-
17.
ôm đầu chán nản:
- Tất cả là tại anh, có lẽ anh đã phạm 1 sai lầm ko thể cứu vãn được.
Yến Oanh níu tay Hiệu Nghiêm:
- Ko đâu. Vẫn còn kịp nếu anh ly dị với Thuý Văn. Bây giờ anh ko còn lệ thuộc vào ông Nhị nữa, ly dị đi anh, nếu ko thì sau này chúng ta sẽ khổ suốt đời.
- Ko đơn giản vậy đâu Oanh.
- Tại sao ko đơn giản chứ? Anh chỉ yêu em, còn anh Tri thì yêu chị Văn. Tại sao mình ko làm theo ý mình muốn chứ?
HN lắc đầu:
- Khi yêu, người ta còn có thể thay đổi. Nhưng khi lập gia đình rồi, mọi thứ đèu có nền tảng, muốn đạp đổ ko phải dễ đâu.
- Ko có gì khó cả. Anh và em đều chủ động ly dị thì mình sẽ đạt được ý muốn. Em chỉ sợ anh ko muốn thôi.
HN ôm cô vào lòng:
- Em là người duy nhất mà anh yêu và muốn sống với em hơn bất cứ ai. Em hiểu điều đó mà.
- Vậy thì hãy đạp bỏ mọi thứ khác đi, sống với em đi. Đã đến lúc mình sống cho mình rồi anh ạ.
HN cúi đầu, trán cau lại suy nghĩ căng thẳng. Nhưng Yến Oanh ko để anh có thời giờ suy nghĩ gì khác ngoài cô. Cô đứng dậy, tắt đèn. Hành động của cô làm HN ngẩng đầu lên ngạc nhiên. Trong cử chỉ đó, môi anh chạm vào môi cô khi cô cúi xuống. Yến Oanh thì thầm:
- Từ đó tới giờ mình chưa bao giờ được riêng tư như vậy, em thấy thích lắm. Còn anh?
- Anh…
HN trả lời bằng 1 cái hôn. Và ko hẹn mà cả 2 đều có chung 1 ý muốn, 1 sự ham muốn mãnh liệt ko gì kềm chế nổi. Yến Oanh vãn giữ giọng nói thì thầm bên tai anh:
- Anh là của em chứ ko phải là của cô ấy. Trước kia em bằng lòng chỉ giữ trái tim của anh. Nhưng bây giờ em muốn anh là của em hoàn toàn. Cả em cũng vậy, em cho anh nguyên vẹn, điều mà anh Tri ko thể có Cách nói của cô càng như làm bùng cháy trong lòng HN ngọn lửa mê đắm, thiêu rụi mọi lý trí. Và anh cũng cuồng nhiệt thì thầm bên tai cô:
- Anh chưa bao giờ quan hệ với TV, chỉ có 2 đứa là trọng vẹn với nhau phải ko em?
- Vâng.
Yến Oanh trả lời với tất cả sự mơn trớn. Và mọi chuyện cứ diễn ra như cái gì đến là phải đến. Ko còn bị lý trí chi phối. Và trogn cơn hoan lạc đó, YO chấp nhận cái đau xé rách để được điều mình mong muốn. Bởi vì cô quá tuyệt vọng, chơ vơ.
Chợt có tiếng tín hiệu của máy. HN nghiêng người tới tắt nó, quăng bừa trên đầu giường. Trong đầu anh bây giờ chỉ còn niềm hoan lạc trước mắt.
Cả 2 ở khách sạn đến khuya và chia tay như 1 đôi tình nhân lén lút. HN đi xuống đường, ngồi vào xe, anh ngước lên nhìn khung cửa sổ còn thấp thoáng bóng YO đứng nhìn theo anh. 1 cảm giác gì đó đau đớn gợn lên trong lòng anh ko giải thích được. Anh lắc đầu cố ko nghĩ tới cái gì khác nữa và cho xe lướt tới như 1 người mộng du.
Về nhà, anh bần thần đi lên phòng. Lần đầu tiên anh có cảm giác mình ko phải là mình, ko còn là mình nữa.
Đèn trong phòng đã tắt. Hoàn toàn yên lặng. HN thay đồ quăng bừa qua bàn rồi lặng lẽ xuống nhà mang chai rượu và chiếc ly lên phòng.
Trong bóng tối, anh ngồi uống lặng lẽ với cơn buồn day dứt.
Hôm sau anh dậy muộn. Khi anh đi làm thì TV đã ra khỏi nhà. Đến trưa thì cô ko về nên cả 2 ko gặp. TV nhắn về là đi ăn trưa với khách hàng. Nếu Thục Linh ko nói lại thì anh cũng ko biết cô đi đâu.
Buổi tối khi có mặt 2 người trong phòng, anh đến đứng phía ngoài bức màn nói vọng vào:
- Tôi có thể vào phòng cô ko?
TV kéo màn qua, như tiếp khách. Cô đang ngồi quỳ trên mặt nệm, tay cầm chiếc lược trong dáng điệu bình thản. Thậm chí cười mỉm như tiếp người bạn lần đầu tiên đến nhà. Cô chỉ nhìn anh chứ ko tìm cách hỏi chuyện.
HN ngồi dựa lưng vào tường, đối diện với TV. Anh im lặng quan sát thế giới bé nhỏ của cô. Đây là lần đâud tiên anh thâm nhập vào thế giới này và rất ngạc nhiên khi TV trang bị góc phòng mình cũng đầy đủ như 1 phòng riêng thật sự.
Anh quay lại nhìn cô:
- Tôi ko biết là cô thích nghe nhạc và xem tivi.
- Đó là nhu cầu bình thường của mọi người.
- Trong phòng có sẵn, tại sao cô phải mang thêm về cho chật?
TV chỉ lắc đầu chứ ko trả lời. Những ngón tay thon thả của cô vẫn thờ ơ lướt trên chiếc lược. HN ko thể rời mắt khỏi cử chỉ ấy, như 1 phát hiện mới lạ. Mãi 1 lúc sau anh mới nhìn được chỗ khác và trở lại vấn đề:
- Dù sao cô cũng ko nên cách biệt quá như vậy.
TV vẫn ko trả lời. Trên môi cô vẫn là nụ cười nhã nhặn như khi người ta tiếp khách chưa thân. Cô đang tự hỏi anh ta vào đây để làm gì sau khi đã cho cô leo cây 1 cách bẽ bàng. Anh ta có thể nói chuyện thản nhiên như thế thì... đúng là cô chẳng có gì để nói nữa.
Nhìn thái độ của cô, HN ko đoán được cô đã quên chuyện hôm qua hay đó là phản ứng của sự tự ái. Anh mong điều thứ 2 xảy ra hơn và sẵn sàng xin lỗi
). Nhưng nhìn mãi ko thấy TV có thái độ gì, anh buộc lòng lên tiếng.
- Xin lỗi cô về chuyện tối qua. Lúc đó tôi có cái hẹn bất ngờ nene ko gọi điện cho cô đươc.
- Ko sao, tôi ko để ý đâu.
- Hôm qua cô có đến đó ko?
TV mím môi, tự ái dâng lên làm cô muốn khóc. Tối qua cô đã gọi điện cho HN ở nhà hàng. Nghe tiếng tắt máy, cô đã ngỡ ngàng ko ít. Cô đã ngồi 1 mình trong phòng chờ anh ta đến khuya. Đã nghĩ ra đủ chuyện để lý giải hành động đó. Nhưng ko có kết luận gì ngoài sự ý thức rằng mình đang lố bịch bởi vì anh ta ko hề quan tâm đến việc chúc mừng sinh nhật cô.
Đêm qua khi nghe anh ta về, cô vẫn nằm im. Và tự nhủ đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng cô tin vào những cử chỉ quan tâm của anh ta.
TV ngồi yên, đầu óc lướt qua vô vàn ý nghĩ. Nhưng trên hết là cảm giác xấu hổ tự ái. Cô ko để ý cái nhìn quan sát chăm bẳm của HN. Cho đến lúc anh phải lên tiếng nhắc lại:
- Cô nghĩ gì vậy TV?
TV ngước lên:
- Tôi đang nhớ chút chuyện riêng. Sao ạ?
- Tôi muốn biết hôm qua cô có đến đó ko?
Sợ anh ta đến hỏi nhân viên nhà hàng, cô đành nói thật:
- Tôi có đến và có gọi điện cho anh. Nhưng tôi nghĩ anh bận gì lắm nên ko nói chuyện được. Thế là tôi về.
HN hơi sựng người. Anh nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua. Lúc đó anh tắt phăng máy ko chút bận tâm. Và trong cơn mê đắm anh đã ko 1 thoáng nhớ đến cái hẹn với cô.
- Tôi bất lịch sự thật, lần đầu tiên hẹn đi chơi vậy mà lại cư xử như vậy. Xin lỗi cô!
TV chỉ lắc đầu và cười. Cô đang âm thầm trấn áp cảm giác bẽ bàng của mình và thầm mong anh ta đi ra ngoài cho rồi. Nhưng anh ta vẫn cứ ngồi đó, gần quá gần. Và chính vì ko quan quá nhỏ nên sự gần gũi đó có vẻ thân mật. HN ko hiểu anh ta đang làm cho cô muốn chạy trốn để khỏi phải thấy anh ta.
Giọng HN chợt vang lên, kéo cô về thực tại:
- Cô hay nhờ vả Hữu Tri lắm à?
- Sao kia?
Bị hỏi đột ngột, TV ngẩng nhanh lên nhìn anh ta, ngơ ngác. Cử chỉ của cô làm HN thoàng cười châm biếm:
- Sao vậy? Sao cô có vẻ giật mình vậy?
- Tôi hơi bất ngờ vì anh chuyển đề tài nhanh như vậy?
- Vậy cô có thể trả lời ko? Và tôi thích nghe nói thật.
- Anh ko đồng ý vì anh Tri giúp tôi đi làm phải ko?
- Tôi hơi lạ là tại sao cô ko nói thẳng với tôi.
TV suy nghĩ 1 chút rồi nói nhỏ:
- Ko ngờ anh tự ái vì chuyện đó. Tại sao đến giờ anh mới nói ra?
- Tôi có lý do riêng. Cô trả lời đi.
TV nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng thẳng thắn:
- Nếu đặt vào vị trí của tôi, anh sẽ hiểu tại sao tôi ko nhờ anh.
- Tôi ko hiểu. Nhưng khi dựa vào Hữu Tri, cô ko thấy vậy là kỳ sao? Anh ấy là trợ lý của tôi kia mà.
- Lẽ ra là thế, lẽ ra anh ấy phải đứng về phía anh để đối lập với tôi. Nhưng anh ấy hiểu tôi ko có ý phá hoại công ty, 1 điều mà anh ko hiểu. Điều đó làm tôi tin cậy ảnh. Còn ảnh thì rất tốt đối với tôi.
Cô im lặng 1 chút rồi nói rành rọt:
- Đó là lý do tại sao tôi hay nhờ vả ảnh.
HN tiếp tục điều tra:
- Ngoài chuyện này ra, còn chuyện gì nữa ko?
TV ko hề giấu giếm:
- Lúc trước khi đi làm ở công ty, anh ấy cũng hay giúp đỡ tôi những chuyện lặt vặt. Và những thứ này là của ảnh tặng đấy.
Vừa nói cô vừa khoát tay chỉ về phái dàn máy, vẻ mặt thành thật:
- Tôi nhờ cậy anh ấy nhiều quá, nhất định tôi sẽ tìm cách trả ơn anh ấy. Nếu xem tôi là người nhà thì anh hãy làm điều đó giùm.
HN nhìn theo hướng tay cô. Trong anh chợt bùng lên 1 tình cảm mâu thuẫn gay gắt. Anh ko giải thích hết được, nhưng nó làm anh muốn nổi điên
TV ko hiểu ý nghĩ của HN, cô vẫn thành thật 1 cách thơ ngây:
- Điều làm tôi quý mến anh ấy là ảnh ko tách rời tôi ra khỏi gia đình anh và xem tôi như 1 thành viên bình đẳng. Nếu ở vị trí của tôi, anh sẽ hiểu điều đó an ủi tôi thế nào.
HN đứng phắt dậy. Anh muốn dang tay tát cho cô 1 cái
Nhưng có 1 cái gì đó thuộc về lý trí ngăn cản lại (thế là biết khôn đấy). Anh gạt tấm màn đi ra ngoài, trước cái nhìn ngơ ngác của TV.
HN ra ban công đứng hút thuốc. Gió đêm làm thần kinh anh đỡ căng thẳng 1 chút. Qua phút choáng váng, anh cảm thấy buồn thật buồn. 1 nỗi buồn dạy dứt vì nhận ra bằng sự sắp đặt của mình dẫn đến 1 đổ vỡ ko trách khỏi.
