-
Một Phân Thời Gian Ngàn Phân Ngọc
Một lãnh chúa yêu cầu Takuan , một Thiền sư vẽ cho ông làm cách nào để giết thời giờ .
Ông cảm thấy cuộc đời mình kéo dài lê thê trong việc theo dõi những công việc đều đều chán nản ở văn phòng và phải chết một chổ ở đó để nhận sự tôn kính của những người khác .
Takuan viết cho vị lãnh chúa tám chữ ( và ý của tám chữ đó được dịch ra trong 4 câu thơ như sau) :
“Ngày này không đến hai lần
Một phân thời khắc ngàn phân ngọc ngà
Ngày này không đến nữa đâu
Một giây thời khắc ngọc châu một nhà “.
-
Vì sao anh yêu em
Một cô gái hỏi bạn trai của mình:
-"Tại sao anh yêu em? "
-"Sao em lại hỏi thế, Sao anh tìm được lý do gì chứ", chàng trai trả lời.
-"Không có lý do gì tức là anh không yêu em!"
-"Em không thể suy diẽn như vậy được."
-"Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết lý do mà anh ta yêu cô ấy"
-"Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác."
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn rất khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh và cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một lá thư từ bạn trai của mình.
" Chào em yêu!
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo em có trên mặt anh không thể yêu em thêm được nữa.
Anh yêu em vì em giỏi giang, nhưng bây giờ em có làm gì được đâu. Vậy thì anh không thể yêu em được.
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế em đang ngồi xe lăn. Đây không phải là lý do giúp anh có thể yêu em.
Anh yêu em vì nụ cườI của em, nhưng cả tháng nay rồi anh không thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?
Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng giờ đây mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em thêm nữa.
Đấy chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lý do nào nữa không, em yêu?"
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không còn cần một lý do nào nữa. Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lý do vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần có một lý do.
-
HẠC GIẤY
Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng trong nó biết bao chân tình. Một chàng trai đã gấp 1,000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì là sáng lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau...
Rồi cho đến 1 hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn gặp lại anh nữa.
Nàng rất lấy làm tiếc nhưng nỗi đau của chàng rồi sẽ trở thành dĩ vãng... Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức...
Chàng trai đồng ý với 1 trái tim và cõi lòng tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được 1 công ty riêng của mình. Nó không chỉ giúp anh vươn lên khỏi những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu anh đã bỏ anh đi, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí của mình những điều đã trở nên xưa cũ.
Một chiều mưa tầm tã, trong lúc lái xe anh tình cờ trông thấy đôi vợ chồng già che chung 1 chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô dường như không đủ sức che chở cho họ dưới mưa gió.Chàng trai nhận ra ngay đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. TÌnh cảm trong anh dường như sống lại.Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già như muốn họ nhìn thấy anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh đã tạo dựng được sự nghiệp vững vàng, đã có thể ngồi trong 1 chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính là người mà trước kia con gái họ từ chối đã làm được điều đó..
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi chậm rãi bước về phía nghĩa trang. Vội vàng anh bước ra khỏi xe, đuổi theo họ và anh đã gặp lại được người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian chưa từng làm đổi thay nụ cười ấy, nàng đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh nàng là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào.
Đến lúc này anh mới biết sự thật : nàng không hề đi Paris. Nàng đã mắc bệnh ung thư không thể qua khỏi. Nàng luôn tin rằng 1 ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh. Mong ước cuối cùng của nàng là những con hạc giấy trên bia mộ, để một ngày nào đó nếu số phận có thể đưa anh đến gặp nàng thì chúng sẽ được về với anh, ở bên cạnh anh thay nàng. Chàng trai bật khóc.
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của 1 người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy không còn bên ta nữa. Chỉ bởi họ đã chẳng yêu ta như cách mà ta mong đợi ở họ. Nhưng điều này không có nghĩa họ không dâng hiến tình yêu của họ cho ta bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi. Nhưng những điều trong trái tim bạn thì sẽ mãi mãi ở lại. Và hãy nhớ rằng:Whatever happens, happens for a reason !
"Just because someone doesn't love you the way you want them to, doesn't mean they don't love you with all they have"
-
Di chúc..(cảm động lắm )
Có một ngày, khi thân thể tôi nằm trên một tấm vải trắng được nhét gọn gàng dưới bốn góc nệm tại một bệnh viện bận rộn chiếm hữu bởi người sống lẫn người chết. Khoảng giờ khắc đó một vị bác sĩ xác định bộ não của tôi đã ngừng hoạt động... và rồi với tất cả những sự miệt mài dự tính và kế hoạch, cuộc sống của tôi chấm dứt.
Khi việc này xảy ra, quý vị đừng sử dụng máy móc cố gắng để truyền sự sống nhân tạo vào thể xác tôi. Đừng cho rằng đây là giường chết của tôi mà hãy gọi nó là Giường của Sự Sống, hãy lấy tất cả những gì dùng được trên thân xác tôi để giúp những người khác có được một cuộc sống trọn vẹn hơn.
