-
tiếp nè
Thiên Ân giơ tay ngăn anh:
- Xin ngưng . Đó là tại tình cờ mọi người lầm tưởng thôi . Chút tối tôi phân trần rõ là xong . Anh cứ ở lại đợi nhận mặt cô bạn gái đích thật của anh.
- Em đâu cần phải giải thích rõ cho ai biết làm chi ?
Thiên Ân nhìn anh khó hiểu:
- Anh nói vậy là sao ?
Văn chậm rãi nói:
- Em nói mình đang lang thang, tứ cố vô thân mà.
- Phải rồi.
- Em tạm thời chẳng biết đi đâu, sao tốt hơn không ở lại đây ?
Thiên Ân ngập ngừng:
- Ý anh là...
Văn nói một cách chân thành:
- Thật sự giờ đây tôi không biết mình là ai, không rõ mình như thế nào . Tuy ở đây là nhà tôi, những người ngoài kia là nội tôi, là cô ruột tôi, là gia đình tôi, nhưng tôi thật sự vẫn có cảm giác cuôc. sống này như xa lạ lắm với tôi.
Quan sát nét mặt cô, giọng anh nhẹ nhàng hơn:
- Tôi nghĩ chỉ có em có thể là đồng mình của tôi . Em đã gặp tôi trước cái lúc tai nạn . Có lẽ tôi trước kia cũng đã tin tưởng em sao đó mới gặp gỡ và mời em đi cùng . Mặc dù chuyến về ấy là chuyến xui rủi, nhưng hai chúng ta cũng thoát nạn, tôi thấy em nên ở lại đây, và cần có bổn phận giúp tôi khôi phục lại trí nhớ.
Thiên Ân quẹt mũi . Nói dài dòng nghe thật cảm động, để rồi cuối cùng kết luận cứ như đổ thừa vậy . Anh này ghê thật.
- Em cứ ở lại nhé . Cứ coi như một kỳ nghỉ hè, giúp tôi một thời gian, chúng ta có thể là bạn bè mà.
Tiếng Thiên Ân vẫn làm thinh . Văn hắng giọng hỏi:
- Em không thích nhà này à ? Không thích người thân của tôi ?
- Không phải . Người nhà anh ai cũng tốt hết.
- Vậy thì ở lại chứ ?
Thiên Ân ngẩng lên tần ngần nhìn anh:
- Anh... muốn tôi tạm ở lại thật à ?
- Dĩ nhiên.
- Bao lâu ?
- Thì... - Văn ngắc ngứ . Anh cũng chưa nghĩ ra điều này.
- Chừng vài tuần được không ? Cho đến khi anh lành chân và tạm nhớ lại mọi việc ? - Cô đề nghị.
Anh gật bừa:
- Ừ, như ý em đi . Từ từ rồi tính sau.
Thiên Ân thừ người ra nghĩ ngợi . Ừ, ở lại thì ở lại . Cô cũng có chỗ nào tính trước để đi đâu.
Cô e dè:
- Như vậy thì tốt cho tôi rồi . Nhưng biết người nhà anh có cho không ?
- Sao lại không cho ? Em là bạn gái của tôi mà.
- Hê - Thiên Ân trợn mắt.
Văn xua tay và phì cười:
- Khoan quạu đã , để tôi nói cho nghe . Thì nhân lúc nhà tôi ai cũng nghĩ em là bạn gái của tôi thì cô Liên cũng mời em ở lại đây chơi một vài tháng rồi mà, sao không cứ như vậy tiện hơn ?
- Anh nói tôi cứ tiếp tục ậm ừ như vậy sao ? - Cô gãi tai ngượng nghịu - Nói thật nhé, khó coi lắm.
Văn buồn cười:
- Mắc cỡ à ? Thì cứ gật gù như mấy ngày qua vậy, đừng tự nhận mà cũng đừng đính chính, cứ để mọi người tiếp tục lầm tưởng, vậy là được rồi.
Thấy cô vẫn không yên tâm, anh nhìn cô chăm chú:
- Sao vậy ? Em sợ cái gì à ?
Cô chắt lưỡi rồi tần ngần thú nhận:
- Nhưng ậm ừ kiểu đó thất sách lắm . Cái mặt tôi đâu có đủ gan để theo bạn trai lên tuốt trên Đà Lạt mấy ngày trời . Thế nào rồi cũng có người không tin, hạch hỏi hoặc nếu không thì cũng ghét tôi cho coi . Họ sẽ cho tôi là hư hỏng, phóng túng quá . Như vậy thì...
Văn ngẩn người . Đây cũng là điểm khó cho cô, vậy mà anh cũng quên được . Anh nhìn cô và dịu giọng nói:
- Xin lỗi Ân, tôi quên mất điều tế nhị này.
Thiên Ân so vai:
- Dính dáng đến chuyện tai tiếng, tôi là con gái đương nhiên nhạy hơn anh rồi.
Văn ngẫm nghĩ giây lát rồi hắng giọng:
- Thôi thì như vậy nhé . Tôi vẫn muốn em ở lại đây, cho nên để tôi tìm các khác nói với người nhà của mình.
- Nói làm sao ?
Văn cân nhắc rồi nói:
- Tôi sẽ cải chính em gốc người Đà Lạt, anh gọi điện hẹn gặp lại em trên đó . Em đã có nhà bà con trên đó thì còn ai bàn tán hay dè bỉu gì nữa phải không ?
Thiên Ân bắt bẻ:
- Cho là vậy, nhưng là dân Đà Lạt thì sao ngồi chung xe anh về Sài Gòn làm gì ?
Văn nhíu mày:
- Là... là anh mời em về nội chơi môt. vài tuần, nhân ngày sinh nhật nội . Phải rồi, nhân ngày mừng thọ của ông.
Cô nhìn anh nghi hoặc:
- Nói vậy có được không ?
Văn chắt lưỡi:
- Vậy là được rồi . Tạm thời dùng cách như vậy để nói, em yên chí đi, không ai bắt bẻ gì đâu, mà nếu thậm chí có bắt bẻ, tôi sẽ nghĩ cách gỡ cho em.
Thiên Ân nhìn vẻ quả quyết của anh mà nhẹ mối lo, cô buột miệng:
- Anh tốt thật.
- Sao lại nói vậy ?
Thiên Ân nói chân thành:
- Tôi nói thật đó, anh tốt lắm, biết tôi đang khó khăn nên nghĩ cách bịa tạm ra cái lý lịch giả giúp tôi ở tạm đây một thời gian . Tôi rất cảm ơn anh.
Văn nhướng mày:
- Em quên là nhờ có em trên chuyến xe đó mà tôi mới còn sống được à . Chúng ta giúp lẫn nhau thôi . Thêm nữa, tôi cũng đâu có bia. gì nhiều, sẵn mọi người ai cũng nghĩ em là bạn gái của tôi, bây giờ đính chính còn khó hơn là nhận đại.
Anh cười nói tiếp:
- Vả lại chắc em cũng nhận ra, trong mắt cô Liên, em như một ứng cử viên ngon lành cho vai trò cháu dâu rồi . Trưa nay, cô nói về em mà cứ như đang ca một bản hùng ca nào đó . Tôi thấy em còn có hậu thuẫn ngon hơn cả tôi, không cần ngán sợ gì nữa.
Thiên Ân phát ngượng vì câu nói đùa của anh . Biết là chỉ gật gật cho qua được cũng... quê lắm chứ . Cô chỉ mới mười tám, trước nay bạn trai thân chỉ giới hạn ở mức bạn bè.
-oOoOo-
Tuy bước vào năm học cuối cùng cô có nhận một lá thư tình ghép trong sách vở nhưng hầu như chưa kịp xao xuyến vì cái lá thư trên trang giấy học trò ấy thì bao nhiêu chuyện đã ập đến làm thay đổi cả cuộc đời. Bây giờ, bỗng dưng cô có một anh "bạn trai", một bạn trai hơi "già" với tuổi cô, một bạn trai chỉ mới quen vỏn vẹn có mấy lần . Vai trò này xem ra không dễ đóng . Bà Liên xuề xòa, ông nội Văn nghiêm nghị nhưng cũng khoan hoà . Duy nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo, khó chịu của bà Trinh là cô muốn rùng mình.
Như hiểu nỗi lo của Thiên Ân, Văn hắng giọng trấn an:
- Đừng lo, mình là đồng minh ma, có gì rắc rối xảy ra tôi sẽ đỡ cho em.
Thiên Ân nhìn anh rồi chợt cười:
- Nếu anh nghĩ vậy là tốt nhất thì... cũng được . Nhưng nhắm thử xạo được trong bao lâu đây . Cuối tuần này là ngày thọ của nội anh rồi đó, rủi bạn gái thật sự của anh lò mò đến thì sao, lúc đó anh khó phân trần, và tôi thì lộ tẩy.
Văn cười lắc đầu:
- Tôi nghĩ chắc trước khi bị tai nạn, tôi không có bạn gái thân đâu . Vì nếu có, sao cả tuần nay tôi bị tai nạn, không có ai gọi điện hoặc đến thăm tôi gì hết vậy ?
Thiên Ân bĩu môi cười ruồi:
- Cái này tôi không biết à . Không chừng k hông phải là một cô mà có ngày đẹp trời nào đó tới hai ba cô kéo lại thăm bệnh anh, đến chừng đó chẳng những anh mệt mà tôi cũng mệt nữa . Hứa trước với tôi đi, nếu có khai thật ra thì anh phải nhận là chính anh xúi tôi đó, không thôi tôi bị ghen oan.
Văn bật cười:
- Làm gì khẩn trương vậy . Đã nói mình là đồng minh rồi mà . Chuyện đó gác qua một bên đi . Chừng nào xảy ra thì mình cùng ứng phó.
Thấy anh che miệng ngáp dài một cái, cô đứng dậy:
- Anh lại buồn ngủ rồi đó, thôi tôi về phòng để anh nghỉ sớm.
Văn phàn nàn:
- Bác sĩ cứ cho tôi uống thuốc giảm đau . Uống vào lần nào cũng buồn ngủ, bực mình quá.
Thiên Ân cười:
- Hôm trước thì anh than nhức đầu, giờ uống thuốc chưa hết liều lượng lại phàn nàn bực bội . Không biết trước và sau tai nạn, lúc nào anh khó tính hơn.
Đứng dậy cầm khay thuốc, cô nói:
- Anh ngủ đi, sáng mai tôi sẽ lại ghé.
- Khoan đã Thiên Ân! - Văn gọi với.
Cô ngạc nhiên quay lại:
- Còn chuyện gì nữa ?
- Nãy giờ chuyện bàn tính, em đồng ý rồi chứ gì ?
Cô gật:
- Đồng ý.
Văn nhướng đôi mắt đã hơi nằng nặng:
- Vậy phải đừng làm chuyện phức tạp khó hiểu thêm . Ít nhất em cũng nên sửa lại cách xưng hô với tôi một chút.
Thiên Ân hiểu ra, cô ngẫm nghĩ rồi gật đầu:
- Biết rồi, anh cứ nghỉ đi.
- Vậy ngày mai...
Cô mỉm cười:
- Sẽ như ý anh, đừng lo . À, mà tôi nghĩ ra một biện pháp nhỏ giúp anh truy lùng cô bồ của mình rồi đó.
- Biện pháp gì ?
- Cái phòng ở trên lầu đối diện phòng tôi ở, nghe nói là phòng cũ của anh, sao anh không lên đó lục lọi thử . Nếu anh có bồ bịch gì thì thế nào phòng riêng cũng có hình ảnh hoặc địa chỉ, hay ít nhất cũng có cả bó thư tình.
Văn cười ruồi, đầu gật gật:
- Cũng là ý hay, có điều chân tôi thế này khó lên lầu được . Cho nên...
Cô lo le ý thích làm thám tử điều tra:
- Vậy để tôi giúp anh chịu không ?
Văn ngáp dài và khoát tay:
- Vậy à ? Ờ, để tính sau đi nhé, tôi không quan trọng lắm chuyện đó đâu.
Thiên Ân cụt hứng lầm thầm ngó anh . Anh này ngộ thật . Mất trí nhớ thì nhăn nhó, thắc mắc tùm lum, vậy mà người ta nói tìm giúp lại tỏ ra thờ ơ . Thôi thì măc. kệ anh vậy. Cô chào anh rồi đóng cửa lại . Còn lại một mình, Văn lại ngáp nhưng anh chưa muốn ngủ vội . Anh kê cao hơn cái gối dưới ót, thầm nghĩ ngợi.
Khi tỉnh dậy được và lấy lại được ý thức, anh thật hoang mang khi nhận ra mình chẳng còn nhớ gì lắm về mọi chuyện trong quá khứ . Trong đầu anh, ngoài âm thanh ong ong nhức buốt khó chịu anh không xác định được mình là ai, và tại sai nằm trên giường với cái đầu nặng chịch và cái chân băng bột vướng mắc như vậy.
Rồi lần lượt là những người với gương mặt lo lắng cho anh. Anh đã không nói thật lắm với Thiên Ân . Đối với những người được giới thiệu là nội, là cô ruột, dượng rể của anh anh còn cảm thấy dường như họ có nét gì đó thân quen, nhưng còn cô... Khi người ta đưa đến trước mặt anh một cô gái trẻ với cái nhìn rụt rè như có chút sợ sệt và bảo đó là bạn gái của anh, anh lại cảm thấy cô hoàn toàn lạ lẫm và cách biệt quá. nếu không có lời của cô Liên, anh cũng không tin là mình lại có cô bạn gái nhỏ tuổi và nhút nhát như vậy . Ngay cả cái tên Thiên Ân của cô anh cũng nghe không quen tai một chút nào thì làm sao mà không ngờ ngợ.
Nhưng đã mấý ngày nay, từ bệnh viện cho đến khi về lại nhà, cô gái tên Thiên Ân này đã bỏ công chăm sóc anh rất chu đáo . Cô cho anh một sự tin tưởng và thân thiện. Anh không biết quyết định giữ cô lại có quá chủ quan không, nhưng anh thật sự không muốn cô rời đi bây giờ . Cô là một người đã cùng anh đi chuyến đi tai nạn đó, và đã kịp thời cứu anh . Nếu trước mắt cô không có chỗ đi, thì cứ ở lại đây thêm một thời gian, để khi nào lành bệnh, anh sẽ có cách giúp cô một công việc hay một chỗ ở nào đó.
Bất kể cô ra sao, bất kể câu chuyện cô phân trần với anh có hoang đường như thế nào thì cô cũng là người mà trước khi bị tai nạn, anh đã tin tưởng đi chung, thì bây giờ thất lạc trí nhớ anh cũng phải tin vào cô . Cô sẽ là chỗ dựa để anh tìm lại ký ức của mình. Văn ơ hờ khép mắt lại . Nếu Thiên Ân không là bạn gái của anh, vậy người bạn gái mà anh hứa dẫn về ra mắt nội cuối tuần là ai nhỉ ? Có vừa ngốc nghếch vừa dễ thương như cô bồ hờ nhỏ tuổi của anh hiện giờ không ? Mấy viên thuốc xem chừng đã ngấm, anh ngủ quên với chiếc gối kê cao sau đầu .
--ooOOOoo--
-
tiếp nè
Chương 9
- Đổi ngày ? Là sao hả nội ?
Văn nhìn qua bà Liên . Bà cũng kinh ngạc không kém gì anh.
Ông nội nhìn hai cô cháu mà mỉm cười:
- Có gì đâu mà ngạc nhiên vậy Văn, thì con còn bệnh, chưa khỏe, ông dời ngày mừng thọ lại thôi.
Văn kêu lên:
- Nhưng con có bị gì đâu ? Đâu cần nội phải dời ngày mừng thọ ?
Ông nội lắc đầu:
- Vậy mà chưa có gì à ? Con bị tai nạn, thương thế đến giờ vẫn chưa khỏi, ông còn lòng dạ nào mà đãi tiệc ăn mừng.
Văn cố phân trần:
- Con thực sự khỏe lại rồi, con chỉ còn cái chân băng bột vướng víu chút thôi chứ đâu có gì nữa . Nội đừng dời ngày làm gì.
Ông anh nghiêm mặt:
- Là thân thể con tạm bình phục thôi chứ ký ức con chưa ổn định lại mà . Nội không muốn đãi tiệc làm gì khi nhà còn chuyện không vui.
Bà Liên rụt rè lên tiếng:
- Anh Ba có nói thiệp đã phát rồi đó ba.
Ông gạt đi :
- Lỡ phát rồi thì hồi lại . Đa số toàn là bạn già hoặc họ hàng thân thuộc ai cũng biết nhà mình đang có chuyện họ không dám trách đâu.
