-
Đêm đã khuya.
Tiểu Tuyền như đuối sức, nặng nề ngã xuống giường. Mệt chết đi thôi, đến sức lực nhúc nhích ngón tay cũng chẳng còn nữa. Có điều cũng xem như là thu hoạch được kha khá, ngày mai có thể đăng tải một số tin tức “hot” rồi.
Bây giờ các ca sĩ muốn nổi tiếng nhanh chóng đến mức phát điên, váy của nhiều ca sĩ nữ thì mỗi lúc một trong suốt, bên trong chẳng mặc nội y gì cả, đèn chiếu vào một cái là nhìn rõ mồn một; có một số ca sĩ thì công khai tay nắm tay, cử chỉ thân mật, cứ bày ra trước mắt người xem, mục đích đều là muốn gây ra scandal, hấp dẫn sự chú ý của công chúng mà thôi.
Kỳ lạ một điều là, những dạng tin tức như thế, các phóng viên báo đài có thể tìm ra cả một đống, nhưng lại không thấy hứng thú gì cho lắm, khẩu vị của công chúng hình như cũng không còn háo hức gì với những tin hệt như được xào nấu như nhau của các nhà báo phóng viên nữa, những việc tầm thường loại hai loại ba của các ngôi sao đã không còn thu hút con mắt của họ.
Vậy nên…
Nên mọi phóng viên đều theo dõi chằm chằm vào một nam và một nữ ngôi sao.
Những việc hết sức bình thường của họ, cũng còn đáng giá hơn cả những tin xấu của các ngôi sao khác.
Đặc biệt là Hạ Dạ Huân nổi bật trên bầu trời giải trí.
Một Hạ Dạ Huân bí ẩn.
Từ khi Hạ Dạ Huân xuất hiện, anh không hề hé môi ra bất cứ điều gì với các phóng viên, thân thế, lai lịch, thậm chí cả tuổi tác của anh đều bí ẩn. Có vô số phóng viên đều liều mình chọc khoét vào đời tư của anh, muốn khai thác triệt để nguồn thông tin đó, nhưng rồi cũng phải ra đi trong uất nghẹn.
Thái độ của anh với phóng viên là vô cùng kiên quyết, quyết không trả lời bất kỳ câu hỏi riêng tư nào. Các phóng viên đã từng thử liên kết với nhau để “dìm chết” anh, nhưng tiếc là công chúng như mê như đắm anh rồi, bảo vệ anh điên cuồng, những ca khúc của anh hầu như bài nào cũng có thể chiếm giữ vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng.
Cuối cùng, không chịu nổi áp lực của thị trường, một số phóng viên đã không kham nổi, bắt đầu tiếp tục đuổi theo bước chân của Hạ Dạ Huân, hành động “dìm chết” hoàn toàn thất bại.
Hạ Dạ Huân cố chấp à, rõ ràng có một số câu hỏi vô hại, tại sao anh lại phải bảo mật kỹ thế?
Tiểu Tuyền gác đầu lên hai cánh tay.
Thở một hơi dài.
Trong lòng có phần rối loạn, có rất nhiều chuyện không biết nên làm hay không, nếu như làm, thì có tính là phản bội không, sẽ phải trả giá đắt đến đâu?
Cô sờ soạng lấy ra vài tấm hình sticker dưới gối nằm.
Huân cười như một đứa trẻ, ánh sáng sắc tím violet trong mắt có một niềm vui sướng, nụ cười của anh ngây thơ trong sáng, tràn ngập niềm tin không che giấu.
Có tính là phản bội không?
Trong lòng cô rối bời.
Di động lại rung lên từng hồi.
Cô chụp vội lấy.
Một dòng tin nhắn:
“Cô mệt rồi, nghỉ ngơi đi nhé. Huân.”
“A!”
Cô dùng gối đè lên đầu, lăn lộn qua lại trên giường.
Làm ơn! Đừng đối xử với cô như thế, cô sẽ thấy mình độc ác biết mấy! Tại sao lại đối xử tốt với cô? Tại sao phải quan tâm đến cô? Tại sao phải đợi cô mãi dưới ánh nắng chói chang? Tại sao lại nhờ nhà hàng đưa cơm hộp đến cho cô lúc ấy đang túc trực ngoài nhà thi đấu… Tại sao???
“A…”
Cô phiền muộn kêu than trong chiếc gối đầu của mình.
Tuyệt chiêu siêu đẳng của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ – Vô tình vô nghĩa!
Hiện giờ đang bị thách thức nghiêm trọng!
* * *
Tất cả đều có vẻ kỳ lạ!
Bắt đầu từ buổi sáng, phòng làm việc Nguyên Nguyên của Hạ Dạ Huân không ngừng nhận được đủ loại quà tặng có màu tím của các fan hâm mộ gửi đến. Có hoa hồng tím, oải hương tím, chuông gió màu tím, ngôi sao may mắn màu tím, có cả đồ chơi màu tím nữa…
Trợ lý đương nhiệm Vũ Thích đón lấy một con gấu bông cao bằng một người từ tay nhân viên chuyển phát nhanh, cuối cùng không nhịn nổi nữa, quay đầu lại nhìn Hạ Dạ Huân đang ngồi một bên chăm chú phổ nhạc, làu bàu:
“Hôm nay là ngày gì thế không biết, sao mọi người cứ như hẹn nhau trước ấy, toàn là tặng quà màu tím thế này? Màu tím thịnh hành lắm à?”
Hạ Dạ Huân không ngẩng lên, chỉ nói gọn lỏn:
“Màu tím rất đẹp.”
Vũ Thích kinh ngạc đến độ loạng choạng, ôm choàng lấy con gấu cực lớn màu tím ngã sóng soài ra:
“Tiền… tiền bối, anh đang trả lời em sao?” Woa, thần tượng của cậu, lại chịu đáp lại lời “nói nhảm” của cậu ư? Lại còn nói – “rất đẹp”? Hôm nay rốt cuộc là một ngày quỷ quái gì kia chứ?
Hạ Dạ Huân không đếm xỉa gì đến cậu ta, cảm xúc chìm đắm trong âm nhạc.
Vũ Thích ôm gấu bông, lén lút quan sát Huân đang ôm cây đàn ngồi trong ánh nắng một cách tò mò, anh lúc thì xuất thần, lúc khẽ gảy đàn, lúc lại mỉm cười, thế là bỗng nhớ đến tin đồng lưu truyền đầy bí ẩn trong nội bộ công ty. Lẽ nào, anh ấy thực sự đang yêu? Chỉ có người đang yêu mới xuất hiện những cử chỉ kỳ lạ khác ngày thường như thế. Hạ Dạ Huân núi băng vạn năm, bỗng nhiên lại dịu dàng ấm áp hẳn, lại có cả những cử chỉ rất “nhân tính”, a, ma lực của tình yêu đây mà…
-
Cửa phòng làm việc bị đẩy ra.
Vũ Thích nhìn thấy Bảo La gương mặt đầy vẻ quái lạ bước vào, trong tay cầm một quyển tạp chí, đến gần Hạ Dạ Huân đang xuất thần. Anh ngồi xuống bên bàn, ho khẽ một tiếng rồi cười vẻ rất kỳ quặc:
“Huân, cậu thích màu tím à?”
Hạ Dạ Huân lặng lẽ ngẩng lên, nhìn anh chăm chú.
“Cậu thích nhất là đôi mắt mình, bình thường thích ngồi xuống uống một ly nước ngắm người qua lại, không thích các con vật nuôi vì chê chúng bẩn, không thích các ngôi sao nữ Hàn Quốc vì họ thường xuyên trang điểm rất đậm…”
Trong tiếng cười của anh ta.
Trái tim Hạ Dạ Huân hẫng xuống từng chút từng chút một.
Bảo La nhìn anh đầy hiếu kỳ:
“Bài phỏng vấn riêng này có thật không? Chảng phải cậu ghét nhất là bị cánh phóng viên hỏi những điều này sao? Có khi nào tạp chí này tự bịa ra không nhỉ?”
Vũ Thích chen vào:
“Bài phỏng vấn này nói đúng đó anh, tiền bối vừa nãy còn nói là màu tím rất đẹp, chắc không phải bịa ra đâu.”