Hãy lấy ánh sáng của tôi cho một người đàn ông không bao giờ thấy được ánh mặt trời mọc, một gương mặt trẻ thơ hoặc tình yêu trong đôi mắt người đàn bà.
Hãy lấy tim của tôi cho một người đã sống trong những chuỗi ngày đau khổ vì chính trái tim mình không thể làm việc được.
Hãy lấy máu huyết của tôi cho một người thiếu niên được kéo ra từ chiếc xe **ng nát để cậu ấy được sống và nhìn thấy những đứa cháu của mình nô đùa.
Hãy lấy thận của tôi cho một người lúc nào cũng phụ thuộc vào máy lọc máu để hiện hữu từ tuần này sang tuần khác.
Hãy lấy xương cốt, bắp thịt, từng sợi và từng tế bào trong thân xác tôi để tìm ra một phương pháp làm cho một đứa bé tật nguyền có thể đi lại được.
Hãy khảo xát tỉ mỉ từng khía cạnh não bộ của tôi; lấy tất cả các tế bào, nếu cần thiết, làm cho nó tăng trưởng để một ngày nào đó một đứa bé trai bị mất tiếng có thể ca hát, hoặc một đứa bé gái điếc tai có thể nghe được tiếng mưa rơi trên khung cửa sổ.
Những gì còn lại của thân xác tôi thì quý vị hãy đốt thành tro bụi rồi rãi xuống đất để bón phân cho những loài hoa dại.
Nếu phải chôn cái gì đó, thì quý vị hãy chôn những lỗi lầm, những sự yếu đuối của tôi cùng tất cả thành kiến chống lại đồng bào và anh chị em tôi.
Hãy trao tội lỗi của tôi cho ác quỷ và trao linh hồn của tôi cho Thượng Đế.
-
BÀI HỌC CHO CUỘC SỐNG
Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.
Ban đầu sự việc xãy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quí giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sồng từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.
Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.
Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :" Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?".
Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.
-
ĐỪNG THAY ĐỔI THẾ GIỚI -
Ngày xưa, có một nhà vua trị vì vương quốc nọ rất thịnh vượng. Một hôm, ông quyết định vi hành đến những miền đất xa xôi của đất nước. Khi trở về cung điện, ông than phiền chân ông rất đau đớn vì lần đầu tiên đi một chuyến dài ngày như thế trên những con đường rất gồ ghề và lởm chởm đá vụn. Nhà vua ban lệnh cho mọi người phải phủ da thuộc lên khắp các con đường của vương quốc. Rõ ràng việc này cần hàng triệu bộ da bò và sẽ tiêu phí rất nhiều tiền của.
Một hầu cận thông minh dũng cảm tâu với nhà vua: ?Sao bệ hạ lại dùng tiền một cách không cần thiết như thế? Sao bệ hạ không đo cắt một miếng da vừa với chân mình??.
Nhà vua rất ngạc nhiên nhưng rồi ông chấp thuận gợi ý của người hầu cận để cho làm một ?đôi giày? cho riêng mình.
Bài học vô giá từ câu chuyện này là: để thế giới này trở thành một nơi hạnh phúc với mọi người, tốt hơn hết hãy thay đổi chính mình chứ đừng thay đổi thế giới.
-
Các bạn có biết khi đọc một số câu chuyện trong diễn đàn,tôi đã chảy nước mắt !
Nói thế nào bây giờ nhỉ , tôi là kẻ mà thường được người ta gọi là kẻ vô dụng ,suất ngày chỉ biết làm khổ Cha mẹ và Gia Đình, quá khứ của tôi gắn liền với những trận đòn, mà theo tôi thì tôi đáng phải lãnh nhận,để bù lại cho những hành động tội lỗi mà do chính tôi gây lên. Trong mắt mọi người trong Gia Đình tôi cái nơi mà tôi đã từng cho là dia nguc ấy thì tôi lươn là một dứa trẻ cần phải dạy dỗ nhiều hơn, Ngay cả khi tôi đã 23 tuổi. Tôi đã từng có ý định là phải thoát khỏi nơi đó dể dc tư do thoải mái ,tuy nhiên có một nỗi no"Tôi sợ Cha Mẹ tôi sẽ rơi vào hoàn cảnh đau khổ néu biết tôi đã bỏ nhà đi,tôi sợ bệnh cũ của mẹ tôi lại tái phát " chính vì điều đó mà những ý định ngu dốt như thế đã tan biến hết trong đầu tôi.Và hôm nay khi đọc những câu truyện trong diễn đàn toi đã trào nước mắt với sự nghẹn ngào trong Tim mình.Cảm ơn tất cả cảm ơn đã cho tôi hiểu thế nào là tình thương ,thế nào là tình yêu mà Cha Mẹ và Mọi Người đã dành cho tôi suất thời gian qua.Tôi thấy ân hận vì đã có lúc tôi thù ghét họ "Cha mẹ và mọi người đừng lo cho con , con sẽ sống thật tốt như những gì Cha Mẹ và mọi người mong muốn.
-
Miệng Tiếng Thị Phi
Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện với vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:
- Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?
Hứa Kính Tôn trả lời:
- Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tả như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích. Cho nên ngu thần trộm nghĩ. Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.