tiếp tiếp tg ơi..Truyện hay lắm :D
Printable View
tiếp tiếp tg ơi..Truyện hay lắm :D
hì hì truyện hay lắm mừh bạn phudung ơi bạn ở đâu za? bi nhiu tuổi
Chap24: (1)
Két ....
Chiếc xe thắng lại trước mặt hắn . Bật người ra đằng sau , té phịch xuống đường . Kinh hoàng trước cảnh tượng , hắn run rẩy . Miệng mấp mấy rủa thầm :
- Đm ... đm ... đm ... đm ... tí chết ... đm ... đm ...
***
Nó ở bên đường , cơn đau tim tự dưng xông đến bất chợt . Tim nó đau thắt nhưng vẫn cố nhìn sang bên đường xem có chuyện gì xảy ra không . Nó bị lây bệnh tò mò của anh chàng kia rồi !
Và thế là cảnh tượng hắn đang ngồi run rẩy trước mũi xe chiếc xe Ford láng bóng đập vào mắt nó ngay lập tức.
Nó sợ sệt , nó cô gắng đứng dậy nhưng vô ích , bệnh tình nó không cho phép nó làm điều đó .
Mặt nó càng lúc càng xanh , oxi trong người nó bây giờ đã không cung cấp đủ cho phổi nữa , nó thấy khó thở .
***
Một lát sau , nó ngước lên nhìn anh chàng tên Zen , nói với giọng van nài và yếu ớt :
- Anh ... phiền anh ... cứu ... anh chàng ... đang ... ngồi trên đường ... dùm ... tôi ... với
Anh chàng nhíu mài nhìn cô gái đang van xin trước mặt mình . Lo lắng , anh ta nói :
- Thôi ! Anh ta đã bị gì đâu ... Còn mặt cô thì xanh lè xanh lét rồi kìa ! Tôi phải chở cô vào viện ngay mới được !
***
Nói xong , anh chàng tự động đưa tay ra đỡ nó đứng lên . Nhưng nó lại không muốn thế , nó muốn anh chàng đó cứu hắn - cứu người nó yêu trước cơ .
Nó dùng hết sức lực cuối cùng của mình , gạt phắt tay anh chàng . Cau mài lại , tức giận :
- Tôi đã bảo anh cứu thì cứu đi ! Đừng lãi nhãi nữa . Xem như tôi van anh đấy ! Anh cứu dùm đi ... Cứu anh ta cũng như cứu tôi đấy ! Tôi van anh đấy , làm ơn đi !
***
Anh chàng bần thần nhìn nó một hồi . Sau đó cũng nhượng bộ nó mà lao ra đường , chen chút vào đám đông .
Anh ta đã nhìn thấy hắn . Mới đầu anh ta nhìn hắn với vẻ khó chịu rồi sau đó bước lại gần hắn .
Anh ta nắm lấy tay hắn rồi để lên cổ mình , anh ta cổng hắn .
-0-
Bệnh viên Wonder :
Bên ngoài phòng bệnh :
Anh chàng Zen ngồi thở hổn hển ở hàng ghế đợi . Anh ta rủa thầm hắn :
- Chết đi cho đỡ phiền ! Đm , cổng thằng này riết chắc mình sớm đứt gân máu mà chết mất ! Đm nó , người gì đâu nặng như trâu bò ...
***
Bên trong phòng bệnh :
Hắn đã được bác sĩ khám tổng phát sơ bộ rồi ! Kết quả nhận được như sau : không có một vết thương nào cả , không một chấn thương nào ... mọi thứ đều ổn . Chỉ có điều tinh thần chưa ổn định thôi !
* Là playboy mà lại bị thần kinh ... thì không ổn rồi !*
***
Hắn ngồi trên giường bệnh , vẫn chưa hoàn hồn sau vụ tai nạn đó . Hắn cứ run rẩy , nhưng đỡ hơn lúc nãy rồi .
Bây giờ thì hắn mới biết , chơi cái trò " sống chết mặc bây " ( sống chết mặc bay ) thật chẳng hay ho tí nào . Ngày trước đua xe vù vù không biết sợ là gì , thế mà bây giờ mới bị " nhá " tí đã lăn đùng ra mà run rẩy .
*Dân-đua-xe-chuyên-nghiệp có khác nhỉ !?*
-0-
Trên đường Cartoon , trước cửa Rock Club :
- Cô bé ơi , cô có sao không ? Sao mặt cô xanh thế ?
Mọi người ai qua đường nhìn thấy nó đều hỏi thế . Và nó cũng đều trả lời họ bằng một cái lắc đầu nhẹ .
Nó đang men theo những vách tường để " lếch xác " mình đến bệnh viện đó .
***
Hơi thở ngày một yếu ớt , tim càng ngày càng thắt lại . Nó không biết phải làm sao , nó chắc là bây giờ nó không ổn rồi ... nó chắc là nếu nó không đến đó sớm , Tử thần có thể đón nó sớm hơn dự định .
-0-
Trước cửa bệnh viện Wonder :
Nó thở gấp . Chỉ còn vài bước nữa thôi là đến được bệnh viện , nó lê người nó đi một cách nặng nhọc . Đi 15 phút đến đây đối với một người đang bệnh như nó quá khó khăn .
***
Vừa đặt chân vào cửa bệnh viện thì " Phịch " , nó ngất xỉu .
Các y tá và bác sĩ thấy cảnh tượng đó đều bất ngờ . Theo phản xạ của ngành y , họ tất bật chạy lại để sơ cứu trước khi quá muộn .
Họ hô hấp nhân tạo , xoa tim ngoài lỒng ngực . Cuối cùng thì tim nó cũng đập lại bình thường .
*Bình thường tức là nói tim vẫn còn đập , thế nhưng đập rất yếu ớt* .
***
Mỗi phòng bệnh :
Ba mẹ hắn và ba mẹ nó cũng đã có mặt . Mỗi cặp một phòng .
***
Phòng bệnh của nó :
Ba nó bị mẹ nó lôi kéo đi , vì bà làm căng quá nên ông cũng chìu theo . Ông ngồi bên ghế sofa của phòng bệnh , bắt chéo chân ... mặt hầm hì bực bội .
Còn mẹ nó thì đang âu yếm con gái mình . Lần này bà không khóc nữa , bà không còn nước mắt để mà khóc nữa rồi .
***
Một hồi lâu , bà rời khỏi giường nó để đi đến chỗ ghế sofa . Bà nhẹ nhàng ngồi cạnh ba nó , bà đau sót nói :
- Ông có đáng làm cha nó không thế ?
- Ý bà là thế nào ? - Ba nó hầm hừ hỏi vặn lại .
- Ý tôi nói tức là ông có đáng làm ba nó không ? Nó từ bé là ốm yếu , chính vì thế mà ông rất yêu thương nó mà đúng không ? Thế sao đến lúc nó năm tuổi ông lại đối xử nó thế ? Thậm chí là muốn giết chết nó nữa . Con nó một tay tôi đẻ ra và một tay ông nuôi nấng mà ... Ông còn xứng đáng làm người không thế ? - Bà nói một mạch , bao uất hận lâu nay tự dưng phun trào ra . Bà đã không thể nào chịu nổi người đàn ông không còn nhân tính này nữa rồi !
Ba nó nghe được những lời như thế bỗng chốc thấy lòng co thắt lại . Ông cũng yêu nó chứ , ba mẹ nào mà chả thương con . Nhưng nó không phải con ông , nó là con hoang. Đúng hay sai thì đó cũng chỉ là suy nghĩ của riêng ông thôi . Ông nhìn mẹ nó , nói :
- Nó là con hoang . Nó không phải là con ! Nó là kết tinh tình yêu của bà với người khác , không phải là tôi ... Bà hiểu không !?
Mẹ nó trừng mắt nhìn ông , có đánh chết bà cũng không nghĩ đến việc này . Từ trước đến giờ bà không bao giờ phản bội ông cả , từ trước đến giờ ... chỉ toàn ông phản bội bà thôi !
Bà bỗng dưng đứng lên , giơ tay và tát một cái thật mạnh vào người đàn ông đang khóc . Bà muốn làm cho ông ta tỉnh ra , muốn làm cho ông ta bỏ ngay cái suy nghĩ vớ vẩn đó đi :
- Ông bị điên à ? Nó là con ông , con ông đấy ! Bao năm qua ông nghĩ thế nên mới đối xử tệ bạc với nó thế à ? Ông có biết bao năm qua nó đã sống tủi thân thế nào không ? Từ nhỏ nó chỉ mong ước một người ba yêu thương nó thôi ! Nhìn bạn bè có ba có mẹ , ông có biết rằng nó khổ sở thế nào không ?
***
Bây giờ thì đến lượt bà khóc , bà khóc tức tưởi . Khóc như chưa bao giờ được khóc .
Ông ngước đôi mắt lên nhìn bà , ông nhìn sâu vào đôi mắt đó . Đúng rồi ! Đôi mắt đó không có sự giả dối trong đấy ! Ông tin bà , ông luôn tin bà ... Ông có thể tin vô điều kiện . Đó bởi vì ông " yêu " bà .
Rồi ông đứng lên , ông ôm lấy bà . Hiểu làm bao năm được hoá giải , hai ông bà như được trở về tình yêu vô tận của mình .
***
" Đôi khi có những chuyện rắc rối được giải quyết bằng một cách đơn giản . Nhưng đôi khi những chuyện đơn giản chẳng bao giờ giải quyết được cả "
***
Phòng bệnh của hắn :
Ông bà Bùi đã có mặt ở đó .
Căn phòng lúc này bỗng dưng trầm lặng hẳn đi ! Không ai nói gì với ai cả !
Im lặng như tờ , họ chỉ " nói chuyện " với nhau bằng " suy nghĩ " thôi !
***
Hắn bây giờ đã hết run rẩy . Hắn đang ngồi bên giường để tận hưởng cái không gian yên tĩnh này . Lâu rồi ba mẹ hắn chẳng có quan tâm hắn thế !
Họ chẳng bao giờ bỏ bê công việc của mình vì hắn cả . Nhưng hôm nay thì họ đã làm thế ! Khi nghe tin hắn bị tai nạn họ đã cấp bách chạy vào ngay bệnh viện mà chẳng đoái hoài gì đến công việc của mình . Chứng tỏ họ còn rất yêu thương hắn !
*Điều đó khiến hắn rất vui* .
***
Một hồi sau khá lâu , mẹ hắn chủ động lên tiếng :
- Linh cũng nhập viện này đấy !
Mẹ hắn nhắc làm hắn nhớ tới nó . Nhớ tới cảnh nó chạy giỡn bên thằng con trai khác , nhớ tới cảnh nó cười thật sảng khoái bên người con trai đó ... hắn không tránh khỏi ghen tuông . Thế là hắn phán một cách vô tình :
- Con không quan tâm !
Mẹ hắn nghe được những lời đó cũng chỉ khẽ lắc đầu . Hắn còn quá trẻ để biết nhận biết được mọi thứ theo một khía cạnh chính xác .
***
Tuy nói thế thôi nhưng hắn thật sự là rất quan tâm đấy ! Hắn nghĩ :
" Không biết cô ấy thế nào rồi nhỉ ? Hồi nãy mình thấy cô ấy cứ như sắp ngất ấy ... Có sao không nhỉ ? Chậc , chắc không sao đâu ! À mà nhỡ có sao thì sao ?
Ôi thôi mẹ ơi , đoán già đoán non chắc mình điên tít lên mất " .
***
Thế rồi hắn đổi ý . Hắn hỏi mẹ hắn :
- Phòng cô ấy sẽ mấy hở mẹ ?
- Đối diện phòng mình ! - Mẹ hắn từ tốn đáp .
Không đợi gì nữa , hắn nhảy bật xuống giường , luồng qua đôi dép rồi chạy " bẹp bẹp " đi .
***
Trước phòng bệnh của nó :
Hắn thu hết can đảm . Hắn đẩy cánh cửa ấy ...
o0
Chap 25 : Sự thật !? (1)
o0o
Trước cửa phòng nó :
Hắn thu hết can đảm , hắn đẩy cánh cửa ấy vào ...
Trước mặt hắn là một trong những cảnh tượng dường như quen thuộc : một cô gái xinh đẹp , ngón tay xuông thẳng , khuôn mặt trắng bệch đang nằm bất động trên giường .
Nhưng lần này có gì đó khang khác . Đúng rồi , có thêm hai người . Là ba nó và anh chàng kia .
***
Hắn chạy lại bên giường bên của nó . Hắn quỳ xuống , hắn cầm tay nó lên . Hắn để đầu mình lên tay nó một cách đau đớn , rồi nói :
- Anh xin lỗi ... Em tỉnh dậy đi ...!
***
Những giọt nước mắt lại rơi . Anh chàng kia cũng chẳng nói gì , lẳng lặng quan sát . Khoảng vài phút sau , anh chàng mới nói :
- Anh ra ngoài nói chuyện với tôi được không !?
Hắn không muốn rời xa nó , hắn lắc đầu bảo không .
Nhưng anh chàng kia chẳng chịu thua , anh ta cứ nắm lấy quần áo rồi tay chân hắn lôi lềnh sệch .
-0-
Mọi người :
Nghe tin Jun nhập viện , ai cũng tất bật chạy vào .
San và Hanri đang ở bên con bé kia , nghe tin liền chạy đến mà quên cả dép .
Kyo , Durin , ông Chan và cả Uke nữa . Mọi người đã tập họp đầy đủ ở đây !
Tất cả đều lo cho hắn , trừ Uke . Cô rất mừng khi nghe tin đó , cô mừng vì cô biết ... cô sắp có cơ hội được tiếp cận hắn rồi !
-0-
Ngoài sảnh bệnh viện Wonder :
Hai người đứng một nơi khá khuất trong bệnh viện . Hắn thật sự chẳng biết là anh ta lôi hắn ra làm gì . Nhưng bây giờ hắn chỉ muốn kết thúc cuộc đối thoại này càng nhanh càng tốt . Hắn muốn ở bên nó .
- Có chuyện gì anh nói nhanh đi ! - Hắn hùng hồn .
- Anh là bạn trai cô ấy , phải không ? - Anh chàng hỏi
- Ừ ...
- Thế thì anh chẳng bằng con chó rồi !
- Đm ... Chó với chả thú ! Mày muốn gì đây ? - Hắn tức giận .
- Hừ , muốn gì là muốn gì ? Tao chỉ đang ví mày chẳng bằng con chó thôi !
- Mày ... mày không có tư cách xúc phạm đến danh dự của tao . Bá dơ !
***
Nghe những từ đó , anh chàng bỗng thấy khinh bĩ hắn vô cùng . Anh ta nghĩ :
" Khinh bỉ ư ? Hừ , Khinh ***** mẹ gì ? Tao bá dơ á ! Thế playboy như mày chắc không bá dơ à ? "
Càng nghĩ càng tức , anh chàng chịu không nổi . Túm lấy cổ áo hắn giật mạnh rồi chửi thẳng vào mặt hắn :
- Xúc phạm à ? Bố còn chưa đánh mày là may cho mày đấy con ạ ! Mày biết vì ai mà cô ấy ra thế không ? Mày biết vì ai mà cô ấy phải khổ sở vậy không ? Mày biết vì sao mà cô ấy phải nhập viện không ? Rồi mày biết vì sao cô ấy lại gặp được và quen tao không?
- À mà thôi , phí lời với mày thôi tao thà dùng nước bọt nãy giờ nhổ vào mặt chó mày thì hay hơn đấy ! Cô ấy chịu uất ức thì mày lại đi cặp kè với con khác ! - Anh chàng tự tiếp lời
- Mày đừng nói như là mày hiểu cô ấy lắm ... ! - Hắn thách thức
- Thế thì mày sai rồi ! Nhiều chuyện mày không biết mà tao lại biết đấy , thằng nhãi ạ ! - Anh ta cũng khiêu khích lại .
***
Im lặng , hắn không nói được gì . Hắn nghĩ :
" Hắn là ai mà nhiều chuyện mình không biết hắn lại biết chứ ! Và chuyện đó là chuyện gì ? Tại sao Yun lại không nói cho mình nghe ? "
Hắn bắt đầu thấy tò mò và muốn tìm hiểu . Nhưng nếu mà nhịn nhục cúi đầu hỏi thằng con trai trước mặt mình thì hắn chẳng cam tâm chút nào . Thà hắn đi hỏi trực tiếp nó thì hơn .
-0-
Tại phòng bệnh của hắn :
Uke đi vào , lễ phép cúi đầu chào ông bà Bùi . Cô luôn tỏ ra rằng mình là người lễ phép và lịch sử .
***
Đúng như lời Kyo nói , cô đã thay đổi quá nhiều rồi !
Cô đã không còn cười lớn và sảng khoái như ngày xưa . Cô đã không còn khiếu khôi hài của ngày xưa . Cô đã không còn mọi thứ của ngày xưa . Và cô ... cô cũng đã không còn là Uke của ngày xưa nữa rồi !
***
Uke lấy bó hoa mình vừa mua ở ngoài vào . Cô cắt tỉa và cắm vào bình hoa trong phòng hắn .
Hai ông bà Bùi đều rất hài lòng về việc này . Nhưng cảm thấy hơi phiền , mẹ hắn nói :
- Thằng Đăng nó đâu ở đây lâu đâu mà cháu phải cắm hoa như thế ! Kẻo nó về trước ngày hoa tàn thì phí hết cả lọ hoa đẹp thế này !
Cô nghe những lời đó , trong lòng cảm nhận được dường như kế hoạch đã thành công thêm một bước nữa .
Cô cười nhẹ nhàng rồi vờ đi ra ngoài .
-0-
Trước cửa phòng bệnh hắn :
Cô vừa bước ra . Kyo đã đứng đó dựa vào tường đợi cô từ lúc nào .
Kyo nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng qua chút châm biếm , nó làm cô cảm thấy đau nhói .
Cô đi ngang qua , vờ như phớt lờ Kyo thì bị một bàn tay nắm lại . Ừ, là Kyo rồi . Nhưng cậu ta nắm tay cô lại để làm gì vậy nhỉ ?
Lâu sau , cậu ta vẫn chưa chịu buông tay . Uke bắt đầu thấy khó chịu và nói :
- Anh bỏ tay ra đi ! Nắm hoài không mệt à ?