Bảo La càng tò mò hơn:
“Huân, cậu thực sự chấp nhận cho phóng viên phỏng vấn rồi à? Kỳ quặc, sao tôi chẳng biết gì cả thế?” Có điều, đây đúng là một tin tốt, đừng đối lập ra mặt với phóng viên nữa mà, thỉnh thoảng hé lộ chút chuyện vô hại, làm thỏa mãn chút lòng hiếu kỳ của công chúng, cũng đỡ phải làm cho cánh phóng viên hận anh đến mức ngứa cả răng.
Hạ Dạ Huân lấy tờ tạp chí ra khỏi tay Bảo La.
Tuần san Quất Tử!
Tiêu đề lớn đập vào mắt anh – Tiểu Tuyền độc quyền phỏng vấn! Đời tư Hạ Dạ Huân đã được hé mở! Thiên vương ca nhạc vào nghề ba năm nay lần đầu tiên bộc bạch tâm sự!
Sắc mặt anh dần dần trắng bệch.
Tim, từng đợt đau buốt. Đau đến mức anh phải nhắm nghiền mắt lại.
“Tiểu Tuyền của tuần san Quất Tử nổi tiếng quá ư nhanh chóng, chỉ trong vòng hơn một tháng mà đã liên tiếp cho đăng tải hơn mười mấy bài phỏng vấn chuyên đề, tin giật gân, scandal, chuyện xấu của các ngôi sao… chẳng trách người trong nghề xưng tụng Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ! Các ngôi sao dù khó tiếp cận đến mấy cũng bị cô xử lý gọn ghẽ, Thanh Thủy Lăng dữ tợn là thế, vậy mà cũng chịu để cô phỏng vấn riêng, đến cả những chuyện xấu từ thời tiểu học cũng bị phanh phui.” Bảo La tán thưởng: “Trường Giang sóng sau xô sóng trước. Tôi chịu Tiểu Tuyền rồi đó, nhất định cô nàng sẽ trở thành một nhân vật nổi tiếng nhất trong thế giới giải trí”.
Không đúng, mình nói những điều này với Huân làm gì. Cậu ta xưa nay không hề quan tâm đến cánh phóng viên nhiều chuyện. Có điều cũng lạ thật, nãy giờ anh lảm nhảm thế mà Huân vẫn lắng nghe, không đuổi anh ra ngoài.
Nhưng, sao sắc mặt Huân trắng bệch như tờ giấy thế kia?
Bảo La căng thẳng hỏi:
“Huân? Có phải cậu mệt không?”
Vũ Thích chạy lại đỡ lấy Hạ Dạ Huân:
“Em thấy sắc mặt tiền bối thật sự rất kém, chắc là không bị ốm đó chứ? Có cần gọi cấp cứu không?”
Bảo La trừng mắt nhìn cậu ta.
Thằng nhóc ngu ngốc này, gọi cho cấp cứu thì Hạ Dạ Huân sẽ trở thành trọng điểm trong vòng vây công kích của cánh nhà báo ngay lập tức.
Hạ Dạ Huân vùng ra.
Đôi mắt u ám ngưng đọng thành băng.
Anh cắn chặt môi, cơ thể cứng nhắc đi về phía cửa, trong người nhói lên từng cơn đau cắt da cắt thịt, anh phải cố gắng hô hấp lắm mới không bị nghẹt thở.
Bảo La, Vũ Thích đưa mắt nhìn nhau.
Họ không hiểu vì sao Hạ Dạ Huân lại như thể bị shock nặng nề đến thế, cả người toát ra nét đau đớn vật vã.
Lúc này…
Tiếng chuông di động réo vang.
Bảo La và Vũ Thích thở phào một hơi, họ nghe ra được đây là tiếng chuông “di động hạnh phúc” của Hạ Dạ Huân, trước giờ chỉ cần nó đổ chuông, là Huân sẽ biến thành chàng trai dịu dàng như thể gió xuân.
Hạ Dạ Huân đứng lên.
Anh lấy điện thoại ra. Lớp vỏ màu bạc bên ngoài lấp lánh ánh sáng, đang ngân vang một điệu nhạc vui vẻ, như là đang cười…
“Cô là đồ ngốc, cô là đồ khốn!”
Ném mạnh ra xa!
Di động đập vào tường, vụn vỡ.
Tiếng nhạc đột ngột dừng lại.
Trong phòng làm việc bỗng im lặng đến quái dị.
Cánh cửa bị đập tung như cuồng phong!
* * *
Tiểu Tuyền đờ đẫn gập điện thoại lại, trong phút chốc, sức lực cơ thể hầu như bị rút sạch, lồng ngực cảm thấy từng đợt lạnh buốt trống rỗng.
Cô ngồi ở đó, không hề động đậy.
Đám nhân viên mới của Tập đoàn Quất Tử phát hiện ra sự kỳ quặc của cô, nhưng vẫn đổ xô đến ôm chầm lấy cô hò hét:
“Tiểu Tuyền lợi hại quá! Đến Hạ Dạ Huân cố chấp như núi băng mà cũng bị Tiểu Tuyền làm tan chảy, lại còn có được những thông tin đầu tiên nhiều như thế nữa!”
“Hạ Dạ Huân đó, chưa từng có ai thành công nổi! Tiểu Tuyền là người có thể tạo ra kỳ tích!”
“Tiểu Tuyền! Nói bọn này nghe sao cậu có thể làm được thế?”
“Không được nói là trực giác nữa đấy!”
“Bọn mình không dễ bị lừa thế đâu!”
Đám nhân viên mới cười đùa ầm ĩ, mắt thao láo đợi cô trả lời.
Đầu óc Tiểu Tuyền rối bời, cổ họng khô rát.
Cô gượng nặn ra nụ cười:
“Rất đơn giản.”
Hả? Lại đơn giản nữa à?
Cô cười khổ sở:
“Chỉ cần vô tình vô nghĩa.”
Cả bọn ngờ nghệch nhìn cô, hết thảy đều quên cả chớp mắt.
Vô tình vô nghĩa?
Bí quyết gì lạ lùng vậy?
Tiểu Tuyền chuồn ra khỏi tòa nhà Quất Tử, khoác túi, thở dài.
Thôi bỏ đi.
Cho dù có lên núi đao, xuống biển lửa thì cô vẫn phải tìm cho ra Huân, giải thích với anh, hy vọng anh không tức giận. Nhưng mà… mong muốn này của cô có thể nào là quá xa xỉ không?
Cô thực sự vô tình vô nghĩa ư?
Chắc không phải đâu, cô làm chuyện gì khiến trời đất nổi giận đâu, chỉ hé lộ ra một số chuyện của Huân mà được xem là nhỏ nhặt và vô hại trong mắt các ngôi sao thôi mà.
Chỉ là, sao cô lại thấy hụt hẫng lúng túng như thế?
Oạch một tiếng.
Cô loạng choạng, bị vỏ chuối dưới chân làm trượt ngã sóng soài ra đất.
-
Bài viết của Tiểu Tuyền như một mũi thuốc tăng lực, thần thoại Hạ Dạ Huân xưa nay không tiếp nhận phỏng vấn riêng tư nay đã bị phá vỡ. Cánh phóng viên bắt đầu nhen nhóm lại ngọn lửa đấu tranh, phái càng nhiều phóng viên hơn đến để bao vây đổ “tường bê tông” anh, khí thế hừng hực hòng moi được càng nhiều tin tức càng tốt!
Thế nhưng, hành tung của Hạ Dạ Huân bỗng trở nên kỳ dị bất thường, hình như anh học được thuật độn thổ vậy, đến bất ngờ và đi lặng lẽ.
Đã năm ngày trôi qua.
Mỗi một lần mai phục của cánh nhà báo đều là con số 0 tròn trĩnh.
Tất nhiên, Tiểu Tuyền cũng chẳng được nhìn thấy bóng dáng của Huân đâu cả, gọi điện thoại thì luôn ngoài vùng phủ sóng, lời giải thích càng khó nói ra hơn. Cô chỉ có thể nhìn thấy Hạ Dạ Huân như vừa từ tủ lạnh chui ra trên ti vi, không khí lạnh lẽo âm u từ người anh toát ra khiến cô không lạnh mà run.
