-
Lôi Kinh Hồng và Đao Liệt Hương từ đó về sau trở thành khách quen của tiệm bánh.
Hai người tuy vẫn không thuận mắt với nhau, nhưng không hiểu Tuyết dùng cách gì lại khiến cho cả hai cuối cùng cũng thôi cảnh tuốt kiếm giương đao, hăm he quyết chiến.
Hôm ấy.
Tạ Tiểu Phong nói khe khẽ: "Như Ca tỷ tỷ, vị đại tỷ kia tại sao mặt mũi cứ luôn chằm dằm, dáng vẻ như sắp phát hỏa đến nơi ấy, trông đáng sợ quá đi."
Đao Liệt Hương ở bên kia phòng đột nhiên trừng mắt nhìn sang, khiến cho cậu bé sợ đến giật nảy mình.
Như Ca len lén mỉm cười: "Vì tâm tình cô ấy không được tốt mà."
Tạ Tiểu Phong ghé sát tai nàng, thắc mắc hỏi: "Nhưng tại sao tâm tình tỷ ấy lại luôn không tốt chứ?"
Như Ca đáp: "Có lẽ là vì cô ấy không dứt bỏ được."
Tạ Tiểu Phong càng lấy làm lạ hơn: "Thế nào gọi là không dứt bỏ được?"
Như Ca suy nghĩ một thoáng rồi trả lời: "Giả như một món đồ nào đó không phải của đệ, dù đệ có cố gắng thế nào cũng không làm cho nó trở thành của mình được, nhưng đệ thà chết cũng muốn bắt nó trở thành của mình, thế nhưng mọi cách thức đều vô dụng."
Tạ Tiểu Phong gãi gãi đầu: "Chẳng hiểu gì cả."
Như Ca bật cười: "Đệ vẫn còn là trẻ con, khi nào lớn sẽ hiểu thôi."
Thân thể Đao Liệt Hương đờ ra, môi mím lại thành một đường.
Đúng lúc này, Lôi Kinh Hồng ung dung bước vào, cười bảo Tạ Tiểu Phong:
"Nghe nói mi là cháu của Tạ Hậu Hữu ở Đoạn Lôi trang?"
Tạ Tiểu Phong ưỡn ngực đáp: "Phải! Ta là Tạ Tiểu Phong!"
"Ừm, không tệ." Lôi Kinh Hồng gật đầu: "Tuổi nhỏ thế mà cũng có khí phách phết..."
Tạ Tiểu Phong mặt mày hớn hở.
"Chỉ tiếc rằng tại sao mi lại sinh ra ở Đoạn Lôi trang chứ?" Lôi Kinh Hồng vuốt cằm thở dài đánh sượt.
Tạ Tiểu Phong tuy nhiều việc còn chưa hiểu rõ nhưng nó cũng nghe ra được ý châm chọc trong lời nói của y, tức thì nổi giận thét:
"Ngươi nói cái gì?"
Lôi Kinh Hồng cười khục khịch: "Tiểu huynh đệ, ta hỏi mi, mi có biết vì sao Đoạn Lôi trang có thể trụ vững ở trấn Bình An này, trong khi Thiên Hạ Vô Đao thành tuy thế lực lớn nhưng trước sau vẫn nhường nhịn ba phần hay không?"
Đây đâu phải vấn đề mà một đứa bé chín tuổi có thể giải đáp được.
Như Ca kéo Tạ Tiểu Phong vào lòng, phẫn nộ nói: "Muốn gì thì hãy trực tiếp nói với Đao Liệt Hương, không được ăn hiếp trẻ nhỏ."
Lôi Kinh Hồng nhếch mép cười, bờ môi đầy đặn xinh như màu quýt vừa chín tới, thoảng mùi hương dìu dịu.
Tạ Tiểu Phong giãy thoát khỏi Như Ca, ngẩng cao đầu bảo: "Bởi vì ông ngoại và cha cả đời hành hiệp trượng nghĩa, người trong giang hồ đều rất ngưỡng mộ khâm phục, cho nên Thiên Hạ Vô Đao thành cũng rất cung kính với nhà chúng ta!"
Như Ca mỉm cười: "Tiểu Phong nói hay lắm."
Đao Liệt Hương nhìn ra ngoài cửa, đáy mắt hiện lên một tia mờ nhạt.
Lôi Kinh Hồng nhảy lên bàn ngồi, vỗ tay cười:
"Câu trả lời hay lắm, tiếc rằng sự thật lại hoàn toàn không phải vậy!"
Ánh mắt của y chẳng biết vô tình hay cố ý, liếc hờ về phía Đao Liệt Hương bảo:
"Thiên Hạ Vô Đao thành không phải tôn kính Đoạn Lôi trang mà là tôn kính Liệt Hỏa sơn trang! Đoạn Lôi trang chỉ là một công cụ nằm vùng được Liệt Minh Kính sắp đặt dưới mắt Thiên Hạ Vô Đao thành mà thôi. Đao gia chế tạo được bao nhiêu vũ khí, bằng hữu trên giang hồ tới lui ra sao, tiền tài thu vào mỗi năm thế nào, kể cả những đứa trẻ vừa chào đời, Tạ Hậu Hữu cũng đều nắm rõ như lòng bàn tay, toàn bộ sự thể lớn nhỏ đều bẩm báo về Liệt Hỏa sơn trang tất thảy."
Lôi Kinh Hồng vươn vai nói tiếp: "Đoạn Lôi trang vốn chỉ là một con chó của của Liệt Minh Kính, đáng thương cho Đao Vô Hạ trước sau vẫn sợ đến nỗi hận không thể sang liếm mông Tạ Hậu Hữu, thật là buồn cười quá đi!"
Tạ Tiểu Phong nhào đến, nghiến răng nghiến lợi đấm y thùm thụp, căm giận nói: "Ngươi mắng ông ngoại và cha ta, ta đánh chết ngươi!!"
Sức lực của nó ngay cả gãy ngứa cho Lôi Kinh Hồng cũng còn chưa đủ.
Lôi Kinh Hồng bắt lấy hai nắm tay của nó, miệng cười vừa hòa nhã vừa đáng yêu: "Có phải sự thật hay không, trở về hỏi ông ngoại mi thì biết."
Tạ Tiểu Phong mím chặt môi, tức giận bỏ chạy ra ngoài hệt như một cơn lốc! Nó muốn đi tìm ông ngoại, nó sẽ bảo ông ngoại đến giáo huấn cái tên xấu xa này!
Như Ca trừng mắt nhìn Lôi Kinh Hồng:
"Ăn hiếp một đứa trẻ như thế, ngươi chẳng lẽ không thấy mất mặt hay sao?!"
