-Thì tôi có nói là vạn thọ đâu
-Cô đừng đùa ữa được khôg Thuyền ?Tôi không biết cô giả vờ hay là không hiểu thật .Tôi không tin là cô không hiểu ý nghĩa của hoa hồng
Mỹ Thuyền chợt im lặng .Thái độ của cô làm Phan Văn thêm lúng túng , anh nhắm mắt nói bừa :
-Không lẽ cô không hiểu là tôi ...tôi rất thích cô ,dĩ nhiên là không phải như bạn bè
Mỹ Thuyền lên tiếng :
-Tôi hiểu rồi ,nhưng không được đâu anh Văn
Phan Văn lặng người đi .Anh im lặng như không còn biết nói gì , cuối cùng anh quả quyết :
-Tại sao ?Có phải tại cô nhớ anh Quốc ?
Mỹ Thuyền ngó chỗ khác :
-Đừng nhắc tới anh Quốc nữa tôi quên rồi
-Mỹ Thuyền này cô có biết tại sao tôi nói lúc này không ?Không phải là tôi buột miệng cho vui đâu , thật ra tôi đã chuẩn bị từ lâu lắm rồi .Thời điểm này nói ra sẽ ý nghĩa hơn
-Anh nghĩ vậy hả ?
-Tôi nghĩ bây giờ cô có thể nghĩ tới tương lai rồi .Tôi không tin cô không muốn có người yêu
Mỹ Thuyền đặt bó hoa trên chân :
-Thật tình là tôi không nghĩ đến chuyện đó , hoàn toàn không
-Chẳng lẻ cô không quên được anh Quốc ?
-Tôi khôngbiết .Nhưng chuyện của mìn thì có dính dáng gì đến ảnh , mình làm b5n hay hơn anh Văn ,đi chơi với anh tôi thích lắm , anh nói chuyện cũng hợp với tôi .Nhưng chỉ có vậy thôi , đi xa hơn nữa tôi sẽ dị ứng ngay
-Rốt cuộc thì bao giờ tôi cũng là người đi bên lè cuộc sống của cô
Thấy Mỹ Thuyền ngọ nguậy , Phan Văn chận lại :
-Để tôi nói cho hết .Từ đó giờ đối với cô , tôi chỉ suy nghĩ thôi chứ không được nói gì cả .Lúc đầu quay phim chung , tôi không biết cô là vợ anh Quốc .Và tôi tự nhiên chinh phục cô .Cô còn nhớ có lần tôi đưa cô về nhà tôi đã nói yêu cô không ?Lúc đó cô tưởng tôi nói đùa .Nhưng như vậy mà lại hay hơn ,vì sau đó ít ngày thì cô xuất hiện với Vương Quốc ở buổi trình chiếu .Phải nói là lúc đó tôi choáng váng cả người .Tôi đành phải ngậm miệng luôn .nhưng bây giờ thì ...không lẽ tôi không có quyền hy vọng hả Thuyền ?Anh Quốc đâu còn ở đây nữa
Mỹ Thuyền cười xa vắng :
-Sao anh cứ nhắc ảnh hoài vậy ?Chuyện quá khứ mà
Phan Văn nói như thuyết phục :
-Không chừng bên đó ãnh đã có vợ con rồi . cô Thấy không , rốt cuộc thì họ cũng đã ổn định cho mình ,chỉ có cô là vẫn như vậy
-Nhưng tôi bằng lòng như vậy mà .Có thể một ngày nào đó tôi cũng sẽ có gia đình ,nhưng chưa phải là bây giờ
-Vậy tôi có thể hy vọng không ?Tôi sẽ chờ cô ,bao lâu cũng được
Mỹ Thuyền nghiêm trang :
-Đừng chờ tôi Phan Văn , tôi nói thật ,tôi mến anh lắm , nhưng chỉ là một người bạn thôi .Nếu có thể yêu được thì điều đó đã xảy ra lâu rồi .Anh hiểu không ?
Phan Văn cắn chặt răng , mặt cúi gấm như thất vọng .Mỹ Thuyền liếc nhìn anh .Thật kỳ lạ ,cô không hề thấy tội nghiệp , chỉ có cảm giác hụt hẫng .Tình cô không thích nữa vời .Vìvậy tình yêu của anh không làm cô có một thoáng giao động .CHỉ tiếc vì từ đây về sau mối quan hệ này sẽ không còn trong sáng nữa
Cô nhìn đồng hồ rồi đứng dậy :
-Trưa nay mẹ tôi sẽ có một buổi tiệc nhỏ hco tôi ,anh tới nhà tôi chơi nghe .Bây giờ mình về để mẹ tôi chờ
Phan Văn miễn cưỡng đứng lên theo cô ,anh lắc đầu với vẻ ngán ngẩm :
-Bây giờ tôi phải đi công chuyẹn ,để tôi đưa cô về
Mỹ Thuyền không từ chối cũng không cố giữ Phan Văn lại .Khi ngừng trước cổng nhà ,anh cười với cô và vẫn không giấu vẻ ảm đạm :
-CHúc cô vui vẻ .Bye nghe!