Văn áy náy:
- Nhưng sinh nhật bảy mươi tuổi lại la lễ đại thọ , quan trọng lắm, nội đâu thể vì con mà bỏ đi.
Ông nội cười nạt đùa:
- Cái thằng, mày là cháu đích tôn, ba mày lại mất sớm, có một mình mày thôi . Nội không lo cho mày thì còn lo cho ai.
Ông hắng giọng:
- Vả lại, nội cũng đâu có tính bỏ hẳn lễ mừng thọ, nội chỉ định dời ngày thôi . Không làm ngày theo dương lịch thì mình cũng có thể làm theo âm lịch.
Văn ngạc nhiên nhìn ông nội:
- Nội định dời qua sinh nhật âm lịch ?
- Ừ.
Văn nhíu mày nhìn lên block lịch:
- Vậy là còn lấy hai tháng nữa mới đúng ngày.
Ông nội cười, gật đầu:
- Ừ, nhưng cũng nói trước là con phải mau lành bệnh đi . Nếu đến lúc đó mà mày vẫn còn ngơ ngáo, không nhận ra ai như vậy thì cả sinh nhật âm lịch hay là đại thọ tiểu thọ gì nội cũng bỏ, không thèm làm luôn.
Bà Liên cũng mỉm cười:
- Chà, ba nghĩ ra như vậy cũng hay lắm . Thêm hai tháng thì thằng Văn có lẽ đã tháo bỏ bột băng rồi.
- Ừ, nhưng cái chân là phụ, chủ yếu là cái đầu.
Văn tủm tỉm cười như đã hiểu ý ông . Nhấp ngụm trà đặc, ông nội hắng giọng:
- Tao quyết định vậy đó, cho tụi bay hay trước . Chút nữa gọi điện báo cho anh ba mày hay để nó sắp xếp xin lỗi hay hồi gì đó người ta, nghe chưa Liên.
Bà Liên dạ nhỏ . Ông gật đầu hài lòng rồi đứng dậy nói bâng quơ:
- Tao ra vườn luyện cờ đây . Dạo này công chuyện ngoài thành phố cứ đăng đăng đê đê, đi đi về về thấy mà phát mệt . Phải giải trí một chút mới được.
Văn hắng giọng:
- Để con nhờ Thiên Ân đẩy xe.
Ông nội nhìn anh cười:
- Ừ, gọi nó đi, nhưng mày có ra thì ông cũng cho mày ngồi chầu rìa mà xem thôi con ạ . Hôm nay tao có đối thủ rồi.
- Có đối thủ ? - Văn ngạc nhiên - Ông Sáu ra chơi hả nội ?
Ông nội vuốt râu giọng bí hiểm:
- Không phải ông Sáu, một tay mới.
Thấy vẻ măt. nghi ngại của Văn, ông cười vang:
- Biết ai không ? Là con nhỏ Ân đó . Bất ngờ phải không ?
- Thiên Ân ? - Văn ngạc nhiên - Ông nói Thiên Ân biết chơi cờ à ?
Ông nội cười, lườm anh:
- Không những biết chơi mà còn là cao thủ nữa đó, con là bồ nó mà chả biết gì hết . Trưa hôm qua ông chơi cờ một mình buồn quá, thấy nó thơ thẩn trong vườn, ông gọi nó lại định hỏi chuyện về gia đình nó . Mới hỏi có mấy câu, nó đã đề nghị đánh với ông một ván.
Văn cười thầm . Chắc hẳn để thoát khỏi những câu hỏi của ông nên Thiên Ân mới né qua chuyện đánh cờ.
- Chắc ván đó chỉ chừng mười lăm phút là hạ . Nội thắng phải không ạ ?
Ông nội gật đầu:
- Ừ, đúng là bàn đó chỉ chừng mười lăm phút nhưng không phải nội thắng đâu, mà con nhỏ thắng . Nghe ngộ không ?
Văn ngạc nhiên, anh nhìn ông như không tin lắm:
- Nội nói... Ân thắng à ?
- Ừ . Nói cho ngay thì nội có chủ quan, chơi với đứa con gái nhỏ xíu thì ỷ y , nên đến chừng phát hiện nó cao tay thì hết gỡ . Hôm qua ông kêu nó đấu tiếp bàn khác thì nó viện cớ là đến giờ cho con uống thuốc . Hôm nay con nói nó lấy sẵn cữ thuốc đem ra vườn luôn .Ông nhất định đấu vài ván để biết tài của nó đến đâu mới được . Có con ngồi kế lược trận nhé . Tới giờ thì uống thuốc ngoài đó luôn.
Văn hơi ngẩn người . Lời của nội nói chắc là thật . Thiên Ân chẳng những biết chơi cờ tướng, mà còn chơi không tệ, có thể thắng nổi ông thì không chừng cô hơn cả anh rồi. Thiên Ân vừa đẩy xe của Văn ra vườn thì nội có điện thoại từ thành phố của chú Ba . Văn nhân lúc ông trở vào nhà, anh kể cho Thiên Ân nghe về quyết định dời lễ mừng thọ của nội.
Thiên Ân gật gù:
- Nói như vậy có nghĩa là ông nội anh ra hạn định cho anh rồi đó . Trong vòng hai tháng, anh phải cố phục hồi trí nhớ . Hai tháng, mấy chục ngày lận.
Văn lắc đầu cười:
- Em làm như tìm lại trí nhớ là trò chơi xếp hình vậy, đâu phải cố gắng mà được.
- Thì ông nội anh...
- Ý của ông là đốc thúc củng cố nghị lực để bình phục thôi . Nói ra hạn định chỉ là nói vui đó mà.
Thiên Ân cố cãi:
- Nhưng gì thì gì, Ân nghĩ hai tháng cũng là cả một khoảng thời gian, anh cũng có thể cố gắng để có lại ký ức được chứ.
- Anh biết, nhưng làm cách nào ?
Cô hăng hái nói:
- Thì đó, làm như cô Liên hôm qua vậy . Đem hết hình ảnh về anh, đem những câu chuyện về anh ra kể cho anh nghe.
Văn lườm cô:
- Ừ phải, cứ đem cuốn album cũ mèm có hình tôi nhỏ xíu, đem cả học bạ từ tiểu học tới bằng cấp đại học của tôi ra, để cho em có dịp ngồi cười nhạo suốt cả buổi nữa phải không ?
Bị câu nói của anh nhắc nhở, cô bụm miệng cười sặc dù mặt thoáng ửng đỏ. Chứ gì mà nhịn cười được . Tối qua sau khi ăn cơm xong, bà Liên hăng hái đem ra mấy cuốn album dày cộm . Trong đó đầy những hình ảnh về Văn.
Điều làm Thiên Ân thú vị nhất không phải là mấy tấm ảnh anh chụp khi đã trưởng thành mà là mấy tấm ảnh hồi nhỏ kìa . Tấm thì anh còn nằm ngửa đầu trọc lóc cười không có cái răng nào, tấm thì lẫm chẫm tập đi và .. không mặc quần áo, tấm thì được cái quần yếm, nhưng mặt mũi mếu máo tèm hem, khóc nhe mấy cái răng còi. Đã biết anh nghiêm trang chững chạc bây giờ mà còn nhìn lại mấy tấm ảnh hồi anh còn con nít đó, làm sao cô không nín đươc. cười . Chỉ nghĩ lại thôi cũng đủ cười thêm mấy chặp nữa chứ chẳng ít.
- Còn cười nữa à ? - Văn nhăn mặt.
Thiên Ân xua tay hì hì:
- Xin lỗi, xin lỗi . Để Ân ráng nín.
Cô hắng giọng tập nghiêm . Nhưng rồi mới ngó qua anh, lại đỏ mặt tía tai bụm miệng sặc cười nữa. Văn lừ mắt quay đi . Có vậy cũng cười suốt từ hôm qua đến giờ . Cô con nít hơn cả sự tưởng tượng của anh . Để cô rúc rích với cơn buồn cười ấy, anh ngẫm nghĩ một mình. Việc làm của cô Liên hôm qua thật ra không phải là vô dụng, những bức ảnh tuy không làm anh biết và nhớ hết, nhưng cũng mang máng nhận diện được thêm vài khuôn mặt vài cảnh trí quen quen, gần gũi.
Suốt mấy cuốn album anh chụp một mình có, chụp với người này người nọ cũng có . bà Liên chỉ tay vào từng tấm ảnh, nhắc anh tên họ, kể anh nghe vài chuyện về anh và họ . Thỉnh thoảng ông nội cũng xen vào vài lời . Cả nhà, ai cũng muốn từng bước giúp anh nhớ lại quá khứ . Còn anh...
Văn thở dài . Ánh mắt anh chợt lia trúng gương măt. tò mò của Thiên Ân . Cô đã ngưng cười, đang chăm bẵm vào anh.
- Gì vậy ? - Văn nhíu mày hỏi ngay.
- Không . Ngó anh thôi.
- Ngó tôi làm gì ? Lại muốn cười nữa à ?
Thiên Ân nháy mắt, cười:
- Không phải đâu . Tại thấy anh đang suy nghĩ gì đó , Ân muốn đoán thử anh đang nghĩ gì thôi.
Văn lắc đầu quay đi:
- Muốn học nghề thầy bói nữa à ? Vậy giờ đoán ra gì chưa ?
- Rồi . - Cô cười khì - Để nói thử nhé . Có phải anh đang nghĩ tới ngày kia không ?
Văn hừ nhẹ:
- Ngày kia có gì mà phải nghĩ ?
- Thì đáng lẽ là ngày mừng thọ của ông nội anh đó . Anh đang nghĩ về một người khách của ngày hôm đó, đúng không ?
Văn nhìn cô như chê bai:
- Đoán sai bét . Lễ mừng thọ đó dời ngày rồi . Khách đâu mà tới ?
- Dời ngày nhưng có một người không biết, người ta sẽ đến đây đúng ngày.
Nhíu mày nhìn vẻ khôn lõi của Thiên Ân, Văn chợt hiểu:
- Em đang nhắc đến cô bạn gái nào đó của tôi à ?
- Chứ còn ai khác nữa . Người mời là anh, anh chưa hồi thì người ta đâu có biết nên tất nhiên sẽ đến phải không ?
Đến phiên Văn tủm tỉm cười . Anh chậm rãi gật gù:
- À, thì ra có người đang run ruột . Tôi đã nói mình là đồng minh, có sợ gì thì nói ra cho rồi, bày đặt đóng vai thầy bói đoán mò, nói vòng vo loằng ngoằng cho phí thời gian.
Thiên Ân quê mặt vì bị lật tẩy:
- Thì ông đồng minh, tôi thú nhận là đang ngán chuyện hiểu lầm, bị đánh ghen, bị lộ tẩy . Nói thật rồi đó, anh giỏi thì nghĩ cách giải quyết đi.
Văn cười quay đi:
- Chuyện nhỏ, có gì đâu mà sợ dữ vậy.
Thiên Ân trợn mắt:
- Chuyện nhỏ ? Anh nói chuyện nhỏ à ? Tôi có nguy cơ bị lật mặt đó.
Văn nhún vai:
- làm gì có chuyện đó.
- Anh có cách gì gỡ à ? - Thiên Ân tròn mắt kỳ vọng.
- Khó gì đâu.
- Là cách gì ?
Dựa vào cái gối cao, anh thản nhiên nói:
- Chẳng có cách gì, vì thật ra không có người này.
Thiên Ân nhăn mặt chắt lưỡi:
- Có mà . Chị đó sẽ tới cho coi.
Văn lắc đầu gạt đi:
- Tôi thì cho là sẽ không có chuyện đó, suốt thời gian trong viện lẫn khi tôi đã về đây, chẳng có một cú điện thoại nào, chẳng một lần thăm viếng nào . Có nghĩa là chả có ai cả . Đừng có tốn hơi sức mà lo nữa . Không ai vô đây giành cái vai khó thở của em đâu.
Thiên Ân lườm anh:
- Anh nói sao mà đúng quá, khó thở vì thấp thỏm hồi hộp, may mà tôi không bị đau tim.
Văn khoát tay:
- Tại em yếu bóng vía thôi . Cứ tỉnh bơ thử xem . Có gì phải lo.
Nhìn anh với vẻ phân vân, nhưng cuối cùng Thiên Ân cũng phải làm thinh . Văn có vẻ bình tĩnh làm cô cũng yên lòng một chút, thôi thì đợi đến ngày kia vậy, để xem có gì xảy ra.
Thấy cô im lặng, Văn hắng giọng nói lảng:
- À, mà cũng lạ, anh không ngờ Ân lại biết chơi cờ tướng.
Còn bị mối lo kia chi phối, cô đáp máy móc:
- Cờ tướng có gì khó đâu mà không biết chơi.
- Nhưng nghe nội nói Ân cũng khá lắm . Bữa nào rảnh đánh với anh ván nhé.
Thiên Ân gật:
- Được thôi.
Giọng của nội chơt. vang lên phía sau:
- Ai khiêu chiến với đối thủ của nội vậy ?
Văn và Thiên Ân chưa kịp trả lời thì ông đã nhìn xuống cái bàn đá mài trắng được kẻ thật rõ nét hình bàn cờ và hộp cờ kế bên mà phàn nàn:
- Trời đất ơi, nãy giờ ông vô đó cả mấy chục phút, hai đứa không sắp xong bàn cờ nữa . Bộ lo ngồi tâm tình chuyện gì mà quên cả thời gian hả ?
Câu mắng trêu của ông làm Thiên Ân vụt đỏ ửng mặt mũi, cô ngượng nghịu đổ hộp cờ ra và nhanh tay sắp lại. Văn ngắm nhìn cô chẳng hiểu sao cũng tủm tỉm cười .
oOoOoOo
-
Bạn ui!!!
Bạn đâu rùi sao ko post típ đi bạn, Văn có nhớ lại ko, truyện đang đến hồi gay cấn mừ!!
-
sao lâu quá vậy bạn? mình mong lắm đó, hay quá à
-
Chương 10
Tay cầm tờ báo và mấy nhánh cúc đại đóa đủ màu, Thiên Ân gõ nhẹ và ló đầu vào.
- Không phải em đánh thức anh Văn chứ ?
Văn mỉm cười nhổm dậy:
- Vào đi, anh thức từ nãy giờ rồi.
Đưa cho anh tờ báo và kéo rèm cửa ra để ánh nắng sớm lùa vào phòng, cô nói:
- Hôm nay trời đẹp lắm anh Văn.
- Anh biết . Đêm qua mưa lớn, nên sáng nay nắng nhẹ.
Thiên Ân trề môi cười:
- Ở đây đâu có TV , sao ai đọc bản tin dự báo thời tiết giờ này vậy ta ?
Văn phì cười . Thấy cô gỡ bó hoa rồi cắm vào bình, anh buột miệng hỏi:
- Ủa! Sao hôm nay Ân cắm cúc đại đóa ? Trong vườn nhà mình đâu có hoa này ?
Cô cười, khoe:
- Sáng nay em đi theo cô Liên ra chợ mua len, thấy mấy bông hoa đại đóa này nhuộm đủ màu đẹp quá, nên cô mua cho em vài nhánh chơi.
Bất chợt cô khựng người . Cành hoa trên tay cũng chùn lại, cô quay lại nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ.
- Gì vậy Ân ? - Văn ngờ ngợ hỏi.
Cô nheo mắt nhìn anh:
- Anh .. anh vừa nhớ lại là vườn nhà khôgn có trồng hoa này à ?
- Ừ . vậy thì sao ?
Thiên Ân thận trọng nói:
- Sao anh lại... Vậy là có nhớ lại rồi à ?
Văn ngần ngừ rồi đành cười thú nhận:
- Nói thật ra thì anh cũng đã dần nhớ ra một chút.
- Từ bao giờ ?
- Lúc gần đây thôi.
Thiên Ân hỏi gặng:
- Anh thật nhớ hết à ? Anh nhớ cả chuyện gặp Ân, nhớ đến cái bữa bị tai nạn chứ ?
Văn lắc đầu:
- Cái đó thì chưa . Anh chỉ mới nhớ ra những gì liên quan đến thân thể mình, đến người thân, đến ngôi nhà này . Vậy thôi . Không rành mạch rõ ràng tất cả . Nhưng anh nghĩ từ từ rồi anh sẽ khỏe lại và nhớ lại hết.
Anh nhìn cô cười:
- Kể cả câu chuyện gặp mặt đầy ly kỳ của anh và Ân.
Thiên Ân lườm anh:
- Thì anh cứ nhớ lại đi, để xem Ân nói đúng hay không ?
Văn cười xòa:
- Lại giận lẫy rồi à ? Anh chỉ đùa thôi.
