-
Phong lập lại với sự kinh ngạc . Nhìn ánh mắt trợn trừng cùng hang long mày rậm nhíu lại của Phong . Lan lo lắng thực sự . Triệu Thương bị gì mà ăn nói lạnh lung thậm chí là mất lịch sự với khách hàng như thế . Cô vừa bước đến để ngăn Triệu Thương thì Phong đã lên tiếng :
-Cô dùng thái độ gì để tiếp khách vậy ?
Không biết Phong nổi nóng thật hay là anh đang “ nhập vai ” quá mức nhưng Triệu Thương cũng hơi khớp . Tiệm cô nổi tiếng là chìu khách còn gì ?
-Tôi tưởng tiệm này biết giữ chữ tín nên mới đến đây nào ngờ …
Hừm ! Nếu không biết làm ăn thì về nhà nấu cơm đi cô bé .
Triệu Thương nóng cả mặt . Cô không quê hay tự ái mà cô giận vì rõ rang Phong đã … xé nó chứ không phải do người may .
Tuy Triệu Thương ghét anh nên đưa Lan may toàn bộ áo quần của anh nhưng trước khi giao cho anh cô đều kiểm tra lại . Vậy mà … Dám mắng mình hả ?
Vừa bước đến định cự Phong , Triệu Thương đã bị Lan chụp lại , giọng cô ngọt ngào :
-Xin lỗi quý khách . Cô chủ chúng tôi không được khỏe mong quý khách thong cảm và vui lòng cho chúng tôi giúp quý khách sửa lại áo nhé !
Mát dạ khi nhìn nụ cười của Lan nhưng Phong đã trở mặt thực sự khi nhìn Triệu Thương vênh lên sẵn sang nghênh chiến với mình . Hừ ! Tưởng nhìn như thế sẽ uy hiếp được kẻ khác hử ? Anh phẩy tay :
-Không cần đâu . Tôi đến không phải để nghe câu đó .
Phong liếc qua Triệu Thương cô nàng cũng nhìn lại anh bằng vẻ thách thức . Đúng là Thị Nở , không biết sợ trời , sợ đất là gì .
-Anh Phong à ! Xin anh hãy thong cảm bỏ qua cho .
Triệu Thương tức muốn chết khi thấy Lan nài nỉ , van xin .
Phong lườm Triệu Thương nhưng cũng không nỡ … hủy hoại kế họac của mình . Phong thầm hài lòng vì anh đã hy sinh cái áo này không oan uổng chút nào .
-Được . Xem như tô cho một cơ hội . Nhưng nên nhớ cơ hội chỉ có một lần .
Bắt gặp ánh mắt tò mò của mấy cô gái đằng kia , Phong hơi ngược . Có lẽ họ đang đặt câu hỏi thật lớn về thái độ bất lịch sự của cô chủ và sự đường đột của anh . Mặc kệ . Anh thầm nhủ rồi buông gọn .
-Nhưng tôi có điều kiện .
Triệu Thương quắc mắt về phía Phong .Quỷ tha ma bắt anh ta đi . khuya thế này còn định bắt Mỹ Lan sửa áo cho mình ư ? Cô bất bình nên sấn tới :
-Nè ! Chuyện gì cũng có giời hạn của nó nghe . Chúng tôi phải làm việc khuya vì còn rất nhiều đồ phải may . Anh không thấy mình yêu cầu cô Lan sửa áo cho anh lúc này là quá đáng sao ? Với tư cách là chủ tiệm tôi sẽ …
Triệu Thương chưa kịp nói hết Phong đã cầm chiếc bánh bao còn lại nhét vào miệng cô , cái bánh thơm lừng đã khóa chặt miệng cô . Mọi người trong phòng đều bật cười . Từ trước đến giờ Triệu Thương luôn nghiêm túc trước mắt họ nhất là trong công việc .
Phong phớt lờ ánh mắt trợn trừng của Triệu Thương . Anh bước sát đến đối mặt với Triệu Thương khi cô vừa lấy cái bánh bao ra . Giọng anh thật chậm như khiêu khích cô :
-Tôi … đâu nỡ phiền cô Mỹ Lan . Ngẩng mặt cao lên , Triệu Thương tự tin nói :
-Xem như anh cũng là người biết điều đó .
Ngỡ Phong đã … giác ngộ nên chấm dứt trò đùa lại đây . Triệu Thương bỏ lên lầu :
-Tôi muốn cô Triệu Thương đây sẽ giúp tôi … sửa lại chiếc áo .
Trời ! Câu nói xanh rờn của Phong như trái bom nổ , trước mặt Triệu Thương . Cô không tài nào bước nổi . Bây giờ cô mới hiểu thêm một nguyên nhân làm anh … ế vợ . Hình như đối với anh ta không có từ … ga lăng thì phải .
Hai tay cô rũ xuống như ông hoa bị héo. Từ từ xoay lại , cô hơi nheo mắt :
- Anh... mới nói cái gì?
Phong ung dung bước đến. Giơ cánh tay thật cao để lộ nách áo bị tét. Anh vừa vạch cái áo vest ra vừa nói :
- Tôi muốn cô... sửa nó.
Triệu Thương bĩu môi :
- Anh nói thì tôi phải làm ư?
Mỹ Lan đứng quan sát nãy giờ mới chen vô . Cô đã cảm nhận được điều gì đó nhưng hay giữa hai người :
- Xin lỗi anh. Hay là mời anh lên lầu trước đi ạ ! Triệu Thương sẽ sửa lại cho anh sau. Mong anh thông cảm.
Phong cố nén cười nhìn cái miệng tròn vo của Triệu Thương. Anh đi theo hướng cánh tay của Mỹ LAn. Khi ngang qua Triệu Thương anh cố ý đi sát vào cô nói thật khẽ vào tai Triệu Thương :
- Đừng tức. Anh chờ em đấy
- Ôi ! Tôi điên mất.
_________________
-
Cô giận run người vì sự đắc thắng của Phong. Hai tay nắm chặt gồng lại , cô như đang túm lấy Phong mà gầm hét. Nhưng cũng chỉ là trong cổ họng , Triệu Thương muốn đập phá cái gì hết sức.
Mỹ Lan bước đến quàng vai cô :
- Định làm trò cười cho mọi người hả?
Triệu Thương ngẩng phắt lên nhìn Mỹ Lan , cô tỉnh bơ nói tiếp :
- Tao không biết là có chuyện gì xảy ra giữa mày với anh ta nhưng với cương vị... phó chủ tiệm. Tao yêu cầu mày giải quyết mọi việc.
Triệu Thương nhìn mấy cô nhân viên len lén nhìn mình mới thấy lời của Mỹ Lan là có lý :
- Uy tín là trên hết đấy nhóc. Mau lên đi. Gần mười một giờ rồi đấy.
- Nhưng áo đó là do mày may.
- Tao...