Cô có thể chắc chắn được một việc…
Anh thật sự tức giận rồi.
Không được!
Không thể cứ thế mãi.
Ngồi chờ chết không phải là nguyên tắc làm người của Tiểu Tuyền!
Đêm nay nhất định phải tóm cho được Hạ Dạ Huân!
***
Chín giờ tối, Hạ Dạ Huân đã kết thúc buổi ghi hình tại đài truyền hình, xét tính cách của anh thì không thể nào ở lại rề rà nên chắc chắn sẽ về thẳng nhà. Căn cứ vào định luật bất diệt của vật chất, cái gì mà thăng thiên độn thổ đều chỉ là những lời nói nhảm vô căn cứ, nhất định là anh rời khỏi đó thông qua đường hầm bí mật rồi.
Thế là cô nghiên cứu kết cấu kiến trúc, đường nội bộ trong đài truyền hình đến mấy lần, lại tìm ra một vài nhân viên đài truyền hình trước kia đã từng qua lại với nhau để tiến hành “giao lưu”. Đầu tiên loại bỏ khả năng Hạ Dạ Huân sẽ rời khỏi đó từ cổng chính (ở đó luôn có một đám phóng viên ôm gốc cây đợi thỏ mà); cũng bác bỏ khả năng anh đi ra từ cửa hông (cánh cửa này đã là bí mật được bật mí từ lâu, phóng viên mai phục ở đó chỉ có thể nhiều chứ không thể ít được); thế thì, chỉ còn lại hai con đường mà bình thường nhân viên đài truyền hình hay đi, một đường có thể thông đến thẳng hầm đậu xe, một đường khác, ha, lại dẫn thẳng ra con phố náo nhiệt bên ngoài.
Hạ Dạ Huân rốt cuộc sẽ chọn lựa con đường nào đây?
Tiểu Tuyền phân vân mãi.
Cuối cùng, cô quyết định dựa vào tuyệt chiêu siêu cấp của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ…
Linh cảm!
Còn gọi là trực giác.
* * *
Những ngọn đèn đường trên phố đã sáng rực.
Những tấm kính cửa hàng rực rỡ trong suốt hấp dẫn người qua lại.
Mọi người đã kết thúc một ngày làm việc, tâm trạng cũng trở nên thoải mái, bước chân bỗng nhẹ nhàng hơn.
Dưới ánh đèn đường, Tiểu Tuyền ngồi trên một chiếc ghế đá ven lề, tay nắm chặt một ly trà sữa trân châu, ánh mắt
chằm chằm vào lối ra nho nhỏ kia.
Chín giờ mười sáu phút tối.
Một bóng dáng cao ráo vụt xuất hiện.
Woa!
Thắng lợi!
Trực giác của Tiểu Tuyền bách chiến bách thắng!
Ha ha, cô có chín mươi chín phần nỗ lực, lại thêm một phần linh cảm, phóng viên giải trí thiên tài ngoài cô ra thì còn là ai được?
“Huân…”
Tiểu Tuyền mừng rỡ nhào đến.
A, cuối… cùng… đợi anh được rồi!
Hạ Dạ Huân cứng đờ người, chầm chậm ngước mắt lên nhìn, trông thấy một cô gái tóc đỏ có nụ cười rạng rỡ. Không ngờ rằng lại gặp cô, anh cứ ngỡ mãi mãi không bao giờ còn nhìn thấy cô nữa.
Cô đến để làm gì? Tưởng anh vẫn sẽ tiếp tục bị lừa hay sao?
Đối diện với vẻ lạnh lùng hoàn toàn khác hẳn trước đây của anh, Tiểu Tuyền ngại ngùng đứng lại, phát hiện ra anh vẫn chưa tẩy trang hoàn toàn, đường nét khuôn mặt càng trở nên lãnh đạm khó lường, đôi mắt lạnh băng u ám. Lạ thật, cùng một người mà tại sao lại có thể biến ra những khí chất và khuôn mặt hoàn toàn khác xa nhau đến thế? Cô vẫn yêu mến một Huân có nụ cười trong sáng và ánh mắt sáng rỡ, nghĩ thế, nên cô đã buột miệng hỏi:
“Í, Huân, đôi mắt anh rốt cuộc là màu đen hay màu tím thế?”
Á! Toi rồi! Cô vội vã bịt miệng mình lại. Bản tính hiếu kỳ quá độ cứ không thể kiềm chế được, lúc này mà còn hỏi câu đó, khác nào đổ thêm dầu vào lửa?
Hạ Dạ Huân lạnh lùng hỏi:
“Chuẩn bị làm một tiêu đề giật gân về màu mắt của tôi à?”
“Hì hì, tôi không phải ý đó đâu mà.”
Cô chỉ muốn gõ cho mình mấy cái, một sự khởi đầu tệ hại, đêm nay quá là mất bình tĩnh rồi. Cô cười tươi như hoa, muốn cứu vãn lại tình hình nên hỏi:
“Huân, tôi đến để giải thích với anh.”
“Có cần thiết không?” Giọng nói thờ ơ.
“Cần chứ! Cần lắm!” Cô gật mạnh đầu.
“Tôi không nghe.”
Anh bỏ đi. Cô ấy đang muốn dùng lời nói ngon ngọt khéo léo để ngụy biện cho mình, không nghe cũng được.
“Anh không được đi!”
Cô ôm choàng lấy cánh tay anh.
“Buông ra!”
Anh muốn giằng khỏi cô.
-
“Tôi sẽ gào lên là có kẻ quấy rối đó!” Cô cười toe toét cảnh cáo anh, đôi mắt thấp thoáng ánh gian xảo. “Anh mà không chịu ngồi xuống nghe tôi giải thích, tôi sẽ gào lên cho xem, cảnh sát đến đây rồi mọi người sẽ vây quanh, tin giật gân ngày mai không có anh mới lạ!” Ôi chao, cô không thể không ngưỡng mộ chính mình, thực cô có quá đủ tố chất để làm một phóng viên thiên tài rồi.
Hạ Dạ Huân giận dữ trừng mắt nhìn cô.
Anh không thể hiểu, sao cô có thể vừa có những uy hiếp trơ trẽn, lại vừa có thể cười như một thiên sứ thế kia?
Thế nhưng, lúc nào cô cũng điểm trúng tử huyệt của anh.
Dưới ánh đèn đường.
Trên chiếc ghế dài.
Tiểu Tuyền khoác lấy cánh tay Huân một cách thân mật (thực ra là sợ anh chạy mất), trong con mắt của những người bộ hành, anh và cô là một cặp tình nhân ngọt ngào và hạnh phúc.
Cô đặt ly trà sữa trân châu vào tay anh, cười tươi như hoa:
“Chắc anh khát lắm phải không, uống đi, thu hình dưới dàn đèn nóng nực như thế chắc là khó chịu lắm.”
Huân không nói gì.
“Sao không uống? Chẳng phải là anh thích trà sữa nhất đó sao?” Lần nào gặp mặt, anh cũng mua cho cô trà sữa mà.
Anh nói thích trà sữa bao giờ chứ? Là cô thích mà…
Huân trầm giọng nói: “Có gì thì nói nhanh đi…”.
Trực tiếp vào thẳng vấn đề?
Nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị xong mà.
Tiểu Tuyền ngồi thẳng người, sắp xếp lại tư duy, cuối cùng lại ngậm ống hút vào miệng trong vô thức, cắn lấy hạt trân châu và nhai cật lực, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng, cô ngoạc ra một nụ cười toe toét:
“Huân, thực ra tôi đối với anh rất tốt mà.”
Đó là lời giải thích của cô? Lồng ngực Huân buốt nhói.
