“Tồn Hy.”
Một tiếng gọi như vọng lại từ thế giới khác vậy, Tồn Hy ngồi im không động tĩnh gì, coi như không nghe thấy.
“Tồn Hy.” Lại một tiếng nữa vang lên.
Anh sực tỉnh, thu lại ánh mắt và nhìn lên màn hình đienẹ thoại, anh hcậm chạp quay người: “Anna, em đến rồi à?”
Anna chau mày, cô bước tới trước mặt anh, nhìn thấy tay anh nắm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt cô sầm lại: “Sao dạo này anh cứ để ý đi dâu ấy? Trần Hân Di ra đi, có ảnh hưởng lớn với anh thế sao?”
Tồn Hy không nói gì, anh cố gắng tỏ ra vô tình: “Anh không sao, Anna em cứ yên tâm.”
Anna không tin, chỉ là cô không muốn hỏi tiếp mà thôi, bất chợt ánh mắt cô chạm phải chiếc khăn len trên chiếc bàn màu café.
“Đây là cái gì?” Anna hiếu kỳ cầm lên xem, chiếc khăn được đan không đẹp lắm, cô lắc đầu: “Tồn Hy, đây là do anh mua à?”
“Chiếc khăn này em không biết sao?” Anh ngạc nhiên hỏi lại.
“Em không biết.” Anna cũng ngạc nhiên.
Tồn Hy cầm chiê cs khăn lên rồi nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Đây không phải là do em tặng sao?”
“Em tặng? Em không có mà.”
Tồn Hy nhíu mày. Nếu chiếc khăn này không phải do Anna tặng thì tại sao khi người nhà đưa nó cho anh họ lại nói là do cô ấy tặng chứ? Lẽ nào… anh giật mình, anh vội mở ngăn kéo rồi lấy tấm thiệp chúc mừng ra xem, anh so nét chữ với nét chữ Hân di ký trong hợp đồng, anh mới giật mình khi phát hiện cùng một người ký.
Tại sao Hân Di lại giả mạo Anna tặng quà cho anh chứ? Là do cô sợ Anna quên mất sinh nhật của anh và sợ anh buồn vì điều đó sao? Vì muốn an ủi anh mà cô giẫm đạp lên cả tấm lòng của mình sao?
Đồ ngốc! Trên đời này lại có người ngốc như thế sao? Tồn Hy lại giật mình khi phát hiện thấy phần tài khoản tiền trong hợp đồng cũng đã bị Hân Di xóa đi.
Hợp đồng này là do hai người ký ngay hôm kết hôn, trên hợp đồng ghi rõ sau khi sinh em bé xong sẽ ly hôn. Anh sẽ chuyển cho cô một khoản tiền, mỗi tháng còn chi trả tiền sinh hoạt phí cho cô nữa, thế nhưng cô không cần gì cả.
Cô không cần tiền, không cầu xin tình yêu của anh… sao mà cô ngốc thế!
“Dạo này công việc nhiều quá em quên mất không tặng quà sinh nhật cho anh.” Anna ngồi kề vai anh rồi dịu dàng hỏi: “Anh yêu, anh muốn cái gì?”
Anh quay sáng nhìn nụ cười xinh tươi của Anna, nhưng anh chỉ nhìn thấy anhá mắt vô hồn của Hân Di khi biết mình sẩy thai: “Anh chẳng muốn gì cả.” Anh chỉ muốn Hân Di, anh chỉ muốn tìm cô…
Thấy gương mặt anh không cảm xúc, Anna trong lòng cũng đã hiểu chuyện thế nào, cô quay sang nhìn anh: “Tồn Hy, không phải anh đã hối hận rồi đấy chứ?”
Anh giật mình: “Em nói cái gì?”
“Anh hối hận vì tối hôm đó anh đã chọn em chứ không phải chọn cô ấy?”
“Anh…” Tồn Hy cứng họng, anh nên phải nhận chứ, đúng không? Tại sao anh lại không thốt lên câu đó được?
