-
- Giang Hựu Thần, cậu … cậu ở đây làm gì thế? Tôi ngạc nhiên không nói nổi thành lời, sao Giang Hựu Thần lại xuất hiện ở đây, lẽ nào chú rể lãng mạn mà Ngọc Dĩnh ca tụng nãy giờ chính là cậu ấy.
- Mình được giao nhiệm vụ sóng đôi cùng cô dâu Thái Linh bước ra lễ đường mà, Giang Hựu Thần khẽ mỉm cười, có chuyện gì mà Thái Linh ngạc nhiên đến vậy, đưa tay cho mình nào.
- Ah, mình chỉ hơi ngạc nhiên chút thôi, mình cứ ngỡ mọi người bỏ rơi mình rồi cơ, tôi lúng túng trả lời.
- Không có chuyện đó đâu, Giang Hựu Thần trấn an tôi, chúng ta cùng đi nào.
Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau, không ai nói với ai một lời nào cả, nhưng dường như mỗi người đều đang theo đuổi những dòng suy nghĩ khác nhau. Lúc này tôi vẫn không thể nào tin được Hựu lại là người sẽ sánh bước cùng tôi đi suốt cuộc đời. Quả thật, tôi rất thích Hựu, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ rằng sẽ có ngày tôi và Hựu sẽ nên vợ nên chồng, tâm trạng của một cô dâu sắp làm lễ cưới liệu có giống tôi không, tại sao đi bên Hựu tôi lại không có cái cảm giác hồi hộp, sung sướng và hạnh phúc như tôi vẫn tưởng tượng lúc bé, chuyện này là sao? Còn Hựu nữa, cậu ấy đang nghĩ gì vậy nhỉ, thái độ của cậu ấy không giống ngày thường chút nào, cũng không giống tâm trạng của một người sắp làm đám cưới, Hựu điềm tĩnh và thanh thản đến lạ lùng, chẳng lẽ mơ và thực cách nhiều đến thế sao. Tôi khẽ liếc mắt nhìn Hựu, hôm nay cậu ấy trông thật lịch lãm, bộ lễ phục màu đen, chiếc khăn màu đỏ được gấp khéo léo cài bên ngực áo, quả thật dù nhìn dưới góc độ nào Hựu vẫn luôn toả sáng, xứng đáng là đệ nhất hoàng tử của trường British.
- Thái Linh làm gì mà nhìn mình chăm chú thế, cậu hồi hộp lắm phải không?
- Hựu đột ngột hỏi làm tôi lúng túng quá, việc tôi lén nhìn cậu ấy đã bị phát giác rồi sao, Thái Linh ơi là Thái Linh sao mà mày hậu đậu vậy cơ chứ, biết trả lời sao đây. Mình … mình chỉ đang suy nghĩ một chút thôi, không biết đám cưới sẽ diễn ra như thế nào nhỉ.
- Đấy là tâm trạng thường thấy của các cô dâu mà Thái Linh đừng suy nghĩ nhiều quá, đám cưới sẽ rất tuyệt vời, cậu nhìn xem mọi người đã chuẩn bị những gì cho đám cưới của cậu này.
Tôi đang mơ sao, khung cảnh trước mắt tôi thật thần tiên và nên thơ. Đó là một khuôn viên sang trọng, sắc xanh bao trùm không gian, những rặng cây xanh um tùm, cao vút, khẽ rung rinh trong gió, phát ra tiếng xào xạc êm tai. Dường như có trăm ngàn thiên thần bé nhỏ đang nhảy nhót khắp kẽ lá, cất tiếng ca du dương. Mùi thơm dìu dịu của những bông hoa tươi nở rộ thu hút những chú ong cần mẫn đến hút mật. Những cánh bướm nhiều màu chấp chới trước gió, chuẩn bị đón một ngày đại lễ quan trọng. Đám cưới của tôi được cử hành ở trung tâm của hoa viên, tại đây ghế trắng được bày thành 2 dãy, ở giữa là một lối đi trải cánh hoa hồng dẫn đến một cái tháp nhỏ để thắp nến. Các nghi lễ đều tiến hành trước cái tháp này, bên cạnh tháp có một nhạc công đang say sưa chơi đàn piano. Tôi và Hựu bước đi trong tiễng vỗ tay và chúc tụng của mọi người, bản nhạc Wedding March vang lên báo hiệu giờ cử hành hôn lễ sắp bắt đầu. Khi tôi bước chân lên con đường trải dài hoa hồng để tiến về nơi làm lễ thì Hựu đột ngột buông tay tôi ra, cậu ấy mỉm cười nhìn tôi trìu mến và nói:
- Thật tiếc, mặc dù mình rất muốn được cùng Thái Linh đi đến hết con đường nhưng nhiệm vụ của mình đến đây là hết rồi. Thái Linh hãy tự mình đi hết con đường này để đến với chàng hoàng tử của mình đó, cậu ấy đang đợi Thái Linh ở phía trước đó. Hãy tự tin bước tiếp đi nào. Dù thế nào mình cũng luôn ủng hộ và cầu chúc cho Thái Linh được hạnh phúc. Hôm nay cậu đẹp lắm Tiểu Linh ah.