Mỹ Lan nghiêm giọng :
- Anh ta xem ra không phải tay vừa đâu. Hình như cũng có địa vị trong xã hội , không nên phật ý hắn. Vả lại mọi người còn ở dưới đây mà , mau lên.
Mỹ Lan đẩy từ phía sau nên dù muốn dù không , Triệu Thương cũng phải lên lầu :
- Quỉ ám hắn đi. Tên Chí Phèo xấu xí mà còn xấu xa. Cô nhăn mặt leo lên bậc thang cuối cùng rồi dừng lại. Cô là nhà tạo mẫu chính của tiệm nên đã dành hẳn tầng này cho mình làm việc . Đôi mắt cô bắt đầu đảo khắp phòng.
Bên trái là những madocan mặc soa - rê đủ màu bên cạnh những chú rể mẫu. Đây là điều cô tự hào nhất khi mọi người đi ngang đều phải ngước nhìn.
Trước mặt là chiếc bàn dài dành cho cô ngồi vẽ và cắt may. Bên cạnh là chiếc máy may hiện đại nhất nhì dành riêng cho cô. Nhìn kỹ đống vải đủ loại dưới đất để truy tìm " thủ phạm " dù biết chắc không có nhưng cô vẫn phải nhìn.
- Hừm ! Không có.
Đôi mắt cô lại lia qua phải.
Đây là nơi đặc biệt treo những bộ đồ dành cho những khách sộp và đặc biệt nhất do đích thân cô vẽ mẫu , chọn vải và may. Dĩ nhiên là ca sĩ , diễn viên và người mẫu mới được sự ưu ái như vậy.
Triệu Thương hét lên khi thấy Phong đang cầm trên tay chiếc áo sơ mi màu đỏ :
- Nè ! Anh làm gì vậy? Muốn tôi chết hả?
Phong ngạc nhiên nhìn cô :
- Cô làm gì mà dữ vậy? Chỉ cái áo thôi mà.
Cô lừ mắt :
- Phải ! Trong mắt anh thì là cái áo. Nhưng đó là của người ta và một trong những nguyên tắc bất di bất dịch của tiệm này là... không cho ai đụng vào nếu không phải là chủ nhân.
Anh nghiêng đầu :
- Nguyên tắc này chắc do em đặt ra. Và đồ đó chắc chỉ nằm trên này.
Cô cười khan :
- Xem ra anh cũng thông minh đó.
- Giỡn nhiều rồi , bây giờ mau về đi. Phong như sực nhớ , anh " ồ " lên thạt lớn :
- Suýt tý là quên. Em phải sửa áo cho anh chứ.
- Nè ! Anh không được cởi ra đâu đó.
Triệu Thương giơ một tay ngăn lại khi thấy Phong vứt cái áo vest lên bàn. tay còn lại cô bịt mắt dù đã quay đi.
Phong thấy tức cười cảnh đó quá nhưng không dám. Anh sấn đến sát cô. triệu Thương cảm nhận hơi thở của anh đang phà bên gáy tai , cô hoảng hồn lùi lại. Trống ngực cô đập thình thịch khi nghĩ đến cảnh quay mặt lại và chứng kiến cảnh Phong cởi trần. Ôi ! Chết mất. Má cô hồng lên theo những suy nghĩ trong đầu.
- Làm gì vậy? Bộ chưa thấy... đâu phải lần đầu... mắc cỡ đến vậy à?
Căng mắt ra nhìn anh. Phải mất mấy giây Triệu Thương mới ráp câu nói rời rạc của Phong được. Quỷ sứ anh ta mà. Vội cụp mắt khi biết anh muốn nói chuyện ở nhà anh. Cô đỏ mặt đẩy anh ra.
- Anh đúng là bị ma ám mà. Anh mà ăn nói kiểu đó nữa là tôi gọi công an đó.
- Anh gọi cho.
Ôi ! Cô vuốt ngược tóc ra sau . Hôm nay Triệu Thương mặc chiếc quần thụng rộng rãi cùng chiếc áo thun không tay ôm sát người rất mát mà cô tưởng chừng như đang ở sa mạc. Cái trò này thì cô đành thua Phong là cái chắc. Vấn đề nào cô không biết nhưng về mặt lì và liều thì Phong là số một rồi. Cô thở hắt ra :
- Được rồi ! Giờ anh muốn sao mới chịu về? Nói đi.
- Trước khi nói anh muốn trình bày lý do vì sao...
Cô ngắt lời anh bằng một hơi dài :
Không cần nói. Tôi đoán nhé ! Anh gọi điện muốn gặp tôi nhưng tôi đã ngắt máy vì thế anh đã... hy sinh cái áo mới mặc một lần để " hành " tôi.
Phong cười cười :
- Em nói... khó nghe quá. Gì mà anh hành.
Cô giơ tay :
- Thôi được rồi. Anh không cần giải thích nữa. Cứ nói đi. Anh muốn gì?
Phong cọ cọ mấy cọng râu dưới cằm :
- Anh muốn gì em cũng chìu hết sao?
Cô bĩu môi như trẻ con :
- Đừng có mơ.
- Khó vậy hèn chi ế chồng phải đi xem mặt.
Cô trừng mắt sừng sộ :
- Nè ! Anh vừa thôi nha. Tôi còn nhiều việc lắm đó. Tôi không có nhiều thời gain đâu.
Phong tỉnh bơ :
- Tiệm " dởm ". Bây giờ lấy chiếc áo đỏ đó đền , thế là xong.
Phong vừa nói vừa cầm áo ướm lên người. Triệu Thương giạt phắt lại ;
- Nằm mơ đi. Tôi sẽ may lại cho anh. Phong bật cười khà khà :
- Đây là em nói nghen. Được rồi ! Anh cởi liền.
- Nè ! Khoan đã.
Cô kêu lên. Bước đến trước mặt anh lừ giọng :
- Anh đúng là quỷ ám tôi mà. Lần này tôi mà không hoàn thành hợp đồng thì anh " Chán sống " luôn.
Biết cô đang cố chọc tức để mình từ bỏ ý định chinh phục nên Phong tảng lờ :
- Anh sẽ chờ.
Triệu Thương miễn cưỡng đi lấy sợi thước dây.
- Nè ! Em nổi tiếng là may đồ không cần đo mà lấy làm gì?
Chẳng lẽ nói cho hắn biết là " đo nhiều khi còn không may được " chứ nói gì đến ước lượng như mọi hôm. Triệu Thương hơi hoang mang. Mới nghe tiếng anh ta là đã phát bệnh tim bây giờ còn phải... Ôi ! Chết còn sướng hơn. ( câu này nghe xạo quá ) Cô nhăn nhó trông thật tội. Chỉ nghĩ đến việc chạm vào hắn là cô đã gai cả người rồi.
Không được ! Phải cố thắng bản thân. Nếu không hắn lại bảo mình về nhà nấu cơm thì... quê quá. Cô tằng hắng , cố làm mặt nghiêm :
- Anh phải đứng thẳng lên tôi mới đo được.