“Anh thấy đó, anh là một ngôi sao rất nổi tiếng, mọi người đều rất thích anh, mong muốn được hiểu về anh. Cũng tức là, mọi người đều rất muốn được làm bạn với anh. Làm bạn ấy à, thì phải có sự hiểu biết nhất định về anh trước đã. Nhưng, vì một nguyên nhân nào đó mà sở thích này rồi những điều anh ghét này, mọi người đều chẳng biết gì cả, nên rất trở ngại cho việc tiến thêm một bước nữa. Tôi nói cho mọi người biết một ít thông tin nhỏ vặt vãnh về anh, để có thể tạo ra một cây cầu tình bạn nối giữa anh và mọi người, để anh có nhiều bạn bè hơn. Anh bảo, tôi tốt với anh như thế, có đúng không nào?”
Tiểu Tuyền vã mồ hôi lạnh.
Cô đang níu kéo nói nhảm những thứ gì vậy, không hiểu có phải muốn làm cho anh hoa mắt chóng mặt, nghe càng lùng bùng thì càng tốt không?
Cô len lén liếc anh một cái, ánh mắt vẫn phẫn nộ và lạnh lùng, chưa thành công à? Cô muốn khóc quá, ai đến cứu cô với…
Trái tim Huân mỗi lúc một đau.
“Đó là lời giải thích của cô?” Cô tưởng anh là thằng ngốc ư?
Tiểu Tuyền gạt mồ hôi:
“Anh không hiểu đúng không? Ý của tôi là…”
“Cô đã lừa dối tôi ngay từ đầu.”
“…” Cô lúng túng cúi gằm.
“Cái gã đàn ông họ Trần kia cũng là do cô đạo diễn, đúng không?” Toàn thân anh lạnh ngắt. “Cô bảo anh ta đến để sỉ nhục tôi, sau đó cô xuất hiện “cứu” tôi?”
“Không có!” Tiểu Tuyền xúc động nhảy nhổm dậy. “Tôi không làm như thế! Sao tôi lại có thể tìm người sỉ nhục anh cơ chứ? Hơn nữa, cái gã đàn ông chết dẫm kia cũng không phải người mà tôi có thể chỉ đạo được! Anh có thể đi tra xét tư liệu về cái gã ấy! Tôi lấy danh dự của tôi ra thề rằng, tôi không lừa gạt anh!”
Anh nhìn cô chằm chằm:
“Cô đã biết tôi là ai ngay từ đầu?”
“Chuyện đó, hề hề…” Tiểu Tuyền cười vẻ lúng túng. “Phải, ngay lúc bắt đầu tôi đã biết anh là Hạ Dạ Huân.”
“Tại sao?” Khi anh tẩy trang, gỡ bỏ cặp mắt kính sát tròng màu đen, thay đổi trang phục bình thường giản dị, hiếm người nào nhận ra anh.
“Hì hì!” Cô cười rất kiêu ngạo. “Làm phóng viên mà, thì phải có đủ công phu, tôi đã khảo sát địa hình biệt thự của anh, tìm ra lối đi ngầm ra vào, sau đó chờ đợi ròng rã ba ngày ba đêm, nhìn thấy một chàng trai có dáng người tương tự anh xuất hiện. Lúc mới đầu tôi cũng không tin vì khác biệt quá lớn, nhưng khi tôi cứ nhìn thấy anh ta hết lần này đến lần khác, cuối cùng tôi đã có thể khẳng định rằng, anh ấy chính là một hóa thân khác của anh!”
“Sau đó cô theo dõi tôi?”
“Hì hì!” Cô không dám nhìn vào mắt anh. “Tôi không thể mạo muội nhảy ra tự giới thiệu đúng không? Bắt buộc phải chờ thời cơ đến thôi.”
“Sau đó cô đã diễn một vở kịch?”
“Tôi đã nói không phải diễn kịch mà.” Cô cự nự khe khẽ: “Người ta thực sự xuất đầu lộ diện cứu anh mà”. Còn không biết cảm ơn hay sao.
Huân hít một hơi thật sâu.
“Tại sao lại giả như không biết tôi?”
Cô vội ngẩng lên, cười rạng rỡ vô cùng:
“Anh sai rồi! Điểm này thì tôi không hề lừa dối anh! Anh thử nghĩ xem, anh hỏi tôi: “Cô có quen tôi không?”. Tôi luôn đáp rằng: “Tôi phải quen anh sao?”. Đương nhiên là tôi phải quen anh rồi, là một phóng viên giải trí, sao tôi có thể không quen biết ngôi sao sáng chói Hạ Dạ Huân được? Vả lại tôi cũng có giấu giếm thân phận của mình đâu, tôi đã nói anh biết ngay từ đầu rồi, tôi là Tiểu Tuyền của tuần san Quất Tử. Anh thấy đó, tôi trước giờ chưa từng lừa dối anh, có đúng không, là do anh…”
“Là – do – tôi – ngốc.”
Sắc mặt Huân tái nhợt.
“Cô đào hố, tôi ngoan ngoãn nhảy xuống, chắc cô cảm thấy thú vị lắm.”
-
Chuyện này…
Tiểu Tuyền nắm tóc mình, buồn bực lên tiếng: “Không phải tôi thấy thú vị nên mới làm thế, tôi làm là vì…”
“Đúng. Cô tiếp cận tôi là vì công việc, vì muốn moi móc tin tức từ tôi.” Tim của Huân đau thắt đến không thể hít thở, “Tôi là công cụ để nâng cao lượng tiêu thụ của ‘Tuần san Quất Tử’…”
“Huân…”
Tiểu Tuyền luống cuống nhìn anh. Ôi trời ơi, hình như anh tức giận thật rồi, hơn nữa còn rất tức giận rất tức giận.
Như trải qua cả một thế kỷ.
Ly giấy trong tay Tiểu Tuyền đã bị bóp méo biến dạng, rỉ những giọt trà sữa ra làm vấy bẩn tay cô.
Cô cúi gằm đầu ủ rũ nói:
“Huân, tôi là một phóng viên giải trí, tìm tin tức mới, viết bài là công việc của tôi; giống như anh là một ca sĩ, anh sẽ nỗ lực hết bản thân mình để hát thật hay. Tôi hoàn toàn không muốn làm thế, nhưng tôi cũng đành bó tay, nếu như chỉ nêu câu hỏi với anh trong cuộc họp báo, liệu anh có trả lời hay không. Tôi chỉ có…” Cô ngừng một lúc rồi cười khổ, “Phải, tôi đã lừa anh, có ngụy biện đi chăng nữa cũng không thể thay đổi sự thực này. Tôi đã dẫn dắt anh bằng mọi thủ đoạn, khiến anh tưởng rằng tôi chẳng có bất kỳ mục đích nào với anh. Huân, tôi xin lỗi anh vì tất cả những gì mình đã làm, xin anh tha thứ cho tôi!”
Cô cúi gập người xuống, trịnh trọng uốn người tỏ ý xin lỗi.
Huân trầm tư nhìn cô:
“Để đạt được mục đích của mình, thủ đoạn nào cô cũng sử dụng được sao?”
Tiểu Tuyền đờ đẫn.
“Cô có thể lừa dối, uy hiếp, xin lỗi, khóc lóc, để moi cho được tin tức hấp dẫn mọi người, thủ đoạn nào cô cũng sử dụng, đúng không?” Giọng nói của anh rất trầm, “Công việc của cô ‘thần thánh’ như thế, đến nỗi người khác đều có thể bị cô đùa bỡn dễ dàng, đúng không?”
Cô nghe đến ngẩn người.
Chầm chậm.
Cô cắn chặt răng, co nắm tay lại, thái dương hằn rõ gân xanh, ánh mắt lóe lên tia lửa giận dữ, không kìm nổi quát to:
“Đủ rồi!”
Mọi người đi trên đường giật mình khiếp hãi, lần lượt quay nhìn lại.
Chỉ thấy một cô gái tóc đỏ đang bùng nổ dữ dội.
“Rốt cuộc tôi đã làm chuyện gì để trời giận người oán hay sao? Tôi giết người phóng hỏa hả? Hay tôi bóp méo sự thật? Tôi chẳng qua chỉ hé lộ chút chuyện cỏn con vặt vãnh ra mà thôi, có gì ghê gớm đâu! Là bí mật à? Bất kỳ người nào tôi cũng có thể nói cho anh ta biết, tôi thích màu gì nhất, thích hoa gì, thích vật nuôi hay không, thích uống gì, thích ăn gì… Những chuyện này ghê gớm lắm à? Nói người khác biết anh sẽ chết hay sao? Chỉ do anh là một ngôi sao, mọi người đều thấy hứng thú với chuyện của anh, nên những việc này mới trở nên đáng giá!”
