tiếp nha ban...nhanh nhanh lên truyện này hay lém:D 1 đoạn thật dài đi:D plz!!!!!:D
Printable View
tiếp nha ban...nhanh nhanh lên truyện này hay lém:D 1 đoạn thật dài đi:D plz!!!!!:D
hay quá truyện hay quá k biết sau này Thục Uyên với Nguyên có thành đôi không nhỉ
không biết đâu truyện nữa đi bạn ơi
Lan Hương xuôi xị:
– Đi thì đi, làm gì mà mày kể dữ vậy?
Thục còn dặn dò:
– Tí hồi về nhớ hứng nước nha. Cô thông báo cúp nước hai ngày mới có lại đó.
Lan Hương nhăn mặt:
– Sao lại là tao nữa?
– Chứ còn ai nữa! Hai ngày nay đổi ca, mày lại bận học nên tao với nhỏ Uyên vừa soạn đề cương vừa tổng vệ sinh nhà cửa kiêm luôn việc chợ búa cơm nước. Mày chỉ việc hưởng thụ thôi, giờ có tí việc đã kêu ca rồi.
Tao có muốn vậy đâu, tại thời thế nên thế thời phải thế chứ.
Thục quay đi:
– Vậy thì làm đi, phàn nàn cái gì?
Lan Hương đành cầm cái đĩa vi tính ra ngoài. Lan Hương đi rồi Thục Uyên cũng nai nịt gọn gàng Thục trố mắt:
– Tối rồi, mày còn đi đâu nữa?
– Tao có hẹn đánh bóng với Phú Khang nó sắp đến đón tao rồi.
– Vậy chừng nào mày về?
Uyên nhìn đồng hồ rồi nói:
– Đánh bóng xong còn đi ăn nên chắc là tao về trễ. Có gì mày với nhỏ Hương ngủ trước tao có chìa khóa mà.
Mày không học bài sao mà về trễ?
Thục Uyên cột dây giày vừa nói:
– Mấy ngày nay tao soạn đề cương, nên tao cũng dung nạp được một ít, mày đừng lo.
– Vậy thì đi chơi vui vẻ nhé.
Thục Uyên mỉm cười chụp lấy chìa khóa từ tay Thục thảy tới. Cô đi nhanh ra cổng.
Phú Khang ngồi trên xe đón Thục Uyên với nụ cười hết cỡ:
– Giờ muốn gặp chị lúc nào cũng được, thoải mái ghê.
Thục Uyên cũng cười:
– Ừ, nói với tụi nó xong, ta cũng thấy nhẹ cả người không còn cảm giác phập phồng nữa.
Phú Khang hỏi:
– Giờ chị thích đi đâu?
– Dĩ nhiên là đi đánh bóng chứ đi đâu. Lâu lắm ta không cầm đến vợt tennis.
– Vậy giờ mình đi đánh bóng xong ăn một chút gì đó rồi hãy về.
Thục Uyên gật đầu, Phú Khang cho xe chạy đến sân tennis. Mới đánh được vài quả thì Thục Uyên buông vợt khuỵu xuống. Phú Khang hết hoảng vụt chạy đến:
– Chị làm sao vậy?
Thục Uyên nhăn mặt vì đau:
– Hình như chân bị bong gân thì phải.
Phú Khang khẩn trương:
– Chị cởi giầy ra coi!
Thục Uyên mỡ dây giầy cởi giầy ra bàn chân trắng hồng của cô đã đỏ ửng và sưng vù lên. Phú Khang nâng nhẹ chân Thục Uyên lên xem rồi nói:
– Đúng là bị bong gân rồi. Chị ngồi yên nha.
Vừa nói, Phú Khang vừa nắm chân Thục Uyên kéo mạnh, đau quá Thục Uyên la lên.
Phú Khang cười hì hì:
– Xong rồi, con nhà võ mà chịu đau dở quá.
Thục Uyên đứng lên đúng là đỡ đau hơn mặc dù vẫn còn nhoi nhói. Cô nói:
– Giờ về thôi, chân cẳng thế này mà còn đánh đấm gì nữa.
Phú Khang đỡ ngang người Thục Uyên dìu cô đi:
– Chị vịn vào em đi, bớt cử động một chút cho đỡ sưng về nhà bóp dầu là khỏi thôi:
Hai người ra đến xe, nhưng chưa kịp lên xe thì một giọng đứa con gái cất lên the thé:
– Phú Khang! Anh giỏi lắm, từ chối đi chơi với tôi để bám theo con nhỏ này.
Anh là đồ dối trá, đồ sở khanh, đồ bắt cá hai tay.
Thục Uyên kêu trời trong bụng. Vụ gì đây trời! Sao chưa thấy người mà nghe chửi điếc cả con ráy thế này.
Thục Uyên quay người lại:
– Hình như cô hiểu lầm rồi, tôi với Phú Khang là.
Không để Thục Uyên nói hết câu, cô gái kia xỉa xói:
– Là tình nhân chứ gì? Trông mặt mũi cô cũng không đến nỗi nào không lẽ không tự kiếm nổi cho mình một anh “bồ” hay sao mà phải đi giật của người khác. Hay cô thấy anh ấy giàu có nên nhào vô cố chịu đấm ăn xôi hả?
Thục Uyên nóng cả mặt chưa hết phản ứng thế nào thì những người trong bãi xe đang nhìn họ với đôi mắt hiếu kỳ, thì Phú Khang quát to:
– Kiều Diễm! Cô mau rút lại những lời nói vừa rồi và xin lỗi cô ấy mau!
– Xin lỗi nè!
Cùng lời nói là một cái tát nẩy lửa giáng vào mặt Thục Uyên làm cô ngã chúi vào thành xe. Phú Khang sau phút bất ngờ, anh giơ tay lên nhưng rất nhanh Thục Uyên khóa chặt tay anh trước khi anh kịp tát vào mặt Kiều Diễm. Mắt Phú Khang đỏ ngầu nhìn Kiều Diễm khiến cô lạnh cả người, anh nói giọng lạnh tanh:
– Cô cút đi, trước khi tôi không còn kềm chế được!
Thấy mọi người đứng nhìn Kiều Diễm, không những không di ra mà còn la lớn hơn:
– Anh là một tên đàn ông hèn hạ bỉ ổi ...
“Bốp” một cái tát giáng thẳng vào mặt Kiều Diễm. Cô quắt mắt nhìn Phú Khang giọng căm hờn:
– Anh dám đánh tôi à?
Phú Khang lạnh lùng nhìn Kiều Diễm:
– Một cái tát xem ra còn quá nhẹ. Cô nhìn lại mình mà xem, là một cô giáo tương lai mà cô cư xử như một người vô học, cô biết người cô vừa nhục mạ đánh đập là không? Xin thưa với cô, đây là chị của tôi đấy. Ngay cả cha mẹ tôi còn chưa bao giờ nặng nhẹ chị ấy dù chỉ một câu. Còn cô, cô tưởng mình là ai hả?
Sau phút ngỡ ngàng, Kiều Diễm lúng túng:
– Em xin lỗi ... em ...
Phú Khang phẩy tay:
– Tốt hơn hết là cô đi đi, tôi không muốn nghe gì nữa cả. Dù sao tôi cũng cảm ơn trời đã xui khiến cho buổi hôm nay, nhờ nó tôi mới nhìn rõ con người của cô.
– Anh Khang nghe em nói ...
– Cô đi đi và tôi không muốn nghe gì nữa cả.
Phú Khang quay đi. Kiều Diễm bặm môi nhìn theo rồi quay người bỏ đi.
Thục Uyên ái ngại nhìn theo rồi bảo Phú Khang:
– Em đuổi theo cô ấy đi, con gái lúc giận thì như thế, chỉ cần em nhỏ nhẹ một chút thì mọi chuyện sẽ êm xui thôi mà.
Phú Khang mở cửa xe leo lên:
– Cô ta không đáng để em phải làm như thế.
Thục Uyên nhìn Phú Khang bất lực:
– Phú Khang ...
– Chị đừng có nhìn em như thế! Có lẽ tình cảm em dành cho cô ấy chưa đến mức sâu đậm nên em không thấy bứt rứt. Với em, gia đình rất quan trọng, người yêu của em phải biết tôn trọng những người thân của em. Thái độ của cô ấy, em không thể chấp nhận được .
Thục Uyên nhăn mặt:
– Em hãy nhìn sự việc thoáng hơn một chút đi, chỉ vì hiểu lầm thôi. Người ta nói có yêu thì mới có ghen, em không vì thế mà thông cảm cho cô ấy được sao.
– Nhưng ghen tuông một cách hồ đồ mù quáng như thế thì em không thể chấp nhận được, nhất là với cô ấy, sắp là cô giáo mà nhân cách tầm thường quá.
Thôi, chị xe đi em đưa về xoa dầu cho cái chân đỡ đau nếu không mai làm sao đi học.
Thục Uyên đành bất lực, cô đã cứng đầu nhưng hắn còn cứng đầu hơn cô.
Thục Uyên ngồi tựa đầu vào thành ghế ngẫm nghĩ. Phú Khang có chia tay hẳn với Kiều Diểm cũng tốt. Ngay từ đầu, Thục Uyên đã không mấy thiện cẩm với cô gái này, mẫu người kiêu kỳ hợm hĩnh như thế không hợp với gia tộc nhà cô.
Nhưng tôn trọng sự lựa chọn của Phú Khang, cô không có ý kiến. Vì thực ra tuy chị nhưng thực tế cô vẫn nhỏ tuổi hơn anh mà. Giờ hai người hục hặc nhau mà nguyên nhân chính là cô, Thục Uyên không biết mình phải làm gì. .... Phú Khang dừng xe hỏi nhỏ:
– Chị đang nghĩ gì vậy?
Thục Uyên thở ra:
– Không nghĩ gì cả!
Rồi cô mở cửa xe bước xuống, nói tiếp:
– Nếu được, ngay bây giờ em hãy tìm cô ấy mà làm lành.
Phú Khang nhăn mặt:
– Chị lại thế nữa! Em không muốn nghe chuyện này nữa đâu đấy.
Anh theo đỡ Thục Uyên vào nhà. Hiền Thục còn thức nên chạy ra mở cổng cho Thục Uyên. Trông thấy Thục Uyên đi cà nhắc, cô lo lắng hỏi:
– Chân mày sao vậy?
– Tao bị bong gân ...
Phú Khang đỡ Thục Uyên, nói:
– Thục lấy cho tôi mượn chai dầu.
Thục lật đật chạy vào lấy chai dầu đem ra, Phú Khang cầm lấy đổ lên chân Thục Uyên xoa nhẹ. Thục Uyên giành lấy chai dầu:
– Ta bị thương ở chân, nhưng tay vẫn còn lành lặn, ta tự làm được.
– Vậy em về nha.
– Về đi - Cô quay qua Thục nói với Thục - Mi ra đóng cửa giùm ta?
Thục đi theo Phú Khang ra đóng cổng. Đến cổng, Phú Khang nói với Thục:
– Nếu sáng mai chỉ Uyên đi không được thì Thục gọi điện thoại báo cho tôi hay nha.
Thục nhìn thẳng vào mặt Khang, nói:
– Anh yên tâm, bọn tôi thừa sức lo cho Thục Uyên.
Nhìn ánh mắt trong veo của Thục, Phú Khang bất chợt quay đi. Thật ra, anh biết chân của Thục Uyên chỉ cần xoa dầu là sáng mai có thể đi lại được. Mà nếu có đau quá đi không được, Thục Uyên cũng không đời nào gọi điện cho anh.
Chỉ vì không hiểu sao anh thích nghe giọng nói của Thục. Bản thân anh cũng không hiểu mình muốn gì nữa,hễ một tuần không được gặp Thục là anh thấy bứt rứt không yên.
Phú Khang lắc mạnh đầu. Mình sao thế nhỉ?
Thảy cái khăn lông cho Thục Uyên lau mồ hôi, Phú Khang hỏi:
– Giờ chị về nhà không?
Thục Uyên lắc đầu:
– Đế lúc khác đi. Giờ ta về nhà trọ tắm rửa. Ta có hẹn với tụi nó tối nay đi ăn kem.
Phú Khang sáng mắt:
– Cho em tháp tùng với?
Thục Uyên phẩy tay:
– Chỗ đàn bà con gái nói chuyện, mi theo làm chi?
Phú Khang đành ngậm tăm, song anh nói:
– Mẹ em nói hôm nào chị dẫn các bạn chị về nhà chơi, nhớ báo trước để mẹ làm tiệc đãi các chị.
Thục Uyên gật đầu:
– Ừ, hôm nào ta sẽ về. Giờ phải về thôi kẻo tụi nó đợi.
Phú Khang đứng lên đi về phía xe, Thục Uyên đi theo. Về đến nhà mở cửa xe cho Thụ Uyên, Phú Khang chong mắt nhìn vào nhà mong nhìn thấy bóng dáng của Hiền Thục. Nhưng anh hoàn toàn thất vọng, người mở cửa cho Uyên là Lan Hương chứ không phải là Hiền Thục. Anh đành lên xe và cho xe lao vút đi.
Vào đến nhà, Thục Uyên vọt nhanh vào phòng tắm mở vòi nước. Nhưng hỡi ơi, vòi nước khô ran không có một giọt nước. Thục Uyên la lên:
– Thế này là thế nào?
Hiền Thục nhún vai:
– Biết chết liền! Rõ ràng thông báo là hôm nay có nước mà, sao giờ sắp hết ngày mà chẳng có giọt nước nào cả.
– Rồi lấy nước đâu mà tao tắm bây giờ?
Hiền Thục nói tỉnh:
– Thì mày chịu khó ở dơ một chút. Chứ còn mỗi một xô nước để mai rửa mặt đánh răng, giờ mày tắm thì mai mang cái mặt mèo đến giảng đường à?
Thục Uyên la làng:
– Bình thường ở dơ còn chịu được, chứ tao mới đánh bóngvề mồ hôi mồ kê nhễ nhại mày bảo tao phải ở dơ thì làm sao chịu nổi. Lan Hương bước vào nói tiếp:
– Ở bẩn sống lâu, mày kêu ca cái gì?
Thục Uyên lườm bạn:
– Chỉ có mày mới quan niệm thế thôi.
Nói xong, cô bước lại bàn nhắc điện thoại lên:
– Đứa nào giữ số điện thoại công ty cấp nước cho tao mượn đi.
Hiền Thục ngạc nhiên:
– Mày hỏi chi vậy?
Thục Uyên hăm he:
– Cho một trận chứ chi.
