì phải vô tình vô nghĩa, trong mắt phóng viên không nên có bạn bè, chỉ cần có đủ tin nóng. Cô đã có tình cảm với Hạ Dạ Huân, đó là sự bắt đầu thất bại của cô.”
“Thất bại ư?” Tiểu Tuyền nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Tìm thấy người mình yêu là thất bại sao?”.
“Cái phụ nữ cần là sự nghiệp.”
Tiểu Tuyền gật đầu:
“Nói rất hay, một người phụ nữ hậu đậu thì sẽ sống rất mất tự tin. Mà một người phụ nữ không có tự tin thì đàn ông cũng sẽ không tán thưởng lâu dài được.”
Chung Vô Nhan cau mày.
Quả nhiên là phụ nữ đang yêu, lúc nào cũng nghĩ đến những từ như “yêu thích”, “tán thưởng” v.v…
Tiểu Tuyền đột ngột nhìn chằm chằm Chung Vô Nhan, nói:
“Sếp à, chị có biết tôi trước nay vẫn luôn thích và tán thưởng chị không?”
Chung Vô Nhan đôi lông mày càng nhíu chặt.
“Lúc chị chín tuổi song thân đã mất, từng lang thang đầu đường xó chợ để mưu sinh, lại có thể kiếm được một số vốn lớn để tiến quân vào lĩnh vực truyền thông. Tuần san Quất Tử chị tạo lập nên vừa bắt đầu đã đi tiên phong, cho dù là những tin tức đời tư đen tối nhơ bẩn đến đâu, chị cũng can đảm phơi bày nó ra, để mọi người nhìn thấy sự thật xấu xa ghê tởm nấp sau vẻ ngoài đẹp đẽ nổi bật. Một tuần san Quất Tử dũng cảm như thế đã trụ vững, lại có thể phát triển đến quy mô như ngày nay, tôi luôn khâm phục chị có một khả năng xuất chúng như thế!”
Vẻ mặt Chung Vô Nhan lãnh đạm.
“Không cần nịnh nọt, tôi chỉ là một người kiếm tiền, những tấm ảnh đời thường của Hạ Dạ Huân tôi nhất định sẽ đăng tải lên trang đầu tờ báo.”
Tiểu Tuyền cười khổ:
“Không suy xét nữa ư?”
“Phải.”
“Tôi nói gì cũng vô ích?”
“Cô có thể ra ngoài được rồi.”
Chung Vô Nhan mở hồ sơ ra, tựa hồ Tiểu Tuyền không còn tồn tại. Ánh nắng chiếu vào vết sẹo bên má phải của cô ta, diệu vợi và lạnh lẽo.
Tiểu Tuyền liếc nhìn, đột ngột lên tiếng:
“Thực ra, tôi luôn thấy hứng thú với vết sẹo trên gương mặt chị.”
Chung Vô Nhan không ngẩng đầu lên.
“Có thể do bản tính trời sinh của phóng viên lá cải chăng…” Tiểu Tuyên cười. “Có một hôm tôi gặp một người trên mặt cũng có vết sẹo cực kỳ giống chị, có điều là sâu hơn chị nhiều. Thế là, tôi bỗng có một liên tưởng kỳ diệu.”
Chung Vô Nhan như đang lắng nghe.
Tiểu Tuyền lắc đầu: “Nghe nói, anh ta là người lăn lộn giang hồ, chị lại kinh doanh chính đáng, không thể có liên hệ với nhau được… Nhưng, tôi rất tò mò, nên đã đi tìm tòi khắp nơi… Nào ngờ… Tôi lại…”.
Thân người Chung Vô Nhan cứng lại, ánh mắt như dao nhìn cô chằm chằm!
Tiểu Tuyền cười hì hì:
“Tôi lại phát hiện ra, Quỷ Đường của Liệt Viêm Đường và bà chủ Chung của Tập đoàn Quất Tử có mối quan hệ khá là lằng nhằng…”
Chung Vô Nhan lạnh lùng:
“Chỉ dựa vào mấy câu này mà cô muốn dọa dẫm tôi à?”
Tiểu Tuyền mỉm cười:
“Muốn đăng tin “hot” thì chỉ dựa vào suy đoán là không thể. Có điều, hi hi…”
Cô móc từ trong túi ra mấy tờ giấy in, đặt trước mặt Chung Vô Nhan, cười rất kỳ dị: “Chị xem thử những thứ này đã đủ chưa? Hì hì, chị chắc chắn không nghĩ tôi chỉ có một bản thôi chứ?”.