Anh thật kinh ngạc khi biết HT có thể có tình cảm như thế với TV. Nó có từ lúc nào và tại sao HT đồng ý lấy YO? Thật ko hiểu anh ta nghĩ gì. Ko lẽ anh ta cũng hy sinh như anh? Ko lẽ anh ta yêu cuồng nhiệt và cao thượng như vậy?
Và điều quan trọng hơn là TV có đáp lại tình cảm đó ko? Thái độ của cô ta có vẻ vô tư quá. Nhưng anh ko tin cô ta ko biết. Cô ta cứ bám lấy HT mà nhờ vả, trong khi lẽ ra người đó phải là anh. Rốt cuộc thì cô ta là người thơ ngây hay thâm hiểm đây?
Có phải TV muốn chinh phục HT để trả thù anh và YO? Nếu vậy thì chỉ có thể ly dị mà thôi.
Những ngày tiếp theo, cuộc sống trở nên nặng nề đối với cả 2 người. HN mang trong lòng sự say dứt nặng nề. Anh ko nói gì với HT nhưng cũng ko vô tư với cả anh ta lẫn TV.
TV ko hiểu tâm lý đó. Cho nên cách cư xử lạnh nhạt của anh ta làm cô lý giải theo ý nghĩ của cô. Từ trước đến giờ anh ta đã vậy, bây giờ có tiếp tục như vậy cũng ko làm cô buồn hơn. Có điều cô hơi ngạc nhiên vì có lúc anh ta đâm ra tử tế với cô.
Đi làm được rồi, cô càng có lý do để tránh mặt HN hơn. Buổi trưa cô ít về nhà với lý do đi ăn với khác. Buổi tối lại rút vào góc phòng của mình. Có điều khác trước là giờ đây cô có quá nhiều chuyện để quan tâm, nên ko bị cho phối vì cuộc sống nặng nề của gia đình.
o O o
TV vừa đến văn phòng thì cô thư ký từ trong phòng đi ra:
- Chị Văn, sếp bảo khi nào chị đến thì lên gặp sếp.
- Vậy hả?
TV đi vội về phòng mình cất đồ rồi đi lên tầng trên. Nhưng cô chưa lên hết cầu thang thì ông Quang đã đi xuống. Thấy cô, ông đứng lại:
- Cô Văn vào đây. Tôi có chuyện cần trao đổi với cô.
Cả 2 đi vào phòng ông. Ông đến bàn lấy tờ giấy đưa đến trước mặt cô:
- Bên công ty dược nhờ chúng ta đưa người qua giúp họ tiếp 1 phái đoàn từ Pháp qua. Người của họ bận công tác chưa về kịp. Còn bên chúng ta thì cô Uyển vừa nằm viện, chẳng còn ai ngoài cô còn nghỉ phép. Cô có thể thay cô Uyển được ko?
Thấy vẻ ngần ngại của TV, ông nói tiếp:
- Tôi biết cô chưa từng thông dịch cho người Pháp. Nhưng tôi đã nghiên cứu hồ sơ của cô trước đây. Cô nói được tiếng Pháp phải ko? Vậy thì cứ mạnh dạn đi nào.
TV vẫn e ngại:
- Nhưng tôi chỉ học trên lý thuyết chứ chưa có điều kiện nói nhiều. Tôi sợ…
Ông Quang khoát tay:
- Họ qua đây chủ yếu là để thăm dò thị trường, ko có gì căng thẳng lắm đâu.
Ông đẩy tờ giấy về phía cô:
- Đây là chương trình tiếp đoàn. Cô hãy về xem trước 1 ngày. Còn hôm nay cô có thể nghỉ.
TV miễn cưỡng cầm lên, xem lướt qua. Lịch làm việc kéo dài trong 2 ngày, rồi còn đi xuống tỉnh nữa. Cô ko ngại đi xa nhưng ko hiểu sao lần này cô hơi bị căng thẳng.
TV vội vã về nhà. Cô lôi những băng cassete dạy tiếng Pháp ra ôn suốt ngày nhưng vẫn còn tâm trạng băn khoăn. Số cô thật là xui. Mới tháng trước phải liều lĩnh tiếp đoàn từa Anh đến vì anh Hiếu bị tai nạn. Nhưng lần đó ko có trục trặc gì vì cô nói tiếng Anh rất thông thạo. Nhưng lần này ko biết có gặp trở ngại gì ko.
TV hồi hộp ko ngủ được. Cô cứ loay hoay xem lại bài rồi nghe băng đến khuya. Chợt HN vén màn nhìn vào:
- Cô làm gì vậy?
TV gỡ phone ra khỏi tai, ngước lên:
- Anh hỏi gì?
- Cô làm gì thức khuya vậy?
- Tôi muốn ôn bài 1 chút. Nhưng có chuyện gì vậy?
Hn ko trả lời, anh có vẻ quan tâm đến khía cạnh khác:
- Tại sao phải ôn bài? Cô đã thông dịch ngần ấy thời gian mà vẫn chưa thông thạo à?
TV miễn cưỡng:
- Tôi chỉ rành chuyên môn, còn những việc ko phải của mình làm sao tôi rành được. Tôi có phải là thánh đâu.
- Tại sao phải làm những việc ko phải chuyên môn?
- Chuyện trong công ty tôi, anh ko biết đâu.
Nhưng HN ko có ý định bỏ cuộc, anh hỏi tới:
- Cô nghĩ tôi ko coa quyền bit công việc của cô sao? Hay là tôi ko đủ trình độ để hiểu?
TV thoáng nhăn mặt nhưng ko trả lời. Cử chỉ khó chịu của cô ko lọt qua mắt HN. Nét mặt anh cũng cau lại:
- Cô có vẻ ko muốn nói với tôi chuyện của cô?
TV buột miệng:
- Tại sao tôi phải nói với anh?
Nói xong câu đó, cô thấy mình hơi quá đáng. Nhưng quả thật là như thê.s Mối quan hệ giữa cô với HN ko bình thường như người khác. Nên ngay cả nói những điều bình thường cũng thấy là ko cần. Và cô quay mặt chỗ khác, tuỳ anh ta hiểu.
HN nhìn cô với chút châm biếm trong ánh mắt:
- Cô ko quen nói chuyện với tôi chứ gì? Bi vì đó là cách hay nhất để cô giấu kín những điều bí mật của mình.
- Tôi ko có bí mật nào cần phải giấu kín cả.
- Phải ko? - Giọng anh càng có vẻ mỉa mai nhiều hơn.
TV rất dị ứng với cử chỉ và cách nói của anh ta. Cô đã quen với cung cách châm biếm lẫn vẻ khô khan khi anh ta tiếp xúc với cô nhưng vẫn ko thể nào thấy nó bình thường được. Nhất là khi nhớ lại cách anh ta nói với Yến Oanh. Tự nhiên cô nói thẳng thừng:
- Tôi trong sáng hơn anh nhiều, vì ít ra tôi ko hề yêu vợ của cấp dưới của mình. Rất may cho anh là anh Trí ko biết chuyện này. Nếu ko chắc anh ko giữ được 1 người trung thành với mình đâu.
HN quay phắt lại:
- Cô nói gì?
TV mím môi:
- Tôi nghĩ cách hay nhất là chấm dứt câu chuyện ở đây, trước khi đi đến xích mích. Tôi và anh ko bao giờ có cùng quan điểm đâu.
- Bởi vì người nào cũng có những dối trá cần giấu kín chứ gì?
TV ko trả lời. Cô chấm dứt cuộc nói chuyện bằng cách đeo phone lên và quay lại bấm nút cho máy chạy. Nhưng HN ko dễ dàng bỏ cuộc. Anh nghiêng người tới tắt máy và ngang nhiên gỡ phone trên đầu cô
Cử chỉ của anh làm TV quắc mắt lên:
- Tôi ko chấp nhận cách xâm phạm của anh.
Nói xong cô đứng dậy, bỏ ra ban công đứng, kết thúc 1 buổi nói chuyện sắp biến thành gây hấn. Thái độ quyết liệt của cô làm HN bắt buộc phải bỏ cuộc, bỏ ra ngồi trước máy tính, bắt đầu làm việc.
1 lát sau, TV mới trở vào. Ko ai nói đến ai. Nhưng trận chiến thầm lặng đó chưa phải là kết thúc. Và vì nó ko bộc lộ nên nó ngấm ngầm khoét sâu thêm mâu thuẫn giữa 2 người.
Sáng hôm sau, trước khi xuống phòng ăn, HN chặn cô lại ở cửa. Anh nói mà mắt nhìn đi nơi khác:
- Trưa nay khách hàng mời tôi và cô đi ăn trưa. Yêu cầu cô sắp xếp đi với tôi. Vì cả 2 vợ chồng họ mời với tính cách gia đình. Hy vọgn đừng làm tôi mất mặt.
- Ở đâu?
- Cô cứ ở lại công ty, trưa tôi qua đón.
- Tôi sẽ cố gắng.
Nói xong cô đi nhanh xuống cầu thang như muốn né tránh. HN đứng lại, cố ý chờ cô đi trước. Anh suy nghĩ 1 lát rồi quyết định ko ăn sáng ở nhà. Anh đi xuống phòng ăn nói với Tuấn Phong:
- Lát nữa đưa bé Hân qua trường giùm anh. Anh có hẹn phải đi gấp.
Anh quay qua TV, ngọt ngào với 1 cố gắng phi thường:
- Trưa nay anh qua đón em. Nhớ chờ anh.
TV trả lời bằng 1 cái gật đầu. Cô ko đủ sức đóng kịch với anh ta nữa. Sau cuộc gây hấn đêm qua, cô cảm thấy đã hình thành 1 bức tường ngăn cách ko có gì đạp đổ được. Bề ngoài tưởng như ko có lý do gì cụ thể nhưng lý do nằm đằng sau cách đối xử ác cảm của anh ta đối với cô. Và bây giờ cô chỉ còn tâm lý bỏ mặc.
TV ăn sáng qua loa rồi lên phòng thay đồ đến công ty dược theo lịch hẹn. Cô sẽ tháp tùng ban giám đốc đưa đoàn tham quan trong công ty. Sau đó sẽ có vài cuộc tiếp xúc khác tuỳ theo hẹ.
Trong đoàn gồm 3 người đàn ông lớn tuổi, 1 phụ nữ khá trẻ và 1 người thanh niên khoảng gần 30. Tất cả họ đều là đại diện của hãng dược phẩm nổi tiếng ở Pháp. Khi họ đến, hầu như tất cả các nhân viên đều ra đón. Họ hiếu khách đến nỗi tổ chức tiếp đón như nhà nước đón những nguyên thủ quốc gia nước ngoài đến thăm VN. Có cả hoa cho mỗi bị khách. Thật lòng trọng.
TV đi bân cạnh giám đốc, phiên dịch những lời chào của ông với khách. Cô run thầm trong bụng vì sợ mình ko hiểu hết ngôn ngữ phức tạp của họ. Rất may là họ nói chuyện cũng đơn giản nên cô nói rất trôi chảy.
Cả buổi sáng cô theo cả đoàn đi thăm quan các bộ phận trong công ty. Đến trưa thì khách được mời lại ăn trưa. Trong giờ giải lao, TV tranh thủ vào toilet rửa mặt. Khi vừa ra ngoài, cô gặp ngay 1 nhóm con gái đang túm tụm bàn về người thanh niên trẻ nhất trong đoàn.
-
18.
- Phải nói là cả công ty ai cũng xôn xao về anh ta cả. Các co giữ TV lại hỏi tíu tít:
- Chị phiên dịch ơi, anh đó tên gì vậy chị? Cái người thanh niên mặc áo trắng ấy. Chị có biết tên anh ta không?
- Anh ấy tên là Lê Vin.
- Thế anh ấy bao nhiêu tuổi chị biết không?
TV lắc đầu chịu thua:
- Cái đó thì tôi không biết. Người ta không giới thiêu.
- Vậy anh ấy làm gì hả chị? Cái đó chắc chị phải biệt
- Anh ta là dược sĩ.
- Dược sĩ hả?
- Ôi anh đó đẹp trai quá trời, y như diễn viên điện ảnh luôn.
- Anh ta cao ráo và có phong cách rất là tài tử . Lúc anh ta bắt tay với giám đốc mình thấy anh ta cười, nụ cười đẹp hết ý.
- Sao mà môi anh ta đỏ như con gái ấy nhỉ? Chứng tỏ một sức khoẻ lành mạnh.
Cả đám cười rúc rích bàn tán. TV mỉm cười định bỏ đi thì các cô kéo lại:
- Chị ơi, chị biết chừng nào họ về không?
- Tôi cũng không biết cụ thể, vì công ty chỉ cử tôi qua đây 2 ngày, sau đó có thể ngưỡi của công tuy về phiên dịch. Cũng co thể họ về Pháp, tôi cũng không rõ lắm.
- Họ qua dây làm gì vậy chị ?
- Họ tìm hiểu thị trường, theo tôi biết thì họ sẽ đầu tư vào đây đó.