Hiền Thục chìa mảnh giấy cho Thục Uyên:
– Đó, có giỏi thì mày “cho” họ “một trận” đi, chứ tao không có gan.
Thục Uyên giằng mạnh giấy:
– Mày nhát thì để tao làm cho!
Nói rồi, Thục Uyên hùng hổ ấn số. Trong cơn nóng giận, cô đã phạm sai lầm không thể cứu vãn.
Đưa khách tham quan một vòng công ty, Vũ Nguyên đưa khách về văn phòng để bàn về việc ký kết hợp đồng đang thảo luận thì máy diện thoại nội bộ sáng lên. Vũ Nguyên nhìn vị khách lịch sự:
– Xin lỗi ...
Người khách nhã nhặn:
– Anh cứ tự nhiên.
Vũ Nguyên bước lại máy điện thoại:
– Chuyện gì vậy cô Hoa?
– Thưa ông, có khách cần gặp ông.
Vũ Nguyên thở nhẹ:
– Cô nối máy vào cho tôi đi.
Cô thư ký nối máy, Vũ Nguyên chỉ vừa nói “phòng giám đốc nghe” tức thì anh muốn điếc cả con ráy khi bên kia có tiếng hét lanh lảnh của một cô gái:
– Này, các người làm ăn vậy hả? Nói hai ngày là cấp nước cho người ta xài, vậy mà đã hết ngày thứ ba vẫn chưa có giọt nước nào. Thế mà tiễn nước hàng tháng thu không thiếu một xu. Các người cứ liệu đấy, tiền nước tháng này đừng hòng tôi trả một xu.
Một tiếng “cạch” khô khan vang lên, cô gái đã cúp máy mà không cho Vũ Nguyên kịp giải thích một lời nào. Anh cứ đứng trân người nhìn cái điện thoại như nhìn quái vật mà quên mất vị khách trong phòng cũng đang nhìn anh như nhìn vật thể lạ. Hồi lâu, vị khách khẽ hắn giọng, Vũ Nguyên giật mình quay lại.
Anh giả lả:
– Xin lỗi, ta bàn tiếp nhé.
Vị khách mỉm cười nhã nhặn:
– Xin lỗi, có lẽ tôi cần suy nghĩ thêm trước khi ký vào bản hợp đồng này.
Anh có thể cho tôi thêm một tuần nữa không?
Vũ Nguyên ngả người ra khoanh tay trước bụng hỏi:
– Có phải vì cú điện thoại lúc nãy, làm ông e dè không? ...
Không đợi vị khách trả lời anh nói luôn.
– Cú điện thoại lúc nãy có lẽ người ta gọi nhầm số. Ông thấy đó, công ty của tôi không kinh doanh mặt hàng nào là “nước” cả. Nếu ông cần phải suy nghĩ thì cứ tự nhiên, công ty tôi lúc nào cũng rộng rãi chào đón ông quay lại bất kỳ lúc nào.
Vị khách đứng lên từ giã Vũ Nguyên. Tiễn vị khách một đoạn xong, anh quay lại chỗ cô thư ký:
– Cô Hoa, tất cả các cuộc điện thoại đàm trong máy nội bộ phòng tôi đều cô được ghi âm hết phải không?
Cô thư ký giật mình:
– Dạ vâng! Từ trước đến giờ vẫn vậy mà. Bộ có gì không ổn sao thưa giám đốc?
– Không! Hết giờ làm việc, cô đem cuộn băng đó vào phòng cho tôi, luôn cả số điện thoại của cuộc gọi đến mới nhất.
– Có phải số của “kháchhàng” vừa gọi cách đây năm phút?
Vũ Nguyên gật đầu:
– Đúng vậy. Cô nhớ tra luôn địa chỉ của số điện thoại mà “khách hàng” vừa rồi gọi đến luôn nhé.
– Vâng. Còn gì nữa không thưa giám đốc – Chỉ bấy nhiêu thôi. Cô tiếp tục côngviệc của mình đi.
Vũ Nguyên vào phòng làm việc ngả người vào ghế thở ra. Thế là anh mất cơ hội ngồi lên chiếc ghế quen thuộc của mình rồi. Mẹ anh một người rất sắt đá.
Anh đã không ngồi lên được chiếc ghế quen thuộc của mình thì đừng mong gì được thừa kế cả công ty đồ sộ thế này trừ phi anh cưới được ... vợ. Nhưng chuyện này với anh còn khó hơn việc cố gắng ngồi vào chiếc ghế bọc nhung kia nhiều, vì cô gái nào anh đưa về đều không lọt nổi qua vòng sơ khảo thì mơ gì đến việc lọt vào vòng chung kết. Ừ, mà nhắc đến con gái mới nhớ, chẳng phải anh vừa bị con gái làm cho cơ hội tuột khỏi tầm tay đó sao. Giờ nghĩ lại mới thấy máu nóng trào dâng. Chẳng biết người ở phương nào mà xớn xác hồ đồ đến thế, còn giọng nói thì chua hơn cả giắm nuôi, đến tận bây giờ mà màng nhĩ của anh nó vẫn còn rung lên bằn bạt. Được lắm, món nợ này nhất địch anh phải đòi lại cả vốn lẫn lời.
Đang tắm thì nghe từng hồi chuông dồn đập vang lên, Thục Uyên định mặc kệ nhưng sực nhớ hôm nay hai nhỏ bạn cô nó đi học từ sớm rồi, giờ chỉ còn mình cô ở nhà. Thục Uyên đành mặc vội quần áo vớ lấy cái khăn lông phủ lên cái đầu còn ướt nước, cô chạy ra mở cổng. Thục Uyên khựng người:
– Xin lỗi ông là ai?
Vũ Nguyên đưa tay dụi mặt hai ba cái. Sao lại thế nhỉ, đây là nhà má mình mà! Liệu cô Hoa thư ký có nhầm lẫn gì chăng, Thôi kệ, cứ liều xem sao, nghĩ vậy, anh hắng giọng:
– Cô là chủ nhà này?
Thục Uyên đáp:
– Phải mà không phải.
Vũ Nguyên nhăn tí đôi lông mày.
– Phải thì phải, còn không thì thôi, chứ cái gì mà “phải mà không phảI”. Tôi hỏI vì công việc chớ có rảnh để hỏi chơi đâu.
Thục Uyên cũng đáp tỉnh bơ:
– Tôi cũng trả lời thiệt chứ có rảnh đâu mà đi đùa với ông.
Nhìn vẻ mặt của vũ Nguyên tối sầm lại Thục Uyên mới chịu bổ sung thêm:
– Nhà này không phải là nhà của tôi, mà là nhà tôi thuê. Vì thế tôi vừa là chủ vừa là không phải chủ.
Vũ Nguyên nheo mắt:
– Vậy hiện giờ cô là chủ nhà chứ gì.
– Đúng là vậy.
Vũ Nguyên chỉ tay vào trong:
– Vậy tôi có thể vào nhà được không, đứng nói chuyện thế này hình như không tiện lắm.
Thục Uyên đành miễn cuỡng:
– À vâng, mời ông vào!
Vào đến nhà, Vũ Nguyên nhìn bao quát khắp nơi. Nhà có bàn tay phụ nữ có khác, gọn gàng ngăn nắp hẳn ra, chẳng bù với lúc nó còn là “tổng hành dinh”.
của anh.
Anh nhìn Thục Uyên nói:
– Cô không thể mời khách một ly nước à?
Thục Uyên tròn xoe đôi mắt phượng. Trời ơi! Ở đâu có vị khách trời gầm vầy nè trời.
Thục Uyên vất cái khăn lên thành ghế, hất ngược mái tóc ra sau, cô đặt bình nước lọc lên bàn, nói:
– Mời ông. Mà ông tìm tôi cô việc gì?
Bây giờ Vũ Nguyên mới nhìn rõ mặt Thục Uyên. Anh sững sờ. Cô đẹp quá, vầng tráng cao thanh tú, đôi mắt đen tròn sáng long lanh như hai vì sao trong đêm, làn da trắng mịn màng nhìn rõ cả lớp lông tơ trên mặt. Đôi môi mọng hồng đầy cám dỗ. Anh sẽ còn ngắm mãi nếu cô gái không cất giọng đầy nghiêm nghị:
– Không phải ông có việc muốn nói sao?
Vũ Nguyên giật mình. Mất phong độ quá! Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ mất phong độ như hôm nay cả. Phải lấy lại phong độ mới được. Nghĩ vậy, anh thản nhiên rót một mình một ly nước, thong thả uống từng ngụm nhỏ trước đôi mắt phượng bắt đầu nhíu lại vì bực mình. Đặt ly xuống bàn, anh điềm đạm:
– Cách đây hai ngày vào lúc mười lăm giờ ba phút bốn mươi lăm giây, chủ nhân của máy điện thoại nhà này đã gọi một cuộc gọi đến số điện thoại 8530. .... Thục Uyên ngắt lời:
– Tóm lại, ông đến đây vì việc gì, tốt hơn là nói thẳng ra. Tôi không có nhiều thời gian cho ông đâu. Với tôi thì giờ là vàng bạc, tôi không muốn bỏ phí một giây nào đâu.
– Vậy thì thưa quý cô, cuộc điện thoại tai hại ấy đã làm công ty tôi thiệt hại rất nặng nề.
Thục Uyên hừ mũi:
– Tôi nào có biết công ty của mấy người là công ty gì và chắc gì cuộc gọi đó do máy nhà này thực hiện.
Vũ Nguyên đặt mấy tờ giấy lên bàn nói:
– Vậy thì đây mời quý cô xem qua xem có đúng không nhé?
Thục Uyên xem qua quả đúng là như vậy. Nhưng cô không hiểu vì sao hắn lại có được thứ này. Ngay cả cô còn chưa nhận được giấy báo của bưu điện kia mà. Những diễn biến trên gương mặt Thục Uyên đều không qua khỏi cặp mắt củaVũ Nguyên. Anh đặt một chiếc máy nhỏ xíu lên bàn và ấn nút:
– Nếu quý cô còn nghi ngờ thì xin mời quý cô nghe tiếp nhé!
Tiếng máy rè rè một lúc rồi giọng Thục Uyên vang lên rõ mồn một:
“Này các người làm ăn vậy hả? Nói hai ngày là cấp nước cho ngườI ta xài vậy mà đã hết ngày thứ ba mà vẫn chưa có giọt nước nào. Thế mà tiền nước hàng tháng thu không thiếu một xu. Các người cứ liệu đấy, tiền nước tháng này đừng hòng tôi trả một xu ...”.
Vũ Nguyên thò tay tắt máy. Trước sự thật hiển nhiên và bằng chứng cụ thể, Thục Uyên không thể mở miệng chối cãi được. Cô nhìn thẳng vào mặt Vũ Nguyên:
– Tóm lại, giờ ông muốn làm gì?
Vũ Nguyên thản nhiên đáp:
– Muốn biết rõ họ tên và nghề nghiệp của cô.
Nhìn ánh mắt của Thục Uyên, Vũ Nguyên xua tay:
– Ấy ấy, đừng nhìn tôi với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống như thế! Đành rằng tôi rất thông cảm với sự nhầm lẫn của cô, nhưng tôi không thể bỏ qua vì sự nhầm lẫn của cô làm cho công ty tôi thiệt hại rất nhiều.
Thục Uyên ngắt lời:
– Nói thẳng ra là ông muốn bồi thường chứ gì. Bao nhiêu?
Vũ Nguyên xua tay:
– Tôi chưa muốn bồi thường bây giờ.
– Thế bao giờ thì ông mới cần bồi thuờng?
– Tôi cần có thời gian để kiểm tra lại mức độ thiệt hại rồi mới đưa ra mức đền bù thỏa đáng được.
Thục Uyên hầm hè:
– Vậy giờ ông cần gì?
Đáp lại thái độ hầm hè của Thục Uyên, Vũ Nguyên vẫn thản nhiên đáp:
– Tôi cần biết rõ họ tên nghề nghiệp của cô Thục Uyên đành nói:
– Thục Uyên là tên tôi.
Vũ Nguyên nhướng mắt:
– Quý cô vui lòng cho tôi biết rõ họ tên.
Thục Uyên cộc cằn đáp:
– Tôn Nữ Thục Uyên.
Vũ Nguyên nhịp nhịp cây viết hỏi tiếp:
– Còn tuổi?
– Mười chín.
– Nghề nghiệp.
– Sinh viên.
– Trường đang theo học?
– Đại học Kinh tế.
Vũ Nguyên hí hoáy ghi chép mà cố giấu nụ cười. Vậy là anh có được những thông tin về người đẹp mà anh cần. Công nhận cô bé này dễ “bắt nạt” ghê.
Ghi xong, anh nói:
– Vài ngày nữa sau khi thống kê xong, tôi sẽ tìm cô để đền bù thỏa đáng về mức độ thiệt hại.
Thục Uyên hất mặt:
– Vài ngày là mấy ngày, ông làm ơn ấn định cho rõ ràng. Tôi không có nhiều thời gian rảnh rỗi để ông muốn đến lúc nào thì đến.
– Ồ, vâng, tôi quên mất cô là sinh viên.
– Vậy ba ngày nữa tôi đến được không?
Thục Uyên ngầu mặt:
– Ba ngày thì ba ngày. Giờ thì ông mau “biến” đi giùm tôi.
Hai tay thọc túi quần,Vũ Nguyên lững thững bước đi và nói:
– Đó là câu nói dùng để tiễn khách hay nhất của một người làm kinh tế trong tương lai à?
Thục Uyên đóng sầm cổng lại, làu bàu:
– Ông thử tìm xem có ai đón chủ nợ đến nhà bằng thái độ vuivẻ vừa mới trúng số không?
Vũ Nguyên tủm tỉm cười và mắt anh chợt sáng lên, không ai đoán được anh đang nghĩ gì. Chỉ thấy anh huýt sáo một điệu nhạc thật vui trước khi lên xe nổ máy chạy đi.
Chương 8
Thành Nam la to khi Vũ Nguyên vừa dứt lời:
– Mày nói cái gì, nói lại tao nghe!
Vũ Nguyên nhăn mặt:
– Mày nghe rõ cả mà, bảo tao nói lại làm gì?
Thành Nam lau mồ hôi trán:
– Tao khuyên mày nên nghĩ cho kỹ. Nếu hai “lão thái thái” nhà này mà biết được sự thật thì mày chỉ có nước ra đường mà ở:
– Tao nghĩ kỹ lắm rồi, là bạn bè tao nói cho mày nghe để mày khỏi bất ngờ.