Thiên Ân nhún vai không đáp . Văn hắng giọng:
- Nhưng anh nghĩ mình sẽ cố khỏe lại , mong sao lành chân thì anh cũng tạm bình phục mà trở về với công việc được.
Cô liếc nhìn anh với vẻ phân vân . Thật ra, cô cũng mong như thế, nhưng ngay khi biết anh đã chớm khỏe lại trong lòng lại có chút lo ngại. Cô biêt' anh có nghị lực, sẽ mau bình phục, nhưng khi anh bình phục rồi thì sao ? Cô sẽ chẳng còn lý do gì nán lại đây nữa, trong khi mỗi ngày cô mỗi thấy gắn bó và yêu thích nơi đây, yêu thích những người trong gia đình này.
- Em đang nghĩ gì vậy ? - Văn chợt hỏi.
Thiên Ân sực tỉnh, cô ngẩng lên:
- À không . Đâu có gì . Ân đang nghĩ... phải báo tin vui này cho ông và cô Liên biết.
Văn khoát tay:
- Ân khỏi báo, ông tinh tế lắm , anh nghĩ ông đã để ý và biết rồi . Vả lại, anh cũng chưa lấy lại ký ức hoàn toàn, em để từ từ đi.
Thiên Ân ngẫm nghĩ rồi hiếu kỳ hỏi:
- Anh chưa nhớ rõ về chuyện trên Đà Lạt , vậy anh có biết về... về môt. bạn gái của mình chưa ?
Văn nhìn cô một thoáng rồi như không cần suy nghĩ, anh lắc đầu:
- Anh chẳng có bạn gái nào đâu.
- Có mà.
- Không có, anh nhớ rõ mà.
- Vậy sao cô Liên nói nghe anh điện thoại...
Văn ngắt lời:
- Chắc là cô nghe lầm thôi . Trước đây thì anh cũng có vài cô bạn gái thật đó, nhưng anh không rủ ai lên Đà Lạt với mình đâu.
Thiên Ân ngờ ngợ nhìn anh:
- Phải không đó ?
Văn cười dọa:
- Anh chỉ mới mang máng nhớ lại thôi, nhớ được chút gì thì nên tin vào cái đó, em đừng có tung hoa? mù làm anh hoang mang mới được chứ.
Thiên Ân đành cười:
- Ừ nhỉ, em lẩn thẩn ghê , cứ hoài nghi tùm lum . Thôi anh cứ dưỡng bệnh, đã trên đà bình phục thì thế nào rồi cũng khỏe như trước thôi.
Văn mỉm cười hài lòng . Tay anh với lấy tờ báo cô để bên cạnh. Thiên Ân cũng đã quay trở lại với công việc cắm hoa của mình . Báo hôm nay chả có tin gì đặc sắc . Lướt qua mấy trang vô vị, Văn hạ tờ báo và lơ đãng ngắm nhìn Thiên Ân cắm hoa. Mỗi ngày cô đều hái hoa trong vườn và cắm một bình hoa nhỏ cho anh . Những bình hoa nhỏ gần đây làm anh có cảm tưởng căn phòng của nội không đến nỗi tẻ nhạt như trước nữa. Có tiếng gõ nhẹ lên cánh cửa, Thiên Ân vội đến mở cửa . Bà Liên tươi cười đứng bên cạnh dì Lương với khay thức ăn trên tay.
Trong khi Thiên Ân đỡ lấy cái khay, bà nói:
- Biết Thiên Ân ở trong này cô đem luôn hai phần ăn sáng vào để hai đứa ăn chung cho vui.
Văn ngạc nhiên:
- Ủa, sao để tụi con ăn trong này hả cô ? Cô và nội đã ăn sáng rồi sao ?
Bà Liên giải thích:
- Cô không ăn sáng đâu, giảm cân đó mà , còn nội thì không có nhà . Hôm nay nội đi Sài Gòn từ sáng sớm.
Nhổm người lên, Văn hỏi:
- Nội lo viêc. công ty à cô ?
Bà Liên gật:
- Có cuôc. họp của công ty, mai chú Ba đi Singapore rồi, nên nội nắm việc để điều hành trong thời gian này.
Văn nói với vẻ áy náy:
- Con xin lỗi, chỉ tại con bệnh nên nội mới phải cực nhọc.
Bà Liên cười:
- nếu con ngại thì ráng mà lành bệnh, vì nội có nói trước rồi đó, nội chỉ trở lại công việc một tháng thôi để đỡ giùm con và chú Ba.
Văn gật đầu:
- Dạ con biết rồi . Mấy ngày nay rảnh rỗi con cũng có coi lại hồ sơ cũ để lành chân rồi con sẽ về làm viêc. lại, nội đỡ cực.
- Ừ vậy thì tốt quá.
Quay qua ngắm nghía chậu hoa vừa cắm xong của Thiên Ân, bà gật gù bình phẩm:
- Cháu cắm chậu hoa dễ thương lắm đó Thiên Ân . Cháu có học cắm hoa qua chưa mà cắm khéo vậy ?
Thiên Ân cười:
- Dạ có, cách đây mấy năm, cháu có học một khóa.
Bà Liên gật gù:
- Hèn gì, cô để ý thấy mỗi một ngày là chậu hoa trong phòng này có dáng, có ý khác nhau . Đẹp lắm.
Thấy Thiên Ân hơi ngượng với lời khen, bà Liên cười:
- Cô thật chỉ biết thêu đan là khá thôi, chứ mấy vụ hoa cỏ này không có khiếu lắm . À mà nhắc tới đan áo mới nhớ, có cuốn sách dạy đan, người ta đem từ nước ngoài về tặng cô đó, chiều nay con vào phòng cô với con tập đan thử đi . Cô ngó thử qua rồi, có mấy mẫu áo mới, mấy kiểu nón cũng lạ mắt lắm.
Thiên Ân tươi nét mặt, giọng cô háo hức:
- Dạ, chiều con qua . Rồi mình thử bằng mớ len sáng nay mua hả cô ?
Bà Liên gật đầu:
- Ừ, nhưng nếu có nhìn hình mà không ra thì phải nhờ đến Nam Văn phiên dịch đó . Được không Văn ?
Văn cười:
- Con cũng không biết quên gì chứ có quên ngoại ngữ không, nhưng cô cứ đưa thử.
Bà Liên gật gù:
- Ừ . Thôi hai đứa ăn sáng đi kẻo nguội . Cô ra ngoài lo chuyện nhà đây . Chiều nhớ ghé cô đó nhé Ân.
Cánh cửa phòng đã khép lại . Thiên Ân mang khay thức ăn đến bên giường Văn . Hai đĩa ốp la, xúc xích chiên vàng rụm và mấy khoanh bánh mì trông thật hấp dẫn.
Cô rắt ít tiêu lên rồi cười nói với anh:
- Hôm nay phải ăn sáng chung với mình Ân, anh Văn khó chịu không ?
Văn cười:
- Có gì đâu khó chịu, còn thích nữa là khác.
- Sao lại thích ?
- Vì có em ngồi đối diện, anh ăn ngon miệng hơn.
Nói ra rồi, Văn mới thấy câu nói của mình hơi có ý gì đó ỡm ờ, may mà Thiên Ân không hiểu kịp, cô bĩu môi:
- Xạo hoài, em biếng ăn, chỉ thích ăn vặt thôi, bữa chính thì nhai chậm như mèo, đâu có gì mà anh nói là ngon miệng.
Văn tủm tỉm cười . Cầm miếng bánh mì cô đưa, anh hỏi:
- Còn Ân, mùi phòng bệnh chẳng ăn ngon miệng là gì , Ân không thấy ngán à ?
Cô hồn nhiên lắc đầu:
- Ăn sáng với mình anh Văn, em lại thấy thoải mái hơn, ông nội anh với cô Liên cũng rất tốt nhưng nói thật nhé, ngồi ăn chung với toàn người lớn, Ân vẫn hơi ngại ngại.
Văn mỉm cười:
- Dĩ nhiên rồi, anh em mình đồng cảm vì đều là người lạ.
- Chỉ có Ân là người lạ thôi . - Cô sửa lại.
Văn thản nhiên lắc đầu:
- Anh cũng là người lạ . Chừng nào chưa hoàn toàn phục hồi ký ức thì anh vẫn như thấy mình giống em.
Thiên Ân chép miệng:
- Có gì mà giống . Anh là người trong nhà này, là cháu của ông, cháu cô Liên, còn em chỉ là một con nhỏ lạ hoắc, ở ké vài hôm mà phải bịa một lý lịch giả . Có gì là giống nhau đâu.
Văn nhìn cô:
- Đừng nói vậy chứ Ân, anh khám phá ra em hay nghĩ ngợi đến những chuyện không vui rồi lo lắng buồn phiền.
Cô cười gượng:
- Vậy à! Nói thât. nhé, em không biết nếu mai đây anh nhớ lại hết thì sao, lúc đó không chừng anh sẽ khó chịu vì sự có mặt của em, sẽ... bực bội vì em đã mạo nhận cô bạn của anh ở lì đây.
Văn nhăn mặt nạt bừa:
- Em nói gì kỳ vậy Ân ? Anh có bình phục cũng đâu phải đổi tính vô duyên như thế, em đúng là con gái, cứ lo chuyện không đâu . Kỳ khôi quá.
Chừng như nhận ra mình đã ủy mị quá, Thiên Ân cúi mặt ngồi im . Văn lặng lẽ nhìn cô một lúc rồi anh dịu giọng:
- Đừng nghĩ quẩn nữa, anh biết em cảm thấy mình lạc lõng và cô đơn . Nhưng mình đã là anh em, là bạn bè rồi mà, anh không bao giờ xử sự vô lý như em nghĩ đâu.
Thiên Ân lúng túng ngẩng măt. lên:
- Là em nghĩ quàng xiên thôi . Sáng nay em kỳ khôi thật . Xin lỗi anh Văn.
Văn gật đầu:
- Thôi được rồi, không nhắc chuyện đó nữa, ăn sáng đi, nguội hết bây giờ.
Thiên Ân dạ nhỏ rồi ngoan ngoãn cùng anh ăn sáng . Hai đĩa trứng chẳng mấy chốc đã hết sạch. Đưa cho Văn ly nước và cái ly nhỏ đựng mấy ly thuốc của anh, cô bưng cái khay định đem đi thì anh đã gọi với:
- Khoan đã Thiên Ân!
Cô quay lại ngạc nhiên, anh hỏi:
- Em định làm gì tiếp theo vậy ?
Cô ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
- Cũng không có gì làm hết . Chắc là em vào bếp coi có gì phụ dì Lương . Có gì không anh Văn ?
Văn khoáto tay:
- Đừng vào bếp . Rảnh thì ra vườn với anh.
- Ra vườn ? Để làm chi ? - Thiên Ân ngạc nhiên.
- Thì ra vườn chơi . Hôm nay nắng đẹp mà.
Cô thắc mắc:
- Sao anh không đọc sách hoặc nằm nghỉ mà lại muốn ra vườn ? Anh muốn đánh cờ với em à ?
Văn lắc đầu:
- Hôm trước thấy em đánh cờ với nội, thắng liên tục mấy bàn . Em đánh hay như vậy, anh làm sao đấu thắng em.
Thấy cô vẫn còn thắc mắc, anh nói:
- Em pha cà phê hay trà mang ra nhé . Nhớ nói cô mình ra vườn.
Chừng mười phút sau anh và cô đã ở khoảng sân sau của nhà . Những luống hoa rung rinh trong gió thật đẹp . Văn và cô ngồi đối diện nhau qua cái bàn đá kẻ thành bàn cờ của ông . Trên bàn là khay cà phê và một bình trà đặc thật nóng. Văn có cái thú giống hệt ông là uống trà hay cà phê gì cũng phải kha khá đậm . Thoạt đầu Thiên Ân pha không đúng ý, bây giờ thì cô đã quen với liều lượng này rồi, thậm chí nội và anh lại khen cô pha ngon hơn dì Lương nên công việc này thường thì cô hay bị sai luôn.
--------------------
Dưới giàn Hải Đằng, ánh nắng không xuyên qua được giàn lá dày và rợp bóng nhưng nắng bên ngoài thì chan hòa . Không khí ở đây đầy nắng và ngập mùi hương của hoa, của đất . Hít thở thứ không khí ngập nắng gió đó thấy dễ chịu hẳn.
Hớp ngụp cà phê thơm lừng, Văn chép miệng:
- Ở đây dễ chịu quá.
Thiên Ân gật đầu:
- Gió lộng ghê anh Văn . Vườn nhà anh vừa rộng vừa trồng nhiều hoa thật đẹp . Em thích ra đây ngắm lắm.
- Còn vườn nhà em ?
- Hả ? - Cô giật mình nhìn qua anh.
Văn quay mặt lại điềm tĩnh trước cái nhìn nghi ngại của cô:
- Anh đang hỏi về vườn nhà em, nhà em có trồng cây không ?
Thiên Ân im lặng một chút rồi khẽ gật đầu:
- Cũng có.
- Trồng hoa gì vậy ?
- Bông giấy.
Văn ngạc nhiên:
- Bông giấy trồng thành vườn à ?
- Không có . - Cô lựng khựng lại khi đề cập về mình - Nhà Ân không có vườn, nếu kể về cây trồng thì chỉ có giàn bông giấy với một cây trắc bá diệp thôi.
Văn vỡ lẽ:
- Bông giấy trồng trước cổng phải không ?
Cô gật, mặt dàu dàu:
- Rồi ai chăm sóc nó ? - Anh hỏi.
Cô im lặng . Văn nhìn cô, giọng nhẹ nhàng:
- Ân nè! Anh chỉ muốn biết chút ít về em thôi, chẳng lẽ em lại muốn giấu anh tất cả sao ? Không muốn kể gì cho anh biết à ?
Cô lắc đầu:
- Không phải em muốn giấu anh, nhưng...
- Nhà em có bao nhiêu người tất cả ? - Anh ngắt lời cô bằng một giọng thật dịu dàng.
Cô cúi mặt xuống đôi bàn tay, âm thanh nhẹ hơn gió:
- Có... mình em.
Văn hơi nhăn mặt, anh khẽ vươn tay nắm lấy mấy ngón tay cô:
- Đừng vậy mà Ân, sao em cứ thu mình lại như vậy ? Tuy mình biết nhau không lâu, nhưng cũng đã thân rồi mà, em không thể xem anh như một ông anh của mình sao ? Sao không thể để cho anh biết một chút về em ? Anh có thể chia xẻ với em mà.
Thiên Ân ngẩng lên nhìn anh, cổ họng chợt khô khốc:
- Ân không dối anh đâu . Gia đình bây giờ chỉ còn lại mình em . Ba mẹ em đều... đều mất hết rồi.
Cô quay đi, muốn ngăn mình đừng rơi lệ nhưng cơn tủi thân vẫn làm đôi mắt ướt mèm, giọng như nghẹn lại . Văn lặng người nhìn cô . Mấy ngón tay của cô run lên trong tay anh:
- Ân à! - Văn gọi khẽ - Anh xin lỗi . Anh không ngờ...
Cô lắc đầu, giọng khàn khàn :
- Không phải lỗi của anh.
Chìa cho cô khăn tay, anh thở dài:
- Ba mẹ em mất lâu chưa ?
Giọng cô nghèn nghẹn:
- Mẹ em mất đã lâu, nhưng ba chỉ mới bỏ em sau này thôi.
Chùi chùi nước mắt dấp mi, cô nói kể lể:
- Chưa đến một năm . Thiếu mẹ, ba em là người em yêu thương nhất . Ba mất đi, em mới bơ vơ lạc lõng như vậy.
- Nhà em ở Sài Gòn à ?
Cô gật đầu . Văn hỏi tiếp:
- Em không còn người thân nào sao ?
- Cũng có, nhưng là... những người bà con xa, họ .. họ không gíup gì được cho em.
Văn nhìn cô đăm đăm:
- Ba em mất nên em buồn mà bỏ đi à ? Vì vậy mà em không thích về lại Sài Gòn ?
Cô lắc đầu quầy quậy:
- Không phải . Em không muốn về lại là vì... vì em tự thấy tủi hổ, em quá vô dụng.
- Em đã làm gì ? - Văn cau mày.
Như chạm phải nỗi đau, cô mủi lòng sụt sùi, âm thanh cũng bị ướt sũng theo:
- Không làm gì hết . Lỗi là tại em không biết làm gì hết, em cứ lo đau buồn khóc lóc, cứ tỏ ra vô dụng đến nỗi cuói cùng đã không giữ được những gì của ba mẹ để lại . Mất cả công ty, mất luôn cái nhà, chỉ trong vòng mấy tháng mà không còn gì.
- Sao lại như vậy được ?
