bạn ơi truyện hay wa post típ đi hồi hộp wa1
Printable View
bạn ơi truyện hay wa post típ đi hồi hộp wa1
ohhhhhh, i got it, thanks, but y is that KYO's ex will ghet Jun and Yun in trouble? is she going to fall for Jun too? thats mess up
bn ơi tiếp đj chứ? đang đọc hay mà !nhanh lên nhé !
cảnh báo bà cọn nếu trong vòng từ đây đến ngày thứ 3 tuần sau ko ai chỉ phudung cách tách trang thì sẽ ko có truyện đọc nữa. để tránh tình trạng như trang 1 có người bị nổ đom đóm mắt. bà con thông cảm cho phudung nhe
--------------------------------------------------------------------------------
Chap 23 : Thiện hay ác ? Tốt hay xấu ? ( 1 )
o0o
Bệnh viện Hurt's World :
Đặt mình dài trên giường bên trắng toát , nó tự dưng thấy bồn chồn . Không phải vì nó nhớ nhung hay lưu luyến cô bé lớp 4 , ông bà cụ phòng đối diện mà là vì có một cảm giác bất an len lỏi vào trong đầu nó . Nó giơ tay lên xem đồng hồ . Bây giờ là 6 giờ 40 phút chiều . Trễ mất 40 phút rồi !
Tay nó mân mê từng lọn tóc . Trông nó thật xinh xắn .
" Tách " , tiếng mở của phòng . Nó nhướng mắt lên hớn hở , kìm nén lắm nó mới không bật khỏi giường để mà chạy đến ôm cái người đó .
Nhưng không phải là hắn , nó vừa ngạc nhiên vừa bực bội . Là ba nó . Nó cau mài lại rồi tự hỏi :
" Ông ta đến đây làm gì ? "
Như đọc được mọi suy nghĩ của nó , ba nó bước lại gần , mỉm cười dịu dàng . Rồi nói :
- Ba đến thăm con . Hôm nay con phải xuất viện đúng không ?
Không tin vào mắt và tai mình , mặt nó như biểu hiện rõ sự thù hận và ngạc nhiên . Nó thầm nghĩ :
" Đây không phải là ông ta . Nhưng cái giọng nói và hình dạng này thì đúng thật là ông ta rồi , không sai vào đâu được . "
Càng ngày càng khó hiểu , nó đâm ra nghi ngờ . Dồn hết can đảm của mình , nó lên tiếng nói :
- Ông đến đây làm gì ?
- Ba đến đón con xuất viện - Ông ta cười hiền bảo
- Tôi không cần ông đón đâu . Về đi ! Và đừng có tự nhận mình là " ba " tôi - Sự căm phẫn thể hiện rõ ràng qua giọng nó
- Hừ ... người mày đợi không đến đâu - Ông ta lẩm bẩm nói cho mình nghe . Hồi sau , ông ta qua sang nó , lại cười dịu dàng rồi nói :
- Thôi , nghe lời ba . Ba đưa con về nhà ! Nhé , ngoan nào !
Nói rồi ông ta đưa tay hay lên định đỡ nó xuống giường nhưng nó lại gạt phắt đi . Nó cười châm biếm ông ta . Trong đầu nó , từng suy nghĩ lại hiện ra :
" Người như ông ta thì làm sao mà tốt bụng thế ! Chẳng phải ông ta muốn giết mình đấy sao ? "
" Tốt nhất nên gạt phắt cái tay giơ bẩn đó đi cho đỡ thối người "
" Đàn ông như ông ta mình gặp nhiều rồi ! Không ngờ lại mặt dày thế . Bảo là ba mình , chắc là có âm mưu từ trước rồi ! Hèn chi hôm nay mẹ không lại bệnh viện với mình "
.....
Ngay từ đầu , ba nó đã làm đủ mọi cách để kìm chế bản thân mình , tránh làm rách việc . Thế nhưng trước cái cảnh xấc xược của nó thì ông ta chẳng thế nào chịu nổi nữa . Và thế là " Bốp " , một bàn tay vào má nó . Má nó ửng đỏ lên .
Nó nghiến răng nghiến lợi để kìm chế cơn phẫn nộ . Nó nắm chặt tay mình lại nghe " rắc rắc " .
Còn ông ta , mắt đỏ . Hơi thở hồng hộc , nó biết mình đã làm ông ta tức điên lên rồi . Một hồi khá lâu sau đó , ông ta có vẻ đã bình tĩnh trở lại . Ông ta nói :
- Về ngay , đi với tao . Thằng bạn trai gì đấy của mày ấy , mơ nó cũng chẳng đến đâu !