Phong thản nhiên đứng yên cho cô đo. Anh đúng là cao thủ Triệu Thương thầm mắng. Nhìn mặt anh ta mọi người sẽ tin ngay là một người tốt cho mà xem.
Triệu Thương vừa đo tay áo vừa nói :
- Nè ! Có phải tôi may cho anh một cái áo thì anh sẽ về không?
- Quân tử nhất ngôn. ( là quân tử dại há mấy sis ) Yên tâm đi. Cô giấu đi nụ cười đầy bí hiểm thật nhanh. Hãy đợi đấy.
- Nè ! Mau đứng thẳng cho tôi đo có nghe không?
Phong biết cô đang cố lạnh lùng để " trấn áp " con tim nên anh chỉ cười mặc cho cô mắng mỏ :
- Sao không đo tiếp. Xong rồi à?
Cô ngắc ngứ nhìn anh. Xong đâu mà xong. Thôi kệ đi. Một liều năm bảy cũng liều cho rồi.
Cô lườm anh một cái bén ngót :
- Chỗ người ta làm việc biết gì mà hỏi.
Lúng ta lúng túng với sợi thước dây trên tay , cô không biết phải đo vòng ngực của Phong thế nào?
Cô mà đến gần anh thì tim cô lại đập loạn xạ cho mà xem.
- Tim ơi là tim. Cố bình thường xem nào.
Triệu Thương bậm môi đưa sợi thước dây lên ngực anh :
- Anh rảnh quá hén? Cười nãy giờ không biết chán à?
Triệu Thương hỏi khi tay cô chạm vào ngực anh. Cái dáng to cao của anh đang gây khó khăn cho vòng tay nhỏ của tôi nè anh có biết không hả , tên vô lương tâm kia? Cô muốn hét vào mặt anh như thế hết sức.
Cười đi , cười cho đã đi. Lại trời gió độc thổi vào cho trẹo quai hàm hết cười.
Cô lững thững đi ra phía sau đo tới. Tưởng dễ làm khó tôi lắm hả?
Bàn tay cô run run chạm sợi thước dây vào lưng anh rồi vòng ra phía trước. Ôi ! Chúa ơi ! Không biết đến giờ phút này cô đã " ơi " bao nhiêu lần rồi. Bây giờ hỏi cô tên chưa chắc Triệu Thương đã nhớ. Cô có cảm giác mình đang vòng tay ôm Phong thì phải. Cánh tay cô ngọ nguậy mà không tài nào chườm người ra phía trước để đọc xem là bao nhiêu?
- Cô lợi dụng hả? Tôi nhột muốn chết rồi nè.
- Anh tưởng tôi muốn ôm anh lắm hả? Cái lưng to như tấm thớt làng che khuất ai mà thấy đường chứ !
Phong quay phắt người lại , anh nhìn thẳng vào mắt khiến cô không thể trốn đi đâu.
- Nè ! Bộ tôi giống hề lắm sao? Anh có biết cười tủm tỉm như thế trông anh như thế nào không? ( đẹp zai chớ sao hihi)
- Dữ lắm thì là tên Chí Phèo xấu xí , đáng ghét , khó ưa thôi. Nhưng đỡ hơn có người... lợi dụng.
Cô chỉ tay vào mặt mình :
- Anh nói tôi hả?
- Chẳng lẽ nói mấy cô người mẫu giả đó.
- Tôi làm gì mà nói tôi lợi dụng?
Phong cười cười :
- Không biết nữa. Nhưng có người vừa thù tôi là đang ôm... anh.
Đẩy Phong ra vì sực nhớ lúc nãy.
Cô chống chế :
- Tại đầu óc anh suy diễn thôi. Tôi chỉ đang đo ni may áo thôi. Nếu anh cho rằng tôi lợi dụng thì thôi. Cô bỏ đi.
- Khỏi may.
- Ê ! Đừng ! Không may áo đâu mà mặc về.
Phong vừa nói vừa chụp tay cô lại.
Triệu Thương giũ mạnh ra. Cô cười chọc anh :
- Mặc áo này về. Áo rách cũng là model đó
Phong tỉnh queo :
- Cám ơn. Nhưng mẹ sẽ nghĩ là anh bị bạn gái " giành ". Mai mốt không cho đi chơi khuya thì khổ.
còn đọan nữa mai em tepy nốt nha , đừng dục em nữa tội nghiệp em lắm hà hihi
_________________
-
ít quá , thêm nữa đi , thế náo hai đôi oan gia cũng thành một cặp cho coi , cảm ơn người pos lên nhe , pos truyện nào cũng hay !!!
-
bạn à ! tôi là con người nhạy cảm nên rất muốn biết.........đoạn kết của đôi tình nhân chưa...
-
Triệu Thương phì cười :
- Anh đúng là quỷ sứ mà.
Ngơ ngẩn trước nụ cười đẹp mê dại của cô , anh vội quay đi để xua cảm giác nhớ nhung cuồn cuộn trong lòng , cảm giác cháy bỏng của làn môi con gái e ấp đã khiến anh phải đến đây.
Giựt sợi thước dây , anh vòng qua ngực mình rồi gọi cô đến :
- Mau xem rồi cắt vải may đi. Không được lâu quá đó.
Lấy size xong , Triệu Thương mở tủ lựa vải. Đây là những loại vải đắt tiền mà cô đã mua để thiết kế bộ sưu tập cho riêng mình.
Phong ngồi xuống chiếc bàn gần đó đợi. Nhìn bàn tay thoăn thoắt và tác phong làm việc nhanh nhẹn của cô nãy giờ mà vẫn không chán. Phong thật sự ngưỡng mộ tài năng của Triệu Thương.
Không đầy một tiếng , cô đã chìa chiếc áo trước mặt anh :
- Xong rồi. Giờ có thể về chứ?
Anh đón chiếc áo cô trao , đứng dậy cười toe :
- Cám ơn ! Nhưng phải thử cái đã.
- Được thôi. Phòng thử đồ kia.
Cô chỉ vào cánh cửa nhỏ ở góc phòng cho Phong :
- Nè ! Đẹp chứ?
Cô hỏi với theo khi Phong thay đồ. Không nghe Phong trả lời , Triệu Thương nghe lòng dạ hả hê thật sự vì đã trả được thù. Anh tưởng Triệu Thương này dễ bắt nạt lắm hả? Dám giỡn mặt với tôi hả?
Nghe tiếng mở cửa , Triệu Thương đoán là Phong đã thay đồ xong. Cô đang trải tấm vải lên chiếc bàn dài định vẽ kiểu áo vừa thiết kế liền ngoái đầu lại xem. Cô cắn môi lại cố nén trận cười.
Phong bước đến :
- Đẹp chứ?
Cô cắn cắn môi :
- Đẹp.
