-
Hồi xưa cứ nghĩ 30+ là lớn lắm, chững chạc lắm. Chồng mình vậy mà đã gần mid 30. Chẳng thấy chồng lớn hơn nhiều đến mức đó.
Đ/v mình, 1 ng 40-90 cũng chẳng thật sự "lớn" lắm. Họ wise hơn, biết nhiều hơn. Nhưng mình không còn học nhiều từ họ nữa, mình chẳng phải cái gì cũng học từ họ nữa. Mình nhìn vào họ, đánh giá cách nhìn nhận cuộc sống của họ, đánh giá tính cách của họ, sau đó điều gì hay từ họ thì mình học, điều gì không hay thì mình rút kinh nghiệm.
Bà nội, ông nội, chú, bố, mẹ, etc. Không phải ai làm gì nói gì cũng đúng nữa...
Hồi trước, ai lớn hơn mình lúc nào cũng "gọi dạ bảo vâng"...
https://www.youtube.com/watch?v=q7ssnsmzkQs
-
The Vietnam War
Từ tuần trước khi The Vietnam War ra mắt, mình nhận được email/ tin nhắn là nên xem phim tài liệu. Chỗ mình học có nhiều sinh viên Việt Nam, nhưng chỉ có mỗi đám VEF là tụ lại đến buổi preview của The Vietnam War.
Chỉ là 36 phút trích đoạn của 10 tập tài liệu VN war nhưng cũng mang lại rất nhiều cảm xúc.
Mình xem đc hết tập 1 và tập 2 VN War. Chỉ ước gì Việt Nam có thể sử dụng phim tài liệu này để chiếu cho học sinh THPT xem trong các tiết lịch sử VN về chiến tranh chống Mĩ. Ông Ken Burn nói là ông ấy không thể xuát bản bộ phim tài liệu này sớm hơn đc, phải đến thời điểm này ông mới chi ra được bộ phim này. 10 người được phỏng vấn trong VN War, cựu lính Mỹ có, cựu lính Vn cộng hòa có, và có rất nhiều lính việt minh/ việt cộng.
VN war cho thấy 3-4 khía cạnh khác nhau của cuộc kháng chiến chống Mĩ. Người Mĩ thì nghĩ là họ phải ngăn cản không cho Nga và Trung (cộng sản) chiếm thêm nhiều đất nữa vì CS với họ là tồi tệ. Người Việt Cộng thì ghét cách cai trị khắc nghiệt của Diệm. Quân Việt Minh nắm đc tình hình miền nam thì giúp việt cộng, chủ yếu chỉ mong đất nước không còn bị chia cắt. Giới lãnh đạo Mĩ thì càng ngày lún càng sâu, mãi tới 72-73 mới bắt đầu tìm cách rút ra vì họ dần nhận thấy rõ rệt chiến tranh này là sai. Giới lãnh đạo miền Nam thì bảo thủ, theo kiểu phong kiến nên càng ngày càng có nhiều người ghét. Giới lãnh đạo miền Bắc thì thấy cơ hội hợp nhất đất nước đến gần, lợi dụng sự căm ghét của người Nam, mà tiến vào "giải phóng" đất nước.
Theo như VN War thì người Mĩ bỏ rất nhiều tiền vào giúp cải cách kinh tế miền Nam. Nhiều vùng miền Nam bấy giờ rất phồn thịnh. Nhưng mặt khác, Diệm lại dùng rất nhiều tiền vào việc "củng cố quyền lực", giết không tha ai không nghe lời ông... vì thế càng ngày càng nhiều người ghét Diệm, thành ra lại ghét luôn Mĩ.
Theo như VN War thì ở miền Bắc, thời kì chiến tranh chống Mĩ, Lê Duẩn có nhiều quyền lực nhất. Quyền lực của cụ Hồ rất yếu rồi. Ông ít phần tham gia những quyết định lớn...
Hồi học lịch sử ở THCS/THPT ở VN, mình ghét lịch sử VN kinh khủng... cơ bản nó khô khan và chứa đầy những ngày tháng mình với mình là "vô nghĩa". Lịch sử TG thì mình chĩ chịu nhớ mỗi WWI và WWII. Ở nhà ông bà, bố mẹ chịu đàm đạo chuyện sử TG với mình- nhất là Tg cận đại, còn nhắc tới sử cận đại VN thì chẳng ai muốn đàm đạo cả. Mấy cái chuyện TG trước đó mình cũng chẳng quan tâm nốt. Bởi thế mình mơ hồ lịch sử kinh khủng. Cứ nghe thời Thiệu, thời Diệm ng Nam thế này thế kia, cứ nghe chuyện ng Bắc sơ tán bomb và chuyện thời bao cấp... nên mình chẳng hiểu lắm lịch sử chút nào. Chỉ biết mình khoái thời Diệm, thời Thiệu hơn là thời bao cấp.