Nghe thế , Kyo dần dần buông lỏng tay ra rồi thả tay cô xuống . Kyo nhíu mày , vẻ đau sót " in " hẳn lên khuôn mặt xinh đẹp của cậu ta
Lông mày rậm rạp thường ngày nay đã nhíu lại . Môi thì chểnh lên một tí , cậu ta cười khẩy một cái đầy châm biếm . Cậu ta nói :
- Em chỉ toàn thích lợi dụng người khác không nhỉ ?
Uke im lặng , cô không nói gì thêm . Câu nói của Kyo đã làm tim cô đau thắt lại , thật sự rất đau . Đã quá đủ rồi , cô bước đi nhanh hơn ... đi như chạy , cô không muốn cho Kyo thấy mình đang khóc .
***
Kyo đứng đó , thẩn thờ nhìn bóng dáng người yêu khuất dần ... khuất dần rồi biến mất. Cậu đau lắm ! Ừ , cậu đau ...
Uke là tình yêu đầu tiên và là cuối cùng của cậu . Cậu không muốn đánh mất cô ấy cho dù chỉ là một giây .
Cậu để tay lên mặt mình , cô ngồi xuống hàng ghế đợi . Tâm trạng cậu lúc này chẳng ai hiểu được đâu !
-0-
Trong phòng bệnh của nó :
Hắn lủi thủi đi vào . Đầu óc vẫn còn quay mồng mồng vì câu nói của anh chàng đó , hắn nghĩ :
«Nhiều chuyện mình không biết ? Rốt cuộc là chuyện gì đây ? Chuyện gì thế này ? Chắc mình điên lên mất !»
Rồi hắn đến bên cạnh giường nó . Ngồi xuống ghế bên cạnh , hắn thở dài . Bao nhiêu câu hỏi , bao nhiêu lời trấn an tinh thần ... tất cả đều không khiến hắn thấy thoải mái hơn . Bây giờ hắn chỉ muốn nó tỉnh dậy mà hỏi rõ mọi chuyện thôi !
-0-
Ngoài sảnh bệnh viện Wonder :
Anh chàng hơi mừng vì cái biểu hiện của hắn , tức là anh chàng đã chọc giận hắn thành công rồi .
Ừ , anh chàng yêu Yun , yêu mất rồi . Từ ánh nhìn đầu tiên , anh chàng đã tưởng như mình chết điên vì ánh mắt đó . Anh chàng nhớ lại lời bà ngoại anh chàng nói trước khi mất :
- Bà và ông con cũng yêu nhau từ lần đầu tiên . Chỉ một giây chạm mắt nhau thôi , ông bà đã nghĩ rằng mình là của nhau . Cháu à , khi nào cháu yêu ai đó ... cháu sẽ hiểu ... Cháu chỉ muốn cho người đó hạnh phúc thôi!
Anh chàng mỉm cười , lâu nay anh ta không nghĩ rằng câu nói này của bà có thể tác động lớn đến mình thế !
-0-
Phòng bệnh của nó :
Tay nó khẽ rung rung , điều đó chứng tỏ nó sắp tỉnh rồi !
Ba mẹ nó thấy thế bèn chạy đi kêu bác sĩ . Để lại hắn - đang nắm tay nó và nó - đang dần mở mắt ở lại trong phòng .
***
Hắn nhìn nó , cười dịu dàng và toại nguyện .
Bây giờ , nó đã tỉnh hoàn toàn . Đầu óc hơi u mê . Mắt nó lảo đảo , nó nhìn thấy bóng hình của một người nào đó . Nó cứ ngỡ là Zen , thế là nó yếu ớt hỏi :
- Zen đấy à !?
Nghe được những lời đó , tim hắn đột nhiên co lại . Hắn tự hỏi :
«Tại sao người cô ấy nhớ đầu tiên không phải là mình mà là thằng đó ? Rốt cuộc cô ấy muốn gì đây ? ... Hay là cô ấy không còn yêu mình nữa ?»
Hắn ghen tuông . Hắn đứng dậy , quăng phắt cánh tay trắng muốt của nó đi . Hắn bực bội bước mạnh ra khỏi phòng .
***
Một mình trong phòng , nó nhắm nghiền mắt mình lại . Nó thở dài . Bây giờ thì nó nhận ra là hắn rồi ! Sao ngay từ đầu nó không nghĩ người đó là hắn nhỉ ? Nó làm tổn thương hắn rồi .
Từ nhỏ nó đã không khóc nhiều , thế nhưng vì hắn nó đã khóc hơn cả trăm lần . Vài lần khóc lớn và hàng trăm lần khóc nghẹn ngào . Nó yêu hắn như thế đấy ! Thế còn hắn ? Hắn có yêu nó như vậy không ?
Có buồn vì nó không ? Có nhớ nó khi nó không ở cạnh hắn không ? Có bao giờ đau khổ vì nó chưa ? Có bao giờ nghĩ rằng mình có thể chết vì bảo vệ nó chưa ?
***
Nó không muốn nghĩ nữa . Thế là nó tự trấn an mình :
«Không sao đâu ! Bây giờ , mình hạnh phúc mà ! Mình đã có thứ mình muốn bảo vệ còn gì ? Còn mấy tháng nữa là mình phải chết rồi ... Không sao , không sao ... Mọi chuyện sẽ đâu vào đó , anh ấy sẽ mãi yêu mình mà ! Đúng không ?»
Nước mắt lăn dài , nó dùng tay mình quệt những giọt nước mắt đó đi . Rõ ràng là nó đang tự trấn an mình , thế sao lại có tác dụng ngược lại thế ? Nó càng đau hơn khi nghĩ đến những điều đó .
-0-
Băng ghế đá ngoài bệnh viện Wonder :
"Đang thật yêu bỗng căm ghét là còn yêu một cách âm thầm da diết"
(Da Saidéry)
***
Uke ngồi đó , tay nắm chặt ly cà phê sữa nóng hổi mới mua ở máy bán hàng tự động . Cô để lên miệng hớp từng miếng một .
Thứ nước uống này rất ấm . Ấm đến nổi cô có thể cảm nhận nó đang chảy đến đâu trong người cô .
***
Bao lâu qua cô vẫn yêu Kyo . Cô đã luôn tự mình phủ nhận tình yêu đó , nhưng chẳng có lần nào thành công cả . Cô đã rất hận cậu ta mà , đúng không ? Chỉ vì cậu ta mà cô phải khổ sở sống trong nỗi ám ảnh rằng mình không còn trinh trắng , chỉ vì cậu ta mà cô phải đau đớn trong mối tình dang dở .
Chính cậu ta đã gây ra mọi thứ ! Nhưng sao cô vẫn yêu cậu ta thế nào ?
***
Cô lại khóc . Quả thật là cô đã rất yếu đuối rồi !
Bao kí ức về mối tình của cô và Kyo đang chạy trong đầu cô như một cuốn phim buồn. Nó cứ chạy , chạy mãi ... nó chẳng bao giờ ngừng lại cả !
-0-
Hàng ghế đợi của bệnh viện :
Mỗi người một cặp : San và Hanri ; Durin và người yêu cô ấy ; ông Chan và Sula .
Durin và người yêu cô ấy đang cười rất vui . Ông Chan và Sula cũng vậy . Họ đã tìm được người tri kỉ của mình . Họ đã tìm được người mình " nên tìm " vì thế họ hạnh phúc hơn bao giờ hết .
Chỉ tội là tội San và Hanri thôi ! Lúc nghe tin Jun nhập viện , hai thằng ngố này đã quên mang dép vào mà chạy nay đến bệnh viện . Đến nơi mới phát hiện mình không mang dép , xí hổ quá chẳng biết làm gì .
Nếu mà có cái lỗ thì chỉ muốn chui vào ngay cho đỡ ngượng thôi !
Chap 25 : Sự thật !? (3)
Dường như mọi truyện ngày càng trở nên rắc rối. Không kiểu này cũng kiểu kia. Có lẽ số phận của Linh (Yun) rồi sẽ không được tốt đẹp. Người ta thường nói thế này:
«Được cái này thì phải mất cái kia. Không có cái gì từ trên trời rơi xuống cả, mọi thứ ta đều phải bỏ ra cái giá xứng đáng mới có được».
Vâng, Linh xinh đẹp và giàu có. Nên bây giờ, Linh phải trả giá vì điều đó.
o0o
Trong phòng bệnh của nó :
Bác sĩ đã đến và khám cho nó, họ nói rằng bệnh tình không lạc quan lắm. Bây giờ thì nó đã biết mình bị bệnh tim rồi, không cần giấu diếm nó làm chi nữa.
Với lại, thân thể này là của nó, nó hiểu hơn ai hết.
Rằng nó sẽ chết, rằng nó sẽ chết một cách đau đớn... rằng mọi thứ nó có sẽ chỉ còn là hư vô.
o0o
Tại nhà hắn :
Hắn đã được xuất viện.
***
Bây giờ, hắn đang ngồi trên giường. Chân xếp bằng nghĩ ngợi :
«Cô ấy có chuyện gì mà không cho mình biết chứ? Cô ấy giấu mình chuyện gì à?»
«Có phải cô ấy và tên đó...Thôi thôi, không được nghĩ oan cho cô ấy»
«Hay...hay...là cô ấy đã thật sự hết yêu mình rồi!?»
«Không được, mình phải tin cô ấy!»
***
Mọi suy nghĩ ấy đều được hắn khắc họa sinh động bằng cách hươ chân múa tay.
Hắn tự nhủ rằng phải tin tưởng nó, nhưng với thằng con trai thẳng thắn và chưa lớn như hắn thì không thể nào được.
Hắn vẫn nghi ngờ nó, ngày nào còn thằng kia thì ngày đó hắn còn ghen tuông và không thể nào tin tưởng nó được.
o0o
Tại nhà Kyo :
Kyo lại ngồi bên bậu cửa sổ. Có lẽ nơi đây đã là nơi quen thuộc của Kyo rồi.
Cậu ngồi đó, giơ tay đón lấy những chiếc lá vàng rơi trong gió đêm.
Bây giờ có muốn than thân trách phận cũng chẳng được, số phận đã xếp họ vào cái vòng xoáy rắc rối thì họ phải ở trong đấy. Họ không thể nào thay đổi được số phận của chính mình.
***
Sau một ngày mệt mỏi, điều Kyo đón nhận được chỉ là sự đau đớn.
Bao yêu thương chồng chất lên cậu như một cục nợ. Cục nợ nặng và lớn như một tảng đá. Muốn dời chẳng được, muốn giữ cũng chẳng yên.
o0o
Tại nhà Uke :
Hai ông bà rất mừng. Cô con gái của ông bà sắp "hái" ra tiền cho ông bà rồi ! Không mừng sao được.
Về việc này, nếu xếp theo phương diện cạnh tranh thương trường, thì việc này có lẽ là bình thường và chẳng có hại gì đến ai.
Nhưng nếu xếp theo phương diện gia đình thì họ đã lợi dụng chính cô con gái mình và họ đang "vô tình" tổn thương nó.
Cô biết, nhưng cô không nói gì. Cô tổn thương vì việc đó, nhưng cô thông cảm cho họ. Gia đình cô đang ở bên bờ vực phá sản, cuộc khủng hoảng kinh tế của Mỹ đã ảnh hưởng quá lớn đến công ty của ba cô.
***
Cô nằm trên giường, mường tượng lại thời yêu thương của hai người. Cô cười thầm. Quả thật đó là một thời gian rất đẹp, có hoa có bướm, có đau thương cũng như hạnh phúc. Nhưng tất cả mọi thứ đều làm cô thấy vui, không như bây giờ... mọi thứ đối với cô quá vô nghĩa.
«Rồi cô sẽ ra sao nếu như cô nói với Kyo rằng cô vẫn còn yêu anh ấy nhưng cô phải lấy Jun, vì lợi ích của gia đình mình. Cậu ấy sẽ nghĩ cô là hạng người gì đây ? Có lẽ cô không thể nói được»
o0o
Quay lại phòng bệnh của nó :
Nó nằm trên giường, tay xuông thẳng về hai bên. Nó đang ngủ. Nó đang có một giấc mơ khủng khiếp nhất đời nó.
***
Nó thấy cảnh nó chết.
Nó mặc váy trắng. Cái váy đẹp và sặc sỡ dành cho cô dâu ấy. Nó không tin vào mắt mình nhưng thật sự là nó đang mặc cái váy đó.
Tay để lên ngực, mắt nhắm nghiền. Nó đẹp hơn bao giờ hết ! Đôi môi nó trong giấc mơ nở một nụ cười toại nguyện.
«Tại sao mình chết mà còn cười được cơ chứ ?» - Nó thầm hỏi mình trong giấc mơ.
***
Xung quanh nó đầy hoa. Hoa hồng trắng, hoa hồng đỏ, hoa hồng nhạt.
Mọi thứ đều là hoa hồng. Bên cạnh nó là mẹ nó, bà đang khóc. Còn ba nó, ông cũng đang khóc. Lần đầu tiên nó thấy ông khóc.
Và hắn, hắn đang quỳ gối cạnh quan tài của nó. Mắt đẫm nước, hắn cũng khóc. Đôi mắt to và đẹp của hắn bây giờ đã không còn nữa. Thay vào đó là một đôi mắt của người mất hồn và đầy đau thương.
Nó không nỡ nhìn thấy hắn thế.
***
Rồi nó quan sát kĩ hơn, nó thấy trong giấc mơ hắn mặc bộ đồ vest.
Một bộ đồ trang trọng với bao tay màu trắng, nó biết là mình đang làm lễ cưới với hắn. Một lễ cưới giả...À mà cũng có thể là thật, nó không thể xác định được.
Sau đó, nó lại nhìn mình thật kĩ một lần nữa. Quả thật nó rất đẹp, đây là lần đầu tiên nó tự nhận thấy mình đẹp.
Nó thấy chính mình trong cỗ quan tài đó bình yên quá, hạnh phúc quá.
.
.
.
Rốt cuộc là vì sao lại như thế nhỉ ? Chết rồi chẳng phải buồn lắm sao ?
Thế sao nó lại có cảm giác như mình đang rất vui thế này ? Có thật là nó đang nằm trong cổ quan tài đó không?
***
Nghĩ đến đây, bỗng dưng nó giật mình tỉnh dậy. Nó thoát khỏi giấc mơ đó...Giấc mơ báo trước tương lai.
Giấc mơ đó rồi có thành sự thật được không nhỉ !?
***
Trong phòng nó, thần chết đang ẩn mình nhìn nó mà cười ngặc nghẽo.
Chap 25: Sự thật !? (4)
o0o
Một tuần trôi qua...
Một tuần này quá ngắn đối với mọi người, nhưng lại quá dài đối với nó.
Nó đợi cái ngày xuất viện này lâu rồi, nó đợi để đi nói hết mọi chuyện với hắn.
Rằng những chuyện nó giấu rồi sẽ được phơi bày, rằng nó yêu hắn đến thế nào, rằng hắn hãy tin tưởng nó, rằng...chẳng bao lâu nữa nó sẽ chết.
***
Còn hắn, thời gian qua với hắn quá nhanh. Hắn còn tưởng mình sẽ chán chường để mà nằm dài ở nhà chờ nó xuất viện chứ!
Sự thật vẫn là sự thật. Một tuần nay, tình cảm giữa hắn và Uke có biến chuyện khá phức tạp. Hắn ít nhớ về nó hơn, thay vào đó là hắn nhớ về Uke.
Hắn chẳng xác nhận được tình cảm của mình đâu, hắn đã nói thế này:
«Mình không có yêu Uke đâu! Mình yêu Yun mà, rồi...chỉ một tuần nữa thôi! Yun sẽ xuất viện, mình sẽ hỏi hết mọi chuyện...Và mình sẽ lại yêu Yun»
Nhưng trái tim chẳng bao giờ nghe lời chủ mình cả, nó luôn muốn chủ mình phải theo nó cơ.
Và thế là dường như tình cảm của hắn đối với Uke ngày càng lớn, lớn rồi...
Không lớn đến nổi quên mất nó đi, nhưng cũng đủ lớn để hắn phải vứt bỏ nó khi không cần thiết.
***
Và Uke, cô quả thật là vẫn một lòng một dạ.
Một tuần qua cô có vài lần rung động trước hắn nhưng nghĩ kĩ lại thì không phải.
Một chàng trai đẹp như vậy trước mình thì làm sao không rung động được, dù chỉ là một ít nhỉ!?
Trái tim cô mãi-mãi-thuộc-về-Kyo.
Ừ,
Cô chắc chắn điều đó. Chắc như đinh đóng cột.
Tuy thế, có khi nào đinh đó là đinh sét!? Cột đó là cột lởm không!? Rồi cái điều chắc chắn đó sẽ đổ vỡ theo thời gian!?
Rồi nó cũng giống như một phản xạ có điều kiện, nếu không được củng cố sẽ mất đi!? Có như thế không? ... Ai mà biết được chứ!...
***
Ông Chan sắp đính hôn.
Ừ, bước sang tuổi 18 rồi còn gì! Chưa đủ tuổi kết hôn nhưng cũng đã đủ tuổi để đính hôn rồi!
Các cậu chắc là biết cô dâu là ai rồi nhỉ!?
Đúng rồi, là Sula đấy! Cô nàng là Đặng Thuỳ Trang đó đã làm trái tim ông Chan thổn thức liên hồi.
Vì thế, ông ấy đã thu hết can đảm mà dẫn cô ấy đến ra mắt ba mẹ mình. Và họ đã đồng ý, họ nói rằng sinh nhật Yun sẽ đính hôn. Vâng, đúng ngay ngày sinh nhật của Yun...
***
Tình cảm của Durin và người yêu ngày càng phát triển. Họ nhận ra rằng họ chẳng thể nào sống thiếu nhau. Họ đã yêu nhau đến nổi có thể hi sinh vì nhau.
Họ còn nói với nhau rằng :
«Nếu một ngày em chết thì anh sẽ chết theo em»
«Nếu một ngày anh chết, em cũng sẽ chết theo anh»
***
À , cuối cùng là một nhân vật chúng ta đã quên lãng đi. Là Shin, anh chàng phản diện của chúng ta.