Một cô gái mơ màng:
- Ôi có khi nào họ kết hợp với công ty mình rồi cữ anh ấy qua đây làm việc không nhỉ?
- Co thể lắm chứ.
- Anh ấy mà làm ở đây chắc mỗi ngãy mình phải tìm cách nhìn một cái. Mình chưa thấy người nước ngoài nào đẹp trai như thế. Mà lại có phong cánh quyến rủ như thế.
TV đi xuống phòng khách, cô mím miệng cười thầm một mình. Không ngờ nhân vật đó làm cả công ty xôn xao từ sáng tới giờ. Vậy là lúc đi qua các phòng, tất cả chăm chú làm việc nhìn đâu có biết.
Sáng giờ cô hơi căng thẳng nên không có khả năng để ý chung quanh. Nhưng cô nhớ khi Lê Vin tự giới thiệu mình, cô cũng có một thoáng ấn tượng với anh ta. Nhất là hành động ga lăngcủa anh ta đối với cô.
- Lúc các nhân viên trong công ty tặng hoạ Anh đã tặng lại nó cho cô bằng cữ chỉ rất là lịch duyêt. Đã biết đó là hành động lịch thiệp ngoại giao, cô cũng thấy có một chút cảm đông.
Suốt buổi ăn, hai bên nói chuyện liên tục nên TV không có chút thời gian ăn. Cô đã quen như vậy nên không thấy bị đói, cũng không thấy mệt.Theo chuong trình thì đoàn của Pháp trở về khách sạn nghĩ trưa. Và cô cũng có thể tranh thủ nghỉ trưa. Nhưng khi xong buổi tiệc, Lê Vin (LV) chợt đi đến bên cô nói nhã nhẹn:
- Tôi muốn cô giới thiệu cho tôi một nhà hàng gần đây nhất. Cô có vui lòng hướng dẫn không?
TV ngán thầm trong bụng, nhưng vẫn gật đầu nhiệt tình:
- Rất hân hạnh dược phục vụ, thưa anh.
- Cảm ơn cô !
TV đưa anh ta dến một nhà hàng nổi tiếng. Cô nghĩ lúc này anh ta không hợp khẩu vị với các món ăn VN nên đề nghị người đưa thực đơn những món ăn Pháp. Trong khi chờ dọn bàn, cô hỏi một cánh nhã nhẹn:
-
19.
khẩu vị với các món ăn Việt Nam nên đề nghị người đưa thực đơn những món ăn Pháp . Trong khi chờ đợi dọn bàn, cô hỏi một cách nhả nhặn:
- Xin lỗi, anh chọn loại bia nào ạ hay là rượu ?
Lê Vinh khoát tay:
-Tôi không uống . Cô Thuý Văn hãy chọn thức uống nào mà cô thấy thích .
-Xin cám ơn nhưng tôi chỉ cần nước suối là đủ .
Lê Vin khoanh tay trên bàn, mỉm cười nhìn cô rồi anh chợt nói một câu ngoài dự đoán của Thuý Văn :
-Trong truyện Kiều của nước cô có một nhân vật tên Thuý Vân, có phải tên cô là như thế không ?
Thuý Văn buông chai nước xuống, mỉm cười đính chính :
-Thật hân hạnh khi anh thích văn học của nước tôi . Nhưng tên tôi không giống như thế .
Cô dùng ngón tay vẽ dâu phác hoạ trên bàn :
Tên của nhân vật là chữ Vân, có nghĩa là mây . Còn tên tôi đọc là Văn, nghĩa là văn nhân, tôi hiểu theo nghĩa ấy không biết có chính xác không nữa .
Lê Vin gật đầu như hiểu rồi bình phẩm :
Nhưng dù là chữ nào , thì nó cũng rất hợp với cô, có nghĩa là tao nhã .
Thuý Văn mỉm cười :
Xin cám ơn lời khen !
Lê Vin khoát tay :
-Xin mời cô Thuý Văn . Lúc nãy cô đã không ăn gì cả, tôi rất ái ngại khi bắt cô phải làm việc liên tục như sáng nay .
Ồ không, nghề nghiệp của tôi là như thế, tôi quen rồi .
Lê Vin ăn rất ít . Cô để ý hầu như anh ta chẳng ăn gì thêm ngoài việc nhấm nháp lon bia để tiếp cô . Cô thầm nghĩ anh ta muốn mời vào đây để cô được ăn tự dao hơn là muốn thưởng thức món ăn . Nếu vậy thì anh ta ga lăng quá sức ân cần rồi .
Đàn ông Pháp nổi tiếng về tính ga lăng . Có lẽ Lê Vin là một điển hình .
Cả hai mải nói chuyện nên không để ý . Khi Thuý Văn nhìn đồng hồ thì đã hơn một giờ . Lê Vin cũng nhìn đồng hồ rồi đề nghị :
Sắp đến giờ vào công ty , cô Thuý Văn về nhà cũng không kịp . Vậy mời cô ở lại đây, cô có vui lòng không ?
Thuý Văn gật đầu :
Vâng .
Nếu thấy mệt, cô có thể đề nghị nhà hàng sắp một chổ nghỉ . Tôi sẽ ở lại đây chờ cô .
Thuý Văn vội khoát tay từ chối :
Ồ không, nhà hàng ở đây không có chế độ phục vụ đó . Và tôi cũng không hề mệt, tôi đã quen như thế rồi . Cám ơn anh !
Lê Vin gọi thêm cho cô một lon Pepsi rồi quay lại tiếp tục câu chuyện lúc nãy . Anh hỏi về công việc của cô và có vẻ thích những người làm nghề nghiệp như thế . Thuý Văn cũng lịch sự hỏi về công việc của anh . Qua câu chuyện, cô biết Lê Vin xuất thân trong một gia đình toàn những người hoạt động trong ngành y . Ba anh là giám đốc một công ty dược và anh được cử sang đây để đầu tư vốn kết hợp với công ty mà anh đến sáng nay . Lê Vin còn nói với cô rằng anh có khả năng qua làm việc ở đây và sẽ vui lòng được tiếp xúc thường xuyên với cô .
Thuý Văn rất thích những hoạt động về kinh doanh nên cô cũng trao đổi một cách say sưa . Đến mức Lê Vin cũng ngạc nhiên về kiến thức của cô . Khi trên đường trở về công ty, anh thổ lộ ý nghĩ của mình :
Tôi có cảm tưởng Thuý Văn đã từng sống trong một gia đình kinh doanh . Nói chuyện với cô rất thú vị .
Vâng . Trước đây tôi học ngành ngoại thương . Ba tôi là một doanh nghiệp lớn . Tôi thích hoạt động đó hơn .
Thế tại sao cô Thuý Văn lại làm phiên dịch ? Tôi nghĩ cô sẽ rất suất sắc trong lãnh vực kia .
Thuý Văn cười tư lự :
-Tôi cung muốn lắm nhưng tôi không có điều kiện .
Ồ, như thế càng đáng ngạc nhiên . Bây giờ ở nước cô đang phát triển kinh tế .Tất nhiên cô sẽ có môi trường hoạt đông . .
Anh ngừng lại một chút như tìm cách diễn đạt :
Ví dụ như là tôi, nếu tuyển người, tôi sẽ không do dự khi chọn cô .
Tất cả những người tiếp xúc với mình đều nói thế trừ anh ta . Anh ta luôn phủ nhận khả năng của mình . Thuý Văn nghĩ thầm đến Hiệu Nghiêm , tự nhiên cô thấy tâm trạng vui vẻ biến mất .
Bây giờ cô mới chợt nhớ cái hen với anh ta . Cô ngẩn người vì không biết phải làm sao . Gọi điện thoại báo thì cũng đã muộn . Trở về văn phòng thì cũng không chắc còn gặp anh ta, mà cô cũng không còn thời gian nữa .
Cô không hiểu tại sao mình cứ có cảm giác ấy nấy . Cảm giác đó đeo đuổi đến suốt buổi chiều . Cô biết như thế chẳng khác nào kiêu khích anh ta . Đối với một người độc đoán như anh ta thì chắc chắn đó là một thái độ chống đối .
Quả nhiên, một trận cuồng phong nổ ra với cô khi chỉ còn lại hai người trong phòng . Vừa thấy mặt cô, Hiệu Nghiêm hỏi ngay bằng giọng điệu rỏ ràng là cố kiềm chế :
Lúc trưa cô đi đâu vậy ?
Tôi ở lại công ty dược , vì họ mời khác ở lại ăn trưa .
Nếu vậy tại sao cô không gọi điện cho tôi ? Cô có thể làm như vậy được mà . Tôi không tin cô bận đến nổi không dành được chút thời gian cho mình .
Xin lỗi, tôi quên .
Hiệu Nghiêm chợt đập mạnh tay xuống bàn, quát lên :
Cô nói quên một cách vô trách nhiệm vậy sao ? Chỉ cần một tiếng xin lỗi là tất cả đều xong à ?
Tôi không cố ý , ngoài xin lỗi ra, tôi biết làm gì bây giờ ?
Nhưng Hiệu Nghiêm không quan tâm đến lời nói của cô, anh giận dữ :
Cô biết đó là khách hàng lớn nhất mà tôi cần giữ quan hệ tốt đẹp không ? Thái độ của cô chẳng khác nào coi thường người ta . Trong khi ba chúng tôi chờ cô đến 1 giờ , thì cô thản nhiên làm việc của cô . Thậm chí phép lịch sự tối thiểu là gọi điện thoại đến báo cũng không . Cô coi thường tôi quá .
Anh lại quát lên, giọng có vẻ nhưng không còn giữ bình tĩnh được nữa :
Nếu cảm thấy không quan hệ gì đến gia đình này, thì cô hãy trở về nhà cô đi .
Thuý Văn quắt mắt lên , cô cũng giận không kém :
Đây là lần thứ ba anh đuổi tôi, tôi không bỏ qua đâu . Nếu muốn thế anh hãy làm cho công khai đi . Hay ly dị đi, tôi không còn kiên nhẫn chịu đựng đâu .
Như nước đã vở đê, không còn gì để kềm giữ nữa, Thuý Văn nói thẳng :
Thực tế tôi với anh đâu phải là vợ chồng . Anh chưa bao giờ cho tôi tham gia công việc của anh . Vậy thì tại sao đòi hỏi tôi phải quan tâm ? Tôi không phải là công cụ mà anh chỉ sử dụng khi cần .
Hiệu Nghiêm trừng mắt nhìn cô rồi bỏ đi ra ngoài . Một lát sau anh trở vào mặt áo như chuẩn bị ra khỏi nhà . Thuý Văn mím môi, cương quyết chận anh lại :
Đã lỡ nói đến mức này thì hãy giải quyết đi . Tôi muốn ly dị, anh nghĩ sao ?
Khuôn mặt Hiệu Nghiêm bộc lộ một cơn giận khủng khiếp đến nổi làm cho cô nghĩ, nếu cô mà nói một câu nữa, anh ta sẽ bóp cổ cô, hay làm một cái gì đó tương tự như thế . Anh ta không hề nói một tiếng, chỉ lao ra ngoài như một cơn lốc . Lần đầu tiên cô thấy anh ta tức giận như vậy . Rốt cuộc rồi cũng không giải quyết được gì, ngoài duy nhất là làm cho hai bên ngày càng ghét nhau thêm .
Hôm sau Thuý Văn lại đi suốt ngày . Thật ra buổi trưa cô có thể về nghĩ . Nhưng vì Lê Vin lại mời cô đi ăn . Còn cô thì không muốn về nhà để gặp Hiệu Nghiêm nên cô sẳn lòng hướng dẫn anh đi lang thang trong thành phố, giữa buổi trưa nắng đổ lửa .
Tối này về nhà lại có chuyện mới . Cô đang ngồi một mình nghe nhạc thì HIệu Nghiêm ngang nhiên vén màn ngồi xuống nệm . Anh ta nhìn mặt cô chăm chăm, hỏi như hỏi cung :
Lúc trưa cô đi đâu vậy ?
Tôi đưa khách đi chơi .
Cô thấy làm như vậy là đúng lắm à ?
Tôi không nghĩ gì hết , chỉ làm những gì người ta yêu cầu, mà yêu cầu đó hợp ý với tôi .
Tôi không cần biết người đó là ai, nhưng tôi cấm cô đi chơi kiểu đó . Cô không còn là con gái để tự do như vậy .
Nhưng cũng chưa hề có chồng .
Hiêu Nghiêm quắc mắt nhìn cô, nhưng rồi anh cố giữ bình tĩnh :
Tôi không muốn cãi cọ với cô . Nhưng nếu còn bắt gặp cô đi chơi như thế, tôi không nhẹ tay với cô đâu .
Thuý Văn lắc đầu :
Anh cấm tôi thế này, cấm thế kia, cái gì cũng câm . Thế ai cấm anh vi phạm luật hôn nhân ? Sao không chịu nhìn mình , tôi đã bao giờ cầm anh yêu vợ của người khác chưa ?