The VN war chơi nhạc Bob Dylan, còn mình coi phim xong cứ muốn nghe nhạc Khánh Ly.
-
Vietnam War
Đây là bài của bác sĩ Võ Xuân Sơn, mình lưu lại.
-----------------------------------------------------------------------
CHIẾN TRANH VIỆT NAM
Sau khi xem hết 10 tập của bộ phim Vietnam war, tôi có thể rút ra một số điều sau về bộ phim. Đây mới chỉ là những điều rút ra từ bộ phim, và tôi muốn kể cho những bạn quan tâm mà chưa có điều kiện xem hết. Bài này khá dài, các bạn có thể đọc từng đoạn.
Bản thân tôi cũng phải quyết tâm lắm mới xem hết được 10 tập của bộ phim. Dự dịnh là tôi sẽ xem lại một lần nữa để có một nhận định sâu sắc hơn về cuộc chiến này.
1. Chủ tịch Hồ Chí Minh:
Là một người yêu nước, đến với cộng sản vì nguyện vọng giải phóng dân tộc, đã từng bị phê bình vì chỉ luôn chăm chú đến vấn đề dân tộc mà không chuyên tâm với tinh thần Quốc tế Cộng sản. Là một chính trị gia lão luyện, một nhà quan hệ công chúng tuyệt vời. Ông có khả năng thu hút quần chúng, chinh phục quần chúng.
Về sau này (sau năm 1960), ông bắt đầu phải chia sẻ quyền lực với Lê Duẩn. Chính vì vậy, mặc dù ông chủ trương hạn chế xung đột vũ trang, (giống như ý kiến của Liên Xô) nhưng Việt nam lại đi theo đường lối của Trung quốc, quyết thống nhất đất nước bằng vũ trang, dưới sự dẫn dắt và lộng quyền của Tổng Bí thư Lê Duẩn.
2. Việt cộng: Là lực lượng mà các nhà làm phim chỉ những người du kích, bộ đội địa phương, cán bộ binh vận... ở miền Nam, tại các địa phương, thuộc sự quản lí của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền nam Việt nam.
Đây là lực lượng du kích, thông thuộc địa hình. Họ chiến đấu rất ngoan cường và quả cảm. Họ quyết liệt và theo đuổi đến cùng mục tiêu thống nhất đất nước, không ngại hi sinh, kể cả tính mạng. Tuy nhiên, các nhà làm phim cho rằng họ tàn ác không kém gì đội quân của Ngô Đình Diệm (nói đúng hơn, các nhà làm phim cho rằng Việt cộng rất tàn ác, và nói rằng, chế độ Ngô Đình Diệm cũng tàn ác không kém gì Việt cộng).
3. Bộ đội Bắc Việt: Đây là cách mà các nhà làm phim gọi lực lượng bộ đội thuộc chính phủ Việt nam Dân chủ Cộng hòa từ miền Bắc vào Nam.
Bộ đội Bắc Việt được mô tả là các chiến sĩ quả cảm, anh dũng, tài giỏi, kiên định. Họ giành được sự kính trọng của đối thủ, những người lính Mỹ. Họ đã làm cho nhiều người lính và sĩ quan Mỹ, Thủy quân lục chiến cũng như Bộ binh, kính phục. Thậm chí, nhiều sĩ quan Mỹ, có cả những sĩ quan cao cấp, cho rằng nước Mỹ đã chọn nhầm phe để đứng chung trong cuộc chiến Việt nam.
Bộ đội Bắc Việt cũng thiện chiến như lính Mỹ, nhưng cũng có nhược điểm là không thông thạo địa hình giống như lính Mỹ. Và Bộ đội Bắc Việt đã khắc phục nhược điểm của mình bằng sự phối hợp tốt với lực lượng Việt cộng tại chỗ. Do sự quả cảm của mình, cùng với sự quyết liệt đánh đến cùng của giới lãnh đạo Bắc Việt, và hỏa lực mạnh của quân đội Mỹ, bộ đội Bắc Việt chết rất nhiều. Trong những trận đánh mà bên Bắc Việt thắng hoặc có khả năng kiểm soát, họ mang hết thương binh và xác đồng đội khi rút đi. Trong những trận thua, hoặc những lúc bị tấn công rát, họ bỏ lại xác đồng đội.