Cô giận dữ trợn ngược mắt:
“Anh là một ngôi sao, là người của công chúng, nhất cử nhất động của anh đều được chú ý theo dõi! Là do mọi người thích anh nên mới mua CD của anh, danh tiếng của anh được cánh phóng viên nhà báo tuyên truyền, người không quen biết mới biết đến anh! Những thông tin cá nhân của ngôi sao, vốn là được công khai, xem như là món quà dành tặng công chúng, nhưng anh lại làm như nó là bí mật lớn kinh thiên động địa, có cái gì kỳ bí đâu nào? Nếu anh không phải là ngôi sao thì tôi thèm vào ấy!”
Cô huơ huơ nắm tay:
“Anh làm ra vẻ như tôi đã làm anh tổn thương, như thể tôi đã có lỗi với anh không bằng! Cho dù tôi có lừa dối anh một chút, thì tôi cũng đã xin lỗi rồi còn gì, liệu anh muốn gì nữa chứ? Muốn cảnh sát đến bắt tôi hả? Hơn nữa, tôi đã hãm hại gì anh chưa? Nếu tôi muốn hại anh thật, thì tin tức chấn động hơn thế này gấp trăm lần tôi cũng có thể cho bộc phát! Tại sao tôi không thể làm thế? Vì chúng ta là bạn bè! Tiểu Tuyền tôi đây rất trọng nghĩa khí! Tuyệt đối không bán đứng bạn mình!
Đêm, tĩnh lặng đến kỳ quặc.
Những ngôi sao dưới ánh đèn đường chiếu tỏa, trở nên ảm đạm nhòa nhạt.
Những người qua đường vừa đi vừa nhìn một cách thú vị đôi tình nhân trẻ tuổi đang cãi nhau bên kia.
Trẻ tuổi thật là tốt…
Đến cả tức giận đấu khẩu với nhau cũng có sức sống như thế.
Tiểu Tuyền thở hổn hển.
Trái tim dội bình bình trong ngực.
Cô căng thẳng nhìn Hạ Dạ Huân gương mặt lạnh băng.
Ây da, không biết là tuyệt chiêu khổ nhục kế thứ sáu của Ngọn lửa tiểu ma nữ – quay lại cắn một phát – có tác dụng hay không, nhất quyết nhất quyết đừng để xảy ra tình trạng chữa lợn lành thành lợn què!!!
Huân như bị chìm dưới lớp băng trôi.
Lạnh lẽo thấu xương.
Khiến huyết mạch trong người anh cũng đông cứng thành băng.
Máu lạnh lẽo nghẹt lại ở cổ họng, khiến anh không thể nói được gì, cảm giác lạnh toát khiến anh cảm thấy bất lực và đau đớn.
Tiểu Tuyền thấy Huân không nói năng gì, lặng lẽ bỏ đi, thì tự biết là thua rồi, lần này đã chọc giận anh thật! Phải làm thế nào đây, sao anh lại cứng đầu như thế, cứng mềm gì cũng không chịu bỏ qua?
Cô nhón chân, đành vậy thôi, rồi nghiến răng đuổi theo!
Cô nhào đến phía sau lưng anh, ôm chầm lấy, hai tay giữ chặt tấm eo thon của anh, xuống nước làm hòa:
“Nói đi, phải thế nào anh mới không giận nữa?”
Thân người Huân lạnh lùng cứng nhắc.
Anh nhả ra từng từ từng chữ:
“Trừ, phi, tôi, chết!”
Làm ơn đi! Có nhầm lẫn vậy không trời, gương mặt Tiểu Tuyền nhăn nhó méo xệch, có cần phải nhẫn tâm tuyệt tình thế không?
Hai cánh tay cô mất đi sức lực, đầu ủ rũ nép vào sau lưng anh, giọng nói mềm nhũn bất lực:
“Không thể nào cứu vãn được sao?” Ngừng lại một chút, hơi thở yếu ớt, “Chúng… ta… có còn… là… bạn… không?”
“Không.”
Nhãn thần Huân u tối.
Tiểu Tuyền vẫn cố gắng níu kéo:
“Chẳng lẽ anh chưa nghe nói, một ngày là bạn thì mãi mãi là bạn? Sao anh có thể trở mặt vô tình thế được?”
Anh hất hai tay cô ra.
Không thèm nhìn cô cái nào.
Tiểu Tuyền thở dài.
Xem ra, vẫn không thể nào ổn được…
Vậy thì…
Đừng có mà trách cô vô tình vô nghĩa nhé!
Hai mắt cô sáng rực, tinh thần phấn chấn hẳn, cô vòng ra đứng cản đường ngay trước mặt Huân, phát ra tiếng cười nham hiểm:
“Nếu đã không còn là bạn bè, thế thì tôi cũng không cần nương nhẹ tay nữa!” Cô lôi ra một thứ gì đó từ trong túi, đắc ý lắc qua lắc lại, “Nhìn xem đây là gì nào? Hình sticker của anh! A, một khuôn mặt trong sáng biết bao, một đôi mắt to màu tím violet đẹp tuyệt, một nụ cười ngây thơ biết mấy, nếu những tấm hình này được đăng tải, e rằng anh cũng không thể tự do tự tại đi giữa mọi người nữa nhỉ?”
Hạ Dạ Huân nổi giận!
Anh vươn tay ra giật lấy tấm hình:
“Cô thật vô sỉ!”
“Hì hì!” Tiểu Tuyền cười vẻ ngượng nghịu, “Tôi cũng có muốn thế đâu, nhưng nếu không như vậy thì có lẽ tôi cũng chẳng còn cách nào moi được tin gì từ anh nữa. Xin lỗi nhé, tha thứ cho tôi, người trong giang hồ không tự làm chủ được mà!”
Hạ Dạ Huân đã hiểu ra.
Nếu là bạn của cô ấy, thì cô có thể quang minh chính đại có được những thứ mình cần từ anh; nếu chẳng là bạn, cô cũng có thể quang minh chính đại uy hiếp dọa dẫm anh vậy.
Cuối cùng anh cũng hiểu, tại sao cô được mệnh danh là “ngọn lửa tiểu ma nữ”.
Cô quả thực là một ác ma.
Bên phố khuya.
Hạ Dạ Huân cứng đờ như người tuyết.
Tiểu Tuyền vẫn cười rạng rỡ:
“Anh quên rồi à, những tấm hình như thế này chúng ta chụp rất nhiều mà… Có điều, anh yên tâm, tôi sẽ không tùy tiện công bố chúng ra đâu, chỉ cần anh chịu phối hợp với tôi…”
Haizzz.
Tuyệt chiêu lợi hại nhất của Ngọn lửa tiểu ma nữ – vô tình vô nghĩa…
Muốn có được thành công, thì phải trả một cái giá lớn biết bao!
-
Chương 5
Chương 5
Ngày tháng trôi đi chậm chạp và tẻ nhạt.
Tiểu Tuyền thấy mình giống như một con quay, từ bên một ngôi sao này chạy đến bên một ngôi sao khác mà không ngừng nghỉ một giây nào. Cô vẫn là một phóng viên xuất sắc, nhật báo Quất Tử và tuần san Quất Tử không ngừng đăng tải những tin tức và bài viết độc quyền của riêng cô, danh tiếng mỗi lúc một vang xa, một vài người quản lý của các ngôi sao còn chủ động liên hệ thời gian với cô để sắp xếp phỏng vấn chuyên đề, sếp điều chỉnh lương cho cô liên tục, tổng biên tập tuần san Bạo còn định dùng một mức lương hấp dẫn để quyến rũ cô nhảy việc.
Vậy nhưng, cô lại rất không vui.
Cảm giác thỏa mãn khi viết ra một bản tin có thể thu hút được sự chú ý của mọi người đem lại cho cô càng lúc càng ít dần. Thoắt nhiên cô bỗng thấy cô đơn, lúc ấy mới nhận ra, thì ra cô thật sự không có người bạn nào cả.