Lôi Kinh Hồng tựa như không nghe thấy, gương mặt tí tởn liếc nhìn vẻ sa sầm của Đao Liệt Hương: "Thấy chưa, một đứa trẻ còn biết phẫn nộ hơn các ngươi, Thiên Hạ Vô Đao thành hãy đơn giản sửa lại thành Thiên Hạ Uất Ức thành cho rồi đi!"
Đao Liệt Hương cười gằn một tiếng.
Tay chầm chậm buông thỏng thanh Hồng Hương đao bên người ra.
Cô quay đầu đi, ánh mắt can đảm thoáng vẻ châm biếm.
Cô thấp giọng nói: "Lôi Kinh Hồng, ngươi chớ tưởng ta không biết ý định của ngươi."
Lôi Kinh Hồng khẽ nhướng mi lên.
Đao Liệt Hương nói tiếp: "Lôi Hận Thiên cha ngươi cuồng vọng tự phụ, bao năm qua rắp tâm muốn đoạt lấy ngôi vị dẫn đầu của Liệt Minh Kính, đáng tiếc hai đại thế gia cùng tiến cùng lui, các phái trên giang hồ hòa bình yên ổn, hoàn toàn không có cơ hội cho cha con ngươi động tay động chân. Ngươi thực chất chỉ muốn khơi mào sự tranh chấp giữa Liệt Hỏa sơn trang và Thiên Hạ Vô Đao thành, từ đó nhân cơ hội gây nên sóng gió mà thôi."
Lôi Kinh Hồng lớn giọng cười to: "Thật như thế sao? Chỉ sợ có người đang tự cho mình thông minh đấy!"
Đao Liệt Hương không thèm để ý tới y nữa, tiếp tục ngóng ra ngoài cửa, chờ đợi Tuyết trở về.
Cô sẽ không để cho y cầm trịch, cũng sẽ không để y khiêu khích mà rút đao nữa. Đại ca từng nói, cứ trực tiếp xem lời của Lôi Kinh Hồng như gió thổi rắm bay chính là sự phản kích tốt nhất dành cho y!
Lôi Kinh Hồng khoanh tay cười bảo: "Ha ha, Đao Vô Hạ có thể nhẫn nhịn mà thần phục dưới trướng Liệt Hỏa sơn trang lâu như thế sao? E rằng chẳng chóng thì chầy sẽ có chuyện xấu xảy ra đó!"
Như Ca nhìn bọn họ.
Lòng nàng đột nhiên có cảm giác thật rối rắm.
o0o
-
Trời xanh biêng biếc.
Mây trắng phao phao.
Vầng thái dương rực rỡ nhưng cũng không quá oi ả.
Vừa hay đến ngày lễ dâng hương, người ở trấn Bình An có vẻ đông đúc hơn thường lệ rất nhiều.
"Mợ Hương ơi, mợ cẩn thận một chút nhé."
Một tiểu nha đầu tóc rẽ hai búi cẩn thận đỡ một vị thiếu phụ thanh tú có chiếc bụng thấp thoáng nhô to.
Vị thiếu phụ mỉm cười dịu dàng: "Không sao mà, ta chẳng có gì trở ngại đâu."
Nha đầu tên Hoàn Nhi chau mày bảo: "Nếu người mà xảy ra chuyện gì, mợ Mị chắc sẽ đắc ý đến tận trời cho xem!"
Một chút u sầu thoảng đượm trên khóe môi vị thiếu phụ.
Cô khẽ vuốt lên chiếc bụng của mình, nghĩ đến vị phu quân từng che chở thương yêu mình, nhất thời trong lòng buồn bã không thôi.
Lúc này.
Trong không khí lan đến một mùi bánh nướng thơm phức.
Hoàn Nhi hít hít mũi, bất chợt nhớ ra: "Í, hình như nghe mọi người nói nơi đây có một tiệm bánh nướng tên gọi Tuyết Ký, bánh làm vừa đẹp mắt vừa thơm ngon, danh tiếng lớn lắm đấy!"
Thiếu phụ vẫn nhíu chặt mày như cũ.
Hoàn Nhi đề nghị: "Mợ Hương này, hay là chúng ta mua mấy cái bánh nướng trở về, thiếu gia không chừng sẽ thích ăn đấy!" Hừ, tóm lại là không thể để cho mỗi mình mợ Mị mới làm cho thiếu gia vui vẻ được.
Người đến Tuyết Ký mua bánh nướng rất đông.
Hoàn Nhi vừa che cho thiếu phụ vừa lách lên phía trước, hướng về người con gái áo đỏ đang vội vã đến mức mồ hôi đổ đầy trán, gọi: "Cô nương, phiền cô cho chúng tôi một cân bánh nướng!"
Thiếu phụ nhìn người con gái áo đỏ ấy, bất thần cảm thấy có chút quen thuộc, dường như đã từng gặp qua ở đâu đó, nhưng nàng ta vội đến mức chẳng quay đầu lại khiến cô cũng không thể nhìn rõ được.
Như Ca bận đến mức sắp chết rồi!
Tuyết đáng ghét! Mấy hôm nay không hiểu y đang làm chuyện gì, cả ngày cứ sớm đi tối về, giao toàn bộ chuyện trong cửa hiệu cho nàng gánh vác, lại còn dùng mỹ từ xảo biện rằng muốn tạo cơ hội cho nàng rèn luyện! Ôi cho xin đi, còn rèn luyện nữa tứ chi nàng sẽ chuột rút mất!
Nàng vừa nhanh nhẹn gói bánh vừa bắt chuyện với vị khách tiếp theo:
"Có ngay! Một cân bánh nướng! Cô muốn ngọt, muốn mặn hay trộn lẫn cả hai thứ vào nhau?"
Nói xong nàng ngẩng đầu lên.
Sửng sốt.
Ánh mắt nhấp nháy.
Gương mặt bất ngờ hé cười như hoa nở, Như Ca bật kêu lên mừng rỡ và kinh ngạc:
"Hương Nhi tỷ tỷ, là tỷ đấy ư?!"
Vị thiếu phụ có chiếc bụng khẽ nhô lên ấy, đôi mắt ấm áp xinh đẹp như một chú nai tơ, nụ cười thanh thoát đáng thương như khóm sậy ven bờ sông nhỏ, chẳng phải chính là Hương Nhi lúc trước vì an táng mẫu thân mà bán mình vào Phẩm Hoa lầu, sau đó được Đao Vô Hạ mua lấy hay sao!
-
"Ta vừa gặp được Hương Nhi tỷ tỷ."
Lúc ăn cơm chiều, Như Ca nói với Tuyết.
Tuyết đang nhai một sợi rau, dáng vẻ thanh nhã giống như thực hiện một chuyện đẹp nhất trên đời vậy.
"Hương Nhi à? Nàng chắc chứ?"
Như Ca hoài nghi nhìn y, không biết y có ấn tượng với vị tiểu nha đầu lúc xưa ấy hay không.
Tuyết cười thật đáng yêu: "Ta chỉ nhớ mỗi mình nàng mà thôi."
Quả nhiên là vậy.
Như Ca thất vọng gục đầu xuống.
"Hương Nhi thế nào?" Nhìn bộ dáng nàng như đang mất mát điều gì đó, Tuyết đành giả ra vẻ rất có hứng thú.
A, rốt cuộc cũng có hồi đáp!
Như Ca bắt đầu kể lại cả đầu đuôi gốc ngọn.
Tuyết chống cằm, cười bảo: "Nói cách khác, Đao Vô Hạ cuối cùng cũng cưới Hương Nhi về làm vợ năm. Thế cũng tốt, đỡ phải ở lại Phẩm Hoa lầu hầu hạ các cô nương khác."
Như Ca nói: "Sao chứ, là vợ thứ năm ư, Đao Vô hạ sao có thể cưới nhiều vợ đến thế, hắn thoạt trông cũng có vẻ đàng hoàng mà."
Tuyết cười đến nghiêng ngả: "Cưới nhiều vợ thì không đàng hoàng à?"
Như Ca trừng mắt nhìn y: "Cười gì mà cười, đúng là nam nhân nào cũng thích tam thê tứ thiếp mà!"
Tuyết giơ tay thề:
"Trời cao minh chứng, ta đời đời kiếp kiếp chỉ yêu có mình nàng!"
Như Ca lườm y: "Ta có ngốc mới tin ngươi!"
Tuyết nhìn lại nàng:
"Cho dù nàng có ngốc nghếch, ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng."
Chịu không nổi rồi, nàng phủi phủi mấy sợi lông tơ đang dựng ngược trên cánh tay, chuyển lại chủ đề vừa rồi:
"Có điều, ta thấy ánh mắt của Hương Nhi tỷ tỷ dường như rất u buồn. Tỷ ấy vừa hoài thai, hẳn phải vui vẻ mới đúng... Hơn nữa, nha hoàn của tỷ ấy hình như có nhắc đến việc Đao Vô hạ vừa mới cưới về một người vợ mới, sao lại như vậy chứ?"
Như Ca lẩm nhẩm nói, ngẩng đầu lên lại phát hiện Tuyết đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, dáng vẻ xuất thần, ánh mắt không thể đoán định.
"Tuyết? Ngươi làm sao thế?"
Nàng trước nay chưa bao giờ trông thấy y như vậy, dường như y đang có tâm sự, gương mặt chất chứa lo lắng.
Tuyết mỉm cười.
Như Ca nhìn y: "Mấy ngày nay ngươi luôn đi sớm về muộn, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tuyết lắc đầu, cười đáp: "Đừng lo lắng."
Hy vọng mọi chuyện sẽ không như y ước đoán, hy vọng tất cả chỉ là do y tính sai mà thôi.
Bên ngoài song cửa đương mở toang ấy...
Ánh trăng đột nhiên bị mây đen che phủ.
Một luồng sáng đỏ sậm lướt qua trời đêm.
Ngón tay của Tuyết bất thần siết chặt lại!
o0o
-
Trấn Bình An.
Một vụ huyết án động trời xảy ra!
Hai hôm trước vào lúc nửa đêm, vị trang chủ nổi tiếng nghĩa hiệp của Đoạn Lôi trang là Tạ Hậu Hữu bị ám sát ngay trên giường ngủ của mình bởi một kiếm xuyên tim!
Đoạn Lôi trang và Liệt Hỏa sơn trang từ trước tới nay qua lại mật thiết, Tạ Hậu Hữu càng là tri giao thân tín của Liệt Minh Kính, tới lui thường xuyên. Người trên giang hồ luôn cho rằng, Đoạn Lôi trang là do Liệt Minh Kính cố ý sắp đặt bên cạnh Thiên Hạ Vô Đao thành, mục đích để ngăn ngừa Đao gia không ngừng khuếch trương thế lực.
Tạ Hậu Hữu bị giết.
Vì sao bị giết?
Là do ai giết?
Việc ấy trong lúc nhất thời bỗng dưng trở thành một vụ án ly kỳ trong võ lâm.
Trấn Bình An cũng trở thành nơi tụ hội của nhân sĩ giang hồ.
Hiệu bánh Tuyết Ký.
Đôi mày của Như Ca vẫn chưa hề giãn ra.
Đã rất lâu rồi nàng không gặp được Tiểu Phong. Xảy ra chuyện lớn như vậy, không biết một đứa trẻ như nó có chịu đựng nổi không.
"Ta nghĩ, kẻ giết Tạ Hậu Hữu hết tám phần là người của Thiên Hạ Vô Đao thành!"
Tại một sạp bánh bao ngoài trời sát bên hiệu bánh Tuyết Ký, bảy tám gã đàn ông dáng vẻ thô lỗ, tay cầm các loại binh khí khác nhau đang cao giọng trò chuyện một cách vô tư.
"Có lý! Tạ Hậu Hữu là do Liệt Hỏa sơn trang phái đến giám sát Thiên Hạ Vô Đao mà, nhất định là lão ta đã phát hiện ra một bí mật lớn nào đó nên mới bị diệt khẩu!"
"Cũng chưa chắc, Thiên Hạ Vô Đao nếu muốn xuống tay sao không làm bí mật một chút, giết người một cách ngang nhiên như vậy thật không giống tác phong của Đao Vô Hạ chút nào."
"Ừ nhỉ!"
"Có lẽ là cố tình tung hỏa mù đây?!"
"Này, hay là vì Liệt Hỏa sơn trang thấy thế lực của Thiên Hạ Vô Đao đang dần lớn mạnh, muốn tìm cớ để diệt trừ, thế nên Tạ Hậu Hữu mới trở thành ma xui xẻo."
"Ôi chao! Nhẫn tâm quá đi mất!"
"Nhẫn tâm ư?! Năm đó huynh đệ kết bái với Liệt Minh Kính là Chiến Phi Thiên bị chết một cách kỳ quặc, như thế mới gọi là nhẫn tâm đấy! Nhân vật cỡ thần tiên như Chiến Phi Thiên còn có thể chết dễ dàng, Tạ Hậu Hữu thì kể làm gì?!"
"Suỵt, nói nhỏ một chút đi, nghe nói khắp nơi đều là bọn thám tử Thanh Hỏa đường của Liệt Hỏa sơn trang đấy, coi chừng họ bắt ngươi về lột da nuốt sống!"
"Còn một khả năng nữa.."
"Là gì thế?"
"Nghe nói có người từng trông thấy thiếu chủ Lôi Kinh Hồng của Giang Nam Phích Lịch môn xuất hiện ở đây. Liệu có phải là do hắn giết Tạ Hậu Hữu rồi giá họa cho Liệt Hỏa sơn trang và Thiên Hạ Vô Đao, muốn đục nước béo cò hay không!"