4. Chính quyền Việt nam Cộng hòa:
Xuyên suốt từ đầu cho đến cuối bộ phim, các nhà làm phim cho thấy họ không đánh giá cao chế độ Việt nam Cộng hòa. Chính phủ Ngô Đình Diệm được coi là tốt nhất trong tất cả các chính phủ của chế độ này, lại độc tài gia đình trị, tham nhũng, và ngạo mạn ngay cả với Mỹ.
Khi Mỹ cho quân đổ bộ vào Việt nam, Mỹ hoàn toàn không có bàn thảo gì với chính phủ Việt nam Cộng hòa. Khi người Mỹ bàn bạc và thống nhất kế hoạch ngưng bắn với Bắc Việt, Tổng thống Thiệu chỉ biết được nhờ việc bắt được các cán bộ Việt cộng cấp huyện có tài liệu hướng dẫn thực hiện ngừng bắn. Và sau đó, khi chất vấn Johson thì Tổng thống Thiệu đã bị ép phải đồng ý.
Cái cách mà Tổng thống Mỹ Johson, Bộ trưởng quốc phòng McNamara nói về tướng Nguyễn Khánh, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, và các nhà làm phim nói về Tướng Nguyễn Cao Kỳ, có chút gì đó khinh miệt. Họ coi đây là những người thích quyền lực và thích làm giàu (tham nhũng), và Mỹ dễ điều khiển.
Quân đội Việt nam Cộng hòa đã quá lệ thuộc vào Mỹ. Cho nên, khi Mỹ rút ra khỏi cuộc chiến, gần như ai cũng thấy chính quyền Việt nam Cộng hòa sẽ thua trận. Một quan chức Mỹ còn nói, nếu như những vũ khí mà Mỹ viện trợ cho Việt nam Cộng hòa mà được viện trợ cho Bắc Việt, Bắc Việt sẽ có đủ vũ khí để đánh Mỹ đến cuối thế kỉ.
5. Nước Mỹ:
Nước Mỹ đã mắc một sai lầm nghiêm trọng do bị nỗi sợ hãi Cộng sản chi phối. Nước Mỹ đã bỏ qua Hồ Chí Minh và những đề nghị trợ giúp từ Hồ Chí Minh. Những lá thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gởi cho các đời Tổng thống Mỹ đều bị chặn lại, và không đến tay người nhận. Từ đó, chính quyền Mỹ quyết định ủng hộ Ngô Đình Diệm, phá vỡ Hiệp định Geneva, và ngày càng lún sâu vào cuộc chiến tranh Việt Nam.
Tổng thống Kenedy, và sau này là Johson, lúc ban đầu đã không muốn bị lún vào với Việt nam. Nhưng niềm tin rằng Mỹ là một đất nước đặc biệt, luôn đúng và bất khả chiến bại, đã làm cho giới lãnh đạo Mỹ quyết định dính ngày càng sâu vào cuộc chiến. Có lúc đã có sự hiện diện của hơn 600.000 lính Mỹ tại Việt nam.
Tổng thống Mỹ Johson là người đưa nước Mỹ dính sâu vào Việt nam. Từ chỗ muốn tập trung xây dựng một "xã hội vĩ đại", ông đã để cho "nỗi sợ cộng sản" áp đảo, đưa nước Mỹ vào con đường sai lầm, dẫn đến sự chia rẽ sâu sắc của nước Mỹ. Tuy nhiên, Johson được mô tả như một vị Tổng thống khá chính trực.
Khi tranh cử, Nixon từng nói, rằng Tổng thống Mỹ đi đến đâu trong nước Mỹ và trên thế giới cũng bị phản đối bởi các cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt nam, và ông phải kết thúc điều đó. Chính vì ý tưởng này mà cuộc vận động tranh cử của ông ở Chicago được người dân chào đón.