Phong ngắm nghía mình trong chiếc gương to lớn trên tường. Biết Triệu Thương đang chơi xỏ mình nhưng anh vẫn không quan tâm. Thích thú nhìn chiếc áo trong gương phớt lờ nụ cười tủm tỉm của Triệu Thương , anh hỏi :
- kiểu này kêu bằng kiểu gì?
Bị hỏi bất ngờ , Triệu Thương không biết phải trả lời sao ! Cô lia mắt ngắm anh lần nữa.
Chiếc áo bông đỏ trên nền trắng khá ấn tượng , nhất là kiểu của nó. Chiếc áo Phong đang mặc nó rất vừa với anh nhưng phải tội hơi dài phủ gối , hai tay hơi phùng. Bâu lá sen có ren màu đỏ , đặc biệt phía trước có gắn mọt cái túi to tướng rất ngộ.
Triệu Thương cố nén cười , đan hai tay phía sau , cô thư thả bước đến gần anh :
- Hổng biết kiểu này thật hả?
Anh ngơ ngác lắc đầu :
- Thấy quen quen nhưng không đoán ra.
Cô cười chúm chím :
- Có coi phim " người đàn ông có bầu " không? ( troài có phim này nữa à )
Anh gật đầu , cô tiếp :
- Đây là trang phục chính của phim đó. Thích không?
Trang phục chính. Nghĩa là....
Phong lầm nhầm :
- Ý em là... áo bầu. ( đúng roài hii)
Cô phì cười vì nhận không được nữa :
- Anh thông minh hơn tôi tưởng đó. Trời đất ơi ngó xuống mà coi nè.
Phong không biết nói sao trong trường hợp này. Cũng may là Triệu Thương đã có quy định không ai được lên đây khi cô đang làm việc nếu không anh đã làm trò cười rồi.
Triệu Thương cười ngặt nghẽo :
- Nè ! Anh mặc đẹp thật đó.
Phong nhe răng :
- Vậy sao? Cám ơn nghen.
Cô dịu mắt để la nước mắt vì cười :
- Giờ thì anh về đi.
- Mặc thế này về?
Cô điềm tĩnh gật đầu trong bụng đang muốn cười nữa :
- Vâng. Công nhận dáng anh mặc cái này đẹp thật.
Phong nhướng mày ;
- Về thật à?
Triệu Thương đổi tông liền. Cô làm mặt ngầu :
- Nè ! Lúc nãy ai nói " quân tử nhất ngôn " hả?
Phong ngồi xuống chiếc sa-lon cạnh bàn dài. Anh cười :
- Áo đẹp vậy phải ở đây để mai khách hàng của em đến anh làm người mẫu quảng cáo cho họ luôn.
- Anh...
Phong tỉnh queo :
- Lúc nãy em khen anh mặc đẹp mà.
Triệu Thương lại bật cười :
- Ừ ! Thì đẹp thiệt chứ bộ.
- Đẹp thì ở đây làm người mẫu luôn.
Biết không thể nổi nóng với anh , Triệu Thương dấu bực :
- Nhưng tôi còn phải làm việc. Anh ở đây sao tôi làm việc.
Phong hất hàm :
- Vậy em nghĩ anh có thể mặc cái áo này ra đường à?
Cô cũng làm tỉnh :
- Nó đẹp thật mà.
Phong nổi cáu vì trò đùa của cô. Anh chống hai tay lên hông :
- Còn dám nói đẹp nữa hả?
Được. Hôm nay anh sẽ cho em biết thế nào là lễ độ nhé :
- Nè ! Anh đừng làm ẩu nghen. Đàn ông không được đánh phụ nữ đâu đó.
Triệu Thương vội chạy quanh chiếc bàn vì Phong đã quyết tâm bắt được cô.
- Em nói không sai nhưng đó là phụ nữ nào kìa.
Chạy lòng vòng một hồi anh đã tóm gọn cô , dúi mạnh cô vào ghế , anh sấn đến , tay chống lên bên thành ghế. Phon khom người đối mặt với cô. Đôi mắt anh đang phủ lên cô những tia thật nồng và ấm làm cô như tan ra , mọi suy nghĩ như tê liệt. Cô cụp mi né đôi mắt anh , cô nhìn đôi chân trần của anh mà buồn cười. Phong khom lưng làm chiếc áo đổ về trước trông anh y như.... ( có bầu há mấy sis )
Cô cười khẽ. Phong hỏi nhỏ :
- Cười gì?
- Nếu anh mà góp mặt chắc phim... đó thành công hơn à.
Phong kí nhẹ trán cô :
- Nhóc. Đùa thế đủ rồi. May cái khác đi.
Cô bướng :
- Không. Áo đó tại anh tự làm chứ bộ. May nữa anh lại xé nữa , không biết trân trọng may làm gì.
- Ai bảo không? Chẳng phải anh đang mặc cái áo " kinh dị " của em sao?
Cô dẫu môi :
- Vậy sao anh xé?
- Đó không phải do em may. Dù nó rất đẹp và khéo nhưng em may anh mới thích.
- Vậy hả? Vậy chờ đến tối nằm mơ đi. Áo đó do tôi may anh không chịu nữa thì thôi.
Phong vẫn nhốt cô ngồi giữa :
- Ai không biết Mỹ Lan là thợ chính của em. Nếu áo này do em may thì em đã tặng anh đôi giày để đúng điệu rồi :
Cô ngẩng lên nhìn anh. Quả thật Phong rất hiểu cô. Triệu Thương không nhận lời thì thôi nhưng khi cô đã làm thì khách hàng đều rất ưng ý. Chưa bao giờ họ phàn nàn vì bị " choải " màu trong trang phục. Tuy vậy Triệu Thương vẫn bướng :
- Là anh suy đoán thôi. Đó là tác phẩm của tôi.
- Ái nói láo thì đèn tắt nhé.
Cô ngập ngừng :
- Được. Nói láo đèn tắt.
Triệu Thương vừa dứt lời thì căn phòng đã tối om. Trời ! Linh dữ vậy sao? Triệu Thương nhìn ra đường. Đường phố cũng chìm vào bóng tối.
- Cúp điện rồi đấy nhé.
- Hứ ! Đó chỉ là trùng hợp thôi.
Phong không trả lời. Cả hai rơi vào im lặng. Dưới nhà có lẽ mọi người cũng đang nhốn nháo vì bị mất điện. Nhưng sao không ai lên giúp cô hết. Bộ không biết cô là chúa sợ bóng tối sao?
Triệu Thương rợn cả người với suy nghĩ Phong đã bỏ đi xuống dưới và có một bóng mà nào đó đưa bàn tay sờ vào gáy cô :
- Anh Phong ! Anh đâu rồi?
Giơ tay quờ quạng trong màn đêm , Triệu Thương nghe ấm ức ở cổ họng . Vậy mà anh ta luôn săn đuổi cô? Mới đó đã bỏ đi.
- Á !
- Anh đây.
Triệu Thương run rẩy vì một bàn tay chạm vào lưng mình :
- Em không ngồi yên mà đi đâu vậy?