Sự im lặng của anh càng làm cho Anna đau lòng: “Có phải tình yêu mấy năm nay của chúng ta không thể so được với tình yêu mấy tháng ngắn ngủi với cô ấy? Anh đã từng nói anh muốn lấy em, anh quên rồi sao?”
Tồn hy khó chịu trong lồng ngực: “Anh không quên.”
“Vậy thì anh đừng nghĩ đến cô ấy nữa, được không?” Cô nhéo má anh rồi làm nũng: “Từ hôm nay trở đi, anh chỉ được phép nhớ em. Tồn Hy, em mới là người anh yêu thực sự.”
Cô ấy mới là người anh yêu thực sự, là như thế có đúng không?
Tồn Hy nhìn cô, ánh mắt cô sáng lên, cô giật ngay diện thoại của anh rồi vội vàng ấn mấy nút.
“Em là gì thế?” Anh giật ngay điện thoại lại, kiểm tra một hồi sắc mặt anh liền thay đổi: “Em xóa ảnh rồi?”
“Đừng giận mà.” Cô lay lay vai anh làm nũng. “Nếu anh đã quyết định ở bên em thì anh nên quên Trân Hân Di đi, đúng không? Anh không được giữ lại ảnh của cô ấy.”
Tồn Hy không nói gì cả, sắc mặt anh thay đổi rõ rệt.
Anna biết anh thực sự rất giận nên thở dài nói: “Tồn Hy, em yêu anh, em không thể không có anh.” Ngập ngừng một hồi cô nói tiếp: “Anh không được bỏ rơi em, ngoài anh ra em không còn gì nữa.”
“Ý gì thế?” Anh không hiểu: “Lẽ nào em không quay lại New York biểu diễn nữa sao?”
“Em không thể quay lại, em không thể múa ba lê được nữa rồi, chân của em bị thương, thực ra lần này em trở về là để chữa thương, em cũng không biết là nó có thể khỏi được không nữa…”
“Sao em không nói sớm? Tại sao đến bây giờ mới nói với anh?” Anh lo lắng.
“Bởi vì em còn có sự kiêu hãnh của em chứ. Tồn Hy, em không muốn anh nghĩ em đang cầu xin sự thương hại của anh, em… em hy vọng.” Cô nói, giọng ầng ậc nước.
“Anh biết, em không cần nói nữa.” Lẽ nào anh lại không biết chứ? Mất đi vũ đài đối với Anna mà nói đau đớn và hoang mang đến nhường nào chứ. “Yên tâm đi, em nhất địn sẽ múa ba lê trở lại mà, anh sẽ ở bên em.”
“Tồn Hy.” Anna cảm động sà vào lòng anh.
Anh không nỡ bỏ rơi Anna nên chỉ còn cách làm đau lòng Hân Di, hôm sinh nhật anh đã lựa chọn rồi, bây giờ không còn cơ hội mà hối hấn nữa.
Không còn cơ hội nữa…
*
* *
Được sự giúp đỡ của Dylan, Hân Di đã thuê được một căn hộ ở Thượng Hải và sống ở đó. Khi mới bắt đầu cuộc sống mới cô vẫn đắm chìm trong nôidx đau, cả ngày thần sắc không ổn định. Dylan cũng không muốn ép cô nên thỉnh thoảng có thời gian anh lại đến thăm cô, cùng cô đi dạo cho khuây khỏa, tiện thể thăm quan đường phố Thượng Hải.
Dần dần Hân Di lấy lại tinh thần và cảm thấy có chút ngại ngùng với Dylan, cô chủ động đề nghị đến phòng trưng bày nghệ thuật giúp Dylan, Dylan giao cho cộ một số công việc tạp vụ rồi cũng nhân cơ hội này giới thiệu cô với nghệ nhân nổi tiếng Trung Sơn Long.
Trung Sơn Long cố ý thử cô: “Cháu nhìn tác phẩm này đi, cháu thấy được điều gì?”