Hiệu Nghiêm quay phắt chổ khác :
Đừng lôi những chuyện riêng tư ra nói , nếu không muốn to tiếng với nhau .
Vậy thì những gì tôi làm, đừng xen vô, tôi không phải mẫu người dễ bị đàn áp đâu . Còn nửa, nếu anh là người có lương tâm thì đừng phản bạn như vậy . Anh Trí hay kể với tôi về tình bạn của hai người . Những lúc như vậy, tôi thấy xấu hổ dùm anh .
Hiệu Nghiêm quay lại nhìn cô dữ dội :
Cô vẫn hay gặp anh ta riêng tư như vậy à ?
Thuý Văn không trả lời . Cô bỏ đi ra ngoài ban công đứng . Rồi chợt nhớ ra , cô quay trở vào , đến đứng trước mặt anh ta :
Tôi cảm thấy không thể kéo dài sự sai lầm này nữa, tại sao chúng ta không ly dị sớm đi ? Anh có đồng ý không ?
Không bao giờ .
Tại sao ? Anh cũng thừa biết cuộc sống này là địa ngục kia mà . Tại sao anh không có can đảm để giải thoát chứ ? Anh hèn yếu lắm .
Đúng, cứ cho là vậy . Tôi không yêu cô nhưng tôi không muốn mất sự diện ( No comments .. ) Tôi cần một sự bền vững trong gia đình, dù là giả tạo .
Thuý Văn nhìn anh ta một cách căm ghét :
Anh là người ích kỷ . Vừa ích kỷ vừa tàn nhẫn .
Hiệu Nghiêm bật ra :
Vậy Hữu Trí thì ngược lại à ?
Nói xong câu đó anh lập tức quay mặt chỗ khác như muốn chấm dứt câu chuyện . Anh chợt thấy hối hận vì đã nói ra điều đó . Sự nghi ngờ đó làm anh ghen tuông vừa thấy mình ti tiện .
Đó là tâm lý quẩn quanh khiến anh lúng túng trong cách cư xử với Thuý Văn . Cô không hiểu điều đó , lại còn tỏ ra chống đối bướng bỉnh . Điều tệ hại nhất là lại đòi ly dị . Cô dồn anh vào chân tường mà không thể phản ứng . Tính anh ngay thẳng nên không chịu được những tình cảm lập lờ nhằng nhịt như vậy .
Thấy Hiệu Nghiêm có vẻ không muốn nói nữa . Thuý Văn vừa ngạc nhiên vừa tức . Cô cố gắng buộc anh phải nói cho kỳ hết >
Từ trước giờ tôi và anh luôn nghi kỵ nhau . Tôi cảm thấy mệt mỏi lắm rồi và chỉ muốn sống trong một gia đình bình thường . Tôi xin anh đấy, trả tự do cho tôi đi .
Hiệu Nghiêm ngắt lời :
Thế cô tưởng tôi không muốn như cô sao ? Cả tôi cũng thấy mệt khi sống trong sự căng thẳng . Tôi cần có một người vợ đúng nghĩa, có thể làm cho tôi yên tâm là cô ta hết lòng vì tôi .
Nếu thế thì chúng ta ly dị đi . Sau đó anh có thể tìm được người mà anh muốn . Anh có nhiều điều kiện lắm mà .
Hiệu Nghiêm đến bàn lấy điếu thuốc . Anh định châm lửa . Nhưng thấy vẻ mặt khó chịu củacô, anh lại thôi :
Xin lỗi !
Thuý Văn dịu lại :
Tôi sợ bị khói thuốc vướng lên tóc lắm , nếu được anh làm ơn đừng hút thuốc trong phòng .
Tôi hứa .
Bây giờ trở lại chuyện đi . Tôi muốn ly dị, anh có đồng ý không ?
Cô bỏ tư tưởng đó đi .
Giọng Thuý Văn hấp tấp :
Không , không bao giờ . Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ chống đối đến cùng . Bây giờ tôi đã khôn hơn trước rồi , anh không đàn áp được tôi nữa đâu .
Tôi không hèn đến nỗi đàn áp phụ nữ, nhất là với vợ tôi .
Không đúng, tôi không phải là vợ anh , và anh cũng không coi tôi như thế, tôi chán sông thế này lắm rồi và chỉ muốn ly dị thôi .
Thấy anh lặng thinh, cô nói như hăm doạ :
Nếu anh cố tình hiếp đáp tôi , tôi sẽ nhờ luật sư :
Hiệu Nghiêm có vẻ dửng dưng :
Đừng nóng nảy như vậy .
Tôi không nóng nảy . Tôi chỉ bảo vệ mình thôi . Tôi không còn là con nít nữa , anh và ba tôi không uy hiếp được tôi đâu .
Hiệu Nghiêm có vẻ chú ý cách nói của cô ;
Cô bảo ba cô uy hiếp cô à ? Cô tưởng tượng thêm cái gì vậy ? Có thật sự là cô bị ba cô áp đặt không ?
Thuý Văn im lặng . Hơi hối hân vì đã nói ra điều đó . Từ lúc biết ông Nhị không phải là cha mình .. cô vừa đau khổ mất mát vừa nhẹ nhàng và cả mặc cảm . Cô cô giấu kín thân thế mình với mọi người , nhất là với Hiệu Nghiêm .
Cho nên khi thấy anh chú ý đến chuyện này, cô vội tìm cách lấp liếm :
Anh hỏi để làm gì, đó là chuyện riêng của tôi mà .
Nhưng cô đã sống trong nhà này, tôi có quyền biết những gì liên quan đến cô .
Thế tôi có tòm mò về chuyện riêng của anh bao giờ chưa ?
Cô có thể hỏi, tôi sẳn sàng trả lời .
Thuý Văn hơi đuối lý .Cô tìm cách trở lại vấn đề lúc nảy :
Nói thế nào đi nữa cũng vậy, tôi muốn ly dị .
Hiệu Nghiêm không phải tay vừa . Anh đang muốn biết thực chất về mối quan hệ cha
-
20.
con của Thuý Văn nên cố gắng để không bị cô làm nổi nóng . Anh hỏi như vô tư :
Tại sao trước đây cô đồng ý lấy tôi, bây giờ lại muốn ly dị ?
Tôi chưa bao giờ muốn lấy anh . Nhưng lúc đó tôi còn khờ lắm . Tôi nhút nhát đến nỗi ba tôi bảo gì tôi cũng không dám cãi . Dù tôi không ưa anh .
Vậy bây giờ ông ấy có đồng ý cho cô ly dị không ?
Tôi không biết, đây là ý muốn của tôi, ba tôi cấm đi nữa tôi vẫn làm . Vì tôi lớn rồi .
Giọng Hiệu Nghiêm thoáng một chút giễu cợt :
Mới ra đời có một năm mà tự cho mình cứng cõi rồi à ? Đừng háo thắng chứ .
Nếu có vậy đi nữa, thì đó là chuyện của tôi .
Tôi rất ngạc nhiên khi biết thực chất tình cảm cha con của cô . Ông ấy khô khan đến nỗi biết con gái mình hắt hủi nhưng không bênh vực .Tất cả là để đạt được tham vọng , tôi thấy tội nghiệp cho cô .
Nếu anh nghĩ được đều này sớm hơn thì tôi đã phải lòng anh rồi . Nhưng bây giờ thì đã muộn, tôi chỉ thấy căm ghét anh .
Tôi không đến nỗi đáng ghét như vậy đâu .
Muộn rồi, tôi không thể thay đổi suy nghĩ được nữa .
Hiệu Nghiêm cười khan :
Nếu bây giờ tôi đồng ý ly dị , cô sẽ làm gì sau đó ?
Tôi chẳng làm gì cả . Tôi vẫn cứ đi làm và tìm một nhà trọ , tôi sẽ dồn hết nỗi cô đơn của mình vào bạn bè, thế là đủ .
Cô nói thật lòng không, tôi nghĩ rằng cô đang tự dối mình đấy . Vì cô hiểu rõ tình cảm của tôi với Yến Oanh , nên mới mạnh dạn chia tay , phải khÔng ?
Anh và chị ta yêu nhau không liên quan gì đến tôi . Nhưng tôi chỉ thấy tội nghiệp anh Trí, anh ấy tối với anh như thế còn bị anh cắm sừng , anh là đồ vô lưong tâm .
Hiệu Nghiêm chăm chú quan sát khuôn mặt cô, cố tìm một sự dối trá . Nhưng anh không thấy được gì ngoài vẻ chân thật ngây thơ . Chẳng lẽ cô ta không biết tình cảm của Hữu Trí với cô ta ? Và cô ta cũng không hề biết chuyện gán ghép anh ta với Yến Oanh ? Cô ta ngây thơ đến vậy sao ?
Ngay cả khi anh hỏi đến mức ấy mà cô cũng không biết . Nếu có sự dối trá chắc chắn cô không phản ứng vô tư vậy . Điều đó làm Hiệu Nghiêm thấy hoang mang . Anh tự hỏi sự nghi ngờ của mình có quá đáng không . Cuối cùng anh quyết định hỏi thăng" :
Theo cô thì khi chúng ta ly dị, Hữu Trí có đồng ý chấp nhận cô không ?
Chuyện đó đâu có liên quan gì đến anh ấy . Tôi nghĩ anh ấy sẽ hiểu tôi, và tôi sẽ thông cảm được .
Cô liếm môi nói tiếp :
Nhưng tôi khuyên anh , nên dừng lại tình cảm trái đạo đức của anh đi . Nếu anh Trí biết được bị vợ phản bội , anh ấy sẽ rất đau khổ và sẽ không tha thứ cho anh đâu .
Cô ta không biết gì cả, thật sự là không biết . Vậy thì không lý do gì để mình nghi ngờ . Và mình sẽ không bao giờ nói cho cô ta biết điều bí mật đó . Nói ra là quá dở . HIệu Nghiêm lặng thinh suy nghĩ . Khuôn mặt anh chợt dịu lại :
Cô không hiểu gì thì đừng kết luận lung tung . Còn chuyện ly dị thì không nói đến nữa , được chứ ? Cứ hãy giữ nguyên tình trạng như thế này, sau đó nêu không thay đổi được, cô có quyên đưa đơn ra toà .
Sau đó là bao lâu ?
Nửa năm
Lâu lắm, tôi chờ không nổi đâu .
Vậy thì ba tháng . Tôi quyết định là như vậy . Nếu cô cứ lẳng nhắng nói chuyện đó, tôi sẽ phản ứng không nhẹ nhàng đâu .
Thấy Thuý Văn định mở miệng, anh nói thêm :
Tôi không thích bị phụ nữa cằn nhằn bên tai, nói để cô hiểu ..
Thôi được, tôi hứa sẽ không lặp lại chuyện này nữa . Nhưng ba tháng sau anh nhớ phải giữ lờI đấy .
Tôi hứa .
Thuý Văn đứng lên, định đi ra ngoài nhưng HIệU Nghiêm đã giữ tay cô lại, hơi nghiêng người đến gần cô . Đến nổi hơi thở của anh làm cô rờn rợn trên mặt . Anh ta nói với vẻ dung hoà :
Tại sao cô không chịu coi đó là gia đình mình và cư xử với tôi như với người thân ? Muốn hạnh phúc thì tự mỗi người đều phải cố gắng chứ ?
Thuý Văn hơi ngạc nhiên vì vẻ hoà bình đột ngột của anh ta . Cô hơi né người , mở lớn mắt nhìn anh ta rồi lùi ra xa :
Anh nói chuyện nghe như là người chồng gương mẫu vậy . Nhưng tôi không nhẹ dạ đâu .
Cô ngẩm nghĩ một lát, rồi nói thẳng thừng "
Nếu anh nghĩ nhờ tôi làm trung gian để hoà hoãn với ba tôi thì anh lầm rồi . Thật ra tôi không có chút anh hưởng gì đối với ba tôi , cho nên không cần phải giữ tôi lại đây .
Cô nghĩ như vậy à ? - Hiêu Nghiêm nghiến răng nhìn cô .
Thuý Văn khÔng trả lời . Nhưng vẻ mặt của cô trả lời rõ ráng ý nghĩ đó . Cô vẫn né người hơi xa anh như chờ anh đi ra . Và HIệu Nghiêm hãy còn choáng váng vì đón quá nặng đó đến nỗi không dù đủ bình tĩnh thuyết phục . Anh buông ta cô ra . Đứng lên :
Không ngờ cô cũng có lúc tàn nhẫn như vây .
Anh đi ra ngoài .Thuý Văn ngồi im suy nghĩ . Cô tự hỏi mình có tàn nhẫn như lời anh ta nói không . Quả thật nói như vậy có hơi nặng nhưng đó là sự thật mà . Anh ta hèn nhát không dám nghe sự thật . Như thế thì cô không có lỗi gì cả .