- Ông nói thế là ý gì ? - Nó khó hiểu hỏi
- Nó đang bận đi xem mắt hôn phu rồi ! - Ông ta nói với vẻ đắc thắng . Lần này đến lượt ông ta khinh bỉ nó .
- Ông lại nói dối phải không ? Tôi không tin ông được ! - Nó không tin , bác bỏ ý kiến của ổng .
- Không tin thì mày cứ việc chạy đến Hoàng Cung đi mà xem . Tao đến đây rước mày vì chuyện đó đấy ! Nếu không phải ba nó là bạn thân tao thì tao cũng chả lếch xác đến đây rước mày đâu ! - Ông ta vừa quả quyết vừa khó chịu mà nói .
Nó không còn tin vào những gì mình nghe nữa . Nó bật xuống giường , luồng chân qua đôi dép rồi phóng đi như con bão , nó muốn đến đó ngay lập tức để chứng minh mọi chuyện có phải là thế không !
-0-
Nhà hàng - Khách sạn Hoàng Cung :
Gặp mặt với Kyo tại Cần Vương lúc 4 giờ rồi sau đó Uke lại đi tăng 2 sang Hoàng Cung để gặp mặt vị hôn phu tương lai của mình . Cô giở tay lên xem đồng hồ rồi nhíu mài tự nói :
" Mình đến sớm quá ! Cả ba và mẹ cũng chưa đến . Giờ hẹn là 6 giờ nhưng bây giờ mới 5 giờ 30 thôi mà ! "
Tưởng chừng như cô phải đợi đến nửa tiếng nữa mới được gặp mặt hắn , nhưng mọi chuyện không như thế ! Hắn đến rồi ... Đang đứng ở quầy tiếp tân để hỏi số bàn đấy ở đâu .
Hắn vận một bộ quần áo style cực . Áo khoác hiphop có nón , băng đô trên đầu kèm theo một cái nón vẽ tay , tay mang vòng gai , quần tụt ống côn có xích to , giầy Converse thể thao cổ cao . Nhìn là ngây ngất , nhưng thật sự là chẳng hợp với cái nhà hàng sang trọng , quý phái theo kiểu nước Pháp này tí nào .
Hắn bước lại gần cô rồi săm soi một tí , sau đó mở miệng ra nói :
- Nói gì nói nhanh đi ! Tôi còn phải đi đón bạn gái nữa
- Anh có bạn gái rồi à ? - Cô ngạc nhiên khi thấy một người như vậy mà lại có bạn gái . Trong tư tưởng cô , cô luôn nghĩ rằng hắn là dân chơi bời khó ưa .
- Ừ , bạn gái tôi đang nhập viện . Hôm nay xuất viện lúc 6h nên cô nói nhanh đi để tôi còn đi nữa - Hắn nhíu mài bảo
- Không có chuyện gì để nói - Cô thản nhiên nói
" Rầm " , hắn đập xuống bàn một cái rõ mạnh làm mọi người ngạc nhiên hết sức . Nhưng chẳng ai dám nói gì , vì đây là nhà hàng của nhà hắn mà . Hắn giận dữ nói :
- Không có chuyện gì thì tôi đi đây !
- Khoan ... - Cô vội kêu hắn lại
- Chuyện gì ? - Hắn quay sang hỏi
- Cô chú và ba mẹ tôi nữa . Nếu họ không thấy anh thì tôi biết ăn nói làm sao đây ?
- Thì cứ bảo tôi đi công chuyện
- Nhưng anh có thể ở lại một tí để nói chuyện không ? Tôi không muốn mình bỏ nhiều thời gian để này chỉ để ở đây ăn tối với mấy cái món Pháp béo ngậy này !
Nghe vậy , hắn đảo mắt quanh nhà hàng để tìm cái đồng hồ treo tường . Hắn nhìn và thấy bây giờ chỉ mới 5 h 35 , đến đó chắc gì nó đã chuẩn bị xong . Thế là hắn kéo ghế ra ngồi rồi nói :
- Tùy cô vậy !
- Cám ơn anh - Cô e ngại đáp
Thoạt đầu , hai người nói chuyện với nhau có vẻ lạnh nhạt . Nhưng hồi sau thì trở nên râm ran hẳn . Họ nhận ra hai người cũng khá hợp với nhau .
Đến giờ hẹn rồi ! Ba mẹ hắn và ba mẹ cô cũng đến . Cô vội đứng dậy chào , còn hắn thì gấp rút đẩy ghế ra để thoát khỏi cái nơi này , và tất nhiên là sẽ chạy đến bệnh viên rồi .