Trong khi trước đó, Đại hội Đảng Dân chủ diễn ra trong vòng vây của các nhóm biểu tình, mà cảnh sát, quân đội, FBI và cả CIA đã phải dùng vũ lực để giải tán. Có một chi tiết, là những người vận động tranh cử của Nixon đã đi đêm với Tổng thống Thiệu để chứng tỏ chính quyền Johson không thể kết thúc chiến tranh, bảo đảm cho Nixon thắng cử. Nixon tỏ ra là một nhà hùng biện nhưng dối trá.
Từ năm 1968, nước Mỹ bị bạo lực, phân biệt chủng tộc và phong trào phản chiến chi phối, chia rẽ. Thanh niên Mỹ từ chỗ hăng hái xung phong sang Việt nam chiến đấu, đến chỗ cho rằng chống quân dịch, trốn sang Canada mới là dũng cảm. Sự chia rẽ làm cho cả người dân và các nhà lãnh đạo Mỹ lo lắng, và kiên quyết chấm dứt chiến tranh. Sau chiến tranh, mặc dù chưa hoàn toàn, nhưng nước Mỹ đã hàn gắn được rất nhiều.
6. Sự kiện Vịnh Bắc Bộ
Sự kiện Vịnh Bắc Bộ là mấu chốt quyết định để Mỹ tham chiến tại Việt nam. Tuy nhiên, đó lại là một "trận giả". Trước sự kiện thật sự thì có vụ tàu của Hải quân Việt nam bắn tàu Mỹ thật. Và đó là sai lầm. Tướng Võ Nguyên Giáp và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rất lo lắng (vì họ hoàn toàn không muốn Mỹ có lí do tham chiến trực tiếp tại Việt nam), và ra lệnh điều tra. Tuy nhiên, cuộc điều tra không mang lại kết quả. Người ta nghi ngờ việc xử lí không đến nơi là do người ra lệnh bắn. Người ra lệnh bắn là ai thì ai cũng nghĩ giống nhau.
Mấy tháng sau, khi Tổng thống Johson ra lệnh đánh Bắc Việt nam với lí do Bắc Việt tấn công vào tàu Mỹ chỉ là một sai lầm của việc dịch lại mệnh lệnh của Hải quân Việt nam. Thay vì "bảo vệ các vị trí bị tàu Mỹ tấn công" thì lệnh của phía Việt nam được dịch là "tấn công các tàu Mỹ".
7. Mậu Thân
Mậu Thân là một trang đau thương của Việt cộng và Bộ đội Bắc Việt. Mặc dù các bên đều tuyên bố chiến thắng, nhưng rõ ràng, phe Việt cộng và Bộ đội Bắc Việt bị thiệt hại rất nặng nề, con số thương vong quá lớn. Chiến dịch lần đầu (Xuân), khoảng một nửa của 84 ngàn quân Việt cộng và Bộ đội Bắc Việt bị giết. Mậu Thân lần 2 (khoảng 6 tháng sau lần đầu), khảng hơn 30 ngàn người chết nữa, và lần 3, có khoảng 17 ngàn người hi sinh. Tổng cộng khoảng 90.000 Bộ đội Bắc Việt và Việt cộng chết trong các chiến dịch Mậu thân. Một con số khủng khiếp.
Các nhà làm phim cho rằng Chiến dịch Mậu Thân thể hiện sự quyết đoán và tính toán sai lầm của Tổng Bí thư Lê Duẩn. Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Chủ tịch Hồ Chí Minh bị gạt ra dưới chiêu bài đưa đi chữa bệnh. Thư kí của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cùng một số người phản đối, bị bắt giam. Bên phía cộng sản tính toán rằng, với cuộc tổng tấn công và nổi dậy, dân chúng sẽ vùng lên chống lại chính quyền Sài gòn, và làm cho lực lượng quân sự của Việt nam Cộng hòa tan rã. Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Chiến dịch Mậu Thân là một thất bại quân sự của phía cộng sản, nhưng nó lại châm ngòi cho thất bại toàn diện của Mỹ. Nước Mỹ bị chia rẽ nặng nề, các đồng minh cũng không đứng về phía Mỹ. Trong cuộc bầu cử Tổng thống sau đó, Johson đã phải rút lui, không tranh cử. Các ứng viên Tổng thống đều nhắm vào việc tìm cách rút ra khỏi Việt nam. Và Đảng Dân chủ đã thua khá xa.