Cô lắc đầu, giọng buồn rũ:
- Em cũng không hiểu vì sao lại như vậy, là lỗi của em . Mười mấy tuổi rồi, em vẫn không làm được trò gì ra hồn, trái lại làm hại đến thanh danh của ba, làm hại luôn mình.
Văn muốn chia xẻ với nỗi ngậm ngùi buồn tủi của cô nhưng anh không biết phải làm thế nào, đành cầm bàn tay nhỏ nhắn của cô mà vỗ nhè nhẹ an ủi:
- Em đừng đau buồn nữa, chuyện đã qua rồi.
Quẹt dòng nước mắt, Thiên Ân gật đầu:
- Em biết . Cũng chính vì ủy mị đau buồn mà em không đủ sáng suốt, làm hỏng mọi điều, lưu lạc mấy tháng nay, em cũng đã tập cho mình sự kiên định và nghị lực để sống . Nhưng mỗi lần nghĩ lại là em thấy xót xa.
- Thiên Ân! - Văn nhìn cô thương cảm.
Cô lau sạch gương mặt đẫm ướt của mình và cố nói bằng giọng bình thản như nén lại tất cả nỗi đau :
- Lúc còn ba, ba lo lắng cho em hết mọi thứ, ba yêu thương và bảo bọc em đến nỗi khi mất ba, em chẳng đứng vững nổi giữa đời một mình . Hồi có ba, em đã sống hạnh phúc và vô tư biêt'' bao nhiêu.
Văn im lặng như tôn trọng hồi ức đẹp pha lẫn đau buồn của cô . Hai người im lặng, khu vườn đầy hoa chỉ còn thoảng nhẹ tiếng gió đùa lá khô. Khi đã nguôi cơn buồn, Thiên Ân chợt phát hiện tay cô vẫn còn nằm yên trong bàn tay anh, cô rút vội tay về . Cử chỉ của cô làm Văn sực tỉnh, anh hă"ng giọng nói lảng đi:
- Em lên Đà Lạt chắc chỉ mấy tháng nay ?
Thiên Ân gật.
- Sao em không ở lại Sài Gòn ?
Hít hít mũi , cô lắc đầu:
- Em mất nhà rồi, chỗ đâu mà ở.
- Sao lại mất nhà ?
- Công ty của ba em phát nợ nần, nên phải bán nhà để trả nợ.
Văn thắc mắc:
- Còn công ty ? Đóng cửa à ?
- Không . Công ty cũng phải sang nhượng lại với giá rẻ.
Văn trầm ngâm:
- Bộ công ty của nhà em thua lỗ, nợ nần dữ lắm sao ?
Cô chép miệng thở dài:
- Em không biết rõ.
- Vậy thì tại sao bán nhà, bán công ty cùng một lúc ? Có ai cố vấn cho em không ? Có chuyên gia kinh tế hay luật sư của ba em xem xét không ?
Cô lắc đầu:
- Em không biết gì hết . Có một số nợ, dượng Hoàng nói nợ sẽ tăng lên từng tháng theo mức lãi ngân hàng, nếu không bán gấp để thanh toán thì càng ngày uy tín của công ty càng xuống dốc, đến chừng đó bán không còn giá trị cao.
Cô so đôi vai, giọng đã bình tĩnh nhưng vẫn còn phảng phất chút buồn phiền:
- Em chỉ là một học sinh trung học, không biết gì về kinh doanh làm ăn, nên em đành phải nghe theo lời dượng tất cả.
Văn cau mày . Câu chuyện của cô sao quá nhiều vướng mắc lạ lùng . Anh có cảm giác trong chuyện này có điều gì đó đáng nghi ngờ nhưng không biết nên nghi ngờ điểm nào.
- Dượng Hoàng là ai ? - Anh buột miệng hỏi.
- Dượng Hoàng là chồng cô ruột của em . Dượng cũng là phó giám đốc công ty, có phần hùn trong công ty.
Văn nhíu mày:
- Vậy là bán công ty, dượng cũng chẳng còn gì à ?
- Không, dượng có cổ phần một phần ba, nên chịu nợ nần ít hơn ba, dượng còn giữ lại được nhà . Ba có chiếc xe giống anh, em thì phải bán cả xe của ba, nhưng dượng thì còn tiền mua lại.
- Ông dượng đó mua xe của ba em ? - Văn hỏi gặng.
- Dạ.
Đôi mày Văn giãn ra . Vậy là anh đã mang máng nhận ra điểm đáng nghi ngờ là từ đâu . Anh hắng giọng:
- Cô dượng là người thân duy nhất của em, bán nhà rồi sao em không về đó ở đỡ ?
Thiên Ân lắc đầu:
- Không ở được . Cô em mất từ mấy năm nay, dượng có vợ khác, người này không thích em nên dượng không thể đem em về ở chung được.
Văn nhin Thiên Ân chòng chọc. Trời ạ! Năm mười tám tuổi không biết anh có khù khờ và ngu muội như Thiên Ân không . Hay là đau buồn làm cô không còn bén nhạy trước mọi việc ?
- Anh nhìn gì em vậy ? - Thiên Ân ngước mặt hỏi.
Văn thở hắt ra:
- Tại vì anh thấy em... ngốc quá xá.
Cô ngẩn người nhìn anh:
- Sao anh lại... mắng em ?
Văn chắt lưỡi:
- Anh nói thật đó . Chỉ nghe câu chuyện qua miệng em kể, nhưng anh lại thấy cả lô điểm kỳ quái khả nghi, vậy mà em lại bịt mắt bưng tai không thấy.
Thiên Ân nhìn anh trân trân, rồi cô quay mặt đi.
- Anh định nói đến... dượng Hoàng à ?
Văn suýt nhảy nhổ, anh chụp lấy vai cô xoay lại:
- Ê! Vậy đâu phải em ngốc ?
Cô bậm môi:
- Đúng là lúc ký tên lần lượt bán mọi thứ, em rất ngu ngốc . Em chưa nhận ra và nghi ngờ gì cả . Ngôi nhà chỉ còn mình em, ba thì mất quá đột ngột làm em cứ không muốn tin là ba em bỏ đi vội vã như vậy, có mấy người lạ hoắc đến chia buồn nhưng ngụ ý đòi nợ.
Văn nhăn mặt nghe cô kể bằng một giọng chua chát cam chịu:
- Hồ sơ, sổ sách đầy tràn mà em không hiểu một chút gì, chỉ nhận biết và hoảng sợ quá chừng với số nợ khổng lồ dượng cho biết . Đầu óc em chẳng còn biết gì, chẳng biết xoay trở và giải quyết ra sao . Em hoang mang muốn điên lên được . Không tin dượng, ký tên vào tất cả giấy tờ đó để cứu gỡ danh dự của ba thì em còn tin ai.
Văn phân vân:
- Em ký tên bán một lúc tất cả à ? Bán cho ai ?
Cô day mấy ngón tay lên thái dương và lắc đầu:
- Em không nhớ, một công ty nào đó làm ăn giống công ty anh, nó có cái tên rất kêu, em quên mất rồi, vì ký bán một lúc rất nhiều giấy tờ, em không nhớ lắm.
- Lúc em ký tên có luật sư không ?
- Không . Chỉ có dượng, cô kế toán trưởng của ba, một người bạn thân của ba cũng khuyên em nên ký sớm để đỡ lỗ thêm . À, còn có mặt mấy người mua nữa.
Văn nheo mắt, mặt anh trở nên nghiêm túc . Thiên Ân nhìn anh một lúc rồi cô thở dài:
- Em bị lừa, có phải không ?
Văn thận trọng nhìn cô:
- Em đoán ra à ?
Cô cười gượng:
- Khi mọi việc đã rồi, em mới tỉnh chút và ngờ ngợ . Trước lúc ba mất, ba tuy bận rộn nhưng thoải mái và yêu đời lắm, trông ba không giống một người đang làm ăn thất bại và gánh số nợ ngập đầu như vậy.
Cô chép miệng:
- Đến khi em phát hiện chính dượng mua lại chiếc xe của ba, em mới nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào . Lúc em bán, tên người mua toàn là những tên xa lạ, những con người lạ, vậy mà sau đó chiếc xe lại trở thành sở hữu của dượng, em nhìn ra được nó.
Văn nhíu mày:
- Khi đã đoán ra mình bị lừa, sao em không tính cách kiện họ ?
Cô lắc đầu:
- Làm sao kiện được hả anh ? Em chẳng còn tiền , không có manh mối gì rõ ràng, biết bắt đầu từ đâu ?
Cô chép miệng:
- Vả lại trước đây dượng Hoàng học luật, nếu dượng thật sự nhẫn tâm bày ra tất cả để lừa đứa cháu vợ của mình thì ổng cũng đủ khôn khéo mà xóa mọi điểm bất lợi về mình rồi.
Văn lắc đầu:
- Vậy là... từ đó em lang thang khắp nơi ?
- Không phải khắp nơi, em chỉ lên Đà Lạt thôi . Mỗi năm đến kỳ nghỉ hè, ba dù bận bịu cũng gác công việc lại và đưa em lên đó chơi . Em lên đó ở mấy tháng nay vì muốn tìm lại chút kỷ niệm về ba.
Văn nhìn cô thương cảm:
- Chắc cũng vì chuyện này mà em nghỉ học ?
Cô gật đầu ngậm ngùi:
- Nhiều chuyện xảy ra dồn dập, em không còn khả năng và tinh thần học tiếp nên ngay cả kỳ thi trung học, em cũng bỏ dở . Ngày còn sống, ba vẫn khuyến khích em sau này thi vào trường Mỹ Thuật, ba muốn em theo ngành hội họa, là niềm đam mê mà ba bỏ lỡ . Vậy mà bây giờ...
Thiên Ân chợt hít một hơi dài và lắc mạnh đầu nhưa xua đi quá khứ buồn phiền:
- Thôi đừng nói chuyện Ân nữa, chuyện về em buồn lắm . Biết mình bị lừa nhưng không có cách gỡ đâu . Mình nói chuyện khác đi.
Cô hắng giọng:
- Bác sĩ hôm trước hẹn anh bao giờ cởi bỏ băng bột vậy ?
Văn nhìn cô chậm rãi đáp:
- Khoảng mười ngày nữa.
Cô gượng cười:
- Vậy là tốt rồi . Đến chừng đó chắc anh sẽ dọn trở về phòng cũ của mình.
- Ừ.
Cô e dè nhìn anh:
- Anh... sẽ vào Sài Gòn đi làm lại chứ ?
Văn hơi nhíu mày, anh nhẹ nhàng nói chặn tất cả những ý nghĩ của cô:
- Đúng là như vậy, nhưng anh muốn nói cho em biết một điều . Cho dù anh có nhớ hay không nhớgì nhiều về quá khứ, cho dù chân anh có lành lại và trở về bận rộn với công việc , thì em cũng đừng ngại, cứ ở lại đây cho đến chừng nào em chán, chừng nào em có chỗ, có mục đích để đi thôi.
- Nhưng...
Anh đưa tay ngắt lời cô:
- Những gì em e ngại anh đều hiểu, đừng lo, nếu cần, mai mốt anh sẽ đính chính giùm em với ông nội và cô Liên, nhưng em hãy hứa là ở lại.
Vuốt tóc cô, anh trầm giọng:
- Nhà này em biết đó, ngoài nội và cô Liên chỉ có anh thì có vẻ lẻ loi quá, nếu có thêm một đứa cháu gái như em, anh nghĩ nội và cô cũng vui mà . Và nếu có một ngày nào biết chuyện của em, anh nghĩ mọi người lại càng thương em hơn.
- Anh Văn...
Giọng hơi nghẹn, cô nhìn anh ấp úng . Anh cười vỗ nhẹ lên tay cô:
- Đừng lo nhé . Mình vẫn luôn là đồng minh mà.
"Mình luôn là đồng minh", câu nói ấy bây giờ thật quen thuộc . Nhưng có những lúc xót xa buồn tủi như bây giờ, Thiên Ân cảm thấy mình cần câu nói ấy, giọng nói ấy biết bao nhiêu. Câu nói của anh, giọng nói của anh đã giúp cô có lại chút hy vọng và nghị lực cho bản thân để gượng vui sống tiếp giữa đời mà tạm quên thân phận bơ vơ, lẻ loi của mình .
-oOoOoOo-
hết phần 1
-
post típ đi bạn truyện hay lắm ^^
-
xin lỗi nha , dạo này hơi bận , cám ơn ý kiến đóng góp của bạn Alex_mon74 nha
tiếp nè
Chương 12
Thiên Ân đang trong nhà bếp thì bà Liên bước vào:
- Ủa, thì ra cháu ở đây.
Loay hoay sắp mấy trái bưởi cô ngoảnh lại:
- Dạ, cháu đang đợi để học dì Lương làm bánh quai vạc . Cô kiếm cháu à ?
Bà Liên lắc đầu:
- Không phải cô kiếm mà là thằng Văn . Bánh chút nữa mới làm mà . Cháu pha hai ly cà phê đá đem vào phòng thằng Văn luôn giùm cô được khôgn ?
Thiên Ân nhìn cô ngạc nhiên:
- Anh Văn uống gì đến hai ly lận hả cô ?
Bà Liên cười:
- Không phải mình thằng Văn, Minh Toàn nó vừa mới về.
Thiên Ân trố mắt:
- Minh Toàn ? là ai hả cô ? Anh Văn đang có khách mà còn gọi cháu vào làm gì cà ?
Bà Liên giải thích:
- Minh Toàn không phải là khách khứa gì đâu, nó cũng là cháu cô, ba thằng Văn là anh Hai, còn ba nó là anh Ba của cô.
Thiên Ân gật gù:
- À, vậy là con chú Ba.
- Thôi cháu rửa tay đi, thằng Văn nó gọi cháu lên đó chắc là muốn giới thiệu làm quen cho biết mặt . Mấy chuyện ở đây để dì Lương được rồi . Chừng nào dì làm bánh thì gọi cháu vào học sau.
Thiên Ân nghe lời bà Liên, cô pha hai ly cà phê đá rồi mang lên nhà trên . Trong phòng, ngoài Văn còn có một thanh niên lạ . Anh ta còn khá trẻ, có lẽ chỉ xê xích hơn cô vài ba tuổi thôi.
Vừa thấy mặt cô, Văn đã ngoắc vào:
- À, Thiên Ân đây rồi, em vào đây . Để anh giới thiệu thêm một người trong nhà cho em quen biết.
Chỉ vào người thanh niên đang tò mò nhìn cô, anh nói:
- Minh Toàn là em họ anh, từ thành phố ghé về chơi . Còn đây là Thiên Ân đó Toàn, Ân là bạn của anh.
- Chào anh . - Cô gật đầu.
Ánh mắt ngạc nhiên, người thanh niên buột miệng:
- Cô... là người đi chung với anh lên Đà Lạt sao ?
Thiên Ân khịt mũi ngó lơ ra cửa còn Văn thì thản nhiên cười:
- Chà, chú cũng biết chuyện này nữa à ? Nghe giọng ngạc nhiên của chú thì hình như chú nghĩ anh đi với ai khác ?
Vẻ lặng thinh của Thiên Ân làm Minh Toàn tưởng là vì câu nói vô ý của mình, anh chàng vội phân bua:
- À, thật ra xưa nay tôi không để ý chuyện ngoài lề đâu . Tôi đâu có biết bạn gái anh là ai . Chỉ tại hôm trước tôi nghe ba nói chuyện điện thoại với thím Trinh thôi mà.
- Vậy à ? - Văn hơi nhíu mày - Mẹ tôi đã về rồi sao ?
- Thím về từ tuần rồi.
Để xua đi vẻ nín lặng đột ngột của Văn, Thiên Ân vội đặt khay nước lên cái bàn nhỏ cạnh giường và liếc xéo anh:
- Em trở thành nổi tiếng rồi đây, anh Toàn chưa biết mặt mà đã biêt'' tiếng tăm vang dội của Ân rồi.
Toàn vội xua tay:
- À không . Xin lỗi, tôi không có ý nói xấu... hcị, chỉ tại... xin lỗi, tôi lỡ lời.
Văn ngẩng lên, chạm phải ánh mắt của cô, anh chợt phì cười.
- Ân đùa thôi, chú đừng sợ.
Toàn ngỡ ngàng nhìn hai người . Văn tủm tỉm:
- Nói lẫy và xéo xắt khích bác là sở trường của Thiên Ân đó, đây chỉ là giáo đầu làm quen của chú thôi.
Thiên Ân hài lòng vì Vănd dã bị cuốn vào sự đùa cợt mà tạm quên đi tin tức về người mẹ lạt lẽo của anh, cô nháy mắt để bắt kịp anh:
- Ân chỉ dứ có một câu mà anh Toàn đã cuống lên rồi . Thì ra có người còn yếu bóng vía hơn cả Ân nữa.