"Đúng đó! Không loại trừ khả năng này được!"
"..."
"..."
"Ha ha ha ha!!! Bất kể ra sao, sóng to gió lớn tất sẽ nổi trong giang hồ, các huynh đệ có thể rửa mắt chờ xem kịch vui được rồi đấy!"
"Ha ha ha ha ha..."
"Nha đầu!"
Bàn tay của Tuyết vẫy vẫy trước gương mặt mất hồn của Như Ca.
Như Ca chầm chậm chớp chớp mắt:
"Hả?"
Tuyết vừa thu lại lại sọt bánh vừa cười bảo: "Nha đầu ngốc, bánh nướng đã bán hết rồi, còn ngây ra đó làm gì."
Như Ca gật đầu, chẳng nói chẳng rằng tiếp lấy sọt bánh từ tay y, trở vào bên trong tiệm.
Sau đó, nàng lại tiếp tục ngẩn người ngồi trên ghế.
Tuyết khom người xuống, tỉ mỉ quan sát nàng: "Này, có tâm sự gì hãy nói với ta được không?"
Như Ca nhìn y.
Hồi lâu mới cất tiếng: "Theo ngươi, là ai đã giết Tạ Hậu Hữu?"
Tuyết bật cười, nụ cười có chút kỳ lạ.
"Nàng hy vọng là ai giết Tạ Hậu Hữu chứ?"
Đôi mày Như Ca trợn lên:
"Nói thế là ý gì? Ta hy vọng ai giết Tạ Hậu Hữu chính là mong muốn có người giết ông ấy à? Ta hy vọng việc này chưa từng xảy ra!"
Tuyết chăm chú nhìn nàng, thở dài bảo: "Chuyện đã xảy ra rồi! Thế, nàng hy vọng là do Liệt Hỏa sơn trang làm ư?"
"Không!"
Như Ca hoảng hốt thốt lên.
"Hay hy vọng là do Thiên Hạ Vô Đao làm?"
Như Ca lắc đầu. Họ đã lặng tiếng trong nhiều năm như vậy, không lý nào lại dễ dàng phá vỡ.
"Hoặc hy vọng là do Lôi Kinh Hồng làm?"
Như Ca vẫn lắc đầu như cũ.
Giang Nam Phích Lịch môn nếu thật sự hạ độc thủ thì một màn mưa máu tanh hôi xảy ra là điều không thể tránh khỏi.
Tuyết nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Như Ca, nhẹ nhàng giữ lấy bờ vai nàng.
Giọng nói của y rất khẽ:
"Yên tâm đi, sẽ có người xử lý thật tốt mà."
o0o
-
"Phong Nhi, việc của Đoạn Lôi trang tùy ngươi xử lý."
Liệt Hỏa sơn trang.
Liệt Minh Kính đang đứng chắp tay.
Ánh chiều tà khiến cho làn tóc trắng của ông trở nên ửng đỏ.
Chiến Phong ở phía sau ông, đôi mắt tăm tối lóe hiện sắc lam, viên bảo thạch bên tai phải toát ra luồng hơi lạnh lẽo. Thân thể thiếu niên của y cao lớn và mạnh mẽ, hệt như một gã chiến thần cô độc giữa những áng mây chiều rực rỡ.
"Vâng."
Y đáp.
Liệt Minh Kính xoay người lại, vỗ vỗ lên bờ vai y: "Hài tử ngoan, đừng khiến cho ta phải thất vọng."
Ánh mắt Chiến Phong se sắt lại: "Vâng."
Liệt Minh Kính nhìn y trở nên xa lạ và lạnh lùng như vậy, ánh mắt ông âu sầu, cõi lòng phức tạp, không khỏi hạ giọng bảo:
"Phong Nhi, có những việc thoạt trông phức tạp hơn thế nhiều. Cha của ngươi..."
Sát na ấy trong đầu ông hiện lên một gương mặt, đồng thời yết hầu như có một cánh tay bóp nghẹn lấy, khiến cho ông không thể thốt nên lời được nữa.
Chiến Phong hờ hững đáp: "Vâng."
Y biết nhiều chuyện còn xấu xa hơn bề ngoài nhiều.
Liệt Minh Kính phất tay: "Ngươi đi đi."
Chiến Phong lui ra.
Bóng dáng của Chiến Phong xa dần.
Trong rừng trúc chợt lóe lên một bóng người màu xám tro.
Đôi mắt Duệ Lãng hiển hiện một tia nhìn chết chóc và tàn nhẫn, y nói với Liệt Minh Kính: "Có thể an tâm hay không?"
Liệt Minh Kính nhắm mắt lại.
Ông trầm giọng bảo: "Tin nó một lần vậy."
Trong bóng chiều.
Chiến Phong bước đến bên ao sen.
Nơi này chẳng thể gọi là ao sen được nữa.
Vì trước khi Như Ca bỏ đi, nàng đã sai người mang bùn đất vùi lấp hoàn toàn mặt ao ấy rồi.
Hoa sen vắng bóng.
Lá nay tìm đâu.
Nước hồ cũng khô cạn.
Một mảnh đất tiêu điều, thoạt trông có vẻ hoang phế đến buồn cười.
Đôi mắt Chiến Phong khẽ nheo lại.
Hết chương 10
-
Chương 11
Chiến Phong, mười chín tuổi.
Trong tay y là thanh "Thiên Mệnh" đao, đao pháp mãnh liệt.
Tính cách kiên nhẫn, vô tình.
Nghe nói khi y mười bảy tuổi thì đã bắt đầu giết người, dưới làn đao của y không phân biệt nam nữ già trẻ, phàm là kẻ y cho rằng đáng chết đều cứ một đao bổ đôi, tử trạng thê thảm vô cùng.
Huyến án lần này ở Đoạn Lôi trang, Liệt Hỏa Sơn trang lệnh cho Chiến Phong ra mặt giải quyết.
Nhân gian Liệt Hỏa, minh giới Ám Hà.
Từ khi Ám Dạ Lạ biến mất một cách thần bí, Ám Hà cung dường như cũng bốc hơi theo. Liệt Hỏa sơn trang trở thành bá chủ võ lâm, phán đoán của nó cũng chính là quyết định của võ lâm.
Không ai có thể trái lời!
Mà Chiến Phong lúc này đây cần phải đưa ra phán đoán của chính mình.
Là ai đã giết trang chủ Đoạn Lôi trang Tạ Hậu Hữu?
Đêm khuya.
Thiên Hạ Vô Đao thành.
Đao Vô Ngân mặt mày múp míp, tay mân mê chén rượu bảo: "Chiến Phong hẳn biết, phán đoán của hắn có thể sẽ khiến cho võ lâm đại loạn."
Đao Vô Hạ trong bộ áo gấm bào ngọc, quạt giấy khẽ phe phất trên tay, mỉm cười kín kẽ mà rằng:
"Hắn là một người rất thông minh đấy."
Đao Vô Ngân nói: "Con của Chiến Phi Thiên thì tất nhiên không thể kém cạnh cha mình rồi."
Đao Vô Hạ mỉm cười bảo: "Thân là con của Chiến Phi Thiên, hắn càng không thể làm sai được."
Cả hai nhìn nhau bật cười.
Trong giọng cười như ẩn chứa điều gì đấy chẳng nói ra.
Đao Vô Ngân nhấp một ngụm rượu: "Thế thì có thể yên tâm rồi."
Đao Vô Hạ lắc quạt cười nhạt:
"Nhất định Chiến Phong sẽ cho ra một phán đoán chính xác nhất."
Tảng sáng.
Như Ca mở cửa lớn, mang một sọt bánh nóng hổi bước ra.
Nàng trông sắc trời, mây đen mịt mù đang sa xuống rất thấp, mưa dường như sắp tuôn hạt. Có lẽ vì sắc trời âm u ảm đạm nên người trên phố vô cùng thưa thớt, cảm giác thật đìu hiu.
Mùa thu đến nhanh như thế ư?
Nàng cảm giác khuôn ngực bỗng có một vách ngăn khó hiểu chẹn lấy, dường như có chuyện không tốt sắp xảy ra nhưng nàng lại không nói được là điều chi.
Nàng hít vào một hơi, xua đi cái cảm giác kỳ quái ấy.
Nhưng nàng lại đột nhiên ngơ ngẩn.
Hệt như bước ra từ trong sương khói, phía đông con phố bỗng xuất hiện hai người đang đi đến.
Một trước, một sau.
Người đi trước áng chừng hai mươi lăm tuổi, lưng đeo một thanh cổ kiếm có hình thù kỳ lạ, gương mặt thoáng chút u buồn, nhưng ánh mắt lại rất có sinh khí. Như Ca biết, y chính là một trong hai mươi sát thủ đứng đầu Liệt Hỏa sơn trang tên gọi Chung Ly Vô Lệ.
Vị thiếu niên ở phía sau mang một làn hơi thật lạnh lẽo.
Y khoác áo vải lam, thân người vươn thẳng, mái tóc xoăn màu đen phớt xanh nhè nhẹ tung bay, đôi mắt tăm tối vừa lạnh lùng vừa cô độc.
Như Ca hiển nhiên cũng nhận ra y.
Chiến Phong.
Buổi mai mịt mờ.
Không khí dường như cũng ám đầy bụi.
Tại hiệu bánh Tuyết Ký.
Như Ca đang kinh ngạc đứng sau sọt bánh ngợp ngụa hơi nóng.
Một bóng chim trắng riu rít lướt qua.
Chiến Phong...
Tựa như không hề trông thấy nàng.
Y lướt qua mặt nàng, lướt qua sọt bánh ấy mà tiến thẳng về phía trước một cách hờ hững.
Hơi nóng từ những chiếc bánh nướng quyện ngập hai hàng mi của Như Ca, những hạt sương trắng li ti khiến cho nàng có cảm giác đôi mắt mình ướt lạnh.
Nàng siết chặt tay, bất chợt cười vang, gọi:
"Công tử, ngài có muốn mua bánh nướng hay không? Bánh của cửa hiệu chúng tôi vừa ngọt vừa ngon đấy!"
Tại sao phải giả vẻ trông mà như không thấy gì chứ, nếu đã dứt bỏ thì y cũng như những vị khách bình thường, có gì khác so với mọi người trên con đường này đâu? Ở nơi đây, nàng chỉ là một người bán bánh nướng, chào mừng khách cũ vốn là nhiệm vụ quan trọng nhất của nàng mà.
Chiến Phong đứng lại.
Y thật không ngờ nàng sẽ gọi y lại, y tưởng rằng nàng sẽ hận y lắm. Thế nhưng, khi y xoay người lại mà nhìn vào đôi mắt trong veo kia của nàng, y bất chợt nhận ra rằng...
Nàng đã rời bỏ y thật rồi!
Trong ánh mắt của nàng, y và ngàn vạn người trên con đường này chẳng có gì khác biệt, chỉ đơn giản là một kẻ mà nàng cho rằng sẽ mua bánh nướng của nàng mà thôi.
Chiến Phong lạnh lùng.
Y cụp mắt xuống, sắc xanh nơi đáy mắt không thể nào trông thấy được.
Y vươn tay, ngón tay dùng lực trấn định cầm lấy một chiếc bánh nướng phía trên sọt. Bánh rất nóng, ngón tay của y thoáng giật nhẹ, hệt như vừa choàng tỉnh từ cơn ác mộng giữa đêm khuya.
Như Ca liếc nhìn y.
Nàng mỉm cười hỏi: "Công tử, có muốn ta gói lại cho ngài không?"
Chiến Phong không nói gì, y cầm chặt chiếc bánh trong lòng bàn tay, tiếp tục đi về phía trước, hệt như từ nãy đến giờ y chưa hề ngừng lại, cũng chưa từng mua qua chiếc bánh nào.
Có điều, chiếc bánh ấy vẫn nằm trong lòng bàn tay của y.
Bóng hai người khuất nơi góc phố.
Sắc trời u ám.
Gió sớm lạnh căm.
Như Ca vin lấy bàn gỗ, đôi mắt khép lại, chỉ cảm thấy trong đầu sao trời bay loạn.
Đúng lúc này, thanh âm của Tuyết điềm nhiên vang đến: "Nha đầu ngốc, nàng quên thu tiền rồi."
Như Ca nghĩ ngợi một thoáng rồi bật cười lạc cả giọng:
"Ừ nhỉ, ta quên mất rồi!"
Tuyết lắc đầu thở dài: "Đồ phá sản, hôm nay phải phạt nàng bán bánh cả ngày, không cho nghỉ ngơi!"
Như Ca đáp:
"Được thôi!"
Tuyết trông thấy tinh thần của nàng đã mạnh mẽ trở lại, không nhịn được cũng mỉm cười theo.
Như Ca nhìn nụ cười tươi như hoa của y, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp, bật thốt:
"Tuyết, cảm ơn ngươi."
Áo trắng lấp lánh, nụ cười chói lọi, Tuyết đăm đắm nhìn nàng:
"Nếu thật sự muốn cảm ơn ta thì hãy vĩnh viễn ở bên cạnh ta nhé."
Trong mắt y ánh lên thứ tình cảm sâu sắc.
Như Ca nghi hoặc nhìn y, đột nhiên cảm thấy có điều gì đó bất ổn.
-
Hai ngày sau.
Liệt Hỏa sơn trang tuyên cáo với thiên hạ...
Kẻ sát hại Tạ Hậu Hữu chính là phó trang chủ của Đoạn Lôi trang, đồng thời cũng là con rể của Tạ Hậu Hữu - Tào Nhân Khâu.
Tào Nhân Khâu vì mưu cầu ngôi vị trang chủ, trong một thời gian dài đã hạ độc trong thức ăn của Tạ Hậu Hữu, cho nên y mới đắc thủ một cách dễ dàng như thế.
Mọi người quen biết Tào Nhân Khâu đều vô cùng ngạc nhiên.
Tào Nhân Khâu thật sự không giống kẻ đã giết chết ân sư và là nhạc phụ của mình. Y luôn có vẻ chất phác và nhân hậu.
Thế nhưng, từ khi biết được tuyên cáo này của Liệt Hỏa sơn trang, người trên giang hồ đều nhất mực cho rằng Tào Nhân Khâu chính là kẻ đã sát hại Tạ Hậu Hữu, bởi lẽ kết luận này chính do Liệt Hỏa sơn trang ban bố.
Không ai hoài nghi Liệt Hỏa sơn trang.
Cũng không ai dám hoài nghi Liệt Hỏa sơn trang.
Cho dù Tạ Hậu Hữu có tự mình sống lại, nói cho mọi người biết ông không phải do Tào Nhân Khâu giết, thì cũng chẳng có mấy ai tin tưởng.
Phán đoán của Liệt Hỏa sơn trang luôn luôn chính xác.
Buổi chiều ngày hôm ấy.
Vị thiếu niên áo vải Lôi Kinh Hồng vỗ tay cười to: "Ha ha, xem ra trước kia ta đã thật sự xem thường Chiến Phong rồi!"
Như Ca cắn chặt môi, chăm chăm nhìn y.
Tuyết dùng một mảnh khăn trắng muốt, nhẹ nhàng lau tẩy toàn bộ thanh Hồng Ngọc Phượng Cầm. Từ khi đến trấn Bình An rồi, y đã rất lâu không khảy đàn. Y cúi đầu cười khẽ:
"Lôi lang, Chiến Phong không phải hạng lỗ mãng đâu."
Lôi Kinh Hồng nhảy sang ngồi cạnh Tuyết, cười khục khịch bảo:
"Không sai, chẳng ngờ hắn lại có thể nghĩ ra cách tìm Tào Nhân Khâu làm quỷ thế mạng! Cứ như vậy, Liệt Hỏa sơn trang, Thiên Hạ Vô Đao thành và Phích Lịch môn chúng ta đều có thể ung dung nằm ngoài, giang hồ vẫn trong cảnh thái bình như cũ, sức ít lợi nhiều, quả là cao minh vô cùng!"
Tuyết chẳng biết vô tình hay cố ý đánh mắt về phía Như Ca, mỉm cười nói:
"Phải, Chiến Phong đã có một quyết định chính xác."
Quyết định chính xác ư?
Tất cả đều là quyết định của Chiến Phong hay sao?
Gương mặt của Như Ca thoáng tái nhợt, nàng trừng mắt nhìn Lôi Kinh Hồng:
"Là Tào Nhân Khâu ư?"
Lôi Kinh Hồng bị bộ dáng của nàng dọa cho giật mình: "Tào Nhân Khâu sao chứ?"
"Tào Nhân Khâu thật sự giết Tạ Hậu Hữu ư?" Nàng trầm giọng hỏi: "Chiến Phong có bằng cớ hay không?"
Tại sao bọn họ chỉ luôn mồm bảo tìm ra kẻ giết Tạ Hậu Hữu thì có thể khiến cho thiên hạ thái bình mà không quan tâm kẻ bị đẩy ra chịu sào ấy có thật sự là hung thủ hay không.
Lôi Kinh Hồng phì cười như thể nàng là một đứa trẻ mới ba tuổi: "Ha ha, vấn đề buồn cười thật. Nếu Chiến Phong đã bảo Tào Nhân Khâu là hung thủ thì tự nhiên hắn có thể chưng ra bằng cớ, có điều bằng cớ này xác thực ra sao thì ai dám đi kiểm chứng chứ? Ha ha, địa vị của Liệt Hỏa sơn trang thế nào mọi người dư biết mà!"
"Như vậy..." Hai tròng mắt của Như Ca sáng đến kinh người: "Chính ngươi cũng không biết chuyện này rốt cuộc thế nào, sao lại đi nói nhăng nói cuội, chỉ trích Chiến Phong bắt Tào Nhân Khâu làm quỷ thế mạng chứ?!"
Lôi Kinh Hồng trợn mắt!
Ả tiểu nha đầu của Phẩm Hoa lầu, giờ đây bán bánh nướng lại dám ngang nhiên ở trước mặt mắng y nói nhăng nói cuội hay sao!
Dường như đây mới là lần đầu tiên y thật sự quan sát Như Ca.
Nàng đương cơn tức giận, ánh mắt bất khuất như có hỏa diễm thiêu đốt, vạt áo đỏ phần phật tung bay, cả người hệt như một bó lửa hừng hực, khí thế áp bức mạnh mẽ khiến cho y nhất thời ngây phỗng ra.
Tuyết khảy nhẹ phím đàn.
Tiếng đàn nghe như cơn mưa vừa bất chợt giăng giăng ngoài trời kia.
Mãi một lúc sau.
Lôi Kinh Hồng mới phẫn nộ đáp: "Tào Nhân Khâu vốn là quỷ thế mạng! Ta dám mang đầu ra bảo đảm, kẻ giết Tạ Hậu Hữu chính là người của Thiên Hạ Vô Đao thành! Thế nhưng, Chiến Phong vì cân nhắc lợi ích từ nhiều phía nên mới đẩy Tào Nhân Khâu ra tìm cái chết!"
"Ngươi nói bậy!"
Như Ca thét lớn.
Lôi Kinh Hồng tức giận cười gằn: "Nha đầu ngốc làm bánh nướng như ngươi thì hiểu cái gì?! Nắm giữ thiên hạ võ lâm chẳng phải dựa vào chân tướng sự thật mà quan trọng là thế cuộc! Họ đã muốn Tào Nhân Khâu là hung thủ thì y chỉ có thể là hung thủ mà thôi!"
Tuyết nhắc khẽ: "Lôi lang, đủ rồi."
Như Ca giận đến run người: "Cái thiên hạ võ lâm như ngươi nói chẳng cần thì hơn! Nếu Tào Nhân Khâu không phải hung là thủ, ai cũng không thể hãm hại được y!"
Lôi Kinh Hồng dù sao cũng là một gã trẻ tuổi ngạo mạn, mặc dù không muốn làm Tuyết phật ý, nhưng bị Như Ca khiêu khích, y vẫn không nhịn được mà cười lạnh: "Chỉ sợ hắn đã ra người thiên cổ mất rồi, có phải là hung thủ hay không thì quan trọng làm gì."
"Ngươi nói cho rõ ràng xem!"
Thanh âm Như Ca khẽ run rẩy.
Lôi Kinh Hồng khoanh tay, thản thiên cười bảo: "Chiến Phong há có thể tha cho hắn, nhất định là muốn giết người diệt khẩu rồi, chỉ là không biết cái thằng bé Tạ Tiểu Phong kia có thể sống sót hay không mà thôi!"
Hệt như một gáo nước lạnh trút thẳng từ đỉnh đầu đến gót chân!
Như Ca đờ người ra tại chỗ.
Tuyết lạnh giọng nói: "Lôi lang, ngươi nhiều lời lắm rồi đấy."
Lôi Kinh Hồng trông thấy gương mặt tuyệt trần của Tuyết ẩn chứa vẻ tức giận, hệt như hoa tuyết trắng nhợt trong tầng lớp băng lạnh, trống ngực không khỏi đập dồn, lập tức thôi vẻ cười cợt bảo: " Được, được, ta ngậm miệng lại ngay đây."
Ở bên này.
Như Ca đã sớm nghiến răng tuồn chạy ra ngoài mất rồi.
Cửa phòng như bị một cơn cuồng phong bổ tách ra!
Bầu trời u ám hệt như một cơn ác mộng không tài nào thoát khỏi.
Mây đen dày đặc.
Đường phố vắng tanh.
Như Ca trong bộ áo đỏ đang băng băng dưới cơn mưa, nàng sử dụng khinh công bất chấp có bị ai phát hiện hay không, nàng cần mọi cách thức để có thể tìm ra Chiến Phong!
Nàng nhất định phải tìm cho bằng được Chiến Phong!
Mưa, từ cánh cửa mở rộng hắt vào trong phòng.
Ngón tay của Tuyết lướt trên sợi đàn.
Chẳng có giai điệu nào cất lên, chỉ có tiếng thở dài thườn thượt...
__________________
-
Mưa mùa hạ thoắt đến rồi lại thoắt đi.
Mặt trời rực rỡ nhô ra khỏi áng mây, rọi xuống hồ sen những tia vàng lấp lánh.
Lá sen xanh ngát khắp hồ, dưới ánh trời soi chiếu, tỏa ra hương thơm ngan ngát.
Tào Nhân Khâu mặt mũi vàng vọt, trán đọng những hạt mồ hôi to tướng, hoảng sợ nhìn vị thiếu niên áo lam trước mặt, giọng run run khản đặc: "Tạ trang chủ không phải do ta giết, ta không có giết ông ấy!"
Chỉ trong một đêm, y từ người con rể đương khoác áo tang trở thành hung thủ hãm hại sư phụ kiêm nhạc phụ của mình. Lúc Liệt Hỏa sơn trang tuyên bố Tạ Hậu Hữu là do y giết, y biết tánh mạng của mình đã kết thúc rồi. Chẳng ai còn tin tưởng y nữa, mọi người đều cho rằng Liệt Hỏa sơn trang luôn luôn chính xác.
Có điều, y lại không muốn chết!
Y muốn trốn khỏi trấn Bình An, tìm một nơi xa lánh thế nhân mà sống. Vốn ban đầu y định đi một mình, nhưng bị đứa con lanh lợi của mình phát hiện ra, khăng khăng muốn được ở bên cạnh y, cho nên y đành phải dẫn theo Tiểu Phong chín tuổi lên đường lánh nạn.
Thế nhưng họ chỉ lánh nạn được nửa canh giờ.
Vừa chạy đến hồ sen ở ngoại thành này, Chiến Phong và Chung Ly Vô Lệ đã xuất hiện trước mặt.
Tạ Tiểu Phong cảm thấy cha thật khác lạ.
Tại sao cha lại sợ hãi bảo với vị nam tử áo lam ấy rằng ông ngoại không phải do cha giết chứ? Cha làm sao mà giết ông ngoại được? Nó cũng không rõ vì sao cha lại phải rời khỏi trấn Bình An, tại sao lại phải lén lút bỏ đi, khiến cho nó không kịp nói lời từ biệt với đám bạn cũng như không cách nào cùng Tuyết ca ca xinh đẹp và Như Ca tỷ tỷ hẹn ngày gặp lại.
Tạ Tiểu Phong giật mình phát hiện ra chân của cha nó đang run rẩy, người cha đỉnh thiên lập địa trong lòng nó đang toát mồ hôi lạnh đầm đìa, nói với vị nam tử áo lam kia rằng ông ngoại không phải do cha giết.
Có điều, vị nam tử áo lam ấy dường như không hề để ý tới lời cha nói.
Gió, mang theo hương sen thơm ngát, khe khẽ thổi mái tóc của Chiến Phong lất phất.
Chiến Phong vẫn chưa rút đao ra, thân thể vươn thẳng, lẳng lặng mà đứng.
Toàn thân y khoác áo vải màu lam sẫm, mái tóc dày đen thẫm phớt xanh khẽ xoăn, phía tai phải có đeo một viên bảo thạch, tương phản với ánh mắt tăm tối lập lòe sắc lam.
Đáy mắt y bỗng nhiên hiện hữu một mảng xanh lục.
Là màu xanh lục của lá sen trong hồ, vài hạt mưa còn đọng lại trên ấy, ánh lên vầng sáng bảy sắc rực rỡ, cảnh sắc thuần khiết đẹp đẽ khiến cho đôi mắt của y se sắt nheo lại.
Chung Ly Vô Lệ trong giây phút Chiến Phong nheo mắt ấy lập tức rút kiếm ra.
Luồng sáng của kiếm hệt như một chuỗi bọt nước bắn lên làm vấy ướt lá sen, nhắm thẳng vào người Tào Nhân Khâu!
Tào Nhân Khâu vào thời khắc Chiến Phong nhíu mắt ấy vội liếc nhìn sang đứa con thân yêu của mình.
Y biết bản thân mình nhất định sẽ chết, nếu như gặp phải Ngọc Tự Hàn bản tính ôn hòa hay Cơ Kinh Lôi tính tình cương trực có lẽ y sẽ có cơ hội giải thích, may ra còn hy vọng sống sót, thế nhưng người y gặp lại là Chiến Phong.
Chiến Phong là đại đệ tử của Liệt Hỏa trang chủ, một kẻ âm trầm, tàn nhẫn. Phàm những việc y đã nhất quyết, thì tuyệt không có cơ hội vãn hồi đường sống.
Tào Nhân Khâu vốn muốn rút đao.
Y biết chỉ cần hai tròng mắt của Chiến Phong nheo lại, thì đó chính là dấu hiệu hắn sắp giết người. Có điều, khi tay Tào Nhân Khâu vừa đặt lên cán đao, y lại quyết định bỏ cuộc. Y quyết không có khả năng thắng được Chiến phong, thậm chí là cả Chung Ly Vô Lệ ở đằng sau, thế thì không bằng y dùng chút thời khắc cuối cùng ấy mà nhìn ngắm thật kỹ đứa con chín tuổi Tiểu Phong của mình còn hơn.
Tạ Tiểu Phong đã trông thấy đường kiếm ấy!
Đôi mắt của nó ngập tràn sợ hãi, trên gương mặt nhỏ nhắn là bao nỗi kinh hoàng pha lẫn hoảng loạn. Nó ôm chặt lấy chân phụ thân, trừng mắt nhìn một kiếm kia đâm vào yết hầu của cha nó.
Cha...
Nó muốn thét lên, nhắc nhở phụ thân cẩn thận với đường kiếm ấy, nhưng tiếng nói còn chưa kịp buông khỏi miệng, nó đã cảm thấy một dòng chất lỏng nóng hổi tanh hôi từ đỉnh đầu nó tuôn xuống, vương đọng lên bờ môi non!
Tạ Tiểu Phong kinh hoảng ngẩng mặt nhìn lên.
Cổ họng của phụ thân hệt như một dòng suối đang tuôn chảy, máu tươi không ngừng ào ạt phún ra bất tận, máu tươi thấm ướt xiêm y, nhuộm hồng trang phục của cha nó. Cha nó mở miệng ra, nhìn nó, ánh mắt thật từ ái, dường như có lời gì đó muốn nói với nó, nhưng cổ họng đã bị đâm thủng, mặc cho cố gắng thế nào cũng không nói nên lời.
Tào Nhân Khâu ngã xuống đất.
Ngã dưới chân Tạ Tiểu Phong.
Máu tươi nơi yết hầu sau khi nhuộm đỏ cả một khoảng đất lớn rốt cuộc cũng ngừng chảy.
Tạ Tiểu Phong tuy mới chín tuổi, nhưng nó cũng biết rằng cha nó đã chết rồi, là bị gã nam nhân trước mặt này dùng kiếm giết chết; nó còn biết kẻ hạ lệnh sát nhân cho nam nhân này chính là cái gã nam tử áo lam thoạt trông còn rất trẻ tuổi kia!
Chiến Phong vẫn đứng yên đấy, chăm chăm nhìn về một góc của hồ sen.
Nơi ấy, trong trùng trùng lá sen vây kín, một đài hoa đang lặng lẽ hé nở.
Đài hoa màu phơn phớt trắng, tựa như thịt da tinh khôi ửng hồng của nàng.
Đấy có lẽ là đóa sen cuối cùng của mùa hạ này. Bị gió phe phớt, đóa hoa phát ra tiếng cười ngân nga như chuông bạc.
"Ngươi giết cha ta!! Ta phải giết ngươi!!!"
Tiếng thét cất lên!
Tiếng thét đau đớn và căm phẫn!
Bóng một đứa trẻ vương đầy máu tanh ập vào tầm mắt Chiến Phong.
Chiến Phong khẽ nhíu mày, nhất thời không nhớ nổi đứa trẻ này là ai.
Chung Ly Vô Lệ ngăn cản nó lại.
Thân thể Tạ Tiểu Phong liều mạng giãy dụa trong cánh tay Chung Ly Vô Lệ, nó cuồng hận thét vào mặt Chiến Phong: "Tại sao ngươi lại muốn giết cha ta, cha là người tốt! Cha không giết ông ngoại!"
Chiến Phong nhìn đóa sen ấy đến xuất thần, hồi lâu sau mới cất tiếng:
"Kẻ giết cha ngươi không phải là ta."
"Chính ngươi! Là ngươi đã ra lệnh giết cha ta! Ta trông thấy tất cả rồi! Thần thái của ngươi chính là mệnh lệnh sát nhân…!"
Tạ Tiểu Phong trợn mắt nghiến lưỡi, nó thề kiếp này phải tự tay báo thù cho phụ thân, vì thế nó nhất định phải ghi nhớ thật kỹ dung mạo của vị nam tử áo lam ấy.
Gió lướt nhẹ trên mặt nước, đài sen trắng hồng giữa những khóm lá tươi xanh mỉm cười duyên dáng.
Bóng người như mảnh trời lam ấy đột nhiên phóng vút lên, lướt qua mặt hồ sen ấy rồi chuyển thân trở về.
Chiến Phong cúi đầu, ngửi ngửi đóa sen vừa hái trên tay, nhẹ giọng nói:
"Cha ngươi chết là do ý trời."
"Là ngươi! Chính là ngươi! Ta thề sẽ giết ngươi!"
Tạ Tiểu Phong căm hận rống lên!
Chiến Phong trầm ngâm.
Kế đó, y chầm chậm bước đến gần Tạ Tiểu Phong, nâng cằm của nó lên, quan sát nó.
Một đứa trẻ nhỏ như thế, ước chừng chỉ khoảng tám chín tuổi, bằng vào mối thù khắc cốt ghi tâm, đầu óc thông minh, tính cách quật cường, giả như lấy ngày dài tháng rộng bồi dưỡng thật tốt, nhất định sẽ có triển vọng vô cùng.
Tiếc thay...
Hai mắt của Chung Ly Vô Lệ bất chợt mở to, đồng tử thắt chặt.
Trong tay y, thân thể Tạ Tiểu Phong đột nhiên mềm oặt, cổ nó vặn vẹo theo một góc độ kỳ lạ, vài giọt máu tươi tí tách rơi xuống từ khóe miệng, thân thể mỗi lúc một lạnh, tánh mạng trong nháy mắt đã bị những ngón tay đang cầm hoa của vị nam tử áo lam kia đoạt mất.
Chiến Phong nhìn thằng bé, giọng nói thật êm ả: "Ngươi chết, là tự mình chuốc lấy."
Chung Ly Vô Lệ không khỏi rùng mình.
Y từng giết qua vô số người, nhưng bình thản sát hại một đứa trẻ như vậy thì trước nay chưa từng làm qua.
Đêm cuối mùa hạ.
Chiến Phong mang đóa sen cuối cùng trong hồ ấy ép vào trong lòng, đáy mắt thăm thẵm như vực sâu:
"Mang bọn họ đi chôn đi."
Lá sen khắp hồ bị gió đẩy đưa xào xạt.
Bên kia bờ hồ.
Từng sợi thần kinh trên người Như Ca bỗng chốc chết lặng đi.
Nàng trừng trừng nhìn thẳng vào vị thiếu niên áo lam ở phía bờ đối diện, một chút cử động cũng không có!