Cậu ấy cũng đang đối đầu với cơn bệnh hiểm nghèo. Cậu ấy bị AIDS, thời kì cuối. Đã phát ban, tạo ra những hột đỏ...nổi đốm trên da. Cậu ấy sắp chết rồi!
«Cậu ấy sắp phải trả báo cho những gì mình làm rồi!»
o0o
Tại nhà nó :
Nó ngồi trên giường mình. Lâu rồi nó không được nằm trong căn phòng của mình.
Căn phòng đầy tranh ảnh kinh dị và những hình nộm quái quái.
Nhưng phòng nó đã thay đổi một tí. Góc phòng bắt đầu xuất hiện một tủ sách chứa đựng những cuốn sách tiểu thuyết tình cảm: Hẹn em ngày đó- Musso; Hãy cứu em- Musso; Thiên thần xa ngã- Tào Đình; Em ở đây- MarC Levy...
Từ ngày yêu hắn đến giờ, nó thay đổi thế đấy! Thay đổi nhiều lắm...thay đổi nhiều rồi.
***
Bây giờ thì nó ngã lưng xuống giường thật!
Thời gian nó nhập viện cũng đã đủ để kết thúc một năm học. Hôm nay, đã là ngày nghỉ hè đầu tiên của bọn nó. Nó khoái...nó cười tít mắt.
Thế là ông trời vẫn chưa phụ lòng người, ông trời vẫn cho nó một cơ hội để tạo được nhiều yêu thương.
***
Cười nhiều...cười nhiều...rồi sẽ khóc nhiều!
o0o
Tại nhà hắn :
Bật điện thoại lên, dòng tin nhắn của nó hiện lên nhấp nháy ở màn hình điện thoại. Đột nhiên hắn thấy phấn khởi lạ lùng, hắn vội mở tin nhắn ra.
A! Là ba từ, ba từ này hắn đã rất rất...muốn nghe:
«Em yêu anh!»
***
Ôm điện thoại trong người, hắn cười khoái chí. Ra chỉ cần những từ đơn giản này thôi cũng khiến tim hắn đập loạn xạ thế này. Hắn vẫn chưa nhận ra được tình cảm của mình, nhưng bây giờ thì hắn chỉ nhận ra một điều rằng...rằng hắn muốn nó đến bên hắn hơn ai hết.
Cái cảm giác đó càng ngày càng mãnh liệt, hắn điên tít lên...hắn cầm lấy điện thoại mà hôn "chụt chụt" vào đó. Đúng là dị nhân mà!
***
Thật tình cờ, cửa phòng hắn không đóng. Thế là ông quản gia đi ngang qua thấy, ông ấy cười thầm và nghĩ một cách buồn cười:
«Cậu chủ mình thường ngày quậy phá, thế mà cũng có mặt đáng yêu đấy chứ nhỉ!? Chắc hẳn ai làm được cậu ấy cười như thế thì người đó thật là quan trọng rồi...»
***
Rồi lại vô tình, ông ấy làm rơi cái tách. Thế là "xoảng", tiếng tách vỡ làm hắn giật mình. Hắn chạy ra xem và nhìn thấy ông quản gia đang nhặt những mảnh thuỷ tinh đó.
Khi thấy hắn, ông ấy ngước lên nhìn...sau đó nở một nụ cười đểu cáng. Hắn nhận ra là ông ấy đã thấy hết mọi chuyện.
***
Ngượng quá, hắn chạy vào trong và đóng sập cửa lại. Hắn rút người vào chăn mà đỏ mặt. Đáng yêu quá, đáng yêu quá...
***
Một hồi sau, hắn nhắn tin lại với nó. Hắn nói rằng:
«Anh cũng yêu em»
Thật là sến, nhưng nó xuất phát từ trái tim của hắn nên...không sến hơi lạ. Hắn nằm trên giường, lăn qua lăn lại, cuộn tròn trong chăn như con mèo...hắn cười tít mắt.
o0o
Quay lại với anh chàng tên Zen:
Anh ta đang ở trong quán bar quen thuộc đó, cái quán bar mà lần đầu tiên anh ta gặp nó. Anh ta ngồi đó, châm điếu thuốc rít rồi thổi phè phè khói.
Tay kia của anh ta đang cằm lắc lắc ly rượu mạnh, lâu lâu lại bỏ lên miệng hớp vài ngụm.
Quả thật là trong cái ánh đèn ảo ảo kia, thì trong anh ta thật quyến rũ.
Anh chàng ngồi đó cười đểu, anh ta sắp gặp lại tụi bạn hôm rồi. Nói là "bạn" thì không chính xác, sắp tới đây thì sẽ thành "kẻ thù" rồi.
***
Bọn chúng đã tới, bọn chúng cười đùa hả hê. Bọn chúng bước đến gần anh ta rồi ngồi xuống cạnh đó, đứa bá vai...đứa câu cổ, trong thật là thân mật.
Anh chàng cười ranh mãnh, để ly rượu lên bàn. Anh ta bắt đầu nói:
- Tụi mày biết tao hẹn tụi mày đến đây để làm gì không?
- Biết chứ! Có "hàng" ngon thì chia bạn bè chứ gì- Bọn chúng hãy còn ngây thơ, bọn chúng cười đùa đáp.
- Không không...tụi mày đoán sai rồi! Tao hẹn tụi mày để đây để "xử đẹp" chúng mày đấy! - Anh ta nói với giọng bông đùa.
Bọn bạn anh ta nghe đến đây, thằng nào thằng nấy to mắt ra nhìn. Đầu đứa nào cũng nghĩ có một câu:
«Xử đẹp là xử như thế nào?»
***
Anh chàng cười đểu một lần nữa. Sau đó, anh ta liền giơ tay lên thụi cho mỗi thằng vào mặt. Máu mũi bọn chúng cứ thay phiên nhau chảy.
Bị kích thích, bọn chúng nhào vô đánh bán sống bán chết. Anh ta và bọn nó đánh nhau, đánh tại quán bar. Bàn ghế, ly tách, mọi thứ... đều bị anh ta và bọn chúng phá tan.
Đánh như điên cuồng, miệng anh ta lẩm bẩm chửi :
- Đm, dám ngủ với Linh à? Tao cho tụi mày chết? Đm tụi mày...
25 phút...
30 phút...
40 phút...
Thời gian tích tắc trôi qua nhanh thật. Quán bar này nhanh chóng trở thành cái "bình địa". Kết quả là anh chàng thắng. Anh ta đã một mình hạ gục được cả 4-5 thằng con trai lực lưỡng.
Anh ta đã làm được! Để báo thù vụ hôm đó, để rửa hận cho nó... anh ta đã đánh bọn chúng "chết dở sống dở". Anh ta yêu nó nhiều thế đấy!
***
Một hồi sau, anh ta hơi đuối. Thế là anh ta ngồi đó nghỉ ngơi.
Thở hồng hộc mà trong lòng sảng khoái vô cùng. Cho dù là anh ta cũng làm chuyện đó với nó, nhưng lại muốn trút lỗi lên kẻ khác.
Mà "lỗi" đó thì anh ta vừa "giải quyết" xong rồi nên thấy thoải mái vô cùng.
***
Anh ta bước ra khỏi quán bar, bỏ lại những tiếng hét thất thanh và sự sợ hãi của mọi người ở đó.
Bốn-năm thằng con trai bị anh ta đánh, có lẽ là bị thương tương đối nghiêm trọng... Nhưng chắc không ảnh hưởng đến tính mạng đâu...
o0o
Tại nhà của Uke:
«Đêm dài lắm mộng»
Người xưa nói quả không sai gì cả. Ngày nào Uke cũng mơ thấy Kyo, những kí ức tươi đẹp của ngày xưa cứ tái hiện lại trong giấc mơ... Cô không tài nào ngủ được.
Đêm nay là đêm thứ ba cô thức trắng rồi. Mắt cô là bắt đầu xuất hiện các vệt thâm quần, mặt mài cô bắt đầu xanh xao và hốc hác. Cô đã rất khổ tâm!
« Ai nói rằng giàu có là sung sướng, nếu cô không phải là con gái của họ... nếu cô không phải sinh ra trong cái xã hội này thì... cô thà làm người nghèo đói, bần cùng để đổi lấy tình yêu còn hơn là sống cuộc sống... như bây giờ »
Cô đã từng nghĩ thế đấy! Bây giờ thì mọi thứ đối với cô vô vị quá!
***
Cô đứng dậy khỏi ghế, cô đi đến cái hộc tủ đầu giường. Cô mở tủ ra, cô lấy một cái máy nghe nhạc. Cô bật lên, cô để tai nghe lên tai mình, cô nhấn play.
Một đoạn ghi âm phát lên, giọt nước mắt cô rơi nghẹn ngào. Tình cảm bao lâu vẫn như thế... vẫn chất chứa và dồn nén, vẫn đầy đặn và không bao giờ phai, vẫn... được vun đắp theo một cách riêng. Cô-rất-yêu-Kyo :
«Uke! Anh rất yêu em! Từ ngày em đi Mĩ, anh đã tự nói với mình rằng mình không làm gì sai cả. Nhưng không được, thật sự thì anh sai rồi! Đáng nhẽ ra anh lên đến sớm một tí, đáng nhẽ ra anh không nên để em đi... Đáng nhẽ ra mọi thứ anh có sẽ không trở nên như thế này...
Uke, khi em nhận được đoạn ghi âm này thì chắc có lẽ em đã ở bên Mĩ. Cũng có thể em đang hạnh phúc bên cạnh người con trai nào đó mà anh không biết. Anh sẽ rất đau, chắc chắn thế đấy! Đau lắm... nhưng anh vẫn muốn như thế!
Làm như thế, anh sẽ thấy lòng đỡ tội lỗi hơn. Anh luôn yêu em, nhớ nhé! Anh mãi yêu em. Sau này và mãi mãi, chỉ em và em thôi, em là người con gái anh yêu.
Uke, nghe bản nhạc này nhé! Nghe rồi thì hãy nhớ kĩ lấy bản nhạc này, bản nhạc kỉ niệm cho tình yêu chúng ta» “Beautiful Soul – Jessica Simpson :
I don't want another pretty face
I don't want just anyone to hold
I don't want my love to go to waste
I want you and your beautiful soul
You're the one I wanna chase
You're the one I wanna hold
I wont let another minute go to waste
I want you and your beautiful soul
I know that you are something special
To you I'd be always faithful
I want to be what you always needed
Then I hope you'll see the heart in me
Your beautiful soul, yeah
You might need time to think it over
But im just fine moving forward
I'll ease your mind
If you give me the chance
I will never make you cry c`mon lets try
Am I crazy for wanting you
Baby do you think you could want me too
I don't wanna waste your time
Do you see things the way I do
I just wanna know if you feel it too
There is nothing left to hide
You beautiful soul, yeah
Bài hát thấm dần vào trái tim cô. Trái tim cô lại đau nhói lạ thường.
Chap 25: Sự thật !? (5)
o0o
Ngày thứ 2 của mùa hè...
Tại nhà nó :
Ve kêu rộn ràng, cái nắng cứ phà phà vào mặt nó.
Nó ngồi ngoài vườn, mặc một cái quần cụt xinh xinh. Nó bắt chéo chân lên như mấy bà bán cá ngoài chợ.
Một tay nó phẩy phẩy cái áo, một tay nó cầm quạt tay... đưa tới đưa lui.
Nó cứ luôn miệng lẩm bẩm than:
«Mẹ kiếp! Nóng gì nóng thế! Ngồi máy lạnh thì lại bị la, còn ra đây ngồi thì không sớm cũng muộn, thì mình cũng thành con vịt quay thôi!»
o0o
Tại nhà hắn :
Còn hắn, hắn chán nản ngồi trong phòng.
Tay click chuột lướt web, tai thì đeo headphone nghe nhạc.
Mặc quần tà-lỏn ( ), hắn nhịp nhịp chân rồi hát nhép nhép theo điệu nhạc đang phát.
Hắn sướng thế cơ chứ!!!
Phòng mở máy lạnh nên không thể nào mà "hưởng thụ" được cái "thiên đường lò lửa" bên ngoài. Hắn mừng thầm.
***
Dạo này hắn thấy mình vui vẻ hẳn ra. Lâu lắm rồi! Từ ngày Yun cứ nhập viện liên tục thì hắn chẳng có thời gian nghỉ ngơi hay vui vẻ thế này!
Bên cạnh Uke hắn chỉ thấy mình thoải mái thôi chứ chẳng có cảm giác vui vẻ.
***
Ừ, tim có đập mạnh khi ở bên cô ấy. Song, điều đó chẳng làm hắn thấy thích cô ấy.
Ừ, đúng là có vài lần hắn nhầm tưởng mình thích Uke thật. Nhưng thật sự chẳng phải như thế, chỉ là... nhất thời thôi!
Cũng ừ nốt, nhiều khi hắn đã quên nó mà nhớ tới Uke. Song, mọi thứ đối với hắn chẳng tốt đẹp hơn mấy.
«Hắn vẫn chỉ yêu mỗi mình nó»
o0o
Tại nhà Uke :
Cô nằm phe phẩy trên giường. Cô nằm sấp, hai chân cô để chổng lên trời... chúng cứ đá nhau rồi đạp tới đạp lui.
Trước mặt cô bây giờ là một quyển tạp chí. Cô lật từng trang xem rồi thầm nghĩ:
«Hè rồi, mình cũng cần phải nghiên cứu để tìm ra cái "fashion" mới chứ nhỉ?»
***
Nghĩ ngợi một hồi, cô moi điện thoại ra. Gọi điện cho "một ai đó" .
"Tút tút tút", tiếng chuông đỗ. Đầu dây bên kia nhận cuộc điện thoại :
- Alô.
Ngập ngừng một tí, cô nói tiếp:
- Kyo à? Chở em đi siêu thị mua đồ được không?
-...
- Này, em nói thật đấy! Em muốn đi mua quần áo! - Thấy bên kia không nói gì, cô đành tiếp lời.
-...
- Sao thế? Không được à?
-...
- Thôi được rồi! Xin lỗi vì đã làm phiền anh vậy!
Đợi chờ vài phút, cô bắt đầu bực mình. Cô giận dữ đáp lại. Nghe thế, đầu dây bên kia liền lập tức níu kéo:
- Khoan...
Rồi như tự tiếp lời của chính mình, đầu dây bên kia lại nói tiếp:
- Em chuẩn bị, mười phút sau anh đến đón.
***
Gập điện thoại lại, cô phòng bịch xuống giường. Và thế là "Rầm", cô trượt chân... nằm chình ình ở trên nên nhà.
Cô quản gia đi ngang qua, thấy thế chạy lại đỡ. Rồi không hẹn mà cùng một lúc, hai người cười nghiêng ngả. Họ cười ra cả nước mắt, nhưng họ lại chẳng hiểu sau họ lại buồn cười như vậy.
***
Khá lâu sau đó, cô bắt đầu mỏi miệng. Cô đành ngắt tiếng cười của cô quản gia kia bằng một giọng đùa cợt:
- Có hai đứa điên đang cười ở đây này...
- Vâng... vâng ạ - Cô nàng quản gia vẫn cười, cô nàng thốt không nên lời.
***
Cô khẽ mỉm cười, cô đứng lên... tiến lại tủ quần áo mà lật tung hết mọi thứ trong đó. Cô muốn tìm một bộ đồ thật xinh để đi dạo cùng Kyo.
Cô để mặt cái cô nàng quản gia bị "chập mạch" ấy đang lăn lộn trên nền nhà mà cười. Cô tự ngắm nghía mình trong gương. Cô khoái chí nghĩ:
«Mình làm thế tuy hơi lố bịch nhưng chẳng sao, mình muốn như thế mà! Mặt mình đủ dày để làm việc đó rồi! Và cả mình cũng muốn làm một chuyến hẹn hè cùng anh ấy nữa »
o0o
Quay lại nhà nó:
Nó thở phì phò như con heo. Đúng là cái nắng mùa hè nó vừa gắt vừa nóng.
Nãy giờ ngồi ngoài vườn, mồ hôi nó đã đổ đầy người.
Bây giờ thì nó chịu không nổi nữa rồi! Nó móc điện thoại từ trong túi quần ra, nó trượt nắp lên. Nó nhấn tên hắn, rồi nó nhấn phím Gọi.
***
"I don't care, Who you are, Where you're from, What you đi. As long as you love me" -Nhạc chờ vang lên và hắn bắt máy:
- Anô, một hai ba bốn... tình hình là em sắp nóng chết rồi nên gọi anh đúng không?
Nó há hốc mồm, nó không ngờ hắn lại biết. Tay kia đang ở không, nó đưa lên cằm vuốt vuốt vẻ đăm chiêu. Rồi nó hỏi:
- Anh đang ở đâu đấy? Đông Tây Nam Bắc, hướng nào mà nhìn thấy em.
Vừa nói nó vừa lấy tay làm thành cây súng, chỉa tứ phía. Bên kia, hắn cười lớn, hắn nói:
- Nhìn trước nhà đi cô nương...
Chẳng nghĩ ngợi gì, nó nghe lời hắn nhìn ra trước nhà. A... thì ra hắn đã ở trước cửa từ "thể kỉ" nào rồi, hèn chi biết là phải.
Nó bước xuống cái ghế đá, nhảy chân sáo. Tay với lấy chùm chìa khoá rồi tung tăng vừa hát vừa nhảy chân sáo đi ra mở cửa cho hắn.
***
Mở cửa xong, nó nhìn hắn. Tự dưng nó thấy hắn đỏ mặt hết, một tay hắn che mắt, một tay hắn chỉ chỉ xuống phía dưới đùi nó. Nó nhìn theo hướng của tay hắn, rồi hiểu ra mọi chuyện, nó thầm nghĩ :
«Thì ra là do cái quần cụt!»
Một lác sau, nó cười đểu và nói với giọng trêu đùa hắn:
- Đứng đây hay vào nhà? Em thay đồ xong ra ngay... Dẫn em đi đâu chơi nhá! Okê không, "anh gấu đẹp trai" ?
Nghe vậy, chẳng biết cách nào khác. Hắn đành gật gật đầu, tay vẫn còn che mắt.