Cô nắm chặt tay anh như sợ anh sẽ đi mất. Anh cảm nhận được sự sợ hãi của cô. Phong nắm tay cô dựa vào mình. Quơ tay tìm chiếc ghế sa-lon , Phong kéo cô ngồi xuống. Triệu Thương , cô không còn gầm gừ giữ khoảng cách với anh mà ngoan ngoãn ngồi gọn trên đùi anh.
Hết tập I
-
Phong không ngờ có lúc Triệu Thương lại yếu đuối thế này. Hóa ra cô nàng không lạnh lùng, hung dữ như bên ngoài. Phong cười nho nhỏ, Triệu Thuơng biết anh không thấy gì trong khi màn đêm nên hơi ngẩng lên
- Anh cười gì vậy ?
- Ghét. KHông thèm nói nữa.
- Tại sao ?
Cô ngắc ngứ tỏ vẻ giận dỗi :
- KHông thích trò chuyện với mấy người nói dối.
Phong kêu lên
- anh nói dối khi nào ?
- Còn chối. Khi không lại cười à ?
Phong lại cười, anh nói nhanh :
- anh nói em không được giận đó.
- Nói đi.
Phong vòng tay qua người cô. Tỳ cằm lên tóc cô, anh cảm nhận cô đang run lên. Phong dịu dàng khép tay lại, kéo cô dựa vào ngực mình
- anh cười là vì có người hung dữ mà lại sợ ma.
Cô thụt nhẹ cùi chỏ ra sau. Phong kêu lên thật khẽ.
- Ái, muốn anh chết vì đau hả,
- Ừ, chết cho rồi.
- Anh chết rồi ai…. gữ ma cho em ?
- Ai bảo là người ta sợ ma ? Con ma sống to tướng ngồi sau lưng rồi. Ma nào dám lại.
Anh úp mặt vào tóc cô, giọng anh thủ thỉ
- Anh lại trời cúp điện tới sáng luôn.
Cô ngây thơ quay hỏi lại
- Để làm gì ? Cúp điện rất là ngộp.
- Thật hả ? Vậy để anh truyền hơi thở cho nghen (tên Phong này lợi dụng qué)
Triệu Thương chưa kịp đẩy Phong ra thì anh đã ôm chặt lấy eo cô. TRiệu Thương chới với trên đùi anh. Trong bóng tối mà cô ngỡ như giữa ban ngàynên cảm giác xấu hổ lại xâm chiếm lấy Triệu Thương . Cô nói yếu ớt :
- Người ta thấy kìa.
Phong lì lợm ôm ghì lấy cô. Triệu Thương cắn mạnh môi anh một cái, Phong mới chịu buông ra, anh kêu lên :
- Ui da, sao cắn anh ?
Mới ngồi dậy để thoàt khỏi anh, Triệu Thương đã ngồi trở lại, cô nhói ỉu xìu
- anbh không đàng hoàng được hả, Thật đáng ghét.
Ngã người dựa ra sau, Phong nói
- đáng ghét thì tìm chỗ khác mà ngồi đi.
Biết thế nào Phong cũng chụp lại, Triệu Thương đứng bật dậy :
- đi thì đi, làm gì mà dữ vậy ?
- í, đừng anh đùa mà.
Anh chụp cô ngã nhào trở lại. Lần này Triệu Thương nằm gọn trong lòng anh ch&ư không phải chỉ ngồi trên đùi như lúc nảy.
- Nằm im đi, cựa quậy hòai anh sẽ bỏ xuống nhà, để em một mình đó.
- Anh dám ?
Tuy nói cứng nhưng Triệu Thương lại nằm gọn trên người anh. Áp mặt vào ngực Phong, cô nhắm mặt lại cảm nhận hơi ấm của anh đang truyền sang mình.
- có chuyện muốn hỏi.
- KHông trả lời đừng hỏi mất công
Triệu Thưong đấm cái phục vào ngực anh.
- sao không trả lời ?
- ăn nói trống không, anh không thích.
Triệu Thương cười mỉm, anh ấy cũng khó tính quá nhỉ. Cô ngượng ngùng úp mặt vào ngực anh, nói thật nhỏ như cho trái tim anh nghe mà thôi
- Lúc nảy trời tối thui, sao anh hôn môi erm trúng phóc vậy ?
Phong lịm người trước cử chỉ trẻ con của cô. Anh đoán cô thẹn đỏ cả mặt khi th&ôt ra câu hỏi ngọt ngào ấy. Anh vuốt tóc cô thật dịu dàng, hait ay anh áp vào má, nâng mặt cô lên. Hơi thở anh phà vào mặt, Triệu Thương hơi nghiên,g đầu né.
- anh uống rượu với ai vậy ?
- ôm anh, hôn anh nảy giờ mới phát hiện mùi rượu. Em dỡ quá.
Cô lần abén tay trên ngực anh , rồi véo thật mạnh vào cánh tay rắn chắc.
- ai ôm ? ai hôn anh chứ ? nói ma ékhông biết ngượng.
- Ai nói mà không biết ngượng. Em có biết những lúc bị em hôn, anh thẹn thùng xấu hổ lắm không ? Mặt đỏ luôn nè.
Cô cười nắc nẻ trước lối nói tếu lăm của anh.
- Quỉ anh đi. Chỉ giỏi dẻo mồm thôi.Lần nào cũng hôn gnười ta chớp nhoáng như vũ bảo. Anh biết anh làm em sợ lắm không ?
Càm xúc của anh như cuộn lên xoáy vào tim anh. Thì ra anh đã vô tình làm tổn thương cô.
- Thương, anh xin lỗi.
- Hứ, ai thèm nghe xin lỗi.
Phong cười nhỏ
- bây giờ đền nghen.
Cô ngã đầu trên ngực anh mơ màng :
- Đền thế nào ?
- Anh chô em hôn anh. (cha này khôn dễ sợ)
Cô lắc đầu nguầy nguậy.
- KHông, khôn quá đi.
Phong lại nâng mặt Triệui Thuơng lên sát mặt anh. Triez-(u Thương thở hổn hển lẫn sợ lẫn thích thú. Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ chủ động hôn một người đàn ông. Cô nói đứt quảng
- Trời tối… làm sao thấy đường mà hôn.
Trái tim của Phong lại bắt được nhịp của trái timsát bên khi nghe lời ngây thơ của cô. Cô bé lớn thế này mà chưa yêu ai ư ?
PHong quờ quạng trên bàn tìm chiếc di động. Di động của anh bỏ quên dưopói xe, lúc nảy vào đây anh đã thấy điện thoại của Triệu Thương. KHông phải mất công, Phong đã chụp được cái điện thoại nhỏ xíu.
Bật nắp điện thoại, ánh sáng tỏa ra khắp phòng dù không được rõ lắm.
- Người đẹp xài điện thoại có khác. Xịn thật.