Chiều hôm sau khi cô vẫn còn ở văn phòng thì Hữu Trí gọi điện tới, cô hỏi anh bằng giọng vui vẻ :
Lúc nầy anh thế nào , lâu ghê không gặp, có chuyện gì không anh Trí ?
Không có gì, lâu quá không gặp chị, định mời chị đi uống coffee .
Được chư , thế chừng nào ?
Lát nữa sau giờ làm, tôi đến chổ chị được khÔng ?
Được, vây thì tôi ở lại chờ . Nhưng mà, anh không xảy ra chuyện gì chứ ?
Tiếng Hữu Trí cười nhỏ trong máy :
Chuyện gì là chuyện gì ? Tôi chỉ muốn gặp chị vì lâu rồi không gặp, chỉ có vậy thôi . Vậy nhé, chiều tôi qua .
Vâng .
Thuý Văn gác máy, thở nhẹ . Chỉ sở Hữu Trí biết chuyện Yến Oanh phản bội anh . Nhưng nghe giọng thì biết chẳng có chuyện gì , như thế cô yên tâm rồi .
Thuý Văn trở lại bàn, bắt đầu dịch tiếp tài liệu . Nhưng chợt một ý nghĩ thoáng qua làm cô xao xuyến . Đến thời điểm này, cô chợt tự hỏi sự im lặng của mình là lòng tốt hay hèn nhát ? Trước đây cô sợ nói ra sẽ làm anh đau lòng . Nhưng không nói thì chẳng khác nào làm hại anh . Thật là rối rắm .
Thuý Văn buông viết, thừ người suy nghĩ ..
-
21.
Bên ngoài phòng cấp cứu Vũ Dung kể lại mọi chuyện cho Quang Trung nghe vừa hồi hộp vừa nhìn cánh cửa phòng đóng im lìm mà lòng dạ rối bời. Thật khó lòng mà đoán nổi ông Hà Phát đã ngấtđi vì nguyên do gì? Thời gian càng trôi đi, Vũ Dung càng lo sợ, nàng mong rằng đó chỉ là một ngất xỉu vì tức giận, bực tức thông thường, chứ đừng là những biến chứng của bệnh tim thì hậu quả khó lường.
Quang Trung cũng bồn chồn không kém. Chàng bóp chặt hai bàn tay vào nhau, gương mặt lạnh lùng. Khi nãy, Quang Trung theo số điện thoại của Vũ Dung nói đã gọi cho Thế Vỹ hay . Anh ta không có nhà nên phải nhắn tin lại cho người làm. Có lẽ Thế Vỹ chưa về hay sao mà đến bây giờ cũng chưa thấy đến.
Cửa phòng cấp cứu xịch mở Vũ Dung bật hẳn người lên, Quang Trung cũng nhanh nhen bước theo nàng. Vị bác sĩ có chiếc kính cận màu trắng liếc mắt nhìn Vũ Dung tươi cười:
- Không sao đâu. Khoảng nửa tiếng nữa thì các vị có thể đưa ông ấy về nhà tĩnh dưỡng được rồi.
Vũ Dung thở phào như trút được gánh nặng, nàng hết nhìn Quang Trung rồi quay lại nhìn bác sĩ.
- Không sao thật à ? Bác sĩ ? Tôi muốn biết tại sao ông ấy ngất lâu quá vậy ?
Nâng chiếc kính cao lên một chút, bác sĩ giải thích:
- Ông ấy ngất vì huyết áp tăng lên đột ngột. Chắc hẳn bệnh nhân vừa trải qua một cảnh trạng quá khích hay là do quá xúc động . Bây giờ thì ổn rồi.
Vũ Dung im lìm nhìn Quang Trung rồi quay lại:
- Cảm ơn bác sĩ đã chăm sóc! Chúng tôi vào thăm được không ?
- Được ! Đợi một lát ông ấy khỏe lai thì ra về được rồi . Xin phép hai vị !
Bác sĩ vừa đi khuất thì Vũ Dung thở phào một tiếng, nói với Quang Trung:
- Quang Trung à. Nếu đến khi ông Hà Phát khỏe lại mà Thế Vỹ chưa đến thì chúng ta phải đưa ông ấy về nhà thôi.
Quang Trung gật đầu rồi cùng Vũ Dung bước vào . Hai cô y tá vừa thấy hai người liền lui ra. Căn phòng nồng nặc mùi thuốc Vũ Dung đưa mắt nhĩn ông Hà Phát nằm xanh xao trên giường bệnh mà nghe lòng nhói đau ân hận. "Phải chi ta uyển chuyển một chút thì chuyện này không xảy ra đâu". Nàng lại ngồi xuống bên cạnh Quang Trung cả hai cùng chờ ông Hà Phát tỉnh dần . Vũ Dung dựa lưng ra ghế nhắm nghiền mắt . Những gì cần nói với Quang Trung, nàng đã nói cả rồi, kể cả chuyện Tâm Đan sống và yêu đơn phương như thế nào . Trong những giây phút cùng im lặng này, nàng tin chắc rằng Quang Trung đang bị giằng xé ghê gớm lắm cũng như nàng, nàng đang nghĩ về Thế Vỹ thật nhiều đây.
Thời gian trôi qua thật lâu . Gian phòng đang im ắng chợt có tiếng rên khe khẽ của ông Hà Phát. Vũ Dung tỉnh táo lao đến . Quang Trung vừa bước tới thì ông Hà Phát đã mở to hai mắt ông có vẻ mệt mỏi, nhưng nhìn thấy Vũ Dung đôi mắt ông ánh lên một tia mừng rỡ . Vũ Dung buồn buồn nắm chặt tay ông Hà Phát:
- Bác đã khỏe rồi con mừng lắm !
Ông Hà Phát đưa tay vỗ nhẹ lên vai Vũ Dung, ẩn hiện trên môi một nụ cười:
- Cảm ơn con đã lo lắng cho ta . Khi nãy ta nhìn thấy đất trời đảo lộn , còn bây giờ dường như khỏi hẳn rồi đó . Hay là chúng ta cùng về nhà được không?
Vũ Dung mím môi gật đầu . Quang Trung vừa định xen vào nói lời xin lỗi thì từ bên ngoài Thế Vỹ lao vào như một cơn lốc khiến Vũ Dung phải sững sờ rồi chết lặng .
Chàng hơi sựng lại khi thấy Vũ Dung và Quang Trung. Vũ Dung cúi gục đầu rồi quay nhìn nơi khác, Quang Trung thì lặng lẽ đứng xê ra nhường chỗ cho Thế Vỹ đến bên ông Hà Phát. Thế Vỹ tiến đến bên giường cầm tay cha, giọng lo lắng:
- Cha à, cha không sao chứ?
Ông Hà Phát mỉm cười nhìn con trai rồi chỉ về hướng Vũ Dung:
- Cha không sao, điều quan trọng là đã giữ lại được Vũ Dung cho con.
Nhìn thấy Quang Trung bên cạnh Vũ Dung, Thế Vỹ đã sanh lòng đố kỵ . Bây giờ lại nghe cha nói, Thế Vỹ chợt giận dữ vô lý . Chàng nói to:
- Có phải vì làm cha ngất xỉu mà hai người không thể bỏ đi phải không? Nếu đúng vậy thì con không chịu nổi đâu . Tại sao phải tự hạ mình như vậy ?
Vũ Dung giật thót người lên nhìn Quang Trung. Vừa lúc đó ông Hà Phát lên tiếng:
- Thế Vỹ ! Con chưa hiểu gì, đừng nói bậy . Hãy nói vài lời với Vũ Dung rồi chúng ta cùng về nhà sẽ rõ .
Thế Vỹ bực tức không thể dằn được chàng nói như hét:
- Không cần gì phải nói thêm, để con đi thanh toán tiền thuốc rồi đưa cha về .
Bên cạnh Quang Trung, Vũ Dung mím môi để khỏi run lên vì giận . Nước mắt đong đầy trong mắt nàng . Thấy không thể im lặng được nữa, Quang Trung xen vào:
- Thế Vỹ ! Nếu anh thấy sự hiện diện của tôi là chướng mắt, thì tôi sẽ đi ngay. Nhưng trước khi đi tôi muốn nói với anh là: sự gặp gỡ giữa tôi và Vũ Dung là một chuyện ngẫu nhiên mà thôi, ngoài ra không có gì nữa.
Quang Trung nói xong bước đến cạnh giường ông Hà Phát:
- Cháu thành thật xin lỗi bác vì chuyện vừa rồi, cháu đã làm... chỉ vì... cháu hiểu lầm mà thôi, xin bác tha thứ, cháu xin phép ra về!
Ông Hà Phát nãy giờ bận nhìn chăm chăm vào sợi dây chuyền và chiếc mặt như chiếc đồng tiền trước ngực áo Quang Trung nên hoàn toàn không nghe gì cả. Chừng Quang Trung dợm bước, ông bật ngồi dậy hét vang:
- Không được đi !
Quang Trung lạ lẫm quay lại nhìn ông Hà Phát trân trối . Ông Hà Phát, trong trạng thái bàng hoàng sững sốt ngoắc Quang Trung đến gần rồi nâng cái mặt đồng tiền bằng vàng lên gần mắt nhìn that kỹ . Vài giây trôi qua ông thì thào :
- Không thể lầm được !
Câu nói của ông Hà Phát và thái độ kỳ lạ của ông làm cho Vũ Dung và Thế Vỹ cũng giương mắt nhìn Quang Trung mà không hiểu gì . Còn Quang Trung thì chau mày nhìn đôi tay run run của ông rồi hỏi:
- Thưa bác ! Có chuyện gì lạ sao ?
Nắm tay Quang Trung ghì chàng ngồi xuống ông Phát hỏi:
- Ở đâu... mà cháu... có... vật này ?
Lặng lẽ gỡ chiếc mặt dây chuyền ra khỏi tay ông Phát, Quang Trung đứng lên mỉm cười héo hắt . Chàng ngập ngừng một lúc rồi chớp mắt trình bày:
- Đây là báu vật duy nhất được để lại bên mình cháu . Chuyện dài dòng lắm nhưng nếu bác.... muốn thì cháu sẽ nán lại để kể cho bác rõ .
-
21.
Rồi cô bước đện gọi điện cho Ngọc Thân, giọng cô đầy hồi hợp :
Thân này, ví dụ mình biết một người bị vợ phản bội, theo bồ thì có nên nói cho anh ta biết không ?
Sao tự nhiên bồ hỏi đột ngột vậy, ai bị vợ cắm sừng vậy ?
Ờ, thì là môt người bạn của mình .
Thân không ?
Rất thân, vừa là bạn mà cũng là người ơn của mình nữa đấy , ảnh hay giúp đỡ mình lắm .
Thế thì nói đi, nói để anh ta biết mà trị vợ .
Thuý Văn mân mê sợi dây, bân khuyân :
Nhưng nói ra sợ anh ấy buồn .
Thì đứng nói .
Không nói thì chẳng khác nào để anh bị hại mà làm ngơ . Nảy giờ minh suy nghĩ mãi mà không biết làm thế nào cho đúng nữa .
Ngọc Thân cũng có vẻ lúng túng .
Khó xử quá nhỉ , thế Văn có hỏi ai chưa ?
Chưa, mà mình cũng không biết tạis ao lúc trước mình không nghĩ gì cả, tự nhiên lúc này mình lại do dự .
Văn biết chuyện này lâu rồi à ?
Biết, nhưng lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản là nói ra sợ ảnh buồn . Bây giờ mình thấy ...
Thuý Văn ngừng lại . Cô chợt nghĩ tới bản thân mình . Chẳng phải là cô cũng bị phản bôi sao ? Thế mà cô chẳng làm được gì cả . Càng nghĩ càng rối rắm .
Chợt giọng Ngọc Thân như thúc giục :
Văn nghĩ gì vậy, sao không nói tiếp ?
Mà thôi, chẳng có gì nói cả, mình cúp đây .
Ê ..ê ..
Nhưng Thuý Văn đã bỏ máy xuống . Cô thẩn thờ ngồi xuống ghế, vẻ mặt buồn buồn . Cô tự hỏi khi găp Hữu Trí mình có nên nói hay khÔng , nhưng nghĩ mãi vẫn không quyết định được .
Cô xoè tay ra đếm từng ngón , lẩm bẩm :
Đến ngón cuối cùng thì rơi vào chữ nói . Chợt thấy mình trẻ con, cô thở dài đứng dậy . Cuối cùng thì vẫn không quyết định được .
Buổi chiều khi Hữu Trí đến, Thuý Văn kéo anh qua quán café gần đó . Cô ngồi đối diện với anh và không hay mình cứ nhìn anh chằm chằm, đến nỗi Hữu Trí phải lên tiếng ":
Tối có gì lại lắm sao ?
Thuý Văn chậm chạp lắc đầu :
Không có gì cả, nhưng gặp anh tôi mừng lắm . Mấy tháng rồi không gặp, anh có gì lạ không ?
