Chương Bốn: Đàn ông đều yêu loài cáo
Khi Tiêu Tiêu mở cửa phòng ra thì Sở Dương đang ngồi trước bàn bê bát mỳ ăn liền ăn một cách ngon lành. Nhìn thấy Tiêu Tiêu về, Sở Dương lập tức làm ra vẻ đáng thương, “Chị Tiêu Tiêu, cuối cùng thì chị cũng đã về. Chị quên mất là em ở nhà mong chị đỏ cả mắt à?”.
Tiêu Tiêu không đáp, lặng lẽ cởi áo khoác treo lên mắc, nhìn vẻ đáng thương của Sở Dương không nén đc cười và mắng yêu cô, “Em ăn thứ này à? Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn chờ chị về bón cho em? Em là con cún nhỏ à?”.
Sở Dương cảm thấy vẻ mặt của Tiêu Tiêu khi bước vào nhà có điều gì đó không bình thường, cô vội hỏi, “Chị sao thế?”.
“Giẫm vào đống phân chó!” Tiêu Tiêu đáp vẻ ủ rủ.
Sở Dương đang đưa một đũa mỳ lên miệng, nghe thế ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Tiêu mãi cũng không ăn tiếp được nữa, cuối cùng đành ném đũa xuống bàn, nói vẻ thiểu não, “Hôm nay em đâu có đi vệ sinh bữa bãi trên đất đâu!”.
Tiêu Tiêu nghe vậy, sững người, vội cười định giơ tay đánh Sở Dương, “Cái con nhỏ này, sao… ha ha…”. Tiêu Tiêu cười tới đau cả bụng, nên phải khom người ôm bụng mãi.
Hôm kết thúc kỳ thi tuyển nghiên cứu sinh, trời rất lạnh. Khi Sở Dương thu dọn xong sách vở và rời khỏi phòng thi, trong lòng cô cảm thấy vô cùng trống trải. Chẳng lẽ lại kết thúc như vậy sao? Nửa năm cố gắng cũng chỉ vì hai ngày này sao?
Hà Ý Dương đứng đợi cô ở bên đường, nhìn thấy Sở Dương trong dòng người, vội vàng giơ tay vẫy cô rối rít.
Chỉ có những người được giữ lại học cao học là sướng nhất thôi! Khi lên đến năm thứ tư thì cuộc sống sinh viên chia làm ba loại: cuộc sống như chó của những người đi tìm việc làm, cuộc sống như lợn của những người được giữ lại học nghiên cứu sinh, còn cuộc sống chẳng được như chó cũng không được như lợn của những người thi nghiên cứu sinh!
Hà Ý Dương có thành tích học tập rất tốt, lên năm thứ hai thì đã theo thầy làm thí nghiệm, và trở thành hòn ngọc quý trong tay thầy cô, đồng thời được lựa chọn giữ lại học nghiên cứu sinh ngay từ đầu.
Nhìn thấy Sở Dương có vẻ không vui, tưởng cô thi không được tốt, anh không dám hỏi mà chỉ mỉm cười vỗ vai cô, an ủi, “Đừng nghĩ ngợi nữa, dù sao thì cũng đã thi xong rồi, chỉ cần qua là được. Nếu không thì mình sẽ tới cầu cạnh thầy hướng dẫn của mình, điều cậu về chỗ mình là xong thôi mà”.
Sở Dương cũng mỉm cười, không nói gì. Thực ra cô đã làm bài khá tốt, cô không lo lắng về chuyện thi cử. Điều khiến cô thấy phiền lòng bây giờ là, kỳ thi đã kết thúc, không biết đã đến lúc phải đối diện với Phương Nghị chưa?
Sau khi ăn cơm cùng Hà Ý Dương xong, chẳng có việc gì, hai người thong dong đi dạo phố. Nhưng mới chỉ được một lúc thì đã thấy điện thoại của Phương Nghị gọi đến.
“Kỳ thi kết thúc rồi chứ?”, anh ta hỏi.
Nghe thấy giọng của anh ta, Sở Dương bỗng trở nên lúng túng, cô chỉ trả lời ậm ừ.
“Sao thế?” Anh ta hỏi, nghe giọng rất nhẹ nhõm, xem ra đang rất vui vẻ. Ở đầu dây bên kia có tiếng ồn ào, hình như ai đó đang gọi Phương Nghị, anh ta đáp lại một tiếng, rồi không chờ Sở Dương trả lời, anh ta tiếp tục nói, “Tôi đang ở nhà hàng Thế Kỷ, cô hãy tới đây đón tôi đi”.
Bảo mình đến đón anh ta? Liệu anh ta có nhầm không nhỉ? Đón xong thì sao? Liệu anh ta còn có yêu cầu gì khác nữa không? Sở Dương cảm thấy rất khó chịu, cô cười khan mấy tiếng, “Có lẽ như thế không được tiện lắm, tôi lại cũng không có xe, đường thì lại quá xa. Hay là để lần sau…”.
“Cô gọi xe đến đây!” Anh ta ra lệnh.
“Gọi xe? Thôi, không cần đâu, như thế sẽ tốn rất nhiều tiền.”
“Tôi sẽ đưa cho cô, như thế là được chứ gì? Nhanh đến đây đi!” Nói xong Phương Nghị gác máy.