Toàn thở phào . Cách trêu chọc của Văn và cô gái có cái tên Thiên Ân lạ lùng gai góc quá, tuy có hơi sượng sùng nhưng không hiểu sao cô vừa nhoẻn miệng cười anh lại thấy lòng nhẹ nhõm khác thường.
Liếc khẽ gương mặt tươi sáng của cô, anh mom mem gợi chuyện:
- Nghe nói... cô Ân là người Đà Lạt, ở xứ lạnh quen rồi, cô Ân về đây có lạ với khí hậu này không ?
Văn nhướng mày, cố nén nụ cười để nghe Thiên Ân trả lời:
- À, có gì đâu mà lạ . Trên đó cũng đầy cây cối, mùa này mưa ầm ào, dưới này cũng vậy thôi . Có điều sướng khỏi mặc áo lạnh.
Trả lời ba trợn, lãng xẹt như vậy mà dường như làm cậu em họ anh tâm đắc lắm, cậu chàng còn hỏi tới gì gì nữa về xứ mù sương, về những địa danh, những thắng cảnh trên đó . May mà Thiên Ân cũng trả lời rành rẽ bằng cái giọng cà chua y như trước.
- Đồi thông hai mộ à ? Có cả đống người thất tình lên đó tự tử ăn theo, mai mốt nó sẽ đông đúc như một nghĩa trang bình thường, sẽ chẳng còn thiên tình sử éo le để mà người ta ngậm ngùi . Chắc vài năm, người ta sẽ cắm bảng "Đồi thông hai chục mộ", quây quần như vậy thì cặp tình nhân đầu tiên sẽ đỡ lạnh lẽo.
- Chợ bậc thang à ? biêt'' chứ . Tôi hay phụ bán quần áo sida với anh tôi ở đó mà . Bán buôn mà ở vị trí nhìn xuống một mảng cảnh trung tâm Đà Lạt, hay ho và lãng mạn ghê hông.
- Đỉnh Lang Biang à ? leo lên đó làm gì cho tốn calorie, nhìn xuống chỉ là cảnh đồi núi nhấp nhô, tôi chỉ thích đón mấy người dân tộc nói chuyện không dấu cho vui rồi mua rượu cần về cùng anh tôi uống thôi.
Trời ạ! Văn trợn mắt ngó lên trần nhà . Cà tửng quá đi mất . Đây là miệng lưỡi cô nhỏ bụi đời hay cô tiểu thư khờ khạo luôn được cưng chiều ? Cô nói năng ỡm ờ nửa đùa nửa thật như vậy mà chẳng hiểu có phải quá tâm đầu ý hợp hay vì một sự ngộ nhận nào đó xẹt trúng Toàn, chú chàng hầu như quên bẵng ông anh có mặt trong phòng, cứ những câu hỏi và gật gù hể hả tiếp chuyện Thiên Ân mãi. Đã mấy lần Thiên Ân lia mắt và khèo chân cầu cứu Văn nhưng anh tỉnh bơ làm khán thính giả vở kịch chỉ có hai người kia, thậm chí anh còn gật gù ra vẻ thú vị lắm nữa.
Hết chịu nổi, đến khi Toàn hỏi cô về gia thế mình, cô nói một tràng:
- Nhà tôi đông anh em lắm . Tới sáu anh em trai, ba bà chị gái, suốt ngày phải nấu cơm cho chẵn chục người ăn . À quên, nhắc đến cơm nước tôi mới nhớ đến nhiệm vụ của mình.
Đứng lên, cô lờ đi cái nheo mắt chọc quê của Văn mà tía lia:
- nãy giờ nhiều chuyện với anh, tôi quên mình còn phải xuống bếp . Thôi anh uống nước thấm giọng cho đỡ mệt , Ân xin phép xuống bếp lại.
Mời nước mà cũng xiên xẹo mỉa mai, cô nhóc này dẻo miệng thật . Văn sặc lên cười, nói với theo cô:
- Ê, sao lại đi đâu vậy hả Ân ? Ở lại đây nói chuyện cho vui.
Cô liếc xéo anh khi miệng vẫn cười tươi:
- Thôi di, nãy giờ vui đủ rồi mà, đợi mai mốt bán vé rồi nói tiếp cũng không muộn.
Không kịp để Toàn ngăn lại và Văn trêu cợt thêm, cô đi một mạch ra ngoài sân, tai vẫn còn nghe câu hỏi dò của Toàn:
- Nãy giờ cô Ân cũng nói đùa phải không anh Văn ?
Thiên Ân lắc đầu phiền toái . Anh Văn tìm đâu ra ông em xem ra thì đẹp trai nhưng ngố quá đi mất . Nói chuyện đã ngố lại còn dai nhách, vậy mới khổ cho cái thân cô . May mà thoát được. Nắng mùa mưa màu vàng nhạt dịu mắt . Ngoài cái đình nhỏ không thấy ông ngồi nghiên cứu thế cờ . Thiên Ân lang thang một lúc rồi đến ghế xích đu dưới mái hiên bên hông nhà.
-oOoOo-
Hôm nay Văn quái lạ thật, cứ bỏ mặc cô tiếp chuyện cái anh chàng mặt mũi sáng lágn nhưng đầu óc mơ hồ ngáo ộp . Đã vậy còn lõ mắt nhìn dỏng tai nghe như coi tấu hài vậy . Tệ thật! Vậy mà luôn miệng tự nhận là đồng minh với cô . Đồng minh cái ốc xì! Thiên Ân nhăn mặt bứt cọng cỏ mà nhấm cho nguôi cơn hậm hực . Cô chợt nhớ đến những gì Toàn lỡ miệng cho mình và Văn biết. Văn đã nghĩ cho cô một lý lịch tàm tạm, mấy tuần qua rồi ông nội anh, cô Liên cùng những người giúp việc trong nhà đều có vẻ tin vào thân phận của cô và quý mến cô.
Nhưng ngoài lề ngôi nhà này thì ra vẫn còn những xầm xì không hảo ý . Mẹ anh, rồi lại ông chú Ba mà cô chưa biết mặt . Họ rõ ràng không ưa cô . Nếu họ cứ nói ra nói vào thế này, liệu cô có thể tiếp tục ở lại đây được không ? Ngắt thêm một đóa sao nhái vàng tươi ở luống hoa bên cạnh, cô săm soi bông hoa mỏng mảnh ấy mà thở dài. ình sẽ đi đâu tiếp tục đây ? Câu hỏi ấy càng ngày càng nặng nề ám ảnh cô hằng đêm . Tình thật mà nói, Văn rất tốt, cả nhà anh cũng vậy . Rời nơi đây, cô lại lang thang tận đâu, khi mà không có lấy một nghề nghiệp ổn định ?
Có tiếng giày dẫm nhẹ lên đá sỏi rồi tiếng tằng hắng nho nhỏ, Thiên Ân nhìn qua . Minh Toàn đứng bên cây sứ, mắt dè dặt nhìn cô.
Hết yên tĩnh rồi đây, cô ngán ngẩm nghĩ thế khi chào anh ta và đứng lên định bỏ đi.
- Khoan đã cô Ân.
Tiếng gọi vội vã của Minh Toàn làm cô khựng lại.
- Có chuyện gì sao ?
Toàn bước lại gần với vẻ lúng túng:
- Tôi... tôi có ý muốn xin lỗi.
- Xin lỗi cái gì ? - Cô ngạc nhiên nhìn anh.
Toàn vội giải thích:
- Dù anh Văn có nói là cô đùa nhưng tôi biết mình đã lỡ làm cô không vui . Khi nãy tôi thật không nên nói những câu vô ý vô tứ như vậy . Cô Ân đừng giận tôi.
À, thì ra không đến nỗi ngố lắm . Thiên Ân cười:
- Không cần phải xin lỗi . Tôi có giận gì đâu . Người khó chịu với tôi đâu phải là anh.
- Ân không giận thật à ?
Nhướng mày ngạc nhiên vì câu nói đầy vui mừng của anh chàng, cô lại cười:
- Có gì đâu mà giận.
- Vậy... Ân ngồi xuống lại đi.
Lựng khựng một chút vì không muốn tiếp chuyện với người lạ, nhưng Thiên Ân chắt lưỡi ngồi xuống . Cũng không nên tránh mặt anh ta một cách quá đáng như thế . Thì ráng tiếp chuyện thêm chút nữa vậy.
- Nghe anh Văn nói nhà Ân ở Đà Lạt, vậy Ân ở lại đây không buồn sao ?
Thiên Ân lắc đầu:
- Không . Ở đây yên tĩnh cũng không khác chỗ cũ của tôi mấy.
Toàn ngập ngừng liếc nhìn cánh hoa trên tay cô:
- Ân thích hoa này lắm à ?
Cô cười:
- Cũng tùy lúc thôi.
Cô hơi lạ nhìn qua anh chàng:
- À nè, sao anh lại bỏ anh Văn trong đó mà ra đây ? Bộ anh thích nói chuyện với tôi lắm sao ? Tôi nói chuyện cà giựt như vậy anh không oải à ?
Toàn cười khoe hàm răng đều đặn:
- Tôi biết Ân thích đùa thôi, nói chuyện như vậy cũng ngộ, mà nói chuyện bình thường như bây giờ cũng vui.
Thiên Ân lõ mắt nhìn anh chàng lần nữa . Ý ẹ! Chuyện gì nữa đây, chẳng lẽ mình có người ái mộ dữ vậy ? Chỉ trong lần gặp đầu tiên ?
Đi vòng qua đầu kia của xích đu, Toàn ngồi xuống và hắng giọng:
- Ân... quen anh Văn lâu chưa ?
Thiên Ân thờ ơ đáp:
- Mới đây thôi . Có chuyện gì à ?
- À không . Tôi nghe nói về Ân mà chưa có dịp gặp, hôm nay mới gặp, không ngờ... Ân trẻ như vậy.
Thiên Ân ậm ừ không đáp, anh chàng lại lên tiếng rào đón:
- Khi nãy tôi gọi chị nghe khách sáo và cứng nhắc quá, bây giờ tôi gọi tên, Ân không phiền chứ ?
Cô nhún vai:
- Anh gọi sao cũng được, vì dù gì anh cũng hơn tôi vài tuổi mà.
Toàn có vẻ hài lòng . Anh tằng hắng:
- Tôi mới ra trường, làm việc ở công ty của gia đình . Ba tôi làm giám đốc, tôi phụ tá cho ba . Công việc bận rộn ghê lắm.
- Vậy à! - Thiên Ân ậm ừ, không hiểu anh chàng muốn ngụ ý những gì khi dài dòng tự giới thiệu như thế.
Toàn cao hứng nói tiếp:
- Nghe tin anh Văn bị tai nạn, tôi muốn về thăm nhưng tiế clà ngay lúc ba tôi đi công tác nước ngoài làm tôi phải cáng đáng mọi việc . Hôm qua ba tôi về, mới rảnh được một chút.
Thiên Ân thầm buồn cười vì ngoài những câu đệm thờ ơ học đươc. từ Văn, cô không biết nói gì thêm để tiếp chuyện với cái anh chàng bảnh bao nhưng nói chuyện không hấp dẫn này, chẳng lẽ lại dở giọng cà tửng tiếp ?
Toàn không nhận ra vẻ ngán ngẩm của cô, anh chàng vẫn thao thao:
- Nghe nói anh Văn bị chấn thương não bộ nên mất trí, tôi cứ tưởng ảnh sẽ khác, không ngờ khi nãy nói chuyện với ảnh cứ hệt như trước đây . - Toàn chắc lưỡi - Con người cũng lạ Ân nhỉ , trí nhớ bị quên đôi chút thôi chứ bản tính thì không thay đổi được bao nhiêu.
- Cái gì không khác ? - Cô lơ đãng hỏi.
- Thì tính tình đó . Không khác gì lắm so với trước đây.
Câu nói của Toàn làm Thiên Ân tò mò, cô vội hỏi tới:
- Vậy trước đây anh Văn tính tình ra sao ?
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Toàn, cô vội giải thích:
- Tôi và anh Văn quen nhau chưa lâu, vả lại... không thường gặp mặt nên nói thật tôi cũng không hiểu hết về ảnh.
Như hiểu ra, Toàn gật gù:
- Ừ, cũng phải . Không chừng với bạn gái mới quen, ảnh không dễ lộ bản tính thường ngày của mình.
Thiên Ân cười:
- Chắc vậy . Tôi cũng muốn biêt'' thêm về ảnh, anh có thể nói cho tôi biết trước đây ảnh ra sao không ?
Toàn nhìn cô gái rồi gãi ót như có chút phân vân ngập ngừng:
- Thật ra tôi với anh Văn là anh em họ, bây giờ mà... kể xấu về ảnh thì không tốt lắm.
Thiên Ân nhướng mày bất đồng:
- Ý anh là tính anh Văn xấu lắm sao ?
Nhận ra mình lại nói hớ, Toàn vội xua tay cải chính:
- À không, anh Văn không hẳn là không tốt chỉ có điều...
- Có điều gì ?
- Có điều ảnh hơi đào hoa quá thôi.
- Đào hoa ? ! - Thiên Ân cảm thấy thú vị, mắt cô chớp lia - Ảnh nhiều bồ lắm à ?
Ngạc nhiên vì vẻ háo hức vô tư của cô, Toàn ngờ ngợ lắc đầu:
- Tôi không biết anh Văn có bao nhiêu bạn gái, ảnh chưa bao giờ đưa đi dự tiệc hoặc giới thiệu với ai, có điều thỉnh thoảng có người thấy anh đi vào nhà hàng hoặc dạo phố với nhiều cô bạn gái khác nhau.
Thiên Ân tròn mắt thán phục:
- Vậy là nhiều cô rồi.
Chẳng hiểu thái độ của cô, Toàn đáp một cách mơ hồ:
- À, chắc là vậy.
Cô gât. gù, mắt chớp lia:
- Mỗi lần đi chơi là một cô khác nhau cũng hay quá chứ.
Cô chợt ngẩng lên nhìn Toàn:
- Nhưng đào hoa cũng là tài mọn thôi, hồi nãy anh đang nói về tính tình của ảnh mà, trước nay tính ảnh ra sao ?
Toàn bắt đầu cụt hứng với câu chuyện chính mình gợi ra trước, anh tằng hắng rồi miễn cưỡng đáp cho suông:
- Tính ảnh thì đâu có gì đặc biệt . Ân cũng biết rồi đó, ít nói, ngoan cố, và kể cả bản tính đến bây giờ vẫn còn đậm đặc là tự cao.
Thiên Ân gật gù:
- Ừ, đúng rồi.
Anh chép miệng nói như than vãn:
- Chúng tôi là anh em chú bác, lại làm chung một công ty, đáng ra phải thân thiết lắm, nhưng cái tính ấy của ảnh làm cho tôi khó nói chuyện hoà đồng được . Không riêng gì tôi, hình như ai cũng vậy . Chỉ có người lớn tuổi hơn ảnh và giỏi giang thì họa may ảnh còn lắng nghe tôn trọng người ta một chút.
Thiên Ân nheo mắt tố thêm:
- Ồ! Tôi biết rồi . Giọng ảnh hay kẻ cả lắm chứ gì ? Nói chuyện thì toàn là cái kiểu ta đây biết hết rồi, hoặc không thì thôi đăt. toàn là câu hỏi chứ gì ?
Cô vung tay diễn tả thêm:
- Mà mỗi khi hỏi thì chỉ muốn nghe câu trả lời ngay lập tức ? Ai tiếp xúc với ảnh cũng phat'' bực, nhưng khổ nỗi ảnh lại có cái uy làm người ta không muốn mà vẫn phải trả lời cứ như có bổn phận hầu chuyện với ảnh vậy.
Toàn trố mắt gật đầu lia lịa:
- Đúng, đúng rồi . Ân nói không sai chút nào . Sao Ân biêt'' hay vậy ?
Thiên Ân cười hì hì:
- Thì chính Ân cũng bị ngọng với cách nói chuyện của ảnh mà . Mỗi lần nói chuyện với ảnh xong thật tức chết đi được . Nhiều chuyện định bụng là không thèm nói cho ảnh biết, vậy mà gặp ảnh rồi nói tới nói lui lại tự mình khai ra luôn . Có tức không ?
Toàn nhìn cô lạ lùng:
- Tức ảnh như vậy mà sao Ân lại chịu... kết thân với ảnh ?
Đang đắc ý vì kể xấu được Văn, Thiên Ân chơt. ngớ ra:
- Ờ thì... Chà, chuyện này anh Toàn không hiểu đâu.