Chung Vô Nhan tiện tay lật thử, lập tức sắc mặt thay đổi:
“Sao cô…”
Tiểu Tuyền cười với vẻ ăn năn:
“Hì hì, tôi là phóng viên thiên tài một tay chị đào tạo ra cơ mà, lên trời xuống đất có gì mà tôi tìm không ra đâu! Ha, ai mà ngờ bà chủ Chung lạnh lùng mạnh mẽ giỏi giang đã… lại còn đã…” Cô lại đưa cho Chung Vô Nhan một tấm hình đã hơi ố vàng. “Một cậu bé đáng yêu biết bao, không biết cha mẹ nó tại sao…”
Một cậu bé trên tấm hình.
Mái tóc đen dựng đứng, khóe môi mím rất chặt.
Chung Vô Nhan thất thanh hỏi:
“Nó đang ở đâu?”
Tiểu Tuyền sững sờ:
“Bà chủ Chung vô tình vô nghĩa cũng biết quan tâm đến một đứa trẻ ư?”
“Tiểu Tuyền!”
Giọng nói Chung Vô Nhan nguy hiểm và nặng nề.
Tiểu Tuyên cười nhẹ nhõm:
“Không biết nếu dùng nó để giật tin “hot” thì, danh tiếng của tôi sẽ càng lẫy lừng hơn nhỉ? Cho dù Tập đoàn Quất Tử không cần tin này, thì những báo đài khác cũng sẽ giành nhau đăng tải thôi.”
“Cô muốn thế nào?”
“Làm phóng viên thì cần vô tình vô nghĩa mà, đó chẳng phải quan niệm của chị hay sao? Thế nên, sếp à, đừng nên trách tôi, lật tung đời tư người khác có thể vô tư không kiêng nể gì, thì bí mật của mình đương nhiên cũng có thể lấy ra để làm thú tiêu khiển cho kẻ khác mà thôi.” Tiểu Tuyền cười khà khà.
“Nói điều kiện của cô!”
Đôi mắt Chung Vô Nhan nheo lại.
Tiểu Tuyền vỗ tay: “Ôi đây là chị đang thỉnh cầu tôi đặt điều kiện đấy, hì hì, cái tôi cần cũng rất đơn giản…”.
Ánh mắt cô như ngọn lửa chiếu thẳng vào Chung Vô Nhan:
“Bảo vệ Huân! Không để bất kỳ tin tức, bất kỳ bài báo nào tổn thương đến anh ấy! Chỉ cần chị làm được chuyện này, tôi sẽ lấy tính mạng mình ra thề rằng, bí mật của chị tuyệt đối sẽ không bao giờ được hé lộ.”
-
“Thế là tớ đã thành công!”
Tiểu Tuyền trong quán nước lộ thiên trên phố, lắc lắc ly trà sữa trân châu, đắc ý kể lại những chuyện vừa xảy ra với Minh Hiểu Khê.
“Cũng tức là, cậu đang uy hiếp chị ta?” Minh Hiểu Khê dùng thìa nhỏ xúc kem.
“Phải.”
Minh Hiểu Khê cười cười, không nói gì.
“Này, chắc không tính là làm tổn thương chị ta chứ, tớ có nói ra đâu!” Tiểu Tuyền căng thẳng hét lên: “Cậu xem, tóm lại là bí mật gì của chị ta, đến cậu tớ cũng không nói. Nên, không tính là tớ làm hại chị ta, cậu không thể bảo rằng tớ không giữ chữ tín”.
Minh Hiểu Khê trừng mắt:
“Nói nhỏ chút thôi, người khác lại tưởng tớ đang bắt nạt cậu.”
Tiểu Tuyền vội bịt miệng.
“Tớ đã nói gì đâu, tại sao lại căng thẳng thế hử?” Minh Hiểu Khê nghĩ ngợi: “Cậu làm tốt lắm. Nếu có người muốn làm hại người mà cậu quan tâm, thì phải chiến đấu với người đó! Chẳng lẽ cứ để người ta bắt nạt mình à? Có điều, nếu như Chung Vô Nhan không đồng ý điều kiện cậu đưa ra, cậu thực sự sẽ công bố bí mật của chị ta ra chứ?”.
Vấn đề này…
Tiểu Tuyền đảo đảo mắt, cười nói: “Ôi dào, sao tớ lại để tình huống đó xảy ra được? Đánh rắn phải đập đầu, một nhát là chí mạng, hơn nữa chuyện chị ta muốn biết lại nằm trong tay tớ, sao lại không thể chịu thua được?”.
Minh Hiểu Khê đưa ngón tay cái ra, tán thưởng:
“Tuyệt!”
Tiểu Tuyền cười rất đắc ý:
“Được Minh Hiểu Khê thiên hạ đệ nhất khen ngợi, đúng là vinh hạnh hết chỗ chê!”
Hai cô gái xấu tính cười nghiêng ngả.
Một lúc sau, Tiểu Tuyền cắn trân châu, nói:
“Hiểu Khê, cám ơn Đồng hộ tớ, chị ấy đã giúp tớ nhiều quá.”