- Hựu vừa nói gì vậy, cậu ấy không phải là người sắp làm đám cưới với tôi sao, chuyện gì đang diễn ra vậy, chú rể của tôi là ai, sao cứ phải bí mật như thế cơ chứ. Tôi chầm chậm bước từng bước trên con đường hoa hồng, ở phía cuối con đường có một chàng trai mặc bộ vest tuxedo màu trắng tay cầm bó hoa cưới đứng quay lưng lại, đó mới đích thực là người mà tôi sẽ lấy làm chồng sao. Như được tiếp thêm sức mạnh, tôi bước thật nhanh về phía chàng trai đó, tôi đang đi rất thoải mái thì đột nhiên chân bị vấp, đôi giày cao gót đã làm hại tôi rồi, tôi chới với, tay luống cuống huơ loạn xạ trong không trung, cả người đổ sầm xuống như một cây gỗ mục. Thân hình nghiêng thùng đổ gánh của tôi đè dẹp lẹp những luống hoa hồng vô tội bên dưới, thật là chua xót, có ai trong ngày cưới lại có một cú ngã để đời trước mặt đông đủ quan khách như tôi vậy không. Huhu. Khi tôi đang khó nhọc bò dậy thì một bàn tay rắn rỏi đưa ra trước mặt tôi, tôi ngẩng đầu nhìn lên, đó là chàng trai trong bộ vest tuxedo màu trắng người mà tôi sắp lấy làm chồng. Mái tóc nâu dài tung bay trong gió, chiếc khuyên tai kim cương lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, hình ảnh này rất quen, mắt tôi hoa lên, đầu óc chưa hết quay cuồng sau cú ngã chỏng gọng, đó là ai vậy nhỉ ?
-
- Thái Linh! Thái Linh! Dậy, dậy mau trễ giờ rồi, cô có muốn đứng ngoài vì tội đi học muộn không?
- Tôi giật mình mở mắt choàng dậy, trước mắt tôi là khuôn mặt hầm hầm giận dữ của An Vũ Phong, cậu ta nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi đang ở trong ký túc xá cùng với An Vũ Phong ư, vậy đám cưới lúc nãy chỉ là mơ thôi sao, một giấc mơ không có thật và hoàng tử của tôi vẫn mãi chỉ là một bí ẩn chưa có lời giải đáp, thật không thể tin được, cái tên An Vũ Phong này sao không để cho tôi mơ nốt 1 phút nữa để tôi biết được người sắp sửa làm đám cưới với tôi là ai chứa, đúng là Đại Ma Vương, siêu dã man.
- Cô còn ngồi thần người ra đó làm gì, dậy đánh răng rửa mặt, chuẩn bị quần áo, sách vở mà đi học đi chứ. Con gái con đứa gì mà, Hội trưởng học sinh mà suốt ngày dậy trễ để tôi ngày nào cũng phải gọi dậy. Mấy ngày qua tôi không có trong phòng thì cô làm thế nào mà dậy được hả. An Vũ Phong lớn tiếng nạt nộ tôi, cái tên này đi thì không sao, về nhà là lại có chuyện quát tháo tôi rồi, rõ chán.