“Cháu không biết, bởi vì đó không phải do cháu làm, nếu là do cháu làm cháu sẽ nói cho ông.” Câu trả lời của Hân Di khiến ông Trung Sơn Long rất ngạc nhiên, thêm sự giới thiệu của Dylan nữa nên ông đã nhận Hân Di làm học trò.
Hân Di không dám tim bản thân mình lại có cơ hội làm học trò của một nghệ nhân nổi tiếng. Cô chăm chỉ học tập, nhưng yêu cầu của nghệ nhân rất cao nên sau mấy lần thất bại cô đã có ý định rời bỏ.
Cô nhẹ nhàng thu xếp hành lý, đang định về Đài Loan thì Dylan chặn cô lại và nói:
“Cô muốn đi đâu?”
Hân Di xấu hổ cúi đầu không trả lời.
“Cô muốn quay lại Đài Loan sao? Không phải cô đã nói trở thành nghệ nhân gốm là giấc mơ của cô sao? Chỉ mới thất bại có mấy lần là đã muốn từ bỏ rồi sao?”
“Tôi cảm thấy… tôi không làm được.” Hân Di lí nhí nói. Từ nhỏ đến giờ chưa có việc gì cô làm thực sự tốt cả, cô chỉ luôn khiến cho người khác thất vọng mà thôi.
“Cô vốn chưa bao giờ cố gắng sao đã nói bản thân mình không làm được? Dylan nghiêm giọng trách mắng: “Không sai, bây giờ cô rất tầm thường giống như một miếng đất, chẳng là cái hình thù gì, nhưng sau khi qua bàn tay người thợ thì sẽ trở thành một tác phẩm tuyệt đẹp. Đương nhiên, quá trình ấy rất gian khổ, giống như nung gốm sứ vậy, phải qua lửa nung nóng, sẽ rất đau, rất đau, thế nhưng mỗi một tác phẩm sáng chói, mỗi một người thành công đều phải vượt qua nỗi đau ấy. Cô nghĩ Anna vi sao lại trở thành một vũ công ba lê thành công như thế?”
Anna! Nhắc đến tên Anna – người mà Tồn Hy yêu thương nhất Hân Di thấy giật mình một cái.
“Cô ấy có thể xinh đẹp lộng lẫy trên sân khấu như thế nhưng đằng sau sự lộng lẫy ấy không biết cô ấy đã trượt ngã bao lần. Cô nghĩ rằng bản thân mình không phải chịu những nỗi đau ấy mà có thể từ con nhộng biến ngay thành con bướm xinh đẹp được sao?”
“Tôi…”
“Cô muốn thua Anna sao? Không chỉ thua cô ấy về tình yêu mà ngay cả ý chí cô cũng muốn thua cô ấy sao?”
Hân Di giật mình, nhớ lại lời Tồn Hy đã từng nói với cô – cuộc đời mỗi người giống như một canh bạc, không phải ván nào cũng thắng, nhưng có đồng xu may mắn trong tay thì luôn có hy vọng.
Anh nói, vận mệnh nằm trong tay mình, sau này đừng bao giờ cô coi thường bản thân nữa.
“Tôi không muốn thua.” Hân Di đột nhiên hét lên, cô nhìn Dylan với ánh mắt sáng hơn bao giờ hết: “Tôi muốn thử xem, tôi sẽ cố gắng, tôi muốn chứng minh bản thân mình… không chỉ có thế này”
Cô không muốn thua người anh yêu, cô muốn chứng minh cho anh thấy cô không phải là “cô gái giấy nhớ tiện lợi”, cô cũng có thể tỏa sáng và đi một con đường mới.
Sau khi hạ quyết tâm, Hân Di ngay lập tức bước vào phòng luyện tập, tập nặn, tập nung, ngày đêm không nghỉ, cô muốn phá vỡ vỏ bọc của chính mình.
Nhưng cô biết, đây chri là cửa khó đầu đầu tiên, trong tương lại còn rất nhiều cửa khó khăn khác nữa, cô nhất định phải dùng hết sức dũng cảm của mình để vượt qua từng cửa đó.
Một hôm cô đang chăm chú thiết kế mẫu sản phẩm trong phòng thì Dylan mang pizza đến thăm cô.