Toàn nhìn cô đầy vẻ phân vân và nghi hoặc, anh dò hỏi:
- Ân... có điều khó nói ra à ?
Khó nói cái gì nhỉ ? Chẳng hiểu ẩn ý của anh chàng là gì, vả lại cũng nhớ ra mình đã tiếp chuyện anh chàng khá lâu rồi, Thiên Ân bèn liếc vội xuống chiếc đồng hồ ở cổ tay và cắt ngang cuộc nói chuyện:
- Đến giờ cơm rồi, để tôi vào phụ dì Lương một tay . Xin lỗi anh Toàn nhé.
Thế là cắt đươc. cuộc nói chuyện dai dẳng dài dòng. Bữa cơm trưa hôm ấy có thêm đứa cháu nội, ông có vẻ vui hơn ngày thường . Ông khi chai rượu Toàn đem về rồi bảo cô Liên đem ba ly nhỏ để Toàn và Văn cùng uống với ông.
Che tay lên miệng ly trước mặt mình, Văn cười từ chối:
- Chắc con không uống được đâu ông ạ . Ông khỏi rót cho con.
Ông trợn mắt:
- Sao lại không được . Uống rượu tây thì giỏi mà chê rượu thuốc của ông sao hả ?
Câu nói của ông làm Thiên Ân nhớ lại những chai rượu nho nhỏ đầy trong ngăn xe Văn . Thì ra anh cũng là người thích uống rượu . Nhưng thật tình m à nói, cái đêm mưa gió kinh hồn kia, nhờ một trong những chai đó mà cô mới đỡ chết lạnh.
Ông hắng giọng:
- Bỏ tay ra coi, cái thằng này . Cái thứ nhân sâm tửu này chú Ba mày phải mua tận bên Thẩm Quyền về chứ bộ . Uống tốt hơn ba thứ rượu Tây của con nhiều.
Tay vẫn che miệng ly, Văn cười lắc đầu:
- Con biết là bổ, nhưng nó hăng mùi sâm, mùi thuốc qúa, con uống không được đâu.
Bà Liên cũng lên tiếng can thiệp:
- Nó còn bị thương ở chân mà ba, kiêng cữ cũng tốt.
Ông nội lừ mắt phàn nàn:
- Cái thằng cứng đầu làm cụt hứng quá.
Ông quay qua Toàn:
- Vậy còn thằng Toàn, mày có uống với ông không ? Hay lại chê như nó ?
Nâng ly bằng cả hai tay chìa trước ông, Toàn gật đầu:
- Dạ con uống, con không hảo rượu nhưng lâu lâu ghé thăm ông mà để ông giận thì không được.
Rót vào ly Toàn, ông gật gù:
- Nói vậy mới được chứ . Thôi thây kệ cái thằng còn ngán mùi thuốc tây đâm ra sợ luôn thuốc bắc kia . Hai ông cháu mình cụng ly nào.
Toàn cười tươi, cụng ly với ông rồi ngửa cổ uống một hớp nhỏ . Thiên Ân liếc thấy anh chàng cũng nhăn mặt vì mùi nhân sâm quá nồng trong rượu nhưng cái nhăn mặt ấy chỉ là thoáng cái là tươi cười lại ngay.
- Ngon hả ? - Ông khà một tiếng rồi hỏi.
Toàn cũng trầm trồ:
- Dạ ngon . Hèn gì ba con nói phải nhờ đến người phiên dịch chỉ vẽ mới chọn được thứ rượu này . Mỗi bữa uống một ly bồi bổ sức khỏe đó ông.
Ông cười:
- Chà, mày đâu có làm tiếp thị đâu, sao quảng cáo dữ quá vậy con ? Thôi, mấy đứa cầm đũa lên đi chứ . Coi chừng cơm canh nguội hết bây giờ.
Mọi người trong bàn mới lục tục cầm đũa lên và lần lượt mời ông . Toàn lia đũa vào đĩa cá hấp, dẻ lấy miếng lườn không chút xương, anh gắp bỏ vào chén Thiên Ân . Hành động ấy dù có vẻ tự nhiên nhưng làm mọi người trong bàn hơi lạ. Bữa ăn nào Văn cũng ngồi cạnh cô nhưng chả bao giờ anh để ý gắp món ăn cho cô . Nhưng như vậy Thiên Ân lại dễ chịu đôi chút, còn bây giờ khi cô đã quen với cách thức sinh hoạt trong nhà, anh chàng lạ mặt này lại làm cô ngượng quá với cử chỉ ân cần dư thừa này.
Miếng gắp đầu, Thiên Ân nín thở làm lơ , nhưng đến miếng thứ hai là cô sượng ngay . Mắt liếc vẻ thản nhiên của Văn, cô hắng giọng từ chối:
- Không cần đâu, anh Toàn để tôi tự gắp được rồi.
Toàn cười:
- Ân đừng ngại, cứ ăn tự nhiên đi.
Cô đành nhìn qua ông, ông gật gù và cười khà:
- Thiên Ân nó ở đây đã mấy tuần, quen thuộc lắm rồi, đừng khách sáo gắp cho người ta thì sẽ tự nhiên hơn đó Toàn.
Toàn đỏ mặt chống chế :
- À, tại con thấy Ân ít gắp thức ăn quá.
Ông hơi nhíu mày nhưng vẫn cười và nạt đùa:
- Cái thằng . Chuyện Thiên Ân nó ăn ít hay không dám gắp đồ thì để thằng Văn nó lo . Con còn chưa uống ly rượu ông rót mà còn ở đó quan tâm ngoài bổn phận nữa sao.
Toàn hơi ngượng với lời nhắc nhở của ông, anh nâng ly lên uống nốt phần còn lại . Đặt ly xuống, anh ta tạm để Thiên Ân yên vì mắc trả lời những câu ông hỏi về đứa em gái sắp được đưa đi du học.
Khi những câu hỏi đã lơi thì cũng nạp thêm một ly rượu bổ nữa, Toàn với gương mặt đỏ lựng quay về Thiên Ân cười, hỏi:
- Hồi nãy quên hỏi Ân ở ngay trung tâm thành phố Đà Lạt à ? Nhà Ân ở đường nào vậy ?
Thiên Ân khựng người khẽ liếc vẻ tỉnh bơ và cơm của "đồng minh" Văn như cầu cứu , nhận ra vẻ khác lạ của cô, Toàn vội nói:
- À, nếu không tiện thì thôi vậy.
Thiên Ân nhăn mặt . Dù không nhìn ông và cô Liên, cô cũng biết hai người đang thắc mắc, Văn chợt cười xen vào :
- Thật ra không có gì bất tiện cả , chỉ có điều chú hỏi đột ngột như tra vấn làm Thiên Ân bất ngờ thôi . Nhà Ân ở gần đồi Cù, không nhìn thẳng xuống phố thị , nhưng yên tĩnh lắm.
Toàn thôi không hỏi tiếp nữa . Thiên Ân dấu tiếng thở phào . Còn may là có Văn bên cạnh cô, cái anh chàng Minh Toàn này sao mờ ớn quá, cô bắt đầu thấy phiền vì những quan tâm kiểu này của anh ta. Từ khi có chút rượu, anh ta có vẻ chẳng còn biết mình đang làm gì trước mặt mọi người, cứ gắp thức ăn bỏ bừa vào chén cô mãi, mệt thật! Cũng may, bữa ăn không kéo dài . Vừa xong bữa, cô đứng dậy phụ dì Lương dọn dẹp, hăng hái hơn tất cả mọi bữa . Xong lại rút lên phòng cô Liên học đan áo cho đến chiều để thoát cái nợ trò chuyện lãng nhách từ đâu đổ xuống trên đầu cô .
-oOoOo-
Chương 13
Thiên Ân loay hoay gọt mấy trái bưởi phụ dì Lương nấu chè . Dù dì có bảo cô hãy ra ngoài chơi hoặc lên nhà xem TV cô cũng không rời chỗ. Mấy ngày nay không hiểu sao Toàn cứ hay ghé về . Sự có mặt của anh không làm rộn rịp hơn người trong nhà, nhưng lại làm Thiên Ân có chút phiền toái. Cô đánh cờ với nội cũng thấy anh ta rề xuống chỉ trỏ cho mình dù chỉ sai bét . Cô ra sân hái hoa cũng thấy anh ta theo ra nói về hoa cỏ với cái đứa từng học và nghiên cứu về hoa cỏ, về nghệ thuật cắm hoa từ năm mười lăm tuổi như cô. Thái độ gợi chuyện nhàm chán, cách quan tâm lạ đời của anh ta làm cô ngán ngược . Thế là hôm nay sau giờ cơm, cô lại nghĩ cách né hẳn anh ta.
Biết chắc lên phòng cũng không yên ổn, cô chui luôn xuống bếp, vì tin rằng anh chàng chẳng thể mò vào cái thế giới đầy dao thớt và bếp lò này. Sự quan tâm hơi quá mức của Toàn đối với cô không hề làm Văn tỏ vẻ gì bực bội . Trái lại cô Liên cứ thấp thỏm không yên. Ông thì cũng như Văn, tuy thỉnh thoảng vẫn nói bóng gió những câu như nhắc nhở chỉnh đốn dành cho cả Văn lẫn Toàn nhưng cứ theo nét mặt của hai người thì cô thấy chắc không ai hiểu ẩn ý kia của ông. Cứ suy nghĩ lan man một lúc thì Thiên Ân cũng phụ dì Lương làm xong món chè bưởi . Cô chưa kịp thưởng thức món chè có phần hùn làm việc của mình thì bị cô Liên ló đầu vào sai mang lên phòng Văn hai chén chè.
Thầm than khổ, cô đẩy cửa bước vào phòng anh và ngạc nhiên chỉ có mình anh ngồi tựa vào tường và ngắm một tờ giấy gì đó . Thấy cô anh ngẩng lên nhìn.
- Ông em họ của anh đâu rồi ? - Đặt hai chén chè lên bàn, cô lơ đãng hỏi.
- Về từ nãy giờ . Em muốn tìm Toàn à ?
Cô bĩu môi:
- Ai mà thèm tìm cái anh chàng phiền phức đó.
Anh cười:
- Vậy sao ! Tiếc là Toàn nhận được cú điện thoại của chú Ba gọi về gâ"p, nó có đi tìm em để chào, nhưng chắc là không thấy.
Thiên Ân le lưỡi thầm khen mình né giỏi, cô nhăn nhở nói:
- Anh nói tiếc, nhưng tôi nói may, may quá, tôi vào bếp vừa học nấu món chè này vừa tránh lời chào vô bổ.
Văn nhướng mày trêu:
- Có gì mà vô bổ, phải về Sài Gòn gấp nên tìm chào em đó là tỏ ra lưu luyến, em nói vậy mà không sợ người ta buồn à ?
Thiên Ân trề môi không thèm trả lời anh, cô hất hàm về hai chén chè trên bàn, cô nói:
- Cô Liên nói em mang vào đến hai chén , vậy bây giờ dư một chén, em ăn nha.
Văn buồn cười:
- Thì ăn đi, ăn luôn hai chén cũng được , anh không thích chè lắm.
- Vậy sao! - Cô nháy mắt ngạo anh - Vậy mà em tưởng anh mới là vua hảo ngọt chứ . Thường thì những người có cung đào hoa chiếu mạng là những người hảo ngọt mà.
Văn ngạc nhiên nhìn cô:
- Em nói gì vậy ? Cái gì mà cung đào hoa chiếu mạng ?
Múc muỗng chè cho vào miệng, cô nhún vai lấp đi chuyện mình điều tra từ Toàn:
- Không có gì, em nói vung vít vậy thôi.
Cô hắng giọng nói lảng đi:
- À, mà anh cầm cái gì vậy ? Thấy anh săm soi hoài, tài liệu gì ài ?
Văn cười, dứ tờ giấy về phía cô:
- Tài liệu gì đâu, là một bức vẽ thôi.
Mắt Thiên Ân lia qua kịp nhìn thấy bức vẽ bằng bút chì, cô ngạc nhiên kêu lên:
- Ý, cái này... đây là tranh của em họa mà.
Đặt vội chén chè xuống bà, cô chụp lấy tờ giấy . Văn phì cười:
- Anh có giành nó là của anh đâu, thì ra là của em, anh cũng đang nghi điều này.
- Sao anh có bức vẽ này vậy ? - Cô thắc mắc.
Không trả lời cô vội, anh nhướng mày hỏi ngược lại:
- Em họa hồi nào, có nhớ không ?
Cô nhăn trán suy nghĩ:
- Hình như tuần trước, nhưng mà...
- Em để ở đâu ? - Văn vẫn hỏi tiếp.
Thiên Ân lắc đầu:
- Em quên rồi . Họa thì dưới sân, nhưng bức vẽ nào em cũng quăng lên phòng mình mà.
- Bộ em họa nhiều lắm à ?
- Không nhiều lắm.
- Họa những ai ?
- Thì cảnh nhà này và mọi người thôi.
- Có anh không ?
Không chú ý đến ánh mắt chăm chú của anh, cô gật:
- Có chứ, anh là nhiều nhất.
Nhìn kỹ lại bức tranh, cô chợt kêu lên:
- Ủa! Nhưng em chỉ hoa. nguệch ngoạc vài nét về ông thôi, em đâu có viết mấy chữ này . Nó là... chữ gì vậy ?
- Là nội anh viết đó . Là một câu thơ cổ nội viết bằng chữ Hán.
- Ông viết ? - Cô ngạc nhiên nhìn anh - Ông thấy bức họa này ở đâu ?
Văn bình thản nhìn cô:
- Em thì nói mình đem về phòng như anh không hiểu tại sao bức họa này lại đươc. tìm thấy trong phòng của anh trên lầu.
- Phòng... của anh à ? - Cô thoắt đỏ tía cả mặt mũi, lời hạch hỏi hết thốt ra được - Sao... hơ... sao lạ vậy ?
Lờ đi vẻ mặt hoảng hốt của cô, anh nói tiếp:
- Dì Lương ghé qua phòng anh dọn dẹp, thấy bức tranh này dì cứ tưởng anh vẽ từ trước nên đem xuống khoe với cô 4, cô lại khoe qua nội.
- Vậy là cả nhà...
Thiên Ân kinh hoàng . Không ngờ những lần lén vào phòng Văn lục lọi để tìm ẩn số về những người tình trăm năm giùm anh . Không ngờ trong những lần lục lọi đó lại sơ ý để quên bức vẽ nguệch ngoạc của mình như thế. Cô lấm lét nhìn anh . Trời ơi, vô phòng người khác lục lọi là việc làm gian dối, đáng xấu hổ . Rủi mà bây giờ mọi người nghĩ xấu rồi kết tội cô làm sao có lời giải thích đây ?
Văn nghiêm mặt nhìn gương mặt tái nhợt của cô:
- Sợ rồi à ? Bây giờ chịu khai thật với anh chưa ?
- Khai... cái gì ạ ?
-
Giọng anh hiền hòa nhưng lại làm cô ớn lạnh:
- Em vào phòng anh làm gì vậy ?
Toát cả mồ hôi, cô líu lưỡi:
- K... không phải... không phải em có ý gian gì đâu, em không có làm bậy gì hết . Tại em nghĩ... mình là đồng minh . Không phải anh cũng từng nói với em mình là... là đồng minh sao ?
Văn gật:
- Ừ, tất nhiên mình vẫn là đồng minh, nhưng vậy thì sao ? Chẳng lẽ là đồng minh của nhau rồi thì không cần nói gì với anh, em cũng có quyền vào phòng anh ? Em muốn kiếm cái gì ở đó ?
Sờ sợ nhìn vẻ mặt nửa như cười, nửa như nghiêm của anh, cô hoảng sợ ấp úng:
- Em muốn... muốn giúp anh, em muốn thử tìm xem bạn gái của anh là ai thôi . Tại cái phòng anh đối diện phòng em, không có khóa, có khi lại không đóng cửa, cứ như ai vô cũng được nên... nên...
Văn điềm tĩnh hỏi:
- Em vào phòng anh mấy lần rồi ?
- Mới có... ba lần thôi.
Anh nheo mắt:
- Kết cuộc thì sao ?
Cô lấm lét nhìn anh:
- Em chỉ... tò mò nên lấy xem chơi thôi, em định sẽ đưa cho anh hết mà.
Văn hắng giọng:
- Anh đang hỏi em, em thu hoạch được gì rồi ?
Thiên Ân yếu ớt kê khai:
- Có một mớ thư tình, nhiều tên con gái lắm, khoảng bốn năm tên . Rồi một mớ ảnh của mấy cô khác nhau, cô nào cũng đẹp . Còn... còn có một con búp bê nhỏ đen thui mặc xà rông, em nghi cũng là của một trong mấy cô bồ của anh, bởi vì anh là đàn ông con trai, mua mấy thứ búp bê làm gì...