- Cậu từ từ một chút đi, đêm qua tôi ngủ muộn mà, tôi có muốn thế đâu, mà cậu gọi tôi muộn một phút là tôi biết được mặt chồng tương lai của tôi rồi đấy, chúng tôi chuẩn bị cử hành hôn lễ, đúng lúc tôi được gặp người đó, thì cậu lại gọi tôi dậy, hàng ngày cậu quấy phá cuộc sống của tôi chưa đủ sao, mà giờ còn không cho tôi mơ nữa thế, tôi thở dài nói với An Vũ Phong, khuôn mặt tôi vẫn chưa hết thẫn thờ, tiếc nuối.
- Cô vừa nói cái gì cơ, giọng An Vũ Phong trở nên tinh quái lạ thường, nói lại cho tôi xem nào, cô chuẩn bị làm đám cưới à, đầu heo như cô mà cũng có người chịu cưới cơ ah, chuyện lạ có thật, anh chàng đó chắc dũng cảm lắm đây. Haha
- Cậu đừng có mà chê bai tôi, đừng có mà chế giễu, một người đã tự tay chọn từng bông cúc trắng rồi tỉ mỉ kết thành vòng hoa cài đầu cho tôi thì chắc chắn phải là một người tuyệt vời rồi, cậu còn lâu mới sánh được.
- Uh, nghe cô nói tôi cũng mừng lây cho cô đấy, thế mặt mũi anh chàng đó ra sao, kể cho tôi biết xem nào, đừng có đẹp trai cỡ Ngưu Ma Vương là được nhé, haha, cái tên An Vũ Phong này không ngừng đùa cợt, trêu chọc tôi.
- Đã bảo là cậu gọi tôi dậy trước khi tôi kịp thấy rõ khuôn mặt người đó mà, chỉ biết rằng người đó có…
Mái tóc nâu dài, tung bay trong gió, chiếc khuyên tai kim cương lấp lánh, đó là hình ảnh quen thuộc của An Vũ Phong. Chẳng lẽ chàng trai mà số phận đã mang đến cho tôi chính là An Vũ Phong ư, thật không thể tin được. An Vũ Phong mà biết tôi nằm mơ được làm đám cưới với cậu ta thì An Vũ Phong sẽ cười tôi chết mất, cậu ta sẽ không để tôi yên đâu, còn nếu tôi không ra, thì cậu ta sẽ tha hồ chê bai chú rể của tôi, nhưng An Vũ Phong mà biết được từ nãy đến giờ cậu ta toàn chê bai bản thân mình thì buồn cười lắm đây. Tôi phải làm thế nào bây giờ, nói ra hay không nói ra.
- Cô làm cái gì mà ấp úng không nói được thành câu thế, tôi mỏi cổ lắm rôi, căng tay lên nghe cô miêu tả vị hôn phú trong mơ ấy mà chả thấy đâu, có khoe thì khoe nhanh lên cho tôi được mở mang đầu óc chứ
Lại là cái giọng nói trêu chọc đáng ghét của tên An Vũ Phong, bực mình quá, tôi đã không định nói ra đâu, nhưng cậu đã dồn tôi đến đường cùng như thế này thì đừng có mà trách tôi đấy nhé :
- Chỉ sợ tôi nói ra cậu sẽ không nói được câu nào thôi, đừng có mà tinh tướng như thế.
- Ôi, người đó tuyệt thế cơ ah. Đáng sợ quá, An Vũ Phong ra vẻ sợ hãi
Cái tên An Vũ Phong này quyết trêu ngươi tôi đến cùng ah, bực mình quá đi mất. được rồi tôi sẽ không cho cậu có cơ hội được lên mặt nữa, « Tôi sẽ nói cho cậu biết, nghe xong đừng có xúc động mà ngất ra đấy nhé, chú rể trong giấc mơ của tôi có mái tóc nâu dài, và đeo khuyên tai kim cương », tôi mỉm cười khoái chí, "Tôi đã bảo cậu rồi, đừng có mà ép tôi phải nói ra, tôi đã muốn giữ thể diện cho cậu lắm rồi đấy, từ nãy đến giờ cậu cứ toàn chê bai chính bản thân cậu thôi, lòng tốt của tôi cậu không chịu hiều cơ. Thật là… " Khi tôi đang ba hoa bất tận, thì đột nhiên có một cái gì đó mềm mềm, ươn ướt chạm vào má tôi, trời đất ơi, thì ra An Vũ Phong vừa đặt một nụ hôn lên má tôi.