Không, vẫn bình thường .
Bình thường thật chứ ?
Vâng .
Không có chuyện gì xảy ra để làm anh buồn chứ ?
Hữu Trí mỉm cười :
Nãy giờ chị hỏi tôi câu nầy rất nhiều , có chuyện gì xảy ra cho tôi mà chị không tiện nói à ?
Thuý Văn vội lắc đầu :
Không, đâu có, đâu có gì, tôi chỉ hỏi thăm anh thôi .
Hữu Trí rít một hơi thuốc, lặng lẽ nhả khói . Anh nhìn Thuý Văn hơi lâu rồi đột ngột hỏi :
Lúc này chị sống thế nào ?
Cũng bình thường .
Bình thường theo nghĩa nào ? Vẫn là sự xung đột như cũ , hay là chị với anh ấy không có gì đáng nói , cái đó khác xa nhau đấy .
Thuý Văn cúi xuống khuyấy nhẹ ly nước, ngẫm nghĩ một chút rồi cô ngước lên :
Theo suy luận của anh về những trường hợp cưới nhau như tôi , liệu có hạnh phúc được không ? Anh nhìn người ta mà suy luận thôi , đừng nhìn chuyện của tôi .
Hữu Trí mỉm cười :
Người ta có nghìn lẻ một nghịch cảnh . Nhưng có đến h ai nghìn lẻ một cách giải quyết , tôi không đoán được . Nhưng mỗi lần vào công ty nhìn anh Nghiêm, tôi đoán chỉ không vui vẻ gì !
Tôi không hiểu .
Có nghĩa là lúc nào anh ấy cũng lầm lì . Ảnh như thế, chắc chắn chị sẽ không dễ chịu . Hai ngườI có chuyện gì phải không ?
Thuý Văn tư lự :
Chuyện thì cũng không có gì trầm trọng . Nhưng đã có thành kiến vớinhau thì một chút cũng là lớn . Giờ thì tôi không chịu đựng được nữa , tôi mệt mỏi kinh khủng .
Hữu Trí bỏ ly café xuống bàn, nhìn cô chăm chú :
Và chị có ý nghĩ đến thay đổi hoàn cảnh không ?
Thuy;' Văn thành thật :
Tôi đã đề nghị ly dị, nhưng anh ta không đồng ý .
Chị muốn ly dị ?
Vâng, nhưng anh ta không chịu .
Lý do ? Chị có biết không ?
Anh ta sợ bị tai tiếng , sợ ảnh hưởng đến uy tín, và .. tôi đoán là anh ta sợ mất lòng ba tôi, vì họ đang hợp tác với nhau mà .
Hữu Trí trầm ngâm :
Nếu chỉ vì lý do đó, thì quá ích kỷ với chị . Nhưng suy cho cùng, ngày trước ảnh đã chọn lựa mà .
Không kềm đươc, Thuý Văn uất ức :
Tôi đã nói với anh ta, là tôi không được ba tôi coi trọng, tôi còn bảo thẳng anh ta đừng giữ tôi như giữ một con cờ, nhưng anh ta không nghe, tôi ghét anh ta lắm .
Hữu Trí im lặng hút thuốc . Anh có vẻ nghĩ ngợi rất căng thẳng :
Nếu đã không sống được , chị nên dứt khoát ly dị đi . Chị còn trẻ, còn nhiều cơ hội để tìm hạnh phúc . Đến thời điểm này, tôi thấy chị không nên nhu nhược nữa .
Vâng , tôi cũng đã nghĩ vậy, nhưng anh ta không chịu, tôi biết làm sao bây giờ .
Nếu chị cương quyết , ảnh phải nhượng bộ thôi .
Anh ta bảo tôi hãy cho anh ta ba tháng , còn bảo rằng muốn hạnh phúc thì mỗi bên đều phải cố gắng . Dù anh ta nói thế nào đi nữa, tôi cũng không tin đó là thiện ý .
Tại sao chị không tin ? Có khi nào chị nghĩ rằng, sống chung một thời gian, anh ấy mới nhận ra tình cảm đối với chị ?
Không bao giờ , không bao giờ có .
Thuý Văn lắc đầu nguyầy nguyậy . Những lời lẽ đã chuẩn bị như tuôn ra đầu lưỡi . Nhưng cô cố kìm giữ lại .Hữu Trí không hiểu, anh hỏi tới :
Tại sao chị không tin ? Nếu anh ấy đã có thiện ý, chị nên cởi mở hơn một chút , ảnh là mẫu người lý tưởng đấy, có đều hoàn cảnh mà hai người đến với nhau hơi nghịch lý nên không ai nhận ra .
Thuý Văn ngước lên , thở dài . Cô đã quyết định nói, bây giờ thì không có lý do gì kềm lại được nữa .
Anh biết không , từ lâu tôi muốn nói cho anh biết một chuyện . Nhưng tôi không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh . Tôi cứ im lặng giữ cho anh ảo tưởng đó .. Nhưng giờ đây nghĩ lại, tôi thấy vậy là hại anh .
Cô ngừng lại, nhìn Hữu Trí dò xét . Vẻ mặt anh vẫn tỉnh bơ :
Chuyện gì ghê gớm vậy, đừng sợ tôi không chịu nổi , tôi là đàn ông mà .
Vâng, tôi biết anh rất bản lĩnh nhưng mà .. nhưng trong chuyện tình cảm thì ... nói chung là cả tôi và anh đều bất hạnh như nhau, đều là nạn nhân của họ, tôi ..
Hữu Trí nhìn cô chăm chú, nhìn đến nỗi Thuý Văn có cảm tưởng anh sắp nuốt lấy cô :
Chị đã biết chuyện gì rồi phải không , nếu không thì chị sẽ không nói như vậy, nói đi, nói cái điều mà chị biết đi .
"Đã đến lúc mình phải nói rồi , không dừng lại được đâu, phải nói thật thôi." Thuý Văn nghĩ thầm trong đầu . Cô hít một hơi thật sâu .
Vâng, cả anh và tôi đều là nạn nhân của họ, bởi vì .. bởi vì ..
Thuý Văn chợt im bặt, hoang mang tự hỏi mình làm thế có đúng không . Cuối cùng cô chịu thua, cảm thấy mình không đủ can đảm để nói , Cô thở dài nín lặng,
Hữu Trí chồm tới, gần như nắm tay cô :
Tại sao chị không nói, chị đã biết chuyện gì rồi ?
Không có gì cả, vì tôi nghĩ, tôi là người bất hạnh , chỉ có vậy thôi .
Đừng giấu diếm Thuý Văn, tôi biết chị đã đoán ra sự thật, chị đã đoán được bao nhiêu phần trăm rồi ?
Còn đoán gì nữa, sự thật là anh ta không ưa tôi từ trước khi cưới , bây giờ tiếp tục không ưa cũng đâu có gì lạ .
Hữu Trí ngả người ra ghế có vẻ thất vọng :
Chị không muốn thật lòng thì thôi, tôi không nài nỉ . Như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì , không nói lên được đều gì cả .
Và anh ngồi yên, Thuý Văn cũng yên lặng nhìn xuống ly nước trên tay . Cô cảm thây ray rứt khi không thật lòng . Nhưng quả thật , cô không sao bắt mình nói ra cái điều trần trụi đó .
Lần đầu tiên cô và Hữu Trí chia tay với ấn tượng không vui . Cô biết Hữu Trí sẽ vẫn xem cô là bạn . Nhưng thất vọng . Điều đó làm cô thấy ray rứt . Cô chợt nhận ra mình cũng bị ảnh chi phối quá nhiều .
+++
Vừa dắt xe ra cổng, Thuý Văn thật ngạc nhiên khi thấy Yến Oanh đứng chờ mình ở đó . Dáng điệu cô ta khép nép như không quen đến những nơi giao tiếp, Thuý Văn cố nén cảm giác ghen ghét khi thấy cô ta, và mỉm cười thân ái :
Hình như chị tìm tôi ? Sao chị không vào gọi ?
Chị hết giờ rồi phải không >
Có gì không chị ?
Không có gì quan trọng, tôi chỉ muốn mời chị đi uống nước , và nói chuyện chơi .
Giữa mình và cô ta, có chuyện gì để nói ? Dù là xã giao cũng không . Thuý Văn nghĩ thầm một cách ác cảm . Nhưng cô cũng không từ chối .
Mình qua bên kia đi .
Cả hai đi vào quá café mà hôm trước Thuý Văn và Hữu Trí đã tới . Vô tình Yến Oanh cũng ngồi chính vị trí mà anh đã ngồi . Thuý Văn chợt liên tưởng tới cuộc nói chuyện không vui vẻ lần trước . Cô bỗng thấy xao xuyến cả người, chẵng lẽ Hữu Trí đã đoán ra để hài tội Yến Oanh .
Cô chống cằm ngồi nhìn cô ta chờ đợi . Yến Oanh có vẻ lúng túng trước cái nhìn của cô . Mãi một lúc sau cô ta mới mở miệng được .
Thật ra ... Tôi không phải là vô tình rủ chị đi chơi, tôi thật lòng muốn nói chuyện với chị . Tôi đã nghĩ mãi mà không biết làm cách nào , cuối cùng chỉ có cách là nói với chị .
Về chuyện của chị và anh Nghiêm ? Giọng Thúy Văn vẫn điềm nhiên .
Yến Oanh mở lớn mắt kinh ngạc :
Làm sao chị biết ? anh ấy đã kể với chị à ? Sao chị biết tôi muốn nói chuyện đó ?
Bởi vì ngoài cái đó ra, tôi với chị còn chuyện gì đáng nói , có điều tôi không ngờ chị can đảm nói trước mặt tôi .
Yến Oanh vẽ vẽ những đường cong vô hình trên mặt bàn . Đầu cứ cúi thấp như sắp gục xuống đến nơi . Cô có vẻ nhút nhát thiếu tự tin nhưng lại liều lĩnh . Cuối cùng thì cô cũng ngẩng lên, hỏi khẽ :
Anh Nghiêm thú thật với chị chuyện của chúng tôi à ?
Từ "chúng tôi" của cô ta như đâm vào tim Thuý Văn, đau đến choảng ngưòi . Cô nói giọng khô khan :
Anh ta không nói gì cả . Nhưng tôi đã thấy hai người vào cái đêm ở Vũng Tàu .
Nhìn cặp mắt mở to của Yến Oanh, cô nghiêm nghị :
Tôi không nói gì với anh Trí , vì tôi không nỡ làm anh ấy buồn, nhưng tôi lấy làm lạ vì trên đời có mẫu người vô lương tâm như chị .
Cặp mắt Yến Oanh cụp xuống :
Tôi không vô lương tâm như chị nghĩ đâu . Nếu không có chị, thì bây giờ tôi là người hạnh phúc nhất rồi .
Thúy Văn căm giận :
Chị dám nói điều đó trước mặt tôi sao ? Có lẽ chị dựa vào tình cảm của anh Nghiêm để tự tin . Nhưng đừng coi thường sự phản ứng của tôi .
Không, không , đừng hiểu lầm tôi . Thực tế chị là vợ anh Nghiêm, tôi nào dám khiêu khích chị . Có điều tôi nói để kể với chị những uẩn khúc của chúng tôi .
Thuý Văn quay mặt chỗ khác như không muốn nghe . Nhưng Yến Oanh cố gắng nói như thuyết phục :
Chị biết không ? trước kia chúng tôi yêu nhau nhiều lắm chị ạ . Nhưng lúc đó gia đình anh Nghiêm suy sụp . Anh ấy dựa vào sự trợ giúp của ba chị để khôi phục công ty . Còn ba chị thì ép ảnh phải cưới chí, kết quả là . Chị đã biết rồi đấy .
Thuý Văn chết sững nhìn Yến Oạnh Cô ta như được động viên bởi lý lẽ của mình, liếm môi nói tiếp :
Lúc đó anh Nghiêm nhờ anh Trí cưói tôi để bảo bọc tôi, ảnh tạo điều kiện cho anh Trí kiếm tiền , đó là cách anh gián tiếp lo cho tôi, tôi rất biết ơn ảnh .
Cái gì ? Chị bảo là anh Nghiêm nhờ anh Trí, nhờ chồng chị ...
Cô ngừng lại, tâm trí quay cuồng . Như một người từ trên trời rơi xuống . Đối diện với những điều kỳ quặc . Tất cả như bị đảo lộn làm cô choáng váng . Và chỉ biết ngồi lặng yên .
Yến Oanh buồn buồn :
Lúc đâu tôi cũng cố gắng vun vén hạnh phúc của mình . Tôi cô chìu chuộng để anh Trí yêu tôi . Nhưng sao đó tôi phát hiện anh ấy yêu người khác, tôi thất vọng lắm .
Cô ngừng lại, chán nản :
Chị có biết anh ấy yêu ai không ? Tôi tin là chị biết rõ .