....
Nhưng dường như mọi chuyện không như ý muốn của mình , hắn bị ba hắn bắt lại . Tuy hắn cố vùng vẫy hay là tỏ vẻ van xin , hắn cũng không thoát được . Biết chẳng còn cách nào khác , hắn đành ngồi xuống vào đúng vị trí của mình .
Trong lòng thấp thởm lo lắng không biết nó sẽ thế nào nếu hắn không đến đón .
-0-
6h 40
Hắn và Uke nói chuyện với nhau rất vui . Bây giờ thì hắn đã quên béng đi là trong bệnh viên còn có người chờ hắn đến đón .
-0-
6h 45
Nó chạy liều mạng . Được nửa đoạn đường , tự dưng nó thấy khó thở . Hơi thở dồn dập và tim nó đập mạnh hơn . Khắp người nó mồ hôi đã đổ thành giọt , nó thấy mình hơi choáng .
Nhưng nghĩ đến việc phải xác định xem chuyện đó có là sự thật không thì nó lại thấy mình bình thường hẳn đi .
Nó lại chạy .
Chạy
Chạy
Và chạy
-0-
7h
Tròng nhà hàng Hoàng Cung :
Hai ông bà của hai nhà rất hài lòng về cuộc gặp gỡ này . Họ đã chơi thân từ thời trung học với nhau nên việc con cái họ có cưới nhau là chuyện bình thường . Tuy nhiên , mục đích của họ vẫn là cái mối quan hệ mật thiết với nhau . Để dễ dàng làm ăn , dễ dàng cầu tiến .
Còn hắn , hắn đã quên nó rồi . Hắn bị Uke cuốn hút . Chẳng hiểu sao bao lần hắn định rời khỏi đây và chạy đến bệnh viện thì như có một ai đó giữ chân hắn lại không cho hắn đi .
Và Uke , cô rất mừng khi thấy biểu hiện của hắn . Không phải vì cô yêu thương hắn hay gì gì đấy mà là cô biết , biểu hiện của hắn không làm cô mẹ cô buồn . Cô rất yêu ba mẹ của mình , cô không muốn sự nghiệp bao năm của họ phải bị ảnh hưởng vì cô .
....
Đã hơn một tiếng đồng hồ mà hai người họ vẫn nói chuyện với nhau rất thoải mái . Họ bàn về những tai nạn kì quái , về những chuyện trên trời dưới đất . Nhưng thú thật là họ rất vui .
-0-
Bên ngoài nhà hàng Hoàng Cung :
Nhà hàng này được thiết kế tương đối đẹp , đa số làm bằng thủy tinh nên có thể đứng bên ngoài quan sát được hết bên trong .
....
Tay vịnh vào bức tường thủy tinh , nó thở hổn hển để điều hòa nhịp tim và hơi thở của mình lại bình thường .
Khoảng chừng 2-3 phút sao nó thấy đỡ , nó ngước lên nhìn vào bên trong .
Tròn xoe mắt , nó nhìn thấy hắn và một cô gái lạ đang cười đùa vui vẻ . Bên cạnh là hai bác Bùi và vài người lạ nữa . Nó không biết họ . Lòng nghi ngờ thật sự đang nổi lên trong nó , nhưng nó lại tự trấn an mình :
" Phải tin anh ấy ! Phải tin anh ấy ! "
Thế là nó thu hết can đảm , bước vào nhà hàng một cách trang trọng . Mồ hôi và đầu tóc lúc nãy đã được lau chùi và chỉnh trang sạch sẽ . Bây giờ , nó là một cô công chúa nhỏ .
-0-
7h 30
Phía trong của nhà hàng - khách sạn Hoàng Cung :
Nó đi chậm rãi nhưng có đôi phần rón rén như ăn trộm . Nó chọn một cái bàn sát bên hắn , nó lựa chỗ ngồi đâu lưng lại với hẳn . Nó muốn nghe rõ hết mọi chuyện .
" Mình tin anh ấy mà ! " - Nó tự nhủ
Mọi chuyện cứ diễn ra như thế đấy ! Chẳng ai ngó ngàng gì tới nó , thậm chí là không biết sự xuất hiện của nó nữa . Họ vẫn đắm chìm vào trong câu chuyện của mình .
Một hồi sau , không biết Uke nghĩ gì mà lại hỏi hắn :
- Anh không đón bạn gái mình à ?