- Á, tôi đứng bật dậy, cậu…. cậu vừa làm chuyện gì vậy ?
- Tôi ah, tôi có làm chuyện gì đâu. An Vũ Phong tỉnh bơ nhìn tôi, tôi chỉ muốn đánh thức cậu dậy, cho cậu hết mơ mộng, đưa cậu về thực tại là chúng ta sắp muộn học rồi thôi, An Vũ Phong nhún vai trả lời.
- Cậu.. cậu thật quá đáng, sao chuyện gì cậu cũng tự ý làm mà chẳng thèm đếm xỉa gì đến cảm nhận của tôi thế.
Tôi đứng bật dậy lao vào nhà vệ sinh. Ở trong gương, khuôn mặt tôi đỏ bừng lên vì xấu hổ, cái cảm giác ngọt ngào khi An Vũ Phong đặt nụ hôn lên má tôi vẫn còn vương đâu đây. Chuyện này là như thế nào, tại sao An Vũ Phong lại hành động như vậy, và cả tôi nữa, tôi cũng không thể nào hiểu nổi bản thân mình. Nếu như lần trước tôi phản ứng rất gay gắt khi An Vũ Phong hôn tôn thì lần này tôi lại cảm thấy xấu hổ, ngại ngùng, tôi rất ghét An Vũ Phong cơ mà, sao tôi lại để cho cậu ta … Người tôi thích là Giang Hựu Thần cơ mà, tại sao tôi lại không phản ứng khi An Vũ Phong hôn tôi, thậm chí tôi cũng không thấy ghét cậu nữa, chuyện gì xảy ra vậy, lẽ nào tôi đang dần bị An Vũ Phong thu hút. Không. Không thể nào có chuyện đó đươc, Thái Linh ơi, mày phải bình tĩnh, bình tĩnh lại đi nào. Tôi lấy tay vặn vòi nước, dòng nước mát lạnh đã làm tôi tĩnh tâm trở lại, tôi thấy mình tỉnh táo hơn. Chuyện này có lẽ chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn thôi, không có chuyện gì đáng lo ngại đâu, chỉ cần mày làm như không có chuyện gì xảy ra là được mà, cố lên Thái Linh.
Khi tôi bước ra ngoài, An Vũ Phong đang ngồi lặng yên ở giường, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy hối hận, "Thái Linh ah, mình xin lỗi, mình không ngờ mọi chuyện lại như vậy, mình không cố ý đâu… ", An Vũ Phong khẽ nói
- Không có chuyện gì đâu, thôi quên chuyện đó đi, chúng ta chuẩn bị đi học nào
- Cậu … không trách gì tôi sao? Gương mặt An Vũ Phong vẫn không hết ngạc nhiên
- Chuyện ngoài ý muốn thôi mà, cậu đừng nghĩ gì nữa, cứ là An Vũ Phong như trước là được rồi, cậu trở về bình an là tôi vui rồi.
- Thật vậy ư, thế cô còn không mau chuẩn bị đi học thôi, An Vũ Phong toét miệng cười, đôi mắt cậu ấy ánh lên niềm vui rạng rỡ.
Tôi lại gần bàn học, hoá ra toàn bộ sách vở ngày hôm này An Vũ Phong đã chuẩn bị hết cho rồi, cậu ấy còn cho tất cả vào trong túi một cách nghiêm chỉnh nữa. Cái tên An Vũ Phong này, cứ coi tôi như con nít ấy. Tôi bất giác mỉm cười. Khi đi qua giường, giường chiếu cũng đã được An Vũ Phong gấp chu đáo, gọn gàng, trong vòng có mấy phút mà cậu ta có thể làm được từng ấy việc ư, đúng là Ma Vương An Vũ Phong chuyện gì cũng làm được, chắc cậu ta sợ tôi giận đây nhưng quả thật tôi không hề giận cậu ấy, tôi chỉ hơi ngạc nhiên về hành động của An Vũ Phong và phản ứng của chính bản thân tôi thôi. Đột nhiên, tôi thấy có một cái gì đó lấp lánh ở góc giường, đó là chiếc bùa hộ mệnh mà An Vũ Phong đã tặng tôi tối qua. Chiếc bùa mang lại may mắn cho tôi trong suốt phần đời còn lại, từ giờ tôi sẽ không còn là cô nàng xui xẻo của ngày nào nữa. Thật không ngờ, sao An Vũ Phong lại có thể hiểu tôi đến thế nhỉ, đến cả mong ước thầm kín của tôi cậu ấy cũng biết nữa. Đêm qua tôi đã thầm ước từ giờ tôi sẽ không bị thần xui xẻo bám theo nữa mà chỉ gặp toàn may mắn thôi thì ngay sau đó An Vũ Phong đã mang chiếc bùa này về cho tôi. Trùng hợp làm sao, dường như tôi và cậu ấy có thần giao cách cảm vậy.