8. Những câu chuyện man rợ
Trong thời kì Mậu Thân, tướng Nguyễn Ngọc Loan của chính quyền Sài gòn đã rút súng bắn ngay vào đầu một cán bộ Việt cộng bị bắt, trước các phóng viên trong nước và nước ngoài. Điều này làm cho dân Mỹ và cả chính giới Mỹ đều đặt câu hỏi, tại sao Mỹ lại ủng hộ một chính thể có những kẻ như vậy?
Câu chuyện thứ hai thật là đau thương. Chiến dịch Mậu Thân lần thứ nhất tại Huế kết thúc sau 26 ngày giao tranh. 2 tuần sau, trong một cuộc hành quân, quân Mỹ phát hiện một cùi chỏ người nhô lên mặt đất. Họ đào lên thì thấy đó là một hố chôn khoảng 2.800 người, đa số là phụ nữ, có cả trẻ em, nhiều người bị trói và bị giết bằng súng bắn vào đầu.
Đây được cho là do phe cộng sản thực hiện. Có 2 cựu chiến binh Bắc Việt cho rằng, vì tất cả lực lượng bí mật đã bị lộ mặt trong chiến dịch, nên để giữ bí mật thì phải bịt đầu mối. Và đây là vết nhơ của chiến tranh mà không gì có thể gột sạch được. Không biết đây có phải lí do mà bộ phim này bị cấm chiếu ở Việt nam hay không.
Một câu chuyện nữa là Mỹ Lai. Việc này xảy ra vài tháng sau vụ Mậu Thân, nhưng phải mấy năm sau mới được đưa ra ánh sáng. Việc này do một toán lính Mỹ thực hiện, bắn chết hơn 500 dân làng Mỹ Lai gồm phụ nữ, người già, trẻ em. Sự thảm sát chỉ được ngưng lại khi một sĩ quan không quân đứng chắn giữa những lính Mỹ và dân làng, và yếu cầu những lính không quân khác bắn vào đám lính Mỹ nếu họ còn tiếp tục thảm sát dân làng.
Sau đó, sĩ quan các cấp của quân đội Mỹ đã bao che, bưng bít. Khi sự việc đổ bể, dư luận Mỹ cũng chia ra làm nhiều phe, kẻ chống, người ủng hộ. Riêng về những binh lính Mỹ từng bắn giết nhiều thì cho rằng việc giết những dân làng như vậy làm cho họ cảm thấy dễ chịu hơn khi nghĩ về những đồng đội bị quân thù giết chết.
9. Đoạn kết
Nước Mỹ bị chia rẽ, nhiều thanh niên Mỹ có xu hướng thích sử dụng bạo lực… Nước Mỹ đã kịp thời nhìn ra điều ấy, và họ đã tìm cách kết thúc một cuộc chiến bằng việc công nhận sự thất bại. Mặc dù đoạn cuối họ có vẻ không “chơi đẹp” khi bỏ rơi đồng minh Việt nam Cộng hòa, nhưng họ rất thực tế, vì họ đã không thể thắng, kéo dài cũng vô ích.
Mặc dù không nhiều cựu chiến binh và những người liên quan hội nhập hoàn toàn với cuộc sống mới, nhưng về cơ bản, nước Mỹ đã được hàn gắn, dân Mỹ đã đối xử với nhau nhân văn hơn.
Tôi có suy nghĩ: Hình như sau 40 năm Việt cộng và Bắc Việt thắng trong cuộc chiến này, Việt nam lại bị chia rẽ nặng nề. Đạo dức xuống cấp, bạo lực tràn lan. Phải làm sao để hàn gắn lại đây?
-
Favourite quote today from my professor to sophomores students: "It used to be that the employers would ask if you have any students who know coding. Now all the employers assume that the students know coding... So if you hate coding, it is your own problem, get over it, find a way for your relationship with codes work, because codes don't hate you."
I am not a computer scientist. I am not a computer engineering major. When I finished undergrad, my department just started to think about adding coding to their undergrad program. When I started graduate school, I had to go through the pain of learning to code... mostly by myself. But had it not been for the new "improved k-12 program" in 2006 in VN, which included some basic Pascal, I would not have made it this far with coding. That to be said, I did not go through any fancy coding classes... and if you ask me fancy terminologies about codes and the fancy programming background like what is polynomial solvable... I did not know that until recently...
If most science and engineering majors are expected to know coding now, then computer science may become a general major one day, just like management major in the business school. To go far with your computer science degree, you must self-taught some other specific areas. That is not a problem to them since most computer scientists are smart.