Thuý Văn nhíu máy :
Làm sao tôi biết chuyện riêng tư của anh ấy được . Chị hãy hỏi anh Nghiêm ấy .
Yến Oanh kêu lên :
Nhưng ảnh yêu chị, tôi hỏi vì tôi không tin chị không biết .
Chị nói gì ? Chị nói cái gì ? Tôi không cho phép chị ăn nói hồ đồ như vậy .
Thuý Văn gần như hét lên . Cô mất bình tĩnh đến nỗi không nhớ là mình đang ở giữa quán :
Chuyện riêng của chị, tôi có thể làm ngơ . Nhưng nếu chị cố tình gán ghép, tôi sẽ không bỏ qua đâu .
Tôi gán ghép để làm gì, chồng mình thương người khác, chị tưởng tôi sung sướng lắm sao .
Chị nghĩ dựng chuyện như vậy để có lý do chính đáng mà hoản đổi vị trí à ? Tôi không chấp nhận đâu .
Yến Oanh nói như nài nỉ :
Tôi làm sao mà dám dựng chuyện, nếu không tin, chị hãy hỏi anh Trí đi .
Thuý Văn tì trán suy nghĩ . Quả thật cô không có lý do gì để không tin . Yến Oanh không thể và sẽ không dám dựng một chuyện tày trời như vậy . Cô ngẩng lên :
Vậy chị nói chuyện này với tôi để làm gì , chị muốn gì ?
Yến Oanh rụt rè :
Khi biết mọi chuyện rồi, chị có nghĩ gì không ? Có muốn giải quyết khác đi không ?
Nghe cách chị nói , tôi nghĩ chị muốn đổi vị trí của nhau ?
Tôi nghĩ .. tôi nghĩ hoàn cảnh có thể sửa đổi được, nếu mình muốn . Từ đó giờ mọi người đều khổ, sửa lại vẫn còn kịp mà .
Thuý Văn không thể nén được sự khinh bỉ :
Nếu tôi là chị thì tôi đã không nghe lời anh Nghiêm . Chị nhu nhược đến mức ảnh sắp đặt như vậy mà cũng chịu sao ? Chị không yêu anh Trí mà . Nếu là tôi, tôi sẽ giữ lòng tự trọng cho mình, sẽ không lấy chồng kiểu đó .
Yến Oanh hơi bất ngờ vì cách nói thẳng thừng đó . Cô xấu hổ ngồi im , Thuý Văn vẫn không kềm chế được sự cuống giận, cô mím môi :
Nghe cách chị nói, tôi thấy chị không có bản lĩnh gì . Khi lấy chồng, chị cố gắng để được yên, đều đó tôi thông cảm được . Nhưng khi biết anh ấy yêu người khác, chị quay lại bám vào anh Nghiêm, và đòi trở lại như cũ . Nếu là tôi, thà tôi chịu ly dị rồi sống một mình . Đó mới là tự trọng .
Yến Oanh chớp chớp mắt , cố nuốt sự nghẹn ngào :
Tôi yếu đuối lắm, tôi không bản lĩnh được như chị đâu .
Không , tôi không hề bản lĩnh, ngược lại, tôi khổ sở hơn cả chị nữa . Nhưng nêu ly dị với anh Nghiêm, tôi không ngã vào anh Trí để lấp đi sự hụt hẫng . Chị ích kỷ lắm .
Không phải như vậy .
Phải , phải . Đó là khi không còn chổ để bám víu, chị quay lại níu kéo anh Nghiêm . Sao chị không nghĩ làm vậy ảnh hưởng đến tôi ra sao ? Chị nói cho tôi biết tình cảm của anh Trí, vì hy vọng tôi có nơi nương dựa, thì sẽ buông tha anh Nghiêm . Chứ không phải vì lòng tốt hay vì đau khổ .
Có thể tôi ích kỷ . Nhưng làm như vậy thì cả bốn người đều hạnh phúc kia mà .
Nhưng tôi không hề yêu anh Trí .
Thế chị có yêu anh Nghiêm không ?
Không hề .
Thuý Văn cau trán ngồi yên, Cô nói một cách khó khăn :
Nếu không phát hiện anh Trí yêu người khác, nếu yên lòng rằng anh ấy yêu chị, thì chị đã để yên cho anh Nghiêm rồi phải không ?
Thấy Yến Oanh không trả lời, cô chợt tức điếng cả người :
Bây giờ chị muốn bám víu anh Nghiêm và sắp xếp đẩy tôi vào chồng chị để chị rảnh rang không bị ai cản trở . Cuối cùng chị chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi .
Ai cũng vậy, chứ đâu phải riêng mình tôi .
Thuý Văn tức muốn hét lên nhưng cô kìm lại, cô run giọng :
Mỗi người đều có nhân cách riêng, bản lĩnh riêng của mình . Còn chị thì một chút bản lĩnh cũng không có, chị nhất thiết phải sống bám vào một cái gì đó, bất kể hậu quả gây ra cho người khác , tôi thương hại chị đến mức không thèm xem chị là kẻ thù .
Nói xong cô khoác giỏ lên vai, đứng dậy bỏ ra về . Thái độ của cô dứt khoát và đột ngột đến nổi Yến Oanh không biết phản ứng thế nào , chỉ biết ngồi yên nhìn theo .
Thuý Văn về đến nhà rồi mà cơn tức vẫn chịu dịu được . Cô lao vào góc phòng mình, quăng bừa giỏ xuống nệm . Rồi cứ ngồi quỳ một chổ nhìn đăm đăm vào một điểm . Cô tức Yến Oanh đến nổi không còn tâm trí để ngạc nhiên về tình cảm của Hữu Trí . Cô ta vừa yếu hèn vừa ích kỷ . Chỉ được mỗi nước hiền lành . Lúc trước thì cô thích tính nết dịu dàng đó . Nhưng bây giờ cô thấy đó là nhu nhược, ti tiện .
Chỉ có Hiệu Nghiêm là đồ ngốc mơi không nhận ra . Nói thẳng hơn nữa , anh ta là một tên ngu đần . Vừa đần độn vừa độc đoán, thật ra chịu hết nổi một người như vậy .
Buổi tối cô ngồi đọc sách bên cửa sổ . Còn Hiệu Nghiêm thì ngồi vào bàn làm việc của anh
-
22.
Đó là thói quen của hai người . Và thường thì không ai quan tâm đến ai . Nhưng hôm nay Thuý Văn không thể ngăn được sự soi mói . Cô cứ liếc về phía anh ta . Quan sát . Đánh giá . Đến nổi Hiệu Nghiêm phải cảm nhận được . Anh tắt máy, quay về phía cô :
Có chuyện gì vậy ?
Bị hỏi bất ngờ, Thuý Văn hơi ngẩn người :
Chuyện gì là chuyện gì ?
Nãy giờ cô cứ chăm bằm vào tôi, tới mức tôi không tập trung được . Chuyện gì vậy ?
Thuý Văn quay mặt chỗ khác :
Không có gì ảnh hưởng tới anh cả .
Tôi không tin .
Hiệu Nghiêm vừa nói vừa đi về phía cô . Anh đứng trước mặt cô, tay tì lên thành cửa số, nhắc lại :
Có chuyện gì, cô nói đi :
Thuý Văn buột miệng :
Thật ra không có gì, có điều là .. Nãy giờ nhìn anh, tôi tự hỏi có phải tất cả những người tài năng đều khôn ngoan không .
Cuối cùng cô kết luận thế nào ? Hiệu Nghiêm có vẻ chú ý .
Tôi nghĩ sác suất đó rất thấp . Ngược lại với bề ngoài, có thể bên trong, họ là tên đần độn nhất .
Nói xong cô xếp quyển sách lại, định đứng dậy bỏ đi . Nhưng Hiệu Nghiêm đã ấn cô trở lại ghế . Rõ ràng anh ta biết mình bị chửi xéo nhưng anh ta không hề nổi giận, thậm chí còn tỉnh bơ mà tò mò tìm hiểu .
Không phải vô lý mà cô triết lý như vậy, có chuyện gì hãy nói thẳng đi .
Thấy Thuý Văn lặng tinh, anh nói với một chút giễu cợt :
Đừng sợ tôi không hiểu . Cô cứ diễn đạt bình thương thôi, nếu điều đó cao siêu ngoài tầm hiểu biết của tôi, tôi sẽ ngẫm nghĩ từ từ .
Thuý Văn gỡ tay anh ta khỏi vai mình, giọng vẫn chanh chua :
Chắc chắn nói ra anh sẽ vẫn không hiểu, bởi vì nếu hiểu thì anh đã nhận ra từ lâu rồi .
Có nhiều chuyện đáng để nhận ra từ từ lắm, cô hãy nói cụ thể đi . Nếu cô có can đảm nhiếc móc người khác thì cũng hãy có can đảm nói thẳng, thế mới là quân tử , đúng không ?
Thuý Văn tự ái lên .
Tôi sợ gì để phải giấu ý nghĩ của mình , tôi đang nói về Yến Oanh của anh . Từ đó giờ tôi chưa thấy ai nhu nhược đến vậy . Tôi không chịu nổi những người như thế .
Khuôn mặt Hiệu Nghiêm thoắt trở nên lầm lì :
Cô có thể nhẹ nhàng hơn khi nói về người ghét mình không ?
Không thể nhẹ hơn được , bởi vì đó là từ ngữ chính xác nhất những gì cô ta làm từ trước giờ, tất cả nói lên một điều, đó là người yếu hèn . Vì yếu hèn nên cô ta cứ phải bám vào người khác .
Đủ rồi Thuý Văn, tôi không thích nghe cô miệt thị cô ấy đâu .
Tôi nhận xét chứ không phải miệt thị .
Hiệu Nghiêm khoát tay :
Thôi được, không nhắc đến chuyện cũ nữa, hãy cho nó qua di . Vấn đề còn lại là quan hệ giữa hai chúng ta . Cô hãy nói chuyện với tôi bình thường hơn được không ?
Thuý Văn giương mắt nhìn anh ta , không trả lời . Hiệu Nghiêm vẫn tỉnh bơ trước cái nhìn của cô :
Vợ chồng mà mỗi chút mỗi khích bác nhau, nghe không được chút nào .
Không , không phải là vợ chồng . Anh cũng thừa biết là sắp đến lúc kết thúc mà .
Cô xoè tay ra như đếm rồi hăm hở :
Còn hai tháng và một tuần, anh đừng quên chuyện .
Một tuần cái gì ?
Là sẽ ly dị, anh quên những gì đã nói rồi à ?
Hiệu Nghiêm hơi ngẩn người . Anh cười nhếch môi :
Không ngờ cô là như vậy . Vậy ra cô đếm từng ngày khi sống trong gia đình này à ?
Ở vào trường hợp tôi, anh cũng sẽ như thế .
Giọng Hiệu Nghiêm cứng rắn :
Không ở vào trường hợp cô, tôi sẽ khác đi . Sẽ sống co thiện chí hơn và xem đây là gia đình vĩnh viễn của mình .
Tôi sẽ không làm được chuyện đó .
Rồi cô sẽ hối hận .
Chắc chắn sẽ không .
Hiệu Nghiêm có vẻ bực mình nhưng vẫn kiên nhẫn :
Đừng khăng khăng từ chối khi người ta chìa tay ra đón mình . Tôi không muốn xem cô là đối ngịch nữa, và bắt đầu thấy cô là một nửa của mình . Tôi rất thích sống với cô .
Thuý Văn ngước lên nhìn anh ta , như nghe một chuyện khôi hài . Vẻ mặt cô hoàn toàn dửng dưng :
-
23.
- Chỉ có con nít mới tin được anh . Không hiểu anh định giở trò gì nữa .
- Tại sao cô không tin ?
- Anh hãy để tôi hỏi Yến Oanh đi .
- Tại sao không nói thẳng với nhau, cô đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi nữa .
Thúy Vân nhìn nhìn anh ta . Nếu lúc nãy không nghe Yến Oanh tỉ tê "chuyện tình tự kể" của cô ta, có lẽ cô sẽ tin một cách thơ ngây . Nhưng bây giờ trước mắt cô chỉ là một âm mưu, một sự tính toán nào đó . Tất cả tâm lý đề phòng làm cô thấy ghét cả hai người . Cô nhìn anh ta một cách khinh bỉ, rồi lách người tránh anh ta .
- Từ đây về sau, yêu cầu đừng nói với tôi mấy câu như vậy nữa, nghe chướng lắm .
- Cô đúng là đá đó, Thúy Vân .
- Vậy hả, có thể . Nhưng ít ra tôi không phải là người đần độn, dở hơi .
Hiệu Nghiêm nghiến răng, quắc mắt lên:
- Nếu cô cứ dùng cách đó nói chuyện, thì chẳng bao giờ có sự hòa hợp được .
- Nhưng tôi đâu có cần hòa hợp kiểu đó .
