-
Quả không nằm ngoài dự đoán của tôi, những ngày tháng sau đó tôi phải sống trong địa ngục! Tôi hoàn toàn không hiểu 2 phe phái trong lớn đang nói gì với chuyện với nhau, mà cho dù có hiểu thì cũng không thể đáp trả lại bất cứ bên nào được.
Cả lớp chỉ có mỗi Giang Hựu Thần là người bình thướng thôi, nhưng mà 3 đại tướng quân còn lại thì xem tôi như virus truyền nhiễm, tìm mọi kế cách li tôi và Giang Hựu Thần.
- Pê đê này, tiết này là tiết nhạc, cậu muốn nằm dài xuống ghế biến thành mực khô à?
Nhạc ư? Nghe An Vũ Phong nói xong tôi tỉnh như sáo sậu, thấy mọi người đang đi ra bên ngoài. Tôi cũng mơ mơ màng màng đi theo mọi người đến phòng nhạc số 3.
Oa!
Đây là trường tôi à?
Ánh đèn vàng tỏa ánh sáng mềm mại làm cả gian phòng trông rất nghệ thuật. Những cái ghế mềm ngồi còn thoải mái hơn bộ salon ở nhà tôi. Bài nhạc thổi bằng kèn saxo trước khi vào lớp đã giúp tôi hiểu được thế nào là bộ loa đứng xoáy thanh.
Một thầy giáo trông rất phong độ đang đứng trong lớp học, thầy để tóc còn dài hơn cả con gái!
Ủa? Khuôn mặt thầy hình như ban nãy có gặp ở đâu đó… Ở đâu nhỉ?
Tôi ra sức lục lọi lại bộ nhớ. Chắc chắn đã gặp ở đâu đó rồi… Ở đâu nhỉ?
Lên lên xuống xuống, trái trái phải phải…
A! Ánh mắt tôi quét xoẹt 1 phát đến tờ poster được dán ở cửa ra vào, đã tìm ra đáp án!
- Em gì đó, đề nghị em ngồi ngay ngắn lại được không? Chúng ta sắp được thưởng thức những bản nhạc vĩ đại. Em có thắc mắc gì không? – thầy giáo nhìn tôi, nghiêm khắc hỏi.
- Thưa thầy… - Tôi cảm thấy rất hứng thú chỉ vào bức poster dán ngoài cửa lớp – Thầy rất giống người đứng giữa ạ.
- Lên lớp không được… - Thầy giáo vừa mắng tôi vừa quay đầu nhìn tấm poster mà tôi chỉ, giọng nói như cao rướn lên.
- Ồ, em gì đó, em nói tôi giống Beethoven à? Em quả là biết nhìn người đấy! Bản giao hưởng của ông ấy mà tôi thích nhất chính là…
- Khụ…khụ… - Ân Địa Nguyên không nhịn được ho lên 2 tiếng.
- Thật ra tôi thấy bản giao hưởng số 8 của ông ấy cũng rất tuyệt. Nhưng bài mà tôi thích nhất vẫn là…
- Khục…khục…khục…! – “ con virus viêm họng” lập tức được truyền đi khắp lớp, tiếng ho vang lên từ mọi phía.
Ồ… _ Thầy giáo “ beethoven” đang hăng hái với bài nói chuyện của mình đành phải nuối tiếc nhìn tôi… - Khi nào có dịp thầy trò ta sẽ tiếp tục trò chuyện với nhau nhé. Nào các em, mọi người chuẩn bị sẵn sàng chưa? Bây giờ tôi sẽ mở 1 bản nhạc nhé, sau đó các em phải cho thấy biết tên của bài nhạc đó!
- Tằng tăng… tắng tăng…
Khoan đã, bài nhạc này tôi biết! Tôi biết! Không phải là bản giao hưởng mới được phát trên đài phát thanh cách đây 2 hôm sao? Hờ hờ!
- Này em, em hào hứng đến nỗi đỏ hết cả mặt lên thế kia, nhất định là rất thích bản nhạc này đúng không? – Không hiểu từ lúa nào thầy giáo “ Beethoven” đã đứng bên cạnh tôi.
Khuôn mặt của thầy rất hứng khởi nhìn tôi:
- Nào nào nào, vậy em có thể nói cho tôi biết tên của bản nhạc này không?
Bị gọi tên, tôi giật thót mình. Chết rồi chết rồi, chắc chắn là do ban nãy tôi không chú ý đến thái độ của mình, hứng chí hát theo, người đung đưa qua lại, bị thầy phát hiện rồi. Lần trước được Thượng Hội, Ngọc Dĩnh truyền cho ít kiến thức âm nhạc ở trong karaoke, lần đó tôi hát hết 1 bản nhạc trữ tình thành nhạc rap. Nhưng mà , nhạc trữ tình và nhạc cổ điển vận có sự khác biệt nhất định!
- Tên bài nhạc này là…tên là…- Tôi gượng gạo đứng dậy, tim bắt đầu đập như trống. Hình như có liên quan đến vật gì đó biết bay, hay là cái ao hồ gì đó…
Điinh…đoong…
Tự nhiên 1 tia sáng phụt lên trong đầu tôi, tôi tự tin trả lời thầy:
- Hồ quạ hoang!
Tôi nhìn khuôn mặt của thầy giáo “Beethoven” đang biến thành vườn hoa muôn sắc, lúc đỏ lúc xanh cuối cùng biến thành màu tím đen, không dám nhìn tôi nữa.
- Ha ha ha ha… hồ quạ hoang!!!
- Ha ha ha… cậu ta thật hài hước!
Cả lớp đều bò lăn bò càng ra mà cười. Không khí nghiêm trang trong thính phòng bỗng biến mất.
Không phải là quạ hoang, lẽ nào lại là chim sẻ sao? Tôi cảm thấy sốt ruột.
- Hồ Thiên Nga – Giang Hựu Thần ở bên cạnh nhắc lại 3 từ bằng 1 giọng rất nhẹ nhàng.
- Thưa thầy!- An Vũ Phong ngồi cách đó không xa bỗng nhiên đứng dậy. – Câu hỏi đơn giản thế mà còn trả lời sai, có nên phạt cậu ta cái gì đó không ạ?
-Ồ, đúng đó! Phải phạt thôi! Phải phạt thôi! – các bạn khác trong lớp nghe thấy tiếng của An Vũ Phong lập tức hưởng ứng An Vũ Phong dua theo.
- Ừ, cũng nên có chút trừng phạt thật. An Vũ Phong, em có ý kiến gì không? – Thầy giáo “beethoven” vẫn còn chưa hết bàng hoàng vì thất vọng hỏi An Vũ Phong.
Bùm chíu! Đầu tôi muốn nổ thành 2 mảnh! Để An Vũ Phong quyết định cách trừng phạt tôi á, thế thì tôi chết chắc rồi!
- Thưa thầy, cậu ta không trả lời được là Hồ Thiên Nga, vậy bắt cậu ta múa một đoạn Thiên Nga đi ạ! – Mắt An Vũ Phong như súng lazer bắn về phía tôi, làm tôi lạnh toát người từ đầu tới chân
- Được đó! Được đó! Múa Thiên Nga đê!
Giọng nói của mọi người đè hết lên nhạc, vang vọng trong gian phòng.
- Múa kiểu Thiên Nga ư? – tôi tuyệt vọng nhìn An Vũ Phong. Không hiểu tôi đã đắc tội gì với tên này, tại sao hắn lại cư xử như vậy với tôi?
- Thái Lăng này, ban nãy có phải em muốn đùa cho không khí bớt căng thẳng nên mới nói như vậy đúng không? – Thấy giáo “Beethoven” hình như vừa nghĩ ra được điều gì, khuôn mặt tươi cười nhìn tôi. – Hay lắm! Đúng là một cách biểu hiện nghệ thuật vô cùng động đáo. Những người thích Beethoven quả nhiên là khác người. Vậy em múa một đoạn Thiên Nga đi, cho mọi người được mở mang tầm mắt!
Tôi nghe thấy bài phê bình “nghệ thuật” của thầy giáo “Beethoven” xong thì suýt xỉu. Ông trời ơi, ông ném một hòn đá xuống để con chết ngỏm cù đẻo luôn cho rồi, bây giờ phải làm sao đây…
- Để mình nhảy cùng cậu! – Bỗng một giọng nói vang lên, giọng nói đó như 1 đấng cứu thế vậy!
Giang Hựu Thần đứng dậy, mỉm cười gật đầu với tôi:
- Mình cũng rất thích Hồ Thiên Nga, mình với cậu hợp tác cùng nhau nhé!
Tôi sững sờ đứng nhìn Giang Hựu Thần. Tôi đang cảm kích hay đang ngờ vực? Thật không hiểu trong lòng cậu ta đang nghĩ gì, tại sao cứ giúp tôi hết lần này đến lần khác vậy?
- Không được! – Mọi người bỗng đổ dồn mắt về phía phát ra 1 giọng nói khác. Chính là Ân Địa Nguyên: người có đôi mắt to, thái độ nghiêm nghị làm mọi người phải nể sợ. – Hựu, cậu tuyệt đối không được!
- Tại sao không được? – Giang Hựu Thần vô tư nhìn 3 người, trong mắt là một trăm lẻ một dấu chấm hỏi.
- Bởi vì… - Ba người đều cứng họng lại, họ chau mày.
- Bởi vì cậu ta múa đẹp hơn cậu.- Anh chàng Kì Dực tóc đỏ bỗng nghĩ ra được điều gì, trò tay về phía người bên cạnh, không ngờ lại chỉ đúng vào An Vũ Phong!
- Cái gì? – An Vũ Phong nghe thấy, suýt nữa thì té rầm xuống đất.
- Ồ? Thì ra em An Vũ Phong cũng biết múa à?- Thầy giáo Beethoven sung sướng như trúng động đắc. – Nào, lên đây biểu diễn cho mọi người xem thử với!
- Đùa à? Bắt tôi múa cái kiểu như pê đê ấy ư? Không đời nào!- An Vũ Phong hất mặt đi hướng khác, thái độ chết cũng không bao giờ thỏa hiệp.
- An Vũ Phong, sao em có thể khinh thường môn nghệ thuật vĩ đại đó được? Tôi ra lệnh cho em lên đây múa ngay, nếu em không muốn thi rớt bộ môn này!- Thầy giáo “Beethoven” nghiêm giọng lại.
- À! Hay là chân cậu bị vòng kiềng nên sợ mất mặt không dám lên?