- An Vũ Phong ah.
- Có chuyện gì vậy, An Vũ Phong quay lại nhìn tôi
- Cám ơn cậu nhiều lắm, tôi cười tươi khoe chiếc túi vừa được gắn thêm chiếc bùa hộ mệnh ở bên
- Không có gì, An Vũ Phong mỉm cười, chúng ta cùng đi học nào, muộn rồi đó.
Lại một ngày mới bắt đầu, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn với những vòng quay của nó, An Vũ Phong đã trở về và sóng bước cùng tôi trên con đường đến trường. Chiếc bùa hộ mệnh này liệu có linh nghiệm không, tôi cũng không rõ nữa, nhưng có một điều tôi chắc chắn đó là tôi không đơn độc, tôi không xui xẻo, tôi là một người may mắn bởi bên cạnh tôi luôn có những người bạn như An Vũ Phong.
END OF CHAP 7
-
- Cám ơn tất cả mị người, truyện này tớ viết hơi lâu mọi người thông cảm nhẹ Đa tạ, đa tạ
- @ Chauvang98: Dạo này tớ hơi bận nên không viết nhanh được, nhưng khoảng 2 tuần/chap bạn ah, cảm ơn vì đã ủng hộ tớ AVP muôn năm, lại gặp thêm một người là fan bự của AVP rùi, mừng quạ :XXXXXXXXXXXXXX
-
Kaka, có T.E.M rùi (ko biết forum HHT có cấm giật tem như forum zing ko, cứ viết thế này cho chắc :cr:).
Cảm ơn bạn nha, có thêm chap mới để đọc rùi, nhưng lâu quá à ~~> Nản "nhắm" :mecry::mecry::mecry:!!! Nhưng khi post thì đọc được bao nhiêu lun, cũng vui :cooll:.
Cố lên nha!!!!! :goodjob:
-
AAAAAAAAAAAAAAAA , đọc tới khúc " mềm mềm , ướt ướt " mà muốn rụng tim lun ak'.
Vik nhanh nhanh lên nhá , iu AVP nhứt nhà
P/s : mìn cũng iu bỵn nữa mụp xinh
-
Bùn ơi là bùn , vẫn chưa vik chap mới nữa , hiz hiz
-
Đúng rùi đó, ngày nào mình cũng vào mà chẳng thấy chap mới đâu cả (hơn 2 tuần rồi mà:khocnhe:). Chẳng kiếm được tí T.E.M nào :muacon:
Post mau lên nào tác giả, mình ủng hộ!!!!!:bighug::bighug::bighug:
-
-
Thành thật xin lỗi cả nhà, thời gian vừa qua, tớ gặp một số chuyện không vui nên không thể viết tiếp đươc. Nhưng giờ thì chuyện tình của AVP & TL đã tở lại trên hoahoctro.com rồi, chúng ta hãy cũng đọc nào, Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ, khích lệ và động viên tớ Iu mọi người rất nhiều :XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX
-
CHAP 8
- Mọi người đã biết chuyện gì chưa, kể từ hôm nay thầy Triệu Chí Vinh sẽ chính thức về hưu, môn Tiếng Anh của lớp mình sẽ do một giáo viên mới chuyển về đảm nhiệm, nghe nói hoành tráng lắm, thạc sĩ chuyên ngành ngôn ngữ học bên Harvard đó.