- Còn gì nữa ? - Anh ngắt lời.
- Hết rồi.
Văn nhướng nhướng mày:
- Chà, thu hoạch cũng khá quá chứ hả ? Kiếm ra có cực không ?
Cô liếc qua anh, giọng nhỏ rí:
- Cực chứ . Mấy thứ đó không dễ kiếm ra đâu . Thư tình thì rải rác trong mấy ngăn đựng đĩa CD, lẫn với mấy cái thiệp chúc tết, thiệp Giáng Sinh . Ảnh thì ghép trong mấy cuốn tự điển Anh Việt và Pháp Việt.
Văn tỉnh bơ hỏi:
- Mấy thứ đó giờ ở đâu ? Còn chỗ cũ không ? Đừng nói là em tự đem về phòng mình nghiên cứu đó nhé.
Thiên Ân lúng túng:
- Tại... tại hình ảnh có tới năm sáu cô, thư tình mười mấy lá với bốn năm cái tên, em định thử... xem qua mấy cái thư để đoán coi ai tên gì ứng với cái hình ra sao thôi.
Văn lừ mắt nhìn cô:
- Hay nhỉ ? Giờ còn nói chuyện "tại" với "bị" à ? Em là nhà nghiên cứu tâm lý học hay thầy bói toán ?
Thấy tình hình dường như không đến nỗi nghiêm trọng lắm vì nãy giờ toàn nghe anh hỏi chứ chưa thấy anh quát tháo tức tối gì , Thiên Ân đánh bạo đề nghị:
- Bây giờ em không nghiên cứu nữa, em đem xuống trả lại thì anh đừng bắt lỗi em, được không ?
Văn trợn mắt ngó cô . Ánh mắt của anh làm cô hối hận vì lời mặc cả ngang phè của mình, cô cúi đầu, giọng ấp úng biết lỗi:
- Em .. xin lỗi, em biết là làm như vậy là xâm phạm đời tư người ta, xấu hổ lắm . Nhưng... em thật tình muốn giúp anh thôi, em có tò mò một chút thật nhưng em muốn giúp anh tìm thử về chuyện tình cảm trước đây của mình mà.
Im lặng ngắm cô một lúc, rồi Văn nhếch môi cười:
- Ai la mắng gì em đâu mà cúi gằm xuống như vậy . Thôi ngẩng lên ăn hết mấy chén chè đi.
Thiên Ân vui mừng ngẩng đầu lên, cô cười nhưng ánh mắt đã dấp ướt:
- Anh Văn không giận em à ?
Vò đầu tóc cô, Văn lắc đầu cười:
- Cũng tính giận, nhưng mình là đồng minh mà, anh nỡ nào giận vì sự nhiệt tình của em.
- Vậy còn cô Liên, còn ông ?
- Chưa ai biết gì hết . Có anh đoán ra thôi . Để anh tìm cách giải thích cho.
Như ai đó đã cất đi giùm mình gánh nặng oan ức, cô thở phào:
- Không ai bắt lỗi em thì tốt rồi, làm em sợ quá.
Văn hắng giọng:
- Nhưng là anh thôi đó, em đừng có nhiệt tình quá mức như vậy với người thứ hai, đừng tò mò một cách trẻ con như thế nữa, coi chừng bị vạ.
Thiên Ân gật gật đầu:
- Em biết rồi, em không vậy nữa đâu . Để em lên đem mấy thứ đó xuống.
Văn gạt đi:
- Đừng vội, em ăn hết chén chè đi đã.
- Anh không cần mấy thứ đó sao ? - Cô ngạc nhiên.
Văn phẩy tay:
- Nếu anh đã bỏ lăn lóc trong ngăn kéo hoặc ghép vớ vẩn vào từ điển thì chắc là không quan trọng lắm đâu, hấp tâ"p lấy xuống làm gì.
Cầm lên chén chè ăn dở dang, cô gật đầu thêm vào:
- Chắc là vậy . Em cũng thấy mấy cái thư đó toàn là năm ngoái năm kia không hà, không có thư nào của năm nay . Chắc là toàn bồ cũ của anh thôi.
Anh nhìn cô:
- Sao ? Coi hết rồi à ?
Thấy bị hớ, cô vội lấp liếm:
- Em... coi sơ qua thôi . À, anh không ăn chè sao ? Chè dì Lương chỉ em nấu đó, ngon lắm.
Văn lắc đầu, phát chán tính tò mò tọc mạch của cô . Chắc hẳn mười mấy lá thư đều đã được cô mở ra coi tới mãn nhãn, không chừng thuộc lòng luôn. Anh đợi cô ăn hết chén chè rồi chỉ vào bức vẽ:
- Bức vẽ này ông thấy rồi, em có tính tặng ông không ?
- Dạ được chứ ạ . Để chút em đem ra...
Văn cười, nói chận lại:
- Cả nhà đều biết bức vẽ này rồi, nhưng ai cũng tưởng là anh vẽ.
Cô tròn mắt:
- Sao lại tưởng anh vẽ ? Bộ anh cũng biết vẽ chút đỉnh à ?
Khẽ liếc nhìn cô, anh nói lửng lơ:
- Vẽ cho ra một bức tranh thì anh không thể, nhưng mấy bức vẽ chì nguệch ngoạc này thì chắc là anh cũng vẽ được.
- Vậy sao! - Thiên Ân hơi bĩu môi.
Văn cười:
- Nè, anh để ý hình như chưa đợi anh sang nhượng, Ân đã tỉnh bơ dùng mấy câu đệm "vậy sao", "vậy ư" của anh rồi.
Thấy Thiên Ân sượng ngắt, anh cười với chút thú vị:
- Đùa với Ân chút thôi, anh không biết vẽ . Anh biết rõ điều này nên anh đã mượn lại nội bức vẽ để định hỏi em thử, thì ra anh đã đóan đúng.
- Vậy bậy giờ...
- Đừng lo, để anh đính chính với nội là xong, đến chừng đó em có thể danh chính ngôn thuận tặng ông rồi.
Liếc khẽ cô, anh hắng giọng:
- Nói thật, dù là nguệch ngoạc nhưng nét vẽ cũng rất đẹp và giống lắm chứ . Nội chưa từng mặc áo dài , vậy mà em hình dung rồi vẽ nội mặc áo the ngồi đánh cờ bên khe suối trông cứ như ông tiên của thế kỷ xa xưa vậy , nội thích lắm nên cao hứng viết thêm vào đó câu thơ cổ.
Anh mỉm cười:
- Không ngờ em có khiếu vẽ như thế.
Cô hơi ngượng nhưng cũng hãnh diện vì đươc. khen:
- Chỉ là bức họa bằng bút chì thôi mà.
- Ừ, nhưng thanh thoát và sống động lắm . Trước đây em có học vẽ à ?
Cô gật:
- Dạ, em có học từ nhỏ.
Cô hơi trầm lặng với hồi ức đẹp của ngày còn có ba . Ngày ấy cuộc sống của cô chỉ biết có tiếng cười đùa vui vẻ . Ngày ấy cô như có cả thế giới, có cả tương lai trong tầm tay . Còn bây giờ...
Anh chăm chú nhìn cô rồi chợt hỏi:
- Em có định hoc. hội họa nữa không ?
Cô ngạc nhiên ngẩng lên nhìn anh:
- Anh nói gì ạ ?
Văn bình thản lặp lại câu hỏi . Thiên Ân ngẩn người ra một lúc, cô lắc đầu:
- Bây giờ... thì không thể được.
- Tại sao ?
Cô cười gượng:
- Em chưa tốt nghiệp trung học, đã nghỉ học rồi làm sao còn mơ ước bước chân vào đại học Mỹ Thuật nữa.
Anh ngẫm nghĩ rồi hắng giọng:
- Ôn để thi tốt nghiệp trung học cũng đâu có gì khó, em chỉ lỡ có một năm thôi mà . Em có muốn anh giúp em không ?
- Giúp em thi trung học và đại học à ? - Cô ngờ ngợ nhìn anh - Ồ, không, em không muốn vậy đâu.
- Tại sao ? Anh có thể giúp em mà.
Thiên Ân lắc nhẹ đầu:
- Anh để em ở tạm đây một thời gian đã là tốt rồi, em không muốn phải nhận thêm ơn gì khá c. Hoc. đại học tốn tiền lắm, thân em còn chưa lo xong không thể làm phiền anh được.
- Phiền gì đâu, anh có thể giúp em được mà.
Thiên Ân vẫn cười:
- Biết là anh làm được, nhưng em đã không còn nghĩ đến chuyện vào đại học nữa, em muốn tự tay mình làm việc, kiếm tiền tự nuôi sống mình trước đã . Mai mốt nếu có điều kiện, em sẽ tự học và rèn luyện thêm . Nếu có học em sẽ học bằng khả năng tài chính của mình.
Văn im lặng một lúc rồi hỏi:
- Vậy em có thích làm ra tiền bằng ngòi bút của mình không ?
Thiên Ân nhìn anh ngạc nhiên:
- Anh nói vậy là sao ạ ? Em chỉ mới cầm bút vẽ bậy chút đỉnh, làm sao vẽ tranh được ?
Văn mỉm cười:
- Không phải vẽ tranh . Anh có người bạn làm ở nhà xuất bản, nó chuyên coi về in truyện tranh , sao không thử vẽ truyện tranh gởi xuất bản ?
Thiên Ân ngớ ra nhìn anh:
- Xuất bản truyện tranh à ? Anh nói có thể làm ra tiền ?
Văn cười:
- Tất nhiên rồi, tuy không dễ kiếm tiền lắm . Muốn được duyệt xuất bản, phải tùy vào câu truyện, vào nhân vật trong truyện có phù hợp với thị hiếu của độc giả nhỏ tuổi hay không . Nhưng anh khách quan mà nhận xét thì nét vẽ của em đẹp lắm . Nếu có hứng thú thì em có thể thử sáng tác xem sao.
Thiên Ân chớp mắt, miệng lẩm bẩm nho nhỏ:
- Sáng tác truyện tranh ? Em chưa từng nghĩ đến công việc thú vị như vậy.
Văn mỉm cười:
- Nếu thú vị thì làm thử nhé . Thời gian này em cũng rảnh mà, đừng học cô Liên đan áo nữa, em cứ để tâm trí vẽ truyện đi, được đoạn nào thì đưa anh xem thử, anh góp ý cho.
Mắt lấp lánh niềm tin, Thiên Ân gật đầu . Gợi ý của anh mới mẻ nhưng thật hấp dẫn . Trước đây cô vẫn rất mê truyện tranh, nhất là những truyện tranh hay và có nét vẽ dí dỏm. Cô biết là tay mơ gia nhập vào làng truyện tranh không dễ, nhưng đây cũng là một hướng đi, một nghề nghiệp đầy hứng thú mà trước đây khi tập tễnh ôm tập đi học vẽ, cô đã từng mơ ước.
Ngó vẻ phấn khích của cô, Văn phì cười:
- Thôi để cái công việc mới mẻ của em qua một bên đi ,mai hãy bắt đầu . Giờ anh có chuyện muốn nhờ em đây.
- Chuyện gì hả anh ? - Cô sốt sắng hỏi.
- Anh muốn nhờ Ân kiếm vài cuốn truyện coi đỡ buồn.
Thiên Ân trợn mắt nhìn qua bộ Thủy Hử và bộ Tam Quốc Chí trên giá sách:
- Truyện à ? Ở đây có sẵn nè . Mấy cuốn sách này anh coi hết rồi sao ?
Văn lắc đầu:
- Mấy bộ sách này coi mệt lắm . Sách của nội mà . Anh muốn coi thứ gì giải trí, đỡ buồn thôi.
Thiên Ân ngẫm nghĩ:
- Vậy à . Vậy để hỏi cô Liên xem.
- Khỏi, anh hỏi rồi . Cô nói trên phòng anh có nhiều sách lắm . Ân lên đó lựa giùm anh vài cuốn . Nhớ lựa thứ gì dễ đọc, dễ hiểu, coi nặng nề quá nhức đầu.
Thiên Ân khựng lại:
- Phòng anh à ? Anh kêu em vào phòng anh lục à ? Sao lại...
Văn phẩy tay:
- Sao lại không vào được . Em đâu phải lần đầu vào đâu , lần này thì có phép của chủ nhân rồi, thôi lên kiếm giùm anh đi.
Thiên Ân nhìn kỹ anh rồi cô thấp giọng dò hỏi:
- Anh muốn... Ân lục tìm thứ gì khác phải không ?
- Thứ gì ? - Văn ngạc nhiên.
- Thì chắc anh nhớ ra một tên người nào đó, hay một kỷ niệm, kỷ vật nào đó giấu ở đâu muốn nhờ Ân tìm giùm, có phải không ? Để ở đâu ? là cái gì vậy ? Nhật ký ? Hình ảnh ? Hay quà tặng ?
Ngó vẻ mặt háo hức làm thám tử của Thiên Ân, Văn nhịn hết nổi phá ra cười sặc sụa.
- Anh cười gì vậy ? - Cô nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.
Văn vừa cười, vừa lắc đầu chế nhạo:
- Cười Ân thông minh quá xá . Anh chỉ nói tìm sách giải trí thôi em lại liên tưởng đi đâu xa lắc.
Cô trợn mắt:
- Cái gì ? Chứ không phải ý anh là...
Văn gập người lại để cười:
- Trời ơi, có ý gì thì anh đã nói huỵch toẹt ra rồi, mắc gì phải úp mở . Vả lại có cần tìm cái gì thì đợi một hai tuần lành chân, anh về phòng tha hồ tìm, tội gì phải nhờ đến tay thám tử nghiệp dư như em vô lục lạo tùm lum.
Cô sượng sùng đỏ mặt . Vậy ra không phải anh muốn nhờ cô chuyện hệ trọng như vậy à ? Thì ra anh chỉ sai cô tìm ba thứ truyện gì đó cho anh giải trí.
Văn phẩy tay:
- bây giờ hiểu ý của anh rồi phải không ? Chuyện anh nhờ bình thường thôi không cần mạo hiểm làm gián điệp hay trinh sát gì đâu . Thôi lên kiếm giùm anh đi.
Anh hắng giọng rồi nói lửng lơ:
- vậy bây giờ...
Cô lườm anh:
- Biết . Bây giờ chịu khó lên cái phòng cũ của anh lục cho anh mấy cuốn truyện chứ gì ?
Văn búng tay cười tươi:
- Ân ngoan ghê.
Cô trề môi:
- Khỏi khen . Ngoan trong từ điển của anh là đồng nghĩa với ngốc, Ân không dám nhận lời khen châm biếm này đâu.
Dứt câu ngoa ngoắt đó, cô vừa quay đi thì anh hắng giọng:
- Khoan đã, không thích câu khen đó thì anh có câu khác để khen bù nè.
- Câu gì ? - Cô tò mò.
Văn mỉm cười ngoắc cô:
- Lại đây.
- làm chi ?
- Cho anh xem vết thương trên trán Ân coi.
Thiên Ân ngạc nhiên . Vết thương của cô thì ăn nhập gì đến câu khen của anh nhỉ ?
- Anh nói đi đâu vậy ? - Cô lạ lùng hỏi.
- Thì cứ đưa anh xem đã.
Cô ngồi trở xuống ngờ ngợ vén mớ tóc qua một bên, để lộ vết rách trên trán đã thành thẹo . Văn chồm lên xem xét thật kỹ . Tay sờ nhẹ lên, đôi mày anh khẽ cau:
- Cái thẹo này cũng dài đó . Không biết mai mốt có phai không ?
Đây cũng là điều lo lắng của cô . Từ khi tháo băng, cắt chỉ, mỗi ngày đêm cô đều săm soi ngắm nghía cái thẹo còn đỏ ấy . Dù tương lai trước mặt còn mờ mịt, nhưng cái tính sợ xấu rất con gái luôn khiến cô thấp thỏm mãi không yên.
Cô gượng cười ngồi thẳng lại:
- Cũng đã lành lại rồi . Chỗ rách ở mí mắt anh mới nặng hơn.
Văn gật nhưng nhìn cô đăm đăm bằng một vẻ hơi lạ.
- Gì vậy anh Văn ? - Cô chột dạ.
Anh lắc lắc đầu rồi hắng giọng:
- À, không chỉ là... khi nãy anh đã thoáng phát hiện ra, bây giờ nhờ Ân ngồi gần, nên anh mới chắc câu khen của mình là chính xác.
- Anh phát hiện... cái gì ? - Cô ngập ngừng hỏi.