Cô từng có một người bạn rất thân – Minh Hiểu Khê. Tiếc là cô ấy đã đi rồi, họ chỉ có thể dựa vào email và điện thoại để trò chuyện với nhau, nhưng dạo gần đây cô ấy bắt đầu bận rộn, đến cả phương thức liên lạc kiểu này cũng thưa hẳn.
Cô còn có một người bạn nữa – Huân. Nụ cười trong sáng, ánh mắt tín nhiệm của anh, giống như một làn gió mát lành giữa mùa hè oi bức. Nhưng tiếc thay, anh đã tức giận không còn ngó ngàng gì đến cô nữa, tuy cô đã dùng những tấm hình sticker để dọa dẫm khiến anh không thể từ chối những lần phỏng vấn của cô, nhưng, nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của anh nhìn cô như thể rắn độc, trong lòng cô cảm thấy từng đợt buốt giá nhói đau.
Cô chẳng phải là một cô gái đáng yêu, đúng không?
Thế nên chẳng ai muốn làm bạn với cô cả.
Vô số luồng sáng tập trung lại một chỗ.
Phòng thu hình sáng rực tựa ban ngày.
Cao Kiều vác chiếc máy quay, nghiêng đầu sang liếc nhìn Tiểu Tuyền mái tóc đỏ rực đang ngồi thẫn thờ trên đất. Lạ thật! Phóng viên đẳng cấp thế hệ mới có sức sống nhất tuần san Quất Tử, bình thường sinh khí dồi dào như thể có thể nhảy lộn nhào đến mười tám lần, sao mấy hôm nay lại gục đầu rủ rũ như đưa đám thế kia.
“Tiểu Tuyền, có phải cô bị ốm không?”
Anh vừa quan sát động tĩnh trong trường quay, vừa hỏi với vẻ quan tâm. Hôm nay là ngày đầu tiên quay MV cho bài Trực giác của Hạ Dạ Huân, những phóng viên được vào phòng thu hình chỉ có đài Đông Hoàng, tuần san Bạo và tuần san Quất Tử. Tiểu Tuyền thực có bản lĩnh, đoạt được cả quyền phỏng vấn chụp ảnh quay phim mà mọi người đều ngưỡng mộ.
Tiểu Tuyền ngẩng đầu lên nhìn anh vẻ tội nghiệp:
“Tiền bối, em có phải là một cô gái được mọi người yêu thích không?”
Cao Kiều giật mình, máy quay suýt trượt xuống khỏi vai. Anh ta ngẫm nghĩ một lúc, rồi trả lời nghiêm túc:
“Khụ… Tiểu Tuyền, cô… rất giỏi giang!”
Câu trả lời kiểu gì vậy!
Tiểu Tuyền ủ rũ cúi gằm xuống, nước mắt lưng tròng, sống mũi cay cay. Cô biết cô không đáng yêu, không ai thích cô cả, cũng không ai muốn làm bạn với cô…
Cao Kiều phát hiện ra hình như mình đã nói sai điều gì đó, nhìn cô đau lòng như thể một đứa trẻ lưu lạc đầu đường xó chợ vậy.
“Tiểu Tuyền…”
Đang định chuẩn bị an ủi cô, thì bỗng nghe thấy một trận tranh chấp to tiếng từ trường quay vọng đến.
Đạo diễn MV Mục Thân quát Hạ Dạ Huân vẻ mặt lạnh lùng:
“Tình yêu! Cảnh này cái cần biểu hiện là tình yêu! Ánh mắt cậu như vậy là lạnh lẽo! Cậu có thể dịu dàng tình cảm một chút được không? Nếu không, mọi người sẽ tưởng nhầm cậu có thù oán gì sâu sắc với cô ấy!”
Ông lại quay sang gầm lên với người mẫu mới nổi Lý Hương:
“Cô phải nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời! Phải cười với cậu ta, dùng nụ cười của cô để truyền đến cậu ta, dùng nhiệt tình của cô để cậu ta cảm động! Vẻ mặt như sắp khóc vậy là sao hả? Các người đâu phải là sinh ly tử biệt, mà là đang yêu nhau hạnh phúc mà!”
Lý Hương rụt vai lại vẻ cam chịu, Hạ Dạ Huân nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo như núi băng, sao cô ta có thể cười nổi, không bị dọa cho phát khóc lên là giỏi lắm rồi đấy…
“Làm lại lần nữa!”
Mục Thân ra lệnh cho các máy quay chuẩn bị! Bắt đầu!
Nhạc nền vang lên…
…
Hơi ấm bàn tay em
Nóng bỏng như vầng dương
Có cảm giác
Như chảy ra trong ánh nắng
Em không ngoan
Thích làm chuyện xấu
Làm tổn thương tôi nhưng luôn xí xóa làm nũng
Em có vô số lý do
Chỉ cần em nắm lấy tay tôi
Thì lý do ngốc nghếch đến mấy tôi cũng chấp nhận
Làm tổn thương tôi sâu đến đâu
Chỉ cần em chịu nắm lấy tay tôi
Trực giác mách bảo tôi rằng
Đó chính là yêu
…
Quạt công suất cực lớn khiến mái tóc cô gái tung bay…
Cô gái đang mỉm cười…
Váy lụa trắng tinh dập dờn…
Đồng tử của cô mơ màng như thơ…
Cô khẽ cười đưa bàn tay mềm mại ra…
-
Không đúng!
Hạ Dạ Huân bỗng nhắm nghiền mắt lại!
Nụ cười của cô rạng rỡ như một đóa hướng dương nở bừng những cánh vàng kim dưới ánh mặt trời nóng bỏng… cười nói với anh rằng: “Sau này chúng ta là bạn”… huơ nắm đấm tay hét lên: “Tôi là Tiểu Tuyền – Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ phóng viên siêu đẳng của tuần san Quất Tử!”… mỉm cười khe khẽ đưa tay ra, trong lòng bàn tay là một tuýp thuốc bôi màu trắng cỡ lớn: “Cho anh này!”… “Thuốc bôi có tốt không? Không làm da bị lột ra thành vảy đó chứ.”…
Bàn tay cô rất ấm áp… nắm lấy tay anh như thể đó là điều đương nhiên… khoác lấy cánh tay anh và cười… ôm lấy eo anh… “Chúng ta vẫn là bạn chứ?”…
… “Không.”…
… Cảm giác lạnh lẽo khiến anh như chìm xuống địa ngục…
Hạ Dạ Huân quay người rời khỏi trường quay, để lại đám nhân viên ngơ ngác sững sờ.
“Hạ Dạ Huân!”
Mọi người kinh hoàng gọi toáng lên.
Mục Thân khoát khoát tay ra hiệu bảo họ đừng gọi anh nữa. Ông đã hợp tác với Hạ Dạ Huân nhiều lần rồi, trước kia Hạ Dạ Huân luôn cố gắng đáp ứng yêu cầu của ông, rất nghiêm túc rất chuyên nghiệp, nhưng lần này lại khác hẳn, chắc chắn là có nguyên nhân gì đó, thôi vậy, đợi tâm trạng cậu ta tốt hơn hãy bàn tiếp.
“Mọi người nghỉ ngơi hai mươi phút!”
Hy vọng Hạ Dạ Huân có thể ổn định tâm trạng lại.
* * *
Trong kho chứa đồ tối om om.
Hạ Dạ Huân lặng lẽ ngồi trong một góc, anh không cần ánh đèn, bóng tối khiến anh có được cảm giác an toàn.
Anh đúng là một thằng ngốc.
Rõ ràng là bị lừa dối, câu đố đã được giải đáp nhưng anh lại thấy lòng đau như cắt, ước gì cứ mãi bị cô lừa dối. Tại sao cô không lừa anh nữa? Cho dù viện bất cứ lý do nực cười nào, anh cũng nguyện để cho cô lừa mà. Nhưng, cô đã không còn kiên nhẫn lừa anh nữa rồi.
Anh co rúm người lại ngồi trong bóng tối.