Đợi nó đi khuất, nó mới bỏ tay xuống. Từ phía sau, hắn chòm lên nhìn bóng dánh của nó. Thật chất là ngượng nhưng vẫn muốn nhìn, con trai mà. Rồi hắn nghĩ thầm:
«Đúng là người yêu mình có khác! Xinh thấy tía Form chuẩn thấy cụ nội. Được cô ấy yêu mình đúng là có phước ba đời mà!»
Hắn cười khoái chí...
o0o
Chap 25: Sự thật!? (6)
o0o
Tại một ngọn đồi toàn đồng cỏ xanh...
Hôm nay hắn đã chuẩn bị một chiếc xe đạp. Hắn đang đèo nó đi vòng vòng nơi đây.
Trán hắn đẫm mồ hồi, lưng cũng đã thấm dần mồ hôi.
Còn nó, nó ở phía sau, hai tay ôm eo hắn. Nó ngữa cổ ra sau đón lấy những ánh nắng mùa hè và những làn gió mát mẻ hơi đây. Tất nhiên là nó không quên để ý hắn, những lúc thấy hắn mệt quá, nó đề nghị đèo thay cho một lác nhưng hắn không chịu. Hắn bảo con trai để con gái đèo thì còn ra thể thống gì nữa.
Nên nó cũng đành bó chíu, nó chỉ biết ngồi ở sau mà lâu lâu, lấy khăn giấy ra chấm mồ hôi cho hắn.
***
Một hồi thì cũng lên được ngọn đồi. Chỉ một cụm từ diễn tả được cảnh đẹp nơi đây thôi: "đẹp-không-thể-nào-tả-được".
Hắn đuối sức nãy giờ rồi nên chẳng đợi gì nữa, thở một hơi dài, tiến lại một góc cây nào đó ngồi tạm bợ.
Còn nó, nó cũng nhảy phắt xuống khỏi yên sau xe đạp. Nó tiến lại gần hắn.
Bây giờ, nó đang đứng trước mặt hắn, người nghiêng một góc 45 độ. Nó cười tủm tỉm.
Nó nói:
- Gấu lắm lông như anh mà cũng biết mệt à?
Hắn không nghe. Hắn mãi ngắm nhìn nó. Lúc này nó thật đẹp.
Một bộ váy trắng đơn giản. Nó đứng dưới ánh nắng mặt trời, yếu ớt và dễ vỡ. Ánh mặt trời xuyên qua từng khe hở trên người nó tạo nên một vầng hào quang sáng chói. Nói thật chứ nó là con người chứ không người ta cũng bảo nó là thiên sứ.
***
Ngẫn tò tè nhìn người yêu, hắn quên rằng mình cũng thật đẹp để khiến nó ngây ngất.
Hắn không đẹp như một thiên sứ, nhưng hắn lại đẹp như một anh chàng "tiều phu".
Trán đẫm mồ hôi, quần áo giản dị hơn bình thường; đôi lông mài rậm thỉnh thoảng lại cong lên rồi cụp xuống... ừ, một chàng "tiều phu" đáng yêu.
Hai người ngắm nhìn nhau mãi.
Một hồi lâu, nó tiến lại gần hắn. Rồi đặt "mông" vào cạnh hắn và ngồi xuống. Nó tựa đầu vào vai hắn, nó hát khe khẽ vào câu:
---
You're always on my mind, all days and all the time
You're everything to me , bright the stars to let me see.
You touch me in my dreams, we kiss in every scenes.
I pray to be with you through rainy , shine day.
Anh luôn luôn ở trong em, mọi lúc và mọi nơi.
Anh là mọi thứ của em, sáng như những vì sao em nhìn thấy
Trong giấc mơ của em, anh chạm vào em và chúng ta hôn nhau
Em luôn khẩn cầu cho em được bên anh cho dù trời mưa hay nắng.
---
Hắn ngồi đó nghe nó hát. Miệng lúc nào cũng cười thật tươi, hắn biết nó hát bài này dành cho hắn.
Mặc kệ trời nóng nực, mặc kệ cỏ cây cứa vào chân ngứa ngấy. Hai người đắm chìm vào điệu nhạc, như thể họ chưa được như vậy bao giờ. Và thế là họ thiếp đi cùng nhau, họ cùng mơ một giấc mơ đẹp.
***
Một buổi trưa hè, một cặp tình nhân, một góc cây đa to tướng. Hai người họ, một là cô gái xinh đẹp; hai là chàng trai handsome... họ tựa đầu vào nhau. Họ mỉm cười sung sướng.
Mắt họ nhắm nghiền và mọi thứ bây giờ đối với họ chẳng còn là gì nữa. Họ đã trong thế giới của họ.
Trong thế giới chỉ toàn là "tình yêu".
o0o
Tại nhà Uke:
Cô lại ngồi bên bậu cửa sổ, cô còn nhớ cô và Kyo có cùng chung sở thích này.
Mùa hè nóng bực, nhưng nó không nóng bằng trái tim cô. Trái tim cô đang rạo rực ngọn lửa tình yêu.
Đi siêu thị sắm quần áo. Cô đã đi khắp nơi, mỏi đến nhích chân không nổi nhưng cô vẫn chỉ muốn đi. Cô không muốn dừng lại, vì nếu dừng lại... Kyo sẽ đề nghị đi về, và thế là cuộc hẹn hò "do cô tự định nghĩa" sẽ sớm kết thúc.
Cô thở dài thườn thượt, chân cô lúc này sưng lên. Da thịt rốp lại. Cô mang giày cao gót, nên đi lại nhiều thì sẽ rất hầm và đau. Đó chính là lý do vì sao chân cô lại bị "biến dạng" như thế ấy.
Cô vừa đưa tay xoa chân mình, cô vừa nghĩ:
«Bao giờ thì mình và Kyo mới trở lại được với nhau đây? Nhìn Jun và Yun, hai người đó yêu nhau thế mình cũng ngưỡng mộ... Mình đúng thật là chẳng có đất chen vào chỗ họ. Mình muốn được như họ... nhưng Kyo thì sao? Anh ấy có nghĩ như mình không?»
***
"Chíp chíp chíp", một chú chim nhỏ bay lại bên cửa sổ. Cách li với cô qua lớp kính, nó muốn nói với cô điều gì đó.
Cô nhìn nó nhíu mài khó hiểu, rồi thì một hồi sau, cô mở cửa ra và đón nhận lấy chú chim bé nhỏ.
Chân của chú chim này có bột một mảnh giấy gì đó. Cô mở ra xem vì cô nghĩ nó là của cô.
Lướt mắt sơ qua, cô buông mảnh giấy ấy xuống và vụt chạy xuống nhà. Để tìm một ai đó...
Mảnh giấy ghi thế này :
- Cám ơn em vì ngày hôm nay, anh đã rất vui. Chúng ta có thể quen nhau lại không? Nếu được, em chạy xuống nhà và nhìn qua bên đường nhé! Anh đợi em... ngay bây giờ. Anh sẽ đợi cho đến khi nào nhận được câu trả lời của em mới thôi.
o0o
Anh chàng tên Zen:
Nắn nót gấp những con hạt to tướng, anh chàng hì hục suốt cả ngày hôm nay rồi.
Hôm qua anh chàng mới biết ngày sinh nhật nó rơi ngày vào tháng 9, nên bây giờ mới là tháng 6, anh chàng đã hì hục gấp hạt để tặng nó.
Ăn chơi và bá dơ thế thôi chứ anh chàng cũng giống như bao anh chàng khác khi yêu thôi. Nhiệt tình và đáng yêu, luôn luôn là thế.
***
Lọ hạt của anh chàng sáng giờ đã đầy ấp, khoảng chừng cũng được hơn 20 con.
Anh chàng bây giờ đang vừa huýt sáo theo giai điệu bài hát "Rule the world" (thống trị cả thế giới) của Take that vừa gấp nốt những con hạt còn lại.
***
Anh chàng này nói trắng ra là rất khác Shin.
Anh ta yêu nhưng lại không nghĩ là mình sẽ được đáp lại. Anh chàng chỉ đơn giản nghĩ là mình yêu thì yêu cho trót thôi.
***
«Yêu vì mục đích được yêu là con người, nhưng yêu vì mục đích yêu là thiên thần.»
( Lamartin)
Có lẽ là câu nói này, dành riêng cho anh chàng cũng nên.
o0o
Những người khác:
Durin và Hải (người yêu của cô ấy):
Mùa hè là mùa dành cho tình yêu nên dĩ nhiên là Durin cũng sẽ dành mùa hè này cho người yêu của mình.
Cô dự định là sẽ đi khắp nơi. Đi KFC, đi karaoke, đi khu vui chơi... những nơi mà trước giờ chỉ được đi qua đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng được 2 lần.
***
Tình cảm càng mặn nồng, càng êm ái thì càng đáng sợ. Nhiều lúc yêu quá khiến cho cô đâm ra bất an và sự hãi.
Sự thật là trên đời này chẳng có cái gì có thể đổi lấy dễ dàng vậy... Cô lo, cô sợ mình sẽ bị trả báo vì những gì mình đã gây ra cho Yun.
Từ những ngày hại Yun, quả thật là cô vẫn chưa bị gặp quả báo lần nào. Mà ngược lại, cô toàn gặp vận may thôi...
●ᴥ●
Ông Chan và Sula:
Còn 3 tháng dài dằng dẳng, thế mà họ đã chuẩn bị chu đáo từ A-Z về hôn lễ rồi. Áo cưới, nhà hàng, món ăn, tương lai... họ cũng đều đã có kế hoạch hết.
●ᴥ●
San và Hanri:
Bị đá, thất tình. Đâm ra buồn, rồi lại bình thường. Đúng là hai thằng dở hơi.
●ᴥ●
Shin:
1...2... tháng nữa là "ngủm củ tỏi". Tội em nó, mới sống được 17 tuổi, tháng 10 mới sang 18t đã chết rồi!
Mà cũng đáng. "Nợ máu thì trả bằng máu" thôi!
o0o
Quay lại đồi cỏ:
Dụi dụi mắt, nó đã tỉnh giấc. Ngáy ngủ đã lâu, bỗng dưng tinh thần nó phấn chấn cực kì. Và với cả là nó có một giấc mơ đẹp nữa.
***
Mở mắt to ra, nó nhìn xung quanh. Nó thấy hắn, hắ đang dựa đầu vào đầu nó mà ngủ. Một đứa trẻ "lớn", đúng là vậy đấy!
Nhìn hắn một hồi, nó lại đưa mắt sang nhìn bầu trời. Bầu trời xế chiều đẹp thật, nó không biết rằng nó đã ngủ bao lâu và họ đã ở đây mấy tiếng đồng hồ rồi... nhưng mấy thứ đó chẳng quan trọng, quẳng hết đi. Bây giờ là thời gian của nó và hắn.
«Mặt trời đỏ, có lẽ là hoàng hôn. Thôi, kêu anh ấy dậy ngắm hoàng hôn cùng mình. Thế nó mới lãng mạng»- Nó nghĩ ngợi.
***
Rồi nó dựng đầu lên, làm hắn đụng cốp vào thân cây. Bị đánh thức bằng cách kinh hoàng này thì hỏi ai làm sao không đứng tim được chứ! Hắn cũng vậy thôi, ngay sau khi bị đánh thức, hắn dựng đứng người lên vì... đau đầu... miệng thì lẫm bẩm mấy câu chửi kẻ "đánh thức" mình:
- Mẹ kiếp, khốn nạn. U đầu rồi... Ông trời có mắt thì nhìn nhá, con lạy cho thằng đó nó chết càng sớm càng tốt đi!
***
Nó ngồi cạnh bên tủm tỉm cười nãy giờ. Đến hồi "nhịn không nổi", nó vừa sặc sụa cười vừa nói. Làm đắt quãng một vài chỗ:
- Mẹ... mẹ ơi! Anh... giống... giống... thằng điên... quá cơ!
Nghe thế, hắn đớp lại ngay. Không chần chờ:
- Điên cái đầu em ý!
- Ai bảo anh cho như thằng khùng thế kia! Cứ tưởng cái gì! Chuyện có tí đã giật người thế kia rồi! Mới đầu em chẳng định cho anh "đọ đầu" với cây đâu, em còn định chơi "cỏ chiến với lòng bàn chân" anh cơ!
- Ấy, ra cái người đánh thức anh là em à?- Hắn ngạc nhiên hỏi, mặt hãy còn ngây thơ
- Thế anh nghĩ là ai? Ma chắc?- Nó lại tiếp tục cười nghiêng ngã
- Hơ, em vẫn là vịt bầu xấu xí. Toàn thích trêu người khác, hừ!- Hắn gắt.
- Ơ hay, thế còn đỡ hơn anh. Gấu lắm lông bình thường hung hăng, bây giờ lại như thỏ đế thế kia!!! Xí...- Nó xì một hơi dài, nó vờ thế!
- Thôi, không cải với em nữa.
- Thì em đã cải với anh đâu. Em chỉ đang "phân tích" cho anh hiểu thôi!
- Ơ này, em muốn bị đánh đấy à?
- Giỏi thì anh đánh đi!- Nó lại nói với giọng thách thức hắn, pha tí đùa cợt.
- Để xem...
***
Vừa nói dứt câu, hắn và nó chạy ùa ra phía sau cây. Chơi ruột đuổi, hắn rượt còn nó thì chạy. Nhưng nếu mà ai nhìn ai chắc hẳn cũng nói nó rượt còn hắn chạy cả. Vì thế nên buồn cười cực.
Hai người chơi đùa với nhau. Họ cười sảng khoái, một cảm giác bình yên vô cùng.
Chap 25: Sự thật (cuối)
o0o
Trên đường về nhà:
Gió miên man vuốt tóc nó. Tóc nó thơm và tỏa một mùi hương nhè nhẹ. Từ ngọn đồi đi xuống đây nó toàn cười tít mắt, lâu lâu lại xòe ngón tay ra xem.
Ừ, một chiếc nhẫn. Nhẫn bằng cỏ, đẹp... xanh và đầy tình thương. Ngồi ở phía sau, lâu lâu nó lại đưa hay tay chọt lét hắn, làm hắn lạn tay lái. Có khi nhém tí đâm "cột điện" may sao trời phù hộ, không đâm "cột điện" mà lại đâm vào "thùng rác". Rác không đổ, người không sao... nhưng lại bị cười, quê chết được.
***
Còn hắn, hôm nay quả thật rất rất là vui. Song, mọi chuyện vẫn chưa như hắn tưởng. Dường như khoảng cách của nó và hắn hơi xa nhau, với không tới... chạm cũng không đành.
Nói thật, nếu đem so nó với Uke, có lẽ là nó chiếm nhiều ưu thế hơn: trái tim hắn, tình cảm hắn, xinh đẹp, nhà giàu... Hội tụ đủ.
Nhưng mà sao thấy lạ lạ, rõ là yêu... rõ là rất rất yêu. Nhưng sao sao ấy, hắn cũng chả biết.
Nghĩ đến mấy việc này, hắn chỉ khẽ lắc đầu nhẹ để xua tan đi những ý nghĩ đó.
***
Gió vẫn tiếp tục thổi càng lúc càng mạnh, nó bắt đầu buông tay ra khỏi yên sau. Nó ôm người, hơi run vì lạnh. Nó nhìn lên bầu trời.
Trời tối, sao cũng nhiều. Chắc mai sẽ nắng. Rồi nó lại nhìn sang hắn, trong đầu nghĩ:
«Sao anh ấy không cởi áo khoác cho mình mượn nhỉ?»
Nó thật sự là muốn tạo thật nhiều kí ức. Thật nhiều và thật nhiều. Nhưng có lẽ chỉ là do nó thôi, hắn quá vô tình với nó. Có lẽ là thế, ít nhất cũng do nó cảm nhận được.
Hắn không còn thích nũng nịu như con nít nữa, hắn cũng chẳng thèm chú tâm đến những chuyện vặt vãnh của nó. Thậm chí là nó đã mặc bộ váy trắng đẹp nhất, mà nó câm thù nhất... Thế mà hắn cũng chẳng nhận ra.
Nó thở dài thườn thượt, rồi gom hết can đảm, nó hỏi hắn:
- Anh thích em ở điểm gì thế?
***
"Kétttttttttttt...........", chiếc xe đạp phanh lại giữa đường tạo thành một tiếng kéo dài và lớn.
Nó đưa mắt ngơ ngác nhìn hắn, nó không hiểu tại sao hắn lại hành động như thế.
Còn đối với hắn, câu hỏi của nó như đâm thẳng sao tim hắn. Hắn cũng chẳng biết trả lời như thế nào nữa. Hắn quay mặt ra đằng sau nhìn nó, sau đó ậm ừ nói cho có lệ:
- Ừ... thì chỉ đơn giản là anh thích em thôi!
Nó lắc đầu ngao ngán, nó nói với vẻ thất vọng:
- Không... em nghĩ là anh không thích em. Có lẽ chúng ta nên cần thời gian...
- Không có việc đó đâu... -Hắn ngắt lời nó.
Hành động của hắn, một lần nữa lại khiến nó bất ngờ hơn ai hết. Nó nhíu mày nhìn hắn, nhìn sâu vào đối mắt đó. Đôi mắt của hắn ánh lên một sự lo sợ. Rồi nó cười gượng gạo:
- Em nghĩ là mình nên chia tay đi...
Trơ mắt ếch ra nhìn, hắn nghe tai mình lùng bùng. Câu nói này không phải là câu nói hắn mong đợi. Chẳng phải là vừa mới đây, hắn và nó vẫn hạnh phúc bên nhau sao? Chẳng phải là vừa mới đây, hắn đã tặng nó một chiếc nhẫn cỏ sao? Chẳng phải vừa mới đây, hắn đã vu vơ nghĩ về chuyện tình cảm giữa hắn và nó sao? Thế tại sao... tại sao nó lại thốt ra câu này chứ!
***
Tim hắn thắt lại, nỗi sợ vốn chôn dấu nay đã thành sự thật. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, hắn điếng người.
Lặng đi một hồi, hắn quyết định xuống xe. Kéo mạnh tay nó, quăng chiếc xe đạp giữa đường.
Nó không kịp phản xạ, cứ để mặc hắn lôi đi. Kéo đến bên gốc đường, hắn bắt đâu giở trò "cưỡng hôn" . Hắn đẩy nó vào gốc cây to gần đó, tay chống lên thân rồi hôn vào môi hắn.