– Nhưng mấy lần trước mày cũng dẫn các nàng về ra mắt, rốt cuộc có được gì đâu.
– Lần này thì tao tin chắc sẽ thành công.
Thành Nam nhìn bạn lom lom:
– Dựa vào đâu mà mày khẳng định thế?
Vũ Nguyên búng tàn thuốc ra xa nói:
– Nhưng lần trước là mấy em tao cặp cho vui đem về để mong qua ải. Nhưng lần này thì khác, nàng tao đem về lần này bảo đảm hội tụ đủ tiêu chuẩn mà hai “lão thái thái” đã đề ra.
– Vậy mày nói xem nàng của mày đang làm việc ở đâu bao nhiêu tuổi, mà mày dám chắc như thế.
Vũ Nguyên mơ màng:
– Phải gọi là cô bé thì đúng hơn, vì cô ấy là sinh viên năm thứ nhất Đại học Kinh tế.
Thành Nam càng quan tâm hơn:
– Tao cũng dạy ở đó. Mày thử nói xem, cô bé đó tên gì liệu tao có biết hay không?
Vũ Nguyên cười cười:
– Mày sợ tao cua nhằm cô bé của mày hả?
Thành Nam nghiêm mặt:
– Tao không đùa! Mày nói đi, vì sinh viên năm nhất đều do tao dạy.
Vũ Nguyên miễn cưỡng:
– Thôi được, cô bé tên là Tôn Nũ Thục Uyên.
Thành Nam giật mình suýt nữa thì lọt luôn xuống ghế:
– Cái gì? Mày thật hay đùa vậy?
– Mày trông mặt bộ giống đang nói đùa lắm à. Bộ cô bé là người mày đang để ý hả.
– Không! Nhưng tao biết cô bé đó. Cô bé ấy học rất giỏi đấy, đậu vào loại thủ khoa số điểm tuyệt đối. Thông minh, nhanh nhẹn rất có cá tính. Nhưng làm sao mà mày quen được cô bé hay thế?
Lỡ nói rồi nên Vũ Nguyên đành nói thật. Nghe xong, Thành Nam trợn tròn mắt nhìn Vũ Nguyên như nhìn quái vật. Rồi anh la lên:
– Mày có lương tâm không hả thằng kia, chuyện như vậy mà mày cũng đám làm.
Vũ Nguyên không nhìn Thành Nam, đáp:
– Tao yêu cô bé đó. Đây cũng là dịp tao gần gũi và chinh phục trái tim cô bé.
– Yêu? Thật nực cười, mày “yêu” bao nhiêu lần rồi có lần nào mà mày nghiêm túc nghĩ đến hôn nhân chưa, hay mày chỉ yêu cho vui?
– Nhưng lần này thì khác.
Thành Nam nóng nảy ngắt ngang:
– Tao không cần biết khác cái gì, nếu mày làm cô bé đó tổn thương thì tình bạn giữa tao và mày mười mấy năm coi như chấm dứt.
Nói xong, Thành Nam đùng đùng rời khỏi quán.
Chuông reo hết tiết học bọn Uyên, Thục chưa kịp ra khỏi lớp thì trên loa của trường vang lên tiếng thầy chủ nhiệm khoa nghe rõ mồn một:
– Mời em Tôn Nữ Thục Uyên lớp KT1, mã số A001 xuống văn phòng có người cần gặp.
Thục Uyên nhăn tít đôi lông mày. Ai mà đòi gặp cô lúc này nhỉ? Tuy vậy, cô cũng đứng lên rời chỗ ngồi. Lan Hương và Hiền Thục nhìn Thục Uyên đầy lo lắng:
– Có cần tụi tao đi cùng mày không?
Thục Uyên cười nhẹ:
– Không cần đâu, nếu hết giờ tao không quay lại, tụi bây đem cặp về giùm tao nha.
Hiền Thục băn khoăn:
– Nhưng có chuyện gì vậy?
– Giờ tao đi mới biết được chứ. Nhưng tụi bây yên tâm đi, không việc gì đâu mà, đừng lo.
Thục Uyên đi nhanh xuống văn phòng. Cô tự hỏi có chuyện gì thế nhỉ, hay nội bệnh. Vô lý, tối qua mình còn trò chuyện với nội qua điện thoại đây mà.
Nếu có chuyện gì thì ba mẹ có thể gọi di động cho mình mà. Mãi nghĩ miên man mà cô đến văn phòng lúc nào không hay. Đột nhiên, Thục Uyên thấy hồi hộp khi đứng trước cửa. Thu hết can đảm, cô đấy cửa bước vào.
Thầy chủ nhiệm khoa vui vẻ:
– Đến rồi hả em! Có anh trai của em cần gặp có chuyện gấp kìa.
Đôi mắt Thục Uyên mỡ hết cỡ:
“Anh trai”, cô định lên tiếng đính chính thì người được gọi là “anh trai” quay lại. Thục Uyên càng kinh ngạc hơn. Trong khi Thục Uyên chưa kịp phản ứng thì “anh trai” quay qua thầy chủ nhiệm nói hết sức lễ phép:
– Dạ thưa thầy, hôm nay nhà em có chút chuyện, thầy có thể cho phép “em gái” em nghỉ một buổi được không thầy?
Thầy chủ nhiệm khoa vui vẻ:
– Được chứ! Em cần về lớp lấy sách vở không Uyên?
– Dạ không.Hết giờ bạn em sẽ mang về giùm em.
– Vậy thì hai anh em đi đi, kẻo trễ.
Thục Uyên đành chào thầy rồi bước ra nhìnVũ Nguyên. Thục Uyên rít lên nho nhỏ:
– Ông định giở trò gì đây hả?
Vũ Nguyên tưng tửng:
– Đòi nợ chứ làm gì.
Thục Uyên hăm he:
– Bộ hết giờ ông đòi nợ rồi hay sao lại nhè ngay lúc tôi đang học mà đòi, lại còn dám mạo nhận là anh trai tôi nữa.
Vũ Nguyên thản nhiên:
– Thì hôm nọ tôi chẳng nói ba ngày tôi quay lại còn gì.
Thục Uyên gằn giọng:
– Tại sao ông không đến nhà mà lại đến trường hả?
– Dạ thưa quý cô, tôi có đến nhà, nhưng cửa đóng then cài nào có thấy ai.
Ông không thể chờ đến lúc khác được sao?
Vũ Nguyên thản nhiên:
– Đó là cô dạy tôi đấy chứ! Thời giờ là vàng bạc, vì thế ta không nên bỏ phí.
Thục Uyên tức nghẹn giọng. Cô rủa thầm giá mà có động đất, sóng thần cuốn trôi cái gã đáng ghét này đi thì tốt biết mấy. Thục Uyên cùng hắn bước vào một quán cà phê khá lịch sự bên kia đường. Vừa ngồi xuống ghế, cô hỏi:
– Rốt cuộc thì ông muốn tôi bồi thường bao nhiêu đây? Nói mau, tôi không có thời gian!
Trái với vẻ nóng nảy của Thục Uyên, Vũ Nguyên vẫn từ tốn hỏi:
– Cô uống gì để tôi gọi.
Thục Uyên liếc mắt:
– Cám ơn hảo ý của ông, cho tôi xin ly nước lọc là được rồi. Và làm ơn đi thẳng vào vấn đề đi!
Đợi người phục vụ mang nước tới, Vũ Nguyên bưng tách cà phê nhấp một ngụm nhỏ rồi mới nói:
– Sau khi thống kê thiệt hại mà cô gây ra cho công ty tôi là một tỷ đồng.
Thục Uyên giật mình:
– Cái gì? Bao nhiêu?
Vũ Nguyên đáp chắc nịch:
– Một tỉ đồng.
Sau phút bất ngờ, Thục Uyên cười nhạt:
– Một cú điện thoại gọi nhầm thiệt hại một tỉ, chuyện thật nực cười.
– Xin thưa với quý cô là công ty chúng tôi làm ăn với qui mô lớn, có chi nhánh Bắc vào Nam, một lần ký hợp đồng có giá trị vài tỉ là chuyện bình thường. Hôm đó chỉ vì cú điện thoại hồ đồ của cô mà khách hàng lầm tưởng công ty tôi làm ăn chả ra gì nên hủy hợp đồng. Giờ cô phải bồi thường là hợp lý quá rồi còn gì.
Thục Uyên hỏi tiếp:
– Vậy chừng nào ông lấy tiền?
– Ba ngày nữa! Được không?
Thục Uyên nhảy nhổm:
– Cái gì! Ba ngày? Ông đùa chắc?
– Trông mặt tôi giống người đang đùa lắm à?
Thục Uyên la lớn:
– Không đùa mà ông bảo tôi phải trả cho ông một tỉ trong ba ngày. Sao lúc nãy ông không nói:
“này cô Thục Uyên, tôi muốn cô cướp của về trả cho tôi”.
Xin thưa với ông là muốn cướp được một tỉ cũng phải mất cả tuần để lên kế hoạch, thưa ông.
Vũ Nguyên nén cười, lấy giọng nghiêm nghị nói:
– Mỗi lần ký kết hợp đồng, đối tác đều thanh toán sòng phẳng cho tôi. Còn với cô, vì không phải khách hàng nên tôi cho cô ba ngày để chuẩn bị rồi còn gì.
Cô không có khả năng chi trả thì làm việc cho tôi để trừ nợ
– Việc gì? - Thục Uyên hỏi giọng không mấy thân thiện.
– Làm người yêu của tôi! - Vũ Nguyên đáp gọn.
Thục Uyên trợn tròn đôi mắt phượng:
– Trong tử điển việc làm có nghề này nữa sao?
– Không! Là tôi mới bổ sung vào đấy.
Thục Uyên gằn giọng:
– Việe gì thì tôi còn nghĩ lại chứ việc này thì đừng hòng tôi chấp nhận.
Vũ Nguyên nhún vai:
– Tùy cô thôi, tôi đâu có ép. Cô cứ từ từ suy nghĩ đi nhé. Ba hôm nữa tôi sẽ quay lại. Mong rằng cô đừng bỏ trốn vì nợ nhé.
Thục Uyên khoanh tay hất mặt đầy thách thức:
– Điều này thì ông yên tâm. Quân tử dám nói dám chịu.
– Thế thì tốt.
Không đợi Vũ Nguyên nói hết, Thục Uyên xô ghế dằn tờ giấy bạc một trăm ngàn xuống ly và đứng lên đi một mạch không thèm ngoái lại.
Lan Hương gọi đến lần thứ ba, Thục Uyên mới giật mình hỏi lại:
– Mày vừa hỏi gì?
Lan Hương nhìn bạn lom lom:
– Hai hôm nay mày sao vậy Uyên?
Thục Uyên giật mình:
– Tao có làm sao đâu.
Lan Hương nhìn thẳng vào mắt Thục Uyên:
– Mày có còn xem tụi tao là bạn không?
Thục Uyên quay đi:
– Sao lại hỏi tao câu đó. Lúc nào tao cũng coi tụi mày là bạn mà.
Lan Hương hừ mũi:
– Vậy mà tao lại nghĩ khác đấy. Nếu mày coi tụi tao là bạn thì mày đâu có giấu tụi tao. Mày có biết hai ngày nay mày lạ lắm không, học hành không tập trung lại còn đi sớm về khuya. Tóm lại là mày gặp phải chuyện gì vậy hả?
Thục Uyên thở dài:
– Có nói tụi bây cũng chẳng giúp được gì.
– Mày chưa nói sao biết tụi tao không giúp được?
Nhìn ánh mắt của hai nhỏ bạn đang nhìn mình chăm chú biết không thể né tránh được cô đành nói hết tất cả. Nghe xong cả ba đứa ngồi lặng một hồi lầu.
Lan Hương lên tiếng:
– Rồi bây giờ mày tính sao.
Thục Uyên thở ra:
– Đằng nào cũng chết. Tao sẽ chọn cái chết oanh liệt nhất.
– Nghĩa là mày ...
Thục Uyên gật đầu.
– Mày đừng có điên, tự nhiên húc đầu vào đá. Mày có biết lai lịch hắn thế nào đâu lỡ chẳng may ...
Thục Uyên ngắt lời:
– Tụi bây đừng lo! Xưa nay làm bất kỳ điều gì tao điều cân nhắc kỹ lưỡng.
Hiền Thục và Lan Hương đành im lặng.
Lát sau Hiền Thục lên tiếng:
– Khi nào cần tụi tao giúp đỡ, mày cứ nói bất kỳ lúc nào, chứ đừng im lặng như thế nữa nhé, mày có hứa không?
Thục Uyên gật đầu:
– Được tao hứa.
Sau một đêm trằn trọc vì không ngủ, sáng ra Thục Uyên phải dùng nước đá rửa mặt để xua bớt vẻ mệt mỏi trên gương mặt. Thục Uyên lần đến chỗ hẹn.
Đến nơi thì Vũ Nguyên đã ngồi phì phèo thuốc lá ở đó rồi, kéo cho mình cái ghế, Thục Uyên nói:
– Hình như tôi đến muộn thì phải?
Vũ Nguyên xua tay:
– Không? Cô rất đúng giờ. Tại tôi đến sớm thôi.
Thục Uyên đi thẳng vào vấn đề không cần rào đón:
– Với một sinh viên nghèo kiết xác như tôi thì chuyện kiếm ra một tỉ bạc trong ba ngày là không thể, mà có cướp cũng chẳng cướp nổi. Vì thế, tôi chấp nhận đề nghị của ông, đó là làm người yêu của ông.
Vũ Nguyên mừng thầm nhưng vẫn nói:
– Xem ra cô cũng biết tính toán đấy.
Thục Uyên cười mũi.
– Ông đừng quên tương lai tôi cũng là một người làm kinh tế. Giờ tôi muốn biết hợp đồng này sẽ kéo dài trong bao lâu?
Vũ Nguyên giật mình:
– Bao lâu ư?
Thục Uyên nhún vai:
– Tất nhiên, có mở đầu thì phải có kết thúc chứ!
Vũ Nguyên sữa lại thế ngồi:
– Tôi cần cô đóng giả làm người yêu của tôi cho đến lúc tôi được thừa kế công ty.
Thục Uyên khoanh tay trước ngực nói:
– Chung chung quá, tôi cấn ông ấn định thời gian cho rõ ràng.
Vũ Nguyên nhăn mặt:
– Tôi làm sao biết được lúc nào tôi được thừa kế công ty mà nói với cô?