Sở Dương hơi ngẩng ng ra, cái tên này thật là không ra thể thống gì, đến một ngày cũng không chịu tha. Bây giờ mà chạy thì có kịp không nhỉ? Nhưng mà chạy đi đâu mới được chứ?
Cô hạ giọng rủa thầm mấy tiếng, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Hà Ý Dương đang nhìn cô.
“Mình có việc, mình phải đi trước đây.” Nói xong, cô định chạy ra ngoài đường gọi xe.
Hà Ý Dương hơi do dự một chút, hình như anh đang cân nhắc xem nên dùng từ nào, sau đó anh hỏi, “Sở Dương, có phải là cậu đang yêu không?”.
Yêu? Với Phương Nghị? Sở Dương bất giác rùng mình, vội lắc đầu, “Toàn nói linh tinh? Minh yêu khi nào mà yêu. Thật đấy, tính khí mình thế nào chẳng lẽ cậu lại không biết?”.
“Thật thế chứ?” Anh hỏi lại.
“Đã có khi nào mình nói dối cậu chưa?” Sở Dương đáp, vẻ không vui.
Khuôn mặt Hà Ý Dương trở nên nhẹ nhõm. Có một chiếc taxi đang đến bên đường, anh vội gọi lại giúp Sở Dương. Khi đóng cửa xe, đột nhiên anh lại nói, “Ngày mai gặp lại, được không? Mình có chuyện này muốn nói với cậu”.
Sở Dương gật đầu, “Được, ngày mai rỗi, mình sẽ gọi điện cho cậu”.
Ngồi trên taxi, Sở Dương ngắm nhìn những ánh đèn màu lướt qua cửa xe, cô nghĩ mãi về chuyện vì sao mình lại để cho Phương Nghị gọi là phải tới liền thế này? Vì anh ta có quyền thế? Tuy dư luận xã hội bây giờ không còn như trước đây, nhưng dù sao cũng vẫn có trời đất trên dưới, nhật nguyệt rọi ***. Hơn nữa, đây đâu phải là phim truyền hình dài tập trên ti vi!
Loanh quanh một hồi lâu, Sở Dương mới tìm ra được lý do để nói chuyện yêu đương với Phương Nghị: Đẹp trai, mới chừng ba mươi tuổi, đang ở độ tuổi hấp dẫn nhất của người đàn ông, khiến người khác vừa nhìn thấy đã thấy tim xốn xang.
Nhưng lý do này vừa lóe lên trong đầu thì đã lập tức bị cô xua đi. Chuyện đùa, cô đâu phải là cô gái thiểu năng. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, Sở Dương thấy mình rất giả tạo. Đến cửa nhà hàng Thế Kỷ, cô xuống xe, trả tiền, ba mươi bảy đồng. Xìa một đồng, Sở Dương lại thấy xót một lần, nhớ tới chuyện Phương Nghị nói sẽ đưa tiền cho, cô đề nghị người tài xế đưa hóa đơn cho mình.
Đã có người của Phương Nghị chờ sẵn,nhìn thấy cô xuống xe lập tức chạy đến bên ân cần, “Cô Phùng, anh Phương đang chờ cô ở trên, để tôi dẫn cô lên”.
Sở Dương đi theo lên trên, trong bụng nghĩ, không biết tiếp sau đây sẽ là chuyện gì. Đây là nhà hàng, chẳng lẽ anh ta định để cho đồ đệ của mình gặp mặt chị dâu tương lai? Cánh cửa phòng được mở ra, Sở Dương nhìn vào trong, ngoài Phương Nghị ra không còn người nào khác.
Trên bàn mặc dù đã được dọn dẹp sạch sẽ, những trong không khí vẫn nồng nặc mùi rượu. Không cần nói cũng biết, trước đó ở đây đã từng diễn ra một cuộc nhậu nhẹt ra trò, nhưng bây giờ mọi người đều đã về cả.
Phương Nghị đang ngồi trên ghế, nhìn thấy Sở Dương đầu tiên có vẻ hơi sững sờ, sau đó cúi xuống cười. Sở Dương cúi xuống nhìn quần áo của mình: một chiếc áo len dày cộm như lông vịt, một chiếc ba lô sau lưng, một đôi găng tay dày và con hơi bẩn nữa, trong tay là tờ hóa đơn vừa lấy được từ chỗ người lái xe.
Thực ra, hóa đơn cũng không cần vội đến mức phải nói ra ngay, Sở Dương vội giấu vào bên trong.
Phương Nghị đứng dậy, “Đi”.
“Đi?” Sở Dương không rõ. “Đi đâu?”.
“Không phải là tôi đã bảo cô tới đây để đón tôi sao? Tất nhiên là về nhà rồi.” Người Phương Nghị thoảng mùi rượu, khiến cho đầu óc của Sở Dương không sao kịp xoay chuyển, cô mơ hồ đi theo anh ta xuống lầu và lên xe. Mãi cho tới khi rẽ vào một chiếc sân khác, Sở Dương mới định thần lại, “Anh bảo tôi cứ đến thẳng nhà anh là được, cần gì mà phải bảo tôi tới đón?”.
“Cần chứ!” Phương Nghị đáp một cách rất thoải mái.