Nếu là bình thường, nó sẽ đáp lại ngay... Nhưng không, không phải. Đây không phải là một nụ hôn ngọt ngào như các đôi tình nhân. Mà đây là một nụ hôn hung bạo.
Đây không phải là hắn. Đây là một con dã thú man rợ.
Bần thần, nó khiếp sợ vì việc đó, nó liền co chân lên mà thụi mà "chỗ hiểm" của hắn. Hắn đau, hắn ôm "chỗ đó" rồi nhảy dựng dựng lên. Còn nó, nó khóc.
Vừa khóc, nó vừa tức tưởi nói:
- Anh có biết anh vừa làm gì em không?
***
Nghe được những lời đó, hắn nhận ra mình đã làm một chuyện không nên làm. Tự dưng cái đau do bị nó "đá vào chỗ hiểm" nay cũng mất đi. Hắn tiến lại gần nó.
Hắn càng tiến, nó càng xê chân ra đằng sau thụt lùi. Nó cũng chẳng hiểu mình đang làm gì nữa.
Chân chạm vào gốc cây, nó biết nó không thể nào lùi được nữa. Hắn thấy thế, tiến một lúc nhanh hơn.
Bây giờ, hắn đang đứng trước mắt nó. Không biểu cảm, hắn giơ tay lên. Hắn vuốt tóc nó, nhẹ nhàng như một cơn gió. Nhẹ như thế hắn sợ nó sẽ bay đi. Hắn nói:
- Xin lỗi, anh cũng chẳng hiểu mình tại sao lại làm như vậy nữa. Tha lỗi cho anh nhá! Nhá nhá nhá... - Chớp chớp mắt van xin
Nó lại đưa đôi mắt đẫm nước lên nhìn hắn. Đây là hắn, đây mới là hắn. Nó xà vào lòng hắn, siết chặt.
Hắn cười, nụ cười ngọt như kẹo .
***
Một lác sau, hai người lại ngồi dưới gốc cây đó. Nó cảm thấy mình không nên giấu diếm gì hắn nữa. Ngập ngừng, nó nói:
- Em có chuyện này muốn nói với anh...
- Chuyện gì hử?
- Em có chuyện này muốn nói... Nhưng trước khi nghe em nói, anh phải giữ lấy một lời hứa nhé!
- Lời hứa gì cơ?- Hắn đưa mắt nhìn nó, vẻ ngạc nhiên không thể giấu được
- Ừ, những điều em sắp nói có lẽ tổn thương anh. Nhưng anh đừng vì thế mà hiểu lầm em, em sẽ giải thích cho anh nghe mọi chuyện. Được không?
Hắn nhíu mài, lúc này hắn biết chuyện nó sắp nói chẳng đơn giản tí nào; hắn nghiêm mặt lại. Hắn nói một cách nghiêm túc:
- Được, anh hứa...
- Thế em nói nhé?- Nó ngập ngừng như không muốn nói.
- Ừ, em nói đi
- Thật ra...
- Nói đi nào, anh đã hứa với em còn gì!
- Thật ra thì... thật ra... hôm mà anh nhập viện, hôm mà em đi với anh chàng tên Zen... Em... em... - Nó dừng lại đoạn cuối.
Hắn biết, đây là chuyện hắn hằng mong nó nói cho hắn nghe. Và hắn cũng biết, nó sắp kể rồi. Hắn hớn hở, hắn giục nó:
- Kể đi chứ! Anh hứa với em rồi... Anh không phá vỡ lời hứa đó đâu. Em yên tâm đi!
Ngước lên nhìn hắn, nó lại cụp mắt xuống. Ngón tay bấu chặt vào nhau, lòng nó đau như cắt. Nó ngượng ngùng, gặng từng chữ ra nói:
- Hôm đó em đã ngủ với người khác...
***
Từng câu, từng chữ của nó thấm qua tai hắn. Chạy dần xuống cổ, rồi đến tim. Chúng biến thành hàng ngàn mũi giáo, đâm thẳng vào động mạch. Tim hắn rỉ máu... máu nhỏ thành giọt.
Đồng thời, lúc đó tai hắn cũng trở nên kì lạ. Tất cả mọi thứ, hắn đều không nghe thấy. Riêng câu nói: "hôm đó em đã ngủ với người khác" của nó thì cứ vang cảng bên tai. Đầu ong ong, trời đất quay cuồng. Hắn đau đớn.
Còn nó, nó lo cho hắn. Cái thái độ của hắn không làm nó sợ hãi rằng mình bị bỏ rơi, mà cái thái độ đó làm nó lo hắn sẽ bị gì đấy. Nó lo lắm!
***
Một vài phút sau, hắn bình tĩnh trở lại. Hai mắt bỗng trở nên đỏ ngầu. Đúng vậy, hắn đang ghen tức.
Mọi chuyện anh chàng kia nói là sự thật. Nó đã giấu hắn quá nhiều chuyện, và nhất là chuyện này. Chuyện động trời này...
Hắn đứng lên, còn nó thì ngồi đó. Tay nắm lấy tay hắn, muốn bảo rằng hắn đừng đi... nhưng cổ họng ứ nghẹn.
Hắn hất tay nó ra, dĩ nhiên không quên ném cho nó ánh nhìn khinh bỉ. Hắn đã phá vỡ lời hứa đó, rồi hắn sẽ bị trả báo.
***
Nó bị hất tay ra, hơi sock nhưng nó nghĩ mình sẽ giải thích được việc đó. Nó lại nắm tay hắn, nói:
- Anh nghe em giải thích được không?
- Buông ra đi! Giải thích gì nữa? Cô đã giải thích hết mọi chuyện còn gì?
- Không... đó không phải lời giải thích của em- Nước mắt rơi, nó lắc đầu mạnh.
- Thôi đi, làm ơn bỏ cái tay bẩn thỉu đó ra và cho tôi đi...
Nghe được những lời đó, cho dù rất đau nhưng nó không chịu bỏ tay ra, nó lại nói:
- Nghe em nói một lần thôi... Rồi anh đi cũng chưa muộn mà, đúng không?
Lại hất mạnh tay nó ra, hắn chạy nhanh về chiếc xe đạp lúc nãy quăng giữa đường. Dựng xe lên, hắn đạp như đua. Một tốc độ kinh hồn. Thế là chiếc xe đạp vút đi, mất dạng rồi mất dạng.
- Jun, đừng đi mà....
Một tiếng thét vang lên. Cùng một người, nhưng nhiều lần.
Chiếc xe đạp đó đã bỏ quên một cô gái, một cô gái đang gào thét tên của người lái xe. Một cô gái đáng thương.
***
Hai hàng nước mắt, nó đã gào thét tên hắn đến nổi không thể gào thét được nữa. Cổ họng nó rát quá, nó không còn hơi sức đâu mà kêu tên hắn nữa.
Nó bước lại gần gốc cây, ngồi xuống. Miệng lẩm bẩm không ra hơi:
- Rõ ràng anh ấy đã hứa với mình. Rõ ràng anh ấy đã hứa sẽ không hiểu lầm mình. Thế mà giờ đây một lời giải thích anh ấy cũng chẳng cho mình...
Nước mắt càng lúc càng nhiều, nó lấy tay quệt. Nhưng nước mắt vẫn rơi. Quệt đỏ hết cả mắt, nước mắt cũng còn rơi. Nó đành để mặc bọn chúng rơi như thế.
Hồi lâu, nó lại lẩm bẩm một mình:
- Kết thúc rồi sao? Thật sự là kết thúc vì việc đó sao? Sao anh ấy lại không tin mình chứ?
Thường thì một câu hỏi đặt ra thì phải có câu trả lời. Nhưng trong trường hợp của nó, chẳng có một câu trả lời nào cả. Điều đó lại làm nó như rơi vào tình trạng suy sụp.
Khóc, vui run, có nấc nhưng không ra tiếng. Cổ họng rát, nó lại thét the thé lên:
- Kết thúc thật rồi sao?....
- Ông trời ơi, nếu kết thúc rồi thì ông cho tôi chết luôn đi. Tôi đã chịu nhiều đau khổ chì vì tình yêu. Bây giờ ông cũng cướp nó đi rồi! Tôi còn sống làm gì nữa?
- Thần chết, thần chết... Ông đâu rồi? Đến lấy mạnh tôi đi... tôi xin ông đấy!
***
Người qua đường, họ thấy cảnh tượng đó. Họ cứ nghĩ rằng:
«Đêm hôm thế này lại có con điên ngồi đó la làng»
Họ nghĩ như thế, thậm chí là họ chưa biết mọi chuyện như thế nào. Họ chưa biết rằng cô gái này đáng thương đến thế nào.
Họ vẫn cứ cười thầm chế giễu rồi họ lại bước đi. Như ai đó, đi ngang qua đời nó rồi lại biến mất.
***
Nó ngừng thét, nó tựa đầu vào thân cây rồi thần thờ suy nghĩ...
***
Khép lại chap 25, mở ra một chap 26 mới...
o0o
AHHHHHHHHHHHHH, cái bà này cho tui lên thiên đường ko bao lâu mà lại đạp đầu tui xuống địa ngục nữa rồi
hình như sắp hết rồi mà... tiếp tiếp đi bạn ơi.... :D
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (1)
o0o
Trên đường về nhà:
Hắn vụt chạy như điên. Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi, tay và chân cũng lắm mồ hôi.
Không khóc, chẳng một tí cảm giác. Hắn lao như người mất hồn, chẳng hiểu tại sao nữa. Bây giờ đầu óc trống rỗng, mọi thứ xung quanh cứ như không khí vậy.
***
Một chiếc xe lao đến... Ánh đèn xe chiếu sáng cả khuôn mặt hắn. Trong giây phút đó, mọi thứ cứ tưởng chừng chấm dứt.
"Bịch", hắn ngồi xuống bên đường. Chiếc xe đạp méo vành, căm gãy... mọi thứ đều tan nát. Thứ duy nhất hắn giữ lại được lúc này là sinh mạng của mình.
Né chiếc xe kia, hắn đã hi sinh luôn "phương tiện duy nhất để về nhà" của mình. Và lạng tay lái, hắn cũng đã trầy đầu gối, chân tay... xây xước một tí. Chẳng những vậy, chủ chiếc xe kia lại mắng nhiếc hắn bằng những từ mất dạy mà thường ngày hắn hay chửi người ta. Gậy ông đập lưng ông rồi thì bây giờ mới biết cảm giác.
Mặc kệ chúng, mặc kệ mọi thứ. Hắn quăng luôn chiếc xe đạp, đứng lên rồi bước đi thẩn thờ.
Cũng con đường này, cũng cảnh vật này... nhưng sao hôm nay nó lại dài thế? Dài vô tận...
o0o
Dưới gốc cây đó:
Ngồi dưới gốc cây đó. Nó nhớ lại những gì hắn nói vừa nãy
«Đôi bàn tay bẩn thỉu?»
«Lời giải thích?»
Mọi thứ cứ quay cuồng thế này! Quay như chong chóng.
Nó cứ ngỡ rằng cuộc đời nó, trái tim nó rồi sẽ loé lên những vệt sáng chói như bầu trời đêm hôm đó chứ. Cuộc đời nó rồi sẽ có màu hồng, chẳng còn vỏn vẹn hai màu trăng-đen nữa.
Khóc, cứ khóc. Ra nó chỉ có cái vỏ bọc bên ngoài, trái tim nó cũng như bao đứa con gái khác. Yêu ớt và dễ vỡ vô cùng.
Đường về nhà con xa quá, nó chẳng thiết muốn về làm gì. Nó cứ ngồi đó. Gió thổi càng lúc càng mạnh, nó run rẩy vì cái lạnh đó.
***
Dưới một góc cây to, một đứa con gái ngồi đó. Chân co lại, cằm để trên đầu gối... Cô gái mặc đầm trắng, tuy thế nhưng xung quanh cô cũng chỉ toàn màu đen.
Đôi mắt sâu thẳm đượm một nổi thất vọng, nổi đau không thể nào tả được.
Một cô gái đẹp và u uất.
***
Nó luồng tay vào điện thoại. Rét quá! Nó muốn về... nhưng gọi cho ai bây giờ? Nó chẳng biết. Gọi ông Chan thì sợ làm phiền ổng với Sula, Durin thì sau việc đó vẫn chưa thân lại. Kyo, Hanri và San thì chắc chắn là không được, vì chẳng thân mà lại gọi thì phiền lắm.
Nó đành lần trong danh bạ, hi vọng tìm được ai đó tới giúp nó.
Nhưng không may, danh bị nó chỉ vỏn vẹn vài người. Những thằng con trai trước thì nó đã xoá hết... vì nó muốn chỉ một mình hắn tồn tại trong tim nó thôi.
Buông điện thoại ra, nó lại co người lạ vì lạnh. Cái váy trắng kia tuy dài, nhưng áo lại sát nách... thế thì lại rét hơn.
Nó đưa bàn tay mình, ôm lấy cánh tay nó... chà chà cho ấm.
Song, mọi cố gắng của nó đều vô ích. Gió vẫn mạnh, vẫn rét như thường.
o0o
Nhà của anh chàng tên Zen:
Ngập ngừng, anh ta định lấy điện thoại ra gọi rồi lại thôi. Cái "chiêu" này đã lập đi lập lại nãy giờ gần trăm lần rồi. Anh ta cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.
- Bà bắn nó, rốt cuộc nên gọi hay không đây?
Anh chàng tự dưng nói lên, vẻ phân vân lắm. Lần đầu tiên chủ động gọi cho con gái mà lị.
Anh chàng đi tới đi lui trong phòng. Lâu lâu lại ngồi lên giường, định gọi rồi lại thôi.
Một hồi sau chần chừ, anh chàng nén thở. Dùng hết ý chí của mình mà nhấn nút Call. Để điện thoại lên tai, một hàng chữ nhấp nháy hiện lên trên màn hình:
«Yun-Linh»
o0o
Thấy phần đất gần tay hơi run, nó đưa mắt đẫm nước nhìn qua đó. Điện thoại nó đang run.
Một tia hi vọng loé lên, nó cứ ngỡ rằng hắn gọi. Nó liền cầm lên, bật nắp nghe ngay mà quên béng đi nhìn số:
- Alô
Đầu dây bên kia không nói gì. Ngập ngừng một cách kì lạ. Nó giục:
- Alô? Jun đấy à?
Lắp bắp, một giọng nam... mạnh mẽ và ấm áp vang lên, đượm tí thất vọng. Anh chàng nói:
- À, tôi không phải Jun... hay Bún gì cả!
***
Nghe giọng nói lạ lạ mà quen quen, nó nhíu mài khó hiểu. Rồi nó mới kéo điện thoại ra khỏi tay, nhìn vào màn hình. Ra không phải hắn, đây là một số lạ... nó chẳng có lưu vào trong danh bạ.
Một vài giây sau, nó lại áp điện thoại vào tai và nói:
- Thế anh là ai?
- À...à... tôi là Tuấn. Zen ấy mà! (Anh chàng nói lắp bắp)
- ...
Im lặng, nó không ngờ anh ta sẽ gọi nó. Không nói gì, nó lặng người đi.
Bên đầu dây kia, anh chàng không thấy động tịnh gì. Cảm thấy hơi buồn và xen lẫn tí gọi là tuyệt vọng. Thở dài một tiếng chán chường, anh chàng tiếp tục nói nhỏ nhỏ:
- Tôi muốn rủ cô đi chơi... được không?
- Khô...
Nó định nói Không rồi nhưng tự dưng lại nhớ đến cái cảnh mình ngồi vì rét ở dưới gốc cây này. Nó lại chuyển sang:
- Có.
Ừ, nói yếu ớt thôi... chẳng qua là nói nhưng lại không muốn cho đối phương nghe. Nó đưa tay mình lên quệt nước mắt.
Nước mắt khô rồi, khô nhanh thật. Tuy nhiên còn vài giọt vẫn đọng lại trên mi mắt. Nó chớp mắt một cái, những giọt nước mắt đẹp đó rơi xuống. Lăn dài trên má. Ánh đèn đường chiếu vào những giọt nước mắt đó, làm nó ánh lên một vệt sáng huyền ảo... chẳng khác nào những viên đá quý.
***
Anh chàng kia nghe được chữ "có", liền nhảy dựng lên vì mừng. Anh chàng nói trong niềm sung sướng:
- Ôi mẹ ơi, chịu nhận lời rồi! Thế thì chết con mẹ mình mất... Ôi ôi... sướng sướng!!
Anh ta cười ha há như thằng điên. Một hồi lâu sau mới nhận ra cái hớ hênh của mình, anh chàng liền bụm miệng. Cười tủm tỉm, rồi nói:
- Alô... Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi lại đón nhé!
Im lặng, nó phân vân một tí. Nãy giờ thái độ của anh ta làm nó thấy buồn cười, nhưng lại không cười được... đâm ra hơi khó chịu. Vài giây sau, nó lại nói:
- Ở đường Hoàng Hoa Thám, dưới gốc cây đối diện ngã tư góc đường.
- Ơ, cô làm quái gì mà lại cái nơi quái quỷ đó đấy! (Anh ta ngạc nhiên)
- Có chuyện...
- Trên đấy có cái đồi đẹp lắm! Đi chưa?
- ... (Nó im lặng, rồi lại nói tiếp
- Rồi...
Anh chàng bên kia gật đầu khoái chí. Nghĩ ngợi:
«Ra đi rồi... Thế thì có đề tài để tám »
Rồi anh chàng nói:
- Ôke, cô đợi đó. Tôi phóng xe đến ngay... Nhớ ở đó, ***** đi đâu nhá! Đi đâu thì có mà tôi hiếp cô rách quần đấy!
Dứt lời, anh chàng cúp máy ngay. Anh ta chạy ra ngoài, dựng xe mô tô lên,phóng vù như tên bay.
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (1)
o0o
Trên đường về nhà:
Hắn vụt chạy như điên. Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi, tay và chân cũng lắm mồ hôi.
Không khóc, chẳng một tí cảm giác. Hắn lao như người mất hồn, chẳng hiểu tại sao nữa. Bây giờ đầu óc trống rỗng, mọi thứ xung quanh cứ như không khí vậy.