Phong quay điện thoại chỗ khác để Triệu Thương đỡ ngượng. Giờ chỉ còn ánh snág mờ mờ phủ lất cả hai. Nắm hait ay cô đưa lên môi, Triệu Thương định rút tay lại, nhưng Phong đã lên tiếng thật êm và nhỏ
- Hôn anh đi. Triệu Thương !
Ôi, sao giọng anh êm ái quá. Mình sắp nhũn ra rồi. Triệu Thương không cxòn lý trí gì nữa. Trong không gian tĩnh lặng, ánh sáng yếu ớt huyền hoặc này, cô sẽ bị anh « dụ dỗ » mất thôi. Phong là người rất đa tìnhvì ở anh có một sức quyến rũ kỳ lạ.
Bàn tay Phong vòng ra sau lưng cô siết nhẹ. Mọi tế bào đông cứng lại, Triệu Thương không còn cảm nhận tim mình đập loạn xạ như trước kia nữa vì nó đang nằm cùng trái tim Phong nhảy múa. Nó không còn là của cô nữa.
Phong khẽ nhhắm mắt khi Triệu thưong kề sát mặt mình. Một chút ngập ngừng, một chút tò mò muốn khám phá, một chút ngang bướng trỗi dậy. Triệu thương muốn hôn anh một lần rồi ra sao thì ra.
Bờ môi cô chạm khẽ vào khóe môi anh. Phong vẫn nhắm mắt để tận hưởngh nh’ưng cảm xúc tuyệt vời đang đến. Nó làm môi anh mê dãi đi. Môi Triệu Thương lại đậu lên môi anh. Phong cảm nhận được sự e dè, ngượng ngùng của côkhi cô chạm vào môi anh. Phong từ từ mở mắt nhưng vẫn nằm im. Anh sợ sẽ phá vỡ những gì đang có.
Bàn tay Triệu Thương ngượng ngùng quàng qua vai anh, Phong hồi hộp chờ cô đan tay lại ôm ghì lấy mình. Và.. như chỉ chờ có thế, Phong đã đáp lại nụ hôn nồng nàng của cô bằng tất cả say đắm. Lần đầu mới thấy Triệu Thương thể hiện tình cảm cháy bỏng của mình. Phong say sưa đáp lại tình cảm của cô.THật không có gì tuyệt với khi yêu và được yêu.
Thật lâu…thật lâu…. Triệu Thương e thẹn rời môi anh. Cô bẽn lẽn liếc anh khi Phjong nhìn cô cười tủm tỉm.
Cô thẹn thùng cúi theấp mặt, Phong cầm tay cô đan vào tay mình
- thế nào ? bây giờ em biết cái « cực khổ » của ngươì…. Hôn chưa ?
- sao lại cực khổ ?
Phong tỉnh bơ
- Cảm giác rất.. khó chịu. Vừa lâng lâng.. vu—éa tiếc nuối nhưng…
- Nhưng gì ?
Triệu Thương nạt ngang rồi lườm Phong
- Dù tiếc muốn chết nhưng phải buông ra vì nêu không đối tượng …xỉu
- Anh đúng là quỷ sứ.
Anh cười
- Lúc nbảy đi dự tiệcv rồi cùng người bạn uống rượu. sau đó anh đến đây.
Cô ngẩng lên nhìn anh
- Những gì anh nói tối nay là do…
- Do anh. Ngốc ạ ! Em nghĩ anh say à ?
Cô cười tủm tỉm
- anh mà biết được. Nếu anh nghiêm chỉnh thì bây giờ… đã cưới vợ rồi.
Anh véo mũi cô
- không gặp em làm sao cưới ?
Đúng lúc đó có tiếng bước chân . Cả hai cùng nhì vế phía cầu thang.
- Thưong ơi ! có đén chưa ?
Triệu thưong phóng nhanh lại cầu thang khi đã ấn Phong ngồi im trên ghế khi nghe Mỹ Lan gọi
- Gì vậy Lan ?
Mỹ Lan cười khi nhận ra vẻ bối rối của Triệu Thương.
- Tìm nảy giờ mới duduợc cây đèn cầy này nè. Lấy đỡ đi.
Triệu Thương làm bộ phật ý
- không có lớn hơn được sao ? Nhỏ xíu thế ?
- Thôi đi cô. Đèn cầy này alé còn sót lại hôm trung thu đó. KHông lấy thì thôi.
- Í lấy.
Triệu thương đón lấy cây đèn cầy bé xíu rồi đi trở vào.
- Cô ấy về rồi hả ?
- Ừm cũng may nó không hỏi em nảy giờ làm gì ?
Phong cười trêu cô
- Nhìn má em hồng, môi em đỏ là biết rồi.
- Xí, đáng ghét. Mau về đi.
Cô ấn cây đén cầy xuống bàn :
- Người ta còn phải làm việc nữa.
- Vậy « người ta » hãy may áo cho anh đi.
Cô bật cười
- Cúp điện rồi. Xin lỗi nha.
- Thế thì lấy áo may rồi.
Cô chu môi
- KHông có.
Vẫn ngồi yên trên ghế anh nheo mắt qua ánh đèn.
- em mà trả ơn cho anh kiểu đó là anh ở đây luôn đó.
- Anh dám ? Mà em mang ơn của anh khi nào thế ?
Phong nhắm mắt lại mơ màng
- Lúc nảy ai dạy « người ta » hôn vậy ta ?
Máu dồn lên mặt ửng hồng, Triệu Thưong bối rối chưa biết tính sáo thì Phong đã lên tiếng nói tiếp
- Anh còn lấy cả thân mình ra cho em « thử nghiệm » rồi còn gì ? Em mà….
- Được rồi… được rồ, sợ quá đi. Nè
Cô chìa cái áo sơ mi trắng mới tinh ra trước mặt anh
- Mặt đỡ rồi về đi. Đáng ghét
Phong tủm tỉm cười nắm luôn cả tay cô, Triệu Thương rụt tay lại$
- Chưa thấy ai lì như anh.
Phong bước vào phòng thay đồ rồi mà Triệu Thương vẫn còn càu nhàu bên ngoài.
- Nè sửa áo giúp anh đi.
Phong bước ra với chiếc áo sơ mi chưa cài nút nào, cô nhăn mặt
- anh hư vửa thôi đi.
Triệu Thương cài lại khuy áo và sửa lại cổ áo cho Phong. Anh cười nhìn cô
- Sao giống vợ lo cho chồng quá.
Cô lườm anh
- NGoài phát biểu linh tinh ra bộ anh không còn biçết làm gì nữa à ?
- Biết.
- Làm gì ?
- dạy học.
- Anh làm thầy giáo ?
Anh gật đầu
- Giảng viên mộn …hô hấp nhân tạo.
Cô lừ mắt lằm mặt nghiêm, đẩy anh ra
- về đi. Đừng hòng ăn vạ với em
Phong vuốt lại tóc
- em đừng bỏ cái áo bầu đó nha. Lỡ mai mốt sẽ cầnn tới.