Rồi anh phóng xe đi .Mỹ Thuyền đứng nhìn theo rối chậm chạp đi vào nhà .Cô có cảm giác mình chia tay với một ai đó xa lạ chứ không phải là Phan Văn .Bình thường trong mắt cô ,Phan Văn là một người bạn vui vẻ , hay nói đùa và có chút gì đó hời hợt .Chứ không phải là gã con trai thất tình với tâm trạng buồn sâu sắc như vậy
Cô vào phòng khách .Mọi người đã có mặt đông đủ như chờ cô .Hôm nay Mỹ Hà và Mỹ Hân cũng dẫn con về .Hai đừa chạy giỡn quanh phòng khách làm cho căn nhà náo nhiệt hẳn lên , mất hẳn vẻ yên lặng hàng ngày
Thấy Mỹ Thuyền ,ai cũng quay qua nhìn cô .Một cái nhìn vui vẻ đặc biệt .Bà Mỹ Hương lên tiếng :
-Về rồi kìa ,đi rửa mặt đi con .Nãy gi7ò ở nhà chờ con đó
Mỹ Hà đi đến Mỹ Thuyền ,cười một cách ý nghĩ :
-Có một món quà trên phòng em đấy , lên xem đi
Rồi cô đẩy Mỹ Thuyền lên cầu thang .Mỹ Thuyền lững thững 9di lên phòng .Cô tò mò nhiều hơn là náo nức .Nhận quà mừng của bạn bè là 9diều cô đã quen rồi .Cô đến bên bàn , ột bó hoa đặt ở góc ,lộng lẫy và trang trọng .Cô ngồi xuống cầm bó hoa lên và phát hiện tờ danh thiếp cài trong đó .Cô nhắm mắt lại , tim đập loạn trong lồng ngực khi thấy cai tên quen thu6ọc .Tự nhiên cô bật khóc
Mỹ Thuyền cũng không biết mình khóc vì cái gì .nhưng cảm nhận anh đang nhờ tới cô cũng đủ làm tim cô thắt lại , xúc động mãnh liệt .Cô chợt nhận ra thái độ dửng dưng từ trước đến giờ là hoàn toàn dối lòng .Thật ra tìnhcảm đó vẫn dai dẳng một cách âm thầm .Nó làm cô khước từ những người con trai khác một cách không bận tâm .Cô chỉ còn biết chờ thời gian để mà quên lãng
Quên mất mọi người đang chờ mình ,Mỹ Thuyền ngồi thẫn thờ trước bàn học ,tay mân mê những cánh hoa mịn màng .CHợt tiếng chuôngreo làm cô như tỉnh ra .Cô với tay nhấc ống nghe .Hình như dưới nhà có ai đã cầm máy , nhưng lại bỏ xuống .Mỹ Thuyền lên tiếng , giọng đầy hồi hộp :
-Alô
-Mỹ Thuyền phải không ,anh đây ?
Cô nhắm mắt lại , thở nhẹ :
-Vâng
-Em nhận ra giọng anh không ?
-Em có nhận ra ,anh Quốc ạ
-Em khoẻ không ?Hôm nay chắc em sẽ bận rộn suốt ngày nhỉ ?
-Sao anh biết ?
-Lễ tốt nghiệp của em mà .Anh gọi để chúc mừng em
"Chỉ có vậy thôi sao "Mỹ Thuyền thoáng thật vọng
-Cảm ơn anh
Bên kia im lặng .Mỹ Thuyền tưởng tượng anh Quốc đã gác máy .Cô chờ một lát ,định bỏ máy xuốngthì Vương Quốc lại lên tiếng :
-Em không hỏi anh đang ở đâu sao ?
-Vâng ,anh đang ở đâu vậy ?
Giọng Vương quốc thật đặc biệt :
-Anh ở nhà
Tim Mỹ Thuyền như ngừng đập , cô hỏi như trong mơ :
-Vậy là anh về nước rồi ,bao giờ vậy /
-Thế khi nào anh đi nữa ?
-Tuỳ ở em , điều đó sẽ do em quyết định
Lại một cái gì đó như cảm giác nhói trong tim .Mỹ Thuyền lặp lại :
-Do em quyết định
-Đúng .Tất cả là tuỳ ở em đó Thuyền .Em hiểu không ?
Mỹ Thuyền im lặng .Cô hạnh phúc quá đến mức không biết nói gì .Bên kia đầu dây , giọng Vương Quốc xao xuyến :
-Ah đang ở nhà ,và lúc nào cũng chờ em .Tối nay anh sẽ chờ em đến suốt đêm .Em cứ đi chơi với bạn rồi sau đó ghé anh .Nếu em đến thì có nghĩa là em trở về với nhà mình.Còn không ... anh sẽ tự hiểu và rút lui , vĩnh viễn không bao giờ làm em bận lòng nữa .EM hãy suy nghĩ đi
-Vâng
-Đừng quên lúc nào anh củng chờ em .Thôi chào em
Mỹ Thuyền buông máy xuống mà tâm trạng cứ lơ mơ .Cô có cảm tưởng mình vửa rơi vào một giấc mơ đột ngột .Một giấc mơ lãng mạn không có khúc dạo đầu , nó đến nhanh quá đến nỗi cô choáng váng không biết mìnhphải làm gì
Có tiếng gõ cửa phòng , rồi Luân Đức nói vọng vào :
-Anh vào được không Thuyền /
Mỹ Thuyền đi ra mở cửa .Luân Đức bước vào anh nhìn bó hoa trên bàn mỉm cười :
-Em thấy thế nào ?Anh có thể nói chúc mừng được không ?
Mỹ Thuyền thành thật :
-Em bị bất ngờ quá anh Đức .Anh Quốc gọi cho em đấy
-Anh biết .Thế nào ?Ý anh muốn hỏi em sẽ đồng ý hay từ chối
-Em cũng không biết .Vì em đâu có biết bây giờ ãnh ra sao -Anh Quốc trở về đúng vào ngày em ra trường .Chẳng phải là ảnh đã nói với em nhiều thứ lắm hay sao ?Anh khuyên em nhé , đừng có cố chấp ,sau này em sẽ ân hận đấy
Thấy vẻ trầm ngâm của cô ,anh cười như thông cảm ,rồi vỗ nhẹ vai cô :
-Thôi ,xuống ăn đi , cả nhà chờ em đó .Em còn nhiều thời giờ để suy nghĩ mà ,đúng không ?
Mỹ Thuyền dạ một cách ngoan ngoãn rồi đi theo Luân Đức xuống dưới nhà .Cô ngồi vào bàn ,cảm thấy rất vui vì lâu lâu cả nhà mới đông đủ như hôm nay .Nhưng trên hết là cảm giác hồi hộp kỳ lạ khi cô nghĩ Vương Quốc đã trở về .Cô có cảm tưởng đời mình sẽ bước sang một bước ngoặc mới ,sẽ đầy sôi động chứ không phải là cuộc sống lặng buồn như bốn năm của đại học
Buổi tối cô giữ lời hứa đi chơi vời bạn bè trong lớp .nhưng giữa chừng cuộc vui , cô lặng lẽ bỏ về và đến nhà Vương Quốc
Cỗng không đóng ,Mỹ Thuyền đẩy cửa bước vào .Cô đi vào phòngkhách .Căn phòng tối đen chỉ có ánh sáng lờ mờ của ánh nến .Một sự im lặng lạ lùng làm cô hoang mang .Cô còn đang nhìn quanh thì chợt nghe tiếng Vương Quốc gọi ,giọng anh thật trầm
-Lại đây Thuyền
Mỹ Thuyền đi về phía góc phòng .Vương Quốc đang ngồi ben một chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ .Trên bàn là ngọn nến nhỏ và hai ly champagne .Xung quanh anh không khí đầy huyền hoặc , bí ẩn .Tự nhiên Mỹ Thuyền thấy muốn khóc .Cô đi về phía anh , cả hai đứng đối diện nhau , im lặng thật lâi .Bóng tối làm cô không nhìn được Vương Quốc .nhưng cử chỉ của anh làm cô có cảm giác anh trầm lặng hơn ngày trước rất nhiều .Cô nhìn mãi vào khuôn mặt anh rồi đột nhiên ngả vào lòng anh ,cô khóc nấc lên :
-Em nhớ anh quá !
Vương Quốc cũng ôm chặt cô ,anh vùi mặt trong tóc cô :
-Anh cũng vậy, không lúc nào không nhớ đến em , bốn năm rồi phải không ?Em sống ra sao ?
Mỹ Thuyền gục mặt trên vai Vương Quốc .Cô hít mũi :
-Em chỉ lo học thôi ,thỉnh thoảng đi hát .Thời gian đó em buồn lắm , cuộc sống hoàn toàn vô vị .Có lúc em cứ tưởng anh với chị Thanh Thanh sống hạnh phúc lắm
-Nói như vậy là em đã biết anh với cổ chia tay , phải không ?
-Em biết .Nhưng em nghĩ anh sẽ không trở về nữa , và anh có gia đình rồi
-Em nghĩ anh còn cò thể yêu ai khác được sao ?
Mỹ Thuyền không trả lời .Cô ngước lên thì thầm :
-Chứng nào anh đi nữa ?
-Anh đã nói rồi ,điều đó tuỳ thu6ọc vào em .Anh nhìn cô dăm đăm rồi tiếp -Liệu anh có thất vọng không em ?
Mỹ Thuyền lắc đầu :
--Nếu anh đã trở về thì em không cho anh đi đâu , em nhớ anh lắm
Cô ngừng lại , rồi nói thì thào :
-Sao mà em yêu anh đến vậy chứ ?
Vương Quốc nhắm mắt lại ,anh càng siết cô vào người hơn :
-Anhbiết là em rất chung thuỷ mà
Mỹ Thuyền buông rời vòng tay trên cổ anh ,cô đến ngồi xuống cạnh bàn :
-Có cà rược nữa hả ?Vậy là anh chờ em nãy giờ đấy à ?
--em đoán thử xem bao lâu ?
Mỹ Thuyền giương mắt nhìn anh như một dấu hỏi .Vương Quốc ngồi xuống đối diện với cô :
-Anh chờ em suốt ngày nay .VÀ sẽ đến suốt đêm , nếu tôi nay em không về đây
Anh nhấn giọng :
-Vế nhà của mình
Mỹ Thuyền cầm ly lên :
-Anh muốn em say lắm hã ?
-Say chút có sao đâu .Đề rm nhớ lâu một chút
Vừa nói anh vừa nâng ly lên , chạm nhẹ vào ly Mỹ Thuyền :
-Mừng em mới tốt nghiệp
Anh uống một ngụm , Mỹ Thuyền cũng bắt chước uống theo , rồi cô nhăn mặt :
-Không ngon lành gì hết
-Nhưng nếu đề ý , em sẽ thấy vị của nó rất ngọt
Anh bỏ ly xuồng bàn , kéo tay Mỹ Thuyền :
-Qua đây với anh
Mỹ Thuyền ngồi trên chân anh .Vòng tay cô quấn quýt qua cổ anh .Sự gần gũi làm cô thấ dễ chịu hơn bao giờ hết ,Vương Quốc hìn như cũng cảm nhận được ý nghĩ của cô ,anh dịu dảng :
-Nói cho anh biết đi ,e m đã nhớ anh ra sao ?
Mỹ Thuyền tư lự :
-Nhiều lắm , bây giờ em không diễn tả được nhưng em nhớ có những buo63i chiều đi học vể , em nhớ anh quay quắt cả người .Có lúc nữa đêm em thức dậy cứ tưởng anh ở bên phòng đối diện giống như lúc trước .Chứng nhớ ra em buồn ghê lắm
-Còn anh ?
-Ở nước ngoài anh không giao thiệp với ai , chỉ sống với những kỷ niệm về em .Anh theo dõi báo chí xem có viết gì về em không ,em ra cuộn băng nào anh cũng mua về .Mỗi lần xem em hát anh nhớ em như điên .Phải uống thật say để quên
Anh chợt kéo tay cô đứng dậy :
-Lên đây , em muốn nhìn lại phòng của em không ?
Mỹ Thuyền theo anh đi lên lầu .Cô vào phòng mình và đứng lặng nhìn quanh .Mọi thứ vẫn còn nguyên ,không có gì thay đổi như cô đã nghĩ .Cô quay qua Vương Quốc :
-Lúc dọn đi ,em cứ nghĩ sau này Thanh Thanh sẽ bỏ hết mọi thứ đồ của em , lúc đó em buồn ghê gớm
Vương Quốc đứng tựa cửa sổ .Lặng lẽ quan sát cô .Mỹ Thuyền cũngnhìn anh .Dưới đèn sáng cô có dịp nhìn kỹ Vương Quốc hơn .Anh cũnghkhông khác trước nhiều lắm Dáng dấp quen thu6ọc của anh làm cổ cô nghẹn lại vì xúc động .Cô đến đứng bên anh .Vòng tay thân quen của anh choàng qua người cô .Cả hai đứng yên nhìn xuống đường .Trong căn phòg biệt lập này , người này cảm nhận người kia cũng sung sướng như mình .Điều đó đối với hai người thật quý giá .Vì hạnh phúc bây giờ ai cũng phải có với một giá thật đắt
End
**************
giờ thì mình sẽ tập trung vào Một thời vụng dại , và Nắng Sớm mai , nhưng ai đã từng đọc nắng sớm mai hồi đó mà chưa đi đến đâu thì chịu khó chờ mình tí nhé .:type:
