♥ ♥ Chuyện Tình Không Có Thật ♥ ♥
Nicole kéo chiếc áo khoác và hoà vào dòng người trên con đường bên công viên. Trời tối và đầy sương nhưng cô bé vẫn cố gắng đi nép cào mấy bụi cây như sợ mọi người trông thấy mình. Đặc biệt là Ryan, cô muốn Ryan cứ đi tiếp mà không biết có người dõi theo. Nicole biết rõ con đường mà Ryan sẽ đi.
Thứ năm nào cũng vậy, Ryan luyện bóng đá từ 6-8 giờ tối. Nicole thường rủ Emma đi xem Ryan tập bóng. Nhưng hôm nay thì khônng thể. Nicole rùng mình khi một giọt sương rơi vào đỉnh đầu. Cô rất hồi hộp. Ryan sẽ đi băng qua công viên trong khoảng 5 phút nữa, và cô muốn nhìn thấy Ryan... Nicole và Ryan đã quen nhau nửa năm nay và đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của Nicole.
Mặc dù hai đứa mới có 16 tuổi, nhưng mẹ của Nicole đã thừa nhận rằng hai đứa sinh ra như để làm bạn suốt đời của nhau vậy. Chấp nhận sự chia lìa thật là khó khăn. Thật chẳng ai ngờ mọi sự sẽ kết thúc như thế này, khi mà giờ đây Nicole đang thầm lặng đứng chờ Ryan đi qua, chỉ mong nhìn lại dù chỉ một nụ cười của cậu. Cô biết Ryan không thích những kẻ lén lút, nhưng có gì nghiêm trọng nữa đâu... Bất chợt, cô bé nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Ryan. Cậu ta đang đi rất nhanh với chiếc túi trên vaivà chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mặt. Nicole gần như bật khóc khi nhìn Ryanrất gần như vậy. Không thể tin được là tất cả đã qua, rằng cô chẳng còn được Ryan nắm tay ấm áp... Khi Ryan khuất dần trên phố, Nicole quyết định đi theo Ryan thêm chút nữa. Ryan có vẻ vội vàng. Nicole chợt thoáng một chút nghi ngờ rằng Ryan đi gặp một cô bé khác.MÀ cũng chẳng có lý do gì cấm cậu quen cô gái khác. Và dù Nicole biết mình không bao giờ được ở bên Ryan nũa, nhưng cái ý nghĩ Ryan sẽ nắm tay một cô bé khác thật tình làm cho Nicole bứt rứt và buồn hết sức.
Cảm giác nhẹ nhõm bao trùm khi Nicole nhận ra Ryan đang trở về nhà. ryan chẳng đi gặp cô bé nào cả. Nicole dừng lại bến xe buýt cuối con đường. Tại chỗ này, lần đấu tiên Ryan nắm tay Nicole để... đỡ cô đứng dậy khi cô bị ngã. Nicole mỉm cười với ký ức ngây thơ đó. Từ chỗ này, cô bé có thê thấy rõ Ryan đang vào nhà. Ryan trông rất buồn. Có thể cậu cũng nhớ Nicole như cô bé đang nhớ cậu?
***
Ryan vứt phịch chiếc túi ở hành lang và vào phòng khách. mẹ cậu hỏi:
- Hôm nay con tập tốt không?
Ryan nhún vai và nói rằng buổi tập cũng tạm ổn.
- Xem nào, con vẫn còn buồn phải không? - Mẹ Ryan hỏi tiếp.
Cậu lại nhún vai lần nữa rồi đỏ hoe mắt nói:
- Có chuyện này buồn cười lắm, mẹ biết không? Con có cảm giác như Nicole ở quanh đây... Con cảm thấy như là bạn ấy cũng quay lại công viên và đi theo con... Mẹ có tin chuyện đó không?
Mẹ cậu đáp:
- Có chứ! Nicole đã rất yêu quý con khi nó còn sống, và mẹ tin là nó vẫn luôn yêu thương con, kể cả bây giờ và về sau nữa...
Ryan mỉm cười nhấc chiếc khung ảnh Nicole lên và nhìn sâu vào mắt cô bé. Hôm nay là ngày thứ 100 kể từ khi Nicole ra đi trong một vụ tai nạn giao thông. Mới 16 tuổi. Nicole cũng bật khóc khi cô bé quay lưng đi và tan vào làn sương lạnh lẽo. Cô biết mình mãi mãi không mất Ryan, nhưng cũng mãi mãi không bao giờ được gặp cậu thêm một lần nữa...
hic hic hic :khocnhe:
đừng bao giờ từ bỏ ước mơ.........+~+
khát vọng của nàng Violet
Trong khu rừng nọ ,có một bong hoa Violet xinh xắn ,luôn tỏa ngát hương thơm .Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng .
Một ngày nọ ,ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn ,nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé .nàng than thở : “So với chị Hoa Hồng may mắn kia ,mình chẳng là gì cả .Giá như mình được làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ ,một lần thôi để ko phải nằm sát mặt đất thế này ,mình cũng mãn nguyện lắm rồi.”
Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ :
- Chuyện gì xảy ra với con vậy ?
Nàng Violet cất giọng tha thiết :
- Con biết Bà luôn nhân từ và đầy long yêu thương .Con cầu xin Bà hãy biến con thành Hoa Hồng !
Bà tiên chăm chú nhìn bong hoa :
- Con biết mình đang đòi hỏi điều gì ko ? một ngày nào đó con sẽ hối hận đấy .
Nhưng Violer vẫn một mực nài nỉ . Động long trước khát khao của nàng ,cuối cùng bà tiên đồng ý .Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet ,và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi ,kiêu hãnh vươn cao với những bong hoa đỏ rực trên cành .
Một hôm ,Giông Bão đi qua khu vườn,giật gãy các nhánh cây ,làm bật gốc cả những cây cao to .Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão ,trừ những loài hoa vé nhỏ nằm sát mặt đất như violet .
Bão tan .Bầu trời lại trong xanh .Các nàng Violet vẫy cánh hoa tím ,vui đùa bên nhau .Một nàng nhìn Hoa Hồng –là Violet ngày nào –thương xót :
- Các bạn nhìn kìa ,cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mình đấy !
Nàng Hoa Hồng nằm quặt dưới đất ,than hình gãy nát ,hoa lá rả tơi ,cố gắng dung chút hơi thở cuối cùng thều thào :
- Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão .Khi còn là một cành Violet bé nhỏ , đã có những lúc tôi cảm thấy thoải mái và hài long với mình . Nhưng khi cứ mãi như vậy tôi chợt nhận thấy mình bé nhỏ ,nhàm chán và nhạt nhẽo . Tôi ko muốn sống một cuộc đời mà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt ,yếu đuối ,và khi mùa đông đến sẽ bị vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa . Hôm nay ,tuy sắp phải từ giã các bạn nhưng tôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao .tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực , đã ngẩng cao nhìn ánh Mặt Trời ,nghe được lời thì thầm của chị Gió và vui đùa với các chị Sương Mai . Tôi đã có thể chạm vào nếp áo của Thần Ánh sang bằng cánh hồng thơm ngát .Tôi sẽ chết nhưng tôi đã đi được đến tận cùng của khát vọng sống .Tôi đã thực hiện được ước mơ của mình . Đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi .
Nói xong ,nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùng với nụ cười mãn nguyện trên môi .