- Thật không đó, thông tin có xịn không, ông là hay ba xạo lắm, mà đó có phải là một cô giáo xinh đẹp với đôi môi gợi cảm như Angielina Jolie không? Lạy trời là cô giáo cho tôi có cảm hứng học hành cái, trường mình toàn nam sinh, nhìn đi nhìn lại chả có bóng nữ nào, chán ốm.
- Hehe, rất tiếc là phải làm ông vỡ mộng rồi, lại là một thầy giáo nam, Hoa Kiều bên Mỹ, sau bao năm lưu lạc nơi đất khách quê người giờ quyết định trở về cống hiến cho Tổ quốc, nghe nói hắc xì dầu lắm, ông liệu mà học hành cho cẩn thận nhưng phương pháp dạy thì miễn chê luôn.
- Vậy hả, tò mò phết, thạc sĩ bên Mỹ về cơ mà, trình độ chắc cao siêu lắm cũng chả vừa.
Mọi người càng nói chuyện tôi càng giật mình thon thót, trình độ tiếng Anh của tôi vốn gà vịt nhất quả đất, khó khăn lắm tôi mới vượt qua được cửa ải môn Tiếng Anh trong kỳ thi vừa rồi, giờ gặp một giáo viên hắc ám như vậy chắc tôi tiêu đời mất. Mới nghĩ thôi đã thấy rùng mình, ôi những ngày tháng chông gai đang chờ tôi phía trước. Trong khi mọi người trong lớp tỏ ra hết sức hào hứng, bàn tán xôn xao về thầy giáo tiếng Anh mới thì tôi chẳng thể cười nổi, một cảm giác bất an xâm chiếm lòng tôi.
- Thái Lăng ah, lớp mình sắp có giáo viên Tiếng Anh mới thay cho thầy Vinh đó, kể ra cũng nhớ thầy Vinh thật, nhưng thầy giáo mới này cũng có vẻ thú vị lắm đó, cậu nghĩ sao?
Một giọng nói trầm ấm vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, tôi giật mình nhìn lên, đó là Giang Hựu Thần, cậu ấy đang ngồi trước mặt tôi từ lúc nào, “Mình … ah, mình … thấy có thầy giáo mới cũng hay, càng thú vị, mình cũng giống như các thành viên khác của lớp thôi, cũng mong chờ sự xuất hiện của thầy lắm”, tôi gượng gạo trả lời Hựu kèm với một nụ cười không thể méo mó hơn được nữa.
- Thái Lăng bảo vui mà sao mặt méo xệch vậy, hình như cậu đang lo lắng điều gì thì phải, có chuyện gì thế, kể cho mình nghe đi xem nào.
- Cũng không có gì đâu, mình chỉ hơi lo lắng về môn tiếng Anh một chút, mình không như cậu, An Vũ Phong hay tam đại tướng quân, mọi người nói tiếng Anh như gió, từ trước đến nay môn tiếng Anh luôn là nỗi ám ảnh của mình, giờ thầy giáo mới hắc như vậy không biết mình có sống sót nổi để học tiếp cùng mọi người không đây. Hix.
- Thái Lăng đừng bi quan quá, mọi chuyện chỉ là đồn đại thôi, chắc gì đã là sự thật, mà mình thấy Thái Lăng có kém tiếng Anh lắm đâu, đó là do cậu chưa nắm được phương pháp học thôi. Đừng sợ, mình sẽ giúp đỡ cậu, không việc gì phải lo lắng cả, cười lên nào. Giang Hựu Thần khẽ nắm lấy bàn tay tôi và mỉm cười.
- Mọi người bàn tán đủ chưa, tất cả về chỗ ổn định chỗ ngồi đi, sắp đến giờ học rồi, đừng để ấn tượng đầu tiên của thầy về lớp là hình ảnh nhốn nháo này
Một giọng nói đanh thép vang lên, tôi giật mình quay lại, đó là giọng nói của An Vũ Phong, cậu ấy đang nhìn về phía tôi và Giang Hựu Thần với ánh nhìn khó chịu, Giang Hựu Thần cũng nhìn lại An Vũ Phong với ánh mắt không mấy thiện cảm, có chuyện gì xảy ra Giang Hựu Thần và An Vũ Phong vậy, Hựu luôn luôn là người thân thiện, ôn hòa chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy nhìn người khác với ánh mắt như vậy, thật không thể nào hiểu nổi.