- Quỷ anh. Mau về đi.
Phong véo mũi cô rồi bước về cầu thang
- may sẳn một cái áo, tối mai anh đến lấy.
- tiền công măc lắm đấy.
Phong dừng lại. Anh xoay người lại nhìn cô. MỘt lúc anh bước đèn cạnh cô
- anh chưa dạy em bằng cách nào « hô hấp » trong bóng tối mà.
-
Buổi chiều ;
Mở tủ lạnh lấy một lon 7up uống một hơi, Quang hỏi chị bếp :
- Bà chủ chưa về ư ? Cô ba đâu ?
- Dạ thưa cậu, bà chủ vừa đi dự tiếc với ông. Cô ba đang ở trên lầu ạ.
Quang bước lên lầu. ANh lấy làm lạ với Triệu Thương quá. Tự nhiên dạo này hay ở nhà, không chịu đêén tiệm như lúc trước nữa. Kỳ lạ.
Cốc….cốc…
KHông nghe trả lời, Quang đẩy cửa bước vào. Triệu Thương đang nằm trên giường, trên
mặt đầynhững khoanh dưa leo.Quang phì cười ngồi xuống giường.
- Làm gì vậy ?
Triệu Thưong lí nhí vì sợ mấy khoanh dưa rớt xuống.
- Tìm em à ?
Quang vẫn cươì
- sao tự dưng lại chịu khó vậy ?
- em không rảnh đâu. Mẹ biểu đó, không nghe là biết tay.
- Vậy à ? Nhưng như vậy cũng tốt. Phụ nữ phải biết làm đẹp chứ.
Anh nhìn Triệu thương nghiêm nghị
- em đã chuẩn bị cho nhân viên anh xong chưa ?
Triệu Thương chớp mắt
- Còn tí xíu nữa. Đảm bảo em sẽ giaođúng thời hạn cho anh.
Cô nhìn bộ đồ tay của Quang hỏi
- anh định đi đâu à ?
- Anh đi ký hợp đồng với một khách sạn nhưng trước hết phải đến công ty cái đã. Dạo này người ta đi du lịch nhiều quá.
- Anh hai !
Triệu Thương gọi giật lại khi thấy Quang xoay núm cửa. CÔ bật ngồi dậy gỡ mấy khoanh dưa để xuống chiếc dĩa nhỏ trên bàn.Mở tủ, cô lấy đưa cho anhmột bộ đồ tay mới toanh đưa anh.
- Anh mặc đi.
Quang nhìn cô cảm động :
- bận vậy mà vẫn may cho anh à ? Có cảm comple nữa.
Cô cười
- Khuyến mãi vì anh đã cho em một hợp đồng béo bở mà.
Anh nheo mắt
- Chứ không phải hối lộ để anh đưa nhiều khách du lịch đến cửa hàng em à ?
Cô cười
- anh cũng thông minh ghê.
Cầm lấy bộ đồ về phòng, một lát sau anh trở qua
- em gái anh thật khéo tay, vừa như khuôn.
Cô ngắm anh thật kỹ rồi gật gù
- Anh thíh thắt cravat thì phải chọn những chiếc cravat thật đẹp. Nếu không sẽ gây phản cảm.
Quang ngắm lại mình. Comple màu kem với chiếc áo sơ mi màu xanh ùng cravat kẻ sọc nâu trắng, trông anh rất lịh sự.
Cô lườm anh trai :
- Em sửa soạn cho anh là có mục đích đó.
Triệu Thương cười chúm chím :
- Mau tìm vợ đi. Em sẽ không lo áo quần cho anh mãi đâu.
Quang trêu em :
- Bộ định lấy chồng hả ? Có hoàng tử bạch mã nào rồi phải không ? Hôm nào phải … dắt ra mắt phụ huynh đó.
Triệu Thương đẩy anh ra
- KHông có ngày đó đâu.
Quang đi rồi cô lười biếng nằm trở lại giường. Hình ảnh Phonglại hiện lên. Ở anh hình như tồn tại hai con người. Lúc anh trầm ngâm, đỉnh đạc, có lú anh lạilì lợm và ngang tàng không thể tả.
Cô khẽ bậm môi khi nhớ đến những nụ hôn như cưỡng đoạt của anh và nụ hôn ngọt ngào đê mê của mình. Chợt Triệu Thương mở bừng mắt khi nhớ đén Tố Quyên. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tố Quyên biết chuyện này. Dù chưa hứa hẹn hay nhận lời tỏ tình của Phong, nhưng Triệu Thương luôn mang cảm giác tội lỗi. Cô không muốn mang tiếng là người thứ ba, là kẻ phản bạn.
- Mọi người sẽ khinh bỉ mình mất thôi.
Cô khẽ rùng mình khi nghĩ đến hình ảnh đó.
- Cô ba… có cô Tố Quyên đén tìm.
Trời, linh vậy sao ? Mới nhắ đã xuất hiện rồi. Cô bật ngồi dậy.
- Tôi đi rửa mặt, chị mời bạn tôi lên đây giúp nha. À, chị làm một ít trái cây và nước uống giùm tôi nha. Cảm ơn chị.
Vắt cái khăn lên móc, TRiệu Thương ngắm lại mình một lần nữa. Cô mĩm cười với mình trong gương. Vừa bướra cô đã gặp ngay nụ cười của Tố Quyên.
- Đợi lâu không ?
- Lâu mau đâu thành vấn đề, vì đến để cảm ơn mà.
Triệu Thương ngạc nhiên :
- Về điều gì ?
Tố Quyên kéo Triệu Thương ngồi xuống giường.
- Đồng phục của nhân viên tao được đánh giá cao lắm. Công mày không đấy.
TRiệu Thương trố mắt
- Thật à ? Nếu vậy tao phải tăng giá lên mới được.
- Được thôi. Nhưng đợi dịp khác đi khỉ à.
Cả hai phì cươì, Tố Quyên lấy trong túi xáh ra một phong bì đưa cho Thương. Cô nắm lây tay bạn thân mật
- Cảm ơn. Tao thành công như hôm nay hoàn toàn…
- Thôi dẹp mày đi, khách sáo quá. Tao làm lấy tiền chứ bộ.
- Vậy thì cầm đi.
Tố Quyền cầm phong bì để trên bàn :
- Gìờ thì đi ăn với tao nha.
TRiệu Thương không trả lời. Cô đến mở cửa khi có tiếng gõ. Đón chiếc khay có hai ly nước cam và một dĩa trái cây đầy táo và nho. Triệu Thương đặt xuống giường.
- Uống nước đi.
Cô tự nhiên bưng ly nước cam lên rồi nói :
- Chắc không được quá, hôm nay tao phải đi giao hàng cho khách.
- Mày vẫn làm mấy việc vặt ấy à ? Tiệm mày có nhiều « sao » mà.