“Ừ.”
Minh Hiểu Khê gật đầu, Đồng là một cô gái bên ngoài thì lạnh lùng, nhưng thực ra trong lòng lại tốt đến không thể tốt hơn với bạn bè.
“Còn nữa, cám ơn cậu đã giúp tớ tìm vệ sĩ cho Huân.”
“Hôm ấy tớ có việc nên không đến được… Thế nào, Thanh Mộc giỏi đó chứ, không nói nhiều mà thân thủ lại rất tuyệt, làm việc gì cũng nghiêm túc, Đồng nói anh ấy là người khiến mọi người an tâm nhất Liệt Viêm Đường…”
“Đợi đã!” Tiểu Tuyền kinh ngạc mở to mắt. “Cậu nói anh ấy tên gì?”
“Thanh Mộc.” Minh Hiểu Khê giật mình.
Đầu Tiểu Tuyền ùng một tiếng:
“Tiêu rồi, người đến không phải tên đó…”
Minh Hiểu Khê đờ ra.
“Cậu ta nói tên là Lan Địch.” Tiểu Tuyền chụp mạnh lấy tay Hiểu Khê. “Cậu ta có phải là gián điệp bang Hải Hưng phái đến không?”
“Lan Địch?” Ánh mắt Minh Hiểu Khê lóe lên ánh sáng ranh mãnh, sau đó là bất lực. “Lại là cậu ta? Thôi yên tâm đi, cậu ta không phải gián điệp, mà là…”
“Là gì?”
“Một đứa ngốc ham chơi.” Lan Địch suốt ngày dạo tới dạo lui trong Liệt Viêm Đường, rảnh rỗi nên cứ đến làm phiền người khác. Chắc đến tám phần là cậu ta nghe trộm được chuyện này nên mới nghĩ cách thay thế Thanh Mộc.
Tiểu Tuyền lo lắng:
“Một thằng ngốc có bảo vệ nổi Huân không?”
Minh Hiểu Khê xấu hổ quá:
“Xin lỗi nhé, Tiểu Tuyền, là do tớ bất cẩn quá nên mới để Lan Địch lợi dụng.” Tên Lan Địch đáng ghét, thấy cậu ta là phải đấm lệch mũi mới được! Cô càng nghĩ càng thấy lo, Lan Địch là tên chuyên gây họa, nhưng đừng có mà… Cô lôi điện thoại ra. “Bây giờ tớ gọi điện cho Lan Địch!”
Tiểu Tuyền mệt mỏi dựa vào ghế, hoang mang nhìn dòng xe cộ và người bộ hành tấp nập trên đường phố.
Tên ngốc ư?
Mà còn lại là một tên ngốc ham chơi?
Huân của cô bị một người như thế bảo vệ, có khi nào gặp nguy hiểm không? Đáng sợ hơn cả là, cô cứ ngỡ Lan Địch thật sự ghê gớm như cậu ta nói, nên đã buông lỏng sự cảnh giác, để mặc Huân được tự do như thường ngày.
A, Huân…
Trong lúc đang lo lắng…
Một chiếc Benz màu xanh ngọc lao vút qua trước mặt cô.
Cửa xe hơi quay xuống để lộ một kẽ hở, một ánh sáng màu tím violet đang chống cự, Tiểu Tuyền thoáng chốc thấy mắt mình như bị hoa lên, vì cô bỗng cảm thấy Huân đang cố gọi cô! Nhưng rõ ràng không nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy Huân đâu cả! Chỉ là một thoáng mà thôi!
Nhưng nỗi bất an cứ mỗi lúc một lớn, cô vô thức ghi nhớ biểnsố xe…
Số đuôi là 7474…
“Cậu nói gì hả?”
Minh Hiểu Khê hét lên thất thanh vào điện thoại…
“Bắt cóc?”
Tiểu Tuyền nhảy xổlên như tên lửa, đôi mắt trợn tròn nhìn Minh Hiểu Khê đang bàng hoàng đến nỗi trán rịn mồ hôi.
Bắt cóc?
Huân bị bắt cóc?
Trực giác chết tiệt của cô lúc nào cũng đúng!
Không đúng! Trực giác! Chiếc xe ban nãy! Sắc tím violet thoáng lướt qua!
“Mercedes Benz màu xanh ngọc?” Minh Hiểu Khê chỉ muốn bóp chết tên Lan Địch bên kia điện thoại rồi ăn tươi nuốt sống cậu ta!
Trong tích tắc…
Tiểu Tuyền kinh ngạc mồ hôi ướt đẫm, cô kéo cánh tay Minh Hiểu Khê đến chỗ dựng chiếc mô tô!
Minh Hiểu Khê vừa chạy vừa gào lên với chiếc di động:
“Nói tôi biết biển số xe … 7474?”