Thục Uyên móc lò:
– Vậy lúc ông ký hợp đồng đối tác làm ăn, ông cũng không biết được lúc nào thì chấm dứt hợp đồng.
hay thế đọc đoạn cuối như là Thục Uyên bắt nạt Vũ Nguyên y hahaha tac giả viết tiếp nha.Bóc tem cái đã
Vũ Nguyên đớ lưỡi. Đúng như Thành Nam đã cảnh báo anh, cô bé rất thông minh bản lãnh chứ không dễ bắt nạt như ngày đầu anh lầm tưởng. Vũ Nguyên thở ra nói:
– Thôi được, sáu tháng sau thì hợp đồng chấm dứt.
Thục Uyên hỏi lại:
– Nghĩa là sáu tháng bất kể là ông có được thừa kế hay không thì hợp đồng giữa ông và tôi chấm dứt.
Vũ Nguyên đành gật đầu. Thục Uyên nói tiếp:
– Vậy thì hợp đồng đâu?
Vũ Nguyên ngơ ngác:
– Hợp đồng gì?
Thục Uyên tròn mắt:
– Ông mới ở cõi trên xuống hả? Thì hợp đồng tôi làm người yêu của ông chứ hợp đồng gì?
Vũ Nguyên kêu thầm. Không biết ai là người cõi trên đây. Con gái gì mà chẳng chút e lệ nói đến chuyện làm người yêu mà cứ tĩnh như không. Anh hỏi lại:
– Chuyện này mà cũng cần hợp đồng nữa sao?
Thục Uyên thản nhiên:
– Là ông mù thật hay giả mù sa mưa đấy? Nếu không có giấy trắng mực đen, sau này ông lật lọng thì tôi biết kêu ai.
Vũ Nguyên bối rối:
– Nhưng tôi không mang giấy bút theo.
Thục Uyên mở giỏ chìa ra một xấp giấy A4:
– Tôi có giấy bút đây, ông soạn luôn đi.
Vũ Nguyên tròn mắt:
– Cô không thể để hôm khác sao?
– Tôi đã nói với ông rồi, tôi không rảnh như ông.
Vũ Nguyên đành phải cầm bút lên, anh xoa cằm:
– Tên của bản hợp đồng là gì nhỉ?
Thục Uyên đáp:
– Tùy ông.
Nghĩ mãi cuối cùng anh viết to mấy chữ “HỢP ĐỒNG YÊU NHAU” vì mỗi cái tên này là có vẻ hợp lý nhất. Anh nói tiếp:
– Điều đầu tiên là cách xưng hô, cô phải gọi tôi bằng “anh” và xưng là “em”.
Thục Uyên giãy nảy:
– Sao lại phải thế, tôi thấy gọi thế này vẫn ổn chứ có sao đâu.
Vũ Nguyên gạt đi:
– Ổn sao được mà ổn! Cô có thấy cặp tình nhân nào gọi “ông” và xưng “tôi”.
chưa?
Thục Uyên đành ngậm tăm. Thế là điều thứ nhất được thông qua. Vũ Nguyên nói tiếp:
– Điều thứ hai là phải có nghĩa vụ và bổn phận mà một người yêu cần phải làm.
Thục Uyên ngắt lời:
– Ông làm ơn nói cụ thể hơn chứ như vầy chung chung quá.
– À, cụ thể là trước mắt gia đình bạn bè tôi thì chúng ta phái tỏ ra thân mật một tí.
Thục Uyên nhăn tít đôi lông mày:
– Là sao?
– Là những lúc như thế cô hãy để tôi cầm tay cô, ôm cộ .... Thục Uyên hét lên:
– Nè nè, ông đừng có lợi dụng nha!
– Tôi lợi dụng cái gì?
Thục Uyên hầm hè:
– Còn không phải sao, cái gì mà cầm tay, ôm ... ông định “mượn gió bẽ măng” hả?
– Cô có quá lời không đó? Đây là những điều hết sức bình thường của những người yêu nhau mà. Cầm tay, ôm nhau, thậm chí là hôn nhau nữa.
Thục Uyên đỏ mặt nạt nhỏ:
– Hôn cái đầu ông á!
Vũ Nguyên mim cười thú vị. A, hóa ra cô bé cũng biết mắc cỡ. Lúc cô bé đỏ mặt trông càng xinh.
Thục Uyên đành bấm bụng cho qua. Tôi kệ miễn mình đừng đến gần hắn là được. Thế là vừa tranh cãi vừa soạn, cuối cùng rồi cũng xong. Vũ Nguyên xoa trán. Đây là bản hợp đồng kỳ dị nhất từ trước đến nay. Bỏ bút xuống bàn, anh hỏi:
– Giờ thì ai giữ nó?
Thục Uyên chộp lấy:
– Đương nhiên là tôi giữ rồi.
Vũ Nguyên nhướng mắt:
– Sao lại là cô?
– Chứ không lẽ là ông. Ông thử đi hỏi khắp nơi xem có ai trả nợ mà không lấy giấy biên nhận hoặc hóa đơn không?
– Nè nè, cô vừa vi phạm hợp đồng đấy nhé?
Thục Uyên giật mình:
– Tôi vi phạm cái gì?
– Cách xưng hô rõ ràng trong hợp đồng có ghi rõ hợp đồng có hiệu lực từ lúc được ký xong, vậy mà, vừa ký xong cô vẫn gọi bằng “ông” và xưng “tôi” là sao?
Bất ngờ Thục Uyên hơi khựng lại, nhưng rồi cô nhanh chóng phản đòn:
– Dễ thường chỉ mình tôi vi phạm chắc, ông cũng vi phạm đó thôi. Tôi nhớ không nhầm thì trong hợp đồng có ghi rõ chỉ thay đổi cách xưng hô khi có mặt người thứ ba mà thôi.
Vũ Nguyên giật mình. Chà, hợp đồng do mình soạn sao mình không nhớ nhỉ! Anh nói tiếp:
– Cô chuẩn bị đi, ngày mai tôi sẽ đưa cô về ra mắt gia đình.
Thục Uyên tròn xoe đôi mắt Phượng:
– Cái gì, ngày mai ư?
Vũ Nguyên thản nhiên:
– Đúng ra là hôm nay, nhưng tôi đã dời đến ngày mai để cô có thời gian chuẩn bị tinh thần.
Thục Uyên mai mỉa:
– Cám ơn lòng tốt của ông, nhưng chỉ là buổi gặp mặt thông thường thôi mà, có phải ra trận đánh giặc đầu mà chuẩn bị.
Vũ Nguyên nhún vai:
– Dù sao tôi cũng đã quyết định rồi.
Thục Uyên cũng đứng lên:
– Tùy ông thôi, nhưng tôi cũng xin nhắc cho ông nhớ, trong hợp đồng có ghi rõ tôi được quyền từ chối nếu tôi bận.
Vũ Nguyên kêu lên:
– Nè, cô có thêm vào không đấy, làm gì có điều khoản chết tiệt nào lại có lợi mười mươi cho cô vậy?
Thục Uyên nhún vai:
– Tôi đâu có tiểu nhân, đến vậy. Suốt buổi soạn thảo, người cầm bút là ông kia mà. Giấy trắng mực đen còn rõ ràng đây, ông nhìn cho kỹ.
Vũ Nguyên đành ngậm tăm. Cuộc chiến mới bắt đầu thì anh đã bị đối thủ dẫn trước rồi.
Vũ Nguyên nhăn mặt nhìn Thục Uyên nói:
– Bộ cô khôngcó bộ đồ nào tử tế hơn sao?
Thục Uyên nhìn lại, cái quần Jeans bạc phếch, cái áo sơ mi đã cũ, nhưng sạch sẽ thơm tho và thắng thớm, hắn còn chê cái nỗi gì.
Cô hỏi lại:
– Như vầy mà còn không tử tế sao?
Vũ Nguyên nhăn mặt:
– Chứ còn gì nữa! Người yêu của một tổng giám đốc mà ăn mặc vậy sao?
Thục Uyên nổi cáu:
– Mặc như vầy thì sao, không bẩn thỉu, không rách nát là được rồi. Nếu giàu có để ăn ngon, mặc đẹp thì tôi đâu đên nỗi phải dính vào cái bản hợp đồng quỷ quái này.
Thấy Thục Uyên nổi cáu, Vũ Nguyên đành xuống nước nhỏ nhẹ:
– Xin lỗi, tôi không cố ý chê bai gì cô. Chắc tại tôi quen nhìn người ta mặc đẹp rồi, giờ thấy cô ăn mặc đơn giản vậy nên ... chậc, xin lỗi nghen.
Thục Uyên lườm anh:
– Ông hãy tập cho quen dần đi, đây là bộ đồ tử tế nhất mà tôi có đấy.
Vũ Nguyên nắm tay Thục Uyên lôi đi:
– Bình thường cô ăn mặc thế nào, tôi không quan tâm. Nhưng hôm nay cô không thể ăn mặc như thế này ra mắt gia đình tôi được.
Thục Uyên la lên:
– Buông ra ông làm gì mà lôi lôi kéo kéo vậy?
Vũ Nguyên trừng mắt:
– Cô đừng lải nhải nữa được không! Cô vào đây, tôi sẽ chọn cho cô một bộ đồ thật tử tế.
Không vùng ra được, Thục Uyên vô cùng tức tối. Chợt mắt cô sáng lên.
Được lắm, tôi sẽ cho anh biết tay.
Vào đến nơi, Vũ Nguyên ngọt ngào:
– Shop này nhiều đó đẹp lắm, “em” thích bộ nào cứ việc chọn đi.
Thục Uyên cười ranh mãnh:
– Có thật là “em” thích bộ nào thì chọn bộ đó phải không?
Vũ Nguyên gật đầu:
– Tất nhiên rồi, em yêu.
– Vậy thì ...
Thục Uyên chỉ một hơi năm sáu bộ váy ngắn váy dài, đầm dạ hội, đủ cả chỉ một thoáng mà đồ chất thành đống nhưng Thục Uyên vẫn chưa dừng lại.Vũ Nguyên nhìn qua cũng biết là Thục Uyên đang cố tình trêu ngươi anh đây.
Nhưng Vũ Nguyên cũng đâu phải tay mơ. Đợi đấy cô bé! Nghĩ rồi anh lại gần choàng tay lên vai Thục Uyên làm cô khẽ rùng mình, giọng Vũ Nguyên ngọt xớt:
– Bé yêu à! Anh nghĩ là em nên mặc thử chỗ đồ kia trước khi lựa tiếp.
Thục Uyên rởn cả da gà khi nghe cái giọng ngọt ngào của hắn. May có mấy cô nhân viên đứng đó, nếu không chắc là cô ù té chạy mất. Khẽ nhích người ra, cô cũng ngọt ngào đáp lại:
– Không cần đâu anh, em biết rõ size em mặc mà.
Vũ Nguyên không chịu thua:
– Vậy thì phải thử em ạ. Đôi khi người ta lầm thì sao?
Thục Uyên đành phải nghe theo. Được thử thì thử chứ cô sợ gì. Thế là Thục Uyên thử hết bộ này đến bộ khác. Vũ Nguyên ngồi ngắm và nhận xét, bộ thì anh chê màu tối, bộ thì màu giống bà già, bộ thì rộng quá,bộ thì chật, để cho Thục Uyên thử hết đống đồ, anh mới cầm bộ váy màu hồng đưa cho Thục Uyên và nói:
– Chỉ có bộ này là hợp với em nhất. Ta lấy bộ này thôi em nhé!
Thục Uyên trợn mắt:
– Cái gì?
– Vũ Nguyên vẫn tỉnh như không:
– Đừng giận anh nhé em yêu. Nhũng bộ đó em mặc không vừa, mà nó cũng chẵng hợp với em.
Thục Uyên tức sôi gan. Hắn đúng là một con cáo già, bắt mình thử tới thử lui lượn qua lượn lại cho hắn ngắm tha hồ, giờ hắn chỉ mua một bộ. Thục Uyên đành bỏ ra ngoài trước. Vũ Nguyên thanh toán tiền rồi ung dung xách túi,đồ ra sau. Thục Uyên hầm hè:
– Ông định giở trò gì mà bắt tôi thử hơn chục bộ rồi chỉ được lấy một bộ.
Vũ Nguyên nhún vai:
– Cô đừng có lợi dụng vai trò là người yêu của tôi mà vơ vét mọi thứ cho riêng mình chứ.
Hết chịu nổi, Thục Uyên giật lấy túi đồ trên tay Vũ Nguyên. Rồi trước cặp mắt ngơ ngác của Vũ Nguyên, Thục Uyên giằng mạnh ... “roẹt” bộ váy mấy trăm ngàn trong nháy mắt đã thành vải vụn. Ném cho Vũ.Nguyên cái nhìn rực lửa, cô gằn từng tiếng:
– Đừng tưởng tôi ham mấy thử này là ông lầm to rồi đấy. Trước khi mua, tôi đã hỏi rõ ràng “tôi thích bộ nào thì lấy bộ ấy” và ông cũng gật đầu, dúng không.
Nói thật với ông mấy cái thứ rác rưởi này đối với tôi không là gì cả. Tôi có sở thích của riêng tôi, tôi muốn ăn mặc thế nào là chuyện của tôi, ông không có quyền can thiệp. Trong hợp đồng có ghi rõ là tôn trọng không xâm phạm vào đời tư của đôi bên. Ăn mặc thuộc phạm trù cá nhân nên ông không có quyền can thiệp.
Vũ Nguyên im lặng trước cơn thịnh nộ của Thục Uyên. Anh tính già hóa ra lại non. Cô bé chẳng những không thèm mặc mà còn vung tay xé nát không thương tiếc. Con gái ít khi giận thật dễ sợ ....
Vũ Nguyên mở cửa xe leo lên:
– Thôi được, muốn mặc thế nào là tùy cô tôi không can thiệp. Giờ thì đi thôi!
Thụv Uyên mở cửa leo lên đóng sầm cửa lại Vũ Nguyên cho xe chạy một quãng không nghe động tĩnh gì, anh liếc liếc mắt nhìn sang bên cạnh. Thục Uyên vẫn thản nhiên ngắm những hàng cây bên đường không tỏ vẻ gì lo lắng hay sợ hãi gì cả. Vũ Nguyên giật mình. Thôi chết, mình quên hỏi về gia đình của cô bé, lỡ bà nội hỏi thì thế nào cũng gặp cảnh trống đánh xuôi kèn thổi ngược cho mà coi. Mà như thế thì hậu quả thật khó lường.
Vũ Nguyên đành đằng hắng giọng, lên tiếng:
– Có một điều quan trọng tôi quên hỏi cô.