Anh bây giờ hệt như cậu nhóc yếu đuối thời thơ ấu.
Không biết đã bao lâu.
Một bóng dáng nhỏ bé lặng lẽ bước vào.
Anh quay đầu đi, không nhìn cô nữa.
Cô rón rén bước đến gần bên anh, ngồi xuống đất, thật gần…
“Hi…”
Cô dè dặt lên tiếng chào anh.
Anh phớt lờ.
“Không biết tại sao…” Cô cười rất gượng gạo. “Mấy hôm nay, em cảm thấy rất không vui, càng ngày càng khó chịu.”
Giọng nói khe khẽ, trôi mênh mang trong căn phòng.
“Chúng ta làm hòa nhé, được không?” Cô nhỏ giọng cầu xin: “Em thành thật thành thật xin lỗi anh mà, anh đừng giận em nữa nhé, được không? Tha thứ cho em một lần thôi, chỉ lần này thôi mà, em thề không được anh cho phép thì sẽ không nói gì cả, anh cho em thêm một cơ hội nữa, được không?”.
Anh vẫn không đếm xỉa gì đến cô.
“Anh không hiểu đâu, trong lòng em buồn biết bao nhiêu…” Cô cúi gằm đầu, nước mắt lại dâng lên. “Em biết em sai rồi, là do em không tốt, anh tha thứ cho em một lần đi, em… em…”
Tiếng nói của cô bắt đầu nghẹn đặc.
“… Em thật sự không biết rằng anh sẽ giận… em tưởng chỉ cần dỗ dành nịnh nọt anh là ổn… Không ngờ làm anh tổn thương thế em cũng thấy đau lắm… em là một đứa khốn nạn ác độc… Nhưng anh đừng giận em nữa được không…”
“Huân…”
Cô nức nở van xin.
Trong bóng đêm.
Gương mặt Huân trắng bệch méo mó.
Tay anh co chặt lại, môi cũng mím chặt, không nói câu nào.
Cô dừng lại một lúc, rồi khẽ hỏi:
“Huân, bài hát đó có phải là anh viết cho em không?”
Anh xoay mặt đi.
Cô cố gắng hồi tưởng lại để hát:
…
Em không ngoan
Thích làm chuyện xấu
Làm tổn thương tôi nhưng luôn xí xóa làm nũng
Em có vô số lý do
Chỉ cần em nắm lấy tay tôi
Thì lý do ngốc nghếch đến mấy tôi cũng chấp nhận
Làm tổn thương tôi sâu đến đâu
Chỉ cần em chịu nắm lấy tay tôi
…
Cô hát có phần lạc điệu, nhưng có một mùi vị thật kỳ diệu.
Lòng bàn tay nóng hổi của cô phủ lên mu bàn tay anh.
Hơi nóng truyền ra từ đó.
Cô nắm lấy tay anh.
Hai bàn tay, một nóng hổi, một lạnh băng.
Cô cố gắng mỉm cười với anh, mái tóc đỏ rực rỡ như một ngọn lửa:
“Nhìn này, em đã nắm tay anh rồi… Anh tha thứ cho em có được không?”
* * *
Tại sao?
Tại sao vẫn thất bại?
Tiểu Tuyền muốn khóc mà không khóc nổi.
Thần thánh ơi, cô đã thật lòng, thành tâm thành ý xin lỗi Huân rồi, tại sao anh vẫn không chịu tha thứ? Anh đã không nói một lời đẩy tay cô ra, lẳng lặng rời khỏi đó, để lại cho cô một bóng dáng lạnh lùng.
Rốt cuộc phải làm sao mới có thể níu kéo tất cả đây?
Trong trí nhớ của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ, lần đầu tiên in hằn dấu vết “thất bại”…
Cô ngồi trên một thùng giấy lớn, bất lực dõi theo Hạ Dạ Huân vẫn lạnh lùng thờ ơ trong trường quay.
Buổi chiều hôm nay, địa điểm quay MV Trực giác đã được dời đến đầu phố, cũng may là không phải cuối tuần, lại đúng thời điểm mọi người đều đi làm, nên những người túm tụm quan sát cũng không nhiều lắm, nhân viên sắp xếp cho họ đứng một bên, để cảnh đường phố trống và rộng ra, cho Hạ Dạ Huân có thể đi lại trên con phố phồn hoa.
Xe cộ nườm nượp.
Trên đường phố.
Hạ Dạ Huân lặng lẽ bước đi một mình với vẻ cô đơn.
Đau thương như những đốm sao sáng, khiến thời gian bất chợt chậm dần, không khí cô độc khiến đường phố ồn ào bỗng nhiên trở nên yên tĩnh. Trong dòng xe đan xen, một bóng dáng đau buồn của chàng trai xinh đẹp thuần khiết nổi bật lên, dường như chàng đã bị người yêu làm tổn thương đến cực độ.
Tất cả mọi người đều bị anh thu hút.
Mục Thân thầm mừng trong bụng, xem ra việc ông loại bỏ cảnh Hạ Dạ Huân và cô gái kia yêu đương say đắm, đổi bằng cảnh đau buồn sau khi bị tổn thương là một việc làm hết sức đúng đắn và sáng suốt! Căn cứ tình trạng hiện giờ của Hạ Dạ Huân, thực sự là có thể diễn Nhật ký phục thù của Hoàng tử rồi, không chừng còn có thể đoạt giải Oscar nữa ấy chứ.
Lý Hương thở dài tiếc nuối, khó khăn lắm mới giành được cơ hội hợp tác với Hạ Dạ Huân, vốn định mượn cơ hội diễn xuất chung với anh để có thể tạo nên scandal, để danh tiếng của cô được hâm nóng, người người đều biết đến, nào ngờ bỗng dưng trở thành màn độc diễn thế này. Thất vọng, quá thất vọng…
Cánh phóng viên ủ rũ buồn bực, không có màn hôn nhau, không có cảnh tình cảm đắm đuối với nữ chính, thậm chí Hạ Dạ Huân còn không nói một câu nào với cô ta, thế thì tin này làm sao bùng nổ được đây? Họ há chẳng đã công toi chuyến này ư?
Tiểu Tuyền ôm đầu, nhìn theo Hạ Dạ Huân toàn thân toát ra hơi lạnh băng đang đi trên đường. Ôi, cô mong nhớ một Huân khi cười có vẻ xấu hổ, đôi mắt phớt ánh sáng màu tím violet, đáng yêu như một đóa hoa cúc nhỏ biết bao.
Cô túm lấy tóc mình thật mạnh, cố gắng nghĩ ngợi, làm sao mới có thể khiến anh tha thứ cho cô đây?
Ngẫm nghĩ, cảnh kinh điển thường thấy trong tiểu thuyết và điện ảnh…
Trúng đạn? Đỡ một dao cho anh? Trong vũng máu, đau khổ ọc ra từng ngụm máu tươi, gương mặt trắng bệch, nắm chặt lấy tay anh, lẩm bẩm nói: “Huân… tha thứ cho em…”. Huân đau khổ tuyệt vọng, ôm chặt lấy thân hình mềm nhũn của cô, gào thét tên cô: “Tiểu Tuyền, xin em đừng chết! Chỉ cần em sống, anh sẽ chấp nhận tất cả…”.
Cô bất lực quá, bao nhiêu người sử dụng chiêu này, có thể thấy chắc cũng có hiệu quả. Nhưng tiếc là, thứ nhất, tìm đâu ra người bắn cô hoặc đâm cô đây? Thứ hai, lỡ như mọi việc tệ hại, sẽ có người thật sự bị đau khổ, bị tổn thương lắm…
Còn cảnh nào thường thấy nữa không nhỉ?
Đúng rồi, đụng xe! Một chiếc xe nhào đến, mắt thấy sắp đâm vào anh, cô sẽ bay ra, đẩy anh ra xa…
Rầm! Chiếc xe hất cô lên cao, cơ thể như bị ném tung ra giữa không trung.
Rầm! Rơi mạnh xuống đất!
Tí tách! Máu tươi phun ra!
A! Đau chết mất!
Cô không lạnh mà run.
Thôi bỏ đi, chuyện này kinh dị quá…
Cô véo mình một cái, ánh mắt lại nhìn về phía con phố xe cộ dọc ngang như mắc cửi một cách không thể tự chủ, sao cô có thể lại nghĩ ra được chuyện này nhỉ?
Quả nhiên là Tiểu Tuyền tà ác mà…
Đột ngột…
Đôi mắt Tiểu Tuyền trợn trừng!
Thân thể cô nhảy chồm lên như thể tên lửa!
Giọng nói hoảng loạn mắc nghẹn trong cổ họng!
“Huân!”
Giọng nói mắc trong cổ họng vẫn chưa kịp thốt ra, cô đã như một viên đạn thoát khỏi nòng súng, bay ra phía trước!
Tất cả mọi việc đều xảy ra chỉ trong tích tắc!
Trong dòng xe cộ ngược xuôi, một chiếc Toyota bỗng dưng như thể say rượu chồm đến phía Hạ Dạ Huân, tốc độ không phải là nhanh lắm, nhưng Hạ Dạ Huân lại như vẫn đắm chìm trong thế giới yên tĩnh của riêng anh, không hề phát hiện ra nguy hiểm đang gần kề!
Lúc mọi người phát hiện ra thì chiếc Toyota chỉ còn cách Hạ Dạ Huân hai mét!
Không – kịp – nữa – rồi!
“Hạ Dạ Huân…”
“Nguy hiểm…”
Mọi người kinh hoảng gào lên!
-
Trong tiếng hét hỗn loạn, một bóng người nhào đến phía Hạ Dạ Huân!
Ôm chặt lấy anh!
Cô dang rộng vòng tay ôm chặt lấy anh!
Cơ thể anh rất lạnh.
Tiểu Tuyền trong giây phút này, bỗng thoáng qua một niềm thương xót; trong giờ phút cấp bách này, cô bỗng hiểu ra mình có lẽ đã làm tổn thương anh; trong giây phút khi mà tất cả đã không còn kịp nữa này, cô bỗng dưng muốn ôm lấy anh.
Phải đẩy anh ra mới đúng!
Dương như anh vẫn chưa ý thức được đang có chuyện gì xảy ra, đôi mắt vẫn hơi mơ màng, bị cô ôm như thế, đáy mắt dâng lên một sự yếu đuối thơ trẻ, rung động lòng người như một đóa hoa cúc tím violet trong gió xuân mơn man…
Giây phút này, cô muốn ôm lấy anh thật chặt.
Cho anh tất cả hơi ấm của cô…
Thế nhưng, tất cả đã không còn kịp nữa…
Như một cảnh quay chậm trong phim…
Chiếc toyota lao đến phía hai người đang ôm chầm lấy nhau!
Chỉ còn một mét!
Lại có một bóng người nữa nhào ra nhanh như điện chớp!
Một lực va đập mạnh khiến Tiểu Tuyền và Hạ Dạ Huân bay đi!
Trong khoảnh khắc ấy…
Cô ôm chầm lấy anh!
Anh ôm chầm lấy cô!
Cô muốn mãi mãi ôm anh như thế, cũng muốn mãi mãi được anh ôm mình như giây phút này đây.
Cô và anh bay lên…
Rơi xuống…
Cứ vậy đi, Tiểu Tuyền nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn đau đớn xé nát da thịt mình.
Cô không muốn chết đi khi còn trẻ thế này, cô vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm, cô không muốn ộc ra từng ngụm máu tươi nói những lời hấp hối với anh, cô không muốn anh ôm lấy xác cô mà khóc…
Nhưng, cứ như vậy thôi.
Tiểu Tuyền lặng lẽ nằm trên mặt đất lạnh băng, nước mắt chầm chậm rơi ra từ rèm mi nhắm chặt của cô…
“Xe cấp cứu! Mau gọi xe cấp cứu!”
Hiện trường rối loạn, mọi người đều chồm đến, tiếng phanh xe vang lên cùng lúc, tiếng còi hụ của xe cảnh sát xé toạc không khí, tiếng bước chân hoảng loạn dồn dập…
Tiểu Tuyền nằm trên đất, rèm mi khẽ rung rinh, tai khẽ động đậy, mũi hơi nhăn lại.
Kỳ vậy…
Tại sao cô không thấy đau?
Chẳng lẽ cô chết nhanh vậy sao?
Cô còn chưa kịp hấp hối cơ mà?
… Không đúng, mông lại thấy đau đây này.
Vậy tại sao không ai vây lấy cô, ngược lại còn cuống cuồng nhào đến một hướng khác? Cô sắp chết rồi mà vẫn không ai đoái hoài ư?
Thế giới này lạnh lẽo quá.
Ối, có người đang kéo tay cô, ai vậy?
Soạt một tiếng, cô mở bừng mắt ra.
Là Huân.
Wow, sắc mặt anh tái mét, ánh mắt đau khổ như thể cô đã chết rồi.
Cô cố nặn ra nụ cười, lẩm bẩm:
“… Huân… anh… có sao không…”
“Đứng dậy mau!”
Giọng nói hung hãn!
“Hu…” Tiểu Tuyền giật mình, khóc rống lên vẻ uất ức, “Anh là tên khốn không có lương tâm, người ta vì cứu anh mà sắp chết đây này, anh còn hung dữ với người ta… hu… không thèm cứu anh nữa… để anh… hu hu…” Câu nguyền rủa vẫn không thể thốt ra, nhưng cô thật sự cảm thấy uất ức muốn chết.
Đôi mày Huân chau lại, thấp giọng bảo:
“Mau đứng dậy đi, cô không bị xe đâm phải, có người đã cứu chúng ta.”
Cái gì?
Tiểu Tuyền nhanh chóng bò ngay dậy. Thật là, ngoài cảm giác đau nơi mông ra, cô không hề bị thương gì cả.
Cô ló đầu ra quan sát, chỉ thấy mọi người đang túm tụm lại ở một chỗ cách khoảng ba mét, xe cấp cứu đã đến, bác sĩ và các y tá khiêng cáng và hộp cứu thương nhanh chóng tiến vào chính giữa đám người ấy.
Mọi người đang bàn luận vẻ lo lắng:
“Một cô gái dũng cảm biết bao…”
“Vì cứu họ mà bất chấp bản thân để lao ra…”
“Đẩy họ ra được nhưng lại bị xe đâm phải, nguy hiểm quá…”
“E rằng không sống nổi…”
“Một cô gái trẻ trung như thế… đáng tiếc quá…”
Trái tim Tiểu Tuyền thoáng chốc như bị co rút lại! Thái dương cô rịn mồ hôi lạnh, có người bị thương vì cứu cô sao? Nặng lắm không? Sẽ chết ư?
Đôi chân cô đột ngột nhũn ra…
Huân kéo tay cô bước về phía đám người, rẽ ra một kẽ hở, sau đó nhìn thấy cô gái bị thương ấy.
Máu tươi chảy thành một vũng lớn.
Cô gái nằm hôn mê trong vũng máu, gương mặt trắng bệch như một đóa hoa bị rút cạn màu sắc, khóe môi hay cười bây giờ vẫn còn cong cong.
Huân hỏi bác sĩ đang bận rộn:
“Cô ấy thế nào rồi?”
Bác sĩ kiểm tra xong, không ngẩng đầu lên mà ra lệnh:
“Nhanh! Người bị thương phải được cấp cứu gấp!”
Như một tiếng sấm kinh hồn cùng tia chớp giật xé toang không trung!
Thân người Tiểu Tuyền run rẩy như thể lá rơi trong mưa bão.
Cô biết người bị thương ấy!
Cô run lẩy bẩy đưa tay ra, định sờ vào gương mặt tái nhợt của cô gái kia, nhưng lại bị dòng người ngăn cản…
Cô quen người thiếu nữ đã bị thương vì cứu cô…
Cổ họng run rẩy như bị trúng lời nguyền, một ngụm máu trào ra:
“… Hiểu… Khê…”
Đó là người bạn thân nhất của cô, là người bạn thân đã lâu không gặp…
Là Minh Hiểu Khê cô vẫn nhung nhớ!
Trước mắt Tiểu Tuyền tối sầm lại.