- Ừ, biết sao giờ. Trước đây tiệm nhỏ nhờ có họ mới ^pháttriển như bây giờ.
Cô cười :
- Nhưng đó toàn khách sộp không đấy. Vả lại tao thíh làm việc đó. Tiếp xúc với họ thấy
nhiều điều mắc cười lắm.
Tố Quyên phì cười :
- Sợ mày luôn. Vậy bi giờ có bộ nào mới cho tao một bộ.
Triệu Thương ngạc nhiên :
- Nè, mày nói giỡn hay nói thật.
Tố Quyên nhăn nhó đén thảm hại, cô thở ra :
- Mới về nhà thăm ông bà già. Hai ông bà không cho đi.
- Sao không cho.
- Thì chuyện xem mắt đó. Làm tao trễ giờ. Hôm nay phải ký hợp đồng với bên du lịch mà…
Cô nhìn lại mình :
- Áo thun quần jean mày nghĩ anh ta cho tao là người thế nào ?
- Thiếu tôn trọng khách hàng là cái chắc.
Tố Quyên cười khì :
- Vậy mau giúp tao đi. Nói thật đó, tao bỏ tiệm giặt hết rồi.
Đến lượt Triệu Thương phì cười, cô lấy lời mẹ mình làm thuyết giáo.
- Tội nghiệp cho ai lấy mày làm vợ đó. KHông khéo anh ta mặc quần cụt đi làm cho mà xem.
- Nè, mày nói gì mà tệ hại vậy. Thôi mau giúp tao đi.
TRiệu Thương lại đén mở tủ.Cô chợt nhớ lời Quang thường nói :
- Con gái phải biết lo sự nghiệp. Nhưng anh không thích những cô lúc nào cũng váy ngắn, jupe túm. Như một con búp bê biết đi.
Triệu Thương đưa tay lấy chiếc áo sơ mi trắng không tay ướm lên người Tố Quyên, chiếc áo tuy đuợc Triệu Thương cách điệu ở phần tay khá đơn giản nhưng rất dễ thương với mấy bông hoa đính ở duới vạt áo nhỏ tý.
Cô háy mắt :
- Thử đi.
Tố Quyên bước vào phòng tắm. Một lúc sau, cô bước ra vứt cái áo thun lên giường, cười
rạng rỡ, cô hỏi :
- Đẹp chứ.
- Ừ áo đẹp lắm.
- Con nhỏ này, mày chỉ khen áo của mày thôi sao ?
Triệu Thương cười cười.
- Thì áo đẹp người mới đẹp.
NHìn Tố Quyên xinh xắn với chiếc quần jean màu xám và chiếc áo trắng, tóc cột cao như một cô sinh viên, Triệu Thương chợt nhớ đến Phong, cả hai hình như rất xứng đôi. Có lẽ cô phải suy nghĩ lại những gì đã xảy ra.
- KHông có bắt đầu thì không cần kết thúc. NHư thế tốt hơn.
Phát mạnh vào vai Triệu Thương, TỐ Quyên trừng mắt :
- Lảm nhảm cái gì đó ?
- Quỷ mày đi, đến đây phiền quá đi. Mai mốt tao sẽ đuổi mày về đấy.
- Ừ thử xem.
Tố Quyên chải đầu, cột tóc cao lên. Lấy cây son thoa phớt lên môi. Cô nheo mắt :
- Giống sinh viên tỉnh lẻ chưa ?
- Bộ mày định « gài » ông nào hả ?
- KHông phải là ông mà là anh. Là doanh nghiệp trẻ đấy.
- Chúc may mắn nghen.
Triệu thương lạnh buồn trong dạ khi nhớ đến Phong. Cô thăm dò :
- Vụ … coi mắt, ba mẹ mày nói sao ?
Như sực nhớ, Tố Quyên lại thở ra. Cô gieo người xuống giường.
- Chuyện của tao rắc rối lắm. Tao cũng không biết tính sao.
Triệu Thương cũng nằm xuống bên cạnh.
- Mày với anh ta tới đâu rồi.
Tố Quyên thản nhiên :
- KHó mà nói hết. Dài như con sông Trường giang.
Triệu Thương thẩn thờ nhìn lên trần nhà :
- Hãy cố gắng rồi sẽ thành công. Mày thường nói thế mà.
- Ừ, tao đang cố làm lại nè. Nhưng không biết có được không. Có những thứ tưởng không cần nhưng khi mất đi tao lại tiếc nuối.
- Định bỏ cuộc ư ?
- Dĩ nhiên là không. Nhưng có những chuyện khó nói lắm. Mày giúp tao chứ ?
Triệu Thương nghe cổ họng mình nghẹn lại. Một thoáng đau thắt ở tim rồi cô gượng cười xoay qua bạn.
- Giúp bằng cách nào ?
- Ở phiá sau ủng hộ cho tao.
Triệu Thương cười cười
- Ok, nhưng mày phải gặp người ta thường xuyên chứ tối ngày chỉ biết có công việc thôi sẽ
không tốt đâu.
Tố Quyên ngồi bật dậy cười tươi :
- Cảm ơn đã nhắc nhở. NHưng mày yên tâm đi, bọn tao vẫn gặp nhau hoài.
- Gặp hoài ?
- Ừ, mày nhớ hôm tao mở tiệc chiêu đãi mà mày không đến không ?
Triệu Thương như người mất hồn. Cô đáp như cái máy
- Nhớ, nhưng sao ?
- Anh ta có đến đấy.
Triệu Thương nghe trái tim mình vỡ vụn đi. Thì ra trước khi gặp cô, Phong đã vui vẻ bên Tố Quyên. Sao cô ngốc đến độ không nghĩ ra chuyện Phong dự tiệc ở nhà hàng khách sạn của Tố Quyên khi anh bào đi dự tiệc chứ. Cô giả lả :
- nếu biết tối đó có Trịnh Phong thì dù bận mấy tao cũng đi rồi.
- Để làm gì ?
Triệu Thương cười :
- Để… giành với mày chứ chi. Tao mới là người anh ta đi xem mắt mà.
- Con khỉ này. Thôi tao đi đây. Nếu trễ thì hủy một hợp đồng là chết.
Tố Quyên đi rồi mà Triệu Thương vẫn ngồi chết lặng trên giường, cô phải làm sao đây ? Thật ra mình là người đến trước hay là kẻ thứ ba ?
Cô ngó ra cửa sổ, nắng chiều sắp tắt rồi. Triệu Thương thầm nhủ : ta cứ để những ảm xúc khó quên như ánh mặt trời đi đó đi. Hãy để nó tắt đi. Ngày mai công việc sẽ cuốn hút thì lấy đâu ra thời gian ngắmmặt trời như hôm nay. Và lẽ dĩ nhiên tình cảm đó cũng sẽ không có cơ hội bừng len nữa.
-
Đọc một lèo 9 trang nhưng còn mún...đọc tiếp *___* Thanks everyone for posting and more please! ^-^