Thục Uyẽn khoanh tay trước ngực, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước hỏi:
– Điều gì?
– Đó là ba mẹ cô tên gì, ở đâu? Làm nghề gì? Nhà có mấy thành viên?
– Tôi có cần phải nói rõ điều này không nhỉ?
– Cần chứ sao không, lỡ người nhà tôi có hỏi thì tôi còn biết đường mà trả lời chứ.
Thục Uyên nhìn Vũ Nguyên rồi nói:
– Nếu ai hỏi ông cứ trả lời tôi là một cô nhi.
Bà Kim hết đi qua đi lại, chốc chốc lại liếc mắt nhìn đồng hồ. Thấy con dâu vẫn điềm nhiên ngồi đọc báo, bà giục:
– Thằng Nguyên sắp đưa bạn gái về rồi con không chuẩn bị gì sao?
Bà Cầm đặt tờ báo xuống bàn, nói:
– Nó đưa bạn gái về cả chục lần mà lần nào ra hồn đâu. Lần này chắc không ngoại lệ.
– Thì ít ra con cũng chuẩn bị một chút chứ con.
Bà Cầm thở ra:
– Nói thật, má còn kiên nhẫn chứ con thì hết cả rồi. Nó làm gì mặc xác nó đi, khôn thì nó nhờ dại thì nó chịu, con mệt mỏi lắm rồi. Lần này mà nó còn đem cái thứ không ra gì về là con tống cổ nó ra đường cho nó biết khôn. Hừ, con với chả cái!
Có tiếng kên xe ngoài cổng. Chị Hoa lật đật chạy ra mở cồng. Bà Kim nhìn con dâu nói:
– Tụi nó về rồi kìa!
Hai cánh cổng mở rộng, chiếc xe từ từ chạy vào rồi dừng lại. Cửa xe bật mở, bước xuống trước là Vũ Nguyên. Bà Kim nhìn chăm chăm vào xe chờ nhân vật thứ hai xuất hiện. Thục Uyên vừa bước xuống xe, bà Kim bèn tháo cặp kính lão xuống lau vội vào vạt áo rồi đeo lên. Bà Cầm dụi mắt mấy lượt để biết chắc là mình không nhầm rồi mới kêu lên:
– Thục Uyên! Là cháu sao?
Thục Uyên nỡ nụ cười gượng gạo:
– Cháu chào bà. Cháu chào bác. Thật là ... bất ngờ quá ...
Bà Kim sửa lại gọng kính để nhìn rõ hơn:
– Hóa ra, cháu là bạn gái thằng Vũ Nguyên nhà bà ư?
Bà Nguyệt Cầm bàng hoàng:
– Sao có thể như vậy được chứ? Thục Uyên sao con lại yêu một đứa như thằng Vũ Nguyên chứ?
Thục Uyên lầm bầm trong họng:
“Có chất mười tám xe vàng mình cũng không thèm để mắt đến hắn chứ đừng nói là yêu”.
Vũ Nguyên sửng sốt. Thì ra bà nộì và mẹ anh đã quen biết với Thục Uyên.
Anh đánh hơi thấy mùi nguy hiểm. Nhưng thôi kệ, lỡ leo lên lưng cọp rồi, giờ bước xuống thế nào cũng bị cọp “xơi”. Thôi thì liều mình cưỡi đại còn sống được lúc nào hay lúc ấy. Nghĩ vậy, anh bước ôm vai bà Kim, giọng hoan hỉ:
– Nội thấy cháu dâu tương lai của nội có được không?
Bà Nguyệt Cầm vẫn chưa hết bàng hoàng:
– Sao lại có sự trùng hợp vậy chứ? Cháu quen thằng Vũ Nguyên nhà bác lúc nào?
Thục Uyên bối rối:
– Cháu ...
Vũ Nguyên xen vào:
– Mẹ để lát nữa hỏi được không, con đói quá! Mà con dâu tượng lai của mẹ cũng chưa có gì vào bụng đâu đấy.
Bà Kim nghe nói vậy rầy cháu:
– Cháu có tệ cũng tệ vừa vừa thôi chớ, đến giờ này mà còn để con bé bụng đói tới đây.
Vũ Nguyên gãi đầu:
– Biết làm sao được, con lỡ hứa với bà và mẹ rồi nên tan học là con đón cô ấy đến đây ngay.
Bà Nguyệt Cầm đồng tình:
– Nội con nói phải đó có vội gì thì cũng phải để con, bé ăn uống đã chứ, đợi đến giờ này thì đói chịu sao nổi.
Bà nắm tay Thục Uyên kéo vào phòng ăn.
– Đi cháu! Bác có nhờ chị Hòa chuẩn bị vài món, cháu xuống ăn cho nóng.
Bà Kim tủm tỉm cười. Thật đúng là con dâu bà, nó nói không chuẩn bị nhưng thực ra đã nhờ người làm thức ăn, chắc hai gia đình ăn cũng đủ đầy. Thục Uyên ôm một bên cánh tay bà Kim và cùng bà đi vào phòng ăn, mắt không quên liếc nhìn Vũ Nguyên. Anh chàng đang rạng rỡ như hắng mùa xuân.
Cô không thể ngờ chủ tương lai của tập đoàn “HoàngVũ” là Vũ Nguyên và càng không thể ngờ anh lại là con của bà Nguyệt Cầm.
Thảo nào mà mỗi lần cô hỏi đến người phụ giúp bà quán xuyến công việc thì bà chỉ thở dài. Cái tên trời gầm này chẳng những ăn chơi đàng điếm mà còn bày mưu phá sản nữa.
Thật quá quắt, cô không thể nào chấp nhận được. Lát nữa thôi, sau khi rời khỏi nhà này, cô sẽ hủy hợp đồng. Sau đó có ra sao thì ra, cùng lắm thì bị bà nội bắt về gả chồng thôi.
Chứ cô không thể tiếp tay cho anh ta hủy hoại bao mồ hôi nước mắt một đời bà Cầm gầy dựng được.
Ăn xong, bà Kim và bà Cầm kéo Thục Uyên vào phòng đọc sách:
– Có thể con cho rằng hai bà già này bất lịch sự thiếu tế nhị. Nhưng cho bác hỏi thật con nghe, mà con cũng nên trả lời thật cho bác.
Thục Uyên lễ phép:
– Dạ, xin bà và bác cứ hỏi ạ.
– Con yêu thằngyũ Nguyên nhà này thật ư?
Thục Uyên lúng túng. Câu hỏi thẳng thừng và đột ngột quá. Biết trả lời sao bây giờ. Cô vừa nghĩ sẽ dập tắt âm mưu phá sản của Vũ Nguyên, nhưng thái độ khẩn trương của hai người phụ nữ này làm cô tò mò. .... Thục Uyên ngập ngừng hỏi lại:
– Dạ .... bà và bác thấy có gì không ổn ạ.
Bà Nguyệt Cầm nhích lại gần Thục Uyên hơn, nắm lấy tay cô, bà nhỏ nhẹ:
– Con có biết là ta quý con đến mức nào không? Ngay ngày đầu gặp con là ta đã từng ước giá như ta cũng có một đứa con gái như con thì tốt biết mấy. Không ngờ đều mong ước của bác bấy lâu đã thành sự thật, bác vui lắm. Nhưng bác lại thấy lo cho con lắm. Con biết không, tại sao con lại có thể yêu thằng Nguyên chứ? Nó là đứa trăng hoa bay bướm, trước con không biết nó đã có bao nhiêu bạn gái rồi. Cho nên quen và yêu nó chỉ khổ cho con thôi.
Đến nước này thì Thục Uyên cười chẳng được mà khóc cũng không xong.
Thật ra, cô có yêu hắn đâu là hắn ép cô đấy chứ. Nếu không vì lời đe dọa của bà nội với mẹ ngày nào thì cô dễ gì chịu để hắn khuất phục như thế này. Giờ cô như cá chui vào lưới, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, thật đúng là nan giải:
Cân nhắc một lúc, Thục Uyên nhỏ nhẹ:
– Thưa bà, thưa bác, khi quen với anh ấy cháu cũng được anh ấy cho biết những mối quan hệ của ảnh trước đây. Anh ấy có hứa sẽ không lặp lại quãng thời gian ăn chơi lêu lổng đó nữa.
Bà Nguyệt Cầm thở dài:
– Sông núi dễ dời, bản tính khó đổi. Không khéo đến già nó cũng không sửa được thì khổ cho cháu.
– Không đâu bác ạ. Con tin với tình cảm chân thành của mình, con có thể cảm hóa được anh ấy. Với lại con còn tới ba năm học nữa, thời gian ấy đủ để con kiểm chứng lời hứa của anh ấy. Nếu anh ấy không giữ lời thì coi như con không có phước phần được làm cháu dâu của bà, con dâu của bác, chỉ xin được làm con nuôi của bác để thỉnh thoảng cháu ghé thăm bác như vậy là quá đủ rồi.
Những lời nói của Thục Uyên làm hai người phụ nữ rơi nước mắt. Cô bé này chân thành và đáng yêu quá, chi mong thằng con trời gầm của bà hồi tâm chuyển ý, bà không muốn cô bé phải tổn thương chút nào. Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài, bà Cầm quệt nước mắt hỏi to:
– Ai đó?
– Là con đây. - Giọng Vũ Nguyên – Con vào được không nội và mẹ bắt cóc cô bé của con lâu quá.
Thục Uyên rủa thầm:
“Quỷ tha ma bắt ông đi, đồ cơ hội, đồ tiểu nhân. Giờ lợi thế đã được về tôi rồi, ông chờ đấy rồi xem. Ông dám chọc giận tôi thì sẽ không có kết quả tốt đâu”.
Vũ Nguyên mở nhẹ cửa bước vào phòng. Anh tự nhiên bước đến ôm gọn Thục Uyên từ phía sau, gác cằm qua vai cô và hỏi:
– Bé yêu! Nãy giờ mẹ hỏi gì vậy, có phải mẹ điều tra anh không?
Bà Nguyệt Cầm gắt:
– Tôi biết rõ anh quá mà, cần gì điều tra cho mệt.
Vũ Nguyên cười khề khà:
– Mẹ muốn điểu tra gì thì để lúc khác được không? Con phải đưa cô bé về chuẩn bị bài chứ. Hẳn mẹ không muốn nhìn con dâu cưng của mẹ phải “nhè” vì điểm kém đúng không.
Bà Nguyệt Cầm giật mình:
– Thôi chết, bác vô ý quá! - Bà quay sang hỏi Vũ Nguyên - Con mau đưa con bé về đi, muộn lắm rồi.
Nắm tay Thục Uyên, bà ần cần:
– Từ nay, nếu không bận gì thì ghé đây chơi với bác nhé!
Thục Uyên đứng lên:
– Dạ, con không dám hứa, vì như bác đã biết ngoài giờ học, con còn phải đi làm nữa.
Bà Cầm đề nghị:
– Hay là cháu đừng đi làm nữa, cứ tập trung học cho tốt, mọi chi phí ta sẽ lo cho cháu.
Thục Uyên lắc đầu:
– Bác không cần phải thế, con không muốn người ta nghĩ rằng con đang lợi dụng gia đình bác đâu.
Bà Cầm biết có nói nữa cũng bằng thừa, đành để cô bé ra về. Vừa ra khỏi cổng, Thục Uyên rít giọng:
– Nè, anh định giở trò gì vậy hả? Tôi chỉ đồng ý đóng giả làm người yêu của anh, chứ có đồng ý đóng giả vợ anh đâu mà một tiếng “con dâu”, hai tiếng “cháu dâú' vậy hả?
Vũ Nguyên nhăn nhó:
– Cô có cần phải lồng lộng lên vậy không! _ – Chuyện nhỏ như con thỏ mà cô la lớn chi vậy?
Thục Uyên trợn mắt:
– Chuyện tày trời như vậy anh còn chê nhỏ, vậy chứ chuyện gì anh mới cho là lớn đây?
Vũ Nguyên nhìn Thục Uyên:
– Chuyện cô làm sao mà quen biết với nội và mẹ tôi mới là chuyện lớn.
Thục Uyên hất mặt:
– Chuyện này thuộc phạm trù cá nhân nên tôi không cô trách nhiệm phải báo cáo với anh.
Vũ Nguyên nhún vai:
– Được thôi! Nhưng cô nên nhớ bản hợp đồng giữa tôi và cô không được để cho người thứ ba được biết.
Thục Uyên kêu lên:
– Sao anh không chịu nói sớm hơn?
– Cô nói vậy nghĩa là sao?
Là bản hợp đồng này ngoài anh và tôi ra đã có người biết cả rồi.
Vũ Nguyên nhầy nhểm:
– Cái gì! Chuyện như vậy mà cô cũng đem nói được, đúng là “bà Tám”.
Thục Uyên quắc mắc:
– Đủ rồi nha! Tôi cấm anh không được nói tôi “Tám” này “Tám” nọ. Rõ ràng trong bảng hợp đồng đâu có qui định là phải giữ bí mật đâu.
Vũ Nguyên nuốt nước bọt:
– Vậy hiện giờ có bao nhiêu người biết rồi?
Thục Uyên thản nhiên:
– Có ba người. Còn sau này thì tôi không dám chắc.
Vũ Nguyên thở ra:
– Không muốn thì chuyện cũng đã rồi, chỉ mong cô nhớ cho là đừng bao giờ để chuyện này lọt đến tai nội và mẹ tôi.
– Tôi đâu có ngốc, làm vậy chẳng khác nào tôi tự đào hố chôn mình.
Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà trọ của Thục Uyên cũng là nhà cũ của Vũ Nguyên. Vừa dừng xe lại, anh hỏi:
– Này, nếu sau này có người yêu thật người yêu hôn cô, cô có kể cho bạn mình nghe không.
Ném mạnh mấy quả táo mà lúc nãy bà Cầm bỏ lên xe cho cô vào Vũ Nguyên, giọng Thục Uyên rin rít:
– Quỷ bắt anh đi, đồ ba trợn? ' Vũ Nguyên cười vang thích thú khi cho xe chạy vút đi để lại làn khói mỏng.
Chương 9
Thục Uyên vừa mở cổng đã thấy hai nhỏ bạn đứng trên thềm vẻ rất nôn nóng, Thục Uyên lên tiếng:
– Tụi bây không lo học hành mà tề tựu ở đây cả vậy?
Hai đứa nó cùng nhảy xổ lại:
– Ơn trời! Cuối cùng mày cũng về bình an.
Lan Hương hỏi liền:
– Đi với hắn, hắn có giở trò gì với mày không?
