-
Cám ơn mọi người đã quan tâm và ủng hộ fic của mình thời gian vừa qua mình gặp một số chuyện không vui nên không tiếp viết tiếp đươc. nhưng khi đọc được những dòng comment của mọi người mình đã thấy tự tin trở lại, đó là món quà tinh thần rất lớn đôí với mịnh
Chap 5 chủ yếu viết về GHT nên khá bức xúc, đôi chỗ viết không được hay, mong mọi người bỏ qua chọ
Tuy nhiên thì từ chap 6 trở đi sẽ là sự trở lại của hoàng tử kim cương AVP,mọi người hãy đón đọc và ủng hộ mình nhé, nếu không có gì thay đổi tối này mình sẽ up chap 6 lên mạng
nếu bạn nào có ý tưởng gì hay cho cặp đôi AVP-TL thì hãy share với mình để mình đưa vào fic nhé
Cám ơn các bạn rất nhiều ^
I love everybody và đặc biệt là các fan của AVP! !!!!!!!!!!!!!!!!!! :x :x :x :x :x :-* :-* :-* :-* :-* :-* :-*
-
- Alô! Tôi đây? Có chuyện gì thế?
- Cô ở đâu? Mau về đây ngay? Mở cửa phòng cho tôi - An Vũ Phong gào lên trong điện thoại.
- Tôi đang bận, không về ngay được đâu? Cậu tự trèo cửa sổ vào ấy - Nói xong tôi cúp máy cái rụp - Cho tên đáng ghét này leo cửa sổ cho bõ tức, trả thù được hắn ta kể cũng vui thật, tôi cười thầm trong bụng.
- Ai vừa gọi vậy Thái Linh? Giang Hựu Thần khẽ hỏi, khuôn mặt cậu ấy có vẻ trầm tư suy nghĩ một điều gì đó.
- An Vũ Phong ấy mà. Cậu ta đi chơi mấy hôm liền giờ không có chìa khóa bắt mình về mở cửa. Mặc xác cậu ta, mình bảo An Vũ Phong tự trèo cửa sổ vào rồi.
- Vậy ah? May quá, mình cứ tưởng Thái Linh sẽ phải về sớm cơ! Giang Hựu Thần có vẻ vui lên, mình muốn Thái Linh hứa với mình dù có ai gọi đi chăng nữa cậu cũng phải ở bên mình suốt buổi tối hôm nay được không?
- Mình hứa! Có chuyện gì thế?
- Rồi Thái Linh sẽ biết ngay thôi mà. Cậu ăn xong chưa, đi ngắm mưa sao băng với mình nhé!
- Nhưng hôm nay làm gì có sao???
- Bí mật! Hãy theo mình ra cửa nào? Giọng Hựu trở nên thần bí hơn bao giờ hết. Cậu ấy giơ ngón trỏ lên trước miệng, thái độ thì úp úp mở mở: “Bây giờ Thái Linh hãy nhắm mắt vào và ước rằng tối nay được mưa sao băng sẽ xuất hiện đi!”
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt làm theo lời Giang Hựu Thần, chắp tay trước ngực cầu nguyện.
- Được rồi đó, Thái Linh hãy mở mắt ra đi.
- Wow, thật không thể tin được, trước mắt tôi là khung cảnh tuyệt đẹp của cơn mưa sao băng. Giai điệu quen thuộc của bản Meteor Rain do nhóm F4 trình bày hòa cùng màn pháo hoa rực rỡ đã biến những điều tưởng như không thể này trở thành hiện thực.
- Người ta nói rằng, nếu chúng ta cầu nguyện một điều gì đó trước khi sao băng biến mất thì ước nguyện đó sẽ thành hiện thực. Tuy rằng, mình không thể mang đến cho Thái Linh một cơn mưa sao băng thật sự nhưng mình vẫn tin rằng điều ước của cậu sẽ trở thành hiện thực trong đêm nay. Lúc này đây nếu được ước 1 điều Thái Linh sẽ nói gì?
- Mình thầm ước điều gì ư? Câu hỏi bất ngờ của Hựu khiến tôi khá bối rối, trong cơn mưa sao băng lần trước tôi đã vô tình ước cả đời này sẽ vĩnh viễn không bao giờ ở cạnh An Vũ Phong nữa, tuy rằng không cố ý nhưng điều đó cũng khiến tôi cảm thấy áy náy với Phong một thời gian dài, chuyện như vậy sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Mình sẽ ước điều gì bây giờ nhỉ. Ah đúng rồi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, “Nếu có một điều ước mình sẽ ước rằng xui xẻo sẽ rời xa mình, mình sẽ không còn là cô nàng xui xẻo nữa mà sẽ là nàng công chúa may mắn. Thế còn Hựu thì sao”
- Mình ư, Hựu mỉm cười thật tươi, mình tham lam lắm, nếu được ước mình sẽ ước thật nhiều cơ, mình ước rằng đất nước của mình sẽ thật phồn vinh, các thần dân của mình sẽ được hạnh phúc, còn điều cho riêng bản thân thì mình đã ghi sẵn ra mảnh giấy ước nguyện rồi. Thái Linh có muốn xem không?
- Mình xem được ah?
- Đương nhiên là được rồi, lần trước mình đã trao cho Thái Linh mảnh giấy ước nguyện, hôm nay mình đã biết được mong ước lớn nhất của Thái Linh là gì, bởi vậy mình cũng muốn chia sẻ với Thái Linh ước nguyện và bí mật lớn nhất của mình. Đợi mình chút nhé.
Hựu khẽ huýt sáo. Ngay lập tức, Chíp chíp chíp, một đàn bồ câu trắng nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh chúng tôi. Giang Hựu Thần cười, say sưa vuốt ve chú chim đậu trên tay mình, Thái Linh còn nhớ con chim này không? Nó chính là con đã gửi tặng cậu món quà kỉ niệm lần trước đó, nhưng lần này nó muốn làm lành với cậu, nó muốn đích thân trao mảnh giấy ước nguyện của mình cho Thái Linh. Cậu hãy chìa tay ra đón nhận nó đi.
- Thú vị quá nhỉ? Để xem nó mang gì đến cho mình nào.
Khi tôi chuẩn bị đón chú chim bồ câu từ tay Hựu thì chuông điện thoại reo vang, là cuộc gọi của An Vũ Phong, cậu ta gọi cho tôi làm gì thế, đáng lẽ ông tướng này phải ngủ từ lâu rồi chứ, “Hựu đợi mình một chút nhé”
- Alô! Tôi nghe đây, cậu gọi cho tôi có chuyện gì thế An Vũ Phong?
- Còn chuyện gì nữa, 12 giờ rồi cô còn không mau về đi, con gái con đứa gì mà đi ác thế, cô mà không về ngay thì đêm nay ngủ trên cây nhé, không có chuyện tôi mở cửa sổ cho cô vào đâu!
- 12 giờ rồi ah. Tôi về ngay đây, An Vũ Phong cậu đừng đóng cửa, đợi tôi, đợi tôi với!!!!!!!
- 5’ nữa cô mà không về thì biết tay tôi, An Vũ Phong lạnh lùng cúp máy trong sự ngỡ ngàng của tôi
- Hựu ah, tôi ái ngại quay lại nhìn Giang Hựu Thần, mình phải về đây, 12 giờ rồi, nếu muộn chắc đêm nay mình phải ngủ trên cây mất, mai chúng ta nói chuyện tiếp nhé.
- Thái Linh ở lại với mình thêm 5’ nữa thôi, không được sao
- Mình phải về đây, cậu cũng biết An Vũ Phong mà nổi giận thì kinh khủng như thế nào rồi đấy. Hix, Hựu cũng chuẩn bị về đi nhé, cho mình gửi lời chào mấy em bồ câu nhé. Nói rồi tôi nhanh chóng chạy về ký túc xá mà không hề biết rằng nụ cười trên môi Hựu đã tắt từ lúc nào, thay vào đó là một nỗi buồn vô hạn.
END OF CHAP 5
-
CHAP 6
12h15’ tôi có mặt trước căn phòng quen thuộc, phù mệt quá, quá mất 10’, không biết An Vũ Phong có còn thức không đây?
- Cốc, cốc, An Vũ Phong ah, tôi Thái Linh đây, nghe lời cậu tôi lập tức phi về ngay đây, mau mở cửa cho tôi đi
Thế nhưng mặc cho tôi có gọi thế nào đi chăng nữa, cánh cửa phòng vẫn không hề nhúc nhích, An Vũ Phong dã man thật, nói là làm, cậu ta lại bắt tôi leo qua đường cửa sổ đây, mấy ngày không gặp cậu ta vẫn xấu tính và khó ưa như ngày nào. Hix, thật là đau khổ cho cái thân tôi. Khi tôi đang chuẩn bị đột nhập vào phòng mình qua đường cửa sổ, thì đột nhiên có một đôi tay chắc khỏe ôm lấy tôi.
- Ơ… ơ …. - Tôi sợ muốn hét lên nhưng bị tay người đó bịt miệng lại
Một giọng nói khe khẽ vang lên bên tai tôi:
- Tôi An Vũ Phong đây. Mau mở cửa cho tôi vào phòng nhanh lên kẻo mọi người thức giấc bây giờ
- An… Vũ… Phong…! Cậu làm tôi sợ hết hồn, cậu chưa vào trong phòng ah, hix
- Tôi không có chìa khóa, An Vũ Phong nhún vai, mở cửa phòng nhanh lên, cô muốn chết ah
- Nhưng… nhưng làm thế nào để nhanh được bây giờ, tôi phải trèo cửa sổ vào rồi mới mở cửa phòng cho cậu được, không nhanh được đâu.
- Đúng là đồ đầu heo, chả hiểu đầu óc cô làm bằng chất liệu gì nữa, lấy chìa khóa của cô ra mở cửa phòng chứ còn làm sao nữa, An Vũ Phong nhìn tôi cười mỉa mai
- Uh nhỉ, thế mà tôi cũng không nghĩ ra, cậu giỏi thật đấy
- Đương nhiên tôi là nhân vật xuất chúng nhưng nhờ có những kẻ đầu heo như cô mà tài năng của tôi càng được nở rộ đấy. Đa tạ, đa tạ.
- Đừng có chọc quê tôi như thế, tự dưng cậu xuất hiện, ôm chặt lấy tôi khiến tôi sợ quá không nhớ được gì nữa, chứ đầu óc tôi không đến nỗi nào đâu, cậu hãy chờ đấy.
- Vâng tôi biết là cô giỏi rôi, giỏi rồi, giỏi đến nỗi mà cho khóa vào ổ mất 5’ rồi mà cũng không mở nổi cửa, thế gian này chắc cũng chỉ có một người như cô thôi.
- Cậu… cậu….
*************************
Đúng là An Vũ Phong, vừa mới trở về là cậu ta lại kiếm cớ mỉa mai và chê bai tôi, lúc nào cũng vậy trong con mắt của An Vũ Phong tôi giống như một đứa ngốc chẳng bao giờ làm được việc gì ra hồn. Dẫu vậy việc bị An Vũ Phong trêu chọc vẫn tốt hơn nhiều so với cái cảm giác không có cậu ấy ở bên. Dường như tôi đã quá quen với sự xuất hiện của người bạn cùng phòng này, những ngày không có Phong thật sự trong lòng tôi cảm thấy khá trống trải. Mặc dù rất giận
- An Vũ Phong ah! Chào mừng cậu trở về!
- Cái gì cơ? An Vũ Phong giật mình quay lại, cậu ấy không giấu nổi sự ngạc nhiên trên khuôn mặt, tuy nhiên, sau một thoáng bối rối An Vũ Phong lập tức lấy lại vẻ tinh ranh thường ngày: “Thái Linh ah, sao hôm nay cô ngọt ngào thế, tôi đi có mấy ngày mà cô đã nhớ tôi đến vậy sao?”
- Không … Không - tôi ấp úng - đó chỉ là lời nói xã giao thông thường mà một Hộ trưởng hội học sinh nên làm thôi.
- Được rồi! Tôi xin ghi nhận tấm chân tình của ngài Hội trưởng ! Tôi đi tắm đây, chuẩn bị đi ngủ đây, đợi ngài Hội trưởng về mở cửa cho rõ là khổ.
An Vũ Phong quay lưng bỏ đi không thèm để ý đến khuôn mặt đang đỏ lên vì xấu hổ của tôi. Nhìn theo An Vũ Phong tôi mới phát hiện ra bàn tay phải của cậu ấy quấn băng trắng, hình như Phong bị thương tay:
- An Vũ Phong đợi đã! Đưa bàn tay phải cho tôi xem nào, cậu bị thương sau chẳng nói gì với tôi thế? Tay bị thương nên cậu không thể trèo cửa sổ vào trong phòng được phải không? Đáng ra cậu phải nói cho tôi biết để tôi còn về mở cửa cho cậu chứ. Cậu đợi lâu lắm phải không? Tôi xin lỗi.
- Vết thương nhỏ ấy mà, mấy ngày nữa là khỏi thôi, cô đừng có làm ầm lên như thế?
- Cậu bị thương như vậy mà nói là nhỏ ah? Ngồi xuống đấy, để tôi sát trùng và băng lại vết thương cho.
Vết thương của An Vũ Phong cũng không nặng lắm, chỉ là vài vết rách ở mu bàn tay phải, khá sâu có vẻ như là vết cứa của một vật gì đó rất sắc và nhọn. Nhưng hiện giờ máu không chảy nữa, vết thương đã bắt đầu khép miệng và đóng vảy, thật là may mắn. Nhờ vậy tôi cũng cảm thấy yên tâm phần nào và bớt đi cảm giác áy náy.
- An Vũ Phong ah, để tôi băng lại vết thương cho cậu nhé, phải giữ vài ngày mới nhanh khỏi được, cậu đừng có mà chủ quan
- Kinh nhỉ, hôm nay cô quan tâm đến tôi ghê cứ như bảo mẫu của tôi vậy, mà đầu heo như cô có biết băng vết thương không đấy, An Vũ Phong đáp lại lời tôi bằng cái giọng châm biếm và mỉa mai quen thuộc nhưng trong đôi mắt cậu ấy vẫn ánh lên sự ngạc nhiên xen lẫn hạnh phúc
- Hôm trước cậu băng tay cho tôi rồi mà, dễ ẹc, tôi nhìn qua một cái là làm được ngay thôi, cậu làm được mà tôi không làm được ah, đừng khinh thường tôi như thế chứ, tôi quả quyết với An Vũ Phong.
- Để rồi xem , An Vũ Phong nhún vai
Không ngờ cái việc dùng băng quấn vết thương, nhìn đơn giản mà lại phức tạp phết, phải quấn vừa phải, không được chặt quá để máu lưu thông tốt nhưng cũng không được quá rộng để cố định vết thương, chưa hết phải làm hết sức nhẹ nhàng và cẩn thận tránh để va chạm có thể làm vết thương rỉ máu. Hix, y tá quả là một công việc năng nề và cao cả, sau sự việc ngày hôm nay tôi đã định hướng thêm được về tương lai của mình, đó là tôi không bao giờ có thể trở thành một y tá giỏi được, cứ nhìn cái thành quả hiện tại của tôi thì biết, bàn tay của An Vũ Phong giờ cứ như một võ sĩ quyền anh đang đeo găng chuẩn bị thượng đài vậy. An Vũ Phong, dù rất ghét cách nói chuyện khó ưa của cậu ta nhưng tôi cũng không thể che giấu được một sự thật phũ phàng là về khoản này thì An Vũ Phong đúng là sư phụ của tôi.
- Thế nào, ngài Hội trưởng đầu heo ngài đã băng bó xong chưa vậy, tôi hết thở được rồi đây này, nửa tiếng rồi đấy, câu nói đáng ghét của An Vũ Phong cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi
- Tuy hình thức không được đẹp lắm nhưng chất lượng thì không đến nỗi nào đâu, tôi bảo đảm với kiểu băng này chỉ 3 ngày sau là tay cậu khỏi thôi
Ban đầu khi nhìn thành quả sau 30’ miệt mài làm y tá của tôi An Vũ Phong không nói được câu nào, mắt cậu ta trợn tròn, miệng há hốc, hết nhìn tôi rồi lại nhìn bàn tay phải của mình, có vẻ như cậu ta không tin vào những gì đang hiện ra trước mắt vậy. Phải một lúc sau, An Vũ Phong mới trở về trạng thái bình thường cậu ta ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười như chưa bao giờ được cười như vậy.
- Thái Linh ơi là Thái Linh, tôi vốn biết tay nghề cô còn non yếu, lại tràn đầy sự sáng tạo và trí tưởng tượng vô biên nhưng… nhưng… quả thật là tôi đang bị thương và cũng không hề có ý định làm võ sĩ quyền anh với bàn tay đang bị thương thế này đâu. Thái Linh ah, tôi khuyên cô thật lòng nhé, sau này cô làm nghề gì thì làm nhưng đừng có mơ mộng làm y tá nhé kẻo người ta không chết vì vết thương, bệnh tật mà lại chết vì đau tim khi chứng kiến cô làm việc đấy.
- An Vũ Phong! Cậu thật quá quắt! Đừng có trêu chọc tôi như thế chứ, tài năng của tôi chỉ có vậy thôi, cậu có giỏi thì làm đi.
- Được rồi! Tôi sẽ chỉ cho cô, chú ý lắng nghe và làm theo lời tôi nghe không? Trước hết đặt tay vào giữa khăn tam giác, ngón tay hướng lên góc đỉnh, gấp góc đỉnh lên sau bàn tay góc trái và góc phải bắt chéo ở mu bàn tay, rồi xuống đến cổ tay lại vòng lại lên mu bàn tay và buộc nút, gấp góc đỉnh lên che lấy chỗ buộc nút. Làm cẩn thận, nhẹ nhàng và tứ tốn thôi không cần phải gấp quá đâu, quan trọng là phải đều tay… Xong rồi đấy, cô thấy đơn giản không?
- Đúng là đơn giản mà hiệu quả, cậu giỏi thật đấy? An Vũ Phong này, cậu còn biết nhiều kiểu băng khác nữa không? Dạy tôi đi, tôi thấy cái này bổ ích lắm
- Nhiều cực, băng vai, băng đầu, băng đầu gối, băng gáy, băng cánh tay… không có kiểu gì là thiếu gia tôi không biết cả. Tuy nhiên, để dạy cho cô thì lại là một chuyện khác, trình độ của cô có hạn, tôi sợ rằng cô không tiếp thu được đâu, đừng có mà bon chen quá.
- Tôi sẽ học được mà, cậu dạy dễ hiểu lắm, cậu cứ bị thương như hôm nay rồi tôi thực hành luôn là được mà,
- Cô … cô… Sao cô lại dám trù ẻo tôi như thế hả?
- Chết thật! Tôi lỡ lời, tôi không có ý đó đâu, nhưng cậu hãy nhận tôi làm đệ tử nha An Vũ Phong, tôi năn nỉ cậu đấy.
-
Tem ,mình muốn hỏi bạn tự vik hay là bạn copy ở web nào vậy. Thật sự mình không thik Hựu làm nam chính đâu. Nhân vật đó hoàn hảo đến mức k0 có thật.Cám ơn bạn đã vik 1 cái kết khác vừa ý của nhiều fan hâm mô. Iu bạn nhìu nhìu
viết nhanh nha bạn. Mình mong lắm
-
Ôi hay quá :x
Mình thích cp AVP-TL lắm lắm :x
Viết nhanh nha bạn :)
Mình hóng :)
-
- Thôi tôi không đùa với cô nữa đâu, muộn lắm rồi, tôi đi rửa mặt cái rồi đi ngủ đây, cô cũng đi ngủ sớm đi, con gái con đứa gì mà thức rõ muộn, An Vũ Phong uể oải đứng dậy mặc cho tôi năn nỉ hết lời.
Cái tên An Vũ Phong này thật quá đáng, nhất quyết giấu nghề không chịu dạy cho mình, lúc nào cậu ta cũng thế, cái bản tính khó ưa nghìn năm không thay đổi. Mà xem chừng cậu ta cũng có vẻ mệt mỏi thật, không biết cái tên này đã làm gì trong suốt mấy ngày vừa rồi, đi chơi với Bối An An mà cũng thương tích đến mức này sao. Vết thương!!!!! Chết rồi, An Vũ Phong vừa mới băng bó xong, không được cử động nhiều, hơn nữa nếu bị ngấm nước sẽ rất phiền, mình phải ngăn Vũ Phong lại mới được.
- An Vũ Phong ah!
- Có chuyện gì thế? An Vũ Phong quay lại nhìn tôi với ánh mắt dò xét đầy nghi hoặc.
- Tôi… Tôi… An Vũ Phong, tay cậu bị đau không được chạm vào nước đâu, để tôi giúp cậu nhé! Trời đất ơi, tôi đang nói điều gì thế này, thật không thể tin được, ban đầu tôi chỉ có ý định dặn dò cậu ta thôi không ngờ lại tuôn ra một tràng thế này, tôi bị điên, bị điên thật rồi, có ai ngăn tôi lại không đây? Huhu
An Vũ Phong ngạc nhiên không nói nổi thành lời, dường như cậu ta không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cũng phải thôi, đến cả bản thân tôi còn không hiểu nổi bản thân mình nữa là cậu ta. Tuy nhiên, sau vài giây bối rối và ngỡ ngàng, An Vũ Phong đã lập tức lấy lại sự tinh quái thường ngày của mình:
- Đấy là do chính cô tự đề nghị đó nhé. Ngài hội trưởng xinh đẹp đã có lòng như vậy kẻ hèn này sao dám từ chối.
- Trời đất ơi, vậy là tôi phải giúp An Vũ Phong sao, hix, thật là xui xẻo hết chỗ nói.
Đúng là một cảnh tượng hiếm gặp trong khi tôi thì mặt mày méo xẹo loay hoay với chiếc khăn mặt trong tay thì An Vũ Phong mặt tươi roi rói như vừa trúng số độc đắc vậy. Có chuyện gì mà cậu ta vui đến vậy nhỉ, miệng cứ tủm tỉm cười từ nãy đến giờ, hay tại bộ dạng của tôi khổ sở đến mức cậu ta không thể nhịn cười được. Cái tên này đúng là… thật bực mình quá đi thôi. Dù trong lòng rất bực An Vũ Phong nhưng thật sự tôi vẫn bị lôi cuốn bởi nụ cười ấy. Đây là lần đầu tiên tôi có dịp ở gần An Vũ Phong đến vậy, càng gần cậu ta tôi càng bị thu hút. An Vũ Phong không có vẻ đẹp nam tính, điềm đạm như Hựu, ở An Vũ Phong toát lên một cái gì đó rất đặc biệt, một phong thái tự tin, một chút ngông cuồng, phá phách pha lẫn sự đam mê, đầy nhiệt huyết. Mái tóc dài, chiếc khuyên tai kim cương sáng lấp lánh, cặp lông mày đen nhánh và đôi mắt tinh anh ánh lên sự thông minh, lanh lợi, An Vũ Phong mang đầy đủ dáng vẻ của một cậu học sinh cấp 3 có ước mơ, khát vọng, dám nghĩ dám làm với tất cả niềm đam mê của mình nhưng vẫn vương chút bồng bột, nông nổi của tuổi trẻ, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai và tài ca hát chả trách cậu ta có một đội ngũ fan hâm mộ cuồng nhiệt đến vậy. Nếu không phải nếm trả những đau khổ mà An Vũ Phong đã gây ra thì có lẽ tôi cũng bị vẻ ngoài của cậu ta mê hoặc và cũng xếp hàng gia nhập hàng ngũ fan đó rồi. Nghĩ đến điều đó tôi bất giác buồn cười, mình cũng thành fan hâm mộ của An Vũ Phong như Thượng Hội và Ngọc Dĩnh ư, không thể tin được, An Vũ Phong mà biết được điều này chắc hả hê lắm, cậu ta sẽ trêu chọc tôi cho đến chết mất thôi. Nhưng An Vũ Phong hôm nay thật lạ, khác hẳn thường ngày, cậu ta không buồn thốt lên những câu làm tan nát trái tim tôi hoặc chê bai khiến tôi phải tức điên lên được, ngược lại cậu ta ngồi im, ngoan ngoãn như một đứa trẻ đang chờ đợi quà, háo hức và sung sướng, miệng thì lúc nào cũng cười tủm tỉm, có vẻ cậu ta đang rất vui. Dù không biết điều gì khiến An Vũ Phong vui đến vậy nhưng khi nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của cậu ta tôi cũng thấy vui vui, có một cảm giác rất lạ đang len lỏi trong lòng. Đang đắm chìm trong những suy nghĩ miên man bất chợt tôi bắt gặp ánh mắt của An Vũ Phong, cậu ta đang nhìn tôi rất chăm chú. Cậu ta nhìn tôi từ lúc nào vậy, liệu An Vũ Phong có đọc được những tâm sự vừa rồi của tôi không, cậu ta mà biết được điều gì chắc tôi không còn lỗ nẻ nào mà chui xuống nữa. Không, không thể để Vũ Phong phát hiện ra bất kỳ điều gì cả, mình phải tìm cách đánh trống lảng mới được:
- Vũ Phong ah, có chuyện gì mà hôm nay cậu vui thế
- Cô vừa hỏi tôi cái gì thế, An Vũ Phong giật mình hỏi lại tôi, khuôn mặt cậu ta lộ rõ vẻ bối rối và lúng túng.
- Tôi hỏi có chuyện gì mà cậu vui thế, trông cậu cứ như đang lơ lửng ở trên mây ấy. Hehe
- Ah, tôi tưởng cô hỏi chuyện gì cơ, chỉ sau vài giây lúng túng An Vũ Phong lập tức lấy lại sự tinh quái hàng ngày, hôm nay tôi vui lắm vì tôi được đích thân Ngài Hội trưởng cao quý … rửa mặt cho đấy, haha
- Cái tên An Vũ Phong này, lại cố tình trêu chọc tôi rồi, hình như ngày nào không trêu chọc tôi là hôm ấy cậu ta ăn không ngon ngủ không yên sao ấy, Hmm… hmm, được rồi cậu sẽ biết tay tôi, “Cậu có nhiều người yêu lắm cơ mà, mọi người quan tâm đến cậu rất nhiều như tôi đã nhằm nhò gì sao khiến cậu cảm động như vậy được. Đừng có trêu tôi nữa, không hiệu quả đâu mà đáng nhẽ việc này phải để mấy cô bạn gái của cậu đảm trách mới đúng”
- Cô vừa nói gì thế Thái Linh, sao lại nghĩ là tôi có rất nhiều bạn gái, giọng An Vũ Phong đượm vẻ bực tức
- Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy mà, cậu được nhiều hâm mộ như thế, nên có nhiều bạn gái cũng là chuyện đương nhiên thôi
- Cô không biết rõ mọi chuyện thì đừng có phát ngôn linh tinh như thế, giọng An Vũ Phong trở nên khá gay gắt
- Tôi chỉ nói những gì mình thấy thôi, cậu có bạn gái là cô bé Thái Linh bên trường Maria rồi nhưng vẫn đi chơi mấy ngày liền với Bối An An rồi còn gì, không phải cậu có nhiều bạn gái sao, chuyện này cả trường British và Maria đều biết đâu phải riêng mình tôi.
- Cô vừa nói cái gì cơ, An Vũ Phong không giấu nổi sự ngạc nhiên trên khuôn mặt mình
- Chuyện cậu cưa cẩm Thái Linh thì tôi biết rồi, hôm đó tôi là trò cười cho cả trường đấy biết không, còn vụ của Bối An An thì tất cả mọi người đều biết, tối hôm đó, cậu và Bối An An nhảy cùng nhau rất ăn ý, sau đó cậu bỏ dở bữa tiệc và biến mất, mọi người cũng không thấy Bối An An đâu cả. Trưa hôm nay An An mới quay trở lại trường thì tối nay cậu trở về chẳng phải hai người đang hẹn hò và cùng nhau đi chơi mấy hôm nay còn gì?
- Haha. An Vũ Phong ôm mặt cười lớn, xem ra chuyện tình cảm của tôi ngài hội trưởng cũng quan tâm kỹ ghê nhỉ, tôi cứ tưởng hôm đó cô có Giang Hựu Thần rồi thì đâu để mắt đến tôi nữa chứ, ai dè cô cũng quan tâm xem tôi đã khiêu vũ cùng ai, đi chơi cùng ai, hẹn hò cùng ai cơ đấy, thật vinh hạnh cho tôi quá. Việc tôi biến mất cùng Bối An An khiến cô bận tâm đến thế sao, hội trưởng.
- Tôi … tôi là Hội trưởng nên phải quan tâm đến mọi người là chuyện đương nhiên rồi huống chi cậu lại là bạn cùng phòng với tôi nữa, cậu có bạn gái tôi cũng mừng cho cậu chứ, Bối An An dù sao cũng là hoa khôi của trường Maria đấy, cậu thật là may mắn.
- Đủ rồi, đừng nói nữa, giọng An Vũ Phong trở nên rất nghiêm túc, có hai chuyện tôi muốn làm rõ với cô. Thứ nhất, Thái Linh không phải là bạn gái của tôi, tôi làm vậy chỉ để trêu tức Kì Dực thôi, công nhận trêu cậu ta rất vui, An Vũ Phong này không bao giờ ti tiện đến mức phải cướp bạn gái của bạn mình bằng mọi giá như thế. Thứ hai, tôi và Bối An An chẳng có mối quan hệ thân thiết nào cả ngoài việc tôi và cô ta đã khiêu vũ cùng nhau. Hôm đó tôi có việc nên không ở lại được, còn việc cô ta ở lại hay đi đâu tôi không biết và không quan tâm.
- Chuyện này là thật sao. Học sinh toàn trường đều nghĩ như vậy mà?
- Họ nghĩ thế nào là việc của họ, tôi không quan tâm, tôi không có nghĩa vụ phải đi giải thích cho họ hiểu
- Nhưng chuyện cậu có rất nhiều bạn gái……
- Tôi đã nói với cô rồi, không phải là người trong cuộc thì đừng bao giờ nói những câu như thế. Không phải được nhiều người thích thì sẽ có nhiều người yêu, được nhiều người thích để làm gì khi phải chứng kiến người mà mình yêu luôn hướng ánh mắt về người khác. Cuối cùng chỉ nhận được sự cô đơn mà thôi, chả có gì cả.
- Cậu nói vậy là sao?
- Sau này rồi cô sẽ hiểu, thôi tôi đi ngủ đây, mệt quá, cám ơn vì đã giúp tôi tối nay, ah có quà cho cô này, nói rồi An Vũ Phong ném vào tay tôi một chiếc túi nhỏ màu vàng, bắt đầu từ ngày mai phải luôn mang theo vật này bên người nhé.
- Cậu vừa đi cho tôi cái gì vậy?
- Đây là bùa hộ mệnh, nó sẽ mang lại may mắn cho cô, từ giờ cô sẽ không còn là Cô nàng xui xẻo nữa đâu, Thái Linh đầu heo ah. Haha
- An Vũ Phong cậu nói rõ hơn một chút đi, sao lại tặng bùa hộ mệnh cho tôi ?
- Cô hỏi vừa thôi, muộn rồi ngủ đi, mai có đi học muộn thì cũng đừng trách tôi không nhắc cô.
-
Trong khi An Vũ Phong đã ngủ ngon lành thì tôi vẫn trằn trọc không yên. Thật tình tôi không thể hiểu được con người An vũ Phong, hiểu được những suy nghĩ trong đầu cậu ta, An Vũ Phong đột nhiên biến mất mấy ngày liền hại tôi lo lắng muốn chết, tự dưng xuất hiện với cánh tay bị thương, tặng cho tôi một lá bùa hộ mệnh mà không thèm giải thích lấy một lời. Cậu ta có ý gì đây, sao tự dưng lại tốt với tôi như vậy, nhưng còn cái thái độ kênh kiệu, nửa đùa nửa thật kia nữa, An Vũ Phong thật lòng muốn mang may mắn lại cho tôi hay chỉ muốn trêu chọc thôi. Cái tên An Vũ Phong này đáng ghét quá, cứ úp úp mở mở thật khó chịu, trong cái túi kia có phải là bùa hộ mệnh thật không, phải kiểm tra mới được, nếu đây là giả thì tôi lại trở thành một con ngốc trong mắt cậu ta mất thôi, tốt nhất nên cẩn thận với tên An Vũ Phong này.
Khi mở chiếc túi ra, tôi không khỏi ngạc nhiên, quả thật An Vũ Phong đã tặng cho tôi một lá bùa hộ mệnh nhưng hơn hết lá bùa này cực kỳ quý giá không phải ai cũng có được, chỉ riêng việc sở hữu nó đã là một sự may mắn rồi. Đây là bùa hộ mệnh xuất phát từ ngôi chùa linh thiêng nhất của Ngũ Đài Sơn, để lên được ngôi chùa này cũng là cả một chặng đường gian nan vất vả rồi nhưng điều quan trọng là không phải bất kỳ ai muốn xin bùa hộ mệnh là được. Một năm Sư trụ trì chỉ tặng duy nhất 9 lá bùa cho 9 người ông thấy xứng đáng nhất và lá bùa này chỉ được trao vào mùa xuân nhân dịp đầu năm mới, từ trước đến nay chưa bao giờ có ngoại lệ cả. Tại sao An Vũ Phong lại có được nó???
Trong khi đang mải suy nghĩ tìm câu trả lời cho lá bùa, tôi chợt phát hiện có một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ chiếc túi, thật không ngờ đó là lá thư mà Sư trụ trì gửi cho An Vũ Phong :
“ Không phải mọi người tự đi tìm bùa hộ mệnh cho mình, mà mỗi lá bùa tự tìm lấy chủ nhân thật sự của nó. Lá bùa này chọn thí chủ đó là phần thưởng xứng đáng cho công sức mà thí chủ đã bỏ ra. Từ trước đến giờ bần tăng chưa bao giờ phá bỏ nguyên tắc của mình, nhưng chính sự quả cảm, chân thành và tâm hồn cao đẹp của thí chủ đã thuyết phục được bần tăng. Thí chủ nói rằng thí chủ không cần lá bùa này cho bản thân mình mà tặng nó cho một người bạn, đó là một người vô cùng quan trọng với thí chủ, từ bé đến giờ cô ấy luôn gặp xui xẻo và giờ thí chủ muốn mang may mắn đến cho người đó. Sự thật may mắn tồn tại ngay trong bản thân mỗi con người, lá bùa này chỉ có ý nghĩa về mặt tâm linh còn việc có được may mắn hay không là do bản thân của người đó là chính, chỉ cần cố gắng chúng ta sẽ có tất cả. Bần tăng thấy rằng, cô gái đó không hề xui xẻo, ngược lại rất may mắn, may mắn vì có được người bạn như thí chủ, thí chủ mới thật sự là người đem lại hạnh phúc cho cô bé ấy chứ không phải lá bùa này.”
Những gì vị Sư trụ trì đó viết trong thư là thật sao? Mấy hôm vừa rồi, An Vũ Phong không hề đi chơi cùng Bối An An, cậu ấy lên tận Ngũ Đài Sơn, thuyết phục Sư trụ trì để mang lá bùa hộ mệnh về cho tôi. Đường đi lên đó rất khó khăn chính bởi vậy mà An Vũ Phong mới bị thương, tại sao cậu ấy phải làm vậy, tại sao lại tốt với tôi như thế, tôi thật sự không hiểu. Lại còn những điều mà An Vũ Phong vừa nói nữa, dù có rất nhiều người vây quanh nhưng An Vũ Phong vẫn cảm thấy cô đơn. Chuyện đó nghĩa là sao, An Vũ Phong luôn cảm thấy cô đơn và lạc lõng ở ngôi trường này??? Ở chung phòng Vũ Phong hơn một năm nay nhưng tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy nói những lời này cả, lúc nào cũng là hình ảnh của một An Vũ Phong đầy tự tin và kiêu hãnh, thật không ngờ trong lòng cậu ấy lại ẩn chứa nhiều tâm trạng đến vậy. Ngẫm lại suốt quãng thời gian vừa qua, trong khi bên cạnh Giang Hựu Thần luôn có tam đại tướng quân, rồi người đàn ông giấu mặt giúp đỡ thì An Vũ Phong lại chỉ có một mình, cậu ấy tự mình làm mọi việc mà không có ai ở bên. Ngay cả tôi cũng thế, mặc dù ở cùng phòng với An Vũ Phong những tôi cũng chưa bao giờ quan tâm đến An Vũ Phong, cậu ấy nghĩ gì, làm gì tôi cũng chẳng hề hay biết. Trong các cuộc thi tôi luôn quan tâm đến Hựu mà chẳng mảy may bận tâm xem An Vũ Phong thi thố như thế nào, chuẩn bị ra sao, kết quả có tốt không, dường như tôi đã quá quen với việc An Vũ Phong là người cạnh tranh vị trí số một ở trường British với Hựu mà chẳng hề để ý rằng so với Giang Hựu Thần cậu ấy thiệt thòi hơn rất nhiều. Với tư cách là Hội trưởng hội học sinh tôi quan tâm và lo lắng cho người khác nhưng lại không bao giờ nghĩ đến việc bỏ thời gian để tìm hiểu về An Vũ Phong. Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ về việc An Vũ Phong đã chọc phá, bắt nạt mình như thế nào, luôn cảm thấy khó chịu về thái độ kiêu ngạo của cậu ấy mà không hề nhớ đến những việc mà An Vũ Phong đã làm cho tôi. Hóa ra từ trước đến giờ, tôi toàn trách lầm An Vũ Phong, không phải An Vũ Phong ghét tôi mà cậu ấy coi tôi như một người bạn thật sự, luôn quan tâm và giúp đỡ khi tôi cần chỉ có tôi là khác, tôi luôn dựa dẫm vào An Vũ Phong nhưng chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của cậu ấy. An Vũ Phong hiểu tôi nhưng tôi lại không hiểu cậu ấy, An Vũ Phong biết tôi vui hay buồn nhưng tôi lại không biết gì về những suy nghĩ, tâm tư, tình cảm của cậu ấy, đó là sự khác biệt giữa chúng tôi. Nghĩ đến những điều đó tôi lại thấy sống mũi mình cay cay, tôi có lỗi với An Vũ Phong nhiều quá.
Bây giờ cũng đã muộn rồi, có lẽ An Vũ Phong đã ngủ rất say nhưng không hiểu sao tôi vẫn muốn được nói với cậu ấy một lời xin lỗi.
“An Vũ Phong ah, cám ơn cậu vì những việc mà cậu đã làm cho tôi, vị sư trụ trì đó nói đúng tôi thật may mắn vì có được một người bạn như cậu. Tôi tin rằng bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ không còn là Cô nàng xui xẻo nữa mà là Cô nàng may mắn rồi vì tôi luôn có cậu ở bên. Thời gian qua tôi không tốt với cậu, tôi không quan tâm đến cậu, tôi không làm tròn bổn phận của một người bạn với cậu, tôi không hay biết rằng cậu đang cô đơn, tôi xin lỗi. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác rồi, cậu sẽ không bao giờ cô đơn nữa, trong những lúc quan trọng nhất tôi sẽ ở bên cậu như cậu đã làm với tôi, chắc chắn là như vậy. Ngủ ngon nhé An Vũ Phong, lúc ngủ trong cậu đẹp trai lắm đó. Tôi cũng đi ngủ đây”.
-
Cô bé Thái Linh sau khi nói được những lời xuất phát từ tận đáy lòng mình cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ với nụ cười hạnh phúc. Thái Linh đâu biết rằng, suốt buổi tối hôm đó không phải chỉ có mình cô trằn trọc không yên mà cả An Vũ Phong và Giang Hựu Thần cũng miên man với những suy nghĩ trong lòng.
Tất cả những lời mà Thái Linh đã nói bên giường, An Vũ Phong đều nghe rõ chỉ có điều là cậu không muốn cho Thái Linh biết mà thôi, bởi cậu hiểu rằng nếu Thái Linh biết mình vẫn thức cô ấy sẽ rất bối rối. Và ngay cả bản thân An Vũ Phong cũng vậy, khi nghe được những lời nói đó của Thái Linh, An Vũ Phong rất vui, cậu muốn nhẩy cẫng lên vì sung sướng nhưng bộc lộ điều đó trước mặt Thái Linh ư, An Vũ Phong không thể làm được. Từ trước đến giờ cậu luôn là người ở thế thượng phong với Thái Linh, cậu luôn trêu chọc cô giờ để Thái Linh biết được cậu vui như thế nào chỉ vì nghe được một câu nói của cô chắc Thái Linh sẽ cười cậu chết mất, sự kiêu hãnh của bản thân không cho phép An Vũ Phong làm vậy. Chẳng hiểu từ lúc nào Thái Linh đã trở thành một người quan trọng không thể thay thế được trong trái tim An Vũ Phong. Ngay từ khi Thái Linh nhập học, An Vũ Phong đã cảm thấy khó chịu bởi sự ngốc ngếch của cô, rồi cả việc cô ta phớt lờ cậu, lúc nào cũng thần tượng Giang Hựu Thần nữa, điều này khiến An Vũ Phong rất khó chịu chính bởi vậy cậu luôn tìm cách trêu chọc, hành hạ Thái Linh cho bõ tức. Nhưng càng tiếp xúc với Thái Linh, An Vũ Phong càng cảm thấy mình bị cuốn hút bởi cô, cho dù cậu có bắt nạt Thái Linh như thế nào cô ấy vẫn không bao giờ bỏ cuộc. An Vũ Phong vẫn nhớ như in khuôn mặt rạng rỡ của Thái Linh khi tìm thấy chiếc khuyên tai kim cương mà cậu cố tình làm mất, tìm một chiếc bông tai giữa một bãi cỏ mênh mông là chuyện không tưởng, người bình thường chắc chắn đã bỏ cuộc rồi nhưng Thái Linh vẫn quyết tâm tìm đến cùng và cô ấy đã thành công. Đó là một cô gái kỳ lạ, khác hẳn những người mà An Vũ Phong từng quen biết, cô ấy không xinh đẹp như người mẫu cũng chẳng thông minh xuất chúng, một cô gái nhỏ bé và ngốc nghếch nhưng ý chí và sự kiên trì của cô ấy phải khiến nhiều người nể phục. Rồi chuyện Thái Linh đóng giả con trai để nhập học tại trường British, ban đầu An Vũ Phong cũng định lật tẩy Thái Linh nhưng chính sự hiếu thắng của bản thân, muốn xem cô trụ vững tại ngôi trường này bao lâu đã ngăn không cho cậu không làm điều đó. Chứng kiến con đường của Thái Linh từ một học sinh mới nhút nhát, rụt rè thành một Hội trưởng học sinh như ngày hôm nay, An Vũ Phong càng thấy khâm phục cô gái này, và không biết từ lúc nào An Vũ Phong đã tự dặn lòng mình phải giữ bí mật của Thái Linh đến cùng.
Nhưng có lẽ ấn tượng lớn nhất về Thái Linh trong lòng An Vũ Phong chính là trái tim nhân hậu và sự trong sáng của cô. Thái Linh quá nhân hậu và tốt bụng, cô ấy tận tình giúp đỡ một chàng trai bị chết đuối, ân cần chăm sóc và đặt cho anh ta cái tên thật trìu mến "Hoàng tử biển" mà chẳng đòi hỏi bất kỳ sự đáp trả nào cả, Thái Linh vì mẹ mà phải đóng giả con trai theo học ở ngôi trường này, vì Thượng Hội và Ngọc Dĩnh mà chịu sự hành hạ bắt nạt của cậu, cô ấy làm việc gì cũng nghĩ cho người khác, thật không ngờ bây giờ vẫn tồn tại một cô gái như vậy, Thái Linh giống như một bông hoa dại ngây thơ, trong sáng và thuần khiết đến không ngờ. An Vũ Phong đã bị cuốn hút vì điều đó. Nếu như lúc đầu Thái Linh chỉ là đối tượng để cậu bắt nạt, là phương tiện để cậu chọc tức Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân thì giờ đây cô ấy đã trở thành người mà cậu mong muốn được bảo vệ. Cậu dõi theo từng bước chân, từng hành động của Thái Linh, cậu vui với niềm vui của cô, buồn cùng nỗi buồn của cô, bất cứ khi nào Thái Linh cần cậu đều có mặt, đối với cậu được làm chỗ dựa cho Thái Linh những lúc khó khăn đó là điều tuyệt vời nhất.
Mặc dù tình cảm mà An Vũ Phong dành cho Thái Linh rất sâu đậm và chân thành nhưng cậu vẫn không có cách nào bày tỏ lòng mình với cô cả. Đứng trước Thái Linh, An Vũ Phong như biến thành một người hoàn toàn khác, cậu rất muốn nói với Thái Linh những lời quan tâm, dịu dàng nhưng chẳng hiểu sao không thể thốt thành lời mà thay vào đó chỉ là những câu châm biếm, chê bai. Nói ra những lời yêu thương chân thành khó khăn đến vậy sao, An Vũ Phong thật sự không hiểu nổi điều đó. Đã rất nhiều lần chỉ vì sự kiêu hãnh của bản thân không cho phép cậu hạ mình, chỉ vì những lời nói chê bai, giễu cợt mà cậu đã bỏ lỡ cơ hội đến gần Thái Linh để rồi phải ngậm ngùi chứng kiến Giang Hựu Thần mới là người kề bên cô. Cảm giác lúc đó thật tồi tệ, sự nuối tiếc xen lẫn đau khổ khi chứng kiến người con gái mình yêu mỉm cười bên người khác dù rằng cậu là người đến trước. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã thay đổi rồi, cậu sẽ không làm điều gì để sau này mình phải nuối tiếc và đau khổ nữa, cũng không có chuyện cậu im lặng đứng nhìn Giang Hựu Thần ngày một gần gũi với Thái Linh hơn nữa, đã đến lúc cậu phải hành động để giành lại cô gái của mình. Không phải ngẫu nhiên mà cậu gửi nhầm thư tình cho Thái Linh, không phải ngẫu nhiên mà cậu lại ở chung phòng với cô, không phải ngẫu nhiên mà cậu mới là người đầu tiên phát hiện ra bí mật của cô, cũng không phải ngẫu nhiên mà cậu luôn có mặt những lúc Thái Linh gặp khó khăn, tất cả là sự sắp đặt của số phận. Định mệnh đã để cho cậu gặp Thái Linh trước, định mệnh đã giúp cậu gặp lại mối tình đầu của mình, và lần này cậu sẽ không để vuột mất cô như mười hai năm về trước, chắc chắn là như vậy.
Ngắm Thái Linh đang say sưa chìm trong giấc ngủ, An Vũ Phong cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, chỉ có những lúc như vậy cậu mới thấy mình gần Thái Linh nhất trong một thế giới của riêng 2 người, một thế giới không có tiếng cãi nhau ồn ã, không có sự xuất hiện của Giang Hựu Thần, một thế giới mà cậu được sống thật với những tình cảm của lòng mình. Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Thái Linh, An Vũ Phong khẽ nói:
“ Từ giờ mình sẽ không che giấu tình cảm trong lòng nữa. Mình yêu cậu đầu heo ngốc nghếch ah”