Anh nhìn cô và nói dịu dàng:
- Hôm nay từ Ân có một mùi thơm lạ quá, anh... .thích mùi hương đó lắm.
Thiên Ân ngẩn ra nhìn anh . Mặt mũi vụt đỏ ửng, cô quay ngoắt đi nhanh ra khỏi phòng . Chạy cả chục bậc thang để lên lầu, cô muốn vấp ngã đến mấy lần. Vào đến phòng cũ của anh, cô dựa lưng vào tường, tay chà thật mạnh lên đôi gò má đang nóng bừng bừng. Anh vừa bảo cô cái gì vậy ? Vậy cũng nói được . Sao tự dưng lại nói câu này ? Người ta có ai khen nhau bằng câu nói đột ngột mà... kỳ cục như vậy không ? Ý anh là... sao ?
Thời gian qua cô và anh xem ra cũng vui vẻ, tự nhiên, hai người gặp nhau mỗi ngày có đến chục lần, nói chuyện bình thường thôi mà, sao anh lại có thể phát ngôn một cách quá thân mật như vậy được ? Cô nhớ khi nãy chỉ ngồi vào cái ghế cạnh giường anh, cự ly đó có quá gần không nhỉ ? Bao nhiêu là ý tưởng suy đoán này nọ làm Thiên Ân càng bối rối nhớ đến vẻ mặt, giọng nói nửa chân thành, nửa lại đượm vẽ ỡm ờ mơ hồ của anh, cô càng nóng bừng mặt mũi, tay chân luống cuống.
Mùi thơm gì nhỉ ? Mình có xài dầu thơm gì đâu ? Anh nói thật hay nhạo báng ? Thiên Ân kéo tóc lên mũi ngửi, rồi vai áo và cả đôi tay . Thế rồi cô lại đỏ mặt thẹn với những ý nghĩ viển vông của mình. Anh đâu có ý đùa cợt cô đâu . Thật ra... hôm nay cô có mùi hương khác thường một chút . Đó chỉ là hương bưởng thoang thoảng mà thôi. Mình ngộ nhận mất rồi, anh chỉ buột miệng nói cho vui mà thôi . So với anh, cô thật rất ngốc nghếch , rất dở hơi . Thiên Ân chợt nhớ đến những tấm ảnh lượm lặt từ phòng anh . Các chị ấy đều rất xinh đẹp vậy mà còn bị anh bỏ xó trong mấy cuốn từ điển khô khan. Ngốc quá! Anh chỉ là ông anh đồng minh mà thôi . Không được nghĩ vớ vẩn nữa .
oOoOoOo
Chương 14
Tiếng tằng hắng của Thiên Ân làm Văn bỏ cuốn sách qua bên:
- Gì đó Ân ?
- Anh có điện thoại.
Anh ngạc nhiên nhìn cô:
- Anh à ? Điện thoại của ai ?
- Em không biết, một chị nào đó tên là Ngọc Hân . Em giữ máy cho anh rồi, anh ra nghe đi.
Văn thận trọng cà nhắc ra phòng ngoài:
- Cô đâu rồi ? Sao hôm nay nhà vắng quá vậy ?
- Dạ, cô Liên đi chùa, còn ông thì đang đi dạo ngoài sân với khách . - Cô đáp.
Văn đến ngồi xuống ghế, anh với tay qua điện thoại:
- Văn nghe đây.
Giọng bên kia nhỏ nhẹ:
- Anh Văn hả, là Hân đây . Anh khỏe không ?
- À, khỏe, cám ơn Hân . - Văn hắng nhẹ giọng.
Ngọc Hân bật cười:
- Gì mà khách sáo vậy anh Văn.
Ngẩng lên bắt gặp ánh mắt tò mò của Thiên Ân khi cô lảng vảng gần đó, Văn nháy mắt cười với cô.
- Người quen hả anh Văn ? - Cô hỏi nhỏ.
Văn lắc đầu . Rồi trước sự ngạc nhiên của cô, Văn tỉnh bơ gợi chuyện với người đầu dây bên kia.
- Hân gọi điện cho anh, chắc là có chuyện gì vui ?
- Sao anh biết chuyện vui ?
Văn ỡm ờ:
- Thì giọng của Hân cho anh biết như vậy.
Cách nói của anh có lẽ làm Ngọc Hân choáng ngợp, cô im lặng một giây, cuối cùng mới tiếp được:
- Anh hay thật . Em gọi điện là để báo cho anh tin tốt đây . Sở trà Hương Xưa họ giao dịch lại rồi.
Văn nheo mắt:
- Sở trà Hương Xưa à ?
- Vâng . Họ nhờ em nhắn anh trở lên bàn tiếp về chuyện chuyển nhượng hôm trước.
Không để ý đến sự ngạc nhiên của Thiên Ân đang thay ấm trà gần đó, Văn nhếch môi cười:
- Bây giờ mới chịu bàn sao ?
Giọng Ngọc Hân nhẹ nhàng phân trần:
- Anh cũng nên thông cảm với họ, cơ nghiệp của cả gia đình gầy dựng bao lâu nay, vì kinh doanh lỗ lãi phải sang nhượng, họ cũng đau lòng không nỡ thôi . Hôm trước, lúc biết anh giận đã bỏ về, họ cũng áy náy lắm . Bây giờ tất cả thành viên trong gia đình đều đồng ý bán rồi.
- Vậy à ? Vậy để anh báo với công ty.
- Anh thu xếp để lên nhé . Đầu tuần lên tới được không, bàn chừng hai ba hôm là xong hết.
Văn chắt lưỡi:
- Tiếc là anh không lên đó được Hân à . Để anh cho người lên thay.
Câu trả lời của Văn làm Ngọc Hân sựng lại:
- Ủa, sao vậy anh Văn ? Anh... không muốn mua lại sở trà này nữa à ?
Văn cười:
- Tất nhiên công ty anh vẫn muốn mua, nhưng có lẽ công ty sẽ thu xếp để Minh Toàn lên thương lượng tiếp . Minh Toàn là con trai của chú ba anh.
Ngọc Hân ngắt lời anh:
- Em tất nhiên biết cậu ta, nhưng... sao lại vậy ? Sao anh không lên ? Vụ làm ăn này là em với anh bắt tay vào từ đầu mà.
- Ừ, đúng rồi nhưng hiện giờ anh còn... bận bịu nhiều thứ, nên có lẽ gia đình sẽ cho Minh Toàn thay thế . - Anh cười - Mà như vậy cũng hay, không chừng với Toàn sẽ suôn sẻ hơn, chứ không trầy trật như anh.
Ngọc Hân có vẻ phật ý:
- Sao anh lại nói vậy, hôm trước chỉ vì họ còn tiếc nuối, và thật ra... thật ra chỉ vì anh quá nóng tính nên mới bỏ về thôi . Anh chịu nghe Hân ở lại thêm vài ngày thì không chừng mọi việc đã đâu vào đó.
- Vậy à.
- Anh nghĩ lại đi, đây là chuyến giao dịch anh chủ trương từ đầu mà, đừng nản mà giao qua cho cậu em họ của anh.
Không muốn nói thật ra với cô gái tên Ngọc Hân kia về tình trạng của mình, anh trớ đi:
- Đây là chuyện thuộc về quyết định của ban giám đốc, không trái được đâu . Vả lại Minh Toàn đi cũng được mà.
Ngọc Hân bực bội:
- Sao lại cũng được . Em không thích bàn chuyện làm ăn với Minh Toàn.
Văn mỉm cười:
- Gì vậy Hân, chuyện làm ăn là làm ăn...
Ngọc Hân kêu lên:
- Phải, chuyện làm ăn là làm ăn, không để mấy chuyện linh tinh xen vào . Xưa nay anh cũng hay câu này nhưng anh chỉ nói thôi mà không làm được.
Văn cau mày:
- Hân nói gì lạ vậy ?
Giọng Ngọc Hân bỗng trở nên gay gắt:
- Chứ không phải sao . Đang bàn chuyện làm ăn, anh chỉ vì nóng lòng chuyện đi chơi cuối tuần với người yêu mà bỏ hết, về ngay trong đêm tối . Nếu anh ở lại thêm vài hôm em đã có thể thuyết phục người ta, chúng ta đã có thể kết thúc chuyến mua bán này một cách vui vẻ.
Văn hơi ngẩn ra, ánh mắt anh như nheo lại lắng nghe những lời than vãn trong tức tối của Ngọc Hân.
- Anh làm việc chỉ tùy hứng, chỉ nghĩ đến ba cô bạn gái của mình ở Sài Gòn, mà chẳng màng đến chuyện làm ăn, vậy mà cứ mở miệng thì bảo là công việc là trên hết.
Như nói hết ấm ức, cô hắng giọng:
- Em đã nói hết ý em rồi đó . Em thật sự không thích làm việc với người khác, anh có thể gạt bớt những công việc và mối tình lãng mạn của mình qua một bên mà lên đây bàn tiếp công việc cho xong xuôi hay không ? Anh nói thật đi.
Văn im, đầu óc anh đang sắp xếp lại những thông tin vừa có được và những tia hồi ức vừa bật về với mình.
Đầu dây bên kia, Ngọc Hân vẫn lập lại câu hỏi:
- Anh Văn! Anh nghe Hân nói gì không ? Anh sẽ lên đây chứ ?
Văn sực tỉnh, anh hắng giọng:
- Không Hân, anh không lên được đâu, xin lỗi...
Ngọc Hân giận dữ hét lên trong ống nghe:
- nếu vậy thì đến phiên tôi xin lỗi anh . Anh khỏi báo lại cho gia đình để cử Minh Toàn lên đây làm chi cho uổng công, tôi sẽ không làm môi giới cho công ty anh mua lại sở trà Hương Xưa nữa đâu.
- Hân à!
Ngọc Hân vẫn gay gắt:
- Không làm trung gian cho anh, tôi cũng còn khối việc, cần gì phí công vô bổ vào chuyện này.
Đầu dây bên kia đã cúp ngang, Văn cũng gác máy, anh ngẩn người nhìn qua Thiên Ân . Cô lựng khựng hỏi:
- Chị Hân này là... bạn gái của anh ?
- Không . - Văn có vẻ trầm ngâM.
- Anh đã nhớ ra chị Hân này rồi à ?
Văn lắc đầu:
- Chút chút thôi . Anh biết Hân là bạn học của anh.
Cô hơi ngạc nhiên:
- Anh nói chuyện với chị suôn sẻ quá . Nhất là nói chuyện về sở trà.
Văn nhún vai:
- Có gì đâu, mấy bữa trước rãnh rỗi, anh mở cặp ra coi lại để nắm lại những công việc trước đây mình đang làm . Cũng may la ` trước đây, anh cũng làm việc khá cẩn thận, chuyện về sở trà Hương Xưa, anh có ghi lại tỉ mỉ . Ngọc Hân là người trung gian của vụ buô n bán này . Cô ấy là người Đà Lạt.
Thiên Ân vỡ lẽ đôi chút, Văn tuy không nhớ lắm về chuyện cũ, nhưng anh cũng khá nhanh nhạy khi bắt chuyện một cách thản nhiên như thế. Dạo gần đây tình trạng của anh có khá hơn, anh bảo đã dần nhớ lại nhiều điều duy nhất có thời điểm lên Đà Lạt là anh vẫn còn có vẻ mơ hồ . Anh chưa nhớ gì về chuyến công tác và chuyến xe về Sài Gòn đêm đó.
Cô nhìn qua anh, hơi ngạc nhiên khi thấy anh đang nhăn trán suy nghĩ những gì.
- Anh Văn có gì khó nghĩ à ?
Văn ngần ngừ nhìn cô rồi buột miệng:
- Anh vừa biết được tại sao lại quyết định trở về trong đêm.
- Tại sao ? - Cô tò mò hỏ tới.
Văn kể cho cô nghe cái lý do nghe được từ Ngọc Hân . Trong khi cô tròn mắt kinh ngạc, anh lắc đầu phân vân:
- Anh thật khó tin là con người mình trước kia lại như thế . Đang bàn chuyện làm ăn mà lại bỏ ngang để về trong đêm tối mưa gió . Suýt bỏ mạng, chỉ vì một lý do đơn giản mà nông nổi quá đáng.
Liếc nhìn vẻ bứt rứt của anh, Thiên Ân hắng nhỏ giọng:
- Đó chỉ là lời chị Hân đó thôi, co gì là đúng trăm phần trăm đâu . Anh đừng tin quá như vậy . Rủi chị Hân chỉ suy đoán gì đó thôi, chứ ai cũng nói xưa nay tính anh ít nóoi, ít cởi mở, vậy thì lý nào chị Hân lại biết được chuyện riêng tư này ?
Thấy anh vẫn chưa nhẹ sự ưu phiền, cô tìm cách nói lảng đi:
- Anh đã nhớ đươc. nhiều rồi, nhưng vẫn chưa nhớ gì về người bạn gái lúc ấy à ? Chị ấy là ai ? Anh có cố nhớ được chút gì chưa ?
Văn nhún vai:
- Cố nhớ làm gì, bây giờ thì không cần thiết nữa.
Cô e dè nói:
- Sao lại không cần thiết ? Hôm trước em nói trả mấy thứ em tìm được trong phòng anh để anh xem thử, anh lại không chịu . Có cả chục tấm ảnh...
Văn gạt đi:
- Thôi đi . Mấy chuyện rườm rà này để ý làm gì.
Thiên Ân cố cãi, giọng hơi gay gắt mà không biết tại sao lại như vậy.
- Sao lại không để ý ? Anh mới lạ . Chuyện gì anh cũng mày mò hỏi và nhớ ra đươc. ít nhiều, có chuyện bồ bịch là anh không thèm quan tâm . Người ta không đến thăm anh là tại người ta không biết thôi . Anh mà tự cao kiểu đó rồi bẵng đi mấy tháng , đến chừng anh nhớ ra mà tìm đến thì người ta... quen biết người khác sao ?
Văn nhướng mày:
- Thì huề chứ sao ? Ân nói anh lạ nhưng em mới lạ hơn cả anh . Chuyện của anh, anh không quan tâm, em lại nghiên cứu làm gì ?
Thiên Ân đuối lý, cô ấp úng:
- Ai thèm nghiên cứu, tại... em lỡ coi qua mấy cái thư kia, thư nào viết cũng hay, cũng ướt át hết, mấy cái tên cũng vậy, tên nào cũng đẹp vậy mà anh hkông thèm ngó qua . Chị Trâm Anh, Thúy Hà, Mai Hương, Như Phượng ơi, số mấy chị đen quá mới gặp bạn trai như anh.
Văn nhăn mặt:
- Em nói cái gì vậy ?
Cô dấm dẳng:
- Thì mấy cái tên trong thư đó, toàn là bồ của anh hết . Có điều cũng nhân đạo vì anh quen biết lần lượt từng người chứ không đến nỗi bắt cá ba bốn tay . Em ngó ngày ghi trên mấy cái thư mới suy ra như vậy đó . Mỗi chị cách nhau chừng mấy tháng, có khi cách nhau gần hai năm.
Văn có vẻ chú ý:
- Em nói có mấy cái tên ?
Thiên Ân chớp mắt:
- Thật ra có năm cái tên tất cả, nhưng cái tên MiMi nghe giống con mèo quá, em không thích . Vả lại chữ chị đó viết cũng xấu ỉnh, sai lỗi chính tả tùm lum.
Anh ngắt lời cô:
- Em đọc lại xem.
Thiên Ân ngớ ra:
- Đọc cái gi` ? Em chỉ coi qua có một hai lần thôi đâu có thuộc làu cái nào mà đọc.
Văn gắt khẽ:
- Anh nói em đọc mấy cái tên kìa.
- À, nếu tính theo thứ tự thời gian thì là chị Trâm Anh trước, thư chị này viết có đến bốn năm năm rồi, tiếp theo là chị Thúy hà, MiMi, Mai Hương và Như Phượng.
- Như Phượng! - Văn lẩm bẩm.
Thiên Ân giải thích:
- Chị này là sau cùng, chỉ không có thư, nhưng có một tấm quảng cáo chương trình cho ngày Lễ tình nhân của nhà hàng Hoa Tím, trong đó có ký tên là Như Phượng, tấm quảng cáo đó là của năm nay.
Chợt nhận ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ của anh, cô ngập ngừng:
- Bộ chị Như Phượng là... người mà anh quyết định từ Đà Lạt về ngay trong đêm đó à ?
Văn nhíu mày . Anh cũng chưa dám quả quyết . Cái tên Như Phượng xem ra có ấn tượng nhất với anh, nhưng anhd dang lấy làm lạ vì ấn tượng xem chừng có gì đó làm anh cảm thấy bực mình và khó chịu.
--------------------