Thục Uyên vênh mặt:
– Mày quên tao là ai à? Một sợi lông chân của tao, hắn cũng không dám động chứ đừng nói tới việc giở trò.
– Vậy ba mẹ hắn có hiền không?
Lan Hương vừa dứt lời, Hiền Thục nạt:
– Hiền thì sao mà dữ thì sao, mày làm như nhỏ Uyên về làm dâu nhà đó thật hổng bằng.
Lan Hương gân cổ:
– Nếu ba mẹ hắn hiền thì tốt cho nhỏ Uyên khỏi sợ người ta xét nét.
Hiền Thục gật gù:
– Nói cũng phải. Uyên, mày nói xem gia đình hắn có hiền không?
Lan Hương hưởng ứng:
– Phải đó, mầy kể lại cho bọn tao nghe đi!
Mặc cho hai bạn hỏi dồn, Thục Uyên vẫn thong thả uống từng ngụm nhỏ ly nước lọc trong tay.
Đặt ly xuống bàn, cô nói:
– Có một điều mà tụi bây không thể nào ngờ được đâu.
– Điều gì?
– Đó là mẹ và nội hắn chính là chủ nhân ngôi nhà này.
Hai cái miệng cùng há ra:
– Hả! Mày không đùa đấy chứ?
– Không, tao hoàn toàn nghiêm túc đấy.
Thục reo lên:
– Vậy thì dễ rồi.
Lan Hương ngơ ngác:
– Dễ? Mà sao dễ?
Thục phấn khởi:
– Thế này nhé, giờ nhỏ Uyên muốn thoát khỏi bản hợp đồng ma quỷ đó thì chỉ việc nói thật cho bác gái biết. Bác ấy vốn rất quý nhỏ Uyên, bà sẽ giúp nhỏ Uyên rất nhiều. Nói không chừng, để bênh vực cho nhỏ Uyên mà bác ấy tống cổ cái gã gàn dỡ kia ra đường cũng nên.
Lan Hương nhln Thục Uyên:
– Vậy mày còn chờ gì nữa, cơ hội ngàn vàng đó nghe.
Mắt Thục Uyên ánh lên tia nhìn lạnh lẽo:
– Không! Tao sẽ không làm thế?
Hiền Thục và Lan Hương ngó bạn:
– Mày có điên không, đây là dịp may hiếm có đấy.
Thục Uyên nghiến mấy chiếc răng nhỏ xíu trắng đều như ngọc:
– Hắn phải trả giá vì làm phật lòng “đại soái”. Ta sẽ làm hắn sống dở chết dở cho xem.
Lan Hương kêu lên:
– Ôi, tội nghiệp hắn! Hắn đã rơi vào vuốt con sư tử nhà ... í lộn, “chuồng”.
mình rồi.
Thục cũng nói:
– Tao không biết trong chuyện này ai xui xẻo hơn ai, nhưng những ngày sắp tới đúng là hắn gặp “hạn”, mà “hạn” nặng mới chết chứ.
Thục Uyên lườm hai bạn:
– Giờ có chịu học bài chưa hay ngồi đó “Tám”? Tối nay mà không làm bài xong thì ngày mai người gặp “hạn” là tụi mình nè.
Hai nhỏ cùng bật dậy:
– Thôi chết! Mải lo cho mày nên môn Triết tụi tao đã “liếc qua” được chữ nào đâu. Lạng quạng ngày may gặp “hạn” thiệt chứ chẳng chơi.
Cả ba cô nàng cùng ngời vào bàn học. Trời càng về khuya, không gian càng yên tĩnh, vì thế các cô cũng dễ dàng tiếp thu bài hơn.
Vũ Nguyên vừa bước vào nhà đã chạm phải hai ánh mắt lạnh như băng miền Bắc Cực của nội và mẹ đang chiếu vào mình. Anh giả lả:
– Khuya rồi, sao nội và mẹ không đi nghỉ? Còn thức làm gì cho mệt?
Bà Cầm nghiêm nghị ra lệnh:
– Con ngồi xuống đó đi!
Vũ Nguyên ngoan ngoãn ngồi xuống ghế Bà Cầm hỏi tiếp:
– Con quen Thục Uyên bao lâu rồi?
Vũ Nguyên gãi tai ... Biết nói sao bây giờ? Không lẽ nói quen được ... một tuần. Nói như thế thì mẹ anh sẽ ném anh ra đường không thương tiếc, cứ nhìn cái cách bà dịu dàng ân cần với Thục Uyên thì biết.
Anh ấp úng:
– Dạ cũng được ... vài tháng. Bộ nội với mẹ không hài lòng về cô ấy à?
Bà Cầm thở ra:
– Mẹ thật không hiểu Thục Uyên nó yêu con điểm nào.
Bà chiếu tia nhìn xoáy vào Vũ Nguyên.
– Còn con, định bao giờ thì chia tay con bé hả?
Bà Kim cũng nhìn xoáy vào anh chờ đợi Vũ Nguyên kêu lên:
– Mẹ! Ngay cả con mà mẹ cũng không tin sao? Tại sao mẹ lại nghĩ con lúc nào cũng chỉ đùa cợt phụ nữ chứ?
Bà Cầm lạnh giọng:
– Con có thể đùa cợt với bất cứ ai, mẹ không quản. Riêng với con bé thì con đừng hòng. Nếu con có ý định đùa cợt con bé thì hãy quên đi. Chỉ cần con bé nhỏ một giọt nước mắt vì con thôi thì mẹ sẽ ... ném con ra đường không thương tiếc.
Bà Kim cũng nhìn anh gườm gườm:
– Con mà làm khổ con bé thì đừng có hòng nhìn mặt nội.
Vũ Nguyên bất bình:
– Rốt cuộc thì con cháu của nội con, của mẹ, hay cô ta?
Bà Cầm thản nhiên:
– Là con, nhưng mẹ cũng yêu và quý mến con bé đó như con vậy.
Ba Kim thêm vào:
– Nội cũng thế! Nên con liệu mà đối xử với con bé cho tử tế, nếu không đừng trách nội sao không nói trước.
Nói xong, bà đứng dậy về phòng riêng, bà Cầm cũng đứng lên theo đỡ bà về phòng. Vũ Nguyên ngồi vò đầu bức tai. Xem ra lần này là anh tự mua dây buộc mình rồi.
Ngồi quây quần bên bàn ăn, Thục Uyên hít hít mũi:
– Chà, thơm quá! Chắc em phải xin thêm tô nữa quá, chị Liên ơi.
Chị Liên cười hiền:
– Ừ, em ăn đi, rồi chị múc thêm cho.
Thục lườm bạn:
– Nói nhỏ Hương chứ mày cũng phàm ăn không kém gì nó.
Thục Uyên tỉnh bơ:
– Có thực mới vực được đạo mà.
Lan Hương cười xì xụp vừa nói:
– Tạ ơn chúa, con lại có thêm một đồng minh nữa rồi.
Nghe ba cô nói, ông Hải và bà Phượng nhìn nhau mỉm cười. ông Hải lên tiếng hỏi:
– Sao, dạo này tụi con học hành thế nào?
Ba đứa đồng thanh hô:
– Rất tốt, bố ạ.
Ông Hải gật gù:
– Tốt vậy chủ nhật tuần sau, bố thưởng tụi con một ngày tắm biển ăn hải sản ở Vũng Tàu nhé.
Cả bọn vỗ tay lôp bốp:
– Hoan hô bố, cảm ơn bố, bố thật tuyệt vời!
Quay sang bà Phượng Lan Hương lém lỉnh:
– Đó là phần của bố. Còn mẹ nữa?
Bà Phượng tủm tỉm:
– Mẹ sẽ tặng các con mỗi đứa một bộ váy mới để tuần sau dự tiệc kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của bố mẹ.
Cả bọn lại vỗ tay ầm ĩ:
– Hoan hô mẹ! Mẹ thật tuyệt!
Ông Hải và bà Phượng đứng lên:
– Bố mẹ no rồi, các con cứ thong thả xong rồi nghỉ ngơi. Gời bố mẹ phải ra ngoài có chút việc.
Thục Uyên hỏi:
– Chiều, ba mẹ có về không?
– Ba cũng không biết, vì hôm nay ba mẹ đi họp nhóm bạn bè và đối tác làm ăn có thể sẽ về muộn.
– Vậy tụi con xin phép về bên nhà luôn.
Bà Phượng gật đầu:
– Các con cứ thong thả ăn xong hẵng về. Hôm nào rảnh, mẹ sẽ sang chỗ của các con. Nói xong, bà Phượng và ông Hải vễ phòng chuẩn bị ra ngoài, còn lại cả bọn vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả. Ăn xong các cô phụ chị Liên dọn dẹp đâu vào đấy rồi mới lên phòng khách dùng trái cây.
Lan Hương nhìn đồng hồ rồi kêu lên:
– Thôi chết! Chiều nay tao có giờ học tiếng Hoa mà tao quên mất. Sắp trễ rồi.
Thục Uyên hỏi:
– Vậy chiều nay đến phiên đứa nào kiểm hàng ở siêu thị đây?
Hiền Thục xoa khẽ thái dương nói:
– Là tao, nhưng sao tao nhức đầu quá không biết có làm nổi không.
Thục Uyên nói:
– Nếu mệt, mày cứ lên phòng tao mà nghỉ. Chiều nay tao làm thay cho.
– Cám ơn mày nha. - Thục nói nhỏ.
Thục Uyên phát nhẹ vào vai bạn:
– Mày học thói khách sáo từ bao giờ vậy. Thôi lên nghỉ đi, tao đi với nhỏ Hương kẻo trễ. Tối, tao ghé qua đón mày về.
Nói rồi, Thục Uyên bước ra sân. Thấy Lan Hương lom khom dắt xe ra, cô nói:
– Mày bỏ con ngựa sắt đó lại đầy đi. Giờ trễ rồi, phải lên “chiến mã” mà phi thì mới kịp.
Thục Uyên mở cửa gara đẩy chiếc Attila màu trắng cáu cạnh ra. Lan Hương leo lên ngồi phía sau nói:
– Mày chê con ngựa sắt, chứ với tao nó là báu vật, mai mốt có lấy chồng, tao sẽ mang theo làm của hồi môn.
Thục Uyên lườm bạn trước khi đề máy cho xe chạy đi:
– Tao có nói là tao chê đâu. Tao bảo mày để đó chiều tối ghé lấy. Đó là “tài sản” đầu tiên do chính mình làm ra mà chê sao được.
Hai bạn vừa đi khỏi, Thục thấy mặt mày choáng váng, hai mắt trĩu xuống.
Vì không thể nằm ở phòng khách, cô bèn gượng đứng lên vịn chặt cầu thang lần bước lên lầu về phòng của Thục Uyên, mở cửa phòng bước lại giường cô ngã xuống và không còn biết gì nữa.
Đang ngủ ngon, Phú Khang phải giật mình tỉnh dậy,vì một cánh tay tê rần.
Mở mắt nhìn đồng hồ. Hơn ba giờ chiều. Anh ngủ một giấc hơn nửa ngày. Đang định ngồi dậy thì cánh tay nặng trịch tê rần khiến anh quay qua và giật mình kinh ngạc vì một người đang gối đầu lên tay anh ngủ ngon lành. Phú Khang bật dậy cái lò xo nhưng người bên cạnh vẫn say sưa ngủ không phản ứng.
Phú Khang nhìn kỹ và há hốc mồm kinh ngạc:
– Hiền Thục? Sao cô ấy lại ở đây? Phú Khang nhìn kỹ. Vẫn quần tây và áo sơ mi giản dị, Hiền Thục thật ngoan hiền trong giấc ngủ như tên gọi của cô. Phú Khang để ý thấy hơi thở của cô khó nhọc, trán ướt mồ hôi dù phòng anh có mở máy lạnh. Khẽ đặt tay lên tránThục anh giật mình rụt tay lại. Cô ấy sốt cao quá.
Anh phóng xuống giường chạy nhanh xuống nhà tìm vú lên nhờ giúp đỡ.
Nhưng một mảnh giấy đặt trên bàn, vú thông báo cho anh biết là vú với chị Liên có việc ra ngoài đến tối mới về. Phú Khang đành lấy cái thau thêm ít đá lạnh và cái khăn lông đem lên phòng. Nhúng khăn ướt, anh chườm lên trán cho Thục.
Một lúc sau thấy vẫn không hạ sốt, anh bèn gọi điện cho bác sĩ. Sau khi khám xong tiêm cho Thục một mũi thuốc, ông nói:
– Cậu yên tâm, cô ấy không sao đâu. Tôi đã tiêm thuốc cho cô ấy rồi. Tối cô ấy tỉnh dậy, cậu ép cô ấy ăn hoặc uống chút gì đó rồi hãy uống thuốc.
– Vâng, cảm ơn bác sĩ.
bóc tem cái nào nhìn là đoán ra ai cũng có cạp hết rui nhỉ , chi còn chờ diễn biến thế nào thui ^^
hay thế tiếp đi tác giả nhá truyện ngày càng hay rùi
Tiễn bác sĩ ra cổng xong, anh lật đật quay trở về phòng, nhấc lấy cái ghế để bên giường anh ngồi xuống ngắm Thục. Trong giấc ngủ cô bé hiền và dễ thương đến lạ. Không kìm được anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán lên má, chợt có tiếng hắn giọng ngoài cửa làm Phú Khang giật mình nhìn ra anh làu bàu:
– Làm gì mà lặng lẽ như bóng ma vậy bà chị?
Thục Uyên thản nhiên bước vào phòng, nói:
– Nhờ vậy ta mới thấy được hành động mờ ám của mi chứ. Nè, cậu em muốn làm gì thì đợi người ta tỉnh lại chứ thừa lúc người ta mê man mà làm bậy thì không hay đâu.
Phú Khang gắt:
– Chị nghĩ đi đâu vậy. Tại cổ bị sốt nên em mới lo cho cổ chứ sao.
Thục Uyên đến bên giường tủm tỉm:
– Thì ra bấy lâu nay mi siêng đến nhà trọ không phải là vì bà chị này, mà là vì cô bé nhỏ nằm trên giường kia phải không?
Phú Khang đứng lên thở ra:
– Chị đã thấy thì em cũng không giấu, đúng là em đang yêu cô ấy nhưng không biết cô ấy nghĩ gì và càng không dám hỏi thẳng cô ấy.
Thục Uyên vỗ vai Phú Khang:
– Nào, phải tự tin lên chứ! Ta gởi nó lại đây, có gì chút nữa nó dậy, mi đưa nó về giùm. Cơ hội cho mi đó, cố mà nắm bắt.