***
Một chiếc xe lao đến... Ánh đèn xe chiếu sáng cả khuôn mặt hắn. Trong giây phút đó, mọi thứ cứ tưởng chừng chấm dứt.
"Bịch", hắn ngồi xuống bên đường. Chiếc xe đạp méo vành, căm gãy... mọi thứ đều tan nát. Thứ duy nhất hắn giữ lại được lúc này là sinh mạng của mình.
Né chiếc xe kia, hắn đã hi sinh luôn "phương tiện duy nhất để về nhà" của mình. Và lạng tay lái, hắn cũng đã trầy đầu gối, chân tay... xây xước một tí. Chẳng những vậy, chủ chiếc xe kia lại mắng nhiếc hắn bằng những từ mất dạy mà thường ngày hắn hay chửi người ta. Gậy ông đập lưng ông rồi thì bây giờ mới biết cảm giác.
Mặc kệ chúng, mặc kệ mọi thứ. Hắn quăng luôn chiếc xe đạp, đứng lên rồi bước đi thẩn thờ.
Cũng con đường này, cũng cảnh vật này... nhưng sao hôm nay nó lại dài thế? Dài vô tận...
o0o
Dưới gốc cây đó:
Ngồi dưới gốc cây đó. Nó nhớ lại những gì hắn nói vừa nãy
«Đôi bàn tay bẩn thỉu?»
«Lời giải thích?»
Mọi thứ cứ quay cuồng thế này! Quay như chong chóng.
Nó cứ ngỡ rằng cuộc đời nó, trái tim nó rồi sẽ loé lên những vệt sáng chói như bầu trời đêm hôm đó chứ. Cuộc đời nó rồi sẽ có màu hồng, chẳng còn vỏn vẹn hai màu trăng-đen nữa.
Khóc, cứ khóc. Ra nó chỉ có cái vỏ bọc bên ngoài, trái tim nó cũng như bao đứa con gái khác. Yêu ớt và dễ vỡ vô cùng.
Đường về nhà con xa quá, nó chẳng thiết muốn về làm gì. Nó cứ ngồi đó. Gió thổi càng lúc càng mạnh, nó run rẩy vì cái lạnh đó.
***
Dưới một góc cây to, một đứa con gái ngồi đó. Chân co lại, cằm để trên đầu gối... Cô gái mặc đầm trắng, tuy thế nhưng xung quanh cô cũng chỉ toàn màu đen.
Đôi mắt sâu thẳm đượm một nổi thất vọng, nổi đau không thể nào tả được.
Một cô gái đẹp và u uất.
***
Nó luồng tay vào điện thoại. Rét quá! Nó muốn về... nhưng gọi cho ai bây giờ? Nó chẳng biết. Gọi ông Chan thì sợ làm phiền ổng với Sula, Durin thì sau việc đó vẫn chưa thân lại. Kyo, Hanri và San thì chắc chắn là không được, vì chẳng thân mà lại gọi thì phiền lắm.
Nó đành lần trong danh bạ, hi vọng tìm được ai đó tới giúp nó.
Nhưng không may, danh bị nó chỉ vỏn vẹn vài người. Những thằng con trai trước thì nó đã xoá hết... vì nó muốn chỉ một mình hắn tồn tại trong tim nó thôi.
Buông điện thoại ra, nó lại co người lạ vì lạnh. Cái váy trắng kia tuy dài, nhưng áo lại sát nách... thế thì lại rét hơn.
Nó đưa bàn tay mình, ôm lấy cánh tay nó... chà chà cho ấm.
Song, mọi cố gắng của nó đều vô ích. Gió vẫn mạnh, vẫn rét như thường.
o0o
Nhà của anh chàng tên Zen:
Ngập ngừng, anh ta định lấy điện thoại ra gọi rồi lại thôi. Cái "chiêu" này đã lập đi lập lại nãy giờ gần trăm lần rồi. Anh ta cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.
- Bà bắn nó, rốt cuộc nên gọi hay không đây?
Anh chàng tự dưng nói lên, vẻ phân vân lắm. Lần đầu tiên chủ động gọi cho con gái mà lị.
Anh chàng đi tới đi lui trong phòng. Lâu lâu lại ngồi lên giường, định gọi rồi lại thôi.
Một hồi sau chần chừ, anh chàng nén thở. Dùng hết ý chí của mình mà nhấn nút Call. Để điện thoại lên tai, một hàng chữ nhấp nháy hiện lên trên màn hình:
«Yun-Linh»
o0o
Thấy phần đất gần tay hơi run, nó đưa mắt đẫm nước nhìn qua đó. Điện thoại nó đang run.
Một tia hi vọng loé lên, nó cứ ngỡ rằng hắn gọi. Nó liền cầm lên, bật nắp nghe ngay mà quên béng đi nhìn số:
- Alô
Đầu dây bên kia không nói gì. Ngập ngừng một cách kì lạ. Nó giục:
- Alô? Jun đấy à?
Lắp bắp, một giọng nam... mạnh mẽ và ấm áp vang lên, đượm tí thất vọng. Anh chàng nói:
- À, tôi không phải Jun... hay Bún gì cả!
***
Nghe giọng nói lạ lạ mà quen quen, nó nhíu mài khó hiểu. Rồi nó mới kéo điện thoại ra khỏi tay, nhìn vào màn hình. Ra không phải hắn, đây là một số lạ... nó chẳng có lưu vào trong danh bạ.
Một vài giây sau, nó lại áp điện thoại vào tai và nói:
- Thế anh là ai?
- À...à... tôi là Tuấn. Zen ấy mà! (Anh chàng nói lắp bắp)
- ...
Im lặng, nó không ngờ anh ta sẽ gọi nó. Không nói gì, nó lặng người đi.
Bên đầu dây kia, anh chàng không thấy động tịnh gì. Cảm thấy hơi buồn và xen lẫn tí gọi là tuyệt vọng. Thở dài một tiếng chán chường, anh chàng tiếp tục nói nhỏ nhỏ:
- Tôi muốn rủ cô đi chơi... được không?
- Khô...
Nó định nói Không rồi nhưng tự dưng lại nhớ đến cái cảnh mình ngồi vì rét ở dưới gốc cây này. Nó lại chuyển sang:
- Có.
Ừ, nói yếu ớt thôi... chẳng qua là nói nhưng lại không muốn cho đối phương nghe. Nó đưa tay mình lên quệt nước mắt.
Nước mắt khô rồi, khô nhanh thật. Tuy nhiên còn vài giọt vẫn đọng lại trên mi mắt. Nó chớp mắt một cái, những giọt nước mắt đẹp đó rơi xuống. Lăn dài trên má. Ánh đèn đường chiếu vào những giọt nước mắt đó, làm nó ánh lên một vệt sáng huyền ảo... chẳng khác nào những viên đá quý.
***
Anh chàng kia nghe được chữ "có", liền nhảy dựng lên vì mừng. Anh chàng nói trong niềm sung sướng:
- Ôi mẹ ơi, chịu nhận lời rồi! Thế thì chết con mẹ mình mất... Ôi ôi... sướng sướng!!
Anh ta cười ha há như thằng điên. Một hồi lâu sau mới nhận ra cái hớ hênh của mình, anh chàng liền bụm miệng. Cười tủm tỉm, rồi nói:
- Alô... Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi lại đón nhé!
Im lặng, nó phân vân một tí. Nãy giờ thái độ của anh ta làm nó thấy buồn cười, nhưng lại không cười được... đâm ra hơi khó chịu. Vài giây sau, nó lại nói:
- Ở đường Hoàng Hoa Thám, dưới gốc cây đối diện ngã tư góc đường.
- Ơ, cô làm quái gì mà lại cái nơi quái quỷ đó đấy! (Anh ta ngạc nhiên)
- Có chuyện...
- Trên đấy có cái đồi đẹp lắm! Đi chưa?
- ... (Nó im lặng, rồi lại nói tiếp
- Rồi...
Anh chàng bên kia gật đầu khoái chí. Nghĩ ngợi:
«Ra đi rồi... Thế thì có đề tài để tám »
Rồi anh chàng nói:
- Ôke, cô đợi đó. Tôi phóng xe đến ngay... Nhớ ở đó, ***** đi đâu nhá! Đi đâu thì có mà tôi hiếp cô rách quần đấy!
Dứt lời, anh chàng cúp máy ngay. Anh ta chạy ra ngoài, dựng xe mô tô lên,phóng vù như tên bay.
Trên đường đi đến Hoàng Hoa Thám:
Anh chàng phóng với vận tốc kinh hồn, lạn lách qua các chiếc xe khác. Anh chàng làm mọi người bực mình, miệng lầm bầm chửi rủa:
- Tụi trẻ ngày nay thật là chẳng biết tế nhị gì cả!
Còn anh ta, anh ta chẳng quan tâm mấy. Nghe chứ sao không, nhưng nó chẳng thấm vào tai anh chàng đâu. Anh ta đang hình dung ra cảnh anh ta và nó ngồi trên một chiếc xe, đi chơi với nhau... sướng tít còn gì.
Vặn tay ga lên, anh chàng lại tiếp tục phóng đi như một mũi tên. Một đường thẳng nhất định, anh chàng uốn éo vài kiểu theo dân đua chuyên nghiệp để lách qua xe người khác. Thật điêu luyện, nhìn từ sau không khéo người ta lại nghĩ anh ta là dân chuyên nghiệp cũng không chừng.
o0o
Khúc gần hết đường Hoàng Hoa Thám:
Hắn đang vịnh cây cột đèn bên đường. Mồ hôi chảy giọt, chảy qua hàng mi dài, chảy lên khuôn mặt đẹp của hắn... hắn ướt mọi thứ. Mồ hôi vào mắt hắn, rát... nhưng lại không có ý định chớp mắt hay lấy tay quệt, hắn muốn đau đau như thế. Hắn nghĩ rằng mình cần biết cảm giác đó, để mình còn biết là mình đang sống.
***
Sau vài phút, hắn ngồi phịch xuống ghế đá gần đó. Hai tay chống đầu, vẻ mệt mỏi. Bờ vai rộng, chắc, lực lưỡng lúc này mới run rẩy.
Khóc, không... hắn rét . Rét vì gió, rét vì nỗi đau... rét vì tất cả. Ra mọi thứ nó cứ mơ hồ thế đấy! Đáng nhẽ hắn đã có thể cho nó một lời giải thích rồi.
Nhưng không... hắn sợ, hắn sợ lời giải thích của nó sẽ cấu xé hắn nhiều hơn. Hắn sợ mình phải đau đớn.
Trước giờ, hắn luôn là người ích kỉ, thà chết chứ không muốn mình đau. Chỉ muốn người khác đau thay mình.
Đâu đó, một giọng nói lại vang lên trong đầu hắn. Giọng nói quen thuộc... giọng nói đánh cắp mọi thứ của hắn. Một giọng nói đủ để hắn vui khi nghe thấy:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Ừ, nó đã nói với hắn thế đấy. Bây giờ thì nước mắt bắt đầu rơi. Ai bảo con trai không được khóc? Ai bảo thế? Con trai cũng có quyền khóc, có quyền yếu đuối... và hắn cũng thế, bây giờ... hắn yếu đuối quá thể rồi.
***
Hai tay nắm chặt nhau, hắn kềm nén những giọt nước mắt chảy siết kia. Một chuỗi kí ức lại hiện về trong hắn:
- Còn Jun , Jun yêu Yun và mãi chỉ yêu mỗi Yun . Hứa với Jun , không được khóc nữa . Những nước mắt của Yun không được rơi một cách hao phí như thế , nó chỉ được rơi vì Jun thôi . Được không ?
Câu nói thưở nhỏ, cái câu nói học vớ vẩn trên tivi ấy lại hiện về. Nước mắt của Yun chỉ dành cho hắn? Nghĩ tới đây hắn bật cười điên loạn.
Bây giờ thì nước mắt của nó không dành cho hắn nữa rồi... muộn rồi... muộn rồi.
***
Một lúc sau, hắn ngước mặt lên. Nhìn xa xăm về phía con cuối con đường Hoàng Hoa Thám này. Một ý nghĩ lại vựt dậy hắn:
«Hay mình chạy lại chỗ cô ấy nhỉ? Nghe cô ấy giải thích... nhỡ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì sao?»
Rồi như có phép lạ, một cơn gió ấm luồng qua trái tim hắn. Ý chí nổi dậy, hắn đứng lên. Và chạy
Chạy...
Chạy mãi...
Chạy đến chỗ nó...
Đến chỗ mà người hắn yêu đang đợi...
Hắn muốn có một lời giải thích. Đúng rồi, lời giải thích cho cả hai. Hắn không muốn mọi chuyện kết thúc như vậy... kết thúc như thế quá nhạt. Nhạt lắm! Hắn không thích...
Bao nhiêu thử thách, bao nhiêu lần cận kề cái chết hắn cũng đã vượt qua cùng nó. Bây giờ không phải là lúc tự trọng, hắn nghĩ là mình nên chạy đi... Chạy đến chỗ nó!
Ừ, chạy đi...
Hãy chạy đến người cậu yêu thương... Bây giờ vẫn chưa muộn, cậu sẽ có được thứ cậu muốn...
Hãy chạy đi, chạy đến trước anh chàng kia... Cậu chính là người cô ấy yêu. Mãi mãi thế!
o0o
Dưới gốc cây đường Hoàng Hoa Thám:
Nó ngồi thu mình lại ở gốc cây. Rét không chịu được, nó ôm cứng mình. Run cầm cập. Thật chất bây giờ là mùa hè, làm gì phải rét? Nhưng nó có phải rét vì thời tiết đâu, nó rét vì lòng nó đang có băng.
Môi trắng bệnh, run rẩy. Lâu lâu lại cắn chặt nhau như muốn bật máu. Đầu nó bỗng ong ong lên một câu nói mà nó đã nói với hắn:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Lòng nó rét, rét vì bị tổn thương nghiêm trọng. Một tảng băng đang dần hiện trong tim nó. Lạnh thấu tim, tim nó bỗng giật lên một cái... đau điếng. Chắc bệnh tim tái phát rồi.
***
Hơi thở càng ngày càng yếu ớt, nó kiệt sức... Nắm chặt ngực mình bên trái, nó vò lấy cái áo. Miệng nó lẩm bẩm:
- Đau... đau quá...
Tay nắm chặt cỏ dưới mặt đất, lúc này nó đã chẳng còn sức đâu mà chống đỡ nữa. Tay nó bấu lấy vài cọng cỏ dưới mặt đất... Đau quá! Nó chịu không được nữa rồi.
Nó gượng người, dùng hai cùi trỏ chống đỡ. Đau cắt thịt cắt da... Mắt nó hoa dần, nhưng vẫn cố mở. Mong tìm ra đâu đó một bóng hình quen thuộc.
o0o
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (3)
o0o
Dưới gốc cây đường Hoàng Hoa Thám:
Nước mắt nó ứa ra vì đau. Chẳng hiểu là đau thế nào, nhưng trước giờ nổi đau của thể xác chẳng làm nó rơi một giọt nước mắt. Chỉ nổi đau tinh thần, chỉ khi bị tổn thương nó mới khóc. Và nước mắt đó, lúc trước là dành cho ba nó... còn bây giờ, dành cho hắn. Người nó yêu...
***
Môi và mặt bỗng trở nên trắng bệch, nó nắm chặt vài cọng cỏ dưới đất. Tay run rẩy, nó gắng gượng đứng dậy nhưng mọi thứ cứ như chống lại nó vậy. Chân nó bỗng yếu mềm, nhấc lên còn không nổi nói gì đến đứng lên. Nó là nó lăn đùng ra đó, không ngất nhưng chút nữa sẽ ngất.
Mắt nó sẵn sàng nhắm nghiền bất cứ lúc nào. Song, nó không nhắm. Nó tìm hắn, tìm xem hắn có lại với nó không... tìm xem hắn có đổi ý quay lại với hắn không. Chứ nó chẳng tìm anh chàng tên Zen kia đâu, mặc dù nó biết rằng anh chàng sẽ đến...
o0o
Nửa đoạn đường:
Hắn thở phì phò, ra sức chạy cũng được nửa đoạn đường rồi. Hắn vội chóng hay tay mình lên đầu gối, người khom về phía trước mà thở dốc.
Ý chí và thể lực đúng là trái ngược nhau. Lâu nay toàn đi xe hơi, môtô... có chạy bộ thế này bao giờ đâu. Nên chạy tất nhiên là xốc hông chết rồi.
***
Luồng tay qua eo, hắn ôm lấy hông mình mà nhăn mặt đau đớn. Đau quá, chịu không được. Nhưng hắn nghĩ đến việc nó ngồi đó khóc, nó ngồi đó đợi hắn... nó ngồi đó chờ hắn cho nó một câu giải thích thì hắn không thể nào mà nấn ná lại đây lâu được.
Hắn bỗng đứng thẳng lên, hít một hơi thật sâu rồi lại vung tay chạy tiếp.
***
10 phút
15 phút
...
Hắn chạy gần đến rồi. Hắn thấy bóng dáng của nó. Một bóng người đang nằm lăn ra đất, hắn nén thở... gắng chạy nhanh lại đó thì "Vèo...vèo...", một chiếc xe khác vượt lên với tốc độ chóng mặt.
Hắn nhận ra chiếc xe đó, chiếc xe màu xanh dương láng cóng và đẹp đẽ đó. Hắn nhận ra... Đó là chiếc xe của thằng kia, hắn chắc thế! Chính chiếc xe đó đã đậu kế xe hắn trong bãi xe lúc nó nhập viện... Không sai vào đâu được, chính nó đấy! Và hắn cũng biết chắc, người điều khiển chiếc xe đó không ngoài ai khác. Chính là anh chàng kia!
Bị vượt mặt, hắn càng nghĩ càng tức. Hắn nghĩ:
«Hừ! Mới một mà đã gọi cho cái thằng đó đến đón rồi... Thế thì chắc cô ấy phản bội mình rồi... Về, không ở lại đây nữa! Càng nhìn càng đau lòng...!»
***
Anh chàng kia bước xuống xe, bỗng dưng anh ta tím mặt mài lại. Còn hắn, hắn cắn chặt môi mình định quay lưng bỏ đi thì lại thấy thái đó. Hắn từ tức giận chuyển sang xanh hết mặt mài.
Hắn dùng một chút sức lực còn lại của mình, vù chạy như tên bay lại đó.
o0o
Gốc cây đó:
Hắn ngạc nhiên. Lại cảnh tưởng đáng sợ đó, nhưng lần này thật sự là đáng sợ hơn thế nữa. Vì lần này... lần này hắn là thủ phạm...
Cô gái kia nằm trên nền đất, đẹp và quyến rũ... khuôn mặt và môi cô gái trắng bệnh. Mái tóc dài bóng mượt nằm trên nền đất rồi xù.
***
Bàn tay còn nắm chặt những ngọn cỏ ở nền đất. Mắt khẽ rung rung. Cô gái vừa nhìn thấy hắn đã nở một nụ cười toại nguyện. Đầu cô nghĩ:
«Anh ấy tin mình!»
Nụ cười đó, đẹp... và hoàn hảo như một ánh bình minh. Lạ lắm đấy! Nụ cười thanh thản tấm lòng cô gái... Cô gái tên Yun, nó... ừ, chính nó đấy!
Thế mà nụ cười kia như xé lòng hắn, nó cào cấu và xé nát trái tim hắn. Hắn sợ, hắn sợ rằng mình đã nhìn thấy "nụ cười cuối cùng" của nó. Bỗng nhiên hắn đứng như trời trồng mà chẳng biết nên làm gì. Hắn cứ lặng người im lặng, một chuối lời trách móc chính bản thân mình cứ hiện trong đầu hắn:
«Jun ơi! Mày đã quá sơ suất rồi... Mày đã quên béng đi mất cô ấy bị bệnh tim... Mày làm thế chẳng khác nào giết người hở Jun?»
«Người con gái mày yêu đang nằm đó đấy! Mày định làm thế nào đây? Làm sao Sam cứu được Juliette thoát được cái chết đây? Anh ấy làm sao... làm sao... Bây giờ mày nên làm gì đấy đi chứ!»
«Vô dụng! Mày vô dụng quá! Đến mà bế cô ấy chạy vào bệnh viện đi... Nhanh lên...!»
***
Hắn mãi suy nghĩ, hắn chẳng để ý gì đến chung quanh cả. Thấy vậy, anh chàng đã bế nó trên tay từ lúc nào bỗng trở cáu có. Bực mình thật, đánh nhẽ là anh ta nên đi mới phải, thế dưng anh ta lại đứng ở đây mà mình "thằng ngu" trước mặt mình thẩn thờ.
Điên không chịu nổi nữa, anh chàng quát lớn lên:
- Đm mày, mày đang nghĩ gì đấy? Người yêu mày đang ngất thế này mà mày đứng đó ngẩn tò tè à? Đm... thằng ngu...
Tiếng thét như chọc thủng màng nhĩ hắn. Hắn chợt giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ đó. Đáng nhẽ bình thường, hắn đã đớp lại rồi... nhưng nghĩ kĩ là lời thằng kia nói cũng đúng nên hắn cũng đành im. Hắn liền lật đật chạy lại chỗ anh chàng kia, hắn đưa tay ra định giật lấy Yun tên tay anh ta thì anh ta quay phắt đi. Ném một cái nhìn khinh bỉ về phía hắn, anh ta nói:
- Đm... Cút đi! Thứ bạn trai như cứt... Mày thế này thì cô ấy chết lúc nào cũng chẳng biết đâu đấy...! Thằng ranh, mày suy nghĩ đi. Mày xứng làm bạn trai Yun không? Rõ ràng cô ấy chịu đau khổ cũng chỉ vì mày... tao nhịn vì thấy cô ấy yêu mày thế. Nếu biết mày như vậy tao đã ***** thèm nhìn đâu...
"Giáo huấn" xong, không đợi gì hơn. Anh chàng bế nó lên xe, rồi anh chàng ngồi lên. Luồng tay nó qua eo mình để giữ lấy thân mềm rũ của nó. Rồi chạy đi như tên bay. Tay anh ta nắm chặt lấy tay nó, vừa giận vừa buồn, tay anh ta run bần bật mà vẫn chắc chắn...
***
Còn hắn... Hắn lại chết đứng thêm một lần nữa. Gió luồng qua từng giọt mồ hồi, nó làm hắn rét. Một lần nữa, câu nói nó lại xuất hiện trong đầu hắn:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Rồi câu nói của anh chàng kia lại vụt lên trong đầu hắn:
- Đm... Cút đi! Thứ bạn trai như cứt... Mày thế này thì cô ấy chết lúc nào cũng chẳng biết đâu đấy...! Thằng ranh, mày suy nghĩ đi. Mày xứng làm bạn trai Yun không? Rõ ràng cô ấy chịu đau khổ cũng chỉ vì mày... tao nhịn vì thấy cô ấy yêu mày thế. Nếu biết mày như vậy tao đã ***** thèm nhìn đâu...
Sau một chuỗi sự việc như thế, hắn thẩn thờ lẩm bẩm như một thằng điên:
- Ừ... đúng rồi! Mình rét, rét vì lòng mình bị tổn thương... Nhưng chắc có lẽ cô ấy rét hơn mình, vì cô ấy tổn thương nhiều hơn mình. Tổn thương một cách đau đớn... Ừ, mình không đáng làm bạn trai cô ấy... Chàng trai kia mới xứng đáng, anh ta sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy... Chắc thế!
Rồi tí tách rơi, giọt nước mắt của nổi tổn thương. Đâu đó, một giọng nói xa lạ... bí ẩn vọng bên tai hắn. Kèm theo là một hơi thở âm ẩm, đáng sợ:
- Nếu cậu nghĩ thế... Cậu sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại cô ấy đâu...
***
Hắn giật mình, quay sang... Nhưng chẳng có ai cả, hắn bắt đầu gợn sống lưng. Rồi như thấm dần trong sự sợ hãi mất nó và giọng nói kia. Hắn vụt chạy, hắn chạy đến bệnh viện đó. Chắc rồi... một sức mạnh vô hình đã thúc đẩy hắn.
***
Nấp sau gốc cây, thần chết khoanh tay. Ông ta cười toại nguyện, công sức ông ta hiện hình ra chẳng uổng tí nào. Ông không biết hắn có nhận ra được trái tim mình muốn nói gì không, nhưng không tin chắc là mình đã giúp được hắn một phần nào đó. Kế bên, con chó của thần nói nhỏ:
- Ngài định làm gì với bọn trẻ này?
- Ta muốn trả ơn cô gái kia!
- Vì sao? (Con chó lại hỏi tiếp)
- Vì ta nợ một ân tình...
- Ngài lại định làm gì nữa vậy? (Con chó thở dài)
- Ta sẽ có một trận chiến... Người thắng sẽ được mang cô gái kia đi. Sống hay chết, tuỳ thuộc vào trận chiến đó...
- Ngài lại giở trò trẻ con đấy à?
- Hô hô, ta là super thần chết mà lị (Thần chết bỗng đổi giọng)
- Thật hết cách... (Con chó lại thở dài)
Rồi "Tạch", con chó và thần biến mất. Không gian lại trở về không gian, thời gian cũng thế... Mọi thứ trở về với bình thường, quay cuồng và điên loạn...
o0o
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (cuối)
o0o
Trong bệnh viện:
Mới xuất viện được hai ngày, nó lại nhập viện. Đã kích khá lớn, vết thương lòng cũng khá lớn. Nó như người đã chết đi. Mắt nhắm nghiền, nó đang bất tỉnh. Song, khuôn mặt của hắn lúc chạy đến như làm nó tỉnh giấc.
Nó bị như vậy là tại hắn, mọi thứ bị như vậy là tại hắn, nhưng nó không trách hắn. Ngược lại, nó còn cảm thấy yêu hắn nhiều thêm. Vì thế nên Lermontov mới có câu:
"Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ... Có lẽ vậy mà em yêu anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn nổi khổ thì không bao giờ".
***
- Nhanh lên, máy trợ tim.
"Một hai ba, tránh ra"
- Tăng lên nữa.
"Một hai ba, tránh ra"
Cảm thấy tình hình không ổn, vị bác sĩ đầy đặn kinh nghiệm kia tự dưng biến sắc. Lâu rồi ông không có cảm giác như thế này. Ông bắt đầu đổ mồ hôi, đây là một ca tương đối khó. Nhưng một cô gái xinh đẹp, tuổi còn quá trẻ thế này nếu chết đi thì thật sự đáng tiếc. Ông đã tự nhủ rằng mình phải cứu cô gái này, cứu cho bằng được mới thôi. Ông bắt đầu tăng điện của máy trợ tim lên.
"Tránh ra". Người nó lại bật lên như muốn nhảy tung ra khỏi băng ca.
Tiếng "Tránh ra" đầy hấp tấp và sợ hãi kia lập đi lập lại hơn cả chục lần mới bắt đầu tắt hẳn. Tim đập lại, huyết áp bình thường.
***
Vị bác sĩ kia thở hổn hển mà bước ra khỏi cánh cửa cấp cứu đó. Lâu rồi, ông mới thật sự là một bác sĩ như thế này. Ông ở trong khoa tim mạch, thế nhưng chẳng bao giờ ông có được một ca khó thế này. Ông thật sự cảm ơn cô gái kia và tự hào về mình.
Ông bước đến hàng ghế ngồi, ông nhìn người con trai bế cô gái vừa nãy vào một cách ngưỡng mộ. Ông đã cho rằng họ là một cặp tình nhân. Ông khom người xuống, đặt mông lên một cái ghế gần đó. Thở dài một hơi. Thấy anh thanh niên kia không để ý đến, ông lặng lẽ quan sát chàng trai đó.
***
Anh ta có mái tóc hung đỏ, vài cộng móc light. Tai đeo khuyên và thân hình thật vạm vỡ. Nhìn cậu ta mà ông thầm ước gì mình được trẻ lại thời hai mươi, chắc hẳn ông sẽ ăn đứt cậu ta, ông đã nghĩ thế đấy. Rồi ông lại liếc mắt khẽ nhìn đến thái độ của chàng trai, anh ta đã bấm những móng tay của mình lên phần da ở cái kẽ bàn tay, nhìn rất đau lòng. Răng anh ta cắn chặt môi dưới mà run bần bật.
"Đây hẳn là lần đầu tiên cậu ta thấy bạn gái mình như thế!"- Ông nghĩ thầm. Rồi không đợi gì thêm, ông lại đứng lên. Vỗ nhẹ vào vai chàng trai mà nói:
- Cậu đừng quá bận tâm, ổn rồi... cô ấy đã qua được cơn nguy kịch!
Cậu chàng giật nảy mình nhìn vị bác sĩ trước mặt, bây giờ thì cậu ta mới để ý đến sự hiện diện của vị khách kia. Ngại ngần và lo sợ, cậu ta nói:
- Có thật là cô ấy không sao không? Ông nói tôi biết đi, cô ấy bị bệnh tim mà... Có thật là không sao không? Thật vậy không? Cô ấy đã nhập viện được 5 lần rồi... có thật là không sao không?
Nhìn thái độ của chàng trai kia, ông bèn bật cười. Ra đây không phải là lần đầu tiên cậu chàng nhìn thấy bạn gái mình bị như vậy, thế mà vẫn có cái thái độ đó... hẳn là cậu đã yêu cô gái này lắm rồi. Sau tiếng còn giòn đó, ông nhún vai một cái và nói:
- Yên tâm, ổn rồi... Không sao! Thần chết đã bị ta dùng kéo cắt đứt cánh tay rồi, không kéo cô ấy đi được đâu! Mà nhập viện 5-6 lần thì đã ăn nhầm gì, có người hơn cả 10 lần nhập viện vì bệnh này ấy chứ! Chỉ cần đưa vào sớm là chữa được tất, cậu yên tâm. Chỉ cần cô ấy tỉnh dậy là không có biến chứng gì nữa đâu!
- Có... có... thật thế... thế không ạ? (Anh chàng lắp bắp hỏi, người cậu ta như nhẹ hẳn đi!)
Ông bác sĩ tỏ ra khá thú vị về cậu thanh niên này, ông lại nhích người qua. Đặt mông mình xuống hàng ghế đợi, bắt chéo chân sang trọng. Ông tiếp lời cậu:
- Yên tâm, không sao! Mà cậu là gì của cô ấy thế nhỉ?
- Bạn trai (Cậu ta đáp ngắn gọn)
- Đúng như tôi đoán, thế cậu tên gì?
- Đăng...
- Ừm
o0o
Nửa tiếng trước, tại ngã ba đường Hoàng Hoa Thám, gần đến bệnh viện:
Tay nó khẽ run run. Ngồi trên chiếc xe lao đi với vận tốc kinh hồn thế, gió quất vào mặt nó đau đớn. Gió làm rét nó và mọi thứ làm nó trở nên mụ mẫm. Nó gượng mở mắt cho dù cơn đau trong tim vẫn mỗi hồi mỗi mạnh dần.
Tay Zen nắm cứng lấy tay nó, nó biết thế nhưng vẫn để anh ta nắm. Nó sợ rằng mình sẽ lại làm tổn thương cậu ta. Cứ thế năm phút trôi qua thật nhẹ nhàng, nhưng nó thì cảm thấy hơi khó chịu, lần đầu tiên sau khi quen với hắn, nó nắm tay chặt như thế này với một thằng con trai. Nó không muốn thế, vậy là nó gượng người, mở đôi môi trắng bệch kia ra mà nói khẽ như gió:
- Anh... anh... dừng... dừng... xe... lại được... không?
Gió làm át tiếng nó đi. Song, anh chàng tên Zen kia vẫn nghe thấy. Vì anh ta luôn hướng về phía nó, luôn lắng nghe những gì nó nói. Anh ta thắng xe, nghe một tiếng "kéttttttttt" dài. Trên nền đất xi măng kia, một vết ma sát đã được hình thành. Một đường vòng cung tuyệt hão. Anh chàng gạt chân chóng về bước xuống, vẫn lặng lẽ và chẳng nói gì. Anh ta lại bế nó xuống đất. Mọi hành động của anh ta quá sức nhẹ nhàng, như thế sợ rằng mình sẽ làm gãy xương nó vậy. Rồi anh ta đặt nó lên một góc cây hay là băng đá gì đó. Trời tối quá, anh ta cũng chẳng thấy rõ nữa. Và thế rồi anh ta leo lên xe, để lại nó ở đó và vài giọt nước mắt của chính mình.
***
Khi anh chàng kia đã đi được khoảng mười lăm phút, nó chẳng hiểu vì sao anh ta lại làm vậy. Con đau tim của nó tưởng chừng như đã ngủ yên, bây giờ lại tỉnh giấc và bắt đầu hành hạ nó. Nó lại một lần nữa ôm lấy phần áo ở bên ngực mình mà nhào nháo nó.
Sau đó khoảng mấy giây, hắn xuất hiện với những giọt mồ hôi chảy như suốt. Như muốn bao trùm lấy hắn, nuốt chửng lấy hắn. Chẳng cần đến một phút, chỉ cần lấy một giây thôi... Hắn đã nhận ra nó đang đau điếng ngồi ở đó. Không đợi gì thêm, hắn lao vào và bế xốc nó. Tuy người dần như đuối sức vì mệt, nhưng ý chí muốn cứu sống người yêu như vựt hắn dậy. Thế là hắn chạy bán sống bán chết đến viện, chỉ mong sinh mạng của người yêu bé nhỏ mình được cứu sống.
o0o
Hiện tại, trên các nẻo đường của thành phố trụy lạc này:
Anh chàng tên Zen kia lượn khắp nơi với chiếc xe đua yêu dấu. Phóng với vận tốc 100km/h, anh chàng bỏ mạng đấy cho thần chết quyết định. Cỏi lòng anh như tan nát, mọi thứ dần hiện ra trước mắt rồi cũng dần lặng mất. Mấy phút trước đây anh còn vui vẻ khi nghe nó chấp nhận lời rủ rê của mình, thế mà giờ đây anh lại phải cắn răng chịu đựng... nén đi cái đau thương chỉ mình anh biết này.
Tình yêu của anh thật sự đã dành cho một người con gái, người con gái đó mang tên Linh, là nó... chính xác là nó.
Lòng đau như cắt, cái thứ tình yêu đơn phương này anh chưa từng nếm trải bao giờ. Tưởng như nó hạnh phúc lắm, nào ngờ nó lại thế này.
***
Lúc đó, trên cái con đường khốn nạn kia. Khi mà nghe nó bảo dừng xe, anh đã biết mọi chuyện... mọi chuyện dần như rõ rệt hơn bao giờ hết. Rằng cái câu nói của nó đã cho anh ta biết rằng mình là người thừa, rằng nó đã cho anh biết rằng anh không phải là người nó mong đợi, và cũng biết rằng anh làm nó khó chịu vì cái nắm tay quá chặt kia của mình. Không cần nói ra, anh cũng đủ hiểu. Tuy thời gian biết nhau chưa được bao lâu, nhưng dường như anh chàng tên Zen này đã hiểu được hết ý nghĩa của nó. Bởi lẽ lúc nào anh ta cũng nghĩ đến nó, mọi lúc mọi nơi, người anh ta nghĩ đến vẫn chỉ là nó. Thậm chí là hủ hạt kia anh xếp cho nó đã gần được 200 con, so với số 1000 thì không là gì. Nhưng chỉ mới vài ngày anh đã xếp được gần 200 con thì thật là đáng khâm phục, tất cả là nhờ vào tình yêu. Tình yêu của anh dành cho nó.
***
Bây giờ, anh chàng lao đi trong bóng đêm. Anh chàng lao đi với những giọt nước mắt đầu đời của một thằng con trai mới lớn. Mọi thứ cứ nhòe đi và nhòe đi, không cảm xúc, đầu óc trống rỗng. Anh ước gì, mình là hắn... là người mà nó yêu thương. Đến chết vẫn nghĩ đến anh... Anh chỉ vỏn vẹn muốn như thế! Liệu nó có quá to lớn chăng?
o0o
Về Uke và Kyo:
Uke chạy ra khỏi nhà, phóng ngay qua đường để đón lấy lời nói của Kyo. Cô chạy băng qua đường và dường như cô quên mất nhà mình đang ở một khu phố nổi tiếng nhiều xe. Nhưng trời lại thương cô, cô đã sa vào lòng Kyo mà chẳng sứt mẻ một miếng nào cả.
Cả buổi chiều đó họ ôm nhau như thế. Đứng đó, họ ôm nhau đến hàng tiếng đồng hồ. Không mệt mỏi và cũng chẳng thấy khó chịu, hơi ấm họ truyền cho nhau là vô tận, nhịp tim họ đập để báo hiệu cho nhau là bất tử.
Song, họ không làm người yêu của nhau. Họ nhận ra mình không nên làm người yêu của nhau thì tốt hơn. Kyo nói:
- Anh rất yêu em, thật... thật nhé! Nhưng anh nghĩ, chúng ta chỉ đơn thuần là yêu nhau thôi, không cần phải làm người yêu của nhau làm gì nữa.
- Em cũng nghĩ thế (Cô ngậm ngùi, thấy hơi tiếc) Nhưng chẳng phải trong giấy anh viết là muốn em làm bạn gái anh sao?
- Anh mới đổi ý thôi!
- Từ bao giờ thế?
- Lúc em quên đi mạng sống mà chạy đến bên anh!
Mãn nguyện vì câu trả lời đó. Uke nhón chân lên và đặt lên môi Kyo một nụ hôn nhẹ. Kyo cười, nụ cười lần này không đẹp như ánh bình minh, mà nó đẹp như là một cậu nhóc 3 tuổi. Đã lâu rồi, dường như nụ cười trẻ con này đã biến mất. Và bây giờ nó quay trở lại, vì cô... chính vì cô. Nụ cười này dành cho cô thôi!
Uke áp tai lên ngực Kyo, cô nghe từng hồi trống ngực đánh dồn dập. Mặt Kyo đỏ ngay từ lúc đầu, thế nhưng cô không để ý... cô chỉ biết có người cô yêu thôi. Mặt mũi anh ta thế nào cô đếch cần biết.
Rồi một hồi sau, cô nói nhẹ:
- Nhưng chúng ta phải có giao keo đấy nhé!
- Giao keo gì cơ?
- Không là người yêu nhưng vẫn phải yêu nhau!
- Chuyện, em không nói anh cũng thành lập nên giao kèo này...
Một lần nữa, nụ cười trẻ con đó lại hiện lên. Ôi... cái nụ cười đó... cái nụ cười đó thật tuyệt. Bất giác, Uke cũng nở một nụ cười. Nụ cười của một cô nhóc tì đáng yêu... Bây giờ, họ là hai cô cậu nhóc. Đáng yêu như trẻ con, nhưng tình cảm của họ dành cho nhau không trẻ con tí nào. Nói thật, Uke không xấu như những gì chúng ta đã nghĩ!...
o0o
Trên trần nhà bệnh viện:
Thần chết thở dài, tay thần chóng lên trán mà lắc lắc đầu vờ vẻ ngao ngán. Thấy thái độ trẻ con đó của thần, con chó Zeru không khỏi buồn cười. Nó cười như điên khùng rồi nói:
- Thần định làm trò gì nữa đây?
- Trò thế mạng, vui lắm đấy!
Im bặt, con chó không cười nữa. Nó bắt đầu nói bằng giọng nghiêm túc:
- Sao lại đổi chiến lược?
- Vì ta không thích trò chiến tranh cũ kĩ đó nữa?
- Nhưng thần nói thế mạng là thế mạng thế nào?
- Đợi đến lúc đó rồi ngươi sẽ biết!
- Thần cứ làm thuộc hạ tò mò...
- Hơ, cứ đến đó rồi khắc biết. Bây giờ thì ta đi tìm thần chết nữ đến đú đây...
- Thế thuộc hạ đi tìm chó cái. Bao giờ hành động thì cứ phone cho thuộc hạ, thuộc hạ đến ngay...
- Rồi, đi đi... nhiều chuyện! Cứ nói mãi.
Rồi thần chết và con chó, mỗi người một hướng. Họ biến mất, họ đi tìm thú vui để "đú" .
***
Liệu rồi trò thế mạng sẽ ra sao đây? Thần chết sao cứ vừa điên vừa trẻ con thế nào? Rốt cuộc thần là ai? Tại sao thần lại nợ ân tình với Yun? Ân tình đó là gì? Các ấy đọc các chap sau sẽ rõ ^^
o0o
Chap 27: Tỏ tình (1).
o0o
Hắn nắm bấu lấy tay mình, cắn chặt môi, ngắm nghiền hai mắt. Hắn giờ đây cứ tưởng mình đã rơi xuống vực thẩm.
Vì hắn mà nó thế này, vì hắn mà nó phải nhập viện. Nó mới xuất viện được hai ngày thôi mà.
Mồ hôi lúc này đã chảy đều khắp người hắn. Sợ, hắn sợ sẽ mất nó. Lần này thật sự là chẳng thể nào tin được, hắn lại làm nó ra nông nỗi này.
Nếu ông trời cho hắn một lần được quay về thời gian, hắn sẽ rút lại lời nói đó. Rút lại mọi thứ vào lúc đó để mà ngồi xuống, lắng nghe nó. Lắng nghe lời giải thích của nó. Thế nhưng, lời nói khi đã thốt ra rồi thì chẳng bao giờ có thể rút lại được.
***
Ông bác sĩ ngồi kế bên, nhìn hắn. Ông gật gù có vẻ hiểu. Ông hiểu thế nào là tình yêu và sự đau đớn. Ông đã sống hơn 40 năm, và ông hiện đã có một người vợ hiền cùng với hai đứa con. Ông hiểu, ông hiểu tất. Hiểu nốt cái cảm giác mà cậu trai kia đang nếm trải. Nhìn cậu ông lại nhớ tới lúc xưa của mình, lúc vợ ông sinh đứa con đầu lòng. Ông mỉm cười nhẹ nhàng rồi nhích mông lại gần hắn, dùng tay vỗ vỗ lên vai hắn ra vẻ an ủi:
- Cậu yên tâm đi, cô ấy không sao đây.
Hắn không nói gì, tuy thế lời bác sĩ nói cũng làm hắn yên tâm phần nào. Hắn giơ tay lên nhìn đồng hồ. Bây giờ đã 8 giờ, hắn muốn vào thăm nó. Hắn hỏi ông:
- Cháu vào thăm cô ấy được không?
- À, được chứ! Cô bé giờ chắc được chuyển sang phòng hồi sức rồi.
- Cám ơn.
Nói rồi hắn đứng dậy chạy đi. Hắn muốn đến đó thật nhanh để nắm lấy bàn tay đó, hôn lấy đôi môi đó và quan trọng là xin lỗi nó.
o0o
Trên con đường nào đó:
Zen phóng xe thật nhanh, nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thật chất cậu muốn bên nó lắm, muốn được lúc này thay vì chạy xe thì cậu sẽ bên nó, nắm lấy tay nó. Thế nhưng cậu hiểu, mình là đồ thừa. Nếu ai nói tình yêu là tình cảm xuất phát từ hai bên thì liệu yêu đơn phương có gọi là tình yêu? Cậu đang đau, đau vì tình yêu đơn phương này.
Lo lắng cho nó và đau đớn vì mối tình đầu tan vỡ. Cậu chẳng để ý đến xung quanh. Lúc đó, bỗng có một chiếc xe đâm ngang qua làm cậu không kịp bẻ thắng, thế là "rầm"… Cậu đâm vào xe đó. Song, cậu không bị trầy xước gì cả. Thật may cho cậu.
Tay chân cậu đã rụng rời hết, cậu sợ chết. Cậu sợ phải chết thế này… Cậu vội vàng xin lỗi người kia rồi dựng xe lên. Chạy tiếp.
Chạy
.
.
.
Chạy mãi, chạy để quên đi cái rét của đêm hè.
o0o
Trong phòng bệnh:
Hắn ngồi bên cạnh giường nó. Hắn cầm lấy tay nó và áp lên mặt mình. Vài giọt nước mắt lại lăng tăng rơi. Hắn là một thằng con trai hay khóc, hắn thừa nhận điều đó. Hoặc ít ra, hắn hay khóc từ khi yêu nó. Hắn thở dài, sau đó hắn nói khẽ, đủ để hắn và nó nghe:
- Anh xin lỗi, anh nghĩ là mình đã sai rồi. Đáng nhẽ là anh nên ở lại để nghe em giải thích mới đúng. Lòng sĩ diện của anh quá cao rồi... Xin lỗi em, xin lỗi...
Hắn cằm lấy tay nó, đôi tay nó lạnh quá. Hắn thương nó quá. Hắn thật lòng có muốn thế này đâu! Ông trời tại sao lại hành hạ nó thể này? Sao không để người nằm trên giường này là hắn đi? Tại sao vậy? Có phải ông trời không có mắt không? Hay ông có mắt mà không thèm nhìn?
o0o
Trong giấc mơ của nó:
Nó mơ thấy mình lọt vào một nơi xanh mát. Có ánh nắng chói chang của mùa hạ, có tiếng chim hót và tiếng xì xào của lá cây. Nơi này đẹp quá! Một nơi nó từng ao ước muốn đến cùng hắn. Rồi bất chợt nó nhìn thấy một cặp tình nhân đang nắm tay nhau. Hiếu kì nó chạy lại xem.
A, là hắn và nó... A a... nó không còn tin vào mắt mình nữa. Hắn và nó sao lại ở đây? Còn tay trong tay nữa chứ!
Nó càng ngày càng tò mò, tiến lại gần hơn. Đúng thật là hắn và nó, không thể sai vào đâu được cả. Nó tiền lại trước mặt họ, nó quơ tay múa chân. Song họ chẳng thấy gì cả. Họ đi xuyên qua nó. Nó đủ thông minh để nhận ra họ không thấy nó, chỉ có nó thấy họ.
Vài phút sau, có một cậu nhóc từ trong nhà chạy ra. Là một cậu nhóc rất xinh, xinh như thiên thần ý. Cậu nhóc lóc chóc chạy ra và tiến lại gần nó. Nó trong giấc mơ bồng cậu bé lên, hôn hít rồi dùng má mình cọ vào má cậu bé. Còn hắn thì nhìn hai người họ trìu mến. Sau đó họ nói gì đó nó không nghe được. Nó đành tiến lại gần hơn nữa, nó nghe:
- Bà xã này, hôm nay anh thấy trong người sao sao ý!
- Anh bị gì à? Có ai làm gì anh sao? Hay anh bệnh?
- Không, anh chỉ cảm nhận ngoài gia đình ta ra còn có ai đó đang theo dõi chúng ta thôi!
- Anh hâm đúng không? Ai mà lại đến chỗ này chứ! Chỗ này là độc quyền của chúng ta mà.
Rồi họ nắm tay nhau, hiếp mặt lại cười. Đột nhiên cậu bé kia lên tiếng:
- Mama ơi, con muốn uống nước.
- Ừ được rồi, con ở đây với papa để mama vào nhà lấy nước cho nhé!
Nghe được chữ mama, papa lòng nó tự dưng dâng lên một cảm giác khó tả. Đây là con của nó và hắn, hà... vài giọt nước mắt lại rơi. Người ta vẫn bảo:"Vui không nhất thiết là cười, buồn không nhất thiết phải khóc". Bây giờ thì nó là người thấm thía nhất.
Lòng nó chợt ấm lạ thường....
Chap 27: Tỏ tình (1).
o0o
Hắn nắm bấu lấy tay mình, cắn chặt môi, ngắm nghiền hai mắt. Hắn giờ đây cứ tưởng mình đã rơi xuống vực thẩm.
Vì hắn mà nó thế này, vì hắn mà nó phải nhập viện. Nó mới xuất viện được hai ngày thôi mà.
Mồ hôi lúc này đã chảy đều khắp người hắn. Sợ, hắn sợ sẽ mất nó. Lần này thật sự là chẳng thể nào tin được, hắn lại làm nó ra nông nỗi này.
Nếu ông trời cho hắn một lần được quay về thời gian, hắn sẽ rút lại lời nói đó. Rút lại mọi thứ vào lúc đó để mà ngồi xuống, lắng nghe nó. Lắng nghe lời giải thích của nó. Thế nhưng, lời nói khi đã thốt ra rồi thì chẳng bao giờ có thể rút lại được.
***
Ông bác sĩ ngồi kế bên, nhìn hắn. Ông gật gù có vẻ hiểu. Ông hiểu thế nào là tình yêu và sự đau đớn. Ông đã sống hơn 40 năm, và ông hiện đã có một người vợ hiền cùng với hai đứa con. Ông hiểu, ông hiểu tất. Hiểu nốt cái cảm giác mà cậu trai kia đang nếm trải. Nhìn cậu ông lại nhớ tới lúc xưa của mình, lúc vợ ông sinh đứa con đầu lòng. Ông mỉm cười nhẹ nhàng rồi nhích mông lại gần hắn, dùng tay vỗ vỗ lên vai hắn ra vẻ an ủi:
- Cậu yên tâm đi, cô ấy không sao đây.
Hắn không nói gì, tuy thế lời bác sĩ nói cũng làm hắn yên tâm phần nào. Hắn giơ tay lên nhìn đồng hồ. Bây giờ đã 8 giờ, hắn muốn vào thăm nó. Hắn hỏi ông:
- Cháu vào thăm cô ấy được không?
- À, được chứ! Cô bé giờ chắc được chuyển sang phòng hồi sức rồi.
- Cám ơn.
Nói rồi hắn đứng dậy chạy đi. Hắn muốn đến đó thật nhanh để nắm lấy bàn tay đó, hôn lấy đôi môi đó và quan trọng là xin lỗi nó.
o0o
Trên con đường nào đó:
Zen phóng xe thật nhanh, nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thật chất cậu muốn bên nó lắm, muốn được lúc này thay vì chạy xe thì cậu sẽ bên nó, nắm lấy tay nó. Thế nhưng cậu hiểu, mình là đồ thừa. Nếu ai nói tình yêu là tình cảm xuất phát từ hai bên thì liệu yêu đơn phương có gọi là tình yêu? Cậu đang đau, đau vì tình yêu đơn phương này.
Lo lắng cho nó và đau đớn vì mối tình đầu tan vỡ. Cậu chẳng để ý đến xung quanh. Lúc đó, bỗng có một chiếc xe đâm ngang qua làm cậu không kịp bẻ thắng, thế là "rầm"… Cậu đâm vào xe đó. Song, cậu không bị trầy xước gì cả. Thật may cho cậu.
Tay chân cậu đã rụng rời hết, cậu sợ chết. Cậu sợ phải chết thế này… Cậu vội vàng xin lỗi người kia rồi dựng xe lên. Chạy tiếp.
Chạy
.
.
.
Chạy mãi, chạy để quên đi cái rét của đêm hè.
o0o
Trong phòng bệnh:
Hắn ngồi bên cạnh giường nó. Hắn cầm lấy tay nó và áp lên mặt mình. Vài giọt nước mắt lại lăng tăng rơi. Hắn là một thằng con trai hay khóc, hắn thừa nhận điều đó. Hoặc ít ra, hắn hay khóc từ khi yêu nó. Hắn thở dài, sau đó hắn nói khẽ, đủ để hắn và nó nghe:
- Anh xin lỗi, anh nghĩ là mình đã sai rồi. Đáng nhẽ là anh nên ở lại để nghe em giải thích mới đúng. Lòng sĩ diện của anh quá cao rồi... Xin lỗi em, xin lỗi...
Hắn cằm lấy tay nó, đôi tay nó lạnh quá. Hắn thương nó quá. Hắn thật lòng có muốn thế này đâu! Ông trời tại sao lại hành hạ nó thể này? Sao không để người nằm trên giường này là hắn đi? Tại sao vậy? Có phải ông trời không có mắt không? Hay ông có mắt mà không thèm nhìn?
o0o
Trong giấc mơ của nó:
Nó mơ thấy mình lọt vào một nơi xanh mát. Có ánh nắng chói chang của mùa hạ, có tiếng chim hót và tiếng xì xào của lá cây. Nơi này đẹp quá! Một nơi nó từng ao ước muốn đến cùng hắn. Rồi bất chợt nó nhìn thấy một cặp tình nhân đang nắm tay nhau. Hiếu kì nó chạy lại xem.
A, là hắn và nó... A a... nó không còn tin vào mắt mình nữa. Hắn và nó sao lại ở đây? Còn tay trong tay nữa chứ!
Nó càng ngày càng tò mò, tiến lại gần hơn. Đúng thật là hắn và nó, không thể sai vào đâu được cả. Nó tiền lại trước mặt họ, nó quơ tay múa chân. Song họ chẳng thấy gì cả. Họ đi xuyên qua nó. Nó đủ thông minh để nhận ra họ không thấy nó, chỉ có nó thấy họ.
Vài phút sau, có một cậu nhóc từ trong nhà chạy ra. Là một cậu nhóc rất xinh, xinh như thiên thần ý. Cậu nhóc lóc chóc chạy ra và tiến lại gần nó. Nó trong giấc mơ bồng cậu bé lên, hôn hít rồi dùng má mình cọ vào má cậu bé. Còn hắn thì nhìn hai người họ trìu mến. Sau đó họ nói gì đó nó không nghe được. Nó đành tiến lại gần hơn nữa, nó nghe:
- Bà xã này, hôm nay anh thấy trong người sao sao ý!
- Anh bị gì à? Có ai làm gì anh sao? Hay anh bệnh?
- Không, anh chỉ cảm nhận ngoài gia đình ta ra còn có ai đó đang theo dõi chúng ta thôi!
- Anh hâm đúng không? Ai mà lại đến chỗ này chứ! Chỗ này là độc quyền của chúng ta mà.
Rồi họ nắm tay nhau, hiếp mặt lại cười. Đột nhiên cậu bé kia lên tiếng:
- Mama ơi, con muốn uống nước.
- Ừ được rồi, con ở đây với papa để mama vào nhà lấy nước cho nhé!
Nghe được chữ mama, papa lòng nó tự dưng dâng lên một cảm giác khó tả. Đây là con của nó và hắn, hà... vài giọt nước mắt lại rơi. Người ta vẫn bảo:"Vui không nhất thiết là cười, buồn không nhất thiết phải khóc". Bây giờ thì nó là người thấm thía nhất.
Lòng nó chợt ấm lạ thường....
post tiếp đi bạn ơi, đang hay mà:)