-
bất tài vô lực
Đang rầu... chiện bất tài vô lực... Là do mình bất tài vô lực mà đùn trách nhiệm qua chuyện mình chỉ là hs NTH đòi trèo cao.
Tại sao HS Nguyễn Thượng Hiền cũng đậu vào các trường đh lớn như y dược sài gòn, y phạm ngọc thạch, đh quốc gia các khoa lấy điểm cao, đh kiến trúc, đh bk, đh ngoại thương sài gòn...
Nhưng mình chưa gặp ai là cưu hs Nguyễn Thượng Hiền và đang theo học tiến sĩ ở nước ngoài?
Tại sao các anh chị/ bạn/ em theo học chương trình tiến sĩ, theo các suất học bổng quốc gia, quốc tế lại toàn là hs từ các trường chuyên: chuyên ở Cần Thơ, chuyên ở Vinh, chuyên ở Huế, chuyên Ams, chuyển tổng hợp, Lê Hồng Phong, năng khiếu, Trần Đại Nghĩa, etc... Ai cũng có quá khứ từ trường chuyên.
Mình tự hỏi, có đúng là học NTH thì hs có level thấp hơn hẳn so với các hs trường chuyên? Vì không từ trường chuyên thì có vào đc y dược, BK, ngoại thương, etc điểm đầu ra cũng thấp hơn so với các bạn từ trường chuyên, thế nên khả năng xin học bổng thấp hơn...
Cái nhóm "bạn" vn của mình bây giờ... vô profile ai cũng toàn xuất xứ từ trường chuyên...
Nhiều khi cái máu sĩ cứ nổi lên, làm mình tủi thân vô cùng vì mình là hs Nguyễn Thương Hiền.
Nhắc tới trường "chuyên", Mark Zuckerberg went to the best HS in the nation!!!! He probably learned all he needed to learn while he was at HS. Mark's HS considers Cornell, Lehigh, etc as 3rd tier tech Universities. That means if you were a B or a C student, you should be able to be accepted to those 3rd tier colleges. Same toward Bill Gates. In general, both Mark and Bill came from really high-income families who could afford the best pre-college education. 1st tier includes Cal-tech, MIT, Naval Academy. Ai kêu không cần học hết ĐH mà vẫn giàu đc mình cười nhạo trong đầu liền cho sự ignorance của mấy ng đó... không cần hết đh nhưng kiến thức ít nhất phải trình độ đh thì mới giữ tiền và phát triển thị trường đc.
Mình nghĩ ở trường chuyên, hs đã đc dạy gần hết kiến thức đh... để đến khi vô đh, chỉ cần cố 1 tí là đc straight As... vì thế HS chuyên xin đc nhiều học bổng quốc tế hơn... Thêm nữa, bạn mình nói là các bạn THPT của chị ấy (từ trường chuyên) toàn đang học tiến sĩ ở các nước khác nhau... nên chị thấy chuyện học tiến sĩ là chuyện đương nhiên. Các bạn THPT của mỉnh bây giờ mới lác đác vài người học thạc sĩ, chủ yếu để đi làm kiếm lương cao hơn...
-
Nỗi khổ của việc chấm bài tập coding của hs... là code thì dài thoòng loòng... mà kết quả thì sai be sai bét
Nếu mà muốn dòm xem nó sai logic đoạn nào chắc chấm tới sang năm cũng chưa xong...
Thôi thì, cứ kq phần nào sai thì trừ hết điểm phần đó vậy. Tụi nó học đh chứ có phải học trung học đâu. Đứa nào siêng mà chịu xem lại bt cũ thì chịu khó tự fix code vậy.
-
Chồng nhiều lúc nói những câu tưởng như bâng quơ nhưng đúng dễ sợ...
Sweetie, you should be happy that we are not poor. We don't need to be greedy. We both are not silver spoon kids...
Mình chẳng mơ kiếm nhiều tiền... mình chỉ là tính sĩ hơi bị cao. Nếu có cơ hội đc học ở trường giỏi thì mình cũng muốn học. Hơn nũa, nếu income của mình có thể đến mức độ upper middle class, mình có thể afford cho kids của mình vô học mấy trường giỏi. Hy vọng con mình sẽ đủ giỏi để vào đc Phillip Exeter Academy.