- Ân Địa Nguyên, cậu nói gì hả? – An Vũ Phong trừng mắt nhìn Ân Địa Nguyên. – Ai chân vòng kiềng? Tôi có gì mà không dám? Múa thì múa, xem ai sợ ai nào!
Bản nhạc Hồ Thiên Nga bắt đầu cất lên, tôi xiên xiên vẹo vẹo bước lên trên sân khấu. Đằng sau laq2 An Vũ Phong với bộ mặt như ăn phải quả đắng vậy.
Tằng tăng…tằng tắng tăng…
Bản nhạc nổi lên, tôi cố gắng nhún lên nhảy, quay đầu nhìn An Vũ Phong phía sau đang khoanh tay trước ngực, đứng ưỡn người ra.
Tư thế gì mà kì dzậy ta? Trong mắt tôi thì bộ dạng đó của hắn trông cứ như con Thiên Nga đang chuẩn bị vào lò quay.
An Vũ Phong phát hiện ra tôi đang nhìn cậu ta. Tên đó hằn học nén vào tôi hai cái nhìn nảy lửa. Có lẽ lửa tức giận to quá nên xém chút nữa là đốt cháy cả 2 mắt hắn.
Bản nhạc bắt đầu dịu dàng hơn, tôi lướt những bước uyển chuyển đến chính giữa sân khấu. Nhưng còn một con thiên nga nữa thì ngập ngừng không chịu xuất hiện.
Con Thiên Nga “bất trị” An Vũ Phong từ đầu đền cuối chỉ biết đứng ở một góc sân khấu. Để công việc hợp tác được thuận lợi, tôi chỉ còn cách di chuyển đến chỗ của con thiên nga đó, đưa tay ra để tóm hắn vào nhảy cùng.
Vụt!
Tay tôi bị hắn đánh văng ngược trở về.
- Cậu định làm trò gì thế?- An Vũ Phong gằn lên từng tiếng, không thèm để ý đến ánh mắt tôi.
Tôi cảm giác ánh mắt của thầy giáo đang chăm chú nhìn tôi. Tôi lại tiếp túc cố gắng nắm lấy tay cậu ta, con Thiên Nga lớn này vẫn nhất định không chịu động đậy.
Tôi liếc nhìn cậu ta một cái, bĩu môi trêu chọc. Không ngờ lần này con thiên nga vừa lớn vừa ngốc này lại hiểu ý tôi chỉ trong có 0.05 giây, cậu ta dùng sức nhảy lên một cái.
Tôi vẫn chưa kịp theo tiết tấu của cậu ta thì đã bị cậu ta bồi cho một cái cù cỏ đau điếng. Tôi định nhảy lên, nhưng con Thiên Nga đó lại kéo vai tôi xuống.
Bộp bộp… Bộp bộp…
Hai con Thiên Nga biến thành trò chơi trẻ con của bọn trẻ con, 1 lên 1 xuống rất đều.
Tôi biết tiết mục của chúng tôi chắc chắn trông buồn cười đến rách miệng. Nhưng mà lạ là, mọi người ở bên dưới không ai cười cả. Tôi thấy có vài người đã ôm miệng nín cười đến mức mặt tím bầm lại, nhưng vẫn không có ai dám cười lên thành tiếng.
- Thưa thầy! Hồ Thiên Nga có rất nhiều thiên nga, sao thầy chỉ tìm ra có 2 con vậy?- đột nhiên An Vũ Phong cất tiếng hỏi, thái độ rất đắc ý – Em thấy Giang Hựu Thần và mọi người đang phải kìm nén dữ lắm, chắc là cũng muốn lên sân khấu thể hiện tài năng đó ạ!
- An Vũ Phong nói cũng có lí lắm!- thầy giáo “Beethoven” hình như hiểu ra được ý của học trò, quay người lướt qua một lượt mọi người dưới lớp – Không ngờ học trò lớp chúng ta lại có năng khiếu biểu diễn như vậy. Nếu vậy thì không nên che dấu làm gì, mau thể hiện ra đi các em!
- Giang Hựu Thần! Ân Địa Nguyên! Các cậu đừng khiêm tốn giấu tài nữa, mau lên đây đi! – An Vũ Phong cười gian xảo nhìn mọi người, khiêu khích thêm một câu.
- Được thôi! – Giang Hựu Thần vui vẻ đứng lên, kéo tay Ân Địa Nguyên, Kì Dực, cùng Nghiêm Ngôn bước lên trên sân khấu. Sắc mặt của Ân Địa Nguyên tìm bầm lại vì tức giận, Kì Dực thì mặt đỏ bừng bừng, chỉ có mỗi Nghiêm Ngôn là lạnh tanh, không hề biểu lộ ra chút cảm xúc nào.
- Hựu, đừng đi lên đó chứ! – Ân Địa Nguyên nhỏ tiếng hỏi Giang Hựu Thần.
- Nguyên, không phải cậu cũng rất thích bản nhạc này sao? Cùng lên đó đi, chỉ có mỗi Thái Lăng và An Vũ Phong thì chán lắm!
Ba mươi giây sau…
Trên sân khấu xuất hiện 6 con thiên nga rất chi là kì quái, 4 con thì đỏ ửng mặt lên, 1 con thì hoàn toàn bơ đời, chỉ có mỗi 1 con là vui vẻ nhún nhún nhảy nhảy theo điệu nhạc…
Giang Hựu Thần quả là có năng khiếu nhất. Tay chân hài hòa quay, nhảy đều rất có dáng.
Nhưng mà…
Tôi len lén nhìn những hoàng tử thiên nga đó… sao vẫn cảm thấy có cái gì đó không bình thường!
Năm con thiên nga không múa cùng 1 phách 1 nhịp nên nhìn cứ lộn tùng phèo cả lên…
- Bộp, bộp, bộp! – Thầy giáo “Beethoven” bắt đầu vỗ tay gõ nhịp cho chúng tôi, nhân tiện tắt luôn nhạc, rồi dùng giọng ca opera của mình hát lên:
- Mặt hồ nước… sóng lăn tăn lăn tăn… a í a í a…
- Ui chao!
Rầm… rầm…
Vừa nghe thấy loại nhạc đậm chất dân gian cất lên từ miệng thầy giáo, Kì Dực lúc nhảy tiếp đất chân tay lóng ngóng đạp luôn vào dây giày của tôi, còn tôi thì đang đúng lúc cần phải nhảy lên… Tôi bị đóng chặt ở dưới mặt đât, nhưng sức bỏ ra khi nãy để nhảy cẫng lên không thu về được nữa. Tôi bị mất trọng tâm té nhào vào người bên phải mình là An Vũ Phong!
An Vũ Phong hoàn toàn không kịp phản ứng, bị tôi đột ngột ngã vào, cả hai người nag kềnh xuống mặt đất.
- Cậu định đè chết tôi đó hả? – An Vũ Phong dùng sức đẩy tôi ra khỏi người cậu ta.
- Xin lỗi… xin lỗi…
- Thái Lăng, sao cậu lúc nào cũng xin lỗi cậu ta thế? Tôi đã nói rồi, cậu là người mà tôi cần phải bảo vệ. Cậu làm như thế tôi thấy mất mặt lắm, có biết không? – Kì Dực giận đỏ mặt, kéo tay tôi đứng dậy.
- Ủa? Hóa ra bạn Kì Dực của chúng ta chẳng biết chút lí lẽ nào sao? Lần này rõ ràng là cậu ta đụng phải tôi, mọi người đều nhìn thấy. Nhưng mà, hình như có người đang hối hận thì phải?
- Cậu nói ai hối hận hả?
Reng…
Đúng lúc tình hình đang căng thẳng như đấu bò tót Tây Ban Nha thì chuông báo hết giờ học vang lên. Một bản nhạc dài có vẻn vẹn 5 phút m2 sao giống như kéo dài 1 thế kỉ vậy. Mọi người nối đuôi nhau rời khỏi phòng học nhạc, ngay cả thầy giáo “Beethoven” cũng bỏ đi không nói câu nào. Chỉ còn 1 mình tôi ngơ ngác đứng trên sân khấu, nhìn ánh mắt của An Vũ Phong mà thấy sởn da gà, trong lòng bất an…
-Nhóc con, cậu múa cũng khá quá nhỉ? – An Vũ Phong hất mạnh tay tôi ra ngoài.
-An Vũ Phong, cậu định làm gì hả? – Kì Dực trợn mắt nhìn An Vũ Phong, vung vung đôi tay đang mỏi rã cảu mình.
-Tôi chỉ khen Thái Lăng múa đẹp thôi, lẽ nào cũng xem là bắt nạt sao? – Nói xong An Vũ Phong hứ 1 tiếng rồi bỏ ra ngoài.
-Hựu, chúng ta cũng đi thôi. – Ân Địa Nguyên kéo tay Giang Hựu Thần ra ngoài cửa lớp.
Giang Hựu Thần quay đầu nhìn tôi cười, để lộ hàm răng trắng tinh như tuyết:
-Thái Lăng, cậu múa đẹp lắm đó!
-Hơ hơ… cám ơn cậu…hơ hơ…
Tôi nhìn 4 người bọn họ rời khỏi lớp, không hiểu có ai thấu hiểu được sự đau khổ, vô vọng của tôi không…
¤¤¤¤¤
-
Trong lớp học không khí nồng nặc mùi thuốc súng, khuôn mặt An Vũ Phong cứ như Diêm Vương hiển linh, tôi cố sức kiên trì ngồi nhẩm từng giây cho đến tận khi tan học. Phù! Tôi như trút được một hòn đá đè nặng mấy tiếng đồng hồ. Tôi rón rén đi về phía kí túc xạ của mình thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói ở đâu dồn dập vọng lại.
- Chuyển đi! Chuyển! Mau!
- Đưa cho tôi!
……
Tính tỏ mò thọc mạch làm tôi quên mất đạo lí “nơi nào náo nhiệt nơi đó là kho rắc rối”. Tôi mò mẫn lò dò đi theo phía phát ra tiếng nói, đến nơi thì phát hiện ở đó có một sân bóng rổ.
- Hấp
Đột nhiên, ở chính giữa sân bóng rổ vọng lại một tiếng hét lớn. Chỉ nhìn thấy cả sân bóng rổ khí thế thể thao ngút trời, mỗi một vận động viên đều tràn đầy sinh khí. Một trong số họ đang đu trên rổ bóng, ném vào rổ một quả bóng tròn. Cả sân náo nhiệt như đang chơi cùng vận động viên nỏi tiếng thế giới NBA nhà nghề vậy!
- Giỏi quá! Vào rồi!