Phú Khang cười rạng rỡ:
– Cám ơn bà chị nha, lời cảm ơn chân thành nhất đó.
Thục Uyên phẩy tay:
– Là người trong nhà cả, mi không cần phải khách sáo. Nhưng ta nói trước là đừng có làm cho nó buồn đấy. Nếu không, dù là chị em, ta cũng không nương tay với mi đâu. Nhỏ Thục lâu nay theo ta tuy chưa luyện đủ mười thành công lực nhưng cũng được bảy tám thành, mi cứ liệu chừng đấy.
Mở cổng cho Thục Uyên, Phú Khang làu bàu:
– Ai ở gần chị một thời gian thì từ thỏ đều hóa thành sư tử hết.
Tiễn Thục Uyên ra cổng xong, Phú Khang vào nhà mở tủ lạnh tìm nước uống thì giật mình khi nghe tiếng Thục hét trên lầu, anh chạy vội lên. Thục đang giãy giụa trên giường mắt nhắm nghiền, mỗ hôi tuôn đầm đìa, anh lật đật chạy lại ôm chặt Thục,tay anh vỗ nhẹ vào má Thục:
– Thục, mau tỉnh dậy đi em, mở mắt ra nào!
Hiền Thục mở mắt ra ôm lấy Phú Khang òa khóc. Phú Khang vỗ nhè nhẹ vào lưng cô:
– Nín đi, ngoan nào, có ai làm gì em đâu mà khóc!
Hiền Thục thút thít:
– Em nằm mơ thấy lũ quét, nước nhiều lắm trôi hết nhà cửa. Người chết nhiều lắm, có cả anh nữa
Phú Khang siết chặt Thục vào mình hơn. Anh từng nghe Thục Uyên kể ngày trước nhà Thục bị nước cuốn trôi, ba Thục vì phải cứu mẹ con Thục mà chết.
Cái chết của người cha làm Thục suy sụp một thời gian dài. Từ đó mỗi lần ngã bệnh Thục đều gặp ác mộng và la hét thất thanh như thế.
Phú Khang vỗ về:
– Ổn rồi, không sao đâu chỉ là một giấc mơ thôi mà. Em xem, anh còn sống sờ sờ đây nè!
Thục đã bình tỉnh lại đôi chút, liền đẩy Phú Khang ra, cô nhìn quanh ngơ ngác:
– Ơ, đây là đâu?
– Phòng của Thục Uyên. Em sốt từ chiều đến giờ.
Thục nhíu mày. Phải rồi, lúc chiều mình chuẩn bị đi làm thì đau đầu dữ dội không đi nổi. Thục Uyên phải đi thay cho mình.
Đang suy nghĩ miên man thì Phú Khang đặt tay lên trán Thục:
– Đầu đã bớt nóng, có vẻ như em đã hết sốt rồi. Giờ uống thêm một liều thuốc nữa thì mai sẽ khỏi bệnh thôi.
Thục ngước mắt lên:
– Em muốn về.
Đưa thuốc và đặt ly nước vào tay Thục, Phú Khang nói:
– Uống thuốc đi rồi anh đưa về.
Thục lắc đầu:
– Em mang về nhà uống cũng được. Vả lại em khỗe rồi, em tự về được.
– Không được, anh đã hứa với Thục Uyên là phải đưa em về. Anh mà để em về một mình là chết với bà chị “nhí” đó cho coi.
– Hóa ra anh đưa em về là vì Thục Uyên dặn? Vậy để em về một mình, em biết cách nói cho nhỏ ấy khỏi giận.
Nói xong, cô đứng lên bước ra ngoài. Nhưng được vài bước cô thấy mình lọt thỏm trong vòng tay Phú Khang, tiếng anh thì thầm sát bên tai:
– Giận gì anh vậy? Có một chuyện mà anh muốn em biết, đó là anh muốn em ở mãi bên anh như thế này, nhưng bây giờ thì chưa phải lúc, cô bé ạ.
Hiền Thục đỏ mặt vùng ra định bỏ chạy nhưng Phú Khang nhanh hơn chụp tay cô kéo lại:
– Định trốn hả, đâu có dễ vậy. Mau uống thuốc đi rồi anh đưa về.
Thục phụng phịu:
– Đang đói mà uống thuốc nó cào ruột chịu sao nổi.
Phủ Khang vỗ trán cười xòa:
– Xin lỗi, anh quên.
Nói rồi, anh bỏ tọt mấy viên thuốc vào túi áo, nắm tay Thục kéo đi:
– Anh đưa em đi ăn chút gì, rồi uống nhé Phú Khang đưa Hiền Thục đi ăn, ép cô uống thuốc xong mới đưa về nhà trọ. Xe dừng trước cổng, mở cửa xe cho Hiền Thục, Phú Khang khoác lên người cô cái áo khoác của anh, hôn nhẹ lên trán cô, anh thì thầm:
– Chúc em ngủ ngon.
Đợi Hiền Thục khuất sau cánh cổng, Phú Khang mới cho xe chạy đi. Nhìn nhà cửa tối om, Hiền Thục thở phào nhẹ nhõm. May quá, hai con tiểu yêu nữ đó ngủ rồi. Nếu không, cô sẽ bị hai đứa nó tra khảo một cách “dã man rợ” cho xem. Rón rén như một con mèo Hiền Thục mở nhẹ cửa phòng khách. Nhưng vừa đặt chân vào thì đèn phòng khách bật sáng, Hiền Thục giật mình giấu vội chiếc áo khoác sau lưng. Thục Uyên ranh mãnh:
– Mày đi đâu mà giờ này mới về?
Thục ngắc ngứ:
– Tao đến thư viện chứ đi đâu.
Lan Hương tinh quái:
– Mày giấu cái gì sau lưng thế, hay mượn được sách hay rồi giấu xem một mình.
Vốn không quen nói dối, Thục bị sụp bẫy ngay:
– Sách đâu mà sách, chỉ là cái áo khoác thôi.
Lan Hương nhíu mày hỏi lại:
– Áo khoác? Tao nhớ lúc chiều đi mày đâu có mặc áo khoác?
Biết mình bị hố, nhưng nhìn ánh mắt tinh quái cửa hai nhỏ bạn, Thục bỏ chạy về phòng kèm câu nói:
– Tụi bầy thật quỷ quái!
Lan Hương sửa lưng:
– Vậy hả!
Thục Uyên cũng nói vọng theo:
– Ai chứ mày làm em thì tao chịu.
Thả Thục Uyên xuống, Phú Khang cho xe chạy ngay vì anh có hẹn với Thục. Đang loay hoay mở cổng, chợt Thục Uyên giật mình buôn rơi xâu chìa khóa vì có người đang ở sát sau lưng cô. Thục Uyên quay ngoắt người lại.
Trông thấy Vũ Nguyên, cô sầm mặt:
– May mà tôi không mắc bệnh tim – Rồi cô cao giọng sừng sộ - Anh làm gì mà tới nhà tôi giờ này?
Vũ Nguyên điềm nhiên:
– Tới thăm người yêu không được sao?
Thục Uyên quác mắc:
– Ai là người yêu của anh? Hợp đồng cô ghi rõ tôi chỉ là người yêu của anh khi cô sự hiện diện của gia đình anh thôi. Đừng có nói là anh quên nhé, điều này chính là anh đề nghị mà.
Vũ Nguyên bực bội:
– Vậy gia đình tôi sẽ nghĩ gì khi thấy cô là người yêu của tôi mà lại ngang nhiên cặp tay với người khác vậy hả?
Thục Uyên bĩu môi:
– “Người yêu của tôi”, đề nghị anh dùng từ cho chính xác nha. Nếu không vì cái hợp đồng quái quỷ kia thì nói thật nhé, có chất mười tám xe vàng đi mòn nhưng con đường trong thành phố này cũng chưa chắc làm tôi xìu lòng trước một đại gia hữu danh vô thực, ăn chơi đàng điếm như anh đâu.
Vũ Nguyên trừng mắt:
– Cô biết gì về tôi mà dám nói thế?
Thục Uyên khoanh tay tựa vào cổng, mặt hơi hất lên:
– Tôi biết nhiều hơn anh tưởng đấy! Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao, tôi sẽ không vào cuộc chơi nếu không biết đối thủ của mình là ai và thực lực như thế nào.
Vũ Nguyên cười mỉa:
– Bây giờ thì cô biết hết rồi chắc?
Thục Uyên thản nhiên:
– Tôi không thể đếm xem đầu anh có bao nhiêu sợi tóc, hay anh có bao nhiêu bộ quần hợp thời trang. Nhưng thành tích ăn chơi của anh thì tôi có thể liệt kê rõ ràng, chẳng hạn như một đêm anh vung vãi bao nhiêu tiền, nhảy nhót với bao nhiêu cô bồ. Nói một cách khác, thành tích ăn chơi của anh, tôi liệt kê hết đêm này cũng chưa hết. Tôi chỉ gói gọn một câu “Anh là một tên phá gia chi tử”.
Vũ Nguên trừng mắt:
– Cô là chị cả của tôi chắc. Mà cô cũng rảnh rỗi quá nhỉ, theo dõi tôi kỹ thế cơ à?
Thục Uyên nhún vai:
– Thời buổi này, ngồi ở đây cũng có thể điều hành một công ty tầm cỡ ở nước ngoài hoạt động trôi chảy, thì việc nắm bắt thông tin cá nhân của một người “nổi tiếng” như anh đối với tôi dễ hơn ăn bánh lọt. Mà tôi cũngkhông rảnh rỗi để tò mò theo anh vậy đâu.
Nói rồi, cô nhìnVũ Nguyên từ đầu đến chân rồi phán:
– Anh đâu có giá như thế!
Vũ Nguyên tức tối:
– Cô thật là ... quái quỷ, không hiểu sao tôi lại xui xẻo dây vào cô cho mệt thân nhỉ!
Thục Uyên thản nhiên:
– Muốn khỏi dây dưa với tôi thì dễ lắm, xóa nợ cho tôi đi!
– Cô thật biết đùa. Tiền của tôi chứ đâu phải ... lá mít. Tóm lại, chừng nào tôi chưa lấy được tiền thì cô đừng mong tôi hủy hợp đồng.
Thục Uyên tỉnh bơ:
– Tùy anh thôi, nhưng xin nhắc cho anh nhớ là chỉ còn năm tháng mười bốn ngày nữa thôi, anh thừa kế được hay không thì hợp đồng cũng chấm dứt.
Nói rồi, cô bước vào đóng cổng. Vũ Nguyên đẩy cổng ra:
– Nè, cô đi đâu đó, tôi chưa nói hết mà.
Thục Uyên quay lại mặt nhăn nhăn:
– Lại chuyện gì nữa “đại thiếu gia”?
Vũ Nguyên gườm gườm nhìn Thục Uyên khi cô dùng danh từ “đại thiếu gia”.
để gọi anh, nhưng anh không thể làm gì khác ngoài câu nói:
– Ngày mai là sinh nhật mẹ tôi, nên mai tôi sẽ đón cô đi mua quà và về đó dự sinh nhật mẹ tôi luôn.
Thục Uyên nhíu mày:
– Này, bộ anh tưởng tôi lúc nào cũng rảnh rỗi như anh chắc, nói đi là đi?
Vũ Nguyên trợn mắt:
– Nè nè, cô định giở trò lật lọng phải không?
Thục Uyên khoanh tay hất mặt:
– Tôi lật lọng cái gì nào?
Vũ Nguyên hoa tay múa chân:
– Còn không phải sao? Rõ ràng khi ký hợp đồng đã cam kết cô có thể không đi cùng tôi tới những nơi khác, nhưng nhà tôi thì bắt buộc cô phải đến cùng tôi.
Thục Uyên cũng không kém:
– Nhưng trong đó cũng có nói nếu tôi bận thì tôi có thể không đi rồi còn gì.
Vũ Nguyên gân cổ:
– Vậy mà cô còn dám nói là không lật lọng. Tôi đã xem kỹ lịch của cô rồi, ngày mai cả buổi chiều cô rảnh rỗi chứ có làm gì đâu. Thục Uyên vẫn không chịu thua vì như thế Thục Uyên đâu còn là Thục Uyên, bởi thế cô cũng cao giọng:
– Cuộc sống luôn có nhiều biến động. Một giờ đồng hồ cũng làm thay đổi mọi thứ, huống hồ từ đây đến chiều mai:
Vũ Nguyên nghẹn giọng:
– Cô.
Anh tựa người vào cổng thở ra. Một người khôn ngoan như anh mà sao lần lập bảng hợp đồng này anh lại để nhiều kẽ hở thế không biết! Từ đầu chí cuối đều có lợi cho “con nợ”, bản thân anh là “chủ nợ” mà cứ bị “con nợ” lấn át hoài:
Vũ Nguyên vuốt mặt nhìn Thục Uyên, nói:
– Cô không thể vì mẹ tôi một chút được sao, bà rất quý cô mà.
Thục Uyên thở cái khì:
– Thôi được, chiều mai tôi sẽ đến.
Vũ Nguyên chắp hai tay:
– Tạ ơn trời! Cuối cùng cô cũng chịu đi!
Đóng sầm cổng lại, Thục Uyên nói:
– Tôi nói trước, anh đừng có đem bản hợp đồng đó ra mà dọa tôi. “Con dao”.
này tôi là người cầm cán. Mọi ưu thế đã thuộc về tôi trong cuộc chơi này, anh cứ liệu chừng đấy.
Vũ Nguyên thất thiểu bưđc ra xe mà lòng thầm hỏi, liệu có bao nhiêu người giống như anh, là “chủ nợ” mà suốt ngày bị “con nợ” hăm dọa đủ điều, đúng là chuyện có nằm cũng không mơ thấy nổi.
Đang ngủ ngon lành thì một hồi chuông cổng ngân vang làm Thục Uyên giật mình, nhưng rồi cô mặc kệ lấy gối bịt chặt hai tai cô quyết định ngủ tiếp.
Chẳng mấy khi được rảnh rỗi thế này phải ngủ bù chứ.
Bấm một hồi không thấy ai ra họ sẽ bỏ đi thôi.
Nhưng không như Thục Uyên nghĩ, từng hồi chuông cứ ngân dài vọng vào phòng ngủ một cách kiên nhẫn. Hết chịu nổi, Thục Uyên bật người dậy, mắt nhắm mắt mở ra mở cổng. Gương mặt Vũ Nguyên hiện ra sau cánh cửa.
– Xin chào!
Thục Uyên sầm mặt:
– Chào, chào cái con khỉ! Làm gì mà anh bấm chuông như báo động cứu hỏa vậy hả?
Vũ Nguyên tửng tửng:
– Không bấm như vậy thì làm sao cô nghe thấy.
– Tôi đâu có điếc.
– Hôm nào rảnh, cô đi kiểm tra lại hệ số nghe của cô đi, bằng chứng là tôi đứng tê cả chân bấm chuông đỏ cả tay mà bây giờ cô mới nghe được.
Thục Uyên quay phắt lại:
– Giá mà nhà có “cẩu” thì tôi thả ra cho nó “xực” anh rồi. Người gì lì quá, muốn ngủ một tí cũng không được yên. Hừ ...
Vũ Nguyên tưng tửng:
– Nhất ì nhất lì mà, muốn đưa được “nàng” về cho mẹ vui thì phải vậy thôi.
Thục Uyên giật mình nhớ ra là hôm qua cô đã lỡ nhận lời đi mua quà sinh nhật cho mẹ hắn với hắn. Lời đã hứa giờ không thể nuốt được, đành phải đi với hắn thôi. Thiệt tình, năm tháng với cô nó dài như năm thế kỷ.
Không thèm nhìn Vũ Nguyên, cô nói trống không:
– Ngồi đó chờ năm phút Vũ Nguyên tủm tỉm cười nhìn bóng Thục Uyên khuất dần ở thang lầu. Năm phút đủ để Thục Uyên trở xuống với chiếc quần Jeans ống “pát” đen và áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn sau lưng, trông cô lúc này thật hiền lành dễ mến. Có lẽ bà và mẹ anh gặp Thục Uyên với bộ dạng này nên mới bảo là cô ấy hiền lành dễ thương. Chứ còn anh, anh thấy lúc nào Thục Uyên cũng như con ... nhím cả.
Nhưng mà là con nhím thật dễ thương ...
Thục Uyên hối:
– Này, có chịu đi chưa hay là ngồi ì ra đó?
– Đó, thấy chưa, con nhím nhỏ lại xù lông lên nữa rồi! Không biết đến bao giờ thì con nhím mới thành con thỏ nằm ngoan trong tay anh đấy, mơ hoài mà hổng thấy.
Đưa Thục Uyên đến một khu trung tâm mua sắm rất náo nhiệt. Hai người bước vào một tiệm kim hoàn, nhìn khắp nơi, Thục Uyên chỉ chuỗi hạt màu ngà treo trong tủ kính:
– Tôi thấy cái này đẹp sang trọng rất hợp với mẹ anh.
– Vậy thì lấy cái này, nhưng ai trả tiền đây?
Thục Uyên giẫm một cái như trời gián lên chân Vũ Nguyên, giọng cô rin rít:
– Nếu có tiền chọn mấy món đồ xa ỉ như thế này để tặng mẹ anh thì tôi đâu có dính vào cái hợp đồng quái quỷ kia.
Vũ Nguyên vừa xuýt xoa vừa nói:
– Cô có biết bao cô gái mong được tặng quà để lấy lòng mẹ tôi mà không được đó.
Thục Uyên phán:
– Chỉ có những người ... khùng mới làm vậy. Tôi đầu có khùng và cũng không có tiền để làm những việc xa xỉ đó. Để có tiền trang trải cho việc học đôi khi tôi phải ăn mì gói cả tháng trời đấy, thưa “thiếu gia”.
Vũ Nguyên lặng người một hồi lầu. Anh đề nghị:
– Hay cô đến nhà tôi ở đi.
Thục Uyên trừng mắt:
– Anh có bị ấm đầu không mà đưa ra đề nghị quái gỡ như thế.
– Tôi lại chẳng thấy quái gở một chút nào. Mẹ tôi quý cô như thế, cô đến đó ở mẹ tôi càng vui hơn nữa. Mẹ tôi chẳng phải đã hứa lo cho cô đầy đủ trong những năm học còn lại của cô là gì.
– Anh nghĩ tôi là ai hả? Tuy nghèo tiền nghèo bạc nhưng lòng tự trọng của tôi không nghèo.
Vũ Nguyên búng tay:
– Vậy thì coi như gia đình tôi cho cô vay tiền đi học, sau khi tốt nghiệp ra trưởng thì về công ty tôi làm việc trừ nợ.
Thục Uyên xua tay lắc đầu lia lịa:
– Thôi thôi, sáu tháng đối với tôi đã là quá đủ. Tôi thà ăn mì gói cho lòng thanh thản chứ không muốn nợ nần gì nhà anh nữa đâu, chủ nợ là anh thì càng không.
Biết có nói gì nữa cũng không ích gì nên anh dúi chiếc hộp vào tay cô:
– Cầm giúp anh một lát, anh lại xem cái kia.
Nói rồi, anh đi mất. Thục Uyên đưa mắt nhìn những món đồ trong tủ kính lấp lánh thật đẹp mắt, thì một giọng nói vang lên phía sau làm Thục Uyên giật mình quay nhìn cô gái lạ.
– Hóa_ ra, cô là bạn gái mới của Vũ Nguyên.
Thục Uyên chưa hết bực mình thì cô gái lạ lại nói tiếp sau khi săm soi Thục Uyên từ đầu đến chân:
– Trông cũng tầm thường thôi. Vũ Nguyên lần này điên mất rồi.
Thục Uyên cười nửa miệng:
– Tôi thấy cô điên thì có. Nhìn cô hình thức cũng không đến nỗi nào mà sao nói năng vừa vô duyên vừa bất lịch sự thế hả? Cô nói xem, thế nào là tầm thường, còn thế nào là không tầm thường?
Cô gái kia ngẩng cao đầu đáp:
– Tôi trông cô quê mùa xấu xí chẳng hợp với Vũ Nguyên tí nào.
Thục Uyên khoanh tay đáp tinh:
– Vâng, tôi quê mùa xấu xí, nhưng Vũ Nguyên đã chọn tôi, như vậy cũng đủ cho tôi thấy “giá trị” của mình rồi. Thế còn cô, có bao giờ cô tự hỏi mình xinh đẹp thời thượng như thế mà Vũ Nguyên không chọn mình không?
– Cô ...
Trong khi cô gái nghẹn lời chẳng biết nói sao thì Thục Uyên thản nhiên cầm hộp quà trên tay bước đi kèm câu nói:
– Hôm nay là sinh nhật “mẹ chồng”' tương lai của tôi. Nếu rảnh, mời cô đến dự, cô biết nhà mà phải không?
Nói rồi cô đi về phía Vũ Nguyên, giọng cô lạnh như nước đá:
– Anh xem xong chưa, tôi muốn về nhà.
Nói rồi, cô đi thẳng ra ngoài chẳng kịp chờ Vũ Nguyên nói xong hay chưa.
Vũ Nguyên lật đật chạy theo, bụng than thầm vì cái tính sớm nắng chiều mưa của Thục Uyên, vừa mới ngừng bắn đó thì bây giờ lại giơ súng lên rồi.
Ra đến xe mở cửa lêo lên, anh nhìn Thục Uyên cất tiếng:
– Nè, cô đừng nói là đổi ý không đi nghen! Lúc nãy tôi gọi điện báo cho mẹ tôi hay là sẽ về cùng cô, giờ tôi về một mình thì biết giấu mặt vào đâu hả?
Thục Uyên hất mặt:
– Bộ tôi có nói là sẽ không đi sao?
Vũ Nguyên chưng hửng:
– Thế sao cô còn đòi về nhà?
– Tôi về có chút việc không được sao?
Vũ Nguyên thở phào:
– Thế mà tôi cứ tưởng ...
Thục Uyên gắt lời:
– Thay vì ngồi đó tưởng thì anh nên cho xe chạy đi thì hơn.
Vũ Nguyên lúc này mới nổ máy cho xe chạy đi.
Về đến nhà, bỏ Vũ Nguyên ngồi một mình ở phòng khách, Thục Uyên về phòng đóng sầm cửa lại sau khi nói một câu trống không.
– Chờ đó!
Vũ Nguyên lắc đầu nhìn theo. Liệu có ai trên thế gian này tiếp khách kiểu đó không nhỉ, không mời ngồi cũng chẳng có nước non gì cả. Vũ Nguyên ngồi xuống ghế thở ra. Đành vậy, chẳng phải cô bé từng nói anh không phải là khách mà là chủ nợ, có ai đón chủ nợ vào nhà mà vui vẻ niềm nở đâu ...
Thục Uyên trở lại phòng khách mang theo mùi hương dịu dàng thanh thoát, kèm câu nói:
– Ta đi thôi, sắp đến giờ hẹn rồi.
Vũ Nguyên quay lại và sững sờ, là Thục Uyên đó ư. Trong bộ váy trắng tinh, cô đẹp thanh thoát như một thiên thần, mái tóc dài được búi cao để lộ chiếc cổ cao thanh mảnh. Hình ảnh này trông rất quen thuộc, lẽ nào ...
Nhưng Vũ Nguyên không kịp nghĩ thêm vì Thục Uyên đã quay gót bước đi trước. Anh đành phải lật đật bước theo cho Thục Uyên đóng cổng, nếu không cô nhỏ sẽ xù lông nhím lên với anh ngay.
Trên suốt đường đi, nhiều lần anh muốn hỏi xem cô bé từng dự tiệc ở đâu chưa nhưng rồi không dám sợ cô bé đùng đùng nổi giận bỏ về thì khổ cho anh.
Thỉnh thoảng, anh cứ liếc nhìn cô bé, còn cô bé cứ tỉnh như không. Thực ra mọi biến đổi trên gương mặt của Vũ Nguyên không phải là Thục Uyên không biết nhưng cô cứ lờ đi. Đêm qua, hai nhỏ bạn đã làm công tác tư tưởng dữ lắm nhưng cô nào có nghe. Đêm qua, Lan Hương nói:
– Quà thì mày có thể không mua, nhưng nhất định mày phải đến và phải ăn mặc cho đẹp nghe chưa.
Thục cũng nói vào:
– Đúng đó, mày đã nói dối thân phận thật sự của mày, thế nhưng cũng không vì thế mà ăn mặc lừi xừi đến đó được.
Thục Uyên gạt phắt:
– Tao đến đó là vì quý và nể bác ấy. Nhưng cứ nghĩ đến cái tên đại thiếu gia chết tiệt đó lúc nào cũng như ma bám theo tao là tao chỉ muốn ở nhà cho xong.
Lan Hương và Hiền Thục thở ra:
– Thôi được, tùy mày muốn làm sao thì làm. Tiếc là mai tụi tao có giờ học không thể bỏ được. Nếu mày đi, tụi tao gởi quà cho mày. Không đi thì tụi tao đưa bác ấy sau vậy.
Cho đến tận chiều nay, Thục Uyên vẫn mang ý định sẽ đến dự với bộ đồ thường nhất không điểm trang chi hết. Nhưng lúc mua quà sinh nhật bị người ta chê quê mùa, xấu xí, tầm thường, máu tự ái nổi lên, cô liền bảo Vũ Nguyên chở về nhà cho mình sửa soạn. Quần áo cô mặc không sang đến mức phải đặt mua ở Ý hay mua ở Pháp nhưng cũng được mua từ những nhà may nổi tiếng trong thành phố chỉ vì Thục Uyên không thích chưng diện se sua, cô chỉ thích những gì giản dị bình thường như thế sẽ cho cô cảm giác gần gũi thân thiện với những người xung quanh cô.
Biệt thự đèn thắp sáng choang, nhiều tiếng cười nói vọng ra làm Thục Uyên hơi khớp, vừa mở cửa xe định bước xuống thì bị Vũ Nguyên giữ lại:
– Em chờ anh một chút!
Trong lúc Thục Uyên còn ngơ ngác thì Vũ Nguyên mở hộp lấy ra sợi dây chuyền bằng bạch kim, nói:
– Anh có cái này tặng em.
Nhìn thấy sợi dây, Thụe Uyên lắc đầu:
– Cám ơn, nhưng tôi không quen nhận quà có giá trị thế đâu.
Vũ Nguyên nhăn mặt:
– Có đáng là bao đâu, chỉ là món quà nhỏ anh tặng em làm kỷ niệm. Em từ chối là anh buồn lắm.
Thục Uyên hỏi:
– Vậy món quà này có tính gộp với số tiền tôi mắc nợ không?
Vũ Nguyên đeo sợi dây vào cổ cho Thục Uyên và nó – Em thật là ... sao em cứ nghĩ mãi đến cái hợp đồng quái quỷ đó mà không nghĩ là anh yêu em.
Thục Uyên trừng mắt:
– Này, đã nhập tiệc đâu, chưa uống một giọt rượu nào mà anh đã say thế hả?
Mau tỉnh lại đi.
Nói rồi, cô mở cửa xe bước xuống luôn, Vũ Nguyên cũng lật đật bước xuống xe. Vào đến tận nhà, mọi cặp mắt đều dồn đổ ra khiến Thục Uyên bối rối. Vũ Nguyên khẽ nắm tay Thục Uyên dắt vào. Thục Uyên cúi đầu chào mọi người rất lễ phép. Xong, cô cầm hộp quà trao tận tay bà Cầm:
– Cháu chúc mừng sinh nhật bác.
Bà Cầm vui vẻ:
– Cám ơn con, đến chơi với bác được là tốt rồi, con bày vẽ chi cho tốn kém.
Thục Uyên chỉ cười. Cô lôi trong chiếc hộp khác ra một chiếc khăn choàng, choàng lên cổ bà Kim, Thục Uyên vui vẻ:
– Đây là quà của bà cháu tặng bà.
Bà Kim bất ngờ:
– Cả bà cũng có quà à?
– Là quà do tự cháu làm lấy nên không được xuất sắc lắm ạ.
Kéo Thục Uyên ngồi xuống cạnh mình, bà Kim nói:
– Cháu dâu bà giỏi quá, cái gì cũng biết làm.
Nghe bà Kim nói vậy, ai cũng hỏi bao giờ thì đám cưới, bà Cầm cười đáp:
– Thong thả đã, con bé còn đang học đại học. Đợi cháu tết nghiệp rồi cưới luôn.
– Thì cưới xong vẫn đi học được mà.
Bà Cầm cố gỡ rối cho Thục Uyên:
– Đợi cháu tốt nghiệp đã. Giờ nhìn chững chạc vậy chứ còn trẻ con lắm, cưới chồng vào lớp bạn bè chọc rồi lại khóc chạy về mách mẹ cho xem.
tem tem tem,hay quá post tiếp đi bạn ơi