Thương chồng quá. Chồng là người mà càng gần càng thương hơn chứ chẳng thấy ít thương hơn tí nào. Chồng không phải là người thông minh nhất TG nhưng chồng lớn lên trong cái nghèo nên biết tự lập từ nhỏ. Mình cũng thấy vui vì chồng hiền lành, có trách nhiệm với gia đình. Dù lớn lên trong cái nghèo và phải tự lập nhiều, lúc nào chồng cũng vui... có vẻ vô tư ít nghĩ nhiều. Bên chồng nhiều tự nhiên mình cũng thấy cuộc sống vui hơn hẳn. Mẹ nói: không cần người giỏi hơn mình, vác nó về nhà chỉ khổ thân mình, chỉ cần thằng nào chịu khó hiền lành thương vợ thương con là đủ. =)
Mẹ lấy bố vì thấy bố hiền lành chịu khó... và biết là ít nhất sẽ không nghèo vì bố có công ăn việc làm, là anh kỹ sư.
-
Thời gian trôi qua vưa nhanh mà vừa chậm. Bây giờ mình đếm tháng để được quay trở lại. Mình đã ở Mỹ cũng gần 10 năm. Giờ quay về coi vẫy chứ cũng sốc văn hóa ít nhiều. Ghết nhất là ba chuyện giáy tờ thủ tục này nọ ở đây. Ngay cả chuyện đi làm "nhà nước" cũng đòi hỏi giấy tờ lằng nhằng phúc tạp. Mình sẽ thử việc ở 1 công ty tư nhân... finally, lần đầu tiên sau 27 năm mình không "đi học" nữa. Hy vọng mình con đủ trẻ để adapt vào môi trường này.
Nói gì chứ các công ty tư nhân ở đây bóc lột sức lao động kinh khủng. Họ trả lương thấp và có quyền yêu cầu đi làm thứ bảy, trong khi mấy tay boses thì cho họ cái quyền đi làm trể, về sớm, nghĩ thứ bảy, và lãnh lương theo mức giá nước ngoài.
Cho dù có lên tới quản lý và lương là $1500 thì vẫn cực thấp so với mức lương nước ngoài....
Cún được 1 tháng rồi. Cún chỉ khóc khi đói, khi bị ướt mông (tè hay ị). Hôm nay mình cắt móng tay cho cún, bỏ bao tay ra được rồi.
Nhìn Cún ngủ mà thương gì đâu.
-
Cún gần dc 2y rồi.
Thòi gian trôi qua chậm thật.
2vc ko ở với nhau hơn 2 năm rồi.
Hy vọng mọi thứ sẽ trôi qua suôn sẻ.
Hy vọng gia đình mình sẽ sớm dc together again.
Mình may mắn vì làm ở công ty mình đang làm.
Thật khó để đc đam mê công việc khi có con nhỏ.
Thật khó để có được cuộc sống xã hội khi có con nhỏ.
Mệt mỏi khi bị trói buộc ở nơi động nghẹt người, muốn cho con đi ra ngoài cũng không đc... mẹ mình còn phán "Con bỏ tập thể dục đi"; "nhiệm vụ củ con là PHẢI Ở NHÀ với con".
Mệt mỏi cứ bị xét nét chửi bới hằng ngày.
Mình có supports từ bố mẹ nhưng sao mình mệt mỏi và stress quá. Cuộc sống của mình bị thu nhỏ đến nỗi mình chỉ có công ty, nhà, và toàn những chửi bới. Nhìn lại chẳng có đc ng` bạn nữa.
Một đứa outdoor, socialize như mình... giờ cứ hẽ nghe chửi bới, nếu không phải là cái hy vọng đc reunite với chồng sớm... chắc đã tự tử lâu rồi.
-
Hôm nay sinh nhật.
Hôm nay nói mãi mới được ra ngoài chơi... nhờ cậu e chở đi window shopping.
Sinh nhật mình mình bỏ tiển mua đồ ăn để hối lộ cậu em đi chơi cho có bạn.
Sinh nhật mình mình mùa bánh về nhà an mừng sinh nhật.
Mệt, depressed, tại sao mình chẳng thấy happy j cả.
Mẹ làm 1 đống đồ ăn... kêu là vì sinh nhật mình nên mẹ làm 1 đống đồ ăn.
Mình đâu có hứng ăn 1 đống đồ ăn. Mình muốn có 1 hoạt đồng j` đó có gia đình.
Sinh nhật mà sao depress quá