- Yeah, lại là 1 cú Dunk. Siêu sao vẫn là siêu sao! Tài ghê!
Chao ôi, cái cảnh này… hình như chỉ có trong chuyện tranh Slam Dunkl thôi thì phải! Tôi ngơ ngác nhìn anh chàng tài ba đó, quên mất việc mình đang phải làm. Thật là lợi hại!
Anh chàng đó là ai vậy? Tôi phải bái làm thần tượng mới được!
Tôi tiến lại sát gần sân bóng rổ, đôi mắt vẫn dán chặt vào vị thần tượng của mình.
Anh ta giơ tay lên lau mồ hôi trên cổ, rồi chỉnh lại bộ quần áo của mình. Ui chao, tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn.
Tôi nhìn thấy cơ bắp chắc nịch của anh ta…
- Hựu, nghỉ ngơi chút nhé!
Hựu?
Giang Hựu Thần ư?
Tôi vội vã ngước nhìn 4 phía, nhưng không hề nhìn thấy cậu ta. Lẽ nào tôi nghe nhầm rồi?
Tôi nhìn lại về sân bóng rổ. Ngay lúc đó… tôi há miệng tròn vo. Thần tượng của tôi quay mặt lại. Anh ta…đúng là Giang Hựu Thần!
Người tôi bắt đầu toát mồ hôi hột, kể cả cái trán cũng lấm tấm mồ hôi. Giang Hựu Thần lúc này toát lên một vầng hào quang sáng rực rỡ, khi cậu ta cười để lộ hàm răng trắng đều, tôi có cảm giác mình không còn thở được nữa, chỉ còn nghe tiếng đập của con tim…
- Coi chừng! – Đột nhiên một tiếng kêu thất thanh làm tôi tỉnh cả người. Tôi ngước đầu lên, ôi trời ơi, một quả bóng rời từ trên trời xuống, đang nhắm thẳng hướng tôi mà bay tới!
Tôi sợ đến nhắm tịt cả mắt lại. Xưa nay tôi lúc nào cũng vậy, chỉ cần đến sân thể thao thì thể nào cũng bị bóng đập vào người. Nó đã trở thành “qui luật xui xẻo của Thái Linh” rồi, chẳng có gì có thể thay đổi được. Xem ra, lần này cũng thế thôi.
- Ối!
Không biết tôi nhắm mắt đến bao lâu mới nghe thấy 1 tiếng la thất thanh!
Ủa? Sao thế? Không phải là tiếng kêu của tôi sao? Tiếng kêu đó là…
Tôi quay đầu lại không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Không hiểu An Vũ Phong xuất hiện lù lù ở sau lưng tôi từ khi nào, mặt hắn nhăn nhó như “ khỉ đột ăn nhầm ớt”, tay ôm lấy đầu mình, người cúi gập xuống đất… bên cạnh tên đó là một quả bóng rổ đang quay tít thò lò…
Thế này là thế nào?
Tôi tái mét mặt, chạy đến bên cạnh An Vũ Phong, định hỏi xem cậu ta có sao không?
- Thái Lăng! – An Vũ Phong đang cúi người bỗng đứng bật dậy, quay đầu trừng trừng hung tợn nhìn tôi. – Đừng có bảo là cậu không cố ý nhé!
- A…An…An…
An Vũ Phong không thèm nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng.
Cái gì… lẽ nào cậu ấy tưởng… Oan cho tôi quá,,, Hu hu hu…
¤¤¤¤¤
HẾT CHAPTER 3: ĐÀN “ VỊT GIỜI” MẠNH NHẤT LỊCH SỬ.
-
CHAPTER 04:
VÌ SAO MAI LẠC TRÊN THẢO NGUYÊN
LỜI THÌ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ:
Nếu có thể,
Tôi mơ ước mình sẽ có một chuyến du lịch kì thú,
Đi đến khắp nơi trên thế giới này
Có thể là sa mạc ngàn dặm, hay là biển cả
Mênh mông tung bọt trắng.
Chúa đáp: ta đã nghe được lời cầu nguyện của con
Thế là, tôi đã có một kih nghiệm xương máu nhớ đời
Khi tôi bị mấy bà bạn thân của mình truy đuổi…
¤
Đi qua đi lại… Đi qua đi lại…
Tôi nóng ruột cứ như con kiến đang co quắp ở trên nồi lửa, cứ đi đi lại lại trước của phòng mình suốt cả buổi. Chỉ cần nghĩ đến ba từ An Vũ Phong là tôi lại tưởng tượng ra một tên Ma Vương da xanh nanh vàng, tay cầm “bồ cào sắt” xỉa túi bụi về phía tôi. Ối! Phật tổ ơi! Gì mà kinh dị vậy! Tôi… lẽ nào tôi lại phải bước vào trong căn phòng kí túc, phải cham chán với tên Đại Ma Đầu An Vũ Phong đó sao? Nhưng mà nếu không về đó, tôi còn biết đi đâu đây.
Hu hu hu… Thế giới to lớn như vậy, lẽ nào không có chỗ cho Thái Linh này dung thân sao? Ôi chúa ơi, cầu xin người hãy thương xót đứa con đáng thương này! Tôi cắn chặt ngón tay, đau khổ nhìn lối hành lang hun hút, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng như lũ tràn về.
Thôi…ta đành phải liều một phen vậy…
Dù sao thì Thái Linh từ nhỏ đã như thế rồi, chuyện tốt lành chẳng bao giờ rơi trúng đầu tôi cả…
Tôi ngao ngán thở dài, xốc lại cái ba lô trên lưng, uể oải lấy chùm chìa khóa ra.
Ủa? Sao kì vậy ta? Bộ khóa của phòng bị hư rồi hay sao? Sao không mở được thế này?
Tôi chớp chớp mắt, bán tín bán nghi, rút chìa khóa ra rồi ngán ngẩm đứng nhìn căn phòng đóng kín mít.
- Thái Lăng, đừng có bảo là cậu không cố ý nhé!
Đột nhiên câu nói của An Vũ Phong ở sân bóng rổ hiện lên trong đầu tôi, tôi rùng mình 1 cái.
Híc híc… Phải rồi, điệu bộ của hắn lúc đó “chim cú” tôi lắm… Chắc chắn là do hắn ta làm khó tôi đây mà!
Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!
- An Vũ Phong! Cậu có trong đó không? – tôi dí sát tai vào cánh của rồi nhẹ nhàng gõ cửa.
- Không có!
Ồ hô hô! Quả nhiên tên đó đang ở bên trong.
- An Vũ Phong, cậu mở cửa giùm tôi được không? – Tôi lấy kết can đảm của mình lên tiếng đề nghị.
Yên ắng… yên ắng…
An Vũ Phong không trả lời. Một lúc sau trong phòng vọng ra 1 giọng nói uể oải.
- Bộ cậu không có chìa khóa hả?
- Có! Nhưng mà… nhưng mà không mở được…
Két…két…
Tôi vẫn chưa nói dứt lời, cánh cửa đột nhiên được hé ra. An Vũ Phong thò khuôn mặt giữa khe hở cửa, cười rất ma quái.
- Không mở được cửa là chuyện của cậu chứ! Nhưng xem ra số cậu còn may mắn chán, cửa sổ vẫn chưa đóng đâu, nhưng sau 20 phút nữa thì tôi không dám chắc. Bắt đầu tính thời gian…
-Hở? Cái gì? An Vũ Phong! Khoan đã!
Ầm!
Tôi định nhảy qua lí sự với tên đại ma đầu đó thì hắn ta đã đóng sầm cửa lại, khiến cho đầu tôi va cái đốp vào cửa chả khác gì quả bóng tennis người ta quăng vô tường.
Thằng cha này thật quá đáng!
Tôi tức giận trợn trừng mắt nhìn cánh cửa, xoa xoa cái trán vừa “hôn” cửa của mình, nước mắt nước mũi cứ giàn giụa.
Hừ! Trên đời này sao lại có thằng cha ác độc đến thế nhỉ? Nhưng mà mi đã lầm to rồi, Thái Linh này không phải là người dễ bỏ cuộc đâu! Hố hố hố… leo cửa sổ hử? Chuyện muỗi… Hừ! Ta đây mà trổ tài thì mi có mà lé mắt!
Nghĩ đoạn, tôi lau sạch nước mắt nước mũi lem nhem trên mặt, tức giận đứng bật dậy, đi xuống dưới lầu, vòng ra phía sau, ngước đầu nhìn!
Ặc ặc… sao mà cao thế… Căn phòng của tôi cao hơn so với tôi tưởng tượng thế?
Tôi cúi đầu xuống, do dự nhìn hai cánh tay gầy đét, tong teo như cái tăm tre của mình…
Chắc là… mình chẳng leo lên nổi mất…
-
- Hề lố!!!
Hử… giọng nói này là…
Tôi mím chặt môi nghển cổ nhìn.
- An Vũ Phong!
- Phư phư phư – An Vũ Phong tựa vào cửa sổ, ngoái đầu ra nhìn tôi cười khoái trá như bắt được vàng – Còn do dự gì nữa? Đừng bảo là tôi không cảnh báo trước nhé, cậu chỉ còn 15 phút để leo thôi!
- Tôi… tôi…- Tôi bối rối nhìn xung quanh, ráng tìm ra một lối để trèo lên.
- Này, nhìn bên trái kìa, có 1 đường ống nước đấy. Tôi khuyên ông bạn nên leo theo đường ống nước đó!
Ống nước? Tôi liếc nhìn qua bên trái, cái ống nước nhỏ lại còn dơ như thế, thật là có thể leo lên được theo đường đó sao?
Tôi nghi ngờ ngước đầu nhìn lên thoe đường ống nước.
Ôi ôi… Dù sao thì cũng chẳng còn cách nào khác nữa rồi, cứ thử xem sao vậy…
Tôi áp mình vào ống nước như con thằn lằn, tay với tới cái khấc đầu tiên của nó, móc chặt vào, rồi nhảy lên.
Phù… xong bước đầu tiên. Chuẩn bị bước tiếp theo…
- Oái!
Phịch!
Đúng lúc tôi vừa mới bỏ 1 tay ra để tìm điểm tựa tiếp theo thì chân tôi bị mất thăng bằng, cả người té từ trên thân ống nước xuống đất, đau điếng.
- Ui! Đau quá…! – Tôi xoa xoa cái mông tưởng như đã nát như tương của mình, nước mắt lưng chừng.