Giật mình nhớ lại người con gái mình yêu , hắn lại đảo một vòng quanh nhà hàng rồi nhìn cái đồng hồ . Bây giờ điểm đúng 7h 30 , hắn tự dưng thấy thất vọng về mình . Hắn nghĩ :
" Đã hơn 1h 30 rồi ! Chắc cô ấy cũng về nhà rồi ... Thôi vậy ! "
Nghĩ xong , hắn cười ... hắn nói với cô rằng :
- Không cần đâu , chắc cô ấy về rồi . Với lại tôi cũng muốn nói chuyện với cô một tí !
Ngồi đâu lưng vào hắn , nó như không tin vào mọi thứ trước mặt mình .
Nó không tin vào câu nói vừa rồi hắn thốt ra . Có lẽ , đối với hắn câu nói đó rất bình thương . Nhưng với nó , đó lại là thứ vũ khí ghê sợ nhất , có thể đâm nó , làm nó đau đớn biết dường nào .
" Muốn nói chuyện với cô ấy thì anh nói đi . Tôi nghĩ rằng mình đã quá ngu ngốc mà chạy lại đây để xem anh làm mấy trò tán tỉnh này , mà trong khi đó tôi lại nằm viện nữa chứ ! Hết sức buồn cười , tôi đã tin anh rồi bây giờ lại để thế này à ? "
Không nghĩ ngợi gì . Nó đứng phắt dậy , nó đưa tay vào túi của chiếc váy , nó móc ra một tấm thẻ rồi đi đến quầy tính tiền để thanh toán .
Nhưng dường như nó chẳng còn kiên nhẫn nữa , nó phóng ra khỏi nơi đó . Lòng đau như cắt , như bị cấu xé . Nó để lại tấm thẻ của mình , và ... để lại người con trai nó yêu .
Mắt nó nhòe dần , đúng rồi . Nó đang khóc !
-0-
8 h
Công viên cách nhà hàng - khách sạn Hoàng Cung không xa lắm :
Có một cô gái mặc váy hồng xinh xắn , tóc ngắn để lộ cái cổ thon trắng , thân hình quyến rũ . Da trắng nõn nà, mắt đen láy , môi hồng chúm chím , má đỏ xinh xinh . Cô gái là trung điểm của mọi người ở đây . Song , chẳng ai dám lại gần cô gái cả .
Bây giờ , cô gái như người mất hồn . Đầu cô tựa vào cái cây sát đó , ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ vì một nơi cũng khác là xa xăm , kì quái .
Vâng , cô gái đó chính là nó .
***
Nó chúa ghét những cái màu " con gái " đó . Nói trắng ra là nó sợ . Nhưng hôm nay nó lại quyết tâm mặc cái váy hồng này , vì nó nghĩ chắc là hắn thích lắm .
Chỉ còn mấy tháng nữa thôi là nó phải chết rồi . Nó muốn tạo thật nhiều kí ức cho hắn mà , càng nhiều càng tốt .
Nó để tay lên trán quệt mồ hôi . Lòng nó đau như ai đâm . Nước mắt lại lặng lẽ rơi vô thức . Nó bây giờ không thể khống chế chính nước mắt của mình nữa rồi .
Nó đau quá , nó cũng giận hắn nữa .
Ngày xuất viện rất là quan trọng mà . Đúng không ? Thế mà hắn lại bỏ nó một mình , rồi đi gặp mặt cô gái khác . Nó buồn , đau , giận ... Nó bị tổn thương .
Mưa bắt đầu nhỏ giọt , từng giọt thấm vào sớ vải nó đang khoác trên người . Tuy thế , nó không lạnh . Nó bắt đầu miên man nghĩ ngợi :
" Ngày valentine trời cũng mưa thế này . Hôm đó mình tưởng chừng đã chia tay với anh ấy rồi chứ !
...
Thế còn bây giờ ? Cũng mưa , nhưng mình đâu có chia tay anh ấy ? Sao tim mình lại đau đớn thế này nhỉ ?
Hay mình sắp mất anh ấy ? Hay là anh ấy sẽ quên mình ? Hay ... Hay ... "
bạn ơi! sao post ít quá vậy đang hay mừh
post tiếp đi mừ nhanh nhanh lên đọc dang hay mà hêt mất rùi tụt hứng wua! đi
truyện này hay lém ý.......!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
bạn phudung bạn có njck chat ko cho mình nhen
bạn ơi, truyện hay quá, mình mong bạn post lên típ, mình chờ đợi hằng ngày, hic mình muốn coi kết thúc càng sớm càng tốt, hay quá bạn ạ :D