- Thái Lăng, mình về chỗ đây, cậu không việc gì phải lo lắng đâu nhé, mình sẽ luôn bên cậu.
An Vũ Phong đúng là Đại Ma Vương, cậu ta chỉ mới hô có một tiếng mà mọi người tuân theo răm rắp, chỉ 2’ sau mọi người đã yên vị tại chỗ ngồi của mình sẵn sàng nghênh đón thầy giáo mới.
-----------------------*****--------------------
Khi thầy giáo mới bước vào, chúng tôi ai nấy đều hết sức ngạc nhiên, không ngờ thạc sĩ tốt nghiệp Đại học Harvard lại có thể trẻ và phong cách đến vậy khác hẳn sự tưởng tượng ban đầu của chúng tôi về một ông thầy già, cáu bẳn và khó tính. Thầy chỉ độ 30 tuổi, gương mặt mạnh mẽ và nam tính, cặp mắt sang thông minh ẩn đằng sau cặp kính màu đen, chiếc áo vét đen kết hợp với quần bò và áo T-shirt trắng, trông thầy hoàn toàn khác hẳn với các thầy cô khác. Ông thầy này mà xuất hiện ở trường nữ sinh Maria chắc Thượng Hội, Ngọc Dĩnh, Bối An An phát cuồng lên mất. Xem ra mình có cái để khoe khang với tụi nó rồi, thể nào hai con nhỏ đấy cũng tức điênvì ghen tị mất thôi. Nghĩ đến điều đó cũng thấy thú vị rồi.
- Xin chào tất cả các bạn, tôi là Trần Tử Khâm, người sẽ thay thầy Vinh đảm nhiệm môn tiếng Anh từ giờ cho đến khi các bạn tốt nghiệp. Phương châm dạy học của tôi không phải là tôi làm những gì các bạn cũng sao chép lại y nguyên một cách thụ động như những con rối mà các bạn phải là người định hướng cho bản thân mình, tôi chỉ là người hướng dẫn các bạn thôi. Ở đây, mọi thứ đều rất “open”, các bạn hoàn toàn có thể tự chọn chỗ ngồi, tự do phát biểu ý kiến của bản thân, hãy coi như đây là diễn đàn để các bạn được thể hiện những suy nghĩ của chính mình, đừng e dè gì cả, tuy nhiên hãy nhớ một điều rằng chúng ta phải trao đổi hoàn toàn bằng tiếng Anh. Các bạn có ý kiến gì không?
Thầy giáo vừa dứt lời thì toàn thể 41 thần dân của vương quốc 12A1, vỗ tay rào rào, mọi người hết sức phấn kích, đúng là thầy giáo được đào tạo bài bản bên Mỹ, mọi cái đều rất dân chủ chứ không gò bó như những giờ học trước kia của chúng tôi:
- Thưa thầy, chúng em đều nhất trí cả hai chân hai tay. Thầy Khâm là số 1.
- Tốt lắm! Cám ơn tất cả các em vì đã dành sự ủng hộ cho tôi. Bây giờ, chúng ta sẽ làm một bài test nho nhỏ, tôi muốn biết trình độ của các em như thế nào để có một phương pháp dạy hiệu quả nhất.
- Thầy ơi, huhu, có nhất thiết phải như thế không? Chúng ta làm quen thêm chút nữa có được không? Em chưa chuẩn bị gì cả.
- Sau này chúng ta sẽ có hẳn một buổi để các bạn tự giới thiệu về bản thân mình, giờ thì ổn định vị trí, chuẩn bị làm bài, hãy nhớ rằng mọi hành vi gian lận, quay cóp đều không được phép.
- Hix, sao bài test này khó vậy cơ chứ, tôi chẳng hiểu một chữ nào cả, nhìn bài kiểm tra mà cứ như nhìn bức vách vậy, đầu óc tôi thì quay cuồng, mắt thì hoa lên trong ma trận của môn tiếng Anh. Phen này thì tôi chết chắc rồi, trời sinh ra Thái Linh này sao còn sinh ra môn tiếng Anh thế không biết. Huhu!!!!!!!!!!! Không biết mọi người làm bài thế nào nhỉ?