- Cô bảo tôi ngu . Nhưng cô cũng ngu không kém . Nếu khôn ngoan thì người ta sẽ biến sự bất hạnh thành hạnh phúc . Còn cô thì chỉ làm cho nó tồi tệ hơn .
- Vậy hả ?
Hiệu Nghiêm cố nói trầm tĩnh:
- Công nhận rằng cả tôi và cô đều đến với nhau bằng sự tính toán . Đó là một bất hạnh . Nhưng đã lỡ cưới nhau rồi, tại sao không cố gắng hòa hợp với nhau ? Cô hãi coi đây là gia đình cô và sống như người vợ, tôi bảo đảm sẽ làm cô thấy hạnh phúc thật sự nếu cô không nghi kỵ .
- Vậy hả ?
- Đừng đề phòng tôi nữa, tôi thích sống suốt đời với cô, và sẽ có con, như một gia đình thật sự .
Thúy Vân nói như hét:
- Im, im ngay, không được nói mấy câu như vậy, không được có ý nghĩ đó với tôi .
Cô nhăn mặt lại như nghe một điều kinh khủng . Ý nghĩ có con với anh ta làm cô muốn khùng lên (và làm Mi muốn mửa) . Vì nó làm cô liên tưởng tới những quan hệ vợ chồng . Mà trong thời điềm này thì cô không chịu nổi ý nghĩ đó .
Hiệu Nghiêm cũng nói như quát:
- Cô không biết cách nói năng dịu dàng hơn sao ? Thật quá đáng .
Đến lượt anh không nhịn nổi nữa . Anh hầm hầm bước tới mặc áo rồi vơ lấy chìa khóa xe trên bàn, bỏ ra khỏi phòng .
Thúy Vân nhìn xuống sân . Cô thấy anh ta lái xe ra khỏi cổng . Đó là sự kết thúc quen thuộc của hai người khi nói chuyện với nhau . Lúc thì cô bỏ đi, lúc thì anh ta . Nói chung là chưa bao giờ có một cuộc nói chuyện thật sự vui vẻ . Đến lúc này, cô thấy không còn lý do gì để kéo dài nữa .
Chợt có tín hiệu phát ra từ máy di động của Hiệu Nghiêm . Cô nhìn quanh rồi bước đến giường anh ta , cầm máy lên:
- Alô .
- Anh Nghiêm phải không, em đây .
Đó là giọng của Yến Oanh . Thì ra hai người vẫn liên lạc kín đáo như vậy . Tự nhiên cô gằn giọng .
- Anh ta đi rồi, có thể là đang đến tìm chị đó .
- Ôi, xin lỗi, có phải chị là ... ủa , thế máy này ...
- Đúng là máy riêng của anh ta, nhưng anh ta đã quên mang theo . Chị còn thắc mắc gì nữa không ?
Không nghe Yến Oanh trả lời . Cô hình dung vẻ bối rối hoảng sợ của cô ta mà tức điên . Cô thẳng tay ném chiếc máy vào tường rồi đùng đùng bỏ vào góc phòng, kéo màn lại cái rẹt, như trút tất cả sự tức tối vào đó .
Sáng hôm sau thức dậy, ccô thấy chiêc máy đặt trên bàn Hiệu Nghiêm . Đúng hơn chỉ là còn một mới lình kiện vụn . Tự nhiên cô hơi chùng lại . Cô đâu có ngờ mình mạnh tay như vậy .
Cô đừng nhìn chần chừ bên bàn, phân vân tìm một lời giải thích với anh ta . Nhưng chưa biết nói thế nào thì anh ta từ phòng tắm bước ra . Anh ta đến đứng trước mặt cô, nhìn xuống chiếc máy bị hư rồi hướng mắt nhìn cô .
Thúy Vân liếm môi:
- Hôm qua khi anh đi một chút thì Yến Oanh gọi cho anh .
Hiệu Nghiêm khoát tay chặn lại:
- Không cần giải thích .
Thúy Vân định nói thì anh ta đã nhìn cô một cách ý nghĩa .
- Tôi rất vui khi thấy cô nổi giận .
Anh ta cười một cái rồi đi về phía khung kiếng, tiếp tục lau mặt như không có chuyện gì xảy ra .
Thúy Vân vẫn đứng yên bên bàn vừa hoang mang vì sự lỡ tay của mình, vừa ngẫm nghĩ những điều anh ta nói . Lạy trời, anh ta cho rằng cô ghen . Đồ hợm hĩnh . Cô ghét ý nghĩ đó của anh ta và cố tìm cách nói thế nào đó dập tắt sự ngạo mạn ấy . Nhưng còn có thể nói gì nữa khi mà hành động của cô chứng tỏ quá hùng hồn .
Quay lại, thấy anh ta đang nhìn mình, cô nghiêm mặt nói khô khan:
- Hôm qua tôi rất nhức đầu, tôi không chịu nổi tiếng ồn mà nó cứ kêu mãi, xin lỗi vì đã lỡ làm hư của anh, tôi sẽ mua cái khác trả lại anh .
- Vậy sao ? - Hiệu Nghiêm lại cười .
Thúy Vân rất ghét nụ cười lấp lừng đó . Cô không biết anh ta muốn ám chỉ cái gì . Anh ta vẫn cứ cho là cô ghen, hay cười với ý nghĩ cô mua máy khác đền ? Thúy Vân không biết được . nhưng cô thấy bực mình kinh khủng bị gáp ghép như vậy .
Rõ ràng là nh kkhông hề tin cách giải thích của cô . Nhưng lại cứ ra vẻ lập lờ để cô tự nhìn lại mình . Cô mà càng giải thích thì càng dở, và cô đâm ra tức chính mình . Đúng hơn là hối hận khi đã lỡ nóng giận .
Trước khi đi làm, Hiệu Nghiêm chợt hỏi cô:
- Chiều nay cô có làm gì không ?
- Chưa biết, anh hỏi chi vậy ?
- Tôi muốn mình đi chơi, có gì trở ngại không ?
Thúy Vân lập tức lắc đầu:
- Tôi không có hứng, cám ơn .
- Thì thôi vậy . Nhưng này, từ giờ đến chiều cô còn nhiều thời giờ để suy nghĩ lắm . Bao giờ đổi ý gọi điện cho tôi nhé .
Thúy Vân quay mặt chỗ khác, không thèm trả lời . Cô biết chắc hắn một điều là mình sẽ kkhông gọi điện cho anh ta . Cô đang nhớ lại "uy tín" của anh ta hi anh ta hứa trong lần sinh nhật cô . Không bao giờ cô nhận lời đi chơi lần thứ hai, cô đã thề với lòng như vậy .
Thúy Vân đến văn phòng làm việc như bình thường . Nhưng khoảng gần trưa, khi cô đang dịch tài liệu thì có người ta gọi ra ký nhận quà tặng . Đó là một bó hoa hồng thật lớn, đẹp lộng lẫy . Cô mang về phòng mình, tò mò đọc hàng chữ ghi trên thiệp . Nét chữ của Hiệu Nghiêm . Anh ta chỉ viết mỗi câu "Anh yêu em " . Chữ viết thật to như thể hiện nỗi lòng của anh ta .
Thúy Vân chợt nhìn lên tờ lịch . Hôm nay là 14-2 . Thì ra là ngày quan trọng của những tình nhân . Nhưng cô với anh ta đâu có giống họ .
Cô mân mê sợi dây ruy băng, đầu óc lẩn thẩn nhớ lại năm trước . Buổi tối đó cả bốn người trong nhà hàng . Khi một cậu bé mời Hiệu Nghiêm mua hoa tặng, anh ta từ chối thẳng thừng . Không thèm đếm xỉa đến cảm giác bẽ bàng của cô .
Và Hữu Tri đã lịch sự làm điều đó .
Thúy Vân chợt nhớ bó hoa trong lần sinh nhật cô, anh ta tặng hoa, hẹn đi chơi . Anh ta làm cô cảm động và sung sướng muốn bay lên . Thế rồi hôm đó khi cô ngồi một mình chờ, thì anh ta đi chơi với Yến Oanh . Gọi điện cũng không thèm trả lời .
Ý nghĩ đó làm Thúy Vân giận lên . Cô chợt đứng phắt dậy, đến ném bỏ hoa vào sọt rác (làm đúng lắm)
Cô bắt tay vào làm việc trở lại, cố không nhìn đến bó hoa . Nhưng vẫn có cảm giác nó đập vào mắt mình .
Buổi trưa cô cố tình không về nhà để tranh mặt Hiệu Nghiêm . Buổi chiều gần giờ về, cô định gọi điện cho Hữu Tri hẹn gặp anh thì Hiệu Nghiêm gọi tới . Giọng anh ta có vẻ rất tình cảm:
- Cô đang làm gì vậy , Thúy Vân ?
- Tôi bận chút công việc, có chuyện gì không ?
- Không có gì, có điều là tôi đang chờ điện thoại của cô .
- Xin lỗi, tôi đã nói lúc sáng rồi, tôi không đi được .
Hiệu Nghiêm im lặng một chút rồi giọng như trách:
- Ngay cả gọi điện để cám mơn, cô cũng không muốn nữa sao ?
- Vâng, vậy thì xin cám ơn .
- Đợi nhắc như vậy thì ok còn ý nghĩa nữa đâu . Có điều tôi không hiểu sao cô cứng rắn như vậy, không chút mềm lòng nữsa sao .
Thúy Vân lặng thinh . Cô không muốn nói những câu phủ nhận lòng tốt của anh ta . Nhưng để nói đưa đẩy thì dứt khoát là không .
Hình như hiểu ý nghĩ của cô, Hiệu Nghiêm lại lên tiếng:
- Thôi được , tôi không thích áp đặt tình cảm, cô có quyền từ chối những gì tôi đề nghị . Hẹn gặp lại .
- Khoan, khoan .
- Gì nữa ?
- Chiều nay tôi sẽ về trễ, nói trước để ở nhà đừng chờ .
Giọng Hiệu Nghiêm có vẻ không vui:
- Cũng được, chúc đi chơ vui vẻ .
- Cám ơn !
Thúy Vân bỏ máy xuống, ngồi thừ người nghĩ ngợi . Chợt nhớ ra, cô bấm số gọi Hữu Tri . Nhưng chờ mãi không nghe nhấc máy . Cô kiên nhẫn gọi lại lần nữa . Cuối cùng có người cầm máy . Nhưng là giọng của Hiệu Nghiêm:
- Alô !
Thúy Vân nín thở, lặng lỡ bỏ máy xuống . Không hiểu Hữu Tri đi đâu . Cô rất muốn hỏi . Nhưnhg sợ người cầm máy lại là Hiệu Nghiêm nên cô lại thôi .
Lại có tiếng chuông reo, Thúy Vân cầm máy lên . Cô nhận ra giọng của anh ta:
- Thúy Vân, có phải cô vừa gọi đến đây không ?
- Không, sao kìa, có gì không ?
- Không có gì, tôi vừa nhận điện, nhưng người ấy lại không trả lời, tôi linh cảm là cô .
- Không phải tôi đâu .
- Tôi rất hy vọng đó là cô , càng hy vọng sự ngập ngừng đó là dấu hiệu ngại ngùng . Tôi mong là cô đổi ý .
Thúy Vân nhắm mắt, khẽ thở dài một mình . Nhưng vẫn cứng rắn:
- Tôi không có gì phải thay đổi cả, xin lỗi anh .
- Thì thôi vậy .
Cô ngồi ngả lưng vào thành ghế, lòng chợt thấy bất an . Sự bất an không giải thích được . Nhưng rõ ràng là như thế . Đó là cảm giác dối trá, là sự hẹn hò không trong sáng .
Nhưng cô có lỗi gì khi cần gặp Hữu Tri, bởi vì cô còn canh cánh một điều cần phải hiểu cụ thể . Sau đó sẽ thế nào thì cô không cần biết . Chỉ biết một điều là cô phải hỏi anh , nếu không đêm nay cô sẽ không được .
Người ta bảo nếu mình tập trung hết tinh thần để nghĩ về người yêu mình, tự nhiên người ấy sẽ cảm nhận được . Thúy Vân cũng muốn bắt chước như vậy . Cô nói thầm "hãy gọi điện cho tôi " và gọi tên Hữu Tri liên tục . Cô làm điều đó hết sức nghiêm chỉnh . Nhưng một lát sau thấy mình ngớ ngẩn, cô bụm miệng cười một mình, và thôi không gọi nữa .
Cô mở xấp tài liệu ra, bắt đầu dịch tiếp . Nhưng chợt có tiếng chuông reo, lần nay thì rõ ràng là giọng Hữu Tri :
- Alô, vui lòng cho tôi gặp Thúy Vân .
- Tôi đây, anh Tri phải không, nãy giờ tôi mong anh mãi .
- Vậy hả, có chuyện gì không chị ?
- Tôi muốn mời anh đi uống café .
- Rất sẵn lòng . Nhưng bao giờ ?
- Lát nữa hết giờ làm anh đến chỗ tôi nhé .