“Cô đừng nói là cô vẫn chưa ăn gì đấy nhé!” Dylan cười rồi nói: “Tôi mang pizza đến đây, chúng ta cùng ăn nhé!”
“Cảm ơn.” Hân Di dừng tay rồi pha café cho cô và Dylan rồi vừa nhâm nhi pizza vừa nói chuyện.
Dylan nói với cô anh sẽ xây dựng sự nghiệp ở ngay Thượng Hải, sau này sẽ không phải bay qua bay lại như trước nữa.
“Anh muốn ổn định rồi à?” Hân Di ngạc nhiên: “Tôi nhớ là anh đã từng nói anh thích cảm giác đi lung tung, không thích ở lại một nơi quá lâu còn gì?”
Dylan mồ côi cha mẹ từ nhỏ và lớn lên ở cô nhi viện, anh đều dựa vào đôi tay của mình để tự gây dựng nên, trở thành người quản lý tác phẩm nghệ thuật cho nghệ nhân gốm nổi tiếng, giúp các nhà sưu tập gốm nổi tiếng mua bán và thẩm định tác phẩm, anh còn đi thám hiểm rừng rậm Amazon, anh là một chàng trai rất năng động.
Không ngờ một chàng trai như vậy lại có ý định ổn định lâu dài tại Thượng Hải.
“ Bây giờ nghĩ lại rồi, ổn định cũng được,” Dylan quay sang nhìn Hân Di đầy ẩn ý: “Hơn nữa tôi thấy cuộc sống ở Thượng Hải cũng khá thú vị.”
“Thế à?” Hân Di không nhìn thấu được điều anh nói đằng sau ánh mắt, cô tiện miệng hỏi: “Hay là anh muốn kết hôn rồi?”
“Nếu co người muốn lấy tôi thì kết hôn cũng được!”
“Chỉ cần anh muốn kết hôn thì cô gái nào lại không gật đầu chứ?”
“Vậy cô đồng ý không?”
“Tôi?” Hân Di giật mình: “Anh đang đùa à?”
“Nếu tôi không đùa thì sao?” Dylan nửa đùa nửa thật.
Hân Di lắc đầu: “Nhất định là anh đang đùa rồi, hơn nữa tôi thấy không hợp với anh, hiện tại tôi hoàn toàn không muốn kết hôn.”
“Không phải cô sợ rồi đấy chứ?” Dylan hỏi vu vơ.
Hân Di lo lắng, cô không nói gì cả.
Dylan nhìn cô rồi nói: “Lần trước tôi về Đài Loan nghe nói Anna đã mở một phòng học dạy khiêu vũ.”
“Thế à? Anna ở lại Đài Loan rồi?” Cô ngừng lại một rồi cười nhạt: “Vậy bọn họ chắc sắp kết hôn rồi, hay quá, Tồn Hy chắc chắn sẽ rất vui.”
Dylan chau mày: “Hân Di.”
“Không sao mà.” Hân Di hiểu Dylan đang lo lắng cho cô, cô xua tay nói: “Tôi nghĩ thông hết rồi mà, hơn nữa tôi cũng hy vọng anh ấy hạnh phúc. Anh ấy có hạnh phúc của riêng mình rồi, tôi cũng nên tìm hạnh phúc của mình thôi.”
“Không sai.” Dylan rất vui khi cô nói như thế: “Hạnh phúc của mình phải tự mình nắm bắp lấy, không nên dựa vào bất cứ ai cả.”
Trước đây cô luôn chờ đợi chàng hoàng tử của mình đến cứu mình nên cô mới bị mấy gã bạn trai lợi dụng. Hân Di đau đớn cười và lắc đầu, cô không bao giờ ngốc nghếch như thế nữa, từ nay về sau Trần Hân Di sẽ không phải là “cô gái giấy nhớ tiện lợi” không được ai coi trọng như trước nữa.
“Dylan, tôi mới phác thảo được tác phẩm mới, anh xem rồi cho ý kiến đi.”
Hết chương 7