- Đúng là vô dụng! Đàn ông con trai mà yếu như sên, đến ống nước cũng không biết đường leo lên! Ngủ ở hành lang cũng đáng đời! – An Vũ Phong dựa lưng vào vách cửa sổ, nhìn tôi nhếch mép cười châm chọc.
Hừ hừ hừ… Thằng cha đáng ghét này…
Tôi bực mình, mắt tóe lửa căm hận nhìn An Vũ Phong, trong người đột nhiên xuất hiện một sức mạnh phi thường, giúp tôi đứng phắt dậy, nhảy lên ống nước thêm một lần nữa.
Phịch!
Lần này còn tệ hơn. Tôi vừa mới leo lên được 1 nửa thì chân bị trượt, lại bị té xuống đất như ban nãy.
- Ối chà, thôi đi, Thái Lăng, cũng chỉ còn 5 phút thôi, tôi nghĩ ông bạn từ bỏ chuyện leo cửa sổ đi là vừa!
Hừ!
Tôi lấy tay bịt chặt tai lại, xem như tên An Vũ Phong không hề có mặt ở trên đời này. Lần thứ ba tôi lại đi đến trước đường ống nước, hít một hơi thật sâu, ngước đầu nhìn lên cửa sổ phòng, răng nghiến chặt lại, lòng hạ quyết tâm…
Lần này… tôi nhất định phải thành công!
Tôi leo leo leo! Tôi trèo trèo trèo!
Hô hô! Mình cũng nhà nghề gớm nhỉ! Sắp đến nơi rồi! Tôi níu chặt lấy một khấc nhô ra trên đường ống nước, ngước nhìn cái cửa sổ chỉ còn cách tôi không đến nửa mét nữa, lòng tràn ngập khí xuân. Tôi hít sâu 1 cái. Ok con gà đen! Thắng thua chỉ còn nốt lần này nữa thôi!
Một, hai , ba… Hấp!
Tôi bất ngờ thả tay nhảy qua nắm lấy bệ thềm cửa sổ!
Lủng lằng… lủng lẳng…
Tôi cúi đầu nhìn đôi chân đung đưa như đồng hồ quả lắc của mình, mồ hôi mồ kê trên trán nhễ nhại.
Nguy hiểm quá! Lỡ như ban nãy không nắm kịp bệ thềm cửa sổ là tôi rơi tan xác. May quá, xem như tôi đã leo đến nơi! Hơ hơ hơ…
Nghĩ vậy, tôi chuẩn bị dùng hết phần sức lực còi cõm còn lại của mình để nhảy vào bên trong cửa sổ. Đột nhiên tôi có cảm giác như đang có vật gì đè vào tay mình!
- An…An Vũ Phong! – Tôi hốt hoảng nhìn tên An Vũ Phong đang ngồi trên bệ cửa sổ, mồ hôi tuôn ra như thác lũ – An Vũ Phong … cậu… cậu định làm gì?
- Hơ hơ… cậu đoán thử xem? – An Vũ Phong nhìn thấy mặt tôi trắng bệch ra, bèn hạ giọng xuống nhỏ nhẹ.
- Tôi thấy leo ống nước chính là 1 cách rèn luyện sức khỏe rất hữu hiệu! Tôi thấy ông bạn sức khỏe kém quá hay là leo thêm 1 lần nữa đi, xem như là luyện tập thể thao vậy!
- Không…không cần! – Nhìn thấy tay của An Vũ Phong ngày càng tiến lại gần ngón tay của tôi, tôi sợ đến mức hét lên.
- Không sao đâu! Đây chỉ là lầu hai thôi mà, nếu té xuống cùng lắm chỉ nằm trong bệnh viện nửa tháng thôi, nhằm nhò gì!
- Cái gì? Nằm nửa tháng trong bệnh viện? – chỉ mới nghĩ tới đống thuốc chất cao hơn núi đó, tôi sợ đến mức khóc rống lên.
- Chỉ chọc tý thôi mà ông bạn đã khóc thút thít rồi? Ông bạn có phải là con trai không đấy? – An Vũ Phong nhìn tôi thở dài, dùng một tay kéo tôi thẳng vào bên trong phòng.
Roẹt!
Cái tiếng gì nghe lạ quá, theo ánh mắt An Vũ Phong tôi nhìn xuống bên dưới người mình. Ôi trời ơi! Khi tôi được cậu ta kéo vào thì đồng phục bị rách, lộ ra cái dây áo bên trong!
- Này, Thái Lăng cậu…
Bốp!
An Vũ Phong đang ngồi bên cạnh tôi, định nói điều gì đó thì bị tôi tát cho 1 cái nổ đom đóm mắt.
An Vũ Phong ôm lấy khuôn mặt đang còn in đỏ dấu tay của tôi, nhìn tôi trừng trừng.
- Cậu…cậu đám tát tôi?
Tôi hoảng sợ nhìn cậu ta, bỏ chạy thục mạng ra khỏi căn phòng mà ban nãy tôi è cả cổ ra mới leo vào được.
Hồng hộc, hồng hộc!
Bị An Vũ Phong nhìn bằng ánh mắt khó hiểu, lại còn bị hắn xem như đứa quái nhân, tôi bỏ chạy một mạch về nhà mình. Tôi run rẩy lấy chùm chìa khóa ra, nhưng vẫn không thể nào đút vào đúng lỗ. Chuyện vừa mới xảy ra cứ quay cuồng hiện đi hiện lại trong tâm trí tôi.
Có phải An Vũ Phong đã biết tôi là con gái rồi không?
Vậy thì tôi phải làm sao đây? Hu hu… Mẹ tôi có khi nào bị ngồi nhà đá vì tội lừa đảo không?
- Cúc cu! Nhóc con! Cuối cùng bà cũng chịu xuất hiện!- Một giọng nói thân thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Thượng Hội? – Giọng của nhỏ không thể nào nhầm đi đâu được.
Tôi quay đầu nhìn thấy Thượng Hội và Ngọc Dĩnh đang chống nạnh nhìn tôi. Trời đất, hai bà bạn của tôi làm gì mà 1 đứa mặc đồ đen, một đứa mặc đồ trắng, giống hệt như phim trưởng “ Hắc Bạch song kiếm” chiếu trên ti vi vậy. Tôi dự cảm chẳng lành…
- Bà có biết tụi tôi đã ngồi đợi ở nhà bà bao nhiêu ngày rồi không?
Hu hu hu… làm gì mà “ chằn lửa vậy” xem ra nhỏ này đang tức hầm hầm.
- Bà vô tình thiệt đó! Sao khi không lại chuyển trường? Chắc lại đánh bài chuồn đi đâu đó để ngắm trộm mấy anh đẹp giai chứ gì! Khai ngay! Bà đã đi đâu? Dám dấu tụi tôi đi ăn mảnh hả? – Giọng nhỏ Ngọc Dĩnh nghe rè rè cứ như Bạch cốt tinh hiện hình.
- Tôi…
- Mau báo cáo ngay, không bà biết tay tôi! Mà đợi đã…- Bà bạn Thượng Hội đang hét lanh lảnh như chum sành vỡ để “ đàn áp” tôi, bỗng nhiên dừng lại nhìn chòng chọc tôi rồi lập tức la tướng lên như đê sắp vỡ:
- Bộ đồng phục trên người bà là thế nào hả? Sao lại là trường nam sinh British?
Tiêu rồi! Ban nãy tôi vội vã trở về nhà đã quên thay bộ đồng phục trường British ra rồi.
- Hơ hơ… hơ hơ… có gì từ từ nói… - Tôi vừa cười hết cỡ với hai bà bạn chằng tinh, vừa cẩn thận tìm đường rút lui.
- Tôi khai … tôi khai hết với hai bà…
Thái Linh tôi, 1 kẻ không bao giờ khuất phục trước vũ lực, cuồi cùng cũng bị hai nhỏ bạn tấn công dồn dập đến mức phải kể lại hết tất cả mọi chuyện vừa xảy ra trong thời gian qua cho họ nghe.
Câu chuyện “phiêu lưu, mạo hiểm” của tôi lẽ ra phải làm cho người nghe đau lòng, xót xa đến rơi nước mắt mới đúng. Hai bà mau ôm tôi đi, mau đến bên cạnh để an ủi tâm hồn non nớt đã phải trải qua bao phong sương của cuộc đời như tôi cái nào!
Ai dè…
- Ôi trời! Thái Linh! Bà sướng thật! Bà quen biết với ngũ đại tướng quân trường British cơ đấy!
- Bà đúng là sướng như tiên còn than thở nỗi gì! Đến tôi còn phát ghen đây này!
……
Ôi trời ơi! Đây là kiểu logic gì thế không biết? Tôi suýt nữa phải bỏ cả chuyện học hành, bây giờ thì phải giả dạng con trai, 2 nhỏ đó không thương tình thì thôi lại còn ghen tị cái gì chứ?! Tôi tức đến phùng mang trợn má, định xông vào đập cho 2 nhỏ 1 trận te tua.
Nhìn thấy điệu bộ của tôi như quả bom sắp nổ, Thượng Hội và Ngọc Dĩnh nhìn nhau cười rồi đồng thanh nói:
- Thái Linh, nếu bà xem như đã lọt vào trong lòng địch rồi, vậy thì…
- Hả… các bà định làm gì? – Tôi vội vàng ngoắc mắt nhìn thẳng vào hai bà bạn háo sắc đang cười rất ma mãnh.
- Khà khà… - Thượng Hôi đứng sát về phía tôi thầm thì, nhỏ ta cười nghe dựng tóc gáy.
- Không được – tôi lắc đầu nguây nguẩy. - Tôi không thể đảm nhiêm một nhiệm vụ khủng khiếp như thế được!
- Bà định đến kiếp sau vẫn làm miss quạ đen sao? Bà đừng quên là bây giờ bà đang giả dạng con trai đấy!- Thượng Hội nhíu mắt nhìn tôi nói.
- Đúng đó, lỡ như tâm trạng của bọn tôi không vui muốn tìm người để trút bầu tâm sự, chẳng may buột mồm nói ra thì…- Ngọc Dĩnh cũng chen thêm vào, nụ cười gian xảo hệt như tên sói trong truyện cổ tích cô bé quàng khăn đỏ.
- Tôi… - Tôi gương mắt thật to để nhìn hai bà bạn thân từ thưở còn nối khố của mình, cảm giác như rơi vào hố sâu của sự tuyệt vọng.
Hu hu hu… hu hu hu… Ông trời ơi, sao ông lại nỡ đối xử với con như thế?.
¤¤¤¤¤
-
Một ngày mới lại đến. Những lời cầu nguyện thống thiết của tôi dường như không bao giờ lọt được đến tai thượng đế. Nghĩ đến “trọng trách” nặng nề mà Thượng Hội và Ngọc Dĩnh hôm qua giao cho, tôi cảm thấy ớn lạnh trong người. Nhưng nhìn thấy mẹ tôi sột ruột đi qua đi lại trong phòng khách, tôi nghĩ bụng mình mà không đi là lại phải nghe mẹ ca thán cả đêm mất. Tôi lặng lẽ khoác cặp lên vai đến trường.
- Thái Linh, hôm nay sau khi tan học, bọn tôi đợi bà ở Ring, nếu như bà không đến thì… hà hà…
- Tiểu Linh, nếu như bà không lấy được tấm hình nào có chữ kí của An Vũ Phong thì đừng trách tụi tôi không nể tình nhé
Câu nói của Thượng Hội và Ngọc Dĩnh vang vọng bên tai tôi, tôi cảm thấy có luồng điện chạy qua mình làm tôi bừng tỉnh. Nhìn trái phải 1 lượt, chẳng có ai bên cạnh, ôi trời, đúng là tự mình làm mình hết hồn.
Nhưng mà… nếu như tôi không lấy được hình của An Vũ Phong thì…
Dựa vào kinh nghiệm 17 năm quen biết giữa tôi và 2 bà bạn nối khố đó thì tối nay tôi sẽ thê thảm lắm đây! Còn nếu tôi không đến thì chắc chắn sẽ không bảo toàn được tình mạng mất!
Nhưng mà… sau chuyện ngày hôm qua, không biết An Vũ Phong thế nào rồi…
- Ê, pê đê, sao hôm qua co giò chạy nhanh thế hả? Cả đêm cũng không chịu về nhà, hay là…
Nhắc “Tào Tháo, Tào Tháo lập tức đến!”. Tôi đang than ngắn thở dài thì giọng nói của An Vũ Phong bỗng vang lên.
Thình thịch thình thịch…
Cả người tôi bỗng run lên bần bật. Tôi đứng đờ ra như khúc gỗ một chỗ, đến cả quay đầu lại nhìn cũng không dám, sợ phải đối mặt với những gì sắp diễn ra.
- Ủa, ông bạn thấy tôi đẹp trai quá độ nên bị choáng hả? – An Vũ Phong đột ngột bước một bước dài đến, đứng ngay trước mặt tôi. – Phư phư phư! Yên tâm đi, con người ai cũng có sở thích đặc biệt hết, tôi nhất định sẽ giữ bí mật này cho ông bạn!
- Sở thích đặc biệt? – Tôi ngơ ngác nhìn An Vũ Phong. Hắn ta còn dùng tay làm dấu hiệu Ok, dáng vẻ rất phóng khoáng.
Đợi… đợi đã…
Không lẽ hắn ta nghĩ tôi là 1 tên biến thái thứ thiệt?
Tôi vò đầu bứt tai toan giải thích cho cậu ta, cuối cùng lại thôi.
Bỏ đi vậy… Hiểu lầm còn hơn bị lòi đuôi! Tôi dựa vào cái ghế đằng sau, ngầm đoán gìa đoán non thái độ khi nãy của An Vũ Phong.
Cặp lông mày đen đậm trông hơi quậy, đôi mắt đen và sáng, ánh mắt lúc nào cũng chứa đựng 1 điều gì đó rất mê hoặc lòng người… Nếu để con gái nhìn thấy, tim lúc nào cũng đập loạn xạ như tôi lúc này vậy…
Nước da hồng hào đến con gái cũng phải ganh tỵ, đôi bông tai kim cương sáng lấp lánh càng làm tên đó trông cá tính, phong độ hơn.
Bình thường hắn cứ chọc ghẹo tôi suốt, tôi điên tiết đến nỗi muốn cho hắn “xơi” vạn cước song phi mới hả dạ. Bậy giờ nhìn kĩ lại thấy… hèn gì Thượng Hội và Ngọc Dĩnh cứ suốt ngày đòi ảnh hắn. Khoan… tôi suýt nữa thì quên béng chuyện tầm hình rồi…
- An Vũ Phong! Chào bạn – tôi hít một hơi thở sâu, gắng gượng nở một nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào như kẹo bọc đường, rồi dùng giọng nói như mật ong nhỏ giọt chào An Vũ Phong.
- Hở! Hôm nay ông bạn uống nhầm thuốc hả? – An Vũ Phong giật nảy mình lên như con cóc, lùi về sau mấy bước, mặt mày quái đản, nhíu mày nói – Uống nhầm thuốc thật à? Tôi là con trai chứ không phải “xăng pha nhớt” đâu đấy! Ông bạn đừng có mà giở trò làm càn!
- Tôi…tôi… - Thôi tiêu rồi, tại sao vừa nhìn vào mắt tên đó thì đầu óc tôi lại rối tung lên như mớ bòng bong vậy, miệng chẳng nói được gì hơn ngoài câu “ tôi phải đi vệ sinh!”.
- À! Té ra cậu muốn đi vệ sinh! Hơ hơ… thích thì cứ đi, việc gì phải báo cáo với tôi!
Ôi trời ơi, tôi chỉ ước có thể cắn chặt cái lưỡi tệ hại của mình lại. Tôi ba chân bốn cẳng chạy về phía nhà vệ sinh.
- Này, vội đến mấy thì cũng phải cẩn thận chứ. Chẳng may có quên đem theo giấy vệ sinh thì nhớ hú tôi một tiếng nhé…
Tiếng của An Vũ Phong cứ vọng lại từ đằng sau, làm đôi chân tôi ríu lại, suýt nữa thì cắm đầu xuống đất ngã sóng soài rồi…
Tiếng chuông báo hiệu hết tiết 1 vang lên, tôi lẩm nhẩm tập dượt lại 1 lần những lời cần phải nói, hít sâu, quay đầu xuống nhìn thẳng vào An Vũ Phong đang ngồi trong đám “binh đoàn” hỗn độn của mình.
Thái Linh mày phải cố lên! Để được nhìn thấy mặt trời ngày mai, mày phải cố lên!
- Gì nữa đây? – An Vũ Phong có lẽ cũng cảm nhận được sự quyết tâm của tôi. Hắn nhìn tôi một cái rồi co rúm lại như con châu chấu bị tạt nước sôi.
- Tôi… tôi…à cái này… tấm hình… - Ôi trời ơi, những lời thoại tôi chuẩn bị kĩ càng, thuộc lòng như ăn cháo ban nãy thế nào mà lúc quan trọng lại quên mất tiêu là sao! Tôi thấy máu nóng đang dồn hết lên khuôn mặt, mặt tôi chắc không khác gì quả cà chua.
- Cái gì với cái gì chứ? – Thái độ của An Vũ Phong hơi lạ. – Cậu nói cho rõ ràng một chút có được không?
- Cái này… Tôi muốn xin cậu 1 tấm hình có được không? – Đành mặc kệ vậy, làm đại thôi. Tôi mím môi lại rồi “xổ” ra một tràng, khiến không ít người xung quanh cũng phải tò mò nhìn qua.
- Hả? – vừa nghe tôi nói xong An Vũ Phong quả nhiên vô cùng bất ngờ. – Cậu xin hình của tôi làm gì?
- À… à… để tôi làm lưu bút! – đúng thời khắc quan trọng này may mắn sao tôi lại nhớ lại “ kịch bản” của mình, nói rất suôn sẻ.
- Ồ… - An Vũ Phong có vẻ nghi ngờ nhìn tôi. – Cậu không phải dùng hình của tôi để làm chuyện khác chứ?
- An…
Tôi vẫn chưa kịp gọi tên hắn, An Vũ Phong đã đứng lên, đầu ngẩng cao 1 góc 30 độ. Tôi không nhìn thấy được vẻ mặt của cậu ta, chỉ nhìn thấy khuyên tai kim cương lóe sáng bên phía tai phải hình như đang cười nhạo tôi.
- Cậu xin hình của tôi à… Phư phư phư… đừng hòng nhé! Đồ biến thái! – An Vũ Phong đút 2 tay vào túi quần, đầu không nhìn lại bước thẳng một mạch ra ngoài cửa lớp.
Mọi người đều nghe thấy hết, họ bắt đầu rì rầm bàn tán. Tôi lúng túng đứng ở giữa lớp, mặt đỏ như trái gấc chín, cúi gầm xuống đất, tay vò nát cái gấu áo, miệng lầm rầm khấn có cái hố hiện ra để mình chui lọt xuống… Ôi trời… không phải tên Phong đó nghĩ tôi là thằng mắc bệnh đồng tính chứ?
Hu hu hu… như thế này thì cho dù tôi có hái được mặt trăng ở trên trời xuống thì An Vũ Phong cũng không đưa hình cho tôi đâu! Hắn ta đối xử với người cùng phái và khác phái sao mà khác xa nhau thế không biết! Ngày mai tôi chắc chắn sẽ không được thấy mặt trời tươi đẹp rồi!
Tôi cắm đầu xuống đất, lê chân đi về phía chỗ ngồi của mình. Đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu tôi, đôi mắt đang ủ rũ đột nhiên mở to ra như ốc nhồi. Hà hà… cho dù không lấy được hình của An Vũ Phong, lấy hình của 1 trong ngũ đại tướng quân cũng Ok mà!
Tôi mừng như mở cờ trong bụng, liếc mắt về phía Nghiêm Ngôn...
Vèo vèo…
Híc! Có cảm giác như cơn gió lạnh tái người từ phương Bắc thổi đến, những bông tuyết bắt đầu rơi rơi… chỉ mới đụng phải ánh mắt lạnh như nước đá của cậu ta thôi tôi đã có cảm giác toàn thân mình hóa thành khối băng trong công viên băng đăng rồi. Ối ối, cha mẹ ơi… Nếu như không muốn mình bị hóa thành “ người băng thế kỉ 21” thì tốt nhất nên chuyển qua mục tiêu khác thôi.
- Là thế này… mình muốn làm 1 cuốn lưu bút, nên muốn có hình của tất cả mọi người… Cậu có thể tặng cho mình 1 tấm hình của cậu không…? – Ánh mắt tôi đột ngột chuyển hướng về phía Ân Địa Nguyên.
- …
Vù… vù… vù…
Hu hu … trên thế giới này sao lại có kiểu người như vậy? Hàng ngày gặp mặt Ân Địa Nguyên, cậu ấy đều tỏ ra hết sức lịch lãm, sao bây giờ cậu ta lại đeo bộ mặt xám xịt như mây đen kéo đến vậy? Cậu ta quả là người khó hiểu nhất. Còn Giang Hựu Thần đang được cậu ta bảo vệ rất kĩ, tôi càng không thể mơ tưởng đến rồi.
Tôi chỉ còn cách đau khổ nhìn sang vị cứu tinh duy nhất còn sót lại – tên Kì Dực tóc đỏ.
- Cậu muốn có hình à? Cũng được. Nhưng mà… - Kì Dực không để tôi kịp nói thêm câu nào đã xòe năm ngón tay ra trước mặt. – Nhưng phải “xì” tiền ra.
- Bao… bao nhiêu… tiền? – Kì Dực nổi tiếng hám tiền, lẽ ra tôi phải lường trước cậu ta sẽ ra chiêu này.
- 500 đồng một tấm. Miễn mặc cả! – Kì Dực nhìn tôi, chậm rãi nói.
Ầm!
Cả người tôi và cái ghế đang ngồi lật nhào xuống đất…
- Mai gặp nhé.
Tiếng chuông tan học vừa reng lên, An Vũ Phong cùng các “chiến hữu” của mình đồng thanh “chào” tôi rồi bước ra klhỏi lớp. Thấy nhiệm vụ của mình vẫn chưa hoàn thành, tôi chỉ còn cách ôm cặp chạy đuổi theo sau.
-An…An Vũ Phong … Cậu đợi 1 lát…
An Vũ Phong rõ ràng có nghe thấy tiếng gọi của tôi, nhưng vẫn không hề dừng bước lại. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy, cuối cùng cũng đuổi kịp cậu ta ở vườn hoa phía sau trường.
- An… An Vũ … Phong tôi xin cậu cho tôi một tấm hình đi, có được không…? – mặc dù tôi mệt đến đứt cả hơi, vẫn phải cố gắng thốt ra những lời van xin thê thảm như vậy.
- Những gì tôi nói cậu không hiểu à? Rất xin lỗi, hình của tôi không thể cho những tên pê đê được. – An Vũ Phong nhìn tôi với vẻ đầy đáng tiếc, miệng cười như ác quỉ hiện hình.
- Cho tôi 1 tấm đi… - Tôi như cá mắc lưới nhưng vẫn cố nài nỉ.
- Muốn tôi cho cũng được… - An Vũ Phong đột nhiên ghé sát mặt vào mặt tôi, khiến tôi theo phán xạ thụt cổ mình lại. - … Nhưng cậu phải làm cho tôi một việc.
- Có thật không? – Tôi không dám tin vào tai mình nữa. Ôi trời ơi, cuối cùng Chúa cũng đã mở mắt nhìn thấy tôi rồi, Chúa đã giúp tôi rồi chăng?
- Phư phư phư… - An Vũ Phong cười ma mãnh. Tôi lại cảm thấy một luồng gió mạnh chạy dọc sống lưng mình.
Đột nhiên An Vũ Phong đưa tay lên tai lấy hoa tai kim cương xuống.
Tôi thật mơ hồ, chẳng biết hắn định làm gì… tay phải An Vũ Phong vung lên 1 cái, chiếc hoa tai kim cương lấp lánh vẽ 1 đường viền cong trên không trung rồi biến mất giữa đám cỏ xanh rờn.
- Này! – Tôi vội vàng hét lên. Cái khuyên tai đó phải là vật đắt tiền lắm, sao tên đó có thể vứt đi không thương tiếc như thế được?
- Nếu như cậu muốn có được tấm hình của tôi, vậy thì cũng nên cho cậu cơ hội để bày tỏ thành ý của mình. – An Vũ Phong nháy mắt với tôi… - Chỉ cần trước sáng ngày mai cậu tìm được cái khuyên đó, tôi sẽ cho cậu hình của tôi.
Hả? Tôi phải tìm ra cái khuyên tai đó trước sáng ngày mai trong đám cỏ rộng mênh mông này sao?
Đây quả là việc không thể nào làm được! Nhưng mà… Tôi ngơ ngác đứng nhìn An Vũ Phong bước đi, trong lòng dâng lên 1 cảm giác rất lạ. Cố lên, Thái Linh! Hãy nhớ rằng, mày không bao giờ chấp nhận thua cuộc.
-
Mặt trời từ từ lặn xuống sau dãy núi, cả bầu trời dần chuyển sang 1 màu vàng đỏ chói.
Tôi xoa xoa đôi vai nhức mỏi rã rời của mình, đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán rồi tiếp tục mò mẫm dưới đất tìm hoa tai. Cả hai tay rà sát dưới mặt đất, tôi gần như đã kiểm tra hết từng gang từng tấc cỏ ở đây. Nhưng mà đã 3 tiếng trôi qua rồi, tôi vẫn chưa tìm được cái hoa tai đó.
Bầu trời đã hoàn toàn chuyển sang màu đen sì, những vì sao bắt đầu nhấp nháy. Mỗi một ngôi sao đều nhìn xuống tôi chớp chớp đôi mắt tuyệt đẹp, trông chúng rất giống những hạt kim cương trên nền vải đen tuyền…
Ai dào… giá như tôi có thể hái được 1 ngôi để đưa cho tên An Vũ Phong đáng chết đó thì tốt biết mấy, tôi đã phải bò lê bò toài ở đây để lục tìm cái hoa tai xấu số đó!
-Ui da! – tôi đột nhiên cảm thấy ngón tai phải mình đau nhói, tôi hét tướng lên!
Tôi vội vàng rút tay lại, bất ngờ lại bị vật gì cứa ngang da, những giọt máu đỏ tươi lập tức chảy ra từ ngón tay đó…
-Ui… đau quá! – Tôi nhăn mặt lại – Đám cỏ đáng ghét, ngay cả mày mà cũng bắt nạt tao sao? Không để cho tao tìm thấy cái hoa tai đó thì thôi, mày còn… mày còn làm tao đứt tay nữa! Hu… hu… hu… Ai cũng bắt nạt tao hết… tao không tìm nữa đâu…
Càng nghĩ càng tức giận, tôi thả lỏng người ngồi bệt xuống đám cỏ, 1 làn gió nhẹ thôi qua người đang ướt đẫm mồ hôi của tôi, khiến tôi cảm thấy lạnh cóng.
Lúc này tôi chắc chắn chẳng khác gì một tên ăn mày bị bỏ đói, giờ này mà về kí túc xá chắc sẽ bị tên vô lương tâm đó giễu cợt cả tối mất. Sao mà tôi muốn về nhà quá! Muốn được ăn cơm chiên trứng thơm ngon của mẹ nấu quá!
Tại sao… tại sao? Tại sao người gặp xui xẻo luôn luôn lại là tôi? Thật ra tôi đã làm sai điều gì? Đầu tiên là bị hiểu lầm mình không phải nữ sinh 1 cách vô cùng khó hiểu, rồi đang yên đang lành bị mẹ ép học trong trường nam sinh, bây giờ thì phải ở đây tìm cái hoa tai chết tiệt, bụng cứ kêu ọc ọc.
Tôi không tìm nữa! Không tìm nữa! Tôi mím chặt môi lấy tay quệt những giọt nước mắt của mình, chuẩn bị đứng dậy. Nhưng mà… Thái Linh … như thế có nghĩa là mày chấp nhận thua cuộc sao? Cam chịu chấp nhận sự trớ trêu của định mệnh? Nghĩ đến đây, tôi nắm chặt tay lại…
Chúa ơi, tên An Vũ Phong có phải l1 do chúa phái đến để thử thách con không?
Hừ! Bất luận là chúa hày là tên An Vũ Phong tệ hại đó, tôi đều muốn cho mọi người nhìn thấy, Thái Linh này dù rất xui xẻo nhưng không dễ dàng bị đánh bại đâu! Cho dù Thái Linh đen đủi 17 năm nay, cho dù tôi có bị Chúa bỏ quên chăng nữa, tôi cũng phải đi cho bằng hết con đường của mình. Chỉ là 1 cái hoa tai thôi mà? Tôi nhất định sẽ tìm ra!
Ý chí chiến đấu cao ngất trời lại trở về với tôi, trong tôi bừng lên ngọn lửa hi vọng.
Tôi nhất định sẽ tìm ra!
Tôi nhất định sẽ tìm ra!
Tôi vừa động viên mình, vừa ra sức rà soát dưới đất một cách cẩn thận. Từng cọng cỏ, từng lá cỏ tôi đều không bỏ qua!
Những ngôi sao nhấp nháy trên trời bắt đầu biến mất. Gam màu bầu trời càng lúc càng sáng hơn. Một đêm đã trôi qua rồi, tôi vẫn bò kềnh ở dưới đất, tỉ mỉ, tần mần tìm kiếm. Tôi tin mình sẽ tìm thấy được!
- Ái…! Ngón tay tôi lại bị đau, nhưng lần này tôi không rụt tay về mà vẫn lấy tay vạch đám cỏ ra…
Một viên kim cương sáng loáng hiện ra trước mắt tôi!
- Hu ra! – tôi vui mừng cầm hoa tai trên tay rồi nhảy cẫng lên. – tìm ra rồi, tìm ra rồi! Cuối cùng cũng tìm ra rồi! Thái Linh bị Chúa bỏ quên vẫn có thể thành công!
- An Vũ Phong!- Vừa chạy vào trong lớp tôi đã gọi to tên cậu ta – Tôi tìm ra rồi!
- Cái gì … cậu là ai? –An Vũ Phong vừa mới nhìn thấy tôi đã giật bắn ra đằng sau 10 mét, rồi từ từ nhìn tôi từ đầu tới chân. – Thái Lăng, trông bộ dạng cậu tơi tả thế, cậu chạy vào đây thế này sẽ làm người khác sợ chết khiếp đó!
- Ha ha… - Lời nói của An Vũ Phong không hề làm tôi cụt hứng chút nào. Tôi hiên ngang ưỡn ngực vươn vai, trông giống như 1 vị tướng quân đưa cái hoa tai đó ra trước mặt của An Vũ Phong. – Cậu nhìn xem!
- Hửm, cái gì… ? – An Vũ Phong không hề đếm xỉa gì đến tôi, mặt tỉnh bơ nhìn vào tay tôi. Bỗng cậu ta sững cả người khi nhìn thấy cái hoa tai. – Cậu…tìm ra nó thật sao?
- Hô hô! Cậu xem, tôi tìm ra được rồi đó! – tôi lại đắc ý đung đưa cái hoa tai trước mặt cậu ta. – Thế nào? Cậu có thể cho tôi 1 tấm hình có kèm chữ kí không?
An Vũ Phong nhìn tôi chằm chằm như chưa nhìn thấy tôi bao giờ, hắn im lặng không thốt ra nửa lời.
Tên quỉ này, không biết đang nghĩ gì đây? Thôi chết, không phải hắn đang tìm cách lật lọng chứ? Tôi vội vã bước đến trước mặt hắn rồi hỏi:
- Sao thế!
Như kẻ vừa được giải cứu từ 1 câu thần chú, đôi mắt An Vũ Phong lóe sáng lên, cúi đầu xuống không thèm nhìn tôi:
- Phư phư phư… cậu đừng có mơ giữa ban ngày!
- Cậu nói gì?
- Thái Lăng, cậu đúng là điên hết sức! – Kì Dực bước vào lớp, tôi lại cảm thấy 1 linh tính chẳng lành.
- An Vũ Phong, cậu không định lật lọng chứ? – Ân Địa Nguyên cũng bước vào bên trong, sự việc bắt đầu phức tạp lên rồi.
- Lật lọng gì chứ? Tôi có hứa với cậu ta việc gì đâu? Hôm qua tôi chỉ nói chơi thôi, không ngờ cậu ta tưởng thật. Phư phư phư… - An Vũ Phong vừa nhìn thấy tụi Kì Dực thì thái độ lại vênh váo như mọi khi.
- Cậu, cậu không phải đã hứa rồi sao? – tôi biết An Vũ Phong muốn nuốt lời, trong lòng lo ngay ngáy. – Những gì hôm qua cậu hứa, cậu đều quên cả rồi sao?
- Tôi hứa cái gì? Có ai làm chứng cho cậu không? – An Vũ Phong liếc xéo mắt nhìn tôi, ý muốn nói cậu làm gì tôi được nào?!
- Hôm qua rõ ràng cậu nói chỉ cần tôi tìm được cái hoa tai này, cậu sẽ cho tôi hình mà! – Tôi như sắp khóc đến nơi.
- Ủa… ủa… tôi đâu nhờ mình có nói câu đó đâu nhỉ?- An Vũ Phong “ném” ngay cho tôi một câu trả lời như thế rồi khoanh tay trước ngực. – Tôi không có thời gian để đôi co với cậu đâu. Tôi còn phải đi đến tham gia kì bầu hội trưởng hội học sinh nữa. Đừng có quấy rấy tôi.
- Cậu! Cậu nói không giữ lời! Cậu! Cậu không trọng chữ tín! Cậu! Cậu hoàn toàn không đáng tham gia hội học sinh… - Tôi tức giận nói như mất tiếng, xòe cái hoa tai về phía cậu ta – Cầm lấy đi, đồ của cậu đấy!
An Vũ Phong không thèm nhìn đến nó, nghiêng mặt đi:
-Những gì tôi vứt đi, chưa bao giờ tôi muốn lấy lại!
Tôi bóp chặt cái hoa tai tron tay mình, nghĩ cái hoa tai đó chính là tên An Vũ Phong tồi tệ.
-Dực, Nguyên, có chuyện gì vậy? – Lúc này Giang Hựu Thần cũng bước vào trong lớp, thấy mợi người đang xúm quanh nhau thì bước lại hỏi.
-Cậu ta, cậu ta không giữ lời hứa. Rõ ràng nói sẽ cho tôi hình có chữ kí, giờ lại bảo là không! – Tôi chỉ thẳng vào mặt An Vũ Phong để vạch tội hắn, hi vọng cả thế giới này biết An Vũ Phong là kẻ trở mặt như lòng bàn tay.
…
-Ra là vậy, bạn cậu cần hình có kí tên à? Mình cho cậu 1 tấm được không? – Khi tôi vừa dứt lời tường trình về lí do lấy hình của mình, Giang Hựu Thần đi đến vỗ vào vai tôi, vừa cười, vừa nói.
-Hả? – Tuy rằng Ngọc Dĩnh và Thượng Hội đòi hình của An Vũ Phong nhưng có được hình của Giang Hựu Thần dù sao cũng tốt hơn là không có gì cả.
-Ừ, cũng được, cám ơn cậu nhá!
Giang Hựu Thần lấy từ trong túi mình ra 1 tấm hình con con, tôi cầm lên nhìn, suýt nữa cười phá lên.
Một tên con trai để đầu trọc lốc đang đứng trước ống kính cười rõ ngô nghê, lẽ nào tên đó lại là Giang Hựu Thần sao?
Thật không dám tin vào mắt mình. Nếu không phải cậu ta tận tay đưa cho tôi, tôi thật không biết mình đang cầm hình của một anh chàng nông dân nào nữa, trông mới quê làm sao!
-Cám ơn… cám ơn…cám ơn cậu rất nhiều, Giang Hựu Thần – Tuy rằng chất lượng của tấm hình có hơi tệ một chút, nhưng dù sao cũng tốt hơn là trắng tay.
-
- Cậu không được lấy hình của Giang Hựu Thần! – tôi chuẩn bị cất hình của Hựu vào cặp thì bị tên An Vũ Phong giữ chặt lấy 1 góc của tấm hình, hắn vừa giữ chặt vừa nói.
- Tại sao không được lấy? Cậu đâu có chịu cho tôi? – tôi bị An Vũ Phong chọc tức đến trợn chừng mắt lên. Người gì mà vừa giữ dằn vừa không hiểu lí lẽ thế không biết!
- Cậu đã mở miệng xin hình của tôi, cho dù tôi không cho cậu, cậu cũng không được xin hình của người khác.
Cha mẹ ơi! Mọc ở đâu ra cái “luật lệ” này vậy?
Tôi cũng không cần phải giải thích nhiều với An Vũ Phong, tấm hình này tôi dùng để đưa cho Thượng Hội và Ngọc Dĩnh, để đổi cái màng nhỏ bé của mình, cho dù có chết tôi cũng không buông tay ra.a cũng không chịu bỏ qua, ra sức ghì chặt tấm hình lại.
- Trả lại đây!
- Không trả!
- Mau buông tay ra!
- Cậu buông tay thì có!
……
Roẹt…
Tôi thẫn thờ nhìn nửa tấm hình của Giang Hựu Thần trong tay mình, hơn nữa nửa này lại không có khuôn mặt của Hựu. Tôi tức đến nỗi đầu xì khói…xèo xèo…xèo xèo xèo…
- Ô la la… cuối cùng cậu cũng lấy được hình của Giang Hựu Thần rồi đó! – An Vũ Phong cười khoái trá, đúng là thái độ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng.
- An Vũ Phong! – Ân Địa Nguyên bước đến, chắn ngang mặt An Vũ Phong. – chuyện tấm hình không liên quan gì đến tôi, nhưng cậu làm hỏng đồ của Hựu, cậu nhất định phải xin lỗi Hựu.
- Muốn tôi xin lỗi à? Tôi xưa nay chưa biết xin lỗi những kẻ luôn cần sự bảo hộ của người khác bao giờ. – An Vũ Phong nói đến đây thì nhìn tôi, rồi lại nhìn Giang Hựu Thần bằng con mắt gian xảo. – Chỉ cần cậu ta thắng được tôi… hơ hơ hơ… nhưng mà tôi nghĩ điều này không thể xảy ra…
- Cậu chẳng qua là nhờ cậy vào thế lực của ba cậu nên mới tác oai tác quái được ở đây thôi. – Kì Dực nhảy bổ vồ về phía An Vũ Phong, đưa nắm đấm ra hăm dọa. – Cậu không hề có tư cách để nói Hựu như thế!
- Dực à… - An Vũ Phong vỗ vỗ vào vai Kì Dực như an ủi một con mèo hoang. – Kết quả mới quan trọng nhất, bởi vì chỉ có kẻ chiến thắng mới có tư cách để nói chuyện! Cậu muốn làm làm gì nào?
Hành vi cùng giọng điệu ngang tàng của An Vũ Phong cứ như Thiết Phiến công chúa đưa cây quạt ba tiêu giả cho Tôn Ngộ Không, vừa phật 1 cái đã biến sự tức giận của Kì Dực thành ngọn Hỏa Diệm Sơn.
Ực! Không xong rồi, tốt nhất là mình phải biến khỏi nơi này ngay, “trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết” mừ. Ta chuồn, chuồn… Ủa… sao lại đi không được vậy?
- Đợi đã… - Giọng nói của Kì Dực phát ra từ phía sau đầu tôi. Cậu ta nhấc bổng tôi lên, mỉm cười nói với An Vũ Phong. – Cậu nói cậu ta là kẻ yếu, vậy tôi sẽ giúp cậu ta lọt vào bảng xếp hạng những người nổi tiếng của trường British trong tháng này! Đến lúc đó cậu phải đi xin loỗi Hựu cho tôi!
- Được thôi, Thái Lăng, tôi đợi “ màn kịch huy hoàng” của cậu đấy! – An Vũ Phong nháy mắt với tôi, quay lưng đi ra khỏi lớp. Bốn đại tướng quân cũng từ từ đi về chỗ của mình, phòng học lại yên tĩnh.
Í…
Vừa mới xảy ra chuyện gì vậy? Hình như tôi lại bị cuốn vào cái hố sâu không đáy. Hu hu hu… thượng đế ơi, xin ngài đừng làm như thế!!!
¤¤¤¤¤
Tôi bay… tôi bay…bay
Đang đi trên đường, đầu óc lơ là một chút là y rằng đầu tôi đụng phải cây cột điện bên cạnh đường.
- Ui da, đau quá! – tôi cắn chặt răng tay ôm lấy cái đầu khốn khổ! Ôi trời, mới cụng vào đã u một cục rồi sao?
Tôi tức giận trừng mắt nhìn cây cột điện rồi thất thểu bước đi.
Ôi, vì không muốn Thượng Hội và Ngọc Dĩnh băm tôi ra thành trăm mảnh, tôi chỉ còn biết lén lút đi thay quần áo của con gái để trốn hai nhỏ đó. Chưa gì đã xui tận mạng… lát nữa liệu tôi còn sống nổi không… híc…
Ủa? Ở mé đường có 2 người đang đứng, trông dáng quen quá, một đen một trắng…
Oái! Thượng Hội? Ngọc Dĩnh?
Hai nhỏ nhìn tôi nở nụ cười ngọt như mía lùi… Nhưng “ reng reng” chuông báo hiệu nguy hiểm của tôi đã rú liên hồi, cú đụng đầu ban nãy là cảnh báo cho điềm chẳng lành!
Tôi giả bộ như không nhìn thấy gì cả, không biết chuyện gì cả, vỗi vã quay người lại, động tác còn nhanh hơn cả điện giật. Tôi hít một hơi sâu sau đó nín thở trong ba giây, rồi sải chân… dzọt lẹ thôi bà con ơi!
- Đứng lại! Nhóc con! Bà mau đứng lại cho tôi!
Tôi vừa cất bước, Thượng Hội ở phía sau đã hét toáng lên rồi đuổi theo khiến tôi sợ vãi linh hồn. Nếu để hai nhỏ đuổi kịp, tôi bị xử “ cẩu đầu trảm” là cái chắc…
- Đứng lại! Bà chạy nữa là biết tay tôi…- Nhỏ Thượng Hội sao “ sung” dữ vậy ta, chạy gì mà nhanh như tên bắn.
Tôi vừa ra sức chạy vừa liên tục ngoái đầu lại nhìn. Ngọc Dĩnh bắt đầu xuống sức, nhưng còn Thượng Hội thì sắp đuổi kịp tôi! Tôi gò người lại chuẩn bị tăng tốc…
Hấp…
Tôi chỉ lo ngoái đầu nhìn, đột nhiên thấy chân mình bị lọt thỏm, người bỗng rớt xuống dưới. Thượng Hội và Ngọc Dĩnh cùng cây cối nhà cửa bên đường đều nghiêng ngả…
Hai tay tôi cố níu chặt lấy bề mặt cửa cống. Đến lúc này tôi mới định thần lại, ba phần tư người tôi đã ở trong cái cống thoát nước không có nắp!
- Cứu tôi với!
Thượng Hội lúc này cũng chạy đến nơi, nhỏ ngừng lại thở dốc. Không lâu sau, Ngọc Dĩnh cũng hống hộc chạy lên.
- Cứu tôi, cứu tôi với! – hai tay tôi càng lúc càng rã ra. Ối má ơi, con không muốn rơi xuống cái cống hôi hám, dơ bẩn này chút nào đâu!
- Phù… phù! – Thượng Hội điều chỉnh lại nhịp thở của mình, đến gần tôi thêm 1 bước nữa, quắc mắt nhìn tôi 1 cái. – Bà nhìn thấy tụi tôi sao lại bỏ chạy? Hình đâu? Xì hình ra đây tôi mới cứu bà!
- Tôi… tôi…- Tôi định biện hộ cho mình, nhưng cái tay đang mỏi rã của tôi bỗng nhiên trượt một phát làm tôi lại thọt xuống dưới thêm 1 chút nữa, khuôn mặt tôi còn trắng bệch hơn cả tờ giấy.
- Hình đâu? – Ngọc Dĩnh xòa tay ra trước mặt tôi, thái độ như muốn nói nếu như không có hình thì tôi đi chầu ông vải là cái chắc.
- Mấy bà cứu tôi lên trước đã, rồi nghe tôi giải thích! – Hu hu hu… tôi thật hối hận vì không chịu ăn kiêng, để bây giờ mập đến nỗi tay không đỡ nổi người mình lâu hơn một chút…
- Hừ! – Thượng Hội cúi xuống nhìn tôi, mắt nhíu lại đầy vẻ nham hiểm… - Giải thích? Có gì để phải giải thích chứ? Hừ! Nhóc con, nếu không đưa hình thì thần tiên xuống đây cũng không cứu nổi bà đâu! Ba… hai…
Thượng Hội bắt đầu đếm ngược, rồi đẩy từng ngón tay tôi đang níu chặt bờ miệng cống ra… người tôi càng lúc càng tuột xuống… tuột xuống…
Chúa ơi… hôm nay ngài bắt Thái Linh con phải chết khi còn đang tuổi xuân tươi đẹp sao?
- …một…
- Khoan đã
Ngay lúc Thượng Hội nói đến 3 phần 2 của con số “ một” ra khỏi miệng thì tiếng gọi của “ Thiên Thần” bỗng vang lên từ phía sau lưng nhỏ. Tôi cố gắng vùng vẫy thêm 1 chút nữa, rồi nhìn qua khe hở 2 chân của Thượng Hội…
-
Hựu!
Không ngờ lại là Giang Hựu Thần!
Ôi trời…
Cái cặp trên tay Ngọc Dĩnh rơi xuống đất, trúng ngay đầu tôi, làm tôi đau điếng
Cậu có sao không? Cậu không sao chứ? – Giang Hựu Thần nhìn thấy nhăn như con khỉ ăn gừng liến chạy đến, nắm chặt 2 tay tôi, kéo lên trên mặt đất.
-Cám ơn cậu, cám ơn cậu! – Tạ ơn quỷ thần, cuối cùng tôi cũng được đứng trên đất mẹ hiền hòa – Hựu…
Thôi, tiêu rồi! Tôi cúi đầu nhìn xuống cái váy của mình, vội vã rụt lại những gì định nói:
-Ơ…tụi mình lại gặp nhau rồi nhỉ… hơ hơ…ha ha…
-Phải rồi, tại sao lần nào gặp cậu, cậu cũng đều xảy ra chuyện vậy? – Giang Hựu Thần mỉm cười nhìn tôi. – Lần trước giúp cậu cọ rửa sân vận động, sau đó cậu biến mất tăm, may mà hôm nay mình lại được gặp cậu.
Cậu ấy…cậu ấy tìm tôi sao? Tôi thộn ra như phỗng nhìn Giang Hựu Thần, cậu ấy đang nhẹ nhàng cúi xuống phủi bụi dính trên cái váy tôi.
-Thái… này…- Một giọng nói như hổ cái gầm suýt làm tôi thủng lỗ nhĩ, tôi co rúm người lại nhìn Thượng Hội đang từ từ tiến lại gần tôi.
Nhỏ ta đột nhiên trở thành một con cừu non ngây thơ, cười thật tươi, đôi mắt chớp chớp như hoa anh đào mùa xuân. Đó là vì nhỏ ta không thèm để ý đến tôi nữa, mà nhỏ còn đang mải lúng la lúng liếng e lệ nhìn Giang Hựu Thần đang đứng bên cạnh tôi.
-Hựu… Hựu… - Ngọc Dĩnh càng không dám tin vào mắt mình, hai tay nhỏ bịt chặt miệng lại, tỏ vẻ thất thần, đôi mắt đắm đuối nhìn Giang Hựu Thần, mắt nhỏ cứ nhấp nháy, nhấp nháy…
-Mình là bạn cô ấy. Tên mình là Thượng Hội. – Thượng Hội nhích gần lại bên tôi, đứng trước mặt Giang Hựu Thần, cầm tay tôi tỏ vẻ âu yếm, thân thiện khiến da gà tôi nổi lên từng mảng.
-Mình, mình, mình cũng vậy. Mình là Ngọc Dĩnh … - Ngọc Dĩnh xúc động đén mức như bị nói lắp, nhỏ cũng chạy đến bên cạnh tôi.
-Chào… chào mọi người! – Giang Hựu Thần bị bất ngờ quá nên vẫn đứng nguyên một chỗ, rùi lùi một bước về phía tôi.
Nhìn kìa, 2 bà bạn của tôi nhiệt tình quá làm Giang Hựu Thần – đệ nhất hoàng tử lẫy lừng trường British cũng phải giật mình…
Thượng Hội kéo tay tôi, nháy mắt với tôi một cái. Tôi ngô nghê không hiểu nhưng một lát sau đã hiểu ra:
-À, đây là… các cậu đều biết cả rồi! Cậu ấy tên Giang Hựu Thần!
-Vớ vẩn! À không… ý mình là…- Ngọc Dĩnh thấy tôi ngố không chịu được liền quắc mắt nhìn tôi 1 cái, rồi lập tức lại hiền dịu như nàng công chúa quay qua chỗ Giang Hựu Thần – Tên mình là Ngọc Dĩnh, còn đây là Thượng Hội, bọn mình đều là bạn của Thái… Rất vui được làm quen với cậu!
Ngọc Dĩnh vừa nói vừa chìa tay ra, trông điệu bộ như con sói cái chuẩn bị đớp mồi, nhanh chóng chộp lấy tay Giang Hựu Thần bắt lấy bắt để. Nhỏ ta sử dụng chiêu bắt tay để kết thân đây mà, xem ra Giang Hựu Thần hôm nay khó thoát kiếp nạn này rồi.
-Oái…
Nghe kìa, đến cả tiếng nói của hai bà bạn “chằn lửa” bây giờ nghe cũng êm như ru vậy! Khoan khoan… hình như không đúng…
Tôi quay đầu nhìn thì thấy Ngọc Dĩnh đột nhiên ngã xuống đất. Giang Hựu Thần bối rối không biết làm gì. Cậu ấy muốn chìa tay ra để giúp Ngọc Dĩnh, nhưng lại cảm thấy sợ hãi thu tay lại như sợ dịch cúm truyền nhiễm.
Thật kì lạ! Tại sao mỗi lần cậu ta nhìn thấy các cô gái nhiệt tình như vậy thì lại bối rối thế nhỉ?
-À…xin lỗi Tiểu Thái, mình đột nhiên nhớ còn có chút chuyện… - Giang Hựu Thần nhanh chóng đi đến trước mặt tôi. – mình đi trước nhé! Hẹn gặp lại cậu sau!
Nói xong, Giang Hựu Thần chạy đi không nhìn lại. Bóng cậu ta càng ngày càng bé cho đến khi chỉ còn là một đấu chấm chuyển động…
-Hẹn gặp lại! – Tôi nhìn cái bóng nhỏ đó lí nhí thốt ra 3 từ.
-Thái Linh! – hai bà bạn háo sắc của tôi há hốc miệng lao thẳng đến chỗ tôi…
-Nói đi! Tại sao cậu ta không chịu nhìn tôi lấy 1 cái chứ…có phải bà đã…
Tôi lắc lấy lắc để cái đầu đang rối tung của mình. Tôi biết chắc rằng quãng thời gian sau này tôi sẽ khó mà sống thanh thản được. Hơn nữa…vừa rồi không phải tôi nghe lầm chứ? Lúc Giang Hựu Thần đến bên cạnh tôi, có nói nhỏ với tôi rằng:
-Chủ nhật tuần này, 1 giờ chiều, ở đình Bạch Lộ trên núi phía sau trường British, không gặp không về nhé!
Cậu ta hẹn hò với tôi có phải không! Đệ nhất hoàng tử British đang hò hẹn với tôi ư?
Ôi, ôi trời ơi… tôi mê mẩn